Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Chương 147: LỜI ĐỒN
CHƯƠNG 147: LỜI ĐỒN
Vài ngày sau, lời đồn nổi lên khắp nơi trong Cảnh Thành.
"Nè, ông có nghe gì chưa, nghe nói đội trưởng Ngô ở căn cứ nhà họ Ngô đánh vợ mình một trận rồi đuổi ra khỏi nhà!"
"Ơ, có chuyện này nữa?"
"Chính xác, nghe nói đội trưởng Ngô có người thứ ba, rốt cuộc không chịu nổi vợ nam nữa!"
"Haiz, biết ngay mà, làm gì có thằng đàn ông muốn cưới đàn ông chứ, quả nhiên xảy ra chuyện rồi."
"Tôi nói chứ, đội trưởng Ngô chỉ để ý người ta thì là dị năng giả phụ trợ thôi, nên mới trăm phương nghìn kế cưới về nhà. Sau đó lỡ lộ ra chuyện nuôi tình nhân bên ngoài bị người ta biết, kết quả hai thằng đàn ông đánh nhau, cuối cùng người vợ nam đó bị đuổi khỏi nhà!"
"Nếu vậy thì người vợ nam đó cũng đáng thương ghê."
"Đúng vậy, còn không phải à?"
Nhà họ Ngô.
Ngô Hạo Vũ nhìn anh lớn đang bình tĩnh ngồi trên sô pha xem bản đồ thì lại đứng ngồi không yên, cứ luôn nôn nóng đi qua đi lại trong phòng.
"Mấy người đó quá đáng kinh khủng, dám nói anh hai nuôi năm, sáu tình nhân, còn nói anh cưới anh dâu về chỉ vì muốn lợi dụng dị năng của anh dâu, đúng là quá buồn cười!"
"Phải đó, không biết ai đưa mồm đi xa, bây giờ bên ngoài truyền tin đồn nhảm nhí vô cùng, rất nhiều người đều chửi sau lưng Hạo Thiên." Nói đến việc này, Thái Quyên cũng rất tức giận, đám người đó luôn bóng gió nói hươu nói vượn, đổ oan cho Hạo Thiên.
"Anh à, anh mau rước anh dâu về đi, chỉ cần anh rước anh dâu về là lời đồn tự động hết thôi." Tiểu Văn nói với Ngô Hạo Thiên.
"Đúng vậy, con rước Tiểu Húc về đi." Thái Quyên cũng rất tán thành rước con dâu về.
"Chưa đến lúc." Thật ra có rước về hay không thì cũng chẳng khác gì, dù sao mỗi tối đều ngủ chung.
"Anh hai, anh đang nói gì vậy? Chẳng lẽ anh không muốn anh dâu về sao?"
Được câu trả lời ba phải của anh mình, Ngô Hạo Vũ không tin nổi trợn mắt.
"Hạo Thiên, con, con đừng nói con thật sự có người khác nhé?" Thái Quyên nghi ngờ hỏi con trai mình.
"Anh hai, anh, anh thật sự ngoại tình hả?" Hạo Vũ và Tiểu Văn cũng là vẻ mặt không tin được mà nhìn Ngô Hạo Thiên.
Ngô Hạo Thiên cạn lời bó tay lườm ba người đang nhìn anh với ánh mắt đầy ngờ vực.
"Mẹ không cần trông Tây Tây sao? Tiểu Văn, em học xong chưa? Hạo Vũ, em không cần đi quân bộ à?"
Ngô Hạo Thiên nói xong, ba người liền mím môi.
"Vậy, vậy mẹ đi nấu cơm cho Tây Tây đây." Thái Quyên đứng dậy rời đi.
"Em, em về phòng vậy." Tiểu Văn cũng đứng dậy.
"Em em..." Thấy mẹ và em gái đều đi mất, Ngô Hạo Vũ chớp chớp mắt.
"Chúng ta đi quân bộ, em chở anh đi đi." Ngô Hạo Thiên chủ động đứng lên.
"Dạ." Ngô Hạo Vũ đi theo anh hai rời khỏi nhà.
Nhà họ Sở.
"Thật sự không ngờ, Ngô Hạo Thiên lại đánh vợ mình rồi đuổi ra khỏi nhà." Đối với chuyện này, Sở Bách Xuyên thật sự có chút vui vẻ khi người gặp họa.
Trước đó, nghe nói Ngô Hạo Thiên dẫn một dị năng giả đa hệ về, còn cưới người đó. Sở Bách Xuyên cực kỳ ganh tỵ, dù sao đây chính là một nhân tài hiếm hoi khó có được, nhà họ Sở bọn họ còn không có, vậy mà nhà họ Ngô có. Đương nhiên chuyện này làm trong lòng ông ta luôn cảm thấy không được cân bằng, nhưng lúc này nghe hai vợ chồng có mâu thuẫn, tình hình rất căng thẳng làm Sở Bách Xuyên vô cùng sung sướng.
"Nếu người đó đã rời khỏi nhà họ Ngô, vậy chúng ta có nên đi mời chào cậu ta chứ?" Nhìn Sở Bách Xuyên, Trần Chính Đức hỏi.
Âu Dương Húc là một nhân tài hiếm có, dĩ nhiên căn cứ bọn họ không thể buông tha.
"Chuyện này?" Sở Bách Xuyên nghiêng đầu nhìn con gái Sở Nguyệt của mình đang ngồi bên cạnh, Trần Chính Đức thấy vậy cũng nhìn về phía cháu ngoại Sở Nguyệt của mình.
Sở Nguyệt là dị năng giả linh ngôn, lại còn có dị năng tiên đoán, cho nên rất nhiều chuyện bọn họ sẽ trưng cầu ý kiến của Sở Nguyệt.
"Cha, cậu, con thấy chúng ta đừng nên nóng vội, con đã từng gặp tên Âu Dương Húc này một lần ở Hải Thành, tình cảm giữa cậu ta và Ngô Hạo Thiên khá tốt. Mà giờ vừa mới tới Cảnh Thành, lại vừa mới kết hôn thì lại truyền ra tin Ngô Hạo Thiên bạo lực gia đình, rồi nuôi tiểu tam này nọ, con cứ luôn cảm thấy quá nhiều sự trùng hợp."
Gián điệp được sắp xếp ở căn cứ nhà họ Ngô vừa báo cáo Âu Dương Húc là dị năng gỉa đa hệ, có dị năng phụ trợ, dị năng không gian, dị năng chữa trị và còn nhiều loại dị năng khác. Chưa tới mấy ngày thì lại có tin đồn Ngô Hạo Thiên bạo lực gia đình, Sở Nguyệt luôn cảm thấy chuyện này không hề đơn giản chút nào.
"Ừ, vậy Tiểu Nguyệt cảm thấy là nhà họ Ngô đang giăng bẫy?" Trần Chính Đức cau mày nhìn cháu ngoại mình.
"Con thấy đúng là vậy." Người nhà họ Ngô luôn xảo trá, không thể không đề phòng!
"Thế, chúng ta nên làm gì, yên tĩnh xem tình hình à?" Sở Bách Xuyên hỏi.
"Ha ha, cha đã quên là còn một người tên Lý Vạn Niên ư?"
Nhìn nụ cười của con gái mình, Sở Bách Xuyên khẽ gật đầu: "Có lý, vậy để Lý Vạn Niên thăm dò tình hình trước, nếu ông ta có thể đào được Âu Dương Húc qua thì chúng ta lại nghĩ cách đào người trong tay Lý Vạn Niên là được."
"Đúng vậy, chính xác, cứ để ông ta xung phong trước đi." Sở Nguyệt cũng có suy nghĩ như thế.
"Ừ, vẫn là con gái cha thông minh nhất." Sở Bách Xuyên khen lấy khen để trí tuệ của con gái mình.
"Haiz, không biết khi nào em trai về nữa?" Nghĩ đến việc Sở Hàn mãi vẫn chưa về, Sở Nguyệt thở dài thườn thược.
"Yên tâm đi, Tiểu Hàn sẽ không có chuyện gì." Thấy vẻ mặt cha rất an tâm, Sở Nguyệt lại cau mày.
Trước đây cha đã từng hỏi cô ta rằng em trai có bị nguy hiểm đến tính mạng không, cô ta đã dự đoán thử, cảm thấy em trai mình không chết. Nhưng không hiểu vì sao, mỗi lần dùng tinh thần lực để dự cảm về em trai mình thì cô ta luôn có cảm giác rất tệ, cảm giác này khiến cho cô ta vô cùng lo lắng.
"Lý Hổ, điều tra xong hết chưa?" Uống ba ly trà hoa nhài, Lý Vạn Niên hỏi đàn em của mình.
"Nghị viên yên tâm, tôi đã điều tra xong, Âu Dương Húc đã bị đuổi ra khỏi nhà họ Ngô, hiện giờ đang ở trong căn cứ nhà họ Ngô, mấy ngày nay vẫn không ai đến thăm hỏi, dường như Ngô Hạo Thiên không định đi rước cậu ta về."
"Ha ha ha, không ngờ Ngô Chấn Khôn cả đời khôn khéo lại sinh ra một đứa con trai ngu xuẩn như Ngô Hạo Thiên, chỉ vì mấy cô tình nhân bên ngoài mà đuổi nhân tài như Âu Dương Húc đi, đúng là ngu không ai bằng." Nghĩ lại, Ngô Chấn Khôn cứ thế mất đi người tài, Lý Vạn Niên cực kỳ vui vẻ.
"Còn không phải à, Âu Dương Húc là dị năng giả đa hệ hiếm có khó mà gặp được đấy." Lý Hổ cũng khen dị năng của Âu Dương Húc.
"Đúng rồi, cậu nói là thằng nhóc Âu Dương Húc này rất hay đi chợ à?"
"Phải, thằng nhóc này thích ngọc thạch nên thường hay ra chợ mua ngọc thạch, gần như mỗi ngày đều đi."
"Được, tin này rất quan trọng." Lý Vạn Niên cúi đầu nhấp một hớp trà.
"Nghị viên, ngài nghĩ bên nhà họ Sở có đi mời chào Âu Dương Húc không?" Lý Hổ lo lắng hỏi.
"Bọn họ, hừ! Nhân tài thế này, làm sao tôi có thể nhường cho bọn họ chứ? Đi sắp xếp đi, ngày mai chúng ta đi gặp dị năng giả đa hệ này."
"Rõ, tôi đã biết." Lý Hổ xoay người rời đi.
"Ha ha, Ngô Hạo Thiên cậu không biết quý trọng thì đừng trách tôi đào góc tường nhà cậu."
---
Ngày hôm sau, trong chợ.
Âu Dương Húc đi chợ như mọi ngày, cậu vẫn chủ yếu đi mua ngọc thạch, hiện giờ căn cứ nhà họ Lý và nhà họ Sở đều đã biết tác dụng của ngọc thạch, mà căn cứ nhà họ Ngô cũng thu thập ngọc thạch ở khắp nơi, cho nên giá cả của ngọc thạch cũng nước lên thì thuyền lên.
"Cậu trai trẻ này, nhà tôi có ngọc thạch chất lượng rất tốt, không biết cậu có hứng thú không?"
Âu Dương Húc đang chọn ngọc thạch ở quầy hàng, đột nhiên một người đàn ông mặc áo khoác đen xuất hiện bên cạnh cậu, cậu nhướng mày đứng dậy nhìn người đàn ông trung niên này.
Người này nhìn là biết có tố chất quân nhân, không phải người buôn hàng gì. Vậy nên khi ông ta nói trong nhà có ngọc thạch, tám chín phần là đang lừa gạt cậu, nhưng cậu cũng không quen biết người này, vậy thì tại sao người này lại muốn gạt cậu?
Chẳng lẽ, người này chính là người trong căn cứ nhà họ Sở hoặc họ Lý ư?
"Nhà ông? Ở đâu?" Âu Dương Húc mỉm cười hỏi.
"Cách đây không xa, quẹo một cái là tới."
Nghe ông ta đáp, Âu Dương Húc cười thầm, ở ngay chỗ này luôn, cậu mới không tin đấy!
"Được, ông dẫn đường đi." Mặc dù trong lòng đã nghi ngờ, nhưng trên mặt Âu Dương Húc không biểu hiện gì.
"Đi theo tôi." Người mặc áo khoác đen dẫn Âu Dương Húc đến con phố phía Tây.
Quẹo cua, rời khỏi nơi chốn ồn ào náo nhiệt này, người mặc áo khoác đen dẫn Âu Dương Húc đến cuối con phố phía Tây, là nơi cực kỳ hẻo lánh ít người.
"Tiệm trà Như Ý, nhà ông ở đây à?" Âu Dương Húc đi đến trước cửa tiệm trà, cậu khó hiểu người người mặc áo khoác đen.
"Cậu trai trẻ, không giấu gì cậu, nghị viên nhà tôi biết cậu là một nhân tài giỏi giang hiếm có, cho nên muốn gặp mặt cậu." Âu Dương Húc nghe xong ngẩn người.
"Ồ, nhưng mà tôi không quen biết gì với nghị viên mà ông nói."
Chết tiệt, vậy mà là người của căn cứ nhà họ Lý, phiền phức quá đi.
Thật ra, Âu Dương Húc bỏ công sức rời khỏi nhà họ Ngô, thứ nhất là vì chứng thực, đào ra các gián điệp trong căn cứ nhà họ Ngô. Thứ hai là muốn vào căn cứ nhà họ Sở để tìm cơ hội giết mối họa lớn Sở Nguyệt, nhưng đáng tiếc là kế hoạch của cậu lại bị tên Lý Vạn Niên này xáo trộn.
Âu Dương Húc híp mắt nhìn qua nhìn lại tiệm trà này, cậu phát hiện đối phương mai phục mười dị năng giả hệ Hỏa cấp 1, hơn nữa còn mai phục hai mươi tay súng bắn tỉa, chắc là nhất định phải chào mời được cậu.
"Việc này không quan trọng, gặp mặt thì quen biết chứ gì." Người mặc áo khoác đen cười nói.
"Thôi được rồi." Âu Dương Húc gật đầu, bất đắc dĩ đi theo đối phương vào tiệm trà.
END CHƯƠNG 147.
Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 147: LỜI ĐỒN
10.0/10 từ 32 lượt.
Truyện Mạt Thế Chi Nghịch Tập Pháo Hôi
Story
Chương 147: LỜI ĐỒN
