Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai


Đảo Bồng Lai bốn bề là biển, sóng nước mênh mông vô tận. Nếu quả Tinh Hà rơi xuống mặt biển, chúng sẽ bị dòng nước cuốn đi khắp nơi. Không biết Tạ Trích Tinh đã tốn bao công sức mới có thể vớt được nhiều như vậy trong một đêm.


Tiêu Tịch Hòa nhìn cảnh tượng quả Tinh Hà đầy phòng, đến cả hơi thở cũng hơi ngừng lại.


Một lúc sau, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa cùng lời nhắc: “Tiêu cô nương, đã đến giờ thay y phục rồi.”


Tiêu Tịch Hòa sững sờ một lúc mới nhớ hôm nay là ngày thành thân. Hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, rồi lên tiếng: “Đợi một chút.”


Nói xong, cô đi chân trần bước xuống đất, cẩn thận nhặt từng quả Tinh Hà lên cất kỹ.


Tạ Trích Tinh gần như đã vớt hết quả Tinh Hà về, rải đầy khắp phòng. Tiêu Tịch Hòa phải cúi người nhặt rất lâu mới xong, rồi giấu toàn bộ dưới gầm giường.


Người bên ngoài đã thúc giục ba lần, đúng lúc họ không chịu nổi định xông vào thì cuối cùng Tiêu Tịch Hòa cũng mở cửa: “Mời vào.”


Mấy người nữ nghe vậy mới bê khay lần lượt bước vào.


“Sao trong phòng lại nhiều nước thế này?” Có người vừa vào đã kinh ngạc kêu lên.


Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn vệt nước do quả Tinh Hà để lại: “Trong phòng hơi khô nên ta vẩy ít nước cho ẩm.” Nếu để họ biết Tạ Trích Tinh đã vớt quả Tinh Hà tượng trưng cho lời chúc phúc về đây, e rằng họ sẽ làm ầm lên mất.


“Bốn bề của Bồng Lai đều là nước, cô nói khô là thế nào?” Cô gái dẫn đầu nghi ngờ hỏi.


Tiêu Tịch Hòa vẫn bình tĩnh: “Không được à?”


Các cô gái nhìn nhau, nào dám nói không.


Thấy họ không còn thắc mắc, Tiêu Tịch Hòa phối hợp rửa mặt thay y phục, nhưng vẫn không yên lòng, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài. Giờ vẫn chưa đến lúc Tạ Trích Tinh tắm thuốc, nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn đâu, không biết đi đâu mất rồi.


Chẳng lẽ vẫn còn ở dưới biển? Nghĩ đến khả năng đó, Tiêu Tịch Hòa càng ngồi không yên.


“Tiêu cô nương, xin cô đừng cử động.” Người đang tết tóc cho cô không nhịn được nói.


Tiêu Tịch Hòa gượng cười, đắn đo một lúc rồi vẫn cắt ngang: “Xin lỗi mọi người, ta có chút việc cần ra ngoài một lát.”


Nói xong, cô đứng dậy định bước ra ngoài.


Thấy mái tóc vừa tết sắp rối tung, mấy cô gái vội la lên: “Hôm nay là ngày vui của cô và Đảo chủ, có việc gì quan trọng hơn được nữa chứ?”


Tiêu Tịch Hòa phẩy tay, chân vừa ra khỏi cửa thì đụng ngay Lâm Phàn.


“Thiếu phu nhân.” Lâm Phàn sững người rồi mỉm cười nói: “Trông cô cũng được đấy chứ.”


Y phục ở Bồng Lai đều là áo tay lửng cổ sen kết hợp với quần ống rộng, để lộ cổ tay và mắt cá chân, ngay cả y phục cưới cũng không ngoại lệ. So với đạo bào cô thường mặc, kiểu y phục này bớt trang trọng, thêm phần nhẹ nhàng lanh lợi rất hợp với khí chất sáng sủa dịu dàng của cô.


“Tóc cũng đẹp lắm, có phải còn phải đội vòng hoa nữa không?” Lâm Phàn chân thành khen ngợi.


Tiêu Tịch Hòa chỉ khẽ nhếch môi, không có tâm trạng để ý mình thế nào: “Ma Tôn đâu?”


 Lâm Phàn chớp mắt: “Đang tắm thuốc.”


“Không thể nào.” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Nếu hắn đi ngâm thuốc rồi thì sao huynh còn ở đây?”


“Vì Thiếu chủ sợ cô diễn giả nhưng tình thật nên bảo ta đến canh chừng.” Lâm Phàn đáp trôi chảy.


Quả đúng phong cách của Tạ Trích Tinh. Tiêu Tịch Hòa tin hơn nửa, nhưng vẫn xác nhận lại: “Huynh chắc chắn hắn không ở dưới biển chứ?”


“Dưới biển?” Lâm Phàn ngạc nhiên: “Sao ngài ấy lại phải ở dưới biển?”


Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào mặt y hồi lâu, xác định y không biết chuyện này.


“Tiêu cô nương, có thể quay lại được chưa? Nếu không nhanh lên sẽ lỡ mất giờ lành đấy.” Người trong phòng càng thêm bất mãn.


Lâm Phàn cười: “Mau vào đi Thiếu phu nhân, ta bảo đảm hiện giờ Thiếu chủ vẫn bình an vô sự, không lên trời xuống biển đâu.”


Tiêu Tịch Hòa vẫn còn do dự, Lâm Phàn đành phải đẩy cô vào trong phòng.


Sắp đến giữa trưa, mấy cô gái càng bận rộn hơn. Tiêu Tịch Hòa để họ mặc sức chỉnh sửa như con rối gỗ, cuối cùng cũng chuẩn bị xong trước giờ lành.


“Thiếu phu nhân, đẹp lắm!” Lâm Phàn giơ ngón cái.


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười bất đắc dĩ, ngẩng đầu nhìn mình trong gương, quả thật rất đẹp. Đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ thắm, làn da trắng ngần, hai bím tóc lỏng buông trước ngực, trên đầu còn đeo vòng hoa tươi tắn sinh động. Dù xuất hiện ở thế giới hiện đại thì trang phục này cũng không hề lạc lõng.


Chỉ tiếc là giờ cô không còn tâm trí ngắm nhìn.


Khi chuẩn bị ra ngoài, một cô gái lấy ra chiếc mặt nạ tinh xảo định đeo cho cô.



“… Tại sao phải đeo mặt nạ?” Tiêu Tịch Hòa thắc mắc.


Cô gái liếc nhìn cô: “Đây là quy định, tân lang tân nương đều phải đeo, đến tối động phòng mới được tháo ra.”


Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật, cô thầm nghĩ vậy thì trang điểm làm gì cho mệt.


“Mau đeo đi, đừng lỡ mất giờ lành.” Lâm Phàn thúc giục.


Tiêu Tịch Hòa ngao ngán: “Huynh nhiệt tình thật.” Họ không biết đây là diễn kịch, chẳng lẽ huynh ấy cũng không biết?


“Thú vị mà, coi như đang chơi thôi.” Lâm Phàn cười hì hì.


Tiêu Tịch Hòa đành đeo lên.


Mặt nạ được làm bằng vàng bạc, nhưng mỏng như cánh ve, hoa văn uốn lượn che nửa khuôn mặt chỉ lộ đôi mắt và môi, vừa nhẹ vừa tinh tế.


“Tiêu cô nương, Đảo chủ đã chờ đợi từ lâu, chúng ta xuất phát thôi.”


Tiêu Tịch Hòa gật đầu, bước ra ngoài cùng mọi người.


Thấy sắc mặt cô uể oải, Lâm Phàn cười an ủi: “Thiếu phu nhân vui lên, biết đâu lát nữa sẽ có bất ngờ đấy.”


Tiêu Tịch Hòa ngừng lại, vừa định hỏi y có ý gì thì đã bị người ta kéo đi mất.


Lâm Phàn thong thả theo sau, cuối cùng một nữ tử bên cạnh không nhịn được hỏi: “Ngươi cũng là thiếp của Tiêu cô nương sao?”


“… Dĩ nhiên là không rồi” Lâm Phàn giật mình vì câu hỏi của nàng ta.


Nữ nhân tỏ vẻ hiểu ra: “Thì ra chỉ là một thông phòng.”


Lâm Phàn: “…”


Lễ cưới được tổ chức tại Chấp Sự Đường, Tiêu Tịch Hòa vừa bước ra khỏi chỗ ở, xung quanh liền vang tiếng hò reo. Cô hít sâu rồi nở nụ cười, bước đi theo người dẫn đường.


Càng đi về phía trước, dân đảo đứng hai bên đường càng đông, tiếng cười nói rộn ràng, ai nấy đều vui mừng.


Nhưng trong đầu Tiêu Tịch Hòa chỉ toàn nghĩ về quả Tinh Hà, suốt đường đi đều không yên lòng.


“Tiêu cô nương, mời.” Người dẫn đường kết ấn xong thì tránh sang một bên.


Tiêu Tịch Hòa chợt thấy bóng dáng cao lớn phía trước nên cúi đầu bước tới đứng cạnh người đó.


Tiếng hoan hô quanh đó càng vang dội, không biết ai hô lên nắm tay đi, thế là tất cả mọi người đồng thanh phụ họa. Người đàn ông bên cạnh thuận theo lòng dân, chìa bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng về phía cô. Thấy bàn tay đột ngột xuất hiện, Tiêu Tịch Hòa hơi nhíu mày, vừa định từ chối thì chợt nhận ra —


Bàn tay này… quen quá.


Chưa kịp hoàn hồn, dường như người bên cạnh đã hết kiên nhẫn, chủ động nắm lấy tay cô. Mọi người xung quanh thấy vậy, tiếng hò reo càng thêm vang dội, ngay cả những nam nhân thường vốn nghiêm khắc cũng cười đùa.


Nhịp tim Tiêu Tịch Hòa dồn dập, hơi thở rối loạn, tiếng ồn ào xung quanh như tan biến.


“Phu nhân Đảo chủ, hãy tự nhiên lên!” Có người trêu chọc.


Tiêu Tịch Hòa âm thầm nuốt nước bọt, sau khi bình tĩnh lại mới cứng nhắc ngẩng đầu lên. Dù hắn mặc kiểu áo chưa từng mặc, đeo mặt nạ chưa từng đeo, nhưng chỉ cần một đôi mắt và một bàn tay thôi cô vẫn nhận ra đó là ai.


Và cô cũng hiểu ra bất ngờ mà Lâm Phàn nói là gì.


… Vậy Phù Không đâu rồi? Bị hắn giết rồi sao? Nghĩ đến khả năng ấy, người Tiêu Tịch Hòa lập tức cứng đờ, nhưng không dám hỏi giữa đám đông vì sợ lọt tai người khác.


Có lẽ cảm nhận được sự căng thẳng của cô, Tạ Trích Tinh gãi nhẹ vào lòng bàn tay cô, im lặng dắt cô bước đi.


Tiêu Tịch Hòa cố gắng bình tĩnh lại, hạ thấp giọng hỏi: “Phù Không đâu?”


“Vẫn còn sống.” Tạ Trích Tinh thừa biết cô đang lo lắng điều gì.


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, càng thêm căng thẳng: “Chàng nhốt ngài ấy lại rồi à?”


Tạ Trích Tinh không đáp.


“… Nhốt lại thật à?” Tiêu Tịch Hòa truy hỏi.


Tạ Trích Tinh cúi đầu nhìn cô.


Tim Tiêu Tịch Hòa chợt lạnh buốt, cô chợt thấy may mắn vì mình đã đeo mặt nạ, nếu không chắc chắn người ta sẽ nhìn ra điều gì đó từ vẻ mặt của cô.


Hai người nắm tay nhau bước đi, khi sắp vào Chấp Sự Đường, Tiêu Tịch Hòa lại thấp giọng hỏi: “Ngài ấy… sẽ không bất ngờ chạy ra đấy chứ?”


“Hả?” Tạ Trích Tinh nhìn cô.



“Ta, ta nói, nếu đã nhốt thì nhốt cho kỹ, đừng để ngài ấy chạy ra, nhỡ ngài ấy xuất hiện thì nguy to.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, chính bản thân cô cũng thấy mình thất đức: “Haiz, sao chàng lại bốc đồng thế, rõ ràng chỉ cần nhịn thêm vài ngày là có thể rời khỏi đây an toàn… Giờ thì phải làm sao đây…”


Tạ Trích Tinh thấy cô lo lắng như vậy, đành phải nén cười nói: “Không nhốt.”


“Hả?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu.


“Là hắn ta bảo ta đến.” Tạ Trích Tinh nói.


Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm vào mắt hắn hồi lâu, nghi ngờ: “Chàng lừa ta phải không?”


Tạ Trích Tinh hơi nhướn mày, trong đầu chợt hiện lại ký ức cách đây không lâu ––


“Hôm nay là ngày cưới của ta và Tịch Hòa.” Phù Không nói.


Mặt Tạ Trích Tinh lạnh đi: “Rồi sao?”


Phù Không ung dung bước lại gần, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, bùng lên những tia lửa vô hình. Khoảng cách càng thu hẹp, bầu không khí giữa họ càng trở nên căng như dây đàn, chỉ chờ chạm là bùng nổ.


Đột nhiên, Phù Không khom người xuống, khi đứng dậy trong lòng bàn tay hắn ta đã có thêm một quả Tinh Hà: “Ma Tôn đại nhân đâu phải ăn mày, sao lại đi nhặt rác vậy?”


Nghe hắn ta lấy chính lời hôm qua của mình ra châm chọc, Tạ Trích Tinh nheo mắt: “Liên quan gì đến ngươi?”


“Quả Tinh Hà là của Bồng Lai, ta không nên quản chắc?” Phù Không nhìn thẳng vào mắt hắn.


Tạ Trích Tinh bình thản nói: “Ta nhặt được vật vô chủ dưới biển, ngươi có quyền gì mà quản?”


Phù Không khẽ cười: “Thật sự biến thành kẻ nhặt rác rồi à? Ma Tôn không thấy mất mặt sao?”


“Dỗ vợ thì có gì đâu mà mất mặt.” Tạ Trích Tinh liếc nhìn hắn ta: “Không như kẻ nào đó, muốn dỗ mà chẳng còn cơ hội, thế mới mất mặt.”


Nụ cười trên mặt Phù Không lập tức tắt ngấm.


Tạ Trích Tinh bận rộn cả đêm trên biển, cả người mệt mỏi rã rời, cũng lười dây dưa thêm với hắn ta, quay người bước vào trong sân.


“Ta không ngờ, vì nàng ấy mà ngài lại làm đến mức này.” Phù Không đột nhiên nói.


Tạ Trích Tinh phớt lờ hắn ta.


“Xem ra nàng ấy nói đúng, ta không hề biết gì về chuyện giữa các ngài, không nên dựa vào những gì thấy nghe mà đánh giá…”


Phù Không chưa nói hết câu, Tạ Trích Tinh đột nhiên quay lại rồi nện một quyền vào mặt hắn ta. Dù không dùng linh lực, nhưng quyền phong vẫn rắn rỏi dữ dội, mặt Phù Không bị lệch sang một bên, lùi lại hai ba bước mới đứng vững.


“Ngươi đã nói gì với nàng ấy mà nàng ấy lại đáp lại ngươi như vậy?” Tạ Trích Tinh đen mặt lại hỏi.


Khóe môi Phù Không xuất hiện vết thương, máu tươi rỉ ra. Hắn ta lại chẳng hề bận tâm, đưa tay lau một cái rồi nhìn Tạ Trích Tinh.


“Ta hỏi ngươi, ngươi đã nói gì với nàng ấy?” Tạ Trích Tinh gặng hỏi.


Thấy hắn bỗng mất hết phong độ, Phù Không chợt cười: “Có vẻ như giữa ngài và nàng ấy, ngài mới là kẻ quan tâm hơn.” Ít nhất Tiêu Tịch Hòa không dễ dàng nổi giận vì vài lời của hắn ta.


Tạ Trích Tinh thấy hắn ta không nói gì, lửa giận lai nổi lên trong lòng, hắn nắm cổ áo hắn ta định răn dạy. Phù Không lạnh lùng nhìn, khi nắm đấm sắp giáng xuống lần nữa thì bỗng lên tiếng: “Lễ cưới hôm nay, ngài hãy tham dự thay ta.”


Tay Tạ Trích Tinh đột ngột dừng lại giữa không trung, sắc mặt âm trầm hỏi: “Ngươi lại muốn làm gì?”


“Không làm gì cả.” Phù Không bình thản nhìn hắn: “Chỉ là không muốn tiếp tục làm ngài khó chịu nữa.”


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm hắn ta hồi lâu, xác định hắn ta nghiêm túc rồi mới buông tay, lạnh lùng hỏi: “Tại sao?”


Phù Không nhìn quả Tinh Hà trong lòng bàn tay một lúc, cuối cùng cất vào lòng: “Không có lý do gì cả.”


Tiếng hò reo vang lên, hoa rơi như mưa từ trên trời.


Tạ Trích t*nh h**n hồn, ngập ngừng nắm chặt tay Tiêu Tịch Hòa: “Ta không dọa nàng đâu, thật sự là hắn ta bảo ta đến.”


Biết hắn không cần thiết phải lừa mình về chuyện này, Tiêu Tịch Hòa thở dài rồi nắm chặt tay hắn.


Người bên cạnh từ Phù Không đổi thành Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa không còn mất tập trung nữa, nhưng suốt lễ cưới vẫn nín thở, sợ lộ sơ hở chỗ nào. May mà mọi việc đều suôn sẻ, không ai phát hiện người đeo mặt nạ là Tạ Trích Tinh.


Lễ cưới kết thúc, hai người lập tức tách ra, Tạ Trích Tinh đi nghỉ ở phòng tân hôn, Tiêu Tịch Hòa ở lại bên ngoài tiếp đãi. Hắn vừa đi, Tiêu Tịch Hòa không còn phải lo lắng về chuyện lộ tẩy nữa, thỏa sức ăn uống, thỉnh thoảng còn tìm cơ hội nhắc Lâm Phàn xem giúp cô coi Tạ Trích Tinh thế nào.


Chớp mắt đã đến tối, dân đảo quen dậy sớm ngủ sớm tổ chức lửa trại, có vẻ định thức trắng đêm. Dưới sự tấn công của mọi người, Tiêu Tịch Hòa đã say 5 – 6 phần, đi đứng còn hơi lảo đảo, may mà có người lớn kịp thời ngăn cản nên cô mới thoát ra được, quay đầu chạy về phòng tân hôn.


Tưởng thoát khỏi lửa trại thì đêm nay yên ổn, kết quả…


Tại sao Bồng Lai lại có truyền thống náo động phòng?


Tiêu Tịch Hòa nhìn 7 – 8 nam nhân bụng to trước cửa phòng, đầu óc gần như choáng váng… Vậy, họ đang mang thai hay chỉ đơn thuần là bụng bia?



“Không phải náo động phòng đâu, mà là cầu phúc cho Đảo chủ và phu nhân.” Người đứng đầu dịu dàng giải thích: “Chúng ta là những người được trong tộc chọn lựa kỹ càng, đều đã sinh ít nhất hai đứa trở lên và sắp sinh nở. Có chúng ta cầu phúc cho hai vị, hai vị nhất định sẽ sớm sinh con đẻ cái, nhiều con nhiều phúc.”


… Ừm, có vẻ là đang mang thai thật. Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, lặng lẽ đứng xa ra một chút: “Vậy, vậy phải cầu phúc thế nào?”


“Xin phu nhân mở cửa.” Nam nhân nói xong, mọi người biết điều nhường ra một lối đi.


Dưới ánh mắt của mọi người, Tiêu Tịch Hòa đành phải tiến lên. Vừa đưa tay đã chợt nhớ ra điều gì đó, động tác mở cửa lập tức biến thành gõ cửa: “… Đảo chủ, ta vào đây, ta còn dẫn theo những người khác nữa, giờ chàng có tiện không?”


Cô cố ý nhấn mạnh ba chữ “những người khác”, hy vọng người trong phòng có sự chuẩn bị.


Những nam nhân bụng to phía sau nghe vậy cười khúc khích: “Đúng là mới cưới, vào phòng cũng phải khách sáo thế.”


“Thế mới gọi là chu đáo, đâu như tên chết tiệt nhà ta, thì chỉ biết đạp cửa rồi vào luôn.”


Nghe họ cười khúc khích che miệng, Tiêu Tịch Hòa nổi da gà, may mà cửa phòng kịp thời mở ra. Cô ngẩng đầu lên, chạm mắt với đôi mắt dài hẹp.


“Đảo chủ.” Mọi người đồng loạt hành lễ.


… Tuy đeo mặt nạ, nhưng đuôi mắt và môi vẫn lộ ra ngoài, những người này đều mù cả sao? Thế mà không phân biệt được Phù Không và Tạ Trích Tinh. Tiêu Tịch Hòa giật khóe môi, vừa bước vào phòng thì đầu gối mềm nhũn, Tạ Trích Tinh kịp thời đỡ lấy cô.


“Ồ…”


“Phu nhân gấp gáp quá nhỉ.”


“Cố nhẫn nại thêm chút nữa, đợi chúng ta cầu phúc xong cũng chẳng muộn.”


Đám đàn ông lại trêu chọc, mặt Tiêu Tịch Hòa đỏ bừng dưới mặt nạ.


Tuy nhà mình cũng có một người chồng mang thai, nhưng có lẽ vì Tạ Trích Tinh quá mạnh mẽ nên thỉnh thoảng cô quên mất sự thật là hắn đang mang thai, dẫn đến việc cô thực sự không thích ứng được khi bị một đám đàn ông mang thai vây quanh, nhất là một đám đàn ông mang thai vừa cười khúc khích vừa che miệng bằng ngón tay cong cong.


May mà mọi người chỉ cười vài câu rồi vào phòng, Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm. Vừa định hỏi cách cầu phúc thì thấy một trong số họ, người có thai to nhất leo lên chiếc giường đã được trải chăn nệm mềm mại.


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Tạ Trích Tinh: “?”


Đang lúc hai người ngơ ngác, hắn ta lại bắt đầu lăn lộn… Hắn ta lại bắt đầu lăn lộn ư! Tuy chỉ lăn qua lăn lại, nhưng ôm cái bụng to thế, không sợ đè bẹp đứa bé sao?


Tiêu Tịch Hòa sợ đến mức tỉnh rượu được một nửa, vội vàng hỏi nam nhân mang thai gần mình nhất: “Đây là cách mọi người cầu phúc sao?”


“Phải đấy, cứ lăn qua lăn lại vài vòng như thế này thì mùi thai nghén trên người chúng ta sẽ bám vào chăn nệm, sau này hai người ngủ trên chiếc giường này cũng sẽ dính lấy khí vượng của chúng ta, sẽ mau chóng có thai thôi.” Nam nhân mang thai cười nói.


Tiêu Tịch Hòa há hốc miệng, hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Có căn cứ khoa học nào không?”


“Căn cứ gì cơ?” Nam nhân mang thai ngây thơ nghiêng đầu.


Tiêu Tịch Hòa: “… Không có gì, mọi người cứ từ từ thôi, đừng làm tổn thương đến đứa bé.”


“Không đâu, chúng ta có kinh nghiệm phong phú lắm.” Nam nhân mang thai cam đoan.


Tiêu Tịch Hòa thấy vậy, lặng lẽ lùi về bên cạnh Tạ Trích Tinh rồi nhìn từng nam nhân bụng to xếp hàng lăn lộn, một lần nữa lại cảm nhận được sự… kỳ diệu của thế giới này. Nếu ở thế giới thực, nhiều nhất chỉ thấy một đám đàn ông bụng bia lăn lộn say xỉn, làm gì có cơ hội thấy đàn ông mang thai lăn lộn.


“Chàng không được học theo họ đâu.” Đang cảm thán, cô không quên dặn dò người bên cạnh.


Mặt Tạ Trích Tinh không cảm xúc: “Ta trông giống mấy người điên này à?”


“… Không giống.” Không hiểu sao Tiêu Tịch Hòa lại yên tâm.


Tạ Trích Tinh hơi nhếch môi, lén lút ngoắc ngón út của cô.


Tiêu Tịch Hòa chợt thấy rung động trong lòng, vô thức ngẩng đầu nhìn hắn, nhưng chỉ thấy hắn bình tĩnh nhìn chằm chằm vào những nam nhân mang thai đang lăn lộn. Cô cười thầm, chủ động nắm lấy tay hắn, Tạ Trích Tinh lập tức biến bị động thành chủ động đan ngón tay với cô.


Dường như bầu không khí bỗng chốc ấm lên, cảnh tượng hỗn loạn trước mắt không còn liên quan đến họ nữa, chỉ có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nhau. Tiếng ồn ào suốt cả ngày bỗng chốc tan biến, Tiêu Tịch Hòa như một chiếc thuyền nhỏ trôi dạt đã lâu, giờ đây đã tìm thấy bến đỗ của mình.


Bình yên, an nhiên, nhưng lại ẩn chứa một chút gượng gạo xa lạ.


Chuyện giận dỗi, chuyện quả Tinh Hà, hai người vẫn chưa có cơ hội trò chuyện. Dù lúc này tuy nắm tay nhau nhưng vẫn còn nhiều điều chưa nói, không thể tránh khỏi cảm giác có một lớp ngăn cách.


“Hôm qua là ta không…”


Tạ Trích Tinh chậm rãi mở miệng, chưa kịp nói xong thì nam nhân mang thai đang lăn lộn trên giường đột nhiên thay đổi sắc mặt, bất ngờ nắm chặt chăn nệm dưới thân.


“Không phải là…” Tiêu Tịch Hòa nổi lên một dự cảm không hay.


”Ối chà sao lại vỡ ối vào lúc này, mau gọi người đến! Chu gia sắp sinh rồi!”


Tiêu Tịch Hòa: “…”



Tạ Trích Tinh: “…”


Mấy nam nhân mang thai đều là người có kinh nghiệm phong phú, sau khoảnh khắc hoảng loạn đã nhanh chóng bình tĩnh lại. Thế là người gọi người, người an ủi người mang thai, mọi việc đều tiến hành có trật tự.


So với họ, Tiêu Tịch Hòa lập tức choáng váng.


Tuy luôn biết trên đảo Bồng Lai là đàn ông sinh con, nhưng khi thực sự chứng kiến cảnh nam nhân mang thai sinh nở, cô vẫn vô thức bị sốc, nhất là khi thấy nước ối chảy ra từ dưới thân nam nhân, mắt cô gần như trợn tròn.


Nam nhân… cũng có nước ối sao?


Tiêu Tịch Hòa đang mơ hồ thì một đám người đột nhiên xông vào, cô và Tạ Trích Tinh đều bị đẩy ra ngoài.


Cửa phòng đóng lại, trong phòng vang lên tiếng kêu đau đớn, Tiêu Tịch Hòa giật mình tỉnh táo, vội vàng chạy lên gõ cửa: “Cổ t* c*ng chưa mở hết, đừng cố rặn nhé!”


Nói xong, lại cảm thấy câu này không đúng lắm nên bèn ngờ vực quay đầu: “Ma Tôn, đàn ông có cổ t* c*ng không?”


“Cổ t* c*ng gì?” Tạ Trích Tinh lộ vẻ không hiểu.


Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Thôi, họ chắc chắn có kinh nghiệm hơn.” Cô chưa từng đỡ đẻ cho đàn ông, cũng không biết bên trong ra sao, tốt nhất đừng nên mách nước bừa.


Cô thở dài, không hiểu sao trong lòng lại lo lắng, nhất là khi nghe tiếng kêu thảm thiết bên trong, lông mày càng nhíu chặt. Đúng lúc cô gần như không nhịn được muốn xông vào, Tạ Trích Tinh đột nhiên nắm lấy tay cô.


Tiêu Tịch Hòa chợt tỉnh táo: “Chàng có sợ không? Ta đưa chàng về nhé.” Hắn đang mang thai, lại là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này, nhỡ bị dọa để lại ám ảnh tâm lý thì không hay.


Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn vào mắt cô: “Tiêu Tịch Hòa, người bên trong không phải là ta.”


Tiêu Tịch Hòa sững người, định nói gì đó thì trong phòng đột nhiên có người chạy ra: “Không ổn rồi, Chu gia ngất đi rồi, mau gọi người đi nấu canh bổ!”


Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Canh bổ phải nấu ít nhất một khắc, giờ sản phụ… sản phu ngất đi, bất cứ lúc nào cũng có thể nguy hiểm, nấu canh bổ bây giờ làm sao kịp?”


“Vậy làm sao bây giờ? Hắn ta đột nhiên sinh nở, chúng ta không chuẩn bị gì cả.” Người đó gần như khóc: “Hay là tìm đại vài vị linh dược cho hắn ta uống?”


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Ta là y tu, có thể cho ta vào xem không?”


Người đó sững sờ: “Cô là y tu ư?”


“… Đến lúc này rồi, không lẽ mọi người còn để ý nam nữ một phòng sao?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày.


“Đương, đương nhiên là không rồi, mời vào!” Người đó vội vàng mở cửa.


Tiêu Tịch Hòa đi theo hắn ta vào phòng, vẫn không quên dặn dò người phía sau: “Nếu chàng mệt thì về nghỉ đi, ta xử lý xong sẽ về.”


Tạ Trích Tinh gật nhẹ đầu.


Tiêu Tịch Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, xông thẳng vào phòng.


Tạ Trích Tinh đứng yên hồi lâu, mệt mỏi nên ngồi xuống bậc thềm hành lang dựa vào cột nhìn sao, không hề giữ lời hứa về nghỉ ngơi.


Hồi lâu sau, mí mắt hắn dần nặng trĩu nên bèn chìm vào giấc ngủ giữa tiếng ồn ào.


Khi Tiêu Tịch Hòa ra khỏi phòng thì đã qua nửa đêm, sân yên ắng, Tạ Trích Tinh dựa cột ngủ say.


Cô nhẹ nhàng bước đến trước mặt hắn, vừa định cởi mặt nạ trên mặt hắn thì hắn đột nhiên mở mắt, như thể chưa từng ngủ: “Xong rồi à?”


“Ừm, sao không về ngủ?” Tiêu Tịch Hòa kéo ống tay áo ngắn xuống, che giấu vết thương trên cánh tay.


“Không buồn ngủ.” Tạ Trích Tinh hạ mắt: “Mới lấy máu à?”


“… Tình huống khẩn cấp, bất đắc dĩ phải làm vậy.” Tiêu Tịch Hòa sợ hắn giận, vội vàng bổ sung một câu: “Họ tưởng ta vô ý làm xước, không biết ta cố ý làm đâu.”


Thấy vẻ mặt lo lắng của cô, Tạ Trích Tinh mím môi: “Ta không trách nàng.”


“Ồ…”


Hai người lại không nói gì nữa.


Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa khẽ nói: “Khi chàng sinh, để ta phụ trách đỡ đẻ nhé.” Bây giờ cô cũng là người có kinh nghiệm rồi.           


Tạ Trích Tinh: “… Tiêu Tịch Hòa.”


“Ừ?”


“Ta không phải người Bồng Lai, sẽ không nằm trên giường sinh con như họ đâu.”


Tiêu Tịch Hòa: “… Vậy sinh kiểu gì?”


“Cứ lấy ra thôi.” Tạ Trích Tinh đáp.


Tiêu Tịch Hòa: “???”


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 66: Hôn lễ tại Bồng Lai
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...