Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao?


Tiêu Tịch Hòa lại từ chối Tạ Trích Tinh, còn rất có khí phách mà nói rằng mình sẽ dọn ra khỏi lều.


Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ giận đùng đùng của cô, nghĩ ngợi một chút rồi hỏi: “Nàng muốn ra ngoài đi dạo không?”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Một mũi tên trúng đích.


Đối với một mảnh hồn phiêu đãng 10 năm trời rồi bị nhốt ở một nơi suốt 3 năm, từ “ra ngoài đi dạo” này quả thật là bốn chữ tuyệt vời nhất trên đời. Cho dù có khí phách đến mấy, Tiêu Tịch Hòa cũng rất khó chống lại cám dỗ. Nhưng… cô vẫn là người có nguyên tắc!


“Cái giá phải trả là gì?” Cô cảnh giác hỏi: “Song tu với ngươi à?”


“Ta không hèn hạ đến vậy.” Tạ Trích Tinh nghiêm túc nói: “Ta chỉ muốn thể hiện thái độ nhờ vả, cố gắng làm nàng cảm động mà thôi.”


Tiêu Tịch Hòa nghi ngờ nhìn hắn.


“Không đi thì thôi.” Rõ ràng Tạ Trích Tinh không phải là người dây dưa dai dẳng.


Tiêu Tịch Hòa: “Đi đi đi!”


Một khắc sau, hai người xuất hiện ở chợ dưới chân núi Côn Lôn.


Lâu lắm rồi Tiêu Tịch Hòa không ra ngoài, nhìn dòng người tấp nập qua lại cô vui mừng như con ngựa hoang đứt cương, lao từ sạp này sang sạp khác. Tạ Trích Tinh chậm rãi đi theo phía sau, thỉnh thoảng thấy cô dừng lại nhìn thứ gì đó thì dịu dàng hỏi: “Nàng muốn không?”


“… Không có tiền.” Là một mảnh tàn hồn lang thang 10 năm, cô rất hiểu quy tắc nhân gian.


Tạ Trích Tinh nghe vậy, đưa cho cô một túi bạc.


Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng rực, nhưng lại làm bộ dè dặt: “Không hay lắm, phải không?”


Tạ Trích Tinh suy nghĩ: “Không hay thật.”


Nói rồi hắn định cất túi bạc đi, dọa Tiêu Tịch Hòa vội vàng giật lấy.


Hắn nhìn cô bằng ánh mắt như cười như không, Tiêu Tịch Hòa đỏ cả mặt: “Xem như ta mượn.”


Tạ Trích Tinh làm động tác mời, Tiêu Tịch Hòa cười hì hì đi tiếp. Hai người vừa đi vừa dừng, nhanh chóng đến chợ bán rau. Tiêu Tịch Hòa lập tức bị mê hoặc bởi hàng loạt gia vị bày trên các sạp.


“Muốn à?” Tạ Trích Tinh hỏi.


Tiêu Tịch Hòa gật mạnh: “Không giấu gì ngươi, kiếp trước chắc ta là một đầu bếp.” Không thì cũng chẳng thích nấu ăn từ khi có ý thức như vậy.


Tạ Trích Tinh cong môi: “Cũng có thể là một thầy thuốc.”


“Ngươi đánh giá ta cao quá rồi đấy.” Tiêu Tịch Hòa bật cười, liếc hắn một cái rồi chạy đi chọn gia vị.


Tạ Trích Tinh lặng lẽ đi theo sau, phụ trách đặt từng món cô mua vào túi Càn Khôn. So với quần áo hoa lệ này nọ, rõ ràng Tiêu Tịch Hòa thích không khí hỗn tạp của chợ rau và mặt đất thấm đẫm nước bẩn hơn nhiều. Túi tiền vốn đầy ắp nhanh chóng xẹp xuống, mà cô vẫn còn muốn mua thêm.


“Tiếp tục chứ?” Tạ Trích Tinh nhìn ra ý định của cô, hỏi.


Tiêu Tịch Hòa do dự một chút rồi lắc đầu: “Thôi, bình thường chỉ có một mình ta, mua nhiều vậy cũng không dùng hết.”


“Hai người.”


Tiêu Tịch Hòa: “Hả?”


“Từ hôm nay sẽ có hai người.” Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô, từ tốn nói.


Tiêu Tịch Hòa hơi sững sờ, tim đột nhiên đập nhanh hơn: “Hai… hai người gì chứ! Ngươi đến nhờ ta giúp, chẳng lẽ còn muốn ta nấu cơm cho ngươi?”


Nói xong, cô vội vàng chạy đi, vừa chạy vừa lẩm bẩm trong lòng không biết có phải vì cô đơn quá lâu không, sao hôm nay cứ hở một tí là đỏ mặt tim đập nhanh thế này, thật sự quá kỳ lạ. Tạ Trích Tinh khẽ cong môi, bước theo sau.


Hai người đi dạo ba vòng chợ, mãi đến khi trời sập tối mới trở về Bối Âm Cốc.


Khi sắp vào thung lũng, Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn Tạ Trích Tinh, nhưng vì quá gần nên chỉ thấy được cằm và yết hầu của hắn. Cô thầm l**m môi khô, đang suy nghĩ nên mở lời thế nào thì Tạ Trích Tinh đột nhiên cúi đầu: “Muốn nói gì à?”


Tiêu Tịch Hòa bất ngờ đối diện với đôi mắt hắn, thoáng chốc lại cảm thấy còn dịu dàng hơn cả tinh tú trên trời.


Vừa nhìn đã biết là kiểu người dễ nói chuyện.



“… Ta có thể không quay lại không?” Dưới ánh mắt dịu dàng của hắn, cô lấy hết can đảm hỏi.


Tạ Trích Tinh: “Không được.”


Tiêu Tịch Hòa: “?”


“Trừ khi nàng đồng ý song tu với ta trước.” Tạ Trích Tinh cong môi, giọng nhẹ như gió xuân: “Không đồng ý thì trả lại tiền, rồi bị nhốt ở Bối Âm Cốc cả đời đi.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Sao vừa nãy cô lại nghĩ hắn dễ nói chuyện nhỉ?


Tạ Trích Tinh đưa tay xoa đầu cô rồi thong thả bước đi.


Tiêu Tịch Hòa nhìn bóng lưng cao lớn của hắn, lặng lẽ sờ chỗ vừa bị xoa rồi chạy theo.


Về đến Bối Âm Cốc, Tiêu Tịch Hòa liếc lều một cái rồi lại nhìn Tạ Trích Tinh, lại nhìn lều lần nữa… không nhịn được ngáp một cái. Là người vừa có cơ thể thật, cô thật sự rất dễ đói và dễ buồn ngủ.


“Đi ngủ đi.” Tạ Trích Tinh dịu dàng nói.


Tiêu Tịch Hòa như được ân xá, vội vàng chạy vào lều.


Tạ Trích Tinh cười nhẹ, ngồi đại xuống trước cửa lều.


Bối Âm Cốc ẩm ướt tối tăm nhiều năm như vậy thật sự không phải là nơi tốt đẹp gì, nhưng đối với Tạ Trích Tinh mà nói, đây lại là nơi đặc biệt nhất. Mấy năm đầu sau khi Tiêu Tịch Hòa vừa chết, chỉ cần nhớ tới chỗ này hắn đã đau đến thở không nổi. Sau này thì đỡ hơn, nhưng hắn vẫn chẳng có can đảm trở lại đây một lần.


Thực ra lần này hắn cũng không định đến, chỉ tình cờ đi ngang qua Côn Lôn, tình cờ liếc nhìn Bối Âm Cốc phía sau Côn Lôn một cái thôi là cả người hắn như bị ma dẫn, không sao kiềm lòng được.


Nếu cô ở đây thì sao? Nếu cô đang đợi hắn thì sao? Dù biết suy nghĩ của mình thật buồn cười, nhưng hắn vẫn không kìm được mà đến đây. Rồi chưa kịp đến bên suối đã ngửi thấy mùi thơm của thỏ nướng.


Đó là món hắn từng ăn không biết bao nhiêu lần ở nơi này, là tay nghề độc nhất vô nhị trên đời, hắn không thể nào nhận nhầm được. Trong khoảnh khắc đó, một niềm vui sướng mãnh liệt xộc thẳng vào lòng, rồi ngay sau đó là nỗi hoảng sợ tột độ… Nhỡ không phải là cô thì sao, nếu chỉ là mừng hụt thì sao…


Trong 13 năm xa cách, hắn vẫn luôn tự cho rằng mình đã xử lý rất tốt mọi chuyện trong lòng, cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa cũng sẽ không khiến lòng hắn dao động. Nhưng khoảnh khắc này, hắn buộc phải thừa nhận: Nếu cô không có trong lều, e là hắn cũng khó mà sống tiếp.


Suy nghĩ muốn chết gần như lan ra trong chớp mắt, rèm lều còn chưa được vén lên thì hắn đã gần như tuyệt vọng. May mà ngay giây tiếp theo, hắn đã đối diện với ánh mắt cô.


Không phải ảo giác, không phải đang mơ mà là cô thật, sống sờ sờ trước mặt hắn.


Màn đêm buông xuống, ánh trăng bị tán cây um tùm trên đỉnh đầu che kín, bầu trời trên cao vừa nặng nề vừa đơn điệu. Tạ Trích Tinh trầm ngâm một lát, khẽ búng tay một cái, lập tức có vô số đốm sáng như đom đóm trôi nổi trên không trung. Nhìn ra xa, trông chúng như cả dải Ngân Hà đổ xuống, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.


“Đẹp thật.” Tiêu Tịch Hòa lén lút thò đầu ra, không kìm được lời khen.


Tạ Trích Tinh bình tĩnh quay đầu lại, nhìn cái đầu tròn tròn ở phía trên: “Sao vẫn chưa ngủ?”


“Ta xem ngươi còn ở đây không.” Tiêu Tịch Hòa thẳng thắn nói.


Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Nàng đã ở đây rồi thì ta đi đâu nữa?”


“… Ngươi muốn đi đâu thì đi, liên quan gì đến ta?” Tiêu Tịch Hòa lườm hắn một cái, hai má hơi nóng lên: “Ngươi đừng nói mấy lời mập mờ như vậy suốt ngày được không, đừng tưởng nói thế là ta sẽ đồng ý giúp ngươi. Ta là người đàng hoàng, sao có thể tùy tiện song tu với một kẻ chỉ mới quen có một ngày.”


“Người đàng hoàng.” Tạ Trích Tinh gật đầu tán thành: “Vậy vài ngày nữa song tu thì sao?”


“Vài tháng cũng không được, ngươi chết tâm đi!” Tiêu Tịch Hòa trợn mắt.


Tạ Trích Tinh bật cười, dưới ánh sao, đôi mày và mắt hắn cong cong, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Khí thế lạnh lẽo quanh người hắn lập tức tan biến, lại có thêm vài phần khí chất anh trai nhà bên.


Tiêu Tịch Hòa phải thừa nhận, khuôn mặt này của hắn thật sự quá đẹp, ít nhất là trong khoảnh khắc đó cô đã bị mê hoặc.


“Thực ra song tu với ta cũng có lợi cho tu vi của nàng đấy.” Tạ Trích Tinh làm như không nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt cô: “Nàng vừa mới tu thành thân người, thể lực tu vi đều rất thiếu hụt, hơn nữa thân là nữ tử mà lại mang thể chất thuần dương, dù có chăm chỉ tu luyện đến mấy thì hiệu quả cũng rất hạn chế. Nhưng nếu song tu với ta thì nàng có thể hấp thu tu vi từ trong cơ thể ta, được một mà hưởng hai, có gì mà không tốt chứ?”


Nói xong, hắn lại tiến thêm một bước: “Khi tu vi của nàng tiến bộ hơn, không cần ta giúp đỡ, nàng cũng có thể tự do ra vào Bối Âm Cốc.”


“Thật sao?” Tiêu Tịch Hòa động lòng thật rồi.


Tạ Trích Tinh nghiêm túc: “Thật.”


Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn chằm chằm một lúc, lạnh lùng cười: “Bộ dạng bây giờ của ngươi rất giống mấy tiểu sơn tinh muốn lừa ta nấu cơm cho chúng.”


Tạ Trích Tinh: “…”


“Ta sẽ không đồng ý đâu!” Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn bầu trời đầy sao thêm lần nữa, rồi quay người vào lều ngủ.


Hôm nay chơi cả một ngày, lại nói nhiều như thế nên cô đã mệt đến cùng cực rồi, gần như chạm giường là ngủ thiếp đi. Tạ Trích Tinh ngồi ngoài lều ngắm sao một mình, rất lâu sau mới chậm rãi nhắm mắt lại trong tiếng hô hấp nhẹ nhàng của cô, cuối cùng hắn cũng có một giấc ngủ ngon đầu tiên trong 13 năm nay.



Cuộc sống của Tiêu Tịch Hòa đột nhiên có thêm một người, mỗi ngày mở mắt ra là có thể thấy hắn, cho đến lúc nhắm mắt lại mới tạm thời tách ra. Gần như lúc nào cũng kè kè bên nhau như vậy, song cô lại chẳng thấy không quen chút nào, ngược lại còn cảm thấy đầy đủ và vui vẻ hơn so với khi chỉ có một mình. Cô nghĩ đi nghĩ lại rất lâu, cảm thấy có lẽ là vì trước đây quá cô đơn, nên mới có thể chấp nhận thêm một người khác nhanh như vậy.


Thời gian trên núi trôi chậm, cho đến khi trận tuyết đầu tiên rơi xuống, Tiêu Tịch Hòa mới giật mình nhận ra sắp đến Tết rồi.


“Ngươi có thể cho ta mượn ít bạc không? Sắp đến Giao Thừa rồi, ta muốn mua ít pháo hoa.” Tiêu Tịch Hòa xán lại gần trước mặt Tạ Trích Tinh.


Tạ Trích Tinh nắm lấy má cô: “Ta mới đến Bối Âm Cốc nửa tháng thôi, nàng đã mượn tiền bao nhiêu lần rồi?”


“Đâu phải ta không trả cho ngươi đâu!” Tiêu Tịch Hòa gạt tay hắn ra: “Đợi sau này ta kiếm được tiền sẽ trả lại cho ngươi.”


“Đợi nàng kiếm được tiền, phải đợi đến khi nào? Không cho mượn.” Tạ Trích Tinh dứt khoát.


Tiêu Tịch Hòa tức giận: “Ngươi dám coi thường ta? Đừng khinh thiếu nữ nghèo, hiểu chưa?”


Tạ Trích Tinh liếc cô, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cho nàng mượn cũng được, nhưng ta có một điều kiện.”


“… Ta không song tu với ngươi đâu!” Tiêu Tịch Hòa lập tức cảnh giác.


“Ta hèn hạ đến thế sao?” Đuôi mắt Tạ Trích Tinh hơi nhướn lên: “Ta là loại người thừa nước đục thả câu à? Uổng công chúng ta quen nhau lâu như vậy, thế mà nàng lại xem thường ta như thế.”


Bị hắn nói như vậy, Tiêu Tịch Hòa có chút áy náy: “Xin lỗi mà, ta đâu cố ý. Vậy ngươi nói đi, điều kiện gì?”


“Hôn ta một cái.”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Gì cơ?”


“Hôn ta một cái.” Tạ Trích Tinh tốt bụng lặp lại.


Tiêu Tịch Hòa đờ đẫn nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên hít sâu một hơi: “Không phải ngươi nói rằng mình sẽ không thừa nước đục mà thả câu sao!”


“Hôn một cái thì đâu có tính là thừa nước đục thả câu được?” Tạ Trích Tinh vô tội.


Từ trước tới nay Tiêu Tịch Hòa chưa từng thấy ai mặt dày như vậy, định nổi giận nhưng lại nghe hắn thong thả mở miệng: “Chỉ cần hôn một cái thì những món nợ trước đây đều sẽ được xóa sạch, ta sẽ mua cho nàng 10 xe pháo hoa để nàng chơi cho thỏa thích.”


Tiêu Tịch Hòa không có tiền đồ mà động lòng.


Tạ Trích Tinh cong môi: “Chỉ hôn một cái thôi, nhắm mắt lại mở mắt ra là xong, nàng chắc chắn mình không đồng ý sao?”


Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ l**m đôi môi khô, nhìn gương mặt tuấn tú quá mức của hắn thật lâu. Cuối cùng cô hít sâu một hơi, nghiêng người qua chụt một cái thật nhanh lên mặt hắn. Vừa hôn xong, đang định né ra thì Tạ Trích Tinh đột nhiên siết chặt eo cô. Hắn hơi dùng lực thôi là eo cô liền mềm nhũn, không khống chế được mà ngã nhào vào lòng hắn.


Tạ Trích Tinh giữ cô chặt trước ngực, cắn lấy môi cô rồi hôn xuống.


Nụ hôn này vừa dữ dội vừa gấp gáp, mang theo nỗi đau nhớ nhung suốt 13 năm và tình yêu nồng nàn, gần như nhấn chìm Tiêu Tịch Hòa. Cô chỉ vùng vẫy vài cái đã bị hắn kéo vào vực sâu của tình và dục, không còn sức chống cự.


Có lẽ nhận ra cô đã ngoan ngoãn, Tạ Trích Tinh đột nhiên dịu dàng lại, môi răng quấn quýt, hơi thở đan xen, dường như không khí xung quanh cũng bắt đầu nóng lên. Đôi mắt Tiêu Tịch Hòa phủ một lớp nước, gò má ửng hồng, đờ cả người ra. Tạ Trích Tinh đảm bảo, nếu lúc này mình có làm gì thì cô cũng sẽ không phản đối.


Nhưng hắn vẫn dừng lại, chỉ đăm đăm nhìn vào mắt cô.


Hơi thở của Tiêu Tịch Hòa vẫn còn dồn dập, phải một lúc sau tâm trí mới tỉnh táo lại —


“Ngươi làm gì vậy?” Cô tức giận hỏi, nhưng vì hơi thở không ổn định nên nghe lại mềm oặt chẳng có chút lực chút nào.


Tạ Trích Tinh: “Hôn nàng.”


“Chẳng phải ngươi nói chỉ hôn một cái thôi sao!”


“Đúng vậy.” Tạ Trích Tinh lý sự: “Không phải chỉ có một cái thôi sao? Chỉ là hơi lâu thôi.”


Tiêu Tịch Hòa thốt lên: “…” Đúng là không nên tin vào đạo đức của hắn!


Cãi cũng cãi không lại, đánh cũng đánh không nổi, cô quyết định bỏ qua quyền lợi của mình. May mà Tạ Trích Tinh vẫn còn chút lương tâm, lập tức dẫn cô ra ngoài, không chỉ mua cho cô những thứ cô muốn mà còn bỏ ra 10 ngàn linh thạch để mua cho cô một pháp khí hộ thân.


“Tuy có ta bên cạnh, nàng không cần dùng tới thứ phòng ngự mạnh như vậy, nhưng đeo trên người cũng chẳng có hại gì.” Tạ Trích Tinh đeo pháp khí hình ngọc bội đó lên đai lưng cô.


Đây là lần đầu tiên trong đời Tiêu Tịch Hòa nhận được món đồ quý giá như vậy, sau khi ngẩn người hồi lâu, cô mới thốt lên được một câu: “… Là ngươi tự muốn mua cho ta, sau này đừng có tới đòi nợ đó!”


Tạ Trích Tinh cạn lời: “Ta đã đòi lại thật bao giờ chưa?”


Tiêu Tịch Hòa định phản bác, nhưng khi nhìn thấy đôi môi xinh đẹp của hắn, cô bỗng nhớ lại nụ hôn khiến mình đỏ mặt tim đập ngoài lều.


Cô hít một hơi, lặng lẽ nhìn về phía xa. Tạ Trích Tinh khẽ cong khóe môi, yên lặng đi theo sau cô.



Sáng sớm, cô đã dọn dẹp cẩn thận trong ngoài lều, rồi nấu nước chuẩn bị nguyên liệu cho bữa cơm tất niên, bận rộn cả buổi sáng mà không hề thấy mệt mỏi. Ngược lại, Tạ Trích Tinh vốn rất khỏe mạnh, từ khi thức dậy đã có vẻ uể oải, nói chuyện cũng ít hơn bình thường rất nhiều.


“Làm thêm một con vịt bát bảo rồi hấp thịt ba chỉ nước tương, cơm nếp ngọt cũng phải có.” Tiêu Tịch Hòa tính toán các món ăn: “Ngươi đừng tưởng từ lúc ta tu thành hình người tới giờ vẫn luôn ở Bối Âm Cốc thì tay nghề ta tệ, ta nấu ăn ngon lắm đó!”


Tạ Trích Tinh khẽ cười: “Ừm, nhìn ra rồi.”


“Mấy món này đều khá cầu kỳ, một mình ta chuẩn bị sẽ hơi lâu nên không làm cơm sáng cơm trưa cho ngươi nữa. Bên kia có mấy củ khoai nướng ta làm từ hôm qua, ngươi ăn tạm vậy, tối đến chúng ta ăn tiệc lớn.” Tiêu Tịch Hòa dặn dò.


Tạ Trích Tinh đáp lại một tiếng.


Không cãi à? Tiêu Tịch Hòa khó hiểu liếc hắn một cái, nhưng hắn đã đi về phía chỗ khoai nướng. Tiêu Tịch Hòa cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục bận việc của mình.


Theo thời gian, nguyên liệu đã chuẩn bị mỗi lúc một nhiều, sắc trời cũng tối xuống. Tiêu Tịch Hòa bận rộn tới lui, cuối cùng đúng lúc tiếng pháo đầu tiên trên núi Côn Lôn vang lên, cô cũng làm xong hết bữa cơm tất niên.


“Nếm thử đi.” Cô nhìn Tạ Trích Tinh với vẻ mặt đầy mong đợi.


Tạ Trích Tinh cầm đũa lên, thử từng món một: “Ngon lắm.”


Tiêu Tịch Hòa vui mừng, liên tục gắp thức ăn vào bát hắn. Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ cô bận rộn qua lại, im lặng một lúc rồi hỏi: “Những năm này nàng ở trong cốc một mình… chắc là cô đơn lắm nhỉ?”


Tiêu Tịch Hòa khựng tay: “Cũng không tính là cô đơn, mấy tiểu sơn tinh thường xuyên đến tìm ta ăn chùa uống chùa… Nếu ngươi không nói thì ta còn chưa phát hiện, hình như đã rất lâu rồi bọn chúng không tới nữa.”


Những yêu quái trong cốc vốn nhát gan lại yếu ớt, giờ phát hiện khí tức Ma Tôn nên cũng không dám mò tới nữa. Khóe môi Tạ Trích Tinh vẫn giữ nụ cười, không giải thích với cô.


“Nếu ta tìm được nàng sớm hơn thì tốt rồi.” Hắn nói.


Tiêu Tịch Hòa đối diện với ánh mắt của hắn, tim đập nhanh hơn một nhịp: “Dù… dù ngươi tìm được ta sớm hơn, ta cũng không song tu với ngươi đâu.”


Tạ Trích Tinh bật cười, rủ mắt thấy mu bàn tay mình phủ một lớp băng sương mỏng liền âm thầm hóa tan thành hơi nước đi.


Tiếng pháo xa xa lúc trầm lúc bổng rồi là tiếng pháo hoa vang lên liên tiếp. Tiêu Tịch Hòa mới ăn được một nửa đã chịu không nổi, ôm một đống pháo hoa chạy ra khoảng đất trống. Tạ Trích Tinh đặt đũa xuống, lặng lẽ nhìn cô chạy nhảy vui đùa. Có một khoảnh khắc, hắn quên đi tất cả mọi chuyện đã xảy ra, như thể hai người vẫn luôn ở lại Bối Âm Cốc, chưa từng bước ra ngoài.


Thể lực Tiêu Tịch Hòa không tốt lắm, ban ngày lại vất vả cả buổi, lúc này chơi chưa đến nửa canh giờ đã mệt nên quả quyết cất hết số pháo hoa còn lại.


“Những cái này đợi sang năm chơi tiếp.” Cô nói.


Tạ Trích Tinh liếc nhìn: “Sang năm ta sẽ mua cái mới cho nàng.”


Năm sau ngươi vẫn còn ở đây sao? Tiêu Tịch Hòa suýt thì hỏi thành lời, nhưng đến miệng lại kịp tỉnh táo… Câu hỏi này mập mờ quá, giống như cô rất hy vọng hắn sẽ ở lại vậy.


Mặc dù…


Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Ta đi ngủ đây.”


Tạ Trích Tinh búng tay một cái: “Ta cách âm cho rồi, đi ngủ đi.”


Tiêu Tịch Hòa không hiểu ý hắn, mãi đến khi vào trong lều mới phát hiện tiếng pháo xa xa đều biến mất, lúc ấy mới biết hắn vừa hạ kết giới quanh lều cho mình.


… Sao hắn lại chu đáo như vậy, chẳng lẽ là được nữ nhân nào đó dạy cho? Tiêu Tịch Hòa vô thức cảm thấy ghen tuông, vì chút chua xót này mà mãi cô không ngủ được. Lật qua lật lại một hồi, cuối cùng vẫn nhịn không nổi mà chạy ra ngoài tìm hắn.


… Nhưng bên ngoài không có ai.


Tiêu Tịch Hòa sững lại, rồi để ý đến trên chiếc bàn con vẫn chưa kịp thu dọn. Cơm canh trong bát hắn gần như còn nguyên, còn chỗ khoai nướng ở cách đó không xa hầu như chẳng giảm đi bao nhiêu.


Cả ngày hôm nay hắn hầu như không ăn gì sao? Tiêu Tịch Hòa nhớ lại vẻ mặt uể oải khi hắn nói chuyện hôm nay, đột nhiên cảm thấy lo lắng.


“Tạ Trích Tinh.” Cô vừa đi về phía trước vừa gọi tên hắn:”Tạ Trích Tinh, Tạ…”


Cách đó không xa, trên người Tạ Trích Tinh phủ một lớp băng sương dày, yên tĩnh tựa vào một thân cây.


Cảm nhận có người đến, Tạ Trích Tinh lặng lẽ ngước mắt lên. Trong khoảnh khắc hai người đối diện nhau, hắn cố hóa tan sương giá trên người: “Sao lại ra đây?”


Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn với vẻ mặt ngây ngốc: “Vừa… Vừa rồi…”


“Chứng âm hàn phát tác.” Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Không phải chuyện lớn gì đâu, nàng quay về ngủ đi.”


Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa gật đầu, nhưng chân như mọc rễ, không thể nhúc nhích dù chỉ một chút. Trên người Tạ Trích Tinh nhanh chóng kết ra tầng băng sương mới, hắn chậm rãi nhắm mắt, mặc cho băng tuyết bao phủ thân thể. Nếu không phải mày hắn nhíu chặt, Tiêu Tịch Hòa thật sự sẽ cho rằng mớ băng sương này chẳng xi nhê gì với hẳn.


Không biết qua bao lâu, Tiêu Tịch Hòa mới nghe thấy chính mình khẽ nói: “Vào lều ngủ đi, bên trong ấm hơn chút.”


Tạ Trích Tinh đột ngột mở mắt ra.



Đối mặt với Tiêu Tịch Hòa có chút lúng túng, hắn vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Đến đây không?”


Tiêu Tịch Hòa c*n m** d***, đáy mắt xẹt qua chút tia do dự, mà trong lúc cô còn đang do dự, băng sương trên người Tạ Trích Tinh lại càng dày hơn. Cô hít sâu một hơi, rốt cuộc vẫn quyết định nằm xuống bên cạnh hắn.


Tạ Trích Tinh quen thuộc kéo cô vào lòng, trong khoảnh khắc cơ thể chạm nhau, cả hai cùng hít vào một hơi. Tiêu Tịch Hòa thì lạnh, còn Tạ Trích Tinh thì không biết vì sao.


“Nàng có thể gối lên cánh tay ta.” Hắn nói.


Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa bỗng không vui: “Ngươi đã nói câu này với bao nhiêu cô gái rồi?”


Tạ Trích Tinh dừng lại một chút: “Chỉ có nàng thôi.”


“Thôi đi.” Tiêu Tịch Hòa không tin chút nào. Hắn đẹp trai như vậy, lại chịu chi tiền cho con gái, tu vi còn cao như vậy, làm gì có chuyện chỉ nói với mình cô được.


Tạ Trích Tinh nghe thấy giọng điệu chua lè của cô, đáy mắt dần dần hiện lên nụ cười: “Nếu nàng không tin, ta có thể lấy tâm ma ra thề.”


Tiêu Tịch Hòa sửng sốt: “Thật sao?”


“Thật.” Tạ Trích Tinh nhìn vào mắt cô.


Tiêu Tịch Hòa khẽ hừ một tiếng, lặng lẽ gối đầu lên cánh tay hắn. Tạ Trích Tinh ôm cô vào lòng, cố gắng hấp thu hơi ấm từ cơ thể cô, nhưng tiếc là vẫn chưa đủ. Những chỗ cô không chạm tới vẫn tiếp tục kết sương trắng, nhưng hắn lại không đưa ra thêm yêu cầu nào.


Trong lều tối om, chẳng ai lên tiếng nói chuyện.


Hồi lâu sau, Tiêu Tịch Hòa khẽ nói: “c** q**n áo ra, có khi sẽ đỡ hơn chút đấy.”


“… Ừm.”


Sau một thoáng yên tĩnh ngắn ngủi, trong lều vang lên tiếng sột soạt. Từng món quần áo bị ném xuống đất, chồng thành một ngọn núi nhỏ.


Khi thân thể quấn lấy nhau lần nữa, trong bóng tối, Tạ Trích Tinh nâng tay lên v**t v* gương mặt Tiêu Tịch Hòa: “Giờ ta có thể thừa nước đục thả câu không?”


Họ là vợ chồng, là đạo lữ, mọi chuyện thân mật đều đã trải qua. Hắn không muốn bày ra dáng vẻ quân tử đứng đắn vào lúc này nữa, cho dù hiện tại cô đã tạm thời quên sạch quá khứ.


“… Hiện giờ người gặp nguy không phải là ngươi sao?” Tiêu Tịch Hòa thì thầm.


Tạ Trích Tinh bật cười, cúi xuống hôn lên môi cô.


Lâu ngày gặp lại, hắn muốn dịu dàng hơn một chút. Nào ngờ ai kia hoàn toàn không chịu phối hợp cũng đành thôi, đã vậy còn nhỏ giọng phàn nàn trong lúc dính sát không kẽ hở: “Tạ Trích Tinh, ngươi lạnh quá.”


Ầm một tiếng, sấm sét nổ vang trong đầu, mọi kiềm chế và dịu dàng đều tan biến. Trong lều nhanh chóng vang lên tiếng nức nở ấm ức của Tiêu Tịch Hòa, Tạ Trích Tinh thì từ từ thở ra một hơi hài lòng.


Quả nhiên, lúc thế này thì để cô khóc một chút mới phải.


Hai người quấn quýt nguyên một đêm, mãi đến khi trời tờ mờ sáng mới dừng lại. Tiêu Tịch Hòa gục trong lòng Tạ Trích Tinh ngủ say không biết trời đất, đến tận khi mặt trời đã lên cao mới tỉnh.


Vừa mở mắt đã thấy Tạ Trích Tinh còn đang ngủ ngon. Cô âm thầm chê cười hắn hai câu trong bụng rồi vịn cái eo già nua của mình mà bò dậy khỏi giường, bước qua người hắn mặc lại quần áo.


Buổi sáng mồng 1, nắng rất đẹp, nhưng không khí vẫn lạnh buốt. Cô đứng ở cửa lều vươn vai một cái, đột nhiên thấy hơi thèm ăn thịt thỏ nướng.


Lạ thật, rõ ràng là thứ đã ăn đến phát ngán, sao hôm nay lại đột nhiên muốn ăn nhỉ? Tiêu Tịch Hòa sờ sờ mũi, chống eo đi bắt thỏ.


Bởi tối qua đã tiêu hao quá nhiều thể lực, hôm nay Tiêu Tịch Hòa hành động có phần bất tiện. Cô đuổi theo hai con liền mà chẳng bắt được con nào, đến con thứ ba thì đã hơi bực mình.


“Hôm nay mà ta không bắt được ngươi thì không mang họ Tiêu nữa.” Cô tức tối thề rồi bò rạp xuống đất ẩn nấp, âm thầm áp sát con thỏ.


Dường như con thỏ cảm nhận được gì đó, chạy trốn nhanh như chớp, Tiêu Tịch Hòa lập tức đuổi theo.


Nhìn thấy con thỏ càng lúc càng xa, cô bắt đầu nản chí, đang tính xem nên đổi sang họ gì thì một bóng dáng nho nhỏ bỗng xuất hiện.


“Người muốn cái này à?” Một cậu nhóc xách tai thỏ hỏi.


Tiêu Tịch Hòa sửng sốt, cảnh giác nhìn đứa trẻ đột ngột xuất hiện: “Ngươi là ai?”


Đứa nhỏ trạc 5 tuổi, trắng trẻo sạch sẽ, trên mặt vẫn còn chút mỡ béo trẻ con, nhưng đôi mắt lại lạnh lùng kiêu ngạo. Chỉ đứng yên ở đó thôi, trên dưới người cậu như viết năm chữ —


Xuất thân không tầm thường


“Ngươi đến từ đâu?” Tiêu Tịch Hòa lại hỏi.


Đứa trẻ nhìn chằm chằm cô hồi lâu, cuối cùng một tay xách con thỏ, một tay chìa ra phía cô, mặt không cảm xúc nói: “Bế.”


Tim Tiêu Tịch Hòa lập tức mềm nhũn.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 91: Nàng không ôm ta một cái sao?
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...