Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước
Tạ Trích Tinh nói xong, thấy hai người đứng yên không nhúc nhích. bèn lấy đan Phong Tọa ra định tự gọi người tới. Ở đảo Bồng Lai này không thể dùng linh lực, tuy Tạ Vô Ngôn không nói nhưng chắc chắn sẽ không để bọn họ đơn độc tới đây. Chỉ cần hắn bóp nát đan Phong Tọa, khói sẽ bay xuyên qua mây, trong vòng nửa canh giờ, chắc chắn đại quân Ma giới sẽ tràn đến.
Lâm Phàn biết tác dụng của đan Phong Tọa, thấy vậy vội vàng nắm lấy cổ tay hắn: “Thiếu chủ, xin hãy nghĩ lại! Ma giới chúng ta không sợ gây chuyện, nhưng dù sao tàn sát người phàm cũng không hay, dễ bị thiên phạt!”
Tiêu Tịch Hòa cũng vội vàng lấy viên đan trong tay hắn: “Vài tháng nữa thôi là con chúng ta ra đời rồi, chàng rộng lượng tha cho họ một lần đi, coi như tích phúc cho con.”
Mặt Tạ Trích Tinh mặt không biểu cảm, đang định bóp nát viên đan thì sau lưng vang lên giọng lạnh nhạt: “Sao náo nhiệt vậy?”
Tiêu Tịch Hòa giật mình quay đầu, giận dữ: “Ngài còn dám xuất hiện, ngài xem coi mình đã làm Ma Tôn nhà ta giận đến mức nào rồi kìa!”
Phù Không liếc nhìn Tạ Trích Tinh rồi như chợt hiểu ra: “Ma Tôn định tàn sát cả đảo sao?”
“Ngươi tưởng bản tôn không dám à?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng hỏi lại.
“Ma Tôn là chủ nhân một giới, lại nổi danh ph*ng đ*ng tùy hứng, có gì là ngài không dám đâu?” Phù Không vẫn bình tĩnh: “Nhưng nếu giờ Ma Tôn tàn sát cả đảo, chỉ sợ không kịp thấy ta và nàng ấy giải trừ hôn ước.”
“Ma Tôn bình tĩnh, vẫn nên giải trừ khế trước trước đã.” Tiêu Tịch Hòa giữ tay hắn chặt hơn, không cho bóp nát đan.
Lâm Phàn cũng phụ họa: “Đúng vậy Thiếu chủ, hãy giải trừ khế ước trước, đừng để Thiếu phu nhân bị hắn ta ràng buộc mãi.” Y quá hiểu Thiếu chủ rồi, giờ chỉ có khuyên từ góc độ của Thiếu phu nhân thì Thiếu chủ mới có thể nghe lọt tai.
Quả nhiên, Tạ Trích Tinh vừa nghe vậy đã nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa, cô lập tức nhìn hắn với vẻ đáng thương: “Ta muốn nhanh chóng ký khế ước với chàng.”
Cuối cùng sắc mặt Tạ Trích Tinh cũng dịu đi.
Một lát sau, hắn cất đan Phong Tọa đi, ngẩng đầu nhìn Phù Không: “Đi ngay bây giờ.”
Phù Không im lặng một lúc rồi tự mình dẫn đường.
Đá Nhân Duyên của Bồng Lai nằm ở bờ biển phía Đông hòn đảo, nơi ấy được bao quanh bởi cây dừa, cỏ xanh che phủ, dường như tách khỏi toàn bộ đảo Bồng Lai, bốn phía vắng bóng người.
“Đá Nhân Duyên có thể nhìn thấy kiếp trước, có thể đo lường kiếp này. Trước mặt nó không ai có bí mật, hôn ước đã định rồi thì khó mà giải trừ nên không phải ai cũng dám hứa hôn trước mặt nó, chỉ có những đôi tình nhân có tình cảm sâu đậm mới đến đây.” Phù Không nhìn tảng đá cô độc đứng sừng sững, đáy mắt là những tia sáng lấp lánh.
Tạ Trích Tinh không quan tâm đến những điều hắn ta nói: “Bắt đầu đi.”
Phù Không liếc hắn: “Vậy xin Ma Tôn lùi lại ba bước.”
“Ý gì?” Tạ Trích Tinh lập tức nheo mắt.
Phù Không bình tĩnh nói: “Ý là phiền người ngoài lui ra, lúc kết khế ước chỉ có hai chúng ta, hy vọng lúc giải khế ước cũng vậy.”
“Ngươi…”
“Thiếu chủ, cứ để mặc hắn ta đi, chúng ta đã đến đây rồi, hắn ta không thể giở trò gì được đâu.” Lâm Phàn vội vàng ngăn Tạ Trích Tinh lại.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lạnh lẽo: “Tốt nhất ngươi đừng giở trò, nếu không…”
Phù Không bình tĩnh nhìn hắn.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng kết thúc bằng việc Tạ Trích Tinh quay người bỏ đi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn theo cho đến khi bóng hắn biến mất mới dời mắt đi: “Có thể bắt đầu rồi chứ?”
“Cô vội lắm sao?” Phù Không nhìn về phía cô.
Tiêu Tịch Hòa nhịn không nổi: “Sao không vội được? Chúng ta đã đợi bao lâu rồi?”
“Dù có giải trừ khế ước ngay ngày thành hôn thì các người vẫn phải đợi đến khi Tạ Trích Tinh bình phục mới có thể rời đảo, sớm 2 ngày muộn 2 ngày có gì khác biệt đâu?” Phù Không thản nhiên lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa liếc hắn ta: “Chỉ cần Ma Tôn để ý thì đó là chuyện lớn.”
“Cô chiều hắn quá rồi đấy.” Phù Không nhìn về phía Đá Nhân Duyên: “Nam nhân rất dễ bị chiều hư.”
“Nam nhân của ta, ta muốn chiều thế nào thì chiều, ngài xen vào làm gì? Đừng nói nhảm nữa, mau bắt đầu đi.” Tiêu Tịch Hòa nói xong thì đi đến trước Đá Nhân Duyên. Sau khi quan sát kỹ cô mới phát hiện mới phát hiện phần trên cùng bị thiếu một góc như bị gõ mất một mảnh.
Ai mà gõ nổi Đá Nhân Duyên chứ? Tiêu Tịch Hòa đang suy nghĩ thì nghe Phù Không nói: “Nếu nàng ấy còn ở đây, chắc cũng sẽ bảo vệ ta như vậy.”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật, quay đầu lại định nói móc thì bắt gặp ánh mắt của Phù Không, cô hơi khựng lại: “Phù Không.”
Phù Không nhìn cô: “Sao vậy?”
“Ngài có vẻ không ổn…” Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa hơi nghiêm túc: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
Phù Không nhìn cô hồi lâu, rồi lại nhìn về phía Đá Nhân Duyên: “Cô và Tạ Trích Tinh đã thử đo nhân duyên chưa?”
“Phù Không…”
“Ta và nàng ấy đã thử rồi, là màu vàng, nhưng lúc đó chúng ta chỉ coi đó là trò đùa, không để tâm. Đen, xám, vàng, cam, đỏ, vui mừng hay căm ghét, chỉ có màu vàng là không có duyên cũng không có phận, hoàn toàn không liên quan, vĩnh viễn không giao nhau. Nhưng ngay cả những người xa lạ nhất trên đời cũng có thể trở thành đạo lữ, ta và nàng ấy quen biết nhiều năm, dù có ngày nào đó oán hận nhau thì cũng không thể có chuyện hoàn toàn không liên quan.”
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa dâng lên một nỗi bất an, nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh: “Đá Nhân Duyên cũng chỉ là vật vô tri, sao nói rõ được mệnh số của con người được.”
Phù Không khẽ nhếch môi, dường như không đồng ý lắm: “Giờ nhìn lại, có lẽ Đá Nhân Duyên đã sớm đoán được ta và nàng ấy sẽ âm dương cách biệt trước khi thành hôn nên mới đo ra màu vàng. Ta và nàng ấy… kiếp này đã định sẵn sẽ lỡ nhau, tiếc là lúc đó ta còn quá trẻ, không nhìn ra ý nghĩa sâu xa trong đó.”
“Người đã khuất rồi, ngài cứ suy nghĩ mãi cũng vô ích, mau buông bỏ đi.” Tiêu Tịch Hòa gượng nói.
“Không vô ích, trong đĩa ngọc mà Tịch Hòa bái sư ở Hợp Hoan Tông còn sót lại một chút hơi thở của nàng ấy.” Phù Không nhìn cô: “Có người mang đĩa ngọc đến cho ta, chỉ cần ta giúp y một việc nhỏ là có thể dựa vào chút hơi thở này giúp ta tìm được kiếp sau của nàng ấy.”
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “… Ai?”
“Uông Liệt.” Phù Không nói từng chữ từng chữ, thốt ra cái tên đó.
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, vừa hoàn hồn đã lập tức quay người chạy đi, vừa chạy vừa hét lớn: “Ma Tôn! Lâm Phàn!”
Giọng cô vang rất xa, nhưng chưa kịp rời khỏi bãi cát, một bóng người đã chắn trước. Tiêu Tịch Hòa đột ngột dừng bước, trong lòng dâng lên cảm giác không hay: “Ngươi… đã làm gì Ma Tôn?”
“Hắn vẫn ổn, đang đợi ngươi đấy.” Uông Liệt lên tiếng, giọng khàn như bễ rách.
Tiêu Tịch Hòa nắm chặt hai tay: “… Không thể nào, không thể nào, ngươi đã là nỏ mạnh hết đà, sao có thể đánh lại hắn!”
“Dù là nỏ mạnh hết đà, đối phó hai người phàm cũng dễ như trở bàn tay, không phải sao?” Uông Liệt ngẩng lên nhìn cô, vết thương trên mặt dữ tợn ghê người.
Đồng tử Tiêu Tịch Hòa hơi co lại: “Ngươi, ngươi có thể sử dụng linh lực?” Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn có thân hình cao lớn, dù không có linh lực thì người bình thường cũng không đánh lại họ được, nhưng Uông Liệt lại nói đối phó với họ dễ như trở bàn tay, vậy chỉ có một khả năng này thôi.
Quả nhiên, Uông Liệt không phủ nhận: “Ngạc nhiên lắm sao? Nếu ngươi hiểu rõ năng lực của bản tôn hơn, sẽ không ngạc nhiên vậy đâu.”
Vừa nói, y vừa ép sát từng bước, trong lòng Tiêu Tịch Hòa vừa lo lắng cho Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn, vừa căng thẳng về tình hình trước mắt, bị ép đến mức phải lùi từng bước.
Bãi cát mềm mại không bằng phẳng, cô lùi vài bước, không cẩn thận lọt vào hố cát nên ngã ngửa ra sau.
Cứ tưởng sẽ ngã xuống đất, kết quả khoảnh khắc thân thể mất thăng bằng lại được một bàn tay đỡ lấy.
“Trên Bồng Lai không có ai là đối thủ của y, cô từ bỏ đi.” Phù Không đỡ lấy cánh tay cô.
Tiêu Tịch Hòa giận dữ hất tay hắn ta ra: “Ngài dám bán đứng chúng ta.”
“Dù ta không bán đứng thì mấy người có đi được không? Y có linh lực, dù thần thức không đủ để nhìn khắp đảo nhưng cũng để ngăn các người rời đi thì dễ như trở bàn tay, giết các người càng đơn giản hơn.” Phù Không vẫn bình tĩnh: “Dù sao các người cũng phải chết, chi bằng chết có giá trị hơn, đổi lấy Tịch Hòa cho ta.”
“Cuối cùng cũng thông minh một lần.” Uông Liệt cười.
Phù Không nhếch môi, lại nắm lấy tay Tiêu Tịch Hòa. Tiêu Tịch Hòa cố gắng vùng vẫy, nhưng vẫn không thể thoát ra, cuối cùng tức đến mặt đỏ bừng: “Phù Không! Ngươi thật hèn hạ vô sỉ!”
“Nếu ta không hèn hạ, người chết sẽ là kiếp sau của Tịch Hòa.” Phù Không thản nhiên lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, vừa nhìn vào mắt hắn ta đã thấy tối sầm, hoàn toàn mất ý thức.
Cô lại bắt đầu mơ, trong mơ chiếc quan tài trống rỗng đứng yên giữa rừng núi. Cô sợ hãi, nhưng lại không nhịn được tiến lên. Khi ngón tay sắp chạm vào quan tài, cô lại bị giật mạnh ra khỏi giấc mơ.
Khi ý thức dần trở lại, Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, nghe tiếng sóng biển gần trong gang tấc. Cô đang cố gắng cử động thì rơi vào vòng tay rộng và vững chắc.
Cô hơi sửng sốt, mở mắt ra thì đối diện với đôi mắt trầm tĩnh.
“Ma Tôn…” Cô thì thầm.
“Ta đây.” Tạ Trích Tinh đáp lời.
Tiêu Tịch Hòa giật mình, hoàn toàn tỉnh táo: “Chàng không sao chứ? Uông Liệt đâu? Y đã làm gì chàng?”
“Ta không sao.” Tạ Trích Tinh vỗ nhẹ lưng cô để an ủi, ngước mắt nhìn về phía xa.
Phù Không đứng không xa, lặng lẽ nhìn Uông Liệt bố trận, Lâm Phàn thì hôn mê bên cạnh Tạ Trích Tinh.
“Y bị thương, tạm thời chưa tỉnh được.” Thấy cô lo lắng nhìn Lâm Phàn, Tạ Trích Tinh chủ động giải thích.
Tiêu Tịch Hòa thấy lòng chợt thắt lại: “Có nghiêm trọng không?”
“Không nghiêm trọng lắm, nhưng tạm thời chưa tỉnh được.” Tạ Trích Tinh đáp.
Hắn nói không nghiêm trọng, vậy là không có vấn đề gì lớn. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm rồi lại bắt đầu căng thẳng: “Bọn họ định làm gì?”
“Bày trận, đoạt xá.” Tạ Trích Tinh trả lời.
Đoạt xá ai, không cần nói cũng biết. Tiêu Tịch Hòa nắm chặt áo Tạ Trích Tinh, hắn cảm nhận được nên ôm cô vào lòng: “Đừng sợ.”
“… Ta không sợ.” Chỉ là hơi căng thẳng thôi.
Tạ Trích Tinh nhìn cô một cái, Tiêu Tịch Hòa tưởng hắn sẽ cười nhạo mình, kết quả giây tiếp theo lại nghe hắn nói: “Ừ, nàng không sợ.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Thế này còn khó chịu hơn bị châm chọc.
Sau khi nói chuyện với Tạ Trích Tinh vài câu, cô đã bình tĩnh hơn nhiều: “Ma Tôn, đan Phong Tọa của chàng đâu?”
Giờ họ gần biển, không có kết giới, chắc vì Uông Liệt có linh lực nên tự tin họ không thoát được khỏi tầm giám sát của y.
Với thân phận phàm nhân, họ quả thật không thể làm gì được, nhưng nếu có viện binh thì khác. Chỉ cần có người có thể kìm chân y, họ có thể rời khỏi đảo và hồi phục linh lực rồi quay lại phá trận.
“Bị cướp mất rồi.” Tạ Trích Tinh nói xong, ra hiệu cho cô nhìn về phía Phù Không.
Tiêu Tịch Hòa lập tức nhìn qua, quả nhiên thấy túi Càn Khôn của cả ba người đều ở trên người hắn ta, lập tức thất vọng kêu lên một tiếng.
Phù Không nghe thấy động tĩnh nên quay đầu lại: “Cô tỉnh rồi.”
Tiêu Tịch Hòa lạnh lùng nhìn hắn ta, không thèm đếm xỉa.
Phù Không cũng không để tâm, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Uông Liệt.
Tạ Trích Tinh v**t v* đầu Tiêu Tịch Hòa, ngón tay v**t v* d** tai cô một lúc rồi đột nhiên ấn đầu cô vào ngực mình: “Lát nữa ta bảo chạy thì chạy ngay nhé.”
Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác nhìn hắn.
Tạ Trích Tinh hơi cong môi: “Nghe lời, nàng đi rồi ta mới yên tâm đối phó với bọn họ được.”
“… Chàng mất hết linh lực rồi, đối phó kiểu gì?” Tiêu Tịch Hòa khó khăn hỏi.
Đáy mắt Tạ Trích Tinh tràn đầy ý cười: “Ta tự có cách.”
Tiêu Tịch Hòa im lặng nhìn hắn, hồi lâu sau thở dài: “Tạ Trích Tinh, có phải chàng coi ta là đồ ngốc không? Nếu chàng đối phó được với Uông Liệt thì sao lại để y làm Lâm Phàn bị thương?”
Ý cười trong mắt Tạ Trích Tinh lập tức tan biến.
“Chàng không đi, ta cũng không thể đi.” Tiêu Tịch Hòa lạnh mặt, đan tay với hắn: “Ta tuyệt đối không bỏ chàng và con lại mà sống một mình.”
Tạ Trích Tinh im lặng một lúc, bất đắc dĩ: “Giờ lại không sợ chết nữa à?”
“Sợ chứ, nhưng sợ thì có cách nào đâu, ta đâu thể bỏ chàng lại.” Tiêu Tịch Hòa hít mũi: “Chàng cũng đừng nghĩ quẩn, nếu chàng dám để ta sống một mình, ta sẽ kết khế ước với người khác rồi sinh con, quên hẳn chàng đi.”
“Nàng có thể chất thuần dương, không thể sinh con được.” Tạ Trích Tinh nhắc nhở.
Tiêu Tịch Hòa: “… Để đàn ông khác sinh.”
“Nàng dám.” Dẫu biết cô chỉ dọa mình nhưng Tạ Trích Tinh vẫn không vui: “Trên đời này chỉ có ta mới có thể sinh con cho nàng.”
“Vậy thì chàng phải ngoan ngoãn một chút.”
Tiêu Tịch Hòa nói xong thì nâng mặt hắn hôn một cái, dường như vẫn chưa thỏa mãn nên cô lại hôn từ trán xuống, lưu luyến không rời trên khuôn mặt hắn. Tạ Trích Tinh lười biếng ôm eo cô, mặc cho cô làm loạn.
Uông Liệt vừa bày trận vừa chú ý hai người, phát hiện hai người ôm nhau, y lập tức lộ vẻ chán ghét: “Đôi cẩu nam nữ!”
Nghe vậy, Tiêu Tịch Hòa dứt khoát ngồi lên người Tạ Trích Tinh. Uông Liệt chịu hết nổi, dứt khoát không nhìn nữa. Tiêu Tịch Hòa liếc xéo y, nói nhỏ vào tai Tạ Trích Tinh vài câu.
Đôi mắt Tạ Trích Tinh dao động, gió dữ nổi lên, cát bụi mù trời. Hắn vô thức mở áo choàng bọc lấy Tiêu Tịch Hòa, khi tỉnh táo lại thì hai người đã ở trong trận pháp.
“Thả nàng ấy ra, ta sẽ giao thân thể cho ngươi.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng cất tiếng.
Tiêu Tịch Hòa mở to mắt: “Không được!”
Nói xong, cô quay sang nhìn Uông Liệt: “Ngươi thả chàng ấy ra, ta nguyện lấy máu thịt để giúp ngươi hồi phục thân thể.”
“Tịch Hòa.” Tạ Trích Tinh không vui ngăn cản.
Mắt Tiêu Tịch Hòa đỏ hoe: “Ma Tôn…”
“Đúng là một cặp vợ chồng tình sâu nghĩa nặng.” Uông Liệt thản nhiên vỗ tay: “Đáng tiếc, các ngươi không có tư cách mặc cả với ta.”
“Uông Liệt, ngươi không được chết yên ổn đâu!” Tiêu Tịch Hòa giận dữ.
Uông Liệt cười khẩy: “Phù Không.”
Phù Không im lặng một lúc: “Đừng quên chuyện ngươi đã hứa với ta.”
“Yên tâm, ta nói được làm được, sau khi việc thành công ta sẽ đưa ngươi đi tìm chuyển thế của Tiêu Tịch Hòa.” Uông Liệt cười khẩy.
Được y hứa hẹn, Phù Không lạnh lùng nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa. Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, lặng lẽ liếc nhìn túi Càn Khôn bên hông y, lưng dần ướt đẫm mồ hôi.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, bỗng nhiên lòng bàn tay Phù Không tụ một cột nước phóng về phía Tạ Trích Tinh. Tạ Trích Tinh lùi mạnh một bước, cố trụ người nhưng gân xanh nổi trên trán, đôi mắt tràn đầy tia máu.
Cùng lúc đó, Tiêu Tịch Hòa cảm thấy đầu choáng váng, tiếp đó là cơn đau đớn như bị kéo linh hồn ra khỏi cơ thể. Cô không chịu đựng được như Tạ Trích Tinh nên lập tức ngã xuống đất vì đau đớn, cuộn tròn người lại nắm chặt góc áo.
Uông Liệt nhìn bộ dạng đau đớn của hai người, ánh mắt điên cuồng khoái trá. Y nôn nóng giải phóng thần hồn, cơ thể vốn sắp sụp đổ nay gánh linh lực mạnh mẽ, lập tức bắt đầu vỡ nát.
Thấy việc đoạt xá sắp thành công, cột nước từ lòng bàn tay Phù Không đột nhiên đổi hướng phóng về phía Uông Liệt. Uông Liệt không ngờ hắn ta lại phản bội vào lúc này, đang ngẩn người thì áp lực trên người Tiêu Tịch Hòa giảm bớt, cô cắn răng nhào tới chỗ Phù Không rồi giật lấy túi Càn Khôn, ném túi của Tạ Trích Tinh cho hắn: “Ma Tôn!”
Tạ Trích Tinh vội vàng chụp lấy, rút Nhận Hồn đâm thẳng vào ngực Uông Liệt.
Uông Liệt vội né tránh, Nhận Hồn lập tức đâm xuyên qua eo bụng.
Một kích không trúng, mắt Uông Liệt lập tức đỏ ngầu. Y vung tay một cái, Tạ Trích Tinh cầm Nhận Hồn bay ra ngoài. Phù Không lập tức lao tới giết, nhưng cũng bị Uông Liệt dùng linh lực hất văng.
Mất linh lực thì tu giả cũng là người phàm, mà giữa người phàm và tu giả như cách một trời một vực, cho dù thân thủ hai người linh hoạt thì cũng không thể tới gần Uông Liệt. Mà dưới sự khiêu khích hết lần này đến lần khác của họ, Uông Liệt hoàn toàn đánh mất lý trí: “Các ngươi dám đùa cợt bản tôn, bản tôn nhất định khiến các ngươi chết không được yên!”
Nói xong, y giơ hai tay lên không trung tạo thành hình vuốt, Tạ Trích Tinh và Phù Không lập tức bị bóp cổ nâng lên không trung.
Vết thương của y vẫn đang chảy máu, nửa người đã hóa xương, cả người gần như điên cuồng, có vẻ không giết họ thề không bỏ qua. Tiêu Tịch Hòa thấy mặt hai người dần đỏ lên, trong chớp mắt liền bật cười ba tiếng, rốt cuộc thu hút sự chú ý của Uông Liệt.
“… Ngươi tưởng rằng chỉ có ngươi mới có thể sử dụng linh lực sao?” Tiêu Tịch Hòa trừng mắt nhìn y, bàn tay giấu sau lưng bỗng nâng lên: “Nhận chết đi!”
Vừa dứt lời, một tiếng động giống như linh lực nổ tung đột nhiên vang lên.
Uông Liệt chỉ thấy hai bóng đỏ lao về phía mình, vô thức thu hồi tay đang nắm Tạ Trích Tinh và Phù Không, một luồng linh lực đánh về phía Tiêu Tịch Hòa.
Tiêu Tịch Hòa cùng bóng đỏ bị đánh bay, gần như ngã xuống đất cùng lúc đó. Cô hộc ra một ngụm máu, còn bóng đỏ vẫn tiếp tục nổ.
Đó là hai dây pháo quấn giấy đỏ, lách tách như đang chế nhạo sự ngu xuẩn của Uông Liệt. Nhìn rõ là gì, Uông Liệt hít sâu một hơi, giơ tay định giết Tiêu Tịch Hòa.
Nhưng ngay sau đó, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, khi y kịp phản ứng thì Tạ Trích Tinh đã chém rơi đầu của y.
Nhận Hồn Kiếm là thượng cổ thần khí, dẫu linh lực bị áp chế, lưỡi kiếm vẫn có thể chém vạn vật thế gian.
Đầu của Uông Liệt lăn lông lốc trên đất, mày mắt vẫn còn động đậy nhờ linh lực còn sót, trong mắt đầy vẻ không thể tin được. Phù Không không đợi y lấy lại tinh thần đã dùng linh hỏa do chính y đốt lên đốt cả đầu lẫn thân xác.
“Ngươi không nên dùng Tịch Hòa để uy h**p ta.” Phù Không đối diện đôi mắt chết không nhắm mắt của y trong ngọn lửa, giọng điệu không chút gợn sóng.
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, thân thể trong ngọn lửa vẫn còn đang động đậy. Tiêu Tịch Hòa nhìn mà buồn nôn, không nhịn được lại nôn một trận.
Tạ Trích Tinh sầm mặt bước nhanh tới, khi đỡ cô dậy giọng rõ ràng mang theo lửa giận: “Ai cho phép nàng liều lĩnh!”
“Nếu ta không liều thì chàng đã chết rồi.” Tiêu Tịch Hòa bị thương, mềm nhũn treo trên người hắn, tiện tay móc một đống linh dược từ túi Càn Khôn ra bắt đầu nuốt.
Tạ Trích Tinh nghiến răng: “Ta cần nàng cứu sao?”
Hai người nhìn nhau trong giây lát, lửa giận của Tạ Trích Tinh lập tức giảm đi một nửa.
“Lần sau không được như vậy nữa.” Hắn cứng nhắc nói.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa vẫn còn dính máu, nghe vậy thì cười hề hề. Tạ Trích Tinh cũng không nhịn được, khóe môi khẽ nhếch. Phù Không lười để ý hai người này, nhìn chằm chằm đống lửa cho đến khi thân thể Uông Liệt bị đốt thành một nắm tro trắng, lúc này mới ngẩng nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Giải khế ước thân thể đi.”
Tiêu Tịch Hòa hơi nghiêm mặt, rời khỏi lòng Tạ Trích Tinh.
Lần này Phù Không không để Tạ Trích Tinh tránh đi nữa, mà đi đến trước Đá Nhân Duyên trước mặt hắn cùng Tiêu Tịch Hòa. Hai người đặt tay lên tảng đá, một sợi dây đỏ lấp lánh điểm sáng xuất hiện giữa họ.
Một lúc sau, sợi dây đỏ đứt đoạn, Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy cơ thể trống rỗng như có thứ gì đó biến mất.
Phù Không bình tĩnh nói: “Khế ước thân thể đã được giải trừ, từ nay về sau trời cao biển rộng tùy cô đi, chỉ mong cô đối xử tốt với cơ thể này.”
“Ta sẽ làm vậy.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu.
Cổ họng Phù Không động đậy, nhớ ra điều gì lại vòng ra sau Đá Nhân Duyên. Tiêu Tịch Hòa không hiểu nên thò đầu nhìn, chưa kịp thấy rõ hắn ta làm gì thì hắn ta đã bước ra.
“Cô cầm cái này đi.” Phù Không đưa cho cô một mảnh đá.
Tiêu Tịch Hòa tò mò nhận lấy: “Đây là cái gì?”
“Là mảnh đá Tịch Hòa đập xuống từ Đá Nhân Duyên trước kia.” Phù Không nhớ lại chuyện xưa, trong mắt chứa vài phần dịu dàng: “Đo ra màu vàng khiến nàng ấy rất bất mãn nên dạy Đá Nhân Duyên một bài học.”
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Lúc đầu ta nhìn thấy Đá Nhân Duyên của các ngài đã cảm thấy thiếu một mảnh, còn đang nghĩ ai có thể đập thứ này ra, thì ra là nàng ấy. Không ngờ gan nàng ấy cũng to thật, thánh vật của cả tộc mà dám nghịch vậy.”
“Nàng ấy không gan dạ đâu, nếu không cũng sẽ không giấu mảnh đá đã bị đập vỡ xuống.” Ý cười trong mắt Phù Không hơi vương vị đắng.
Tiêu Tịch Hòa dừng lại, nhìn mảnh đá trong lòng bàn tay: “Nếu là do nàng ấy đập xuống thì ngài giữ lấy là được, sao phải đưa cho ta.”
“Tất nhiên là để cô mang theo bên mình, sau này nếu ai đó đối xử không tốt với cô thì dùng nó mà tìm lại người có duyên.” Phù Không cố ý ám chỉ gì đó.
Người bị hắn ta ám chỉ tiến lên ôm Tiêu Tịch Hòa vào lòng: “E rằng cả đời này đều không dùng đến.”
Phù Không hơi cong khóe môi, ánh nhìn dừng trên mặt Tiêu Tịch Hòa rất lâu, cuối cùng dời đi: “Các người nán lại nhiều ngày, cũng nên đi rồi.”
Tiêu Tịch Hòa đáp một tiếng, nắm tay Tạ Trích Tinh quay lưng rời đi.
Gió biển đêm rất lớn, Phù Không đứng một mình ở đó, gió thổi tung áo choàng và tóc hắn ta.
Tiêu Tịch Hòa đi được một đoạn, cuối cùng không nhịn được quay đầu lại: “Năm đó ngài đưa nàng ấy đến Hợp Hoan Tông, không phải để dụ nàng ấy phá giới mà là muốn nàng ấy tu luyện đạo Tiêu Dao để kéo dài tuổi thọ phải không?”
Phù Không ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh như sao: “Tất cả đã qua rồi.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn vào mắt hắn ta, trong lòng dâng lên nỗi buồn bã: “Phải, tất cả đã qua rồi.” Nguyên chủ đã không còn, sự thật như thế nào cũng không còn quan trọng nữa.
Cô thở dài rồi đi theo Tạ Trích Tinh lên thuyền đậu ở bờ biển, nhân lúc đêm tối rời khỏi Bồng Lai.
Con thuyền là pháp khí phi hành biến thành, rẽ sóng chạy trên mặt biển. Tiêu Tịch Hòa dựa vào người Tạ Trích Tinh, lặng lẽ nhìn vầng trăng khuyết ở chân trời.
Nhận ra tâm trạng của cô không vui, Tạ Trích Tinh xoa xoa đầu cô: “Sau khi trở về, nàng muốn tổ chức hôn lễ trước hay kết khế ước trước?”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, sự chú ý lập tức bị chuyển hướng: “Kết khế ước trước đi, chàng đã đợi rất lâu… Không được, ta còn đang mệt, sau khi kết khế phải nghỉ ngơi mấy ngày, vẫn nên tổ chức hôn lễ trước… Chàng đứng đầu Ma giới nên chắc chắn hôn lễ sẽ rất long trọng phức tạp, làm một lần không biết tốn bao nhiêu thời gian, vẫn là kết khế ước trước, nhưng mà…”
“Kết khế ước trước, trong thời gian nàng dưỡng thương, ta sẽ lo liệu mọi việc cho hôn lễ.” Tạ Trích Tinh ngắt lời cô.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, đồng ý.
Nghĩ đến việc về sẽ thành thân, cuối cùng trong lòng cô cũng vui vẻ hơn một chút. Cô đứng ở mũi thuyền dựa vào lòng Tạ Trích Tinh, tán gẫu những chuyện vụn vặt như thiệp mời, lễ phục cưới với ai.
Một lúc sau, cô đột nhiên dừng lại: “Ma Tôn, chàng có cảm thấy chúng ta quên mất điều gì không?”
“Hôn sự rườm rà, quên cũng là chuyện bình thường, đến lúc đó sẽ có người phụ trách lo liệu.” Tạ Trích Tinh thuận miệng an ủi.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ta không nói đến hôn sự.”
Tạ Trích Tinh khựng lại, vẻ mặt dần dần trở nên kỳ lạ.
Rất lâu sau, hắn chậm rãi nói: “Quay đầu lại, đón y về.”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 68: Cuối cùng cũng giải trừ được khế ước
10.0/10 từ 50 lượt.
