Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi

Chương 148: GIẢI QUYẾT PHIỀN PHỨC


CHƯƠNG 148: GIẢI QUYẾT PHIỀN PHỨC


Nhà họ Ngô.


Ngô Hạo Thiên ngồi trên sô pha chà lau cây súng của mình.


Mấy ngày nay Tiểu Húc ở bên ngoài làm anh không yên tâm, vì thế đã điều đại đội đặc chủng của anh đi đánh tang thi, còn anh thì vẫn ở trong căn cứ, chỉ sợ người yêu mình xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.


"Ngô Hạo Thiên, cậu giấu con trai tôi ở đâu?" Tần Phương xông vào cửa lớn nhà họ Ngô, bà nổi giận đùng đùng chất vấn Ngô Hạo Thiên đang ngồi trên sô pha.


"Mẹ, Tiểu Húc có chuyện gì vậy?" Ngô Hạo Thiên thấy Tần Phương giận điên lên liền biết nhất định đã xảy ra chuyện.


"Cậu còn dám nói, nhất định là cậu, nhất định là cậu giấu con trai tôi đi rồi, nhất định là cậu bắt con trai tôi, giao Tiểu Húc ra đây ngay!" Tần Phương trừng Ngô Hạo Thiên buộc anh phải giao người.


"Tiểu Húc mất tích sao? Mất tích ở đâu?" Ngô Hạo Thiên gấp gáp dò hỏi.


"Cậu bớt giả mù sa mưa giả làm người tốt đi, chẳng lẽ không phải do cậu bắt nó đi à?" Tần Phượng tức giận hỏi.


"Bà sui à, bà về rồi sao?" Thái Quyên đi xuống lầu, ngạc nhiên khi thấy Tần Phương.


"Mẹ, mẹ chăm sóc mẹ vợ giúp con, Tiểu Húc mất tích rồi, con muốn đi tìm em ấy." Nói xong, Ngô Hạo Thiên xoay người bỏ đi.


"Ngô Hạo Thiên, cậu quay về cho tôi!" Tần Phương định đuổi theo nhưng bị Thái Quyên cản lại.


"Bà sui bà yên tâm, Hạo Thiên nó nhất định tìm được Tiểu Húc về!"


Nghe vậy, Tần Phương lạnh lùng nhìn Thái Quyên nhưng cũng không nói thêm gì nữa.


Tần Phương hiểu rõ, dù là Ngô Hạo Thiên bắt Tiểu Húc đi, hoặc Tiểu Húc xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng chỉ có nhà họ Ngô mới có thể giúp được, vì vậy bà mới đi tìm Ngô Hạo Thiên.



Quán trà Như Ý.


Âu Dương Húc đi vào quán trà nhìn thấy người đàn ông trung niên đang ngồi nhàn nhã pha trà thì nhướng mày.


Ai cũng biết, hiện giờ người có đủ nước uống không còn nhiều, huống chi là uống trà, điều đó có nghĩa người đàn ông trung niên này có địa vị không hề đơn giản.


"Xin mời cậu Âu Dương ngồi." Lý Vạn Niên mỉm cười nhìn người trẻ tuổi đứng trước mặt mình.


"Ngài là..." Âu Dương Húc híp mắt nhìn người đàn ông đeo gọng kính bạc.


"Lý Vạn Niên!" Lý Vạn Niên tươi cười rồi rót cho Âu Dương Húc một tách trà đã pha xong.


"Ồ, hóa ra là nghị viên Lý." Âu Dương Húc tỏ ra rất kinh ngạc.


"Ha ha, đúng là tôi."


Âu Dương Húc nhấc tách trà lên rồi nhấp một ngụm: "Nghị viên Lý pha trà thật sự vừa thơm vừa ngon."


"Ha ha ha, cám ơn cậu Âu Dương đã khen, nghe nói gần đây cậu Âu Dương sống không tốt lắm, không biết có phải không?" Lý Vạn Niên cười nhẹ, quan tâm hỏi han.


"Gần như vậy, có chút không được như ý." Âu Dương Húc gật đầu.


"Nếu đã như vậy, không biết cậu Âu Dương có hứng thú đến căn cứ nhà họ Lý hay không?"


Đối với lời mời của Lý Vạn Niên, Âu Dương Húc mím môi: "Nghị viên Lý, tôi chỉ là một nhân vật nhỏ mà thôi, ngài là người quyền quý lại chủ động mời tôi như thế, làm tôi được cưng mà sợ đấy!"


"Hầy, cậu Âu Dương quá khiêm tốn rồi, người có nhiều dị năng như cậu chính là người tài khó có được, họ Lý tôi có thể uống trà cùng cậu cũng đã là vinh hạnh của họ Lý tôi rồi." Nói xong, vẻ tươi cười trên mặt của Lý Vạn Niên càng thêm nồng nhiệt.


"Hở, nghị viên Lý biết tôi là dị năng giả đa hệ à?"


Thân phận bên ngoài của Âu Dương Húc chính là dị năng giả phụ trợ, người biết Âu Dương Húc là dị năng giả đa hệ chỉ có người nhà họ Ngô và các dị năng giả trong đoàn dị năng nhà họ Ngô mà thôi, từ đó cho thấy, Âu Dương Húc có thể xác định trong đoàn dị năng giả nhà họ Ngô có gián điệp.



"Ha ha, cậu Âu Dương không cần nghi ngờ nữa, tôi nắm rất rõ mọi chuyện trong căn cứ nhà họ Ngô đấy!" Lý Vạn Niên nói xong thì càng thêm cười đắc ý.


"Ồ, vậy thì nghị viên Lý thật là thần thông quảng đại nhỉ?" Ông già, đừng đắc ý sớm quá!


"Cậu Âu Dương, có câu 'nơi nào không có hoa thơm cỏ lạ', nếu Ngô Hạo Thiên đã đối xử với cậu như vậy thì cậu cần gì phải ở lại trong căn cứ nhà họ Ngô? Trong căn cứ nhà họ Lý có đầy rẫy trai đẹp gái đẹp, chỉ cần cậu Âu Dương thích thì nam hay nữ gì tùy cậu chọn lựa, cậu thấy thế nào?" Lý Vạn Niên bắt đầu đưa ra điều kiện hấp dẫn.


"Cám ơn ý tốt của nghị viên Lý, tôi là người khá cố chấp, nói thật, tôi lại rất thích cá tính của Ngô Hạo Thiên." Mặc dù tên Ngô Hạo Thiên có cả đống khuyết điểm, nhưng Âu Dương Húc tạm thời không có suy nghĩ từ bỏ anh.


"Ha ha ha, nếu cậu Âu Dương thích người trong quân ngũ thì bên tôi cũng có không ít quan quân. Đúng rồi, Lý Hổ chính là người trong quân đội, cậu xem dáng người của cậu ta không hề thua kém Ngô Hạo Thiên đâu nhé."


Lý Hổ nghe vậy cảm thấy cạn lời, lòng nói: Đừng nói nghị viên ngài định bán tôi cho cậu ấy chứ?


Mặc dù Âu Dương Húc rất đẹp trai nhưng vẫn là đàn ông! Tôi thật sự không cách nào hưởng thụ trai đẹp thế này đâu!


"Ha ha, nghị viên Lý pha trà rất ngon, nhưng tôi lại không có phúc uống lần thứ hai rồi, chào ông!" Âu Dương Húc đứng dậy muốn đi.


Dù gì Lý Vạn Niên không phải mục tiêu của cậu, cậu muốn đi căn cứ nhà họ Sở chứ không phải căn cứ nhà họ Lý.


"Khoan đã!" Lý Hổ thấy Âu Dương Húc định đi thì cản cậu lại.


"Nghị viên Lý, ông có ý gì?" Âu Dương Húc hoang mang nhìn Lý Vạn Niên.


"Ha ha, năng lực của cậu Âu Dương thật sự quá tuyệt vời, người tài như vậy làm họ Lý tôi vô cùng muốn mời chào. Có điều, nếu cậu không muốn thì họ Lý tôi cũng chỉ có thể để xác cậu lại, miễn cho cậu đi căn cứ khác hỗ trợ đoàn dị năng của họ. Nếu Lý Vạn Niên tôi đã không có được thì hai căn cứ khác cũng đừng hòng có được!" Nói xong, đáy mắt Lý Vạn Niên xẹt qua một tia giết chóc.


"Ha ha ha, không hổ là Tiếu Diện Hổ, chẳng qua tôi muốn nói cho nghị viên Lý biết, không dễ gì lấy được mạng tôi đâu." Âu Dương Húc nhìn vẻ mặt dữ tợn của Lý Vạn Niên rồi nói.


Đối với sự uy h**p của Lý Vạn Niên, Âu Dương Húc không hề để bụng, chỉ có 30 người mà thôi, muốn giữ cậu lại sợ là không dễ.


"Ha ha, nếu đã như vậy thì đừng trách tôi không khách sáo!" Lý Vạn Niên giơ tay hất ngã tách trà xuống đất.


Mười dị năng giả cấp 1 hệ Hỏa ào ào bước vào, Âu Dương Húc cau mày.



"Mười dị năng giả cấp 1 hậu kỳ mà đều là hệ Hỏa, vì giết tôi mà nghị viên Lý chịu bỏ vốn gốc thật đấy."


Ai cũng biết hiện giờ mặc dù có rất nhiều dị năng giả, nhưng có thể đạt tới cấp 1 hậu kỳ, lại còn đều là hệ Hỏa thì không nhiều lắm. Cho dù là đoàn dị năng của nhà họ Ngô mà muốn tìm được mười người như thế cũng không dễ dàng gì, có lẽ đây chính là những người giỏi nhất trong căn cứ nhà họ Lý.


"Ha ha ha, cậu Âu Dương đúng là có mắt, không hổ là dị năng giả đa hệ, nhưng tôi muốn nhắc nhở cậu Âu Dương một câu, mặc dù dị năng phụ trợ rất lợi hại, dị năng không gian của cậu rất lớn, dị năng chữa trị của cậu rất thần kỳ. Nhưng nhiều dị năng đi nữa cũng chỉ mang tính hỗ trợ, nếu tính đến sức chiến đấu thì cậu lại không bằng bọn họ." Lý Vạn Niên thở dài nói.


"Ồ, thế cơ à? Không ngờ nghị viên Lý chỉ hiểu một chút về tôi như thế thôi sao?"


Hừ, không có dị năng chiến đấu??? Lý Vạn Niên, ông đúng là tự suy diễn. Tuy bình thường Âu Dương Húc cậu luôn khiêm tốn không sử dụng dị năng chiến đấu, nhưng cũng tuyệt đối không phải là quả hồng mềm mặc cho người khác bóp nặn.


"Tôi nói rồi, tôi nắm rõ mọi chuyện trong căn cứ nhà họ Ngô trong lòng bàn tay!"


"Ha ha ha..." Nghe vậy, Âu Dương Húc cười lớn, một tia sương mù màu đen bay ra khỏi ngón ta của Âu Dương Húc. Từ sau khi cậu lên cấp 5 thì cậu vẫn chưa từng sử dụng dị năng của mình, có điều, hôm nay có cơ hội để thử rồi.


"Ầm ầm ầm..." Mười dị năng giả của Lý Vạn Niên đột nhiên chia làm hai nhóm rồi quăng cầu lửa với nhau, chém giết lẫn nhau làm Lý Vạn Niên kinh hãi.


"Sao thế này? Sao bọn họ lại tự mình đánh nhau?" Ông ta khó hiểu hỏi Lý Hổ bên cạnh.


"Không biết, chẳng lẽ trong mười người này có người của nhà họ Ngô?" Lý Hổ cũng vô cùng bất ngờ với tình hình này.


"Hừ, đây gọi là gậy ông đập lưng ông!" Âu Dương Húc móc súng của mình ra.


"Đoàng..." Một phát một người, Âu Dương Húc g**t ch*t hai dị năng giả hệ Hỏa.


"Khốn kiếp!" Lý Vạn Niên lấy súng ra bắn về phía Âu Dương Húc.


Âu Dương Húc lạnh lùng cười, cậu thuấn di một cái tới phía sau Lý Vạn Niên, chưa đợi đối phương phản ứng thì đã một phát giải quyết tên già này.


"Cậu..." Lý Hổ giơ tay quăng một quả cầu kim loại về phía Âu Dương Húc.


Một cái thuấn di, Âu Dương Húc lùi về sau năm bước, tránh thoát công kích của đối phương.



Tiếp đó, cậu lại thuấn di một lần nữa tới phía sau Lý Hổ.


"A..." Lý Hổ cảm thấy sau lưng khác thường vội vàng muốn tránh nhưng đã không kịp, hắn cúi đầu nhìn xuống thấy viên đạn đã xuyên qua ngực mình, hắn nhếch khóe miệng rồi ầm ầm ngã xuống.


Âu Dương Húc nhìn tám dị năng giả đang đánh nhau khó phân thắng bại liền chơi trò du kích với bọn họ, một chốc thuấn di xử lý một người, một chốc lại thuấn di giải quyết một người, chưa đầy mười phút đã giải quyết xong toàn bộ.


Xử lý xong mười hai người trên tầng hai, Âu Dương Húc bước xuống lầu. Cậu đứng ở cạnh cửa quán trà một lúc, giờ này ngoài cửa đang mai phục hai mươi tay súng bắn tỉa, nếu cậu đi ra cửa thì rất sẽ bị bắn thành con nhím mất.


Haiz, xem ra chỉ có thể thả hung thú của mình ra dò đường trước.


Âu Dương Húc giơ tay sờ lên phù văn trên cánh tay mình, cậu vừa định thả hung thú ra thì nghe thấy tiếng súng loạn xạ bên ngoài vang lên.


Mở Tâm Nhãn, Âu Dương Húc nhìn ra ngoài.


Âu Dương Húc nhẹ cười khi thấy người đàn ông đang đứng trước cửa quán trà bị đám tay súng bắn tỉa vây quanh, tới kịp lúc đấy!


Ngô Hạo Thiên đứng trước cửa quán trà, quanh người anh được bảo vệ bởi một bức tường gió vô hình, tất cả viên đạn bắn vào đều bị xoay vòng bên trong giống như các vì sao nhẹ nhàng đong đưa trong không khí, dưới ánh nắng chiếu xuống còn tản ra ánh vàng nhàn nhạt.


"Đi!" Ngô Hạo Thiên lắc mình một cái, tất cả những viên đạn đang trôi nổi trên không lập tức theo quỹ đạo trước đây bay về.


"A, a, a..." Tiếng kêu thảm thiết hết đợt này đến đợt khác, hai mươi tay súng bắn tỉa ở trước mặt Ngô Hạo Thiên không chịu nổi một chiêu.


Thấy anh đã giải quyết hết phiền phức, Âu Dương Húc mới mở cửa bước ra khỏi quán trà.


"Tiểu Húc, em không sao chứ?" Ngô Hạo Thiên nắm chặt tay cậu, lo lắng xem xét từ trên xuống dưới.


"Không sao, nhưng tiếc quá, tên khốn họ Lý phá nát kế hoạch của em rồi!" Âu Dương Húc có chút buồn bực.


Đã giết Lý Vạn Niên là đồng nghĩa với việc không thể vào được căn cứ nhà họ Sở, cho nên coi như công sức kế hoạch của cậu đều đi tong.


"Đi thôi, nơi này không an toàn!" Ngô Hạo Thiên lập tức kéo cậu lên xe, mang cậu rời khỏi quán trà.


END CHƯƠNG 148.


Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi Story Chương 148: GIẢI QUYẾT PHIỀN PHỨC
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...