Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 73: Gặp lại


“Tiểu sư muội, muội làm sao vậy?” Liễu An An thấy Tiêu Tịch Hòa vẫn đang nhìn chằm chằm vào hạt dẻ thì vô cùng thắc mắc: “Hạt dẻ bị sao à?”


“… Hả?” Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “À… không có gì.”


Nói xong, cô im lặng một lát: “Nhị sư tỷ, có thể cho ta những hạt dẻ này không?”


“Đương nhiên rồi, muội thích thì cứ lấy đi, nó đã để ở đây mấy ngày rồi.” Liễu An An lo lắng quan sát sắc mặt cô.


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, sau khi bỏ hạt dẻ vào túi Càn Khôn thì xắn tay áo bắt đầu chuẩn bị cơm nước. Liễu An An canh chừng trước cửa rất lâu mà không thấy nét khác thường nào trên mặt cô, dần dần mới yên tâm.


Sau bữa tối, Liễu An An đi ngủ sớm. Tiêu Tịch Hòa nằm trên giường ngẩn ngơ rất lâu mà không buồn ngủ chút nào, mãi đến khi không thể chịu nổi cô mới thở dài ngồi dậy.


Sợ làm phiền người khác nghỉ ngơi, cô suy nghĩ một chút rồi đi vào không gian trong nhẫn.


Trong không gian vẫn là ban ngày, bầu trời xanh trong, vài đám mây trắng như kẹo bông trôi lơ lửng, xa xa là cánh đồng lúa mênh mông và bóng núi, gió nhẹ thổi qua làm lúa lay động như từng gợn sóng mềm mại.


Tiêu Tịch Hòa đi đến bờ hồ, nhìn mặt nước trong veo thật lâu lòng mới bình tĩnh một chút. Cô cứ thế nhìn suốt một đêm, đến khi nghe thấy động tĩnh Liễu An An sắp dậy mới ra ngoài.


“Chào buổi sáng, tiểu sư muội.” Liễu An An mơ màng tỉnh dậy, thấy cô đang ngồi trên giường mới lẩm bẩm chào hỏi.


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Chào buổi sáng, Nhị sư tỷ.”


Sau đêm đó, mỗi tối cô đều vào không gian ngồi tĩnh tâm đến gần sáng mới về như không có chuyện gì xảy ra. Liên tiếp 7 – 8 ngày như vậy, nhìn mặt hồ yên bình, cô bỗng muốn nuôi cá.


Nói là làm, trời vừa sáng cô đã ra ngoài mua cá con.


“… Sao đùng một cái lại muốn nuôi cá thế?” Liễu An An nhìn bóng cô rời đi, lo lắng không thôi. “Không phải bị k*ch th*ch quá mạnh nên đầu óc hỏng luôn chứ?”


Hứa Như Thanh liếc nàng ấy một cái: “Thay vì lo cho muội ấy, chi bằng lo cho mình đi.”


“Ta làm sao?” Liễu An An không hiểu.


Hứa Như Thanh cong môi, đôi mắt hồ ly ánh lên sự giễu cợt: “Hôm nay sư phụ kiểm tra bài.”


Liễu An An: “…”


“Tiểu sư muội vừa hủy hôn nên cả nhà đều chiều chuộng, sư phụ không nỡ mắng, nhưng muội thì…” Hứa Như Thanh cười sâu hơn.


Liễu An An kêu thảm một tiếng rồi chạy vội vào nhà học bài thuốc.


Hứa Như Thanh mỉm cười, ngẩng đầu nhìn phương hướng Tiêu Tịch Hòa biến mất, rất lâu sau mới thở dài.


Tiêu Tịch Hòa rất hứng thú với việc nuôi cá, mua một lần hơn trăm con, thả hết vào hồ rồi truyền linh lực vào nước, còn lấy thuốc bổ Liễu An An luyện chế cho chúng ăn.


Hậu quả là một nửa cá con không chịu nổi bổ quá nên chết, nửa còn lại lớn nhanh như thổi, sống khỏe mạnh, từ kích thước nhỏ đến kích thước lớn chỉ mất 3 đến 5 ngày.


“… Hình như chẳng có tí thành tựu nào.” Tiêu Tịch Hòa nhìn đàn cá to trong hồ mà suy tư.


Hứa Như Thanh giật khóe miệng: “Vài ngày đã lớn thế rồi thì khó có cảm giác thành tựu thật.”


“Hay là muội nuôi thứ khác đi?” Liễu An An đề nghị.


Tân Nguyệt lập tức tán thành: “Trồng ít hoa cỏ đi.”


Liễu Giang tặc lưỡi: “Có thời gian thì tu luyện cho tử tế, tranh thủ vượt qua lôi kiếp đi.”


Mọi người đứng ngay ngắn ở bờ hồ, nghiêm túc quy hoạch tương lai của Tiêu Tịch Hòa, từ nuôi cá trồng hoa đến tu luyện, sắp xếp rõ mồn một.


Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Mọi người chạy đến đây chỉ để nói những điều này sao?”


Hôm nay cô vốn đến một mình, không biết mấy người này nghĩ gì mà kéo hết vào không gian nhẫn khiến nơi yên tĩnh này bỗng náo nhiệt.


“Chúng ta chỉ muốn xem muội nuôi cá thế nào, tiện vào ghé xem thử thôi.” Liễu An An nhìn trời.


Tân Nguyệt phụ họa: “Đúng vậy, chỉ xem qua thôi.”


Tiêu Tịch Hòa biết họ vẫn đang lo lắng cho mình, nhưng cũng không vạch trần. Dù sao, lúc này càng nói cô càng trông đáng thương, dù cô không buồn lắm.



Cô hít sâu, đổi chủ đề: “Cá này nhìn ngon thật, để ta bắt vài con nấu canh cho mọi người.”


Bốn người nhìn nhau, muốn nói gì nhưng lại sợ cô buồn.


Một lúc sau, Đại sư huynh vốn không sợ đắc tội ai nhất mở miệng: “Cá nuôi bằng thuốc, ăn không ngon đâu.”


… Ồ.


Nuôi nữa không có ý nghĩa, ăn cũng dở, Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ xong thì quyết định để những con cá tự sinh tự diệt trong hồ, còn bản thân thì từ bỏ hoàn toàn ý định nuôi thêm bất cứ thứ gì.


Ra khỏi nhẫn không gian, Liễu Giang lại nhắc chuyện đột phá Kim Đan, Tân Nguyệt lập tức chặn: “Con bé đã chịu đủ áp lực rồi, ông đừng có thêm dầu vào lửa nữa.”


“Nhưng mà…”


“Ôi chao!” Tân Nguyệt trừng mắt nhìn ông ấy, Liễu Giang đành phải ấm ức im lặng, bà ấy lại vội vàng an ủi Tiêu Tịch Hòa: “Đừng vội, cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, sẽ có ngày đột phá thôi.”


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Sư nương, ta không yếu đuối đến thế đâu, người đừng lo lắng nữa.”


“Nghe thấy chưa, con bé không yếu đuối như vậy!” Liễu Giang như vớ được tấm bùa hộ mệnh, lập tức cãi lại Tân Nguyệt.


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười: “Nhưng ta cũng chưa định đột phá lúc này. Còn 3 tháng nữa Ma Tôn sẽ sinh, trước đó ta phải đảm bảo mọi thứ đều hoàn hảo để lúc đó có thể dùng trạng thái tốt nhất giúp hắn đỡ đẻ.”


Đây là lần đầu tiên cô nhắc đến Tạ Trích Tinh sau khi hủy hôn, nói xong cả căn phòng lập tức chìm vào im lặng.


Trong bầu không khí tĩnh lặng, Hứa Như Thanh từ tốn lên tiếng: “Vậy cũng tốt, mọi chuyện nên lấy đứa bé làm đầu.”


“Đúng, đúng…” Liễu Giang hoàn hồn: “Vẫn nên lấy đứa bé làm đầu, là ta suy nghĩ chưa chu đáo.”


“Nếu con đã quyết định vậy, chúng ta chỉ cần ủng hộ con thôi.” Tân Nguyệt cũng nói.


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười biết ơn, đang định nói gì đó thì Liễu An An đột nhiên kêu lên: “Sao có mùi khét thế, mẹ ơi, mẹ nấu canh cháy rồi à?”


Tân Nguyệt sững ra rồi chạy vào bếp, Liễu An An theo sát. Liễu Giang nhìn bóng dáng vội vã của hai người rồi lại nhìn Tiêu Tịch Hòa bên cạnh, cuối cùng cũng đuổi theo, vừa chạy vừa cố ý nói: “Ta đi xem cháy cỡ nào…”


Cả nhà ba người diễn vụng về đến nỗi như đúc ra từ một lò, Tiêu Tịch Hòa không nhịn được mà bật cười.


Hứa Như Thanh che mặt: “Cả nhà này thật biết làm người ta đau đầu.”


“Cảm ơn Đại sư huynh.” Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn cảm ơn. Trong thời gian qua, mọi người đều đối xử với cô như một bình hoa dễ vỡ, chỉ có hắn ta đối xử như bình thường khiến cô thở phào.


Hứa Như Thanh nhướn mày: “Cảm ơn ta làm gì?”


“Dù sao thì cũng cảm ơn.” Tiêu Tịch Hòa chớp mắt.


Hứa Như Thanh cười khẽ, lấy quạt gõ đầu cô: “Được rồi, biết điều đấy.”


Tiêu Tịch Hòa cười ngốc nghếch.


Hứa Như Thanh cũng không nhịn được cười.


Kể từ khi Tiêu Tịch Hòa tuyên bố tạm ngừng tu luyện, Liễu Giang không thúc nữa mà còn giao cho cô mấy ca đỡ đẻ. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cô đã tự mình đỡ đẻ ba lần, trong đó hai lần cho nữ và một lần cho nam. Trước đây cô vẫn luôn lo lắng về việc đỡ đẻ, nhưng sau khi trải qua vài lần thực chiến, cô dần dần có chút tự tin.


Ngày tháng trôi ổn định, ngoại trừ thỉnh thoảng liên lạc với Lâm Phàn để hỏi thăm tình hình hiện tại của Tạ Trích Tinh, những lúc khác Tiêu Tịch Hòa đều cố gắng không nghe không nghĩ, giả vờ quên đi tất cả những gì liên quan đến Tạ Trích Tinh.


Một buổi sáng khác, Tiêu Tịch Hòa bị ánh nắng mặt trời đánh thức, chiếc giường bên cạnh đã không còn ai.


Chắc Nhị sư tỷ lại đi luyện thuốc bổ rồi, đam mê thuốc bổ của nàng ấy thật là không ai sánh bằng. Tiêu Tịch Hòa vươn vai, lững thững đi về phía cửa như cái xác không hồn, vừa mở cửa phòng đã bị bóng người ở cửa dọa cho giật mình.


“… Đại sư huynh?” Cô tròn mắt: “Huynh đứng đây làm gì?”


“Đương nhiên là đợi muội.” Hứa Như Thanh khoanh tay nói.


Tiêu Tịch Hòa vừa mới tỉnh ngủ, mắt vẫn còn mơ màng: “Đợi ta làm gì?”


“Đi khám bệnh.” Hứa Như Thanh mỉm cười.


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Mãi cho đến khi ra khỏi Dược Thần Cốc, Tiêu Tịch Hòa mới biết đối tượng khám bệnh lần này là một con yêu nhền nhện. Mà vị Đại sư huynh vốn không gì không làm được trên đời này lại sợ nhất chính là nhện.



“… Ta cũng sợ, hay để sư phụ đi?” Tiêu Tịch Hòa chân thành đề nghị.


Hứa Như Thanh đau đầu: “Con yêu này rất yếu, sợ không chờ nổi sư phụ về.”


Tiêu Tịch Hòa im lặng ngước nhìn trời.


Hứa Như Thanh nghiêm mặt: “Quy tắc thứ 10 của Dược Thần Cốc, không được kỳ thị thân phận bệnh nhân mà từ chối khám.”


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Huynh nói vậy rồi thì ta còn nói gì được nữa? Đi thôi.”


Hứa Như Thanh lập tức vui vẻ, hứa hẹn nhiều lần rằng lúc đó cô chỉ cần đứng bên cạnh giúp hắn ta lấy can đảm là được, những việc khác không cần cô lo. Tiêu Tịch Hòa cũng tin lời nói dối của hắn ta, cho đến khi hai người xuất hiện trước hang động của con nhện yêu.


“… Tiểu sư muội, ta không làm được, chân mềm nhũn cả ra rồi.” Mặt mày Hứa Như Thanh tái nhợt.


Tiêu Tịch Hòa: “… Lúc nãy huynh nói thế nào?”


“Ta thật sự… không ổn lắm.” Hứa Như Thanh hít sâu một hơi, cuối cùng đưa ra một quyết định khó khăn: “Hay là cứ để nó tự sinh tự diệt đi.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Ta không đi nổi.” Hứa Như Thanh vịn tảng đá bên hang động, suýt nữa thì ngã sụp xuống.


Tiêu Tịch Hòa quen biết hắn ta bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn ta nhát gan như vậy. Sau khi câm nín một lúc lâu, cô thở dài: “Lát nữa để ta đến khám cho nó, huynh đứng bên cạnh giúp ta lấy can đảm được không?”


“Được.” Hứa Như Thanh lập tức đứng dậy.


Tiêu Tịch Hòa: “… Lúc nãy huynh diễn phải không?”


Nghe vậy, Hứa Như Thanh lặng lẽ chìa bàn tay ra, chỉ thấy lòng bàn tay hắn ta ướt đẫm.


… Một tu giả Kim Đan mà còn đổ mồ hôi nhiều thế cũng không dễ. Tiêu Tịch Hòa lập tức tha thứ cho hắn ta.


Hai người bàn bạc xong, dìu nhau vào trong hang. Bên trong hang tối tăm ẩm ướt, phảng phất mùi tanh, thỉnh thoảng những giọt nước đọng trên trần hang rơi xuống, mỗi tiếng vang lên đều khiến cả hai run lên một cái.


“Yêu nhện có ý thức lãnh thổ rất mạnh. Lúc con này cầu cứu thì thần trí đã không được tỉnh táo, đủ thấy bị thương không nhẹ.” Giọng nói Hứa Như Thanh căng thẳng nhưng hắn ta vẫn không quên dặn Tiêu Tịch Hòa: “Chút nữa muội chữa cho nó nhớ đứng xa ra, kẻo dọa nó sợ phát cuồng.”


“… Sao huynh không nói sớm?”


“Trước đó không ngờ sẽ phải nhờ muội giúp.” Hứa Như Thanh nói rất chân thành.


Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, tiếp tục dìu hắn ta tiến về phía trước. Đường hang quanh co, hẹp và sâu, càng vào trong càng lạnh, đôi khi còn nghe thấy tiếng th* d*c mơ hồ.


Tiêu Tịch Hòa nổi da gà, vừa khó khăn tiến lên vừa tự nhủ yêu nhện chưa chắc đã ở hình nhện, hoàn toàn không cần phải…


“Á…”


Trước khi tiếng hét của cô bật ra, Hứa Như Thanh nhanh tay nhanh mắt bịt miệng cô lại.


“Bình tĩnh, đừng kích động nó.” Giọng Hứa Như Thanh run rẩy.


Tiêu Tịch Hòa kinh hãi nhìn con nhện to bằng cái cối xay trước mặt, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.


“Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.” Hứa Như Thanh vừa an ủi cô, vừa nhìn về phía con nhện lớn đã không còn sức đứng dậy: “Ngươi chính là yêu quái nhện cầu cứu Dược Thần Cốc phải không?”


Con nhện lớn hừ một tiếng, luồng khí thở ra làm bụi mịn bay lên.


Hứa Như Thanh nuốt nước bọt: “Còn giữ được tỉnh táo chứ?”


Con nhện lại hừ một tiếng.


Hứa Như Thanh gượng cười: “Nghe hiểu lời ta, xem ra lý trí vẫn còn.”


Tiêu Tịch Hòa dần bình tĩnh, gỡ tay hắn ta ra rồi nhìn vào vết thương ghê rợn trên mai nhện: “Ước chừng sâu chừng hai tấc, nhưng nó không ở hình người nên ta cũng không biết có bị thương đến tạng phủ không.”


“Nếu còn giữ được hình người thì đã chẳng đến mức suy yếu thế này.” Hứa Như Thanh ngượng ngập, đôi mắt hồ ly dán chặt vào con nhện bất động, sợ nó đột ngột lao tới.


Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa khô khốc hỏi yêu nhện: “Giờ ta sẽ trị thương cho ngươi, quá trình đó có thể hơi đau, ngươi chịu được không?”


Con nhện lớn cử động một chân.



“… Đừng giật thót lên thế, tuy ở nguyên hình nhưng nó có ý thức, không khác gì con người.” Tiêu Tịch Hòa hạ giọng trấn an.


Hứa Như Thanh mím môi: “Khi còn ý thức thì không khác người, nhưng một khi điên lên thì sẽ bộc phát, mất sạch lý trí, bất kể địch ta cũng lao vào tấn công, muội nên cẩn thận vẫn hơn.”


Thấy hắn ta nói chắc như đinh đóng cột, Tiêu Tịch Hòa cũng mặc kệ, nhắm mắt chuyên tâm trị liệu.


Xác định bên trong cũng tổn thương, cô không vội chữa lành vết thương bên ngoài mà trước tiên chữa tạng phủ trước rồi mới thúc đẩy linh lực khâu kín vết thương. Trong quá trình, nhện yêu kêu đau mấy lần nhưng trạng thái lại tốt lên thấy rõ.


Cuối cùng, mảnh vết thương cuối cùng cũng được khâu lại, bề mặt nhanh chóng đóng vảy tạo thành một vệt sẹo dài dữ tợn, nhện yêu cũng đã có sức động đậy.


Nhìn thấy mấy chân của nó đang chuyển động nhẹ nhàng, Tiêu Tịch Hòa thầm nuốt nước bọt, quay đầu lại thì phát hiện Hứa Như Thanh đã lùi ra xa 2 mét.


Tiêu Tịch Hòa: “…” Đúng là một sư huynh tốt.


Tiêu Tịch Hòa nhếch môi, lại nhìn yêu nhện: “Vết thương đã khép, nhưng nguyên khí bị hao tổn cần phải bồi dưỡng một thời gian mới có thể hoàn toàn hồi phục. Ta kê cho ngươi một ít thuốc bổ, ngày ba lần uống đúng giờ, uống hết chắc là ổn.”


Nói xong, Tiêu Tịch Hòa lấy từ túi Càn Khôn ra hơn chục viên đan, vung tay một cái, đan dược rơi xuống cạnh yêu nhện. Cô thở nhẹ quay người định đi, ai ngờ giây sau vấp cành khô trên đất khiến cả người ngửa ra sau.


“Tiểu sư muội!”


Tiếng kêu hoảng hốt của Hứa Như Thanh vang lên, Tiêu Tịch Hòa giơ tay lên theo bản năng, gáy dừng lại đột ngột cách mặt đất đầy đá nhọn một tấc.


Không ngã đau, nhưng… cô nhìn đôi mắt to tướng của nhện yêu ngay trên đầu mình, cứng ngắc vẫy tay: “Chào.”


Yêu nhện lẳng lặng nhìn cô, đồng tử hóa đỏ trong chớp mắt.


“Á á á á…”


Cô thét lên, lăn qua một bên, chiếc chân trước như lưỡi đao của con nhện đâm phập xuống chỗ cô vừa nằm. Da đầu Tiêu Tịch Hòa tê dại, bật dậy lao ra ngoài. Con yêu nhện bị xâm phạm lãnh địa, lý trí sụp đổ, rít lên một tiếng, tám chân phóng theo giết tới.


Nhìn thấy một người một nhện đều chạy về phía mình, Hứa Như Thanh vốn luôn bình tĩnh ung dung hiếm khi hiện vẻ yếu đuối, bất lực và đáng thương. Tiêu Tịch Hòa chỉ nhìn hắn ta một cái đã biết hắn ta sợ đến mức chân nhũn không chạy nổi.


… Rốt cuộc vì sao hắn ta lại sợ nhện đến thế!


Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên, nhưng vẫn phải kéo Hứa Như Thanh chạy ra ngoài. Mặt đất trong hang gập ghềnh, hai người chạy rất vất vả, còn nhện yêu bám trần hang thì như đi trên đất phẳng.


Thấy nó càng lúc càng gần, Tiêu Tịch Hòa chẳng còn màng y đức gì nữa, ngoái lại tung cho nó một chưởng.


Yêu quái nhện bị linh lực đánh trúng, chậm lại một chút rồi… càng thêm điên cuồng.


“Á!”


“Á!!!”


Hai sư huynh muội vừa hét vừa chạy, cuối cùng ngay khoảnh khắc lưỡi chân đoạt mạng của nhện chém sượt tới, cả hai phóng thẳng ra khỏi hang.


“Á!”


“Á!!!”


Hai người tiếp tục chạy trốn từ một ngọn núi chạy sang ngọn núi khác. Con nhện yêu vẫn còn bị thương nên cuối cùng tốc độ cũng chậm lại, dần dần kéo giãn khoảng cách với họ.


“Á!”


“… Đừng hét nữa sư huynh.” Tiêu Tịch Hòa vẫn nắm chặt cổ tay hắn ta nên đành dùng tay kia che miệng hắn ta lại: “Người không biết còn tưởng huynh đang dẫn đường cho con nhện.”


Hứa Như Thanh lập tức im miệng.


Dù đã dần không thấy bóng nhện yêu, nhưng để tránh sinh chuyện, hai người vẫn tiếp tục chạy. Mãi đến khi chạy đến ngọn núi thứ tư, họ bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết từ phía xa, cả hai mới khựng lại.


“Chuyện gì vậy?” Tiêu Tịch Hòa truyền âm cho Hứa Như Thanh.


Hứa Như Thanh còn chưa hoàn hồn, nghe vậy ngơ ngác nhìn cô.


… Thôi, chẳng trông cậy được gì. Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe miệng, lắng nghe kỹ hơn, chỉ nghe thấy có người đang khóc lóc van nài: “Ta không dám nói bừa nữa đâu, xin ngài tha cho ta lần này, ta không dám nữa…”


Có vẻ như là ân oán cá nhân, Tiêu Tịch Hòa không muốn gây rắc rối nên định dẫn Đại sư huynh đã bị dọa ngây người rời đi. Ai ngờ ngay giây sau có một người lao ra từ rừng phía trước, lại vì thương tích quá nặng mà ngã sấp ngay trước mặt hai người.


“Cứu… cứu ta…” Người đó nhìn thấy Tiêu Tịch Hòa và Hứa Như Thanh thì sững lại, rồi lập tức cầu xin.



Tiêu Tịch Hòa vừa định mở miệng, một giọng trong trẻo đã vang lên: “Thiếu chủ, kẻ này cũng lì thật, bị thương thế còn chạy được.”


Tiêu Tịch Hòa sững sờ ngẩng đầu, giây tiếp theo cô thấy một bóng người tuấn tú bước ra từ sau rừng.


Mới chỉ hơn 1 tháng không gặp, vậy mà có cảm giác như cách cả đời. Hắn gầy đi rất nhiều, đường nét gương mặt càng thêm sắc bén, mày mắt như phủ một lớp băng tuyết quanh năm không tan, cả người toát lên hàn ý lạnh buốt.


Hắn vẫn mặc trường bào đen, nhưng đã không che bụng nữa. Dù bụng chưa lớn, song vẫn đủ để nhìn ra dáng dấp mang thai.


Còn khoảng 2 tháng nữa đứa trẻ sẽ chào đời. Không biết dạo này hắn sống có tốt không, đứa nhỏ có ngoan không, không còn hôn ước ràng buộc, không cần nơm nớp lo sợ, liệu có vui hơn chút nào không.


Tiêu Tịch Hòa có vô vàn câu muốn hỏi, thế nhưng khi chạm vào ánh mắt hắn, đầu óc cô bỗng trống rỗng.


Dường như Tạ Trích Tinh cũng không ngờ lại chạm mặt cô lúc này. Lâm Phàn cũng giật mình định chào cô nhưng chợt nhớ ra nên quay lại nhìn Tạ Trích Tinh.


Vẻ mặt Tạ Trích Tinh bình tĩnh, ánh mắt hắn vô tình lướt qua bàn tay đang nắm tay Hứa Như Thanh của cô.


Tiêu Tịch Hòa lập tức buông tay Đại sư huynh đáng thương và bất lực ra, im lặng một lúc rồi khó khăn mở miệng: “Ma Tôn.”


“Nàng đến đây làm gì?” Tạ Trích Tinh từ tốn lên tiếng.


Tiêu Tịch Hòa gượng cười: “Đến khám bệnh.”


Tạ Trích Tinh gật nhẹ, định nói gì thêm thì kẻ bị thương đang nằm dưới đất nhìn ra được họ quen biết nhau, vội vã kéo váy Tiêu Tịch Hòa cầu cứu, máu trên tay làm bẩn vạt áo trắng tinh.


Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm lại, ngay sau đó con ngươi của người nọ trợn ngược lên, đầu nghiêng sang một bên rồi tắt thở.


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Sau khi nhìn thấy Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn, Hứa Như Thanh đã bình tĩnh hơn nhiều, thấy vậy cúi người thăm dò hơi thở của người kia: “Chết rồi.”


“Chết là đúng.” Lâm Phàn hừ nhẹ: “Không biết lấy gan đâu ra mà dám xúc phạm Thiếu ph—”


Nói chưa xong y đã nhận ra mình lỡ lời, lập tức ngậm miệng.


Tiêu Tịch Hòa giả vờ như không nghe thấy, thở hắt ra một hơi cố tỏ ra tự nhiên hỏi: “Hắn chỉ là một Luyện Khí nho nhỏ, sao lại đắc tội mọi người?”


“Việc riêng.” Tạ Trích Tinh đáp.


Tức là không muốn nói. Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ khóe môi, không biết mình có cười nổi không: “Giờ không sớm nữa, bọn ta phải về Dược Thần Cốc.”


“Không tiễn.” Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô.


Tiêu Tịch Hòa còn muốn nói gì đó, nhưng không nghĩ ra được câu nào. Người từng yêu nhất, cuối cùng sau chia ly lại càng xa, mới chỉ hơn một tháng đã bắt đầu xa lạ.


Cô đành thôi, khẽ cúi đầu rồi rời đi cùng Hứa Như Thanh.


Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn bóng lưng cô, cho đến khi cô hoàn toàn biến mất cũng không rời đi.


“Đã không nỡ thế này, sao nhất định phải chia tay?” Lâm Phàn thở dài.


“Ta không nỡ khi nào?” Tạ Trích Tinh hỏi lại.


Lâm Phàn tặc lưỡi: “Ngài nhìn mắt nàng ấy xem, sắp kéo tơ tới nơi rồi. Thiếu phu nhân làm món khoai lang kéo tơ ăn chưa? So với nó còn—”


“Cái gì?” Tạ Trích Tinh bình tĩnh hỏi.


Khóe miệng Lâm Phàn giật giật, y gượng gạo chuyển đề tài: “Vừa rồi sao ngài không nói cho nàng ấy biết, ngài giết hắn vì hắn bịa đặt lung tung về nàng ấy?”


“Không cần thiết.” Tạ Trích Tinh nói xong thì xoay người rời đi.


Lâm Phàn thở dài, bất đắc dĩ đi theo.


Bên kia, sau khi hai sư huynh muội trải qua biến cố đều im lặng lên đường, không ai nhắc đến chuyện bị truy đuổi đến mất mặt như vừa rồi. Khi sắp trở về Dược Thần Cốc, Hứa Như Thanh mới đột nhiên mở miệng: “Thật ra, muội không ở bên hắn cũng là chuyện tốt.”


Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn hắn ta.


Hứa Như Thanh thở dài: “Trên người tên đó ít nhất cũng có hơn trăm vết thương, đủ biết thủ đoạn tàn nhẫn ra sao. Muội nhát như vậy… không sợ à?”


“Không sợ.” Tiêu Tịch Hòa nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, im lặng một lúc rồi thành khẩn bày tỏ cảm xúc của mình: “Hắn trông có vẻ rất vui… Vậy là tốt rồi.”


Hứa Như Thanh: “…” Ta thấy muội bị yêu quái nhện dọa đến phát điên rồi.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 73: Gặp lại
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...