Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 92: Đây là con trai của chúng ta


Nhìn đứa trẻ xinh xắn như búp bê trước mặt, Tiêu Tịch Hòa như bị mê hoặc, vô thức bước tới. Nhưng chỉ đi được hai bước đã bừng tỉnh, vội vàng lùi lại với vẻ mặt cảnh giác: “Ngươi là ai, tại sao ta phải bế ngươi?”


Đứa bé im lặng nhìn cô, không nói lời nào.


Tiêu Tịch Hòa chợt cảm thấy hơi áy náy, dù cô không biết cảm giác ấy đến từ đâu.


“Ngươi tên là gì?” Cô hỏi.


Đứa bé nhìn thẳng vào mắt cô: “Tạ Thần.”


“Tạ Thần.” Tiêu Tịch Hòa lặp lại, trong đầu như có điều gì muốn thoát ra: “Tên hay đấy, ai đặt cho ngươi vậy?”


“Cha.” Đứa bé nói xong ngừng lại một chút rồi nói thêm: “Và mẹ.”


“Có thể thấy họ đặt nhiều kỳ vọng vào ngươi.” Tiêu Tịch Hòa cười, mắt cong cong.


Đứa bé nhìn cô một hồi, vẫn chỉ nói một câu: “Bế.”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lúc này cô mới nhận ra bàn tay nhỏ nhắn hướng về phía cô từ nãy đến giờ vẫn chưa buông xuống.


Đứa bé này thật là… cố chấp. Tiêu Tịch Hòa thầm thở dài, suy nghĩ một lát rồi bước tới, đưa tay chọc chọc má cậu rồi ấn tay cậu xuống: “Ngươi là thứ gì vậy, yêu tinh hay là quỷ hồn? Sao lại đột nhiên chạy đến đây?”


“Ta là người.” Đứa bé nhìn cô: “Đến tìm người.”


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Tìm ta làm gì, ta đâu có quen biết ngươi.”


“Ta biết người.” Đứa bé nói.


Tiêu Tịch Hòa tặc lưỡi: “Đừng nói bậy, ngươi không thể biết ta được.” 13 năm trước cô đã là một mảnh hồn, đứa bé này nhiều lắm chỉ 4 – 5 tuổi, làm sao có thể biết cô được.


Nghe vậy, đứa bé không nói gì nữa. Con thỏ cậu cầm nãy giờ đột nhiên vùng vẫy, suýt nữa thoát khỏi bàn tay nhỏ bé. Tiêu Tịch Hòa thấy thế liền đỡ lấy con thỏ, buộc sơ qua rồi ném sang một bên.


“Ngươi bị lạc đường phải không, người nhà ngươi ở Côn Lôn sao? Có cần ta đưa ngươi về không?” Tiêu Tịch Hòa hỏi liên tiếp hai câu, rồi nghe thấy tiếng bụng đứa bé kêu ùng ục.


Hai người nhìn nhau rồi cùng nhìn về phía con thỏ bị trói.


Hai khắc sau, thịt thỏ nướng xong, Tiêu Tịch Hòa xé đùi thỏ đang xèo xèo mỡ, dùng lá cây vừa hái gói lại đưa cho cậu: “Ăn đi.”


Đứa bé im lặng nhận lấy, nhìn đùi thỏ không biết bắt đầu từ đâu.


Tiêu Tịch Hòa thở dài, lấy lại đùi thỏ xé một miếng nhỏ đưa tới miệng cậu: “A —”


Đứa bé há miệng cắn lấy, gương mặt vốn đã mũm mĩm càng phồng lên trông như chú sóc con.


“Ngon không?” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười hỏi.


Đứa bé suy nghĩ một lúc: “Tạm được.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Ờ.


Cô tặc lưỡi, lại đút cho cậu miếng nữa, đứa bé a một tiếng nuốt vào.


Hai người cứ thế một người đút một người ăn, một cái đùi thỏ nhanh chóng hết sạch, Tiêu Tịch Hòa thấy cậu ăn gần xong mới bắt đầu ăn phần của mình. Đứa bé không ồn ào cũng không quậy phá, chỉ im lặng nhìn cô chằm chằm. Mỗi lần Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Tạ Thần đều vô tình bắt gặp ánh mắt của cậu.


Sau vô số lần đối diện như vậy, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng ăn no, đứa bé thấy cô buông đồ xuống liền lặng lẽ tiến lại gần.



“Có chuyện gì?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.


Đứa bé không nói gì, chỉ im lặng ôm lấy cổ cô.


Cơ thể nhỏ bé mềm mại dựa vào lòng, Tiêu Tịch Hòa sững người, do dự một lúc rồi ôm lấy cậu: “Sao vậy?”


Đứa bé vẫn không nói gì, chỉ gác cằm nhỏ lên vai cô. Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, bỗng dưng cảm giác quen thuộc ập đến. Chưa kịp nghĩ rõ, đứa bé đột nhiên rời khỏi lòng cô: “Người bị thương rồi.”


“… Hả?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu.


Tạ Thần trầm mặt bánh bao, chọt chọt vào gáy của mình: “Chỗ này.”


“Chỗ này…” Tiêu Tịch Hòa vô thức bắt chước động tác của cậu, cổ lập tức truyền đến một đợt đau nhức.


Trong đầu cô đột nhiên hiện lên hình ảnh đêm qua Tạ Trích Tinh cắn chặt không buông.


Mặt Tiêu Tịch Hòa thoắt cái đỏ bừng, luống cuống sửa lại cổ áo, cố gắng che đi dấu vết Tạ Trích Tinh để lại, vừa sửa vừa ậm ừ giải thích: “Không, không phải bị thương đâu, chỉ là vô ý… À cũng không phải vô ý, tóm lại là không bị thương, đây chỉ là tai nạn thôi…”


Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn đứa bé, nhưng chỗ cậu đứng đã trống không.


“… Tạ Thần?” Cô thử gọi.


Rừng núi trống trải, không có lấy nửa bóng người.


“Tạ, Tạ Thần đừng dọa ta mà. Tuy trước kia ta chỉ là một mảnh hồn phách, nhưng ta rất sợ ma…” Tiêu Tịch Hòa cười gượng: “Nếu ngươi dám dọa ta, ta sẽ không đưa ngươi đi tìm cha mẹ đâu.”


Nhưng vẫn không thấy ai.


Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, cứng đờ người đi về phía lều. Lá cây dày và ướt dưới chân thỉnh thoảng phát ra tiếng sột soạt, nhưng cô không dám cúi đầu nhìn, cứ như thể cúi xuống sẽ thấy yêu ma quỷ quái với gương mặt dữ tợn vậy.


Suốt đường đi nơm nớp lo sợ, cuối cùng cũng thấy bóng lều. Cô không kìm được nỗi sợ trong lòng nữa, hét lên một tiếng rồi chạy như bay về phía lều, vừa chạy vừa gào to: “Ta biết ngay không thể có đứa trẻ bình thường nào xuất hiện ở cái nơi khỉ ho cò gáy này mà, á á á á…”


Trong lều, Tạ Trích Tinh nghe thấy động tĩnh bên ngoài nên từ từ mở mắt, ngay giây tiếp theo, một bóng người đã lao vào hắn như viên đạn nhỏ.


“Tạ Trích Tinh ta nói cho ngươi biết…”


Tạ Trích Tinh lười biếng vòng tay ôm lấy eo cô, trở mình một cái kéo cô xuống giường, thuận thế đè lên trên rồi hôn xuống.


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Mười ngón đan chặt, môi lưỡi quấn quýt, đôi mắt hắn khép hờ tựa như yêu tinh câu hồn đoạt phách.


Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, cố gắng quay mặt sang một bên: “Đừng hôn nữa, ngươi không biết ta vừa gặp chuyện gì đâu…”


Hôn không tới môi, nụ hôn của hắn liền trượt xuống dưới, lưu luyến trên cổ cô.


Tiêu Tịch Hòa không chịu nổi khẽ rên một tiếng, hai tay cố chống lại sự mê hoặc của hắn: “Ngươi đợi một chút đã…” 


“Đợi không nổi.” Cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng đáp lại cô một câu, sau đó kéo tuột áo cô xuống.


Nửa canh giờ sau, Tiêu Tịch Hòa nức nở tố cáo: “Ngươi không thể nhẹ nhàng một chút sao?”


“Dù nặng hay nhẹ nàng đều khóc thôi.” Tạ Trích Tinh nói sự thật.


Tiêu Tịch Hòa trợn mắt: “Sao ngươi biết?”


“Ta biết.” Tạ Trích Tinh kéo cô lại gần, mặc lại từng món quần áo vừa cởi ra cho cô.



“Không có.” Tạ Trích Tinh gõ đầu cô: “Đừng ghen bóng ghen gió.”


Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, lại nằm xuống giường.


Một lúc sau, cô chợt nhớ ra điều gì đó, bật dậy: “A! Ta quên mất một chuyện!”


“Chuyện gì?” Tạ Trích Tinh hỏi.


Tiêu Tịch Hòa: “Chưa uống đan tránh thai!”


Tạ Trích Tinh: “…”


“Phải làm sao đây phải làm sao đây, không lẽ lại đột nhiên có thai chứ.” Tiêu Tịch Hòa hoảng loạn: “Ta mới tu thành người có 3 năm, còn chưa muốn làm mẹ sớm thế đâu, bây giờ đi mua còn kịp không?”


“Nàng có thể chất thuần dương, mang thai được à?” Tạ Trích Tinh hỏi ngược lại.


Tiêu Tịch Hòa sững người: “À…”


“Huống hồ có uống, người đó cũng phải là ta chứ?” Tạ Trích Tinh khẽ cười.


Tiêu Tịch Hòa câm nín: “Ngươi làm gì mang thai được.”


Tạ Trích Tinh khẽ cong khóe môi, lại ngồi xuống bên cạnh cô, hai người đột nhiên im lặng.


Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa nhỏ giọng hỏi: “Bây giờ quan hệ của chúng ta là gì?”


“Nàng nói xem là quan hệ gì?” Tạ Trích Tinh quay đầu nhìn cô.


“… Quan hệ gì cũng được, ta đâu có quan tâm đến mấy chuyện này.” Tiêu Tịch Hòa hít mũi, trong lòng hơi khó chịu.


“E là không được.” Tạ Trích Tinh khoanh tay.


Tim Tiêu Tịch Hòa đập thình thịch, lén nhìn hắn nhưng không cẩn thận chìm vào đôi mắt chứa ý cười của hắn.


“Ta đây là người cổ hủ nhất, nàng đã chiếm thân thể ta thì phải chịu trách nhiệm.” Hắn cười nói.


Má Tiêu Tịch Hòa đỏ bừng: “Làm gì có nam nhân nào đuổi theo đòi người ta chịu trách nhiệm chứ.”


“Nam nhân khác không cần, ta cần.” Nói xong, hắn đột nhiên áp sát, hơi thở hai người đan xen: “Tiêu Tịch Hòa, nàng có chịu trách nhiệm không?”


Tiêu Tịch Hòa khẽ mím môi đỏ au, hồi lâu sau mới cẩn thận mở miệng: “… Chịu.”


Trong cổ họng Tạ Trích Tinh tràn ra một tiếng cười khẽ, khiến mặt Tiêu Tịch Hòa lại đỏ ửng. Cô không chịu nổi bầu không khí ám muội này nữa, vớ lấy chăn trùm lên người Tạ Trích Tinh.


Hai người đùa giỡn cả buổi, cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Tiêu Tịch Hòa cũng quên béng chuyện đứa nhỏ, quên sạch sẽ không còn một chút.


Đêm qua cô mệt mỏi cả đêm, sáng nay lại vừa bắt thỏ vừa trông trẻ, tinh thần đã mệt mỏi tới cùng cực. Lúc này cô nằm trên giường với Tạ Trích Tinh, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập tới.


“Ngủ đi.” Tạ Trích Tinh ôm cô vào lòng, khẽ vỗ về lưng cô.


Tiêu Tịch Hòa cọ cọ vạt áo hắn, lầm bầm: “Sao giống vợ chồng già thế này…” Rõ ràng mới vừa xác định quan hệ.


Tạ Trích Tinh lặng lẽ cười cười, ôm cô chặt hơn một chút.


Tiêu Tịch Hòa nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, rồi mơ một giấc mơ dài.


Trong mơ, cô lấy thân phận một người phụ nữ từ dị giới đến đây, vì bị hạ Âm Dương Hợp Hoan Cổ nên chỉ còn sống được 30 ngày. Để sống sót, người phụ nữ đó buộc phải đến Bối Âm Cốc tìm đại ma đầu bị giam ở đây, cầu xin hắn song tu với mình để giải độc cho mình.



Cô nhìn họ cùng nhau sinh sống, đùa giỡn, nhìn người phụ nữ bỏ trốn, rồi lại nhìn hai người dây dưa không rời, như thể đã trải qua cả một đời thật dài.


Khi thấy người phụ nữ biến thành ngàn vạn điểm sáng rồi biến mất trong vòng tay ma đầu, cô bỗng thấy khổ sở vô cùng.


“Tịch Hòa… Tịch Hòa…”


Giọng nói quen thuộc vang lên, Tiêu Tịch Hòa giật mình tỉnh giấc, tiếp theo đã đối diện với một đôi mắt lo lắng.


“Nàng gặp ác mộng rồi.” Tạ Trích Tinh dịu dàng nói.


Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra một lúc mới phát hiện ra nước mắt mình đang chảy dài: “Hình như ta…”


Nói được nửa câu, cô lại không nhớ nổi trong mơ có những gì.


“Hình như gì?” Tạ Trích Tinh hỏi.


Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn hắn, dần dần nhíu mày. Dường như cô quên mất điều gì đó quan trọng, không chỉ là giấc mơ mà bây giờ. Cô và thứ cô quên chỉ cách nhau một lớp màn mỏng, chỉ cần vén màn lên là cô sẽ nhớ lại tất cả.


Nhưng lớp màn ấy lại không thể vén lên được.


“Không nhớ ra thì đừng nghĩ nữa.” Tạ Trích Tinh đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày cô: “Không quan trọng.”


“… Sao chàng biết ta quên mất chuyện gì đó?” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn với vẻ khó hiểu.


Tạ Trích Tinh cong môi: “Còn chuyện gì của nàng mà ta không biết à?”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Tự hào ghê nhỉ?


Bị Tạ Trích Tinh chọc ghẹo một hồi, Tiêu Tịch Hòa cũng không xoắn xuýt nữa, chuyển sang bàn xem tối nay ăn gì với hắn.


“Nấu canh đi.” Tạ Trích Tinh nói.


Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một lúc: “Vậy chàng vào núi xem có nấm không.” Tuy Bối Âm Cốc ẩm ướt lạnh lẽo, nhưng linh khí cũng coi như dồi dào, một số loại nấm mùa đông vẫn mọc được. 


Tạ Trích Tinh đồng ý rồi đi.


Tiêu Tịch Hòa duỗi người, đi ra khỏi lều bắt đầu dọn dẹp bếp lò.


Lúc này đã là hoàng hôn, ánh sáng trong Bối Âm Cốc mờ mờ, càng thêm lạnh lẽo. Tiêu Tịch Hòa xoa xoa cánh tay, sau khi dọn dẹp mọi thứ thì phát hiện góc lều còn hai củ khoai lang nên liền mang ra trước lều ngồi xuống, chậm rãi dùng chủy thủ gọt vỏ.


Đang gọt nghiêm túc, trên đầu bỗng tối sầm lại, cô lơ đãng liếc nhìn mặt đất trước mặt, thấy vạt áo liền buột miệng: “Về rồi à.”


Nói xong, cô đột nhiên nhận ra có gì đó không đúng… Tạ Trích Tinh đâu có thân hình nhỏ thế này?


Tiêu Tịch Hòa giật mình ngẩng đầu, đối diện một khuôn mặt bánh bao sữa thì hít sâu một hơi, suýt nữa ngã vào trong lều.


“Ngươi… ngươi đến đây làm gì?” Cô cầm chủy thủ run lẩy bẩy chất vấn.


Đứa trẻ đột nhiên xuất hiện bình thản lấy ra một lọ sứ nhỏ: “Đưa thuốc cho người.”


“… Thuốc gì?” Tiêu Tịch Hòa không hiểu.


Đứa trẻ: “Thuốc trị ngoại thương.”


Tiêu Tịch Hòa sững sờ, nhìn về phía bàn tay trắng nõn của cậu: “Ngươi…”


Cô nuốt nước bọt: “Sao trưa nay ngươi đột nhiên biến mất vậy?”



Tiêu Tịch Hòa mờ mịt ngẩng đầu, nhìn cậu bé thật lâu, cuối cùng không thể tin nổi hỏi: “Ngươi… ngươi đột nhiên không thấy đâu, là vì vội đi lấy thuốc cho ta ư?”


Đứa trẻ lặng lẽ nhìn cô, xem như ngầm thừa nhận.


Tiêu Tịch Hòa lập tức lúng túng: “Ta còn tưởng…”


Cô cười gượng một tiếng, có chút xấu hổ.


 “Thuốc.” Thấy cô mãi không nhận, đứa trẻ nhắc nhở.


Tiêu Tịch Hòa hít hít mũi: “Đa tạ.”


Nhận lấy thuốc, cô còn mở ra ngửi thử một cái tượng trưng thì chợt ngửi thấy mùi hương mát lạnh quen thuộc, tấm màn mỏng trong tâm trí cô bỗng bị lay động, ký ức ẩn sau tấm màn như sắp hiện ra.


Tiêu Tịch Hòa ngẩn người giây lát, định hỏi đứa trẻ lấy thuốc này ở đâu thì chợt thấy bóng dáng Tạ Trích Tinh.


Cô quay đầu nhìn qua, ngay khoảnh khắc đối diện ánh mắt Tạ Trích Tinh, cô chủ động giới thiệu: “Nhóc này là Tạ Thần, là hôm nay ta vừa…”


 “Cha.” Đứa trẻ cung kính lên tiếng.


Sắc mặt Tiêu Tịch Hòa cứng đờ, thật lâu sau mới quay đầu với vẻ không thể tin nổi: “Ngươi gọi… ai cơ?”


Đứa trẻ lặng lẽ bước đến trước mặt Tạ Trích Tinh: “Cha.”


Trong mắt Tạ Trích Tinh hiện lên chút không vui: “Không phải ta đã nói với con là vài ngày nữa chúng ta sẽ về sao, sao còn tự ý chạy đến?”


“Con muốn gặp mẹ.” Đứa trẻ nghiêm túc đáp.


Tạ Trích Tinh nhíu mày: “Vậy cũng không nên tự quyết định.”


“Dạ.” Đứa trẻ cúi đầu.


Tạ Trích Tinh đưa tay xoa đầu cậu: “Thôi, không nên để con chờ mãi nữa.”


“Cảm ơn cha.”


“Ngoan.”


“… Hai người từ từ đã.” Nhìn một lớn một nhỏ mỗi người một câu một hồi, cuối cùng Tiêu Tịch Hòa không nhịn nổi cắt ngang: “Hai người có quan hệ gì? Tại sao nó gọi chàng là cha? Không phải chàng nói chàng không có nữ nhân nào khác sao!”


Tạ Trích Tinh chọn trọng điểm trả lời: “Ta chỉ có một mình nàng.”


“Vậy đứa trẻ này là gì của chàng?” Tiêu Tịch Hòa trợn mắt.


Tạ Trích Tinh: “Con trai ta.”


“… Chàng không có nữ nhân khác thì lấy đâu ra con trai? Chẳng lẽ là ta sinh!” Tiêu Tịch Hòa lúc này như thiếu nữ bị lừa gả, trong lòng vô cùng uất ức.


Tạ Trích Tinh: “Không phải nàng sinh.”


“Nói nhảm, đương nhiên không phải ta sinh!”


“Là ta sinh.” Tạ Trích Tinh lại bồi thêm một câu.


Đầu óc Tiêu Tịch Hòa bỗng trống rỗng: “Là sao cơ?” Chuyện “sinh” hắn nói không phải là chuyện “sinh” cô nghĩ chứ?


Có vẻ như Tạ Trích Tinh biết cô thắc mắc gì, thế là hắn thản nhiên thừa nhận: “Đúng vậy.”


“… Chàng đang nói cái quỷ gì vậy?” Sợi dây cuối cùng trong đầu Tiêu Tịch Hòa đứt cái phựt, ngăn cách ký ức trong óc cũng bị thổi bay hoàn toàn.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 92: Đây là con trai của chúng ta
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...