Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 262: Phệ Hồn Thú Vương
"Chúng ta và họ không oán không thù, hai cô nương kia trông cũng thật đáng thương, có thể giúp một tay thì giúp vậy." Thẩm Vân Lăng nói.
"Được." Sài Diễm gật đầu đáp.
"Ngươi đồng ý rồi sao?" Sài Diễm đồng ý dứt khoát như vậy khiến Thẩm Vân Lăng có chút kinh ngạc.
"Chẳng phải ngươi đã nói rồi sao, chúng ta và họ không oán không thù. Nếu hai người này không tính là quá xấu, chắc hẳn sẽ không làm ra chuyện ân tướng cừu báo."
"Hơn nữa, tu sĩ làm việc thiện, sau này khi độ kiếp có thể nhận được sự chiếu cố của thiên đạo. Cân nhắc lợi hại, tại sao ta lại không đồng ý cơ chứ." Sài Diễm nói.
Thẩm Vân Lăng: "..." Còn có chuyện này sao? Xem ra những điều hắn cần học còn rất nhiều.
Trong lúc trò chuyện, hai cô nương đã chạy đến nơi. Sài Diễm nói với Thẩm Vân Lăng: "Vân Lăng, đoàn hồn thể kia giao cho ngươi."
"Được." Thẩm Vân Lăng lấy thủy hóa kiếm, đâm về phía đoàn sương mù kia.
Sương mù nhận ra Thẩm Vân Lăng đang áp sát, liền há to miệng, thổi một luồng khói về phía hắn.
"Vân Lăng cẩn thận, sương mù của thứ đó có thể khiến người ta rơi vào ảo giác." Sài Diễm nhắc nhở.
Thẩm Vân Lăng hạ một đạo Cách Tuyệt Phù, ngăn chặn đòn tấn công của sương mù. Sau đó tiện tay vỗ lên người hai cô nương mỗi người một tấm Thanh Thần Phù, chỉ trong chốc lát, họ đã tỉnh táo lại từ trong ảo giác.
Hai vị cô nương này không phải hạng nữ nhi chưa từng thấy qua sự đời, vừa nhìn thấy đoàn sương mù kia liền hiểu ra ngay vừa rồi mình đã trúng ảo tượng.
"Kẻ hèn một con Phệ Hồn Thú nhị cấp sơ kỳ mà cũng dám trêu chọc bản cô nương. Hôm nay cô nương ta sẽ cho ngươi biết tay." Một trong hai người, thiếu nữ mặc cẩm y la đoạn (thổ cẩm và lụa) màu hồng phấn, rút ra một chiếc trường tiên, hung hăng quất về phía đoàn sương mù.
"Linh hồn loại pháp khí." Sài Diễm thầm đánh giá.
Sương mù bị Thẩm Vân Lăng áp chế, không cách nào né tránh, trực tiếp bị Trảm Hồn Tiên của phấn y cô nương đánh tan xác. Một viên châu tử xám xịt rơi xuống, lăn đến chân nàng ta.
Nữ tử mặc lục y bên cạnh cúi người nhặt hồn châu dưới đất lên, đưa tới trước mặt phấn y nữ tử nói: "Tiểu thư, hồn châu."
Phấn y nữ tử nhận lấy hồn châu, đi tới trước mặt Thẩm Vân Lăng nói: "Ta là Chu Hành Nhi, tôn nữ của hội trưởng Đan Sư Công Hội, đa tạ đạo hữu ra tay cứu giúp, Chu Hành Nhi vô cùng cảm kích. Không biết đạo hữu tôn tính đại danh là gì, chờ ra khỏi bí cảnh, Hành Nhi sẽ báo đáp."
"Không cần đâu, tiện tay thôi không đáng nhắc tới, cáo từ." Thẩm Vân Lăng nói.
"Đợi đã." Chu Hành Nhi gọi lại.
"Cô nương còn có việc gì sao?"
"Nếu đạo hữu không nguyện tiết lộ tính danh, viên hồn châu này xin tặng cho đạo hữu, coi như là ân báo đáp." Chu Hành Nhi nói.
Thẩm Vân Lăng suy nghĩ một chút rồi đáp: "Cung kính bất như tòng mệnh." Đoạn nhận lấy hồn châu.
Sài Diễm bước đến bên cạnh Thẩm Vân Lăng nói: "Chúng ta đi thôi."
"Tiểu thư, chúng ta cũng rời khỏi đây thôi." Lục y nữ tử nói.
Chưa đợi bốn người rời đi, Mê Vụ Sâm Lâm đột nhiên nổi lên cuồng phong đại tác, cây cối xung quanh bị thổi nghiêng ngả. Bốn người phải bằng vào tu vi bản thân để chống đỡ mới không bị thổi bay mất.
Gió ngừng, vô số hồn thể bay ra, đoàn đoàn vây khốn bốn người, trong miệng không ngừng phát ra tiếng "u u u", nghe đặc biệt giống như đang gào thét "trả mạng cho ta, trả mạng cho ta...".
"Tiểu thư, ở đây có rất nhiều Phệ Hồn Thú. Người đứng sau lưng ta, ngàn vạn lần đừng để bị chúng cắn trúng." Lục y nữ tử chằm chằm nhìn đám Phệ Hồn Thú xung quanh.
"Không, tuy ngươi là người gia gia phái tới bảo vệ ta, nhưng ta cũng không thể mặc kệ ngươi. Ta dù sao cũng là Trúc Cơ tu sĩ, đối phó vài con Phệ Hồn Thú không thành vấn đề." Chu Hành Nhi nói.
Lục y nữ tử gật đầu: "Được, lát nữa chúng ta cùng nhau xông ra ngoài."
"Vân Lăng cẩn thận, Phệ Hồn Thú Vương đang ở phía trước không xa. Một lát nữa ta sẽ đi bắt Phệ Hồn Thú Vương, ngươi nhất định phải tự mình cẩn thận." Sài Diễm truyền âm.
Thẩm Vân Lăng gật đầu đáp: "Được."
Đột nhiên, Phệ Hồn Thú Vương hạ lệnh, vô số Phệ Hồn Thú bắt đầu triển khai tấn công mấy người. Bốn người lấy ra pháp khí của mình, chém về phía Phệ Hồn Thú.
Song phương đánh nhau mấy canh giờ, Phệ Hồn Thú bị bốn người chém giết không kế xiết, vậy mà chúng vẫn nguồn nguồn không dứt, từ đằng xa tụ tập lại.
Nhìn lại bốn người, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng còn đỡ, lục y nữ tử vì che chở Chu Hành Nhi nên hiện giờ cả hai đều vô cùng chật vật, trên người chi chít những vết thương lớn nhỏ. Phù lục và đan dược trên người cũng đã dùng hết bảy tám phần. Hồn châu rơi đầy đất nhưng không ai rảnh tay nhặt lấy.
"Hai vị đạo hữu bên kia, Phệ Hồn Thú ở đây vẫn đang không ngừng tăng lên, cứ thế này tất cả chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này."
"Lát nữa chúng ta hợp lực, giết ra một con đường máu có được không?" Lục y nữ tử vừa tấn công đám Phệ Hồn Thú đang xông lên, vừa hét lớn.
"Không thể nào đâu, chúng sẽ không để chúng ta rời đi." Sài Diễm nói.
"Chưa thử qua sao ngươi biết không được." Lục y nữ tử nói.
"Không được là không được, làm gì có nhiều tại sao như vậy." Sài Diễm đáp.
"Ngươi người này sao lại thế, ngay cả thử cũng không muốn thử, lẽ nào ngươi muốn chết ở đây sao." Chu Hành Nhi nộ đạo.
Đột nhiên, Phệ Hồn Thú Vương do điều động Phệ Hồn Thú quá lâu nên có chút kiệt sức, thân thể lộ ra sơ hở. Sài Diễm thừa dịp này, di chuyển tức thời đến bên cạnh Phệ Hồn Thú Vương. Khi nó còn chưa kịp phản ứng, hắn đột nhiên vươn ra hai dây đằng man, hung hăng xé nát Phệ Hồn Thú Vương, mấy chục chiếc không gian giới chỉ rơi ra.
Phệ Hồn Thú Vương vừa chết, mất đi chỉ huy, vô số Phệ Hồn Thú tức khắc giải tán chạy trốn tứ phía. Chỉ một lát sau, hàng ngàn hàng vạn con Phệ Hồn Thú đã biến mất sạch sành sanh.
"Chúng sao lại đi rồi?" Chu Hành Nhi nghi hoặc.
"Phệ Hồn Thú Vương chết rồi, chúng không đi chẳng lẽ ở lại đây đợi bị đồ sát sao." Sài Diễm nhặt những chiếc không gian giới chỉ rơi dưới đất lên.
"Này, nhiều không gian giới chỉ như vậy, sao ngươi lại thu hết đi thế. Dù sao chúng ta cũng đã bỏ ra sức lực mà." Chu Hành Nhi nói.
"Nhưng Phệ Hồn Thú Vương là do ta đánh chết, các ngươi có giúp được gì đâu." Sài Diễm nói một cách lý sở đương nhiên.
"Phệ Hồn Thú Vương, đó là cái gì?" Chu Hành Nhi hỏi.
"Ngươi ngay cả Phệ Hồn Thú Vương mà cũng không biết đã dám chạy vào trong Mê Vụ Sâm Lâm, đúng là mạng lớn không biết sợ." Sài Diễm nói.
Lục y nữ tử kéo Chu Hành Nhi lại giải thích: "Phệ Hồn Thú đầu óc không thông minh, thích trêu chọc người khác, thường bị tu sĩ giết hồn lấy châu. Để tự bảo vệ mình, lâu dần trong bầy sẽ sinh ra một con Phệ Hồn Thú Vương thống lĩnh chúng. Con thú mà vị công tử vừa chém giết chính là Phệ Hồn Thú Vương. Những không gian giới chỉ kia chắc là của những tu sĩ vào đây lần trước để lại."
"Nếu đã như vậy, tại sao gia gia không nói cho ta biết? Nếu ta biết thì đâu đến lượt người khác g**t ch*t Phệ Hồn Thú Vương." Chu Hành Nhi nói.
"Phệ Hồn Thú Vương xuất hiện tất có bầy thú bao quanh. Không nói cho tiểu thư là vì không muốn người vì một chút tài nguyên mà chạy tới đây mạo hiểm." Lục y nữ tử nói.
"Vừa rồi ngươi vội vàng đưa ta rời khỏi đây chính là vì sợ Phệ Hồn Thú Vương xuất hiện." Chu Hành Nhi nói.
Lục y nữ tử nghe vậy không hề phủ nhận.
Bên cạnh, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng thu dọn xong không gian giới chỉ, đã bắt đầu thu thập hồn châu dưới đất.
"Này, Phệ Hồn Thú chúng ta cũng có giết, ngươi không thể ngay cả hồn châu cũng không để lại cho chúng ta chứ." Chu Hành Nhi nói.
Thẩm Vân Lăng nghe vậy liền đáp: "Đạo hữu yên tâm, chúng ta chỉ thu lấy số lượng hồn châu do chính mình chém giết, hồn châu của hai vị, chúng ta một viên cũng không lấy."
"Ồ."
"Lục Y, chúng ta cũng mau thu thập hồn châu lại đi." Chu Hành Nhi nói.
Mấy người hừng hực khí thế thu thập hồn châu. Chu Hành Nhi và Lục Y vừa mới thu xong thì Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng – những người đã thu từ trước đó lâu – mới vừa vặn thu xong.
"Thu có mấy viên hồn châu mà chậm như vậy, chẳng có chút ý thức nguy hiểm nào cả." Chu Hành Nhi nói.
"Đúng vậy, mỗi người chúng ta phải thu hơn một ngàn viên hồn châu, quả thực không nhanh bằng ngươi." Sài Diễm mỉa mai.
"Cái gì, một ngàn!"
Chu Hành Nhi đầy kinh ngạc nói: "Láo xược, chúng ta cùng nhau săn giết Phệ Hồn Thú, các ngươi sao có thể nhiều hơn chúng ta gấp đôi được."
Lục Y kéo kéo Chu Hành Nhi, nhỏ giọng nói: "Đừng nói nữa, hai người họ cộng lại đúng là đã săn giết hơn hai ngàn con Phệ Hồn Thú."
"A!" Chu Hành Nhi nghe xong, kinh ngạc há hốc mồm.
Lúc này, phía rìa ngoài Mê Vụ Sâm Lâm truyền đến vài tiếng bước chân nhẹ nhàng. Sài Diễm dắt Thẩm Vân Lăng, Lục Y dắt Chu Hành Nhi vội vàng trốn đi.
Một giọng nói có chút quen thuộc vang lên: "Đại ca, không phải nói Mê Vụ Sâm Lâm có rất nhiều Phệ Hồn Thú sao, sao chúng ta vào lâu như vậy rồi mà một con cũng không thấy?"
"Có lẽ chúng ta đi chưa đủ sâu." Tả Khuynh nói.
Sài Diễm khẽ di chuyển thân thể, lúc này mới nhìn rõ người tới. Người đang nói chuyện hóa ra lại là Tưởng Kình – kẻ trước đó từng muốn đoạt không gian giới chỉ của Sài Diễm.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp." Sài Diễm thầm nghĩ.
Lúc này, một vị Trúc Cơ tu sĩ khác nói: "Có phải chúng ta đi đông người quá nên đám Phệ Hồn Thú bị dọa không dám ra ngoài không?"
"Có khả năng, đại ca, hay là chúng ta chia ra hành động để sớm tìm được sào huyệt của Phệ Hồn Thú." Lạc Sam nói.
"Không được, sư phụ đã dặn dò, Phệ Hồn Thú tuy đầu óc không thông minh nhưng lại giỏi đánh lén, thích ra tay với tu sĩ đi lẻ. Nếu chúng ta tách ra, bị Phệ Hồn Thú Vương nhắm trúng thì không ổn." Tả Khuynh nói.
"Nhưng chúng ta đã tìm lâu như vậy rồi mà chẳng có chút manh mối nào. Tổng không lẽ Phệ Hồn Thú ở đây chết sạch rồi sao." Tưởng Kình nói.
"Không thể nào, lần trước chúng ta vào vẫn còn mà, Phệ Hồn Thú không thể vô duyên vô cớ chết đi được." Tả Khuynh nói.
"Vậy có khi nào Phệ Hồn Thú Vương đã bị kẻ khác nhanh chân đến trước rồi không?" Tưởng Kình đoán.
"Lần trước bí cảnh mở ra, tu sĩ của Bích Thủy Tông phải mất bốn ngày, chém giết hơn ba ngàn con Phệ Hồn Thú, lãng phí mấy chục tấm phù lục mới giết được Phệ Hồn Thú Vương."
"Từ cửa bí cảnh đến đây nhanh nhất cũng mất hai ngày. Loại người nào có thể trong vòng hai ngày ngắn ngủi này âm thầm g**t ch*t Phệ Hồn Thú Vương được chứ." Tả Khuynh nói.
"Cái này cũng không phải, cái kia cũng không đúng, vậy rốt cuộc là chuyện gì." Tưởng Kình nói.
"Kẻ nào!" Đột nhiên, ánh mắt Tả Khuynh sắc lẹm nhìn về phía đám người Sài Diễm đang ẩn nấp.
Một đạo chưởng phong đánh tới, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng vội vàng tránh né, đồng thời hành tung của bốn người cũng bại lộ trước mặt chúng nhân.
"Sài Diễm, Vân Lăng! Đúng là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu, không ngờ lại gặp các ngươi ở trong bí cảnh này."
"Hai người các ngươi to gan dám sát hại đệ tử Hỏa Lam Tông ta, nay phụng mệnh thiếu tông chủ tông ta, đưa hai ngươi về Hỏa Lam Tông, đợi sự việc điều tra rõ ràng mới định đoạt." Tả Khuynh nói.
"Dừng tay, ai dám." Chu Hành Nhi chắn trước mặt mọi người quát lớn.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 262: Phệ Hồn Thú Vương
10.0/10 từ 10 lượt.
