Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 43: Lấy lùi làm tiến
“Kẻ lừa đảo” đang ngồi bên mép giường, không nói một lời mà nhìn chằm chằm vào cái chân phải bó bột dày cộp của Thố Sơ. Mới mấy tiếng trước, chính cậu còn nói vĩnh viễn không muốn gặp lại người ta, vậy mà giờ đây đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Thố Sơ liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã quá nửa đêm. Hắn tương đối may mắn, ngoài việc gãy xương thì không gặp vấn đề gì khác, ngay cả vết thương ngoài da cũng không có.
Nhưng cú ngã đó thực sự rất mạnh, đến giờ sau lưng hắn vẫn còn đau âm ỉ. Thố Sơ khẽ nhíu mày, Khương Linh Duật liền theo bản năng đứng bật dậy khỏi ghế.
“Cậu về đi, ngày mai còn phải đi học.” Thố Sơ điều chỉnh tư thế, chuyển từ nằm ngửa sang nằm nghiêng bên trái, cảm giác đau ở lưng mới giảm bớt đôi chút.
“Tôi không yên tâm.”
“À…”
Thố Sơ khẽ cười, “Chẳng phải cậu nói không bao giờ muốn gặp lại tôi sao? Hiện tại tôi đồng ý rồi đó.”
“Anh bị thương là vì tôi.” Linh Duật bướng bỉnh đáp.
Thố Sơ không để tâm: “Ai nói là vì cậu? Chiếc vali đó có phải do cậu ném đâu.”
“Anh đang đánh tráo khái niệm.”
Lời này vừa thốt ra, Thố Sơ liền im lặng. Tác dụng của thuốc tê vẫn còn dư âm, hắn mệt mỏi nhắm mắt lại, không nhìn Linh Duật nữa. Thố Sơ vừa vặn quay lưng về phía cậu, hắn cứ thế nhắm mắt, mặc kệ Linh Duật muốn đi hay ở.
Khương Linh Duật cứ như vậy ở bên cạnh hắn suốt nửa đêm. Mặc kệ việc cậu hành động cảm tính lao ra khỏi nhà hàng khiến Thố Sơ phải đuổi theo dẫn đến bị thương, hay rõ ràng Thố Sơ có cơ hội né tránh nhưng vẫn đỡ cho cậu một nhịp, dù là loại nào, đó cũng là cái gai trong lòng cậu.
Có đôi khi cậu thực sự chán ghét chính mình, cứ lo được lo mất rồi lại bướng bỉnh. Vì sợ mất đi nên mới đẩy tất cả mọi người ra xa, rõ ràng trong lòng đau khổ đến muốn chết, vậy mà vẫn vì chút lòng tự tôn hèn mọn kia mà cứng miệng, cố chấp nói ra những lời tổn thương.
Rõ ràng cậu chẳng có gì cả, lẽ ra càng phải tranh thủ giữ lấy, nhưng hễ bị từ chối là cậu lại từ bỏ mọi khả năng.
Phải coi như chưa từng nói gì mà hòa hảo như xưa sao? Điều đó chẳng thực tế chút nào, hơn nữa như vậy thật quá bất công. Trên đời không có kẻ nào khốn nạn như cậu, không thể đâm vào tim người ta một nhát rồi thản nhiên rút ra như không có chuyện gì.
Miên man suy nghĩ đến tận cuối đêm, Linh Duật ngủ thiếp đi trên ghế. Khi thuốc tê hết tác dụng, Thố Sơ bị cơn đau làm cho tỉnh giấc. Hắn nhận ra phía sau không còn động tĩnh, định xoay người lại xem thử nhưng việc đó có chút gian nan.
Đoán là Linh Duật đã ngủ, hắn không xoay sở nữa vì sợ tiếng động lớn làm cậu thức giấc. Nhưng đã tỉnh rồi thì hắn không tài nào ngủ lại được.
Vừa qua 7 giờ sáng, bệnh viện đã bắt đầu nhộn nhịp. Linh Duật vốn chỉ ngủ chập chờn nên tỉnh dậy rất nhanh, ngược lại Thố Sơ đến gần hừng đông mới ngủ thiếp đi.
Chờ bác sĩ khám phòng xong và xác nhận không có vấn đề gì, Linh Duật đặt cặp lồng lên tủ đầu giường, rón rén vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi rồi quay về trường học.
Cả ngày hôm đó, hai người không hề liên lạc. Đến tận chiều, Linh Duật mới xách theo một chiếc cặp lồng khác xuất hiện tại phòng bệnh. Thố Sơ không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của cậu, hắn tựa lưng vào giường bệnh, lặng lẽ dõi theo Linh Duật.
Vừa vào phòng, Linh Duật liền nhấc chiếc cặp lồng trên bàn lên xem, thấy nó đã trống không, lại liếc qua hộp cơm dùng một lần trong thùng rác. Cuối cùng, cậu mới mở chiếc cặp lồng mình mang tới. Là canh cá diếc nấu đậu phụ, nước canh đậm đà nhưng không ngấy.
Thố Sơ nhướng mày nhìn Linh Duật, trêu chọc: “Cậu nấu à?”
Linh Duật ngẩn ra, rõ ràng Thố Sơ biết cậu không biết nấu ăn, nhưng cậu vẫn phối hợp lắc đầu. “Tôi mua ở tiệm đóng gói mang về.”
Một đáp án không nằm ngoài dự kiến, nhưng mặt Thố Sơ vẫn thoáng hiện lên tia thất vọng. Hắn ăn canh chậm lại, mới được nửa bát đã đặt thìa xuống.
“Không ngon sao?” Linh Duật mờ mịt nhìn hắn, đây là quán nấu canh ngon nhất mà cậu biết, phải đi một quãng đường rất xa mới mua được.
“Sau này cậu không cần mang canh tới nữa, hộ sĩ sẽ mua cơm ở nhà ăn bệnh viện cho tôi.”
Câu nói của Thố Sơ lại khiến Linh Duật ngẩn người. Cơm nhà ăn bệnh viện từ trước đến nay nổi tiếng là tốt cho sức khỏe nhưng rất khó nuốt, cậu đã nằm viện nhiều lần nên hiểu rất rõ.
“Vậy anh muốn ăn gì? Ngày mai tôi mang tới.”
Thấy cậu phớt lờ lời mình nói, thần sắc Thố Sơ trở nên nghiêm trọng. Dáng vẻ cẩn trọng và thuận tùng này của Linh Duật khiến hắn khó hiểu.
Tại sao cái kẻ hung hăng ngày hôm qua bỗng dưng biến mất? Nhưng dường như Linh Duật lúc này mới là người mà hắn quen thuộc, quen thuộc đến đau lòng.
“Cậu cảm thấy áy náy sao?” Thố Sơ thấp giọng hỏi.
“Vâng?”
“Tôi không cần sự áy náy của cậu.”
Thố Sơ vô cảm đậy nắp bát canh cá lại, “Nếu tôi bị thương chỉ để đổi lấy sự thương hại của cậu, thì tôi không cần.”
Những lời này giống như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Linh Duật, khiến cậu suy nghĩ lại mọi chuyện.
Cậu hít một hơi thật sâu, mới chậm rãi thốt ra ba chữ: “Là đau lòng.”
Bên ngoài cửa sổ bệnh viện, hoa hải đường đã bắt đầu nảy nụ. Thố Sơ nhớ đến cây hải đường trong viện nhà mình, hắn hỏi Linh Duật: “Vậy sau khi tôi khỏi rồi, cậu còn đau lòng không?”
Linh Duật cảm thấy mình không còn đường lui, lời nói này vừa trực diện lại vừa hàm súc.
“Nhưng tôi không tốt…” Linh Duật nói nhỏ, “Như vậy không công bằng với anh.”
Thố Sơ dường như nhìn thấu tâm tư của cậu, hắn khẽ chạm vào mu bàn tay Linh Duật: “Tôi cũng từng nói dối, vậy chúng ta xóa nợ cho nhau được không?”
Linh Duật không lập tức đồng ý. Thố Sơ luôn tốt như vậy, luôn giữ đủ thể diện cho cậu, gói ghém mọi sự nhếch nhác của cậu vào một chiếc túi tinh xảo để cùng cậu lừa mình dối người.
“Thật sự ghét tôi sao?” Dứt lời, Linh Duật liền theo phản xạ lắc đầu nguầy nguậy. Nhìn thấy nụ cười đắc ý của Thố Sơ, cậu mới nhận ra lời nói dối của mình đã hoàn toàn bị l*t tr*n. Cậu quay mặt đi không thèm nhìn hắn nữa.
Khi tâm trí sắp bay xa, cậu mới nghe Thố Sơ nói: “Ngày mai không muốn uống canh nữa.”
“Hả?”
Linh Duật quay lại, vội hỏi: “Vậy anh muốn ăn gì, nói cho tôi biết để tôi mang tới.”
“Ăn cơm bình thường đi.”
“Được.” Linh Duật vừa lục tìm trong đầu những quán cơm gia đình nổi tiếng ở Thượng Hải, vừa đứng dậy thu dọn cặp lồng.
Ngón tay vừa chạm vào nắp thì cổ tay đã bị Thố Sơ ấn lại. Linh Duật nhìn xuống cổ tay bị nắm lấy, không hề tránh ra.
“Để tôi mang về rửa, ngày mai mang món khác cho anh.”
Thố Sơ kéo cậu sát lại mép giường, bưng bát canh lên nói: “Đừng lãng phí, tôi uống hết vậy.”
Linh Duật không đoán nổi tính tình thay đổi thất thường này của hắn, chỉ đành chiều theo: “Bát này nguội rồi, để tôi múc bát khác cho anh.”
Khi cậu đưa bát canh nóng tới trước mặt, Thố Sơ lại không đón lấy.
“Không phải muốn uống sao?” Linh Duật nghi hoặc nhìn hắn.
Thố Sơ cử động cổ tay, mặt không đổi sắc nói: “Hình như hai ngày nay tay tôi cũng không có sức, không biết có phải cũng bị thương vào gân cốt không.”
Bác sĩ chẳng phải nói trừ cái chân ra thì không còn vấn đề gì sao? Có sức kéo cậu mà không có sức ăn canh à? Linh Duật lúc này lại rất biết điều, dù trong lòng thầm mắng nhưng vẫn bưng bát canh lên bón tận miệng cho Thố Sơ.
Ăn xong bát canh, Thố Sơ hóm hỉnh nhìn vành tai Linh Duật đã đỏ ửng lan ra tận cổ.
“Anh nghỉ ngơi đi, tôi về trước.”
Bát canh cuối cùng cũng thấy đáy, Linh Duật như trút được gánh nặng mà bỏ chạy.
Lúc trước khi tỏ tình cậu dũng cảm bao nhiêu, thì bây giờ lại nhút nhát bấy nhiêu. Khi bị người mình thích nhìn thấy tất cả những mặt nhếch nhác nhất, cậu không tài nào giữ được sự thản nhiên khi yêu nữa.
Định nghĩa “Nữ vị duyệt kỷ giả dung” (Phụ nữ vì người mình thích mà làm đẹp) đối với Linh Duật giờ đây trở nên rộng lớn hơn. Dù biết Thố Sơ không phải hạng người như vậy, nhưng cậu vẫn không thể thay đổi được sự nhạy cảm của mình.
Bị Thố Sơ nhìn thấu những mặt xấu xí, cánh tay không sạch sẽ, nhân cách không lành mạnh, mối quan hệ gia đình tồi tệ… Từ đầu đến cuối, cậu chưa từng thể hiện được một dáng vẻ tốt đẹp nào trước mặt hắn.
Mấy ngày trước người môi giới đã gửi cho cậu vài mẫu phòng, nhưng vì Thố Sơ bị thương nên cậu chưa kịp xem. Về đến khách sạn, Linh Duật rửa sạch cặp lồng rồi ngồi bệt xuống giường lật xem ảnh phòng. Cậu không yêu cầu cao, chỉ cần vị trí tốt và ánh sáng đầy đủ là được.
Chưa đầy hai mươi phút, cậu đã chọn được một căn ưng ý nhất. Bên môi giới trả lời rất nhanh, còn hỏi cậu hiện có rảnh để đi xem nhà không.
Linh Duật nằm ngửa ra giường, đột nhiên cảm thấy lười biếng, chẳng muốn làm gì cả. Cậu chậm chạp cầm điện thoại lên hẹn môi giới ngày mai xem nhà.
Hoàng hôn xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu lên sàn cạnh giường, điện thoại dưới cánh tay khẽ rung một cái. Linh Duật chớp mắt, một lúc sau mới cầm lên xem.
Danh sách liên lạc WeChat của cậu chẳng có ai ngoài mấy nhóm học tập và công việc, chỉ có mỗi Thố Sơ.
Tài khoản quen thuộc vừa gửi tới một tấm ảnh, không kèm theo lời nhắn nào. Đó là hoa hải đường ngoài cửa sổ bệnh viện, những cành khô khốc vốn dĩ giờ đã chi chít nụ hoa, nhìn kỹ sẽ thấy vài cành đã nở rộ.
Thố Sơ không cần nói nhiều, chỉ dựa vào một bức ảnh chụp tùy ý cũng đủ biết Linh Duật có thể hiểu được tâm ý của mình.
Mùa hoa ở Thượng Hải sớm hơn Shangri-La, cây hải đường trong viện của Thố Sơ chắc hẳn cũng vừa mới đâm chồi. Linh Duật không trả lời, nhưng lại âm thầm đổi ảnh bìa trang cá nhân thành bức ảnh hoa hải đường đó.
Họ, tâm ý tương thông nhưng chẳng cần nói ra thành lời.
Khi thoát khỏi trang cá nhân, Linh Duật thấy có thông báo mới từ tài khoản công khai. Nhìn vào mới sực nhớ ra, cậu đã hẹn tư vấn tâm lý vào chiều nay nhưng lại quên bẵng mất.
Cậu thường xuyên quên rất nhiều việc, quên chọn thêm đường khi mua cà phê rồi nhăn mặt uống hết ly đắng ngắt, định sẵn món muốn ăn ở nhà ăn nhưng đến trước cửa sổ lại chẳng nhớ nổi món gì, đành gọi bừa hai món.
Nhưng Linh Duật phát hiện ra một vấn đề kỳ lạ, cậu nhớ rõ ngày mai Thố Sơ muốn ăn gì, nhớ rõ lần cùng Thố Sơ xem pháo hoa, nhớ rõ hơi ấm từ vòng tay hắn, và nhớ cả ánh mắt hắn mỗi khi nhìn mình. Thật kỳ lạ, rõ ràng cậu chẳng nhớ nổi việc gì, vậy mà lại nhớ rất rõ những điều liên quan đến hắn.
Hóa ra, khi cậu mang theo sự tiếc nuối và hy vọng để đối diện với cuộc đời, cái tên mà cậu thầm gọi trong lòng chính là Thố Sơ.
Lời tác giả: “Khi tôi mang theo tiếc nuối và hy vọng hướng về cuộc đời, trong lòng thầm gọi tên em.” — Trích “Thư tình gửi Thêm Mâu”
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 43: Lấy lùi làm tiến
10.0/10 từ 36 lượt.
