Mây Hồ - Tuế Nguyên

Chương 30: Sơn tra


Tiếc là không như ý nguyện của cậu, trên sân khấu người ta đứng chật ních cả bốn hàng. Thố Sơ đứng ở hàng cuối cùng, nhưng Khương Linh Duật vẫn có thể liếc mắt một cái là thấy hắn ngay.


Vòng đầu tiên, một nửa số người đã bị loại thông qua hình thức trả lời câu hỏi. Mấy vòng tiếp theo, những người còn lại lần lượt bị loại bằng cách oẳn tù tì, vật tay, thi uống rượu.


Thố Sơ quả thực đúng như lời hắn nói, cực kỳ thong dong. Lúc vật tay, đối phương còng cả lưng, biểu cảm biến dạng vì dùng sức. Thố Sơ thì chỉ nương theo quán tính hơi khom người, cơ mặt hắn cũng đang phát lực, chân mày nhíu lại, đường xương hàm căng cứng, nhưng tuyệt nhiên không thấy vẻ dữ tợn.


Sau khi thắng, hắn rũ rũ cổ tay, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ hờ hững. Có chút kiêu ngạo, nhưng Linh Duật không thể phủ nhận rằng một Thố Sơ như vậy rất thu hút. Hắn làm chủ cuộc chơi, như thể không một ai có thể trở thành đối thủ của mình.


Vòng vật tay vừa rồi chia làm năm nhóm, người thắng sẽ bước vào vòng thi uống rượu tiếp theo. Buổi tiệc vẫn lấy giải trí làm trọng, để chiếu cố du khách nên cái gọi là “thi rượu” chẳng qua là mỗi người một bát rượu đại mạch, xem ai uống xong trước.


Những người không biết uống hoặc không muốn uống có thể bỏ cuộc. Cuối cùng trên đài chỉ còn lại Thố Sơ, Nhân Thanh và một vị khách du lịch từ nơi khác đến. Họ bưng bát rượu, theo tiếng bắt đầu của người dẫn chương trình liền nâng bát lên môi.


Nhân Thanh và Thố Sơ ngang tài ngang sức, bát rượu nâng lên là không đặt xuống, chỉ thấy yết hầu liên tục chuyển động. Vị khách kia uống được nửa bát thì dừng lại th* d*c, nhìn sang hai bên biết mình không có hy vọng thắng, sau khi hai người kia đặt bát xuống, ông ta cũng uống cạn nửa bát còn lại, giơ ngón tay cái tán thưởng rồi xuống đài.


Nhân Thanh nhướng mày, giọng điệu cuồng vọng: “Tối nay tao nhất định thắng mày.”


Thố Sơ đưa bát rượu cho người dẫn chương trình. Vừa rồi uống quá gấp, rượu theo cằm chảy xuống yết hầu, thấm ướt cả cổ chiếc áo hoodie màu xám nhạt của hắn.


“Mày thử xem.”



Hắn thong thả thốt ra ba chữ, giọng điệu không hề che giấu sự kiêu ngạo và ngông cuồng, nhưng điều này cũng đủ chứng minh quan hệ giữa hai người rất tốt.


“Ê cái thằng này.” Nhân Thanh cũng cười, hắn nhìn về phía Linh Duật rồi nói nhỏ: “Dù cậu nhóc nhà mày ở đây, tao cũng sẽ không nương tay đâu.”


“Lo cho chính mày đi.”


Thố Sơ dùng khuỷu tay th*c m*nh vào người Nhân Thanh, hắn thuận thế liếc nhìn Linh Duật, bất thình lình chạm phải ánh mắt cậu. Linh Duật hoảng loạn né tránh.


Thố Sơ khẽ cười, cậu ấy đang nghĩ gì vậy?


“Tiếp theo là trò chơi thú vị nhất của chúng ta — kéo co kiểu Yak.”


Người dẫn chương trình lấp lửng: “Mọi người đoán xem người thắng sẽ có phần thưởng gì?”


Linh Duật nhìn Thố Sơ trên đài, lại nhìn mấy cô gái xinh đẹp đứng bên cạnh, trong lòng tắc nghẹn không thở nổi. Thố Sơ nói không có bạn gái, cũng nói không thích cô gái xinh đẹp kia, vậy hắn có thích con gái không?


Cậu bắt đầu hồi tưởng, Thố Sơ đối với cậu luôn rất tốt, những cử chỉ cơ thể khi ở bên nhau dường như cũng rất thiếu “giới hạn”.


Giới hạn… Linh Duật chợt bừng tỉnh. Cậu vốn không phải người đồng tính bẩm sinh, trước đây, yêu đương chưa bao giờ nằm trong danh sách lựa chọn của cuộc đời cậu. Chính vì cậu không phải, nên cậu mới không có “giới hạn” khi ở bên Từ Tử Trừng, và cũng hoàn toàn không nhận ra tình cảm của Từ Tử Trừng.


Tương tự, chính vì Thố Sơ cũng không phải, nên mới hào phóng tiếp xúc với cậu như vậy. Nghĩ đến đây, lòng Linh Duật đã lạnh đi một nửa.



Trên sân khấu, Thố Sơ và Nhân Thanh mỗi người buộc một đầu dây thừng vào người.


“Chàng hoàng tử Yak chiến thắng cuối cùng có thể rước cô nàng Trác Mã xinh đẹp nhất của chúng ta về.”


Người dẫn chương trình công bố đáp án, khán giả bên dưới phấn khích không thôi, đồng loạt vỗ tay hò reo. Thố Sơ và Nhân Thanh mỗi người ra sức kéo về một phía, giai đoạn đầu thực lực cân bằng, mày bắt tao lùi một bước, tao nhất định khiến mày lùi lại một bước.


Giai đoạn sau thể lực cả hai đã tiêu hao không ít, gần như đã đến lúc phân thắng bại. Thố Sơ khéo léo dùng sức, nhìn xu hướng thì khả năng thắng của hắn lớn hơn. Mọi người càng hưng phấn, Linh Duật càng chịu đựng, ngồi trên đống lửa.


Nhân Thanh rút một chân về phía Thố Sơ, Linh Duật hoàn toàn không ngồi yên được nữa, cậu đứng dậy cúi người rời khỏi rìa sân khấu. Thố Sơ tình cờ đứng đối diện cửa, thấy Linh Duật đi ra, hắn hơi phân tâm liền bị Nhân Thanh kéo mạnh qua.


Dưới đài vang lên tiếng la hét kinh ngạc, Thố Sơ th* d*c cởi dây thừng ra. Nhân Thanh không ngờ mình lại thắng, hắn không biết Thố Sơ thua là do phân tâm.


“Mày tốt với tao quá nha, cố ý nhường đấy à.” Hắn hớn hở sáp lại gần Thố Sơ.


“Cút, đừng có làm tao buồn nôn.” Thố Sơ ném dây thừng cho hắn, “Đi động phòng đi.”


Nhân Thanh hạnh phúc cõng nữ thần của mình xuống đài, chạy thẳng vào hậu trường. Thố Sơ xuống đài là đi thẳng ra cửa, đi một vòng quanh sân vẫn không thấy Linh Duật đâu. Lúc này, Linh Duật đang ngồi xổm ở góc tường dùng đá chọc vào đất, điện thoại trong túi bất thình lình reo vang. Nhìn cái tên hiển thị, cậu không chút do dự nhấn cúp máy. Ngờ đâu, giọng nói của Thố Sơ vang lên ngay trên đầu cậu.


“Không nghe điện thoại của tôi, có phải đến tôi cậu cũng không muốn gặp nữa không?”


Linh Duật quay đầu đi không nhìn hắn, lầm bầm: “Sao anh không đi động phòng?”



Thố Sơ thừa dịp cậu không chú ý, đá văng hòn đá bên tay cậu, khiến cậu buộc phải đối mặt với hắn. “Thua rồi.”


Linh Duật nghe vậy kinh ngạc quay đầu lại: “Anh… sao anh lại thua được?”


Trong bóng tối không nhìn rõ biểu cảm của Thố Sơ, Linh Duật chỉ cảm nhận được hắn ngồi xổm xuống trước mặt mình, khoảng cách quá gần, hơi thở phả hết lên mặt cậu. “Chẳng phải cậu không muốn tôi thắng sao?”


“Liên quan gì đến tôi?” Linh Duật phủ nhận.


“Vậy sao?” Thố Sơ bật cười, “Sao tôi thấy cậu có vẻ khá vui đấy chứ.”


Linh Duật bị hắn dồn vào đường cùng, im lặng vài giây rồi ném ngược câu hỏi lại: “Vậy còn anh? Không rước được mỹ nhân về, anh không vui sao?”


Thố Sơ thật sự nghiêm túc suy nghĩ một chút, u ám thốt lên: “Có chút đáng tiếc.”



Gậy ông đập lưng ông, Linh Duật lúc này giống như vừa nhai hết một giỏ sơn tra, chua xót từ miệng lan đến tận tim.


Linh Duật đẩy hắn ra, lại chạy vào trong uống rượu. Thố Sơ thấy dáng vẻ xù lông của cậu rất thú vị, lại sợ cậu uống say thật nên vội vàng đuổi theo. Nhân Thanh thấy Linh Duật quay lại, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt, mặt mày rạng rỡ hỏi cậu: “Cậu đi đâu thế, Thố Sơ đâu?”


“Không biết.”



Nhân Thanh đang đắm chìm trong thế giới hạnh phúc của mình, tạm thời chưa chú ý đến điều gì khác. Thấy Thố Sơ vào lại kéo hắn nói không ngừng: “Tao cõng cô ấy rồi.”


“Đồ tiền đồ thấp kém.” Thố Sơ liếc hắn một cái, nhưng là cười nói.


Ngờ đâu, câu nói này lại chạm vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của Linh Duật. Thố Sơ cũng từng cõng rồi sao? Linh Duật chê cái ly rượu nhỏ xíu kia quá bé, trực tiếp lấy một cái bát sạch rót rượu vào.


“Cậu không tin nồng độ của rượu đại mạch đúng không?” Thố Sơ thấy tối nay cậu vô cùng phản thường, định ngăn cản thì phát hiện cậu đã học theo dáng vẻ của mình lúc nãy, ngửa đầu uống cạn nửa bát.


“Khương Linh Duật.” Giọng Thố Sơ trở nên nghiêm nghị, “Cậu còn đang uống thuốc, bác sĩ dặn là phải kiêng rượu đúng không?”


Thực ra Thố Sơ nói lời này cũng không mấy tự tin, ngay từ đầu hắn đã không ngăn cản Linh Duật, chỉ nghĩ uống một chút cho có không khí cũng không sao. Hoàn toàn không ngờ cậu lại uống kiểu liều mạng như thế.


Nhân Thanh cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nghe thấy đối thoại của hai người sực nhớ ra điều gì, vội vàng phụ họa: “Cậu đang uống thuốc không được uống rượu đâu.”


“Không sao đâu.” Đầu óc Linh Duật rối loạn, không nghĩ ngợi gì thêm.


Thấy cậu uống hăng quá, Nhân Thanh cuống lên, sợ Linh Duật đi vào vết xe đổ, càng sợ Thố Sơ lại một lần nữa rơi vào vực thẳm. Trong lúc tình thế cấp bách, hắn nhất thời lỡ lời quát Thố Sơ:


“Trầm cảm không được uống nhiều rượu như thế mày không biết à? Chu Lâm Vãn năm đó lén chạy đi uống rượu xong đã xảy ra chuyện gì mày quên rồi sao?”


“Cái gì?”


Linh Duật đã hơi say, chậm chạp ngẩng đầu nhìn qua, hốc mắt đỏ hoe: “Chu… Chu Lâm Vãn là ai?”


Mây Hồ - Tuế Nguyên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên Story Chương 30: Sơn tra
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...