Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 69: Đi rồi đi rồi
“Mở mắt ra trên bãi biển không một bóng người, ta còn tưởng các người đều bị Uông Liệt giết hết rồi nên sợ đến suýt chết ngất, kết quả thì sao? Các người đều bình an vô sự! Chỉ mình ta mới bị bỏ rơi!”
“Ta coi các người là bạn bè, còn các người thì sao? Có coi ta là người không? Biết cảm giác khi mở mắt ra thấy nửa người bị chôn vùi trong cát là như thế nào không? Biết cảm giác khi bị Phù Không nhìn bằng ánh mắt thương hại là như thế nào không?”
“Hai người quả thật là lòng lang dạ sói! Còn không bằng cầm thú! Từ nay ta xin từ bỏ chức Ma y, không còn liên quan gì đến các người nữa!”
Bên trên con thuyền lướt sóng theo gió giữa đêm khuya thanh vắng, Lâm Phàn tức giận nhảy dựng lên, không ngừng trách móc. Tiêu Tịch Hòa khúm núm cười làm lành không ngừng, quay đầu lại thấy Tạ Trích Tinh bình tĩnh ngồi, chỉ có thể nháy mắt với hắn.
Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày, dùng ánh mắt hỏi cô muốn làm gì?
Tiêu Tịch Hòa nhanh chóng liếc Lâm Phàn, bỗng nhớ ra mình đã có thể dùng linh lực nên bèn lập tức truyền âm: “Dỗ y đi.”
“Không cần quan tâm đến y, y không dám từ quan đâu.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp lời.
Thấy hắn không dùng truyền âm, Tiêu Tịch Hòa cũng chẳng buồn truyền âm nữa: “… Trọng điểm là cái đó sao? Trọng điểm là huynh đệ của chàng đang buồn đấy!”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh dao động, hắn định nói gì đó thì Lâm Phàn đang lải nhải bỗng nhiên cảnh giác: “Hai người đang nói gì đó? Có phải đang lén mắng ta không?”
Tạ Trích Tinh nhìn y với vẻ mặt bất lực.
Lâm Phàn lập tức như con quạ xù lông, cảnh giác nép sát vào cột buồm: “Nhìn cái gì mà nhìn! Hiện tại ta đang rất tức giận, không còn sợ ngài nữa! Hai vợ chồng các ngài cứ đợi đấy, trở về ta nhất định sẽ…”
“Khi ta sinh ra sẽ cho ngươi làm cha nuôi.” Tạ Trích Tinh lên tiếng.
Lâm Phàn lập tức câm nín.
“Được không?” Tạ Trích Tinh hỏi.
Lâm Phàn: “… Được.”
“Được.” Tạ Trích Tinh gật nhẹ đầu, kéo Tiêu Tịch Hòa đi về phía khoang thuyền.
Tiêu Tịch Hòa vừa quay đầu nhìn Lâm Phàn, vừa đi theo Tạ Trích Tinh. Cho đến khi vào trong khoang thuyền, cô vẫn còn thấy Lâm Phàn đứng ngây ngốc ở mũi thuyền.
Vào khoang, đóng cửa, bên ngoài bỗng nhiên vang lên một tiếng reo hò phấn khích.
“… Vậy là dỗ xong rồi?” Tiêu Tịch Hòa không nói nên lời.
Tạ Trích Tinh nằm xuống giường, vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Ta không buồn ngủ.”
“Vậy thì nằm cùng ta.” Tạ Trích Tinh kiên trì.
Tiêu Tịch Hòa đành phải nằm xuống.
Quả nhiên pháp khí di chuyển của Ma Cung tốt hơn của Dược Thần Cốc nhiều lần. Dù đang lướt nhanh trên mặt biển sóng gió cuồn cuộn, bên trong khoang thuyền cũng không hề cảm thấy xóc nảy. Dù Tiêu Tịch Hòa nói không buồn ngủ, nhưng gối lên cánh tay hắn nằm một lát cũng mơ màng buồn ngủ.
Đang sắp ngủ thiếp đi, Tạ Trích Tinh bỗng nhiên lên tiếng: “Gia tộc của Lâm Phàn ở Ma giới có thể coi là giàu nứt đố đổ vách.”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu: “Hửm?”
Tạ Trích Tinh bình tĩnh nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Một lúc lâu sau, cô mới thốt ra được một câu: “Chàng xấu xa quá rồi.”
Tạ Trích Tinh nhắm mắt lại, khóe môi cong lên rõ ràng. Tiêu Tịch Hòa nhìn hắn hồi lâu mới phát hiện trên mặt hắn có một lúm đồng tiền nhỏ.
“Còn nhìn nữa thì không cần ngủ đâu.” Tạ Trích Tinh thản nhiên lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa sợ hãi, vội vàng nhắm mắt lại.
Trong bóng tối, Tạ Trích Tinh bật cười khe khẽ. Tiêu Tịch Hòa bị hắn cười đến mức mặt hơi nóng lên, bèn rúc vào lòng hắn thêm chút nữa.
Đêm khuya thanh vắng, sóng biển vỗ vào bờ cát rồi lại cuốn bọt trắng xóa trôi ra biển sâu.
“Đảo chủ, ngài tìm ta?” Tiểu An vừa bước vào Chấp Sự Đường thì thấy Phù Không đang đứng giữa sân, quay lưng về phía mình.
Phù Không quay đầu nhìn cậu ta, im lặng một lát rồi vẫy tay với cậu ta. Tiểu An vội vàng chạy tới: “Có chuyện gì vậy?”
Phù Không xoa đầu hắn: “Ngươi có thích Bồng Lai không?”
“Đương nhiên là thích.” Tiểu An cười nói: “Đi ra ngoài một chuyến càng thích hơn.” Mặc dù thế giới bên ngoài náo nhiệt, nhưng dù sao vẫn không bằng ở nhà.
Khóe môi Phù Không hơi nhếch lên: “Vậy ngươi có nguyện ý ở lại trên đảo mãi mãi, bảo vệ Bồng Lai không?”
“Nguyện ý, sau này ta sẽ không đi đâu nữa, ta sẽ đi theo Đảo chủ bảo vệ Bồng Lai.” Tiểu An cam đoan.
Phù Không mỉm cười: “Nhắm mắt lại.”
Tiểu An không hiểu tại sao, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt.
Phù Không giơ tay đặt lên trán cậu ta, một chùm ánh sáng từ lòng bàn tay hắn ta tỏa ra, rơi vào giữa hai trán Tiểu An rồi biến mất trong tích tắc.
“Đảo chủ?” Tiểu An không hiểu.
“Có thể mở mắt ra rồi.” Phù Không nhắc nhở.
Tiểu An lập tức mở mắt: “Đảo chủ, ngài vừa làm gì vậy?”
Phù Không nhìn cậu ta hồi lâu, mỉm cười: “Nam tử làm Đảo chủ luôn có nhiều khó khăn, nhưng mẹ ngươi thương ngươi, tộc nhân hòa thuận, chắc sẽ không gặp nhiều phiền phức như ta. Sau này nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi cha mẹ trưởng bối nhiều hơn, dần dần cũng sẽ hiểu thôi.”
“… Đảo chủ, sao ta không hiểu ngài đang nói gì vậy.” Tiểu An càng thêm thắc mắc.
Phù Không buông tay: “Trời cũng không còn sớm nữa, về nghỉ ngơi đi.”
Tiểu An ngập ngừng, có ngàn vạn câu hỏi muốn hỏi nhưng vừa chạm vào ánh mắt của Phù Không lại không hỏi được gì nữa. Cuối cùng cậu ta chỉ đành rời đi, cứ ba bước lại ngoảnh lại một lần.
Trăng lên giữa trời, ánh sáng và bóng tối đan xen, cả Bồng Lai đều đã chìm vào giấc ngủ. Phù Không trở lại bờ biển một mình, lặng lẽ đứng trước Đá Nhân Duyên, lướt qua từng dấu vết mưa gió bào mòn trên tảng đá.
Rất lâu sau, sau lưng hắn nổi lên một trận gió tà, ánh mắt hắn ta dao động. Khoảnh khắc xoay người lại, gió cát tụ thành một bóng người, bóp chặt yết hầu hắn ta rồi đập mạnh vào Đá Nhân Duyên.
Ầm ầm—
Đá Nhân Duyên nứt ra, Phù Không bị ném mạnh vào đống đá vụn, phun ra một ngụm máu lớn.
Hắn ta ngẩng đầu một cách khó khăn, kinh ngạc trừng mắt: “Sao lại…”
“Ngươi cho rằng huỷ thân xác thì bản tôn sẽ chết sao?” Gió cát tụ lại thành một khuôn mặt khổng lồ, tản ra rồi hóa thành hình người trong nháy mắt: “Thật là nực cười! Các ngươi chỉ hủy đi cái vỏ bọc của bản tôn mà thôi, chỉ cần bản thể bản tôn còn tồn tại thì các ngươi không thể giết được bản tôn!”
Gió cát ập đến, y lại bóp chặt cổ Phù Không một lần nữa.
“Đã vậy ngươi còn đốt vỏ xác của bản tôn, vậy thì dùng thân thể ngươi trả đi! Bản tôn muốn xem xem, chủ nhân Suối Sinh Tử, kẻ có năng lực tái sinh liệu có thể chứa đựng thần hồn của bản tôn hay không!”
Thân hình bằng cát liên tục bị gió thổi tán, lại có vô số cát vụn hội tụ đến. Tiếng sóng càng lúc càng lớn, lấn át mọi âm thanh tội ác.
Phù Không khó khăn giãy giụa, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, mơ hồ lộ ra vẻ đau đớn. Bờ biển vắng lặng, biển cả mênh mông, một mình hắn ta khổ sở giãy giụa, nhưng dù cố thế nào cũng cảm nhận rõ sinh mệnh của mình đang trôi đi.
Khi hơi thở càng lúc càng yếu, tay hắn ta vô lực rũ xuống, đầu ngón tay chạm vào một mảnh đá vỡ của đá Nhân Duyên, đáy mắt thoáng mờ mịt.
Phù Không bỗng nhớ lại rất nhiều năm trước khi mẹ còn chưa qua đời, lúc đó hắn chưa phải Đảo chủ, hắn từng cứu một cô bé trên biển.
Cả người cô gái nhỏ ướt sũng, đôi mắt giống như vừa mới ướt mưa xong nhìn hắn với vẻ tò mò xen lẫn sợ hãi: “Ta tên Tiêu Tịch Hòa, huynh tên gì?”
“Ta tên Phù Không.” Hắn đáp.
Tiểu cô nương lẩm nhẩm tên hắn, rồi rụt rè nhìn hắn: “Phù Không ca ca.”
Hắn hơi sững sờ, tim bỗng nhiên đập loạn nhịp.
Đưa nàng về đảo, hắn sắp xếp cho nàng ở trong một tiểu viện của nhà mình, sửa nhà cho nàng, chọn y phục cho nàng rồi dẫn nàng làm quen với từng góc đảo Bồng Lai.
Mùa hè năm đó, người vốn không thích ra ngoài như hắn lại bị rám nắng không ít, cũng hay cười hơn nhiều. Mùa hè năm đó, mọi người đều trêu chọc mẹ hắn, nói Phù Không giỏi giang, còn nhỏ tuổi mà đã tự tìm cho mình một người vợ.
Mỗi khi nghe những lời này, tim hắn đập loạn xạ, sau khi nhìn vào đôi mắt ngây thơ của tiểu cô nương, niềm vui thầm kín lại biến thành sự thấp thỏm lo âu.
Cuối cùng, vào đêm cuối cùng của mùa hè, hắn giả vờ như không để ý mà nói: “Bọn họ nói bậy cả đó, muội không cần để ý.”
“Tại sao lại gọi là nói bậy?” Tiểu cô nương khó hiểu nhìn hắn: “Huynh không muốn cưới ta sao?”
Rõ ràng hắn sững sờ, đối diện ánh mắt nghiêm túc của cô nương, hơi thở như bị nghẹn lại.
Một lúc lâu sau, hắn nói: “Muốn…”
Tiểu cô nương hỏi: “Chàng có thể đối xử tốt với ta cả đời không?”
Hắn gật đầu: “Đương nhiên, cả đời này ta chỉ đối xử tốt với mình nàng thôi.”
Tiểu cô nương nhận được câu trả lời hài lòng, bỗng nảy ra ý định muốn kiểm chứng duyên phận của hai người, kết quả lại đo được màu vàng mà nàng ghét nhất.
“Chúng ta đều đã đính hôn rồi, sau này dù có không hợp nhau cũng phải là màu đen hoặc xám mới đúng, sao lại là màu vàng? Không được không được!” Tiểu cô nương vốn nhút nhát bỗng nhiên tức giận, nhặt hòn đá ven đường đập Đá Nhân Duyên vỡ một mảnh, sau đó lại bắt đầu sợ hãi, lén lút giấu mảnh đá vỡ ra sau Đá Nhân Duyên.
“… Chàng đừng nói cho Đảo chủ biết nha, người sẽ mắng ta đó.” Tiểu cô nương lo lắng dặn dò.
Hắn muốn nói Đá Nhân Duyên bị khuyết một góc, chỉ cần không mù đều có thể nhìn ra. Nhưng tiểu cô nương lại nghiêm túc nhờ hắn như vậy, hắn cũng chỉ đành đồng ý, chỉ là vừa quay người đã nhận tội thay nàng.
“Con luôn trầm ổn tự chủ, sao lại đột nhiên đi đập Đá Nhân Duyên.” Đảo chủ Bồng Lai lúc bấy giờ cũng chính là mẹ của hắn, bà ấy mỉm cười: “Nhận tội thay Tiểu Tịch Hòa phải không?”
“Nàng nhát gan, mẹ đừng dọa nàng.” Hắn nghiêm túc nói.
Mẹ hắn suy nghĩ một chút: “Mẹ có thể không dọa con bé, nhưng con phải đồng ý với mẹ một chuyện.”
“Con không có hứng thú với vị trí Đảo chủ.” Sợ mẹ dây dưa, nói xong hắn quay người bỏ chạy khiến bà ấy tức giận mắng chửi ở phía sau.
Hắn thật sự không có hứng thú với vị trí Đảo chủ, theo hắn thấy, cả ngày canh giữ Chấp Sự Đường, xử lý chuyện to chuyện nhỏ trong đảo đã đủ nhàm chán rồi. Hơn nữa còn phải chịu sự chỉ trích vì thân nam nhi của mình, thật sự là ăn không ngon ngủ không yên, chi bằng dành thời gian đó để sống an nhàn với Tịch Hòa.
Sáng sớm ngắm mây, đêm khuya ngắm trăng, đợi đông qua rồi chờ xuân sang.
Hắn chỉ mong được bạc đầu giai lão nàng, nhưng cầu lại không được.
Từ ngày đầu tiên hắn đưa tiểu cô nương về Bồng Lai, hắn đã biết nàng khác với người thường. Lúc nào cũng mặt mày tái nhợt, thân thể suy nhược, hoạt động mạnh chút thôi cũng không làm được. Hắn vẫn luôn cho rằng đó là bệnh do ngâm nước biển quá lâu mà ra, chỉ cần chăm sóc tốt rồi sẽ có ngày khỏi bệnh. Nhưng mãi cho đến ngày nàng hôn mê, hắn mới biết thể chất của nàng là thể chất thuần dương.
Là nữ tử, lại là thể chất thuần dương, cho dù may mắn lớn lên cũng rất khó an yên sống đến già.
“Suối Sinh Tử thuộc âm, nếu mỗi ngày con bé đều đi ngâm nước suối, có lẽ có thể kéo dài tuổi thọ, đáng tiếc Bồng Lai có quy củ, chỉ có nam tử mới được sử dụng nước suối.” Mẹ hắn nói xong im lặng một lát, bình tĩnh nhìn hắn: “Nhưng nếu con là Đảo chủ Bồng Lai thì sẽ là chủ nhân của Suối Sinh Tử, con muốn ai dùng thì người đó có thể dùng.”
Hắn im lặng hồi lâu, cúi đầu đan mười ngón tay với tiểu cô nương vẫn đang hôn mê.
Đợi tiểu cô nương tỉnh lại, hắn đã trở thành Đảo chủ tân nhiệm của Bồng Lai, tiểu cô nương của hắn cũng có quyền lợi lén lút đi ngâm nước nóng.
“Ngâm cái này thật sự có thể sống lâu trăm tuổi sao?” Tiểu cô nương tò mò.
Hắn mỉm cười: “Có thể.”
Hắn thật sự cho rằng có thể, nhưng sự thật chứng minh, chỉ nước suối thì không đủ. Kinh mạch của nàng đã cứng lại, thân thể và thần hồn mài mòn lẫn nhau. Cứ tiếp tục như vậy không quá một năm sẽ ngọc nát xương tan, chỉ có tu luyện công pháp chí âm mới có thể hóa giải được tử cục.
Lần trước chỉ hôn mê thôi mà nàng đã sợ hãi khóc mấy ngày liền, nếu bây giờ biết mình không sống lâu, e rằng sẽ càng thêm đau lòng mệt mỏi. Hắn không dám nói thật, chỉ nói là đưa nàng đến Hợp Hoan Tông tu luyện tiên thuật.
“Không phải nàng luôn muốn học cưỡi mây đội gió sao? Vậy thì đi đi.” Hắn nhìn ra nàng không muốn đi, nhưng cũng chỉ có thể giả vờ như không thấy.
Ngày đưa nàng rời đi, Bồng Lai hiếm khi có một trận mưa.
Đôi mắt của tiểu cô nương cũng như mưa rơi, lúc lên thuyền nghẹn ngào nói: “Khi nào chàng đến đón ta?”
“Một ngày nào đó ta sẽ đến tìm nàng.” Hắn nghiêm túc hứa hẹn.
Sau khi tiểu cô nương rời đi, hắn đứng trên bờ biển cả ngày, mẹ hỏi hắn có sợ nàng tu luyện đạo Tiêu Dao rồi phá vỡ quy củ của Bồng Lai, không thể thành thân với hắn hay không.
“Không sợ.” Hắn đáp: “Dù nàng có tìm nam nhân khác hay không, tìm bao nhiêu người, chỉ cần nàng cam tâm tình nguyện là được, chỉ cần nàng sống lâu trăm tuổi là được.”
Mẹ mắng hắn si dại, lại thấy bất đắc dĩ, lẩm bẩm rằng quy củ Bồng Lai đã thuần hóa hắn.
Nhưng hắn lại rõ ràng trong lòng, nào phải quy củ Bồng Lai thuần hóa hắn, là hắn cam tâm tình nguyện thuần hóa bản thân mà thôi.
Sau khi đến Hợp Hoan Tông, tiểu cô nương luôn gửi thư, nhưng vì không chịu khó tu luyện nên thân thể vẫn luôn không chuyển biến tốt. Hắn quyết tâm, nói với nàng rằng Bồng Lai nhiều việc, không có việc gì thì đừng viết thư nữa.
Chắc là tiểu cô nương bị tổn thương nên một khoảng thời gian dài sau đó cũng không gửi tin tức nữa, mà hắn cũng thật sự bắt đầu bận rộn —
Mẹ hắn đột nhiên bệnh nặng, hắn mới biết hóa ra nhiều năm trước bà ấy đã mắc bệnh nan y, vẫn luôn chờ đến khi hắn gánh vác gia tộc mới ngã xuống.
Trong những ngày chữa bệnh cho mẹ, người thân họ hàng trong tộc không những không giúp mà còn muốn thừa cơ hãm hại ép hắn thoái vị. Hắn luôn rối ren, sau này nghĩ lại nhưng không thể nhớ lại tình huống cụ thể, chỉ biết là khi an táng mẹ, xử lý xong người thân họ hàng gây chuyện thì cũng đã 1 năm rồi hắn không liên lạc với tiểu cô nương.
Hắn bình tĩnh lại, lập tức đến Hợp Hoan Tông, Tông chủ lại nói với hắn là tiểu cô nương đi du ngoạn rồi.
Nguyện ý ra ngoài du ngoạn, xem ra là đã trưởng thành rồi. Trong lòng hắn vừa vui mừng vừa buồn bã, muốn ở lại Hợp Hoan Tông chờ nàng nhưng vẫn quay về Bồng Lai canh giữ Chấp Sự Đường, canh giữ tháng năm không đổi trên đảo.
Sau đó, hắn đi tìm nàng rất nhiều lần, nhưng nàng luôn đi du ngoạn, ngay cả một câu cũng không chịu nói với hắn. Hắn cho rằng tiểu cô nương cố ý tránh hắn nên dần dần không dám đi tìm nàng nữa.
“Vị hôn thê của ta tên là Tiêu Tịch Hòa, nếu ngươi tìm được nàng thì bảo nàng quay về đi.” Hắn cẩn thận dặn dò, nhưng lại chỉ đưa hình dung mạo 3 tuổi của Tịch Hòa.
Nói là nàng lúc 3 tuổi, nhưng thực ra đó là dung mạo con gái mà hai người từng tưởng tượng ra trong tương lai.
Nếu nàng muốn quay về, nhìn thấy bức họa này tự nhiên sẽ quay về, nếu không muốn hắn cũng không muốn ép nàng.
Mà nàng đã quay về, nhưng lúc này người đó đã không còn là nàng nữa.
Từ ánh mắt đầu tiên, hắn đã nhìn ra.
“Nàng ấy chết như thế nào?”
“Không muốn sống nữa.”
Đến tận bây giờ hắn vẫn không hiểu, sao người nhát gan và quý trọng mạng sống như vậy lại có can đảm từ bỏ tính mạng chứ? Hắn không dám nghĩ xem những ngày cuối đời của nàng đã tuyệt vọng đến mức nào.
Là hắn quá tự phụ, đánh giá cao chính mình, cũng đánh giá cao năng lực chịu đựng của nàng nên mới khiến nàng không cần chính mạng sống này nữa.
Ý thức dần dần tan rã, tầm nhìn cũng bắt đầu mơ hồ, Trong mơ màng, dường như hắn thấy một bóng hình đang đi về phía mình.
“Ta…” Môi hắn động đậy nhưng không biết có phát ra tiếng hay không: “Ta đến chuộc tội…”
Đêm nay, dù Uông Liệt không xuất hiện thì hắn cũng phải đi.
Sau khi xác định người kế thừa thân xác của nàng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc, hắn phải thực hiện lời hứa đi tìm nàng.
Hắn đã hứa với nàng, nhất định sẽ có một ngày mình tìm nàng.
Phù Không từ từ nhắm mắt lại, một giọt lệ trượt xuống từ khóe mắt rồi lập tức biến mất trong tóc mai.
Trong khoang thuyền, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên tỉnh giấc, ôm ngực thở hổn hển.
Tạ Trích Tinh đã ngủ say bỗng tỉnh táo lại: “Sao vậy?”
“Tim, tim đau.” Tay ôm ngực của Tiêu Tịch Hòa dần dần siết chặt, hốc mắt cũng đỏ lên.
Tạ Trích Tinh lập tức gọi Lâm Phàn đến, sau một hồi bận rộn, Tiêu Tịch Hòa dần dần bình tĩnh lại.
“Không có việc gì cả, Thiếu phu nhân chắc chắn mình thấy đau tim à?” Sau khi kiểm tra cho cô, đáy mắt Lâm Phàn lướt qua sự khó hiểu.
Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Chỉ đau một chút thôi, bây giờ đã không sao rồi, chỉ cảm thấy trong lòng trống rỗng.”
“Chắc là mơ thấy ác mộng rồi, cứ uống hai viên thuốc an thần là được.” Lâm Phàn nói xong lại lấy ra hai viên từ trong túi Càn Khôn của mình.
“Chỉ vậy thôi?” Tạ Trích Tinh không vui: “Ngươi qua loa quá rồi đó nhé.”
“… Thiếu phu nhân thật sự không sao.” Lâm Phàn bất đắc dĩ.
Tạ Trích Tinh còn muốn nói gì nữa, nhưng thấy vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa uể oải nên phẩy tay bảo y cút đi. Lâm Phàn đã quen với tật xấu dùng xong rồi vứt bỏ của hắn từ lâu, ngoan ngoãn chạy mất.
Trong khoang thuyền lại yên tĩnh trở lại, Tạ Trích Tinh ôm cô vào lòng: “Nàng cứ uống thuốc này trước đi, nếu không có tác dụng thì chúng ta lại nghĩ cách khác.”
“Ta đã khỏe rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười cười, uống thuốc vào: “Không biết sao mà lúc nãy tim ta đột nhiên đau một chút, nhưng đau xong thì không còn việc gì nữa.”
Tạ Trích Tinh hôn lên trán cô: “Trên biển vốn không yên bình, lại là ban đêm nên có lẽ đã đụng phải thứ gì đó không sạch sẽ. Nàng cứ yên tâm ngủ đi, ta canh chừng cho.”
“Không buồn ngủ nữa.” Tiêu Tịch Hòa tựa vào lòng hắn, cúi đầu nghịch ngón tay hắn.
Tạ Trích Tinh thấy vậy cũng không khuyên nữa, chỉ lặng lẽ ở bên cô.
Đêm dài đằng đẵng trôi qua trong vòng tay ấm áp của hai người, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào khoang thuyền, tâm trạng Tiêu Tịch Hòa cũng tươi sáng như bình minh. Không biết vì sao mà cô có linh cảm từ nay về sau, cô chỉ là cô, sẽ không còn bị ảnh hưởng bởi nguyên chủ nữa.
Khi cô nói chuyện này với Tạ Trích Tinh, Tạ Trích Tinh chỉ nhẹ nhàng đáp lại một câu: “Sau này nàng sẽ không đặt chân đến Bồng Lai nữa, tất nhiên sẽ không bị ảnh hưởng.”
“Ý ta là, dù ta có quay lại Bồng Lai cũng sẽ không bị ảnh hưởng… Thôi, chàng không hiểu đâu.” Tiêu Tịch Hòa không muốn nói chuyện với hắn nữa nên quay đầu bỏ đi.
Tạ Trích Tinh nắm lấy cổ áo cô: “Gan lớn quá nhỉ?”
“Đúng vậy, lớn rồi.” Tiêu Tịch Hòa vùng vẫy.
Tạ Trích Tinh hừ nhẹ một tiếng rồi ôm người vào lòng. Lưng Tiêu Tịch Hòa áp vào bụng hắn, động tác giãy giụa lập tức nhỏ lại, nhưng miệng vẫn cứng: “Chàng đừng có ý thế mà ăn h**p ta, ta không mắc mưu đâu!”
Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Không mắc mưu thật à?”
“Không mắc mưu?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Cô câm nín quay đầu lại, ngay khi ánh mắt giao nhau, hai người đồng thời bật cười.
Lâm Phàn lạnh lùng nhìn hai kẻ đang tình chàng ý thiếp kia, nếu không vì thân phận khác biệt thì y thật sự muốn chửi một câu đồ chó chết.
Pháp khí phi hành của Tạ Trích Tinh tốt hơn của của Tiêu Tịch Hòa nhiều lần, nhưng vẫn phải lênh đênh trên biển suốt bốn ngày. Đến sáng ngày thứ năm, cuối cùng ba người cũng nhìn thấy đất liền.
Tuy phong cảnh Bồng Lai xinh đẹp và có khí hậu ôn hòa, nhưng ở lâu,Tiêu Tịch Hòa vẫn nhớ Dược Thần Cốc nơi không có tiếng sóng biển. Vừa đặt chân lên đất liền cô đã nôn nóng muốn về nhà, nhưng trước đó đã hứa đi Ma giới cùng Tạ Trích Tinh nên chỉ đành nín lại.
“Muốn về thì về đi, 2 ngày nữa ta sẽ đến đón nàng.” Tạ Trích Tinh nói.
Tiêu Tịch Hòa mừng rỡ: “Thật sao?”
Nói xong, lại cảm thấy mình vui quá lộ liễu không tốt, vội làm vẻ nặng nề “Vậy không hay lắm đâu, ta vẫn nên theo chàng về Ma giới.”
“Được.” Tạ Trích Tinh vui vẻ đồng ý.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Ma giới hay Dược Thần Cốc?” Tạ Trích Tinh lại cho cô một cơ hội.
Tiêu Tịch Hòa hắng giọng: “Sau khi chàng khi trở về phải ăn cơm đúng giờ, chăm sóc bản thân cho tốt.”
Tạ Trích Tinh cười nhẹ, Tiêu Tịch Hòa giả vờ không nghe thấy, đưa tay sờ sờ bụng hắn: “Vài ngày nữa gặp lại nhé, đừng quên ta đó.”
Bụng động đậy một cái, Tạ Trích Tinh nhíu mày không vui: “Động đậy nữa là đánh.”
“Chàng hung dữ như vậy làm gì?” Tiêu Tịch Hòa liếc hắn một cái rồi dịu giọng an ủi nhóc con trong bụng: “Cha con chỉ nói vậy thôi, không thật đâu, đừng buồn… Nhưng con cũng phải cựa quậy ít thôi, thương cha con chút.”
Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Mẹ chiều con hư.”
Tiêu Tịch Hòa tiếp tục giả vờ không nghe thấy, nói chuyện với cái bụng một hồi, bỗng nhận ra điều gì đó: “Sao ta lại cảm thấy bụng chàng chẳng nhỏ đi mấy vậy?”
Trước đó ở Bồng Lai là do biến thành người thường nên bụng mới to lên rõ ràng, bây giờ đã khôi phục linh lực rồi nhưng bụng nhìn cũng không nhỏ lắm, nhìn giống như nữ tử mang thai 4 tháng.
“Còn mấy tháng nữa là sinh rồi, nhỏ được đến đâu?” Tạ Trích Tinh nheo mắt: “Sao, chê rồi?”
“Ta nào dám.” Tiêu Tịch Hòa cúi xuống, cách lớp áo hôn bụng hắn một cái, động tác vừa tùy tiện vừa trịnh trọng.
Mắt Tạ Trích Tinh dao động, khóe môi hắn dần dần nhếch lên một chút: “Nên đi rồi.”
“Tạm biệt.” Tiêu Tịch Hòa vẫy thật mạnh.
Tạ Trích Tinh vui vẻ nhìn cô, để lại pháp khí phi hành của mình cho cô rồi xoay người rời đi cùng Lâm Phàn.
Trên đường về Ma giới, vì nụ hôn cuối cùng của Tiêu Tịch Hòa mà hắn vẫn luôn mỉm cười, Lâm Phàn cũng không nhịn được nữa: “Thiếu chủ ta đâu rồi? Người từng phóng khoáng tiêu sái của ta đâu? Ngươi là tiểu phu lang nhà ai, sao lại ở chung pháp khí với ta?”
“Không vừa mắt thì tự mình cút xuống.” Tạ Trích Tinh liếc y.
Lâm Phàn tặc lưỡi hai tiếng: “Quả nhiên là trọng sắc khinh bạn.”
Tạ Trích Tinh lười để ý đến y, xoa xoa eo mỏi rồi đột nhiên phát hiện túi Càn Khôn của Tiêu Tịch Hòa vẫn còn ở trên người mình. Hắn rảnh rỗi nhàm chán mở ra xem bên trong có gì, Lâm Phàn cũng lại gần: “Ô, thứ gì mà cứ phát sáng vậy?”
“Quả Tinh Hà.” Tạ Trích Tinh trả lời.
Lâm Phàn kinh ngạc một chút: “Lấy ở đâu ra thế?”
Tạ Trích Tinh từ chối trả lời, tiếp tục xem những thứ khác, thấy đồ ăn thì lấy ra, không phải đồ ăn thì bỏ lại vào. Lâm Phàn nhìn bộ dạng thổ phỉ của hắn, không khỏi lắc đầu: “Không coi mình là người ngoài luôn ha.”
“Ta vốn không phải người ngoài của nàng ấy.” Nói xong, Tạ Trích Tinh thấy một viên đá trông bình thường.
“Đây là… Đá Nhân Duyên?” Lâm Phàn lại kinh ngạc: “Thiếu phu nhân còn có thứ này nữa sao? Ở đâu ra vậy?”
Tạ Trích Tinh nhếch môi, ném lại vào túi.
Lâm Phàn chợt nổi hứng: “Lúc trước Thiếu phu nhân không thích ngài nên hai người đo ra màu vàng. Giờ tình cảm tốt như vậy, chắc thành màu cam rồi.”
“Chắc chắn ta với nàng ấy là màu đỏ.” Tạ Trích Tinh liếc y.
Lâm Phàn bĩu môi: “Từ nhỏ tới giờ ta chỉ thấy một đôi đo ra màu đỏ chính là nữ đệ tử Đế Âm Các và tên tán tu kia, còn lại thật sự chưa từng thấy. Thiếu chủ, có phải ngài tự tin quá rồi không?”
“Nhất định là màu đỏ.” Tạ Trích Tinh nói xong thì nhìn vào túi Càn Khôn như suy tư gì đó
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 69: Đi rồi đi rồi
10.0/10 từ 50 lượt.
