Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 72: Định mệnh không duyên không phận
Giữa Dược Thần Cốc và Bối Âm Cốc cách nhau ngàn dặm, dù có pháp khí đưa đi, khi Tiêu Tịch Hòa về đến nhà thì cũng đã giữa trưa.
Liễu An An đang nằm trên ghế lắc phơi nắng, vừa nghe thấy động tĩnh ở cổng liền bật dậy. Thấy Tiêu Tịch Hòa, mắt nàng ấy sáng rỡ: “Tiểu sư muội, cuối cùng muội cũng về rồi!”
“2 ngày nay muội với Ma Tôn đi đâu vậy? Không nói một tiếng đã chạy mất, chọc cha ta giận không để đâu cho hết. Thấy ngày một trì hoãn, ông ấy đành gọi mẹ ta và Đại sư huynh cùng vào Ma giới trước rồi để ta ở cốc chờ muội về.” Liễu An An hấp tấp chạy tới.
Tiêu Tịch Hòa ngừng lại: “Họ đã đến Ma giới rồi sao?”
“Phải, đi từ hôm qua rồi.” Liễu An An vươn vai: “Đã về rồi thì chúng ta cũng đi thôi, chắc họ đợi sốt ruột lắm rồi.”
Nói xong, nàng ấy lấy pháp khí bay ra nhảy lên trước, đang định thúc linh lực thì quay đầu lại phát hiện Tiêu Tịch Hòa vẫn đứng yên tại chỗ.
“Tiểu sư muội?” Liễu An An giục.
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn sư tỷ trong pháp khí, im lặng một lúc rồi mới gượng mở miệng: “Hôn ước đã hủy bỏ rồi.”
Liễu An An sững sờ: “Cái gì?”
“Đã hủy bỏ rồi.” Tiêu Tịch Hòa gượng cười với nàng ấy.
Liễu An An ngẩn ngơ nhìn vẻ mặt đắng chát của cô, một lúc lâu mới sực nhớ hỏi nguyên do, nhưng Tiêu Tịch Hòa đã ngắt lời trước khi nàng ấy kịp nói: “Ta có thể về phòng nghỉ một lát không?”
Liễu An An mấp máy môi, cuối cùng im lặng gật đầu.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười cảm ơn, cúi đầu đi về chỗ ở. Nhìn bóng lưng thất thần của cô, chân mày Liễu An An dần nhíu chặt.
Gần vào đầu hạ, lại đúng giữa trưa, ngay cả không khí cũng bắt đầu hầm hập, nhưng Tiêu Tịch Hòa chỉ thấy lạnh. Vào phòng đóng cửa xong, cô ngồi tụt dọc theo cánh cửa xuống đất rồi ôm chặt lấy mình theo bản năng.
Hơn một canh giờ trước, sau khi Tạ Trích Tinh nói câu đó với cô, hai người không nói gì thêm nữa. Mãi đến khi hắn đưa cô đến chân Dược Thần Cốc, quay lưng định đi thì cô mới giật mình giữ chặt tay áo hắn.
“Tại sao?” Cô khó khăn hỏi.
Tạ Trích Tinh quay lưng về phía cô, không nói một lời.
“Tại sao?” Cô kiên trì muốn một câu trả lời: “Chẳng phải trước đó vẫn tốt đẹp sao? Tại sao đột nhiên lại chia tay?”
Tạ Trích Tinh vẫn không nói gì.
Nước mắt Tiêu Tịch Hòa sắp rơi, giọng run rẩy: “Đến lúc này rồi mà chàng cũng không chịu cho ta một câu trả lời sao?”
Có lẽ vì cô nghẹn ngào quá rõ ràng, hoặc có thể câu nói này đã thuyết phục được hắn, cuối cùng hắn cũng quay người lại, lặng lẽ đối diện với cô hồi lâu.
“Lúc nàng ngủ.” Hắn nói: “Ta đã dùng Đá Nhân Duyên mà Phù Không tặng nàng.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ.
“Kết quả là màu vàng.” Khi Tạ Trích Tinh nhắc đến chuyện này, hắn đã khôi phục sự bình tĩnh: “Màu vàng đại diện cho không duyên không phận, hoàn toàn không liên quan.”
Trong mắt Tiêu Tịch Hòa hiện lên sự hoang mang: “Sao lại…”
“Phải đấy, sao lại thế được.” Tạ Trích Tinh cười tự giễu: “Ta tự nhận không bạc với nàng, cũng đối xử không tệ, ngày càng ăn ý. Dẫu ta và nàng không phải là duyên trời định màu đỏ thì cũng nên là duyên phận tốt lành màu cam. Cho dù nàng không yêu ta, cuối cùng nảy sinh oán hận thì cũng phải là xám là đen mới đúng, sao lại là màu vàng chứ?”
Nói xong, hắn dừng lại giây lát rồi lại nhìn thẳng vào mắt cô: “Sau đó ta chợt hiểu ra, có lẽ Đá Nhân Duyên cũng biết, dẫu ta nhất thời không chịu thừa nhận, nhưng rồi một ngày nào đó sẽ tỉnh ngộ, sẽ nhận ra tình cảm nàng dành cho ta không phải là tình yêu mà là trách nhiệm.”
“Không, không phải vậy đâu Ma Tôn. Ta thích chàng, yêu chàng…” Tiêu Tịch Hòa vô thức tiến lên muốn ôm hắn, nhưng Tạ Trích Tinh lại lùi lại một bước.
Hai người quen biết nhiều năm, từng trải qua lừa dối, oán hận, hạnh phúc, nhưng hắn chưa từng từ chối cô như lúc này.
Tiêu Tịch Hòa đột ngột dừng bước, nhìn hắn như một chú chó con bị bỏ rơi: “Chắc… chắc là Đá Nhân Duyên có vấn đề…”
Nói được nửa chừng, cô chợt nhớ ra điều gì đó: “Cũng có thể là do ta, ta không phải người của thế giới này, ta đến từ nơi khác… Đúng rồi, chắc chắn là vậy, ta đến từ nơi khác, Đá Nhân Duyên không có tác dụng với ta nên mới…”
“Đá Nhân Duyên có thể thấy được kiếp trước kiếp này, sao nó lại vô dụng với nàng được?” Tạ Trích Tinh bình tĩnh ngắt lời cô.
Tiêu Tịch Hòa đột nhiên im bặt.
Tạ Trích Tinh nhìn đôi mắt dần ướt át của cô, không khỏi bất đắc dĩ: “Người không được yêu là ta, nàng ấm ức cái gì?”
“Sao ta lại không yêu chàng? Chính chàng không tin!” Tiêu Tịch Hòa đau đớn, nước mắt suýt trào ra: “Chàng thà tin một hòn đá vô tri còn hơn tin ta! Còn muốn bỏ rơi ta vì một hòn đá vô tri đó!”
Tạ Trích Tinh hơi nhếch môi: “Vấn đề giữa chúng ta đã tồn tại từ lâu, không hoàn toàn là do Đá Nhân Duyên…”
“Còn gì nữa?” Tiêu Tịch Hòa chống nạnh: “Rốt cuộc ta đã làm gì chưa đủ tốt, hôm nay chàng cứ nói ra hết đi, nếu không thuyết phục được ta thì đừng mong ta đồng ý hủy hôn!”
“Nàng vẫn luôn làm rất tốt, tận tâm tận lực, nếu chúng ta thành thân, tương lai nàng cũng sẽ là một người vợ tốt, một người mẹ tốt.” Tạ Trích Tinh nói xong, im lặng một hồi lâu. Mãi cho đến khi Tiêu Tịch Hòa không nhịn được định lên tiếng chất vấn, hắn mới miễn cưỡng mở lời: “Là do ta không tốt, ta hay ghen tuông, nhạy cảm, nóng nảy, luôn lo được lo mất. Dù nàng có ở bên cạnh, ta vẫn luôn lo lắng một ngày nào đó nàng sẽ lại rời đi.”
“Đó là vấn đề của bản thân ta. Rõ ràng chán ghét mọi thứ ngoài tầm kiểm soát, vậy mà sau khi gặp lại nàng ta lại luôn mất kiểm soát, vừa ghét bỏ bản thân, vừa không tìm được lối thoát. Ta từng nghĩ rằng trói nàng bên cạnh là được rồi, mặc kệ trong lòng nàng nghĩ gì, chỉ cần nàng là người của ta là được, nhưng sự thật chứng minh như vậy không ổn.”
“Lúc nàng luôn muốn trốn, ta chỉ muốn giữ nàng lại. Sau khi giữ được rồi, ta lại mong nàng đối xử tốt với ta. Nay nàng đã đối xử tốt với ta, ta vẫn thấy chưa đủ, lại muốn nàng yêu ta. Tham sinh sợ hãi, sợ hãi sinh oán, sinh sôi không dứt, vĩnh viễn không yên. Sẽ có một ngày ta khó mà tự kiềm chế, làm ra chuyện tổn thương nàng.”
Tiêu Tịch Hòa từ từ mở to mắt, khi ánh mắt chạm nhau, cô lắc đầu: “Chàng sẽ không…”
“Ta sẽ như thế.” Tạ Trích Tinh kiên định nhìn thẳng vào mắt cô: “Không lâu trước đây ta đã từng nảy sinh ý định biến nàng thành con rối.”
Con rối vô dục vô cầu, trong mắt trong tim chỉ có chủ nhân của nó.
Tiêu Tịch Hòa run lên, đột nhiên không nói nên lời.
Tạ Trích Tinh nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, không khỏi khẽ cười: “Dọa nàng sợ rồi sao?”
Tiêu Tịch Hòa lên tiếng, giọng hơi nghẹn ngào: “Không… ta chỉ cảm thấy mình quá tệ. Nếu ta cho chàng đủ cảm giác an toàn, chàng cũng không đến nỗi khổ sở đến vậy.”
“Không liên quan đến nàng, đó là vấn đề của bản thân ta.” Tạ Trích Tinh vẫn nói câu ấy: “Là ta quá cố chấp, không những ép nàng từng bước mà còn mơ tưởng dùng đứa trẻ để trói buộc nàng.”
“Vậy tại sao bây giờ chàng lại không muốn trói buộc nữa?” Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn bằng đôi mắt đẫm lệ.
Tạ Trích Tinh mỉm cười, vuốt lại mấy sợi tóc rối bên thái dương cô: “Vì ta không muốn sống trong nơm nớp lo sợ nữa.”
Tiêu Tịch Hòa bấu chặt lòng bàn tay, nhìn hắn chằm chằm.
Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống rồi kéo tay cô lại, cưỡng ép gỡ các ngón tay đang bấu vào da, lại vuốt bằng vết thương trong lòng bàn tay cô: “Cuộc đời của người tu tiên quá dài, ta không muốn bất an vì đoạn tình cảm này trong vô số ngày đêm về sau.”
“Tiêu Tịch Hòa, đến đây thôi. Hiếm khi ta làm người tốt một lần, nàng hãy đồng ý đi.”
Mặt trời lên cao, càng lúc càng nóng bức.
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngồi trên đất, trong đầu toàn là ánh mắt Tạ Trích Tinh lúc rời đi.
Cô nhận ra rằng khi hắn nói câu cuối cùng, rõ ràng ánh mắt như trút được gánh nặng. Lần đầu tiên cô phát hiện, thì ra trong mối quan hệ này, hắn lại mệt mỏi đến vậy.
Cộc cộc cộc —
Tấm cửa phía sau bị gõ mấy tiếng, rồi vang lên giọng dè dặt của Liễu An An: “Tiểu sư muội, muội ngủ rồi sao?”
Tiêu Tịch Hòa không lên tiếng.
“Chắc chắn muội chưa ngủ… Ta biết muội muốn ở một mình, nhưng lúc này chưa phải lúc, cha mẹ đều ở Ma giới, chắc đã hạ sính… Ta muốn hỏi muội, có muốn viết một cuộn thư cho họ, dặn dò họ một tiếng không?”
Trong phòng vẫn không ai trả lời, Liễu An An mím môi: “Nếu muội không muốn viết, ta cũng có thể viết thay muội, nhưng muội phải nói cho ta biết lý do chứ…”
Vẫn không ai đáp lại.
Liễu An An đắn đo hồi lâu, quyết định chờ tiểu sư muội trả lời, không nên tự tiện làm gì. Nàng ấy thở dài ngồi xuống đất trước cửa, nhìn chằm chằm vào bãi cỏ.
Nàng ấy ngồi từ sáng đến tối, rồi từ tối đến sáng hôm sau mà tiểu sư muội vẫn không có ý định ra ngoài. Liễu An An cảm thấy không thể tiếp tục như vậy được nữa, hít sâu một hơi đứng dậy, giơ tay định gõ cửa.
Ngay lúc đó, cửa mở ra từ bên trong.
Liễu An An suýt gõ trúng Tiêu Tịch Hòa, vội lùi lại một bước: “Tiểu sư muội!”
“Gọi cái gì?” Tiêu Tịch Hòa bật cười.
Liễu An An hít một hơi: “… Muội không sao chứ?”
“Ta có thể sao được.” Khóe môi Tiêu Tịch Hòa vẫn nở nụ cười.
… Nhưng trông muội như sắp khóc vậy. Liễu An An đắn đo một lúc, cẩn thận dò hỏi: “Tiểu sư muội, vậy bây giờ phải làm sao?”
“Đi Ma giới trước đi, Ma Tôn đã về hôm qua, hẳn mấy người sư phụ đã biết chuyện hủy hôn. Nhưng theo hiểu biết của ta về Ma Tôn, chắc chắn hắn sẽ không giải thích nhiều. Ta có trách nhiệm nói rõ với người lớn hai bên.” Tiêu Tịch Hòa nói, lấy pháp khí bay từ túi Càn Khôn ra.
Liễu An An cũng vội vàng theo sau.
Trên đường đến Ma Cung, Tiêu Tịch Hòa thất thần nhìn vào khoảng không. Thỉnh thoảng Liễu An An lại liếc nhìn cô, cuối cùng cũng thốt ra được một câu: “Không phải muội và Ma Tôn vẫn luôn yêu thương nhau, tin tưởng lẫn nhau sao? Sao đột nhiên lại muốn hủy hôn?”
Yêu thương nhau, tin tưởng lẫn nhau ư? Có lẽ có tình cảm với nhau, nhưng yêu thương thì chưa nói được, tin tưởng lẫn nhau càng không thể nói. Tiêu Tịch Hòa khẽ cong khóe môi, một lúc lâu sau mới trả lời: “Băng dày ba thước, không phải chỉ có một ngày lạnh giá.”
Từ khi cô chạy trốn khỏi Bối Âm Cốc, giữa hai người đã có vết nứt, chỉ là họ luôn cố ý bỏ qua, tưởng rằng chỉ cần không nhắc đến thì coi như chưa từng xảy ra. Nào ngờ một ngày kia, cuối cùng vết nứt cũng hóa thành lưỡi kiếm sắc bén, đâm cho cả hai đẫm máu.
Liễu An An thấy cô không muốn nói nên cũng không hỏi nữa, chỉ im lặng nắm tay cô.
Mí mắt Tiêu Tịch Hòa run lên, đối diện ánh mắt lo lắng của Liễu An An, vành mắt cô lập tức nóng lên, cuối cùng chỉ cúi đầu thật nhanh.
Hai người mất 2 ngày mới đến Ma giới, vừa bước vào Ma Cung, Tiêu Tịch Hòa đã cảm nhận được bầu không khí nặng nề khác thường.
Có vẻ như cô đoán không sai, Tạ Trích Tinh đã nói chuyện hủy hôn, nhưng không giải thích lý do. Người lớn hai bên biết cô đến, lập tức gọi cô vào điện chính.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy, các con cãi nhau à? Tại sao hắn lại đột nhiên nói muốn hủy hôn?” Liễu Giang liên tục hỏi.
“Sư phụ đừng nóng, để Tịch Hòa từ từ nói.” Hứa Như Thanh trấn an.
Liễu Giang không vui: “Sính lễ đã hạ, thiệp mời cũng gửi đi rồi, giờ cả thiên hạ đều biết bọn chúng sắp thành thân, đột nhiên hủy hôn thì còn ra thể thống gì nữa!”
“Tu Tiên giới đâu có nhiều quy củ như phàm trần, hủy hôn… cũng là chuyện thường tình. Huống chi sự việc vẫn chưa chắc chắn, có khi chúng nó chỉ nhất thời nóng giận thôi.” Tân Nguyệt vừa nói vừa ân cần nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tịch Hòa, con mau giải thích đi, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
Tạ Vô Ngôn cũng lập tức nhìn sang.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, rồi hỏi: “Ma Tôn đâu ạ?”
“Nó ở điện Long Khê.” Tạ Vô Ngôn đáp xong lại thúc giục: “Đừng quan tâm đến nó, nói cho chúng ta biết chuyện gì đã xảy ra đi, nếu tên nhóc đó làm bậy, bản tôn nhất định sẽ làm chủ cho.”
Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Ta có thể gặp hắn trước được không?”
Tạ Vô Ngôn cuống lên: “Phải giải thích trước đã…”
“Được rồi được rồi, để nó đi đi, cũng không gấp lúc này.” Tân Nguyệt vội nói.
Bà ấy đã nói vậy, Tạ Vô Ngôn cũng chỉ có thể thở dài: “Đi đi, nếu có hiểu lầm thì mau giải quyết. Ma giới tuy không câu nệ tiểu tiết, nhưng vẫn phải giữ mặt mũi. Hôn ước mà giữ được thì đừng hủy.”
Tiêu Tịch Hòa gượng cười, quay người rời đi.
Ma Cung vẫn yên tĩnh như mọi khi, nhưng cô cảm thấy nơi nào cũng ồn ào khiến màng nhĩ đau nhức, cho đến khi đẩy cửa điện Long Khê thì thế giới mới đột nhiên trở nên yên tĩnh.
Trong điện, Tạ Trích Tinh bình tĩnh nhìn về phía cô, rõ ràng trước khi cô bước vào, hắn đã nhận ra cô đến rồi.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, lúng túng bước đến trước mặt hắn, hỏi: “Nhất định phải hủy hôn sao?”
Tạ Trích Tinh vẫn im lặng nhìn cô.
“… Nếu ta lấy tâm ma thề, từ nay càng yêu càng trân trọng chàng, suốt đời không đổi, chàng vẫn muốn hủy hôn sao?” Tiêu Tịch Hòa mạnh dạn hỏi.
Đôi mắt Tạ Trích Tinh dao động: “Đừng lấy tâm ma ra thề những chuyện này.” Thứ khiến ai nghe cũng biến sắc mà nàng lại tùy tiện treo trên miệng như vậy, thật không ra thể thống gì.
Viền mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ lên: “Không làm vậy thì sao chàng mới tin tình cảm của ta dành cho chàng?”
“Ta chưa bao giờ nghi ngờ tình cảm nàng dành cho ta.”
“Chàng chỉ nghi ngờ ta không yêu chàng đủ nhiều.”
Nói xong, cả hai cùng im lặng.
“Chàng muốn thế nào mới tin rằng ta ở bên chàng không chỉ vì trách nhiệm?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống, tránh ánh mắt của cô.
Tiêu Tịch Hòa cười chua chát: “E là dù có làm thế nào chàng cũng không tin.” Dù sao lúc đầu, đúng là vì trách nhiệm với hắn và đứa bé nên cô mới chấp nhận thành thân.
Trừ phi ngay từ đầu không có đứa trẻ này, có lẽ hắn mới tin vào tấm chân tình của cô, nhưng sự thật là đứa bé đã tồn tại, vẫn luôn tồn tại. Nghĩ đến chuyện không thể chứng minh lòng mình, cô vô thức tuyệt vọng.
Hồi lâu sau, Tạ Trích Tinh đột nhiên hỏi: “Nàng còn nhớ lúc mới gặp ta không?”
Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra, lập tức nhớ đến dáng vẻ khi ấy của hắn – thong dong, nhàn nhã, lười biếng, tùy hứng. Dù bị nhốt trong Bối Âm Cốc, bị những đệ tử ngoại môn phái Côn Lôn sỉ nhục, hắn vẫn luôn điềm tĩnh cao quý, chẳng chút chật vật.
Lúc đó, hắn nguy hiểm mà quyến rũ.
“Nàng còn nhớ bản thân lúc ấy không?” Tạ Trích Tinh lại hỏi.
Tiêu Tịch Hòa mấp máy môi, không nói gì.
“Ta nhớ rất rõ.” Tạ Trích Tinh nhớ lại, đáy mắt ánh lên ý cười.
Lúc đó cô như một kẻ ngốc, liều lĩnh xông vào Bối Âm Cốc, suốt ngày bám lấy hắn đòi giải độc. Khi đó hắn mới biết hóa ra hai đặc tính vô tri không sợ và nhút nhát tiếc mạng này lại có thể cùng xuất hiện trên cùng một người.
Trải qua bao nhiêu năm ở bên nhau, dường như cô chẳng thay đổi, nhưng hắn biết rất rõ – cô gái nhỏ từng liều lĩnh ấy, mỗi khi đối mặt với hắn đều luôn căng thẳng lo lắng, lời nói hành động đều dè dặt, chỉ sợ chọc hắn tức giận.
Hắn hiểu rõ, việc cô trở nên như vậy phần lớn là vì hắn.
“Ta biết nàng không cam lòng, nhưng vẫn nên dừng lại ở đây thôi.” Hắn bất đắc dĩ nói.
Hắn không nói nhiều, nhưng Tiêu Tịch Hòa đã hiểu ý của hắn.
Cô hít sâu một hơi, mắt dần đỏ hoe: “Chàng đã nghĩ xong rồi, vậy ta không dây dưa nữa.”
Tạ Trích Tinh cúi đầu không đáp.
“… Giờ thiên hạ đều biết chúng ta sắp thành thân, hủy hôn đột ngột e là sẽ gây tiếng xấu. Chi bằng cứ đổ hết lên ta, cố gắng giữ danh tiếng cho chàng và Ma Cung.” Tiêu Tịch Hòa thấy giọng mình bình tĩnh lạ thường: “Ta chỉ là một y tu nhỏ vô danh, đổi tên là có thể bỏ lại thị phi, chẳng đáng gì.”
Cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng nhìn cô, nhưng Tiêu Tịch Hòa đã lên tiếng trước: “Quyết định vậy đi. Chàng nghỉ đi, ta sẽ giải thích với người lớn.”
Nói xong, cô không dám nhìn mắt hắn nữa, vội vã quay đi, chỉ là đến cửa cô bỗng dừng lại.
“Tạ Trích Tinh.” Cô quay đầu.
Tạ Trích Tinh hờ hững đáp một tiếng.
“Ngày chàng sinh, ta có thể đến không?” Khi nói câu ấy, giọng cô nhẹ đến run.
Tạ Trích Tinh im lặng.
“… Ta không giành đứa nhỏ với chàng đâu, chỉ là ta có huyết mạch Lộc Thục, có thể giúp được.” Giọng Tiêu Tịch Hòa run rẩy.
Tạ Trích Tinh khẽ cong môi: “Được.”
“… Đa tạ.” Nói xong, Tiêu Tịch Hòa rời đi.
Ra khỏi điện Long Khê không bao xa đã gặp Lâm Phàn.
Rõ ràng Lâm Phàn cố ý đợi cô, thấy cô thì vội vàng chạy tới: “Thế nào, đã nói rõ chưa?”
“Đã nói rõ rồi.” Tiêu Tịch Hòa đáp.
Lâm Phàn thở phào: “ Vậy tốt rồi, ta nói rồi mà, vợ chồng nào chẳng có giận dỗi, dù cãi cũng…”
“Chúng ta quyết định chia tay.”
Lâm Phàn lập tức im bặt, như gà bị bóp cổ.
Tiêu Tịch Hòa thì bình tĩnh đi về hướng chính điện.
Đến khi cô đi được một đoạn dài, Lâm Phàn mới vội vã đuổi theo: “Ngài ấy có thai nên cảm xúc thất thường, thỉnh thoảng kích động là bình thường, cô đừng để bụng…”
“Đây là kết quả sau khi chúng ta đã suy nghĩ kỹ, huynh không cần khuyên nữa.” Tiêu Tịch Hòa gượng cười. Trước đó cô vẫn không cam lòng, nhưng khi hắn hỏi cô còn nhớ dáng vẻ hắn ngày xưa không, cô đã biết mình nên buông.
Trong đoạn tình cảm này, cô chưa từng thấy tủi thân, chỉ sợ hắn tủi thân nên chắc hắn cũng thế.
Từ khi hắn có thai, cô đã mất đi quyền chứng minh tình yêu của mình, vì dù cô làm gì, hắn cũng sẽ nghĩ là vì đứa nhỏ, là trách nhiệm.
Vậy thôi, chia tay rồi hắn không phải bất an nữa, có lẽ còn thoải mái hơn.
“Khi chàng ấy sinh, huynh nhớ gọi ta trước.” Cô dặn dò Lâm Phàn.
Lâm Phàn nhìn cô với vẻ mặt phức tạp, cuối cùng vẫn gật đầu.
Tiêu Tịch Hòa mím môi, một mình bước vào chính điện.
Lần nữa đứng trước trưởng bối, cô bình tĩnh hơn nhiều, điềm nhiên kể chuyện hủy hôn.
“Sính lễ cứ để lại, coi như bồi thường cho Ma Tôn, tuy rằng….” Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Có lẽ không đủ.”
Người lớn nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, mấy lần muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn không nói gì.
1 ngày sau, tin hủy hôn lan truyền khắp hai giới Tiên Ma.
Tu Tiên giới vốn yên bình vạn năm bỗng nổ tung, ai cũng bàn tán rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà hai nhà vừa phát thiệp cưới đã tuyên bố hủy hôn. Trong muôn vàn suy đoán, luôn có vài lời khó nghe, ẩn ý hướng về Tiêu Tịch Hòa.
Nhưng những lời đồn đại này chưa lan truyền được bao lâu đã bị binh tướng Ma giới mạnh mẽ dập tắt. Tạ Vô Ngôn đích thân tuyên bố: Hủy hôn tuy là thật, nhưng tình nghĩa với Dược Thần Cốc không giảm. Ai dám nhân cơ hội sỉ nhục Dược Thần Cốc thì hãy chuẩn bị chịu lửa giận từ Ma Cung.
Những môn phái Tiên môn vốn định nhân cơ hội này giẫm đạp Dược Thần Cốc một phen, nghe vậy chỉ đành bỏ cuộc. Tu Tiên giới xôn xao một hồi rồi cũng ít ai nhắc đến chuyện hôn sự chỉ tồn tại vài ngày ấy nữa.
“Tạ Vô Ngôn cũng coi như là có tình có nghĩa, không đẩy chúng ta ra đầu sóng ngọn gió.” Liễu Giang thở dài.
Tân Nguyệt bất đắc dĩ: “Đúng vậy, ta cũng không ngờ ông ấy lại chịu lên tiếng cho Tịch Hòa.”
“Bà nói xem, bọn nó đang yên đang lành, sao lại….” Liễu Giang chưa nói hết câu thì mặt mày bỗng rạng rỡ: “Tịch Hòa đến rồi à, đã ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để sư nương con làm chút đồ ăn nhé.”
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt: “Con ăn rồi.”
“Vậy thì tốt.” Liễu Giang cười tươi, lấy từ túi Càn Khôn ra một bọc linh dược: “Con sắp đột phá rồi đúng không? Mấy hôm nay sư phụ đi tìm được không ít bảo vật, có pháp khí chống lôi kiếp, có linh dược hồi phục thân thể nhanh. Con hãy mang theo bên mình, lúc nào cũng phải chuẩn bị nghênh đón thiên lôi.”
“Cảm ơn sư phụ.” Tiêu Tịch Hòa nhận lấy đồ.
Liễu Giang cười cười: “Nếu không có việc gì thì con về nghỉ ngơi đi.”
“Vâng.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu, ngoan ngoãn rời đi.
Liễu Giang thở phào nhẹ nhõm, quay đầu hỏi Tân Nguyệt: “Vừa rồi ta không kỳ lạ chứ?”
“… Ông nghĩ sao?” Tân Nguyệt lắc đầu, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Ông lấy đâu ra nhiều đồ tốt thế?”
Liễu Giang né tránh ánh mắt của bà ấy.
“Không phải là….” Tân Nguyệt đoán ra điều gì đó, lập tức thở dài: “Mấy đứa trẻ này nghĩ gì vậy, ai cũng buông không được thì sao còn tự giày vò mình làm gì.”
“Nghĩ gì chứ, chỉ là còn trẻ, thích làm mình làm mẩy thôi.” Liễu Giang khẽ hừ.
Tiêu Tịch Hòa không nghe được cuộc trò chuyện ấy, cất kỹ những món đồ Liễu Giang đưa rồi ra phơi dược liệu.
Những ngày sau khi chia tay Tạ Trích Tinh, cô vẫn giống như trước: phơi thuốc, đọc sách, học y thuật. Thỉnh thoảng trống trải, ngoài ra dường như không có gì thay đổi.
Xem ra chia tay cũng không khó chịu đến thế.
Tiêu Tịch Hòa vươn vai, đang định tiếp tục làm việc thì Liễu An An chạy vụt tới: “Để ta làm!”
“Ta tự làm được mà.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ.
Liễu An An giật lấy dược thảo: “Không được, để ta làm!”
Tiêu Tịch Hòa định nói gì đó, Hứa Như Thanh cũng xuất hiện: “Cứ để muội ấy làm đi, bây giờ muội ấy coi muội như búp bê sứ đấy.”
“Đại sư huynh!” Liễu An An thấy hắn ta chọc đúng chỗ đau, lập tức sốt ruột.
Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười: “Ta đâu có yếu ớt thế, không phải ta đang ổn đây sao?”
“Thật sao?” Liễu An An cẩn thận hỏi.
Hứa Như Thanh lấy quạt gõ đầu nàng ấy: “Giả đấy, mau làm việc đi.”
Liễu An An chu môi, nhưng vẫn nhanh nhẹn bắt đầu công việc.
Hứa Như Thanh khẽ cong môi, cũng không định để Tiêu Tịch Hòa nhàn rỗi: “Lâu rồi không được ăn món muội nấu, không biết hôm nay có cơ hội ăn tám món mặn một canh không.”
“Đương nhiên là có.” Thời gian qua mọi người đều cẩn thận dỗ dành cô, cuối cùng có người sai khiến cô, Tiêu Tịch Hòa lập tức vui vẻ đồng ý.
Hứa Như Thanh nhướn mày: “Còn không mau đi?”
“Đi ngay đây.” Tiêu Tịch Hòa cười chạy vào bếp, nhìn quanh một lượt rồi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Đang bận rộn thì mở tủ ở góc ra, chợt thấy một bát hạt dẻ còn nguyên vỏ, cô lập tức sững lại.
Khi Liễu An An vào, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào hạt dẻ, bèn tốt bụng giải thích: “Mấy hôm trước ta nhặt được ở góc tường, cũng không biết sao mà mùa này lại có hạt dẻ…”
Những gì Liễu An An nói sau đó, Tiêu Tịch Hòa đều không nghe thấy nữa. Cô nhìn hạt dẻ hồi lâu, trong đầu chỉ có một ý nghĩ —
Giá như phát hiện sớm hơn thì tốt biết mấy.
Nếu lúc ấy cô lập tức đem đến trước mặt Tạ Trích Tinh, hắn sẽ hiểu được lòng cô sâu đến đâu.
Bây giờ thời điểm tốt nhất đã qua, mang qua cũng giống như cố tình bù đắp.
Xem ra duyên phận giữa cô và Tạ Trích Tinh, đúng như Đá Nhân Duyên từng dự báo – không duyên không phận, đã định sẵn chẳng liên quan gì đến nhau.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 72: Định mệnh không duyên không phận
10.0/10 từ 50 lượt.
