Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Chương 261: Thiên Hỏa hiện thân
"Ngươi muốn ta chứng minh thế nào?" Tào Hoa nói.
"Ngươi cùng bọn hắn đánh một trận, nếu bọn hắn quả thực là Trúc Cơ, lời vừa rồi ta thu hồi. Nếu không phải, Xích Nhãn Phấn Điệp ngươi phải chia cho bọn ta một phần." Mã Ngọc nói.
"Thành giao." Tào Hoa dứt lời, cử kiếm nhắm hướng Thẩm Vân Lăng đâm tới. Thẩm Vân Lăng nghiêng người né tránh, trong tay hóa ra một thanh băng kiếm, nghênh diện mà lên.
Sài Diễm không có tiến lên hỗ trợ, bởi vì đây là biện pháp tốt nhất để rèn luyện kinh nghiệm thực chiến cho Thẩm Vân Lăng.
Từ khi Trúc Cơ đến nay, Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ở trong rừng yêu thú giết không ít yêu thú. Toàn bộ yêu thú ngoại vi khu rừng đối với hai người đều là xu chi nhược vụ (xua như xua vịt), tránh né không kịp, thân thủ tự nhiên không cần phải nói.
Cho dù Tào Hoa đã Trúc Cơ nhiều năm, nhưng đối với Thẩm Vân Lăng vừa mới Trúc Cơ không lâu, vẫn như cũ không chiếm được chỗ tốt. Hai người ngươi tới ta đi, cuối cùng, Tào Hoa cậy vào pháp kiếm trong tay, đem băng kiếm của Thẩm Vân Lăng chém gãy, thắng được một bậc.
Sài Diễm thấy thế, nhanh chóng đem pháp kiếm trong tay ném cho Thẩm Vân Lăng. Thẩm Vân Lăng né tránh công kích của Tào Hoa, đón lấy pháp kiếm, không còn bó tay bó chân nữa, trực tiếp đón lấy pháp kiếm của đối phương.
"Xích Hỏa Kiếm, Hỏa Lam Tông!" Mã Ngọc kinh hãi nói.
Hai kiếm va chạm, hai người đều bị sức mạnh của đối phương đẩy văng ra.
"Còn không mau lại đây hỗ trợ." Tào Hoa thừa cơ nói với Mã Ngọc.
Mã Ngọc nghe vậy bước lên phía trước nói: "Không biết hai vị đạo hữu tôn tính đại danh là gì, có thể kết giao bằng hữu không."
"Mã Ngọc, ngươi..." Nghe được lời của Mã Ngọc, Tào Hoa khí kết (tức nghẹn), vừa định mở miệng, liền bị sư đệ ở bên cạnh ngăn lại, ra hiệu hắn đừng có xen mồm.
"Bằng hữu thì không cần, chúng ta không có hứng thú kết giao bằng hữu với một đám người vừa mới gào thét đòi đánh đòi giết ta." Sài Diễm lạnh lùng nói.
"Hai vị không nguyện tiết lộ tính danh, lẽ nào có quan hệ với hai vị Trúc Cơ bị giết của Hỏa Lam Tông." Mã Ngọc thăm dò.
"Ngươi có ý gì." Thẩm Vân Lăng nói.
"Quả nhiên là thế. Ta đã nói là chưa từng gặp các ngươi ở Hỏa Lam Tông, hóa ra Xích Hỏa Kiếm trong tay các ngươi, thực sự là giết người đoạt bảo mà có."
"Các vị sư đệ, Lam phủ phát động huyền thưởng, ai có thể bắt sống hai người này, liền có thể đổi lấy một kiện pháp khí cao cấp. Chúng ta cùng lên, bắt sống hai người này, giao cho Hỏa Lam Tông." Mã Ngọc nói.
"Tìm chết." Sài Diễm lại lấy ra một thanh pháp kiếm, cùng Thẩm Vân Lăng ngăn cản đám người Mã Ngọc.
Đã khi đối phương muốn bắt bọn hắn, vậy bọn hắn cũng không cần thiết nương tay. Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng ra tay hung tuyệt, chiêu chiêu tàn độc, trực tiếp lấy mạng mấy người.
Điều đáng tiếc là, đối phương cũng không phải hạng xoàng, nhìn ra ý đồ của hai người, bắt đầu bày ra nghi trận, dùng trận pháp vây khốn hai người.
Sài Diễm từng phá giải vô số trận pháp phàm cấp, chỉ một cái trận pháp trung cấp, căn bản không để vào mắt.
Không đợi trận pháp của mấy người hoàn thành, Sài Diễm một kiếm đâm thẳng vào trần nhãn. Trần nhãn chính là Mã Ngọc, với thân thủ của Mã Ngọc vốn dĩ có thể né được công kích của Sài Diễm. Nhưng hắn đang bố trí trận pháp, không cách nào phản kích, kết quả kiếm của Sài Diễm đâm thẳng vào lồng ngực Mã Ngọc.
Từ khi mấy người bọn hắn xuất sư đến nay, còn chưa từng gặp qua chuyện trận pháp còn chưa hình thành mà trần nhãn đã bị đối phương tìm thấy và phá vỡ. Cho nên, khi Mã Ngọc bị thương dừng lại, những người khác theo quán tính suýt chút nữa đâm sầm vào nhau.
Thẩm Vân Lăng thấy thế, thừa dịp bọn hắn không phòng bị, xông về phía tu sĩ ở cuối trận pháp. Tu sĩ ở cuối cùng thực lực bản thân vốn chẳng ra sao, căn bản không kịp né tránh, trực tiếp bị Thẩm Vân Lăng một kiếm đâm chết.
Xuất sư chưa thành thân đã chết. Trận pháp chưa hoàn thành đã chết một đệ tử, đại ca cũng bị trọng thương. Mấy người không còn cách nào, đành phải tiên hành rút lui.
"Các ngươi cứ đợi đấy, tổng có một ngày chúng ta sẽ quay lại tìm các ngươi báo thù." Mã Ngọc nói xong, lấy ra hai tấm phù lục dẫn nổ. Thừa dịp Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng né tránh, hắn mang theo đám đệ tử chạy trốn mất.
"Thật vô vị, lấy đông đánh ít, đánh không lại liền chạy, thật không có cốt khí." Sài Diễm nói rồi lấy xuống túi trữ vật trên người kẻ bị Thẩm Vân Lăng g**t ch*t, mở ra nói: "Thật nghèo, đến cái nhẫn không gian cũng không có không nói, bên trong mới có hơn một trăm khối linh thạch, lỗ to rồi."
Thẩm Vân Lăng nhặt lên một tờ giấy rơi dưới đất, mở ra xem xem: "Cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch, ở đây còn có một tấm bản đồ."
"Bản đồ? Chúng ta chẳng phải có rồi sao?" Sài Diễm nghi hoặc.
"Tấm bản đồ này chi tiết hơn tấm ngươi mua một chút." Thẩm Vân Lăng đưa bản đồ trong tay cho Sài Diễm.
"Cũng không chi tiết hơn bao nhiêu, vẫn cảm thấy lỗ to." Sài Diễm xem xem bản đồ trong tay nói.
"Hắn mới Luyện Khí tầng tám, có thể có bao nhiêu linh thạch. Lần tới giết tên Mã Ngọc kia, chắc là thu hoạch được không ít linh thạch đâu." Thẩm Vân Lăng nói.
"Vân Lăng, dạo này ngươi thay đổi nhiều quá." Sài Diễm đột nhiên nói.
"Thay đổi chỗ nào?" Thẩm Vân Lăng nghi hoặc.
"Trước đây ngươi chưa bao giờ treo chữ giết người trên đầu môi cả."
"Trước đây là ở xã hội pháp trị, người người tuân thủ pháp luật, ta đương nhiên sẽ không đòi đánh đòi giết."
"Nhưng hiện tại khác rồi, giới tu chân giết người trên phố đều là chuyện thường tình, nếu ta không thẩm thời độ thế (xem xét thời thế), kẻ chết chính là chúng ta." Thẩm Vân Lăng nói.
"Vân Lăng, không ngờ ngươi mới đến giới tu chân có mấy tháng mà đã nhìn thấu mọi chuyện như vậy, thật khiến ta lau mắt mà nhìn." Sài Diễm nói.
"Hóa ra trong mắt ngươi, ta chính là một đóa bạch liên hoa mặt mày vô tri, Tây Tử phủng tâm (Tây Thi ôm ngực), đi khắp nơi chỉ trích người khác không nên giết chóc bừa bãi sao." Thẩm Vân Lăng trêu chọc.
"Làm sao có thể, Vân Lăng của ta là thông minh nhất." Sài Diễm cười cười.
Phải nói Hỏa Nguyên bí cảnh không hổ là bí cảnh mà người người tranh nhau muốn vào.
Sài Diễm và Thẩm Vân Lăng mới đi được hai ngày, không chỉ thu hoạch được hai gốc linh thảo cấp hai, năm gốc linh thảo cấp một, ba con yêu thú cấp hai, hơn mười con yêu thú cấp một. Tu vi còn tiến bộ không ít, Sài Diễm đã ẩn ẩn có xu hướng tấn cấp Trúc Cơ hậu kỳ rồi.
Ấy vậy mà, vừa đi được một canh giờ, phía trước lại xuất hiện một đóa hoa biết phát sáng. Xung quanh đã tụ tập không ít người, toàn bộ đều đang sẵn sàng hành động.
Đột nhiên, cầu sáng động đậy một cái, các tu sĩ xung quanh cũng động đậy theo một cái. Thấy cầu sáng không động đậy nữa, lập tức lại khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Sài Diễm thấy thế, lông mày hơi nhíu, thần tình như đang suy tư điều gì.
Thẩm Vân Lăng nhỏ giọng hỏi: "Sài Diễm, đây là linh thảo gì, không chỉ biết phát sáng mà còn biết cử động. Linh thảo đặc biệt thế này, trên bản đồ sao không có đánh dấu?"
Không đợi Sài Diễm đáp lời, cầu sáng hình như nghe thấy chuyện gì khiến nó không vui, xoay xoay thân mình, ngẩng đầu lên, lộ ra đôi mắt phẫn nộ.
Thế nhưng, cầu sáng sau khi nhìn thấy Thẩm Vân Lăng, đột nhiên cười một cách hèn mọn nói: "Hóa ra là một mỹ nhân, hèn chi không có kiến thức gì. Tuy nhiên, nể mặt ngươi xinh đẹp thế này, ta liền không thèm chấp nhặt với ngươi."
Hỏa cầu nói xong, thuấn di đến trước mặt Thẩm Vân Lăng, cách không tặng cho Thẩm Vân Lăng một cái hôn gió nói: "Mỹ nhân, ở đây bóng đèn nhiều quá, ta đi trước đây, có thời gian sẽ lại tới thăm ngươi."
Sài Diễm giận dữ, quên mất đối phương là Thiên Hỏa, lao lên bồi một chưởng, kết quả tay suýt chút nữa bị Thiên Hỏa nướng khét.
Thiên Hỏa "ha ha ha" cười lớn lên, hướng về phía Sài Diễm làm một cái mặt quỷ.
Chính là lạc cực sinh bi (vui quá hóa buồn), lúc hỏa cầu cười nhạo Sài Diễm, một thanh băng kiếm nhanh chóng đâm tới, đâm xuyên qua thân thể hỏa cầu.
Hỏa cầu "ao" một tiếng quái dị, băng kiếm trong tay Thẩm Vân Lăng liền tan chảy.
"Mỹ nhân, không ngờ ngươi không chỉ người đẹp, thân thủ cũng đẹp, bản hỏa đối với ngươi ngày càng có hứng thú, có muốn cùng ta kết định đạo lữ khế ước không?" Hỏa cầu cợt nhả nói. Nếu nhìn kỹ, không khó để phát hiện ra sự phẫn nộ ẩn giấu dưới đáy mắt hỏa cầu.
Sài Diễm lần này không trực tiếp dùng tay, mà lấy ra một thanh pháp kiếm cao cấp, trực tiếp chém về phía hỏa cầu lão sắc phê (Kẻ háo sắc) này.
Hỏa cầu chợt cảm thấy sau lưng lạnh toát, nhanh chóng né tránh. Lúc đi còn không quên buông lời ngông cuồng: "Mỹ nhân, tên bộc nhân này của ngươi thật hung dữ, đợi ta có thời gian sẽ lại tới đón ngươi đi." Sau đó chuyển mình biến mất.
Thiên Hỏa biến mất, mọi người đồng loạt quay mắt nhìn về phía Thẩm Vân Lăng vừa bị Thiên Hỏa trêu ghẹo, thầm nghĩ: Thiên Hỏa này còn là một tên sắc phê, thích nam nhân xinh đẹp, vậy thì... Mọi người lộ ra một khuôn mặt đầy vẻ tính toán.
Sài Diễm giận rồi, Thiên Hỏa này phân minh là đang trả thù Vân Lăng, hết lần này tới lần khác, cố ý chĩa mũi nhọn vào bọn hắn.
Vốn dĩ hắn còn không có chấp niệm gì với việc bắt giữ Thiên Hỏa, đã như thế, hắn còn phi thường phải bắt được nó mới thôi. Sau đó quăng nó vào trong nước ba ngày ba đêm, để cái đầu bị lửa nướng cháy của nó tỉnh táo lại một chút, để nó biết được, không phải ai cũng có thể đắc tội.
Thiên Hỏa chạy rồi, mọi người khóa chặt mục tiêu vào người Thẩm Vân Lăng. Sài Diễm thấy sự tình không ổn, ném xuống mấy tấm phù lục, mang theo Thẩm Vân Lăng vội vàng chạy trốn.
Mọi người đuổi theo không buông, hai người gần như dùng sạch phù lục trên người mới thoát khỏi cái đuôi phía sau.
"Sài Diễm, ngươi sao thế?" Nhìn Sài Diễm nằm bẹp dưới đất không dậy nổi, Thẩm Vân Lăng lo lắng hỏi.
"Vừa rồi cưỡng ép sử dụng pháp khí cấp ba, lại liên tục kích phát quá nhiều phù lục, thể lực có chút thấu chi (kiệt quệ), nghỉ ngơi một lát là ổn thôi." Sài Diễm thở hổn hển nói.
"Vậy ngươi uống một lọ thuốc khôi phục đi." Thẩm Vân Lăng nói.
Sài Diễm lắc đầu nói: "Hiện tại chúng ta đã Trúc Cơ, đan dược cấp một đều không có tác dụng lớn, dược tề lại càng không dùng được. Đợi ta nghỉ đủ rồi, sẽ luyện chế một mẻ Phục Nguyên Đan ra."
Một canh giờ sau, Sài Diễm cuối cùng cũng khôi phục được một chút thể lực. Đồng thời, trời cũng dần tối xuống, một trận gió thổi qua, trong rừng phát ra tiếng "sa sa sa". Ẩn ẩn dường như còn có thể nghe thấy tiếng phụ nhân (người phụ nữ đã có chồng) thét chói tai, tăng thêm một tầng không khí kh*ng b*.
"Sài Diễm, đây là nơi nào, sao cảm thấy có chút kh*ng b* thế này?" Thẩm Vân Lăng hỏi.
Sài Diễm mở bản đồ xem xem rồi nói: "Mảnh này hình như là Mê Vụ Sâm Lâm, sương mù bên trong hít nhiều sẽ khiến người ta nảy sinh ảo giác."
"Mê Vụ Sâm Lâm? Chúng ta chẳng phải định đi vào nội vi bí cảnh sao, sao lại chạy đến Mê Vụ Sâm Lâm rồi?" Thẩm Vân Lăng hỏi.
Sài Diễm ngượng ngùng cười cười nói: "Có lẽ chúng ta chạy sai hướng rồi."
Thẩm Vân Lăng: "..." Hắn đều quên mất, Sài Diễm kỳ thực là một kẻ mù đường.
Trong lúc hai người nói chuyện, đạo âm thanh hơi chút kh*ng b* kia càng gần hơn. Hai người phóng ra linh hồn lực quét qua, phát hiện có hai cô nương, bị một đoàn sương mù đuổi theo chạy thục mạng.
Sương mù vừa đuổi, vừa hướng về phía cô nương phun khói độc. Cô nương chỉ lo thét chói tai chạy về phía trước, căn bản không phát hiện đoàn sương mù kia chỉ có cấp hai sơ kỳ. Với thực lực của hai cô nương, hoàn toàn có thể đem nó trảm sát.
Nhìn ra sự nghi hoặc của Thẩm Vân Lăng, Sài Diễm mở miệng giải thích: "Hai người này chắc là trúng phải ảo giác, cho nên mới không phát hiện ra thứ sau lưng đẳng cấp không cao."
"Ngươi muốn cứu bọn họ?" Sài Diễm nói.
Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Đánh giá:
Truyện Mãn Cấp Đại Lão Trọng Sinh Hậu
Story
Chương 261: Thiên Hỏa hiện thân
10.0/10 từ 10 lượt.
