Mây Hồ - Tuế Nguyên
Chương 29: Sóng ngầm
“Hơn nữa, người chiến thắng cuối cùng có thể cùng Trác Mã mà mình tâm đầu ý hợp vào động phòng.”
Khương Linh Duật cười gượng gạo, cậu ngồi thẳng lưng, không tiếp tục tán gẫu với Nhân Thanh nữa, cũng chẳng còn hứng thú với mấy chuyện của Thố Sơ. Cậu buồn bực chằm chằm nhìn vào cái nồi nhỏ đang bốc hơi trước mặt. Có người bưng ấm trà đến rót trà bơ cho từng người một.
Người rót trà cho họ là một cô gái rất xinh đẹp, cũng chính là một “Trác Mã” như lời Nhân Thanh nói. Cô ấy đi đến trước mặt Thố Sơ đầu tiên, thành thục dùng tiếng Tạng trò chuyện với hắn vài câu.
Linh Duật nghe không hiểu, vừa phiền muộn vừa lúng túng, chỉ có thể ngồi đờ đẫn ở đó.
“Chào anh, chào mừng anh đến với trang viên Thổ ty Đôn Cát, Tashi Delek.”
“Cảm ơn.” Linh Duật nhận lấy ly trà bơ, thầm nghĩ, hóa ra cô ấy biết nói tiếng phổ thông.
Cậu nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, trà bơ hôm nay không ngon bằng lần trước uống ở tiệm lẩu.
Rất nhanh sau đó, các nhân viên phục vụ khác nhau lần lượt lên món cho họ. Rau, thịt và bánh đều được bọc màng bọc thực phẩm cẩn thận, mỗi người một phần.
“Cho hỏi anh muốn dùng nước chấm vị gì ạ?” Nhân viên phục vụ bưng một khay đựng các đĩa nước chấm đủ vị đến trước mặt Linh Duật.
“Không cay.”
“Cay vừa.”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc. Linh Duật liếc nhìn hắn một cái, lẳng lặng nhận lấy đĩa không cay của mình.
“Cậu ăn cái này đi.” Thố Sơ đặt đĩa cay vừa đến trước mặt cậu, rồi nói với nhân viên: “Cho tôi loại siêu cay.”
Linh Duật: “…”
Nhân Thanh ngồi bên cạnh xem đến là vui vẻ, châm chọc: “Này, đến cả người ta ăn vị gì mà mày cũng muốn quản à? Quản hơi rộng rồi đấy.”
Thố Sơ chẳng thèm để ý đến hắn, nói nhỏ với Linh Duật: “Bây giờ cậu không nếm được vị cay mà? Ăn loại không cay chắc chẳng có vị gì đâu.”
“Ồ.” Linh Duật đã quên mất chuyện này. Thố Sơ vẫn luôn tinh tế tỉ mỉ như vậy, cậu đột nhiên lại thấy hết buồn bực.
Cậu vừa tự cười nhạo mình thật nhu nhược, vừa bình thản thả miếng thịt bò vào nồi nấu. Thố Sơ và Nhân Thanh hết ly này đến ly khác uống rượu đại mạch, còn Linh Duật thì lẳng lặng ăn cơm.
Ăn được một lúc, người dẫn chương trình bắt đầu lên sân khấu khuấy động bầu không khí. Phong cách của người dẫn chương trình rất hài hước, khiến các vị khách ngồi dưới cười không ngớt. Hơi nóng từ nồi lẩu bốc lên nghi ngút, những du khách từ khắp mọi miền đất nước ngồi sát bên nhau, căn phòng tràn ngập mùi thơm của thức ăn và hơi men của rượu.
“Có muốn uống một ly không?” Thố Sơ rót cho Linh Duật một ly rượu đại mạch.
“Được.” Trong bầu không khí thế này, thật khó để không bị lay động. Linh Duật nâng ly chạm với Thố Sơ. Rượu vào miệng lúc đầu rất nồng, nhưng về sau chỉ còn lại dư vị thanh thanh.
“Ngon lắm.” Linh Duật lại tự rót cho mình một ly nữa.
Trên sân khấu, những chàng trai Khang Ba đang biểu diễn, họ để trần cánh tay, trông uy phong hùng dũng. So sánh như vậy, Thố Sơ quả thực là thanh tú và sáng sủa hơn hẳn.
Tiết mục rất nhiều, người biểu diễn cuối cùng là một cô gái rất xinh đẹp. Nhân Thanh lại không nhịn được ghé sát vào nói: “Đẹp không? Đây chính là tiên nữ ca sĩ trên cao nguyên của bọn tôi đấy.”
Hắn không hề che giấu sự yêu thích của mình, ở bên dưới cổ vũ vô cùng nhiệt tình. Người trên sân khấu mỉm cười với hắn, Nhân Thanh càng thêm phấn khích cảnh cáo Thố Sơ: “Tối nay mày đừng có mà tranh với tao đấy, tao nhất định phải ‘cưới’ được nữ thần của tao.”
Thố Sơ nâng ly rượu, thản nhiên nói: “Xem bản lĩnh mày thế nào thôi.”
Linh Duật nhìn người đang hát trên đài, cô ấy cười rất đẹp, tiếng hát cũng đầy lôi cuốn. Miếng thịt bò trong miệng cậu nhạt nhẽo như nhai sáp, cậu cầm lấy bình rượu, liên tiếp rót cho mình mấy ly.
“Cậu uống được nhiều thế sao?” Thố Sơ lấy bình rượu đi. Rượu đại mạch nồng độ không thấp, Linh Duật lần đầu uống chắc chắn sẽ không chịu nổi.
“Anh thích cô ấy sao?” Không biết có phải do men rượu bốc lên hay không, nhưng Linh Duật đã có tư thế “mượn rượu làm càn”.
“Hửm?” Thố Sơ cụp mắt nhìn cậu, thấp giọng hỏi: “Thích ai?”
“Cô ấy kìa.” Linh Duật giơ tay chỉ vào người đang hát trên sân khấu. Cậu ngồi ở hàng đầu tiên, hành động này dĩ nhiên cũng bị người trên đài nhìn thấy, cô ấy còn mỉm cười với cậu. Cô ấy cười đầy mê hoặc, tiếc là Linh Duật lúc này lại cực kỳ thiếu phong tình.
“Tôi thích cô ấy làm gì?” Thố Sơ bật cười.
“Đây chỉ là một hoạt động giải trí thôi.” Thố Sơ không để tâm, “Nếu tôi đã lên đó thì phải thắng chứ, không thì mất mặt lắm.”
Linh Duật tin Thố Sơ nói thật, nhưng cậu vẫn không vui. Cậu im lặng vài giây, giật lấy bình rượu từ tay Thố Sơ. Vốn dĩ đã đặt mạnh xuống bàn rồi, thấy Thố Sơ nhướng mày nhìn mình, Linh Duật lập tức cảm thấy như bị khiêu khích. Cậu nhấc bình rượu lên, tu một ngụm lớn, đến mức cổ áo cũng bị thấm ướt.
“Cậu làm gì thế?” Nhân Thanh vừa nãy mải nghe hát nên không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, bị cậu làm cho giật mình.
“Uống rượu thôi.” Linh Duật dùng mu bàn tay lau miệng, cũng nhìn Thố Sơ đầy khiêu khích.
“Cậu không muốn tôi đi sao?” Thố Sơ không tiếp tục tranh cãi với cậu, rút một tờ khăn giấy giúp cậu lau vết rượu trên cổ.
“Không muốn anh cùng người khác vào động phòng.” Linh Duật ưa ngọt không ưa đắng, Thố Sơ dịu dàng với cậu thì cậu cũng xì hơi ngay.
Thố Sơ cười một tiếng, tiếng cười khiến tai Linh Duật tê rần. “Cũng đâu phải thật, cậu không muốn xem tôi đánh bại họ thế nào sao?”
“Muốn.” Nhưng không muốn bằng cách này, Linh Duật nén lời trong lòng, không dám nói ra.
Cô nàng Trác Mã hát xong thì rời sân khấu, ngay sau đó người dẫn chương trình bưng một ly rượu lên. Mọi người theo chỉ dẫn đứng dậy, tay trái giơ cao ly rượu. Người Tạng có văn hóa uống ba ly rượu, dùng ngón trỏ và ngón cái tay phải nhúng vào rượu. Lần thứ nhất vẩy lên trời, lần thứ hai vẩy xuống đất, lần thứ ba vẩy cho những người bạn xung quanh. Cuối cùng, dùng tay phải nâng ly rượu lên, uống cạn.
Thố Sơ vẩy xong, nâng ly kính một cái, rồi hắt ly rượu đại mạch xuống đất. Linh Duật khó hiểu nhìn hắn, chỉ nghe hắn nói: “Ly rượu này, kính người cũ.”
“Người cũ… là cái người…”
Nhân Thanh hơi nằm ngoài tình hình, hắn biết Thố Sơ đang ám chỉ Chu Lâm Vãn, nhưng sao Linh Duật lại biết? Nhân Thanh: “Mày kể cho cậu ấy rồi à?”
“Vâng.” Linh Duật tưởng Nhân Thanh ám chỉ chuyện bạn của Thố Sơ qua đời.
“Anh cũng quen bạn của anh ấy sao?”
“Tất nhiên.” Nhân Thanh thẳng tính, “Rất giống cậu.”
“Hả?”
Thố Sơ nhét một miếng bánh vào miệng Nhân Thanh, chặn đứng lời hắn. Nhân Thanh bị nghẹn một cái, sau khi phản ứng lại thì chột dạ nhìn Thố Sơ. Hắn không biết tình hình hai người này hiện giờ thế nào, nhưng nếu Thố Sơ đã kể cho Linh Duật chuyện của Chu Lâm Vãn rồi…
Đứng ở góc độ cá nhân, Nhân Thanh không lạc quan về mối quan hệ giữa Thố Sơ và Linh Duật, nhưng đứng ở góc độ anh em, hắn lại không muốn Thố Sơ lúc này trở mặt với mình.
Nhân Thanh cúi đầu ăn hết miếng bánh, thở dài một cái rồi chữa cháy: “Họ là bạn thôi, ý tôi là cậu và cậu ấy có nét giống nhau.”
Hắn không phát hiện ra sắc mặt Linh Duật càng tệ hơn. Cậu chẳng muốn giống người bạn không tên kia chút nào, càng không muốn làm bạn của Thố Sơ.
Chương trình trên sân khấu lại thay đổi, lúc này đã tiến đến mục cuối cùng. “Sau đây, xin mời tất cả các quý ông độc thân lên sân khấu để tham gia trò chơi của chúng tôi.”
“Wowww…” Dưới sân khấu vang lên tiếng hét và tiếng hò reo cổ vũ, Thố Sơ đứng dậy vỗ vỗ vai Linh Duật, đùa với cậu: “Cho cậu xem thực lực của trai Khang Ba.”
Linh Duật không muốn làm mất hứng vào lúc này, chỉ có thể giả vờ bình tĩnh gật đầu, nhưng trong lòng lại rất “độc ác” mong chờ Thố Sơ thua.
Mây Hồ - Tuế Nguyên
Đánh giá:
Truyện Mây Hồ - Tuế Nguyên
Story
Chương 29: Sóng ngầm
10.0/10 từ 36 lượt.
