Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 65: Giận dỗi
Đêm dần khuya, một tiếng sấm đột nhiên nổ vang, ánh chớp xé rách màn đêm, chiếu sáng núi rừng như giữa ban ngày. Ngay sau tia sáng lóe ấy, cơn mưa lớn trút xuống ào ào như muốn nuốt chửng cả đất trời.
Tiếng mưa ồn ào, len lỏi khắp nơi khiến tông chủ Hợp Hoan Tông bực bội. Cuối cùng bà ta tức giận ngồi bật dậy khỏi giường, lập tức bày kết giới cách âm trong phòng ngủ.
Chỉ trong chốc lát, mọi âm thanh đều biến mất, trong phòng ngủ yên tĩnh đến lạ thường.
Bà ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng lông mày cũng giãn ra, nhưng lại không còn buồn ngủ nữa.
Đêm còn dài, bà ta đứng dậy đi lại hai vòng trong phòng, khi trở lại bàn, mắt bà ta lướt qua chiếc đĩa ngọc bị gãy làm đôi trên bàn. Nhớ đến vẻ mặt vênh váo của Tiêu Tịch Hòa, trong mắt bà ta lóe lên tia sự hận thù. Bà giơ tay đập mạnh xuống bàn, chiếc đĩa ngọc trên bàn cũng rơi xuống đất vỡ vụn, mảnh vỡ lẫn vào khăn bàn.
“Tông chủ nóng tính thật đấy.”
“Ai?” Tông chủ Hợp Hoan Tông quay phắt lại, chỉ thấy một bóng người bước ra từ góc tối.
Một tia chớp khác lóe lên, khuôn mặt y hoàn toàn lộ ra.
Tông chủ Hợp Hoan Tông nhíu mày: “Cổ U?”
Chưa dứt lời, bà ta chợt nhớ ra đệ tử trở về từ đại hội thí luyện Tiên Ma từng nói rằng Cổ U đã bị đoạt xá từ lâu, lập tức cảnh giác: “Ngươi là ai? Sao vào được đây?”
“Ta, tên là Uông Liệt.” Thiếu niên chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn khàn như tiếng trống vỡ.
Tông chủ ngẩn người: “… Ai?”
Từ khi sống lại đến giờ, y đã bị hỏi như vậy không biết bao nhiêu lần. Uông Liệt nhếch mép, lại không hề tức giận: “Bà sẽ sớm biết thôi.”
Nói xong, ngón tay y lóe sáng, nhanh chóng kết thành một trận pháp nhỏ phức tạp.
Một tiếng sấm khác vang lên, căn phòng đóng kín cửa sổ bỗng rung mạnh rồi lại trở về yên tĩnh.
Bên ngoài mưa gió bão bùng, bên trong yên ắng. Tông chủ ngã xuống giữa đống mảnh bàn vỡ, chống tay xuống đất phun ra một ngụm máu.
“Bây giờ, biết ta là ai rồi chứ?” Uông Liệt ép sát từng bước.
Tông chủ cố gắng lùi về phía sau, khăn trải bàn và mảnh vỡ dưới thân ma sát với mặt đất, giữa tiếng ma sát hỗn loạn ấy vang lên một âm thanh trong trẻo.
Là tiếng ngọc bội va chạm.
Trong phòng yên tĩnh như tờ, bất kỳ âm thanh nào cũng bị phóng đại vô hạn. Uông Liệt nghe thấy động tĩnh, ánh mắt dao động, cúi người nhặt một mảnh ngọc vỡ lên.
Trên mảnh ngọc có hai chữ “Tiêu Tịch”, còn mảnh kia trên mặt đất là chữ “Hòa”. Ánh mắt Uông Liệt lóe lên sự kinh ngạc, đột nhiên cười đầy ẩn ý: “Thú vị.”
Mưa càng lúc càng lớn, sấm chớp đan xen, cả đêm không yên.
Trời sáng.
Bồng Lai lại là một ngày nắng đẹp, trời xanh như nước, mây trắng bay lượn.
Tiêu Tịch Hòa đẩy cửa sổ ra, quay đầu nói với Tạ Trích Tinh: “Tuy người ở đây rất đáng ghét, nhưng cảnh sắc thật đẹp.”
“Nàng thích thì đánh chiếm lấy.” Tạ Trích Tinh thuận theo: “Giết hết bọn họ, chỉ còn lại cảnh đẹp.”
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Vậy thì chẳng phải từng tấc đất ở đây đều dính máu sao? Quá tàn bạo rồi.”
“Đuổi xuống biển cho chết đuối là được, đảm bảo sạch sẽ.” Tạ Trích Tinh cũng khá chu đáo khi đề xuất.
Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu, sau khi xác định hắn nghiêm túc, nàng đột nhiên cảm thấy việc chỉnh lại tư tưởng cho hắn rất cần thiết: “Ma Tôn đại nhân, chàng sắp làm cha rồi đấy.”
“Thế thì sao?” Tạ Trích Tinh nhướng mày nhìn cô
“Thế thì…” Tiêu Tịch Hòa chạy lại bên cạnh hắn: “Chàng cũng nên bớt nóng tính, tích chút đức cho con, đừng có suốt ngày hô hào đánh đấm, đáng sợ lắm.”
“Sao nàng biết con ta cần tích đức?” Tạ Trích Tinh khinh thường: “Biết đâu lại là đứa còn hỗn hơn cả ta…”
“Phì phì phì!” Tiêu Tịch Hòa vội vã lấy tay bịt miệng hắn: “Con chúng ta sẽ không hỗn, sau này nhất định sẽ ngoan ngoãn đáng yêu lại hiểu chuyện.”
“Trong người nó có một nửa máu của ta thì chắc chắn chẳng thể ngoan ngoãn hiền lành, tốt nhất là nàng đừng kỳ vọng quá cao.” Tạ Trích Tinh bắt lấy bàn tay đang quấy của cô.
“Không sao đâu, chúng ta sẽ dạy dỗ cẩn thận.” Dù lần đầu làm mẹ, Tiêu Tịch Hòa vẫn rất tự tin trong chuyện giáo dục: “Sau này chàng làm gương tốt là được.”
Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lát: “Hơi khó đấy.”
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ: “Vậy chàng làm vì ta được không? Chàng suốt ngày gây thù chuốc oán, ta ta lo lắm, cũng sợ nữa.”
“Sợ cái gì?” Tạ Trích Tinh không hiểu nỗi lo của cô.
Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút: “Sợ có ngày có kẻ chính nghĩa nào đó đến giết chàng.”
“Không thể nào.” Tạ Trích Tinh vô cùng chắc chắn.
Tiêu Tịch Hòa: “… Mỗi tên phản diện trước khi chết đều tự tin như chàng.”
Nói xong, thấy Tạ Trích Tinh vẫn thản nhiên như không, cô đột nhiên dịu giọng: “Ma Tôn, ta rất sợ chàng sẽ chết.”
Tạ Trích Tinh rung động, hắn cúi đầu nhìn vào mắt cô. Quen biết bao năm, đôi mắt ấy dường như chưa từng thay đổi, vẫn trong veo như nước và có thể nhìn thấu lòng người.
“Chúng ta đều phải bình an mới được.” Cô nói một cách nghiêm túc.
Tạ Trích Tinh im lặng rất lâu, vừa định mở miệng thì Phù Không lại xuất hiện ở cửa, cắt ngang lời hắn.
“Đến giờ ra biển rồi.” Hắn ta nhắc nhở một câu rồi quay đầu bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng hắn ta, Tạ Trích Tinh hỏi cô: “Trước khi hoàn lương, ta có thể giết hắn ta trước được không?”
“… Ngoan, nhịn thêm 2 ngày nữa là được rồi.”
Ngày mai là lễ cưới, bọn họ đã làm theo quy củ của Bồng Lai, từ gặp tộc lão đến kính trà thiếp thất… Dù ai dâng cho ai, tóm lại là đã làm đủ.
Giờ trong các nghi thức trước hôn lễ, chỉ còn lại một lễ cuối ra biển rải quả Tinh Hà.
“Quả Tinh Hà” là loại quả đặc trưng của Bồng Lai, không thể ăn, gặp nước thì nổi, to bằng hạt dẻ bóc vỏ, phát ra ánh huỳnh quang xanh nhạt. Tương truyền rằng 20 năm loại quả này mới kết một lần, chỉ được dùng khi Đảo chủ thành hôn. Dưới sự chứng kiến của tộc nhân, đôi tân lang tân nương sẽ cùng nhau rải quả Tinh Hà xuống biển, cầu được thần Biển che chở, trăm năm bền chặt.
“Thật sự có tác dụng sao?” Dù đây là thế giới huyền huyễn, chuyện gì cũng có thể, nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn cảm thấy việc này chẳng khác nào mê tín dị đoan.
“Không hề.” Lâm Phàn đáp thay: “Quả Tinh Hà ngâm trong nước biển 7 – 8 ngày là mục nát.”
Nói xong, y thở dài: “Quả đẹp thế mà ném xuống nước, thật uổng.”
“Huynh đã từng thấy rồi sao?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Lúc này cô cùng Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn đứng trên bờ biển nhìn người Bồng Lai vây quanh bờ biển bận rộn, vẫn chưa thấy cái gọi là quả Tinh Hà.
Lâm Phàn gật đầu: “May mắn được thấy một quả, rất đẹp.”
Ngay cả Lâm Phàn – một cậu ấm nhà giàu ở Ma giới cũng khen đẹp, vậy chắc chắn là vô cùng đẹp. Tiêu Tịch Hòa càng thêm hiếu kỳ, vừa định hỏi Tạ Trích Tinh có từng thấy chưa thì Tiểu An – người đến hóng vui đã vẫy tay gọi: “Tiêu đạo hữu mau lên! Chỉ còn đợi tỷ thôi!”
“… Ta phải qua đó rồi.” Tiêu Tịch Hòa ngoan ngoãn nói.
Tạ Trích Tinh khẽ nhếch môi: “Đi đi.”
Tiêu Tịch Hòa thấy tâm trạng hắn khá tốt, lập tức yên tâm hơn nhiều, men theo lối nhỏ xuống bãi biển. Tạ Trích Tinh nhìn theo bóng cô khuất dần, nụ cười trên môi chợt tắt, cả người toát ra khí thế người lạ chớ gần.
“… Thiếu chủ, vui vẻ lên nào, ngày mai là có thể hủy hôn ước rồi.” Lâm Phàn an ủi
Tạ Trích Tinh vô cảm đáp: “Vợ ngươi gả cho người khác, ngươi có thể vui vẻ nổi sao?”
“Ta làm gì có vợ.” Lâm Phàn thành thật trả lời.
Tạ Trích Tinh: “Mẹ ngươi thì sao?”
“… Ngài đang mắng ta hả.” Lâm Phàn cạn lời, nhưng cũng chẳng để tâm: “Ngài nói vậy cũng đúng, đúng là hơi khó chịu, nhưng chúng ta cũng chẳng còn cách nào khác. Đợi vài ngày nữa cơ thể ngài hoàn toàn ổn định, chúng ta sẽ dẫn 100 ngàn Ma tướng đến đây san bằng Bồng Lai, xem Phù Không còn dám uy h**p chúng ta nữa không.”
Tạ Trích Tinh nhếch mép, không để ý đến y.
Trong lúc hai người nói chuyện, Tiêu Tịch Hòa đã chạy đến trước mặt Phù Không.
“Tiêu đạo hữu, tỷ nắm tay Đảo chủ đi.” Tiểu An hào hứng nói. Trước đó vì Tiêu Tịch Hòa xuất thân từ Hợp Hoan Tông, ai cũng tưởng rằng cô đã mất tư cách gả cho Đảo chủ. Nhưng không ngờ những năm nay cô vẫn giữ mình trong sạch, hoàn toàn không có trên 5 người đàn ông, còn đồng ý hôn sự với Đảo chủ.
Dù nghe đồn cô vẫn thiên vị Ma Tôn, nhưng tin rằng thời gian sẽ khiến cô nhận ra cái tốt của Đảo chủ.
“Nắm tay nắm tay!” Tiểu An tiếp tục hò reo.
Tiêu Tịch Hòa liếc cậu ta: “Nắm cái gì mà nắm, chẳng trang trọng chút nào.”
Tiểu An bị mắng, chu môi nhưng cũng biết điều mà im. Phù Không vẫn bình tĩnh như thể chưa từng nghe họ nói gì về mình.
Vì những hành động gần đây của đám Tiêu Tịch Hòa mà người dân trên đảo rất bất mãn với vị phu nhân Đảo chủ tương lai này, nhưng khi nhìn thấy cô và Phù Không xứng đôi như vậy, trong lòng họ cũng bớt đi phần oán giận.
Nghi thức bắt đầu, người dân trên đảo tự động đứng thành hai hàng, nhường đường cho hai người. Cuối con đường, bên bờ biển đặt một chiếc rương vuông vức cao khoảng hai thước.
Trong rương, hẳn là quả Tinh Hà.
Tiêu Tịch Hòa kìm nén sự tò mò, cùng Phù Không đi dọc theo con đường nhỏ ra bờ biển.
“Ta vẫn cho rằng hắn không xứng với cô.” Phù Không đột nhiên nói.
Tiêu Tịch Hòa nheo mắt, coi như không nghe thấy.
Phù Không chẳng bận tâm đến phản ứng của cô, chỉ tiếp tục nói: “Hắn kiêu ngạo, tàn nhẫn, coi trời bằng vung, làm gì cũng bất chấp hậu quả, chỉ thuận theo ý mình. Quan trọng nhất là cô sợ chết, còn hắn thì không cần mạng, cô chắc chắn hai người…”
“Nói đủ chưa?” Tiêu Tịch Hòa mất kiên nhẫn: “Ta đã không thèm để ý rồi mà ngài còn được nước lấn tới hả?”
Phù Không nhìn cô: “Cô chắc chắn hắn thích cô ư?”
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Không thích ta thì tại sao lại sinh con cho ta.”
“Ở Bồng Lai, nam nhân nào cũng có thể sinh con.” Phù Không không đồng tình.
Tiêu Tịch Hòa khẽ nhếch môi: “Nhưng hắn không phải người Bồng Lai, cũng không giống các ngài, mặc định đàn ông phải sinh con, thế mà hắn vẫn bằng lòng làm đến mức đó vì ta. Sự khác biệt ấy, ngài có hiểu nổi không?”
“Hắn có lẽ thích cô, có thể hắn đã hy sinh rất nhiều vì cô, nhưng quan hệ giữa người với người đâu chỉ dựa vào hy sinh là đủ, còn phải có tôn trọng. Với tính cách cao ngạo như hắn, liệu hắn có thật sự tôn trọng cô không? Còn cô, cô có chịu được cảnh làm một kẻ theo sau, chiều chuộng hắn, chăm sóc hắn, để cảm xúc của mình phụ thuộc vào tâm trạng hắn cả đời không?”
“Ngài chưa nói xong hả?” Tiêu Tịch Hòa nổi cáu, giọng nói lớn hơn một chút.
Người dân trên đảo đang vỗ tay phía sau nhìn nhau, không biết chuyện gì đã xảy ra. Còn Lâm Phàn đang quan sát ở phía xa cũng nhận thấy có gì đó không ổn, nhìn sang Tạ Trích Tinh với vẻ hóng chuyện: “Không phải hai người họ sắp đánh nhau đấy chứ?”
“Tốt nhất là vậy.” Tạ Trích Tinh thản nhiên xem kịch hay, không sợ chuyện lớn.
Tiêu Tịch Hòa cũng nhận ra mình phản ứng hơi quá, hít sâu một hơi rồi hạ giọng: “Nếu ngài còn muốn tiếp tục thì tốt nhất đừng chọc giận ta.”
Phù Không nhếch mép, không nói nữa.
Tiêu Tịch Hòa cũng không để ý đến hắn ta, hai người im lặng đi đến bờ biển. Dưới sự chứng kiến của tộc nhân phía sau, họ cùng nhau mở chiếc rương ra.
Chỉ trong nháy mắt, trong rương phát ra những đốm sáng lấp lánh, phủ lên hai người một lớp ánh sáng lung linh. Tiêu Tịch Hòa đột nhiên mở to mắt, ngay cả hơi thở cũng chậm lại.
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao thứ này lại được gọi là “quả Tinh Hà”, chính ánh sáng xanh nhạt như những ngôi sao nhỏ đã tụ tập lại với nhau thành dải Ngân Hà. Nhìn kỹ mới thấy mỗi quả đều có hoa văn khác nhau, lấp lánh mà tĩnh lặng, đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Cô ngẩn người nhìn hồi lâu, cho đến khi Phù Không cầm một nắm quả lên, thản nhiên ném thẳng xuống biển cô mới giật mình tỉnh lại: “Cứ… thế ném đi sao?”
“Phải.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Đám người Bồng Lai này đúng là phung phí của trời, không sợ bị sét đánh sao!
Nhìn những quả Tinh Hà xinh đẹp, Tiêu Tịch Hòa chợt muốn chộp lấy vài quả mang đi, nhưng nghĩ tới việc còn phải dùng Suối Sinh Tử thêm mấy ngày nữa, cô đành đau lòng cầm một nắm quả lên ném xuống nước.
“Quả Tinh Hà có gai à?” Dù ở khá xa, Tạ Trích Tinh vẫn thấy được vẻ đau xót trên mặt cô.
Lâm Phàn lại rất hiểu chuyện: “Không có gai, nhưng tự tay ném đi thứ đẹp như vậy, đáng tiếc thật.”
“Đến mức đó sao.” Tạ Trích Tinh nhếch môi, lại nhìn về phía bờ biển.
Không biết từ lúc nào, mặt biển đã đầy những quả Tinh Hà đang trôi, từng quả phát ra ánh sáng mờ ảo, đung đưa theo từng đợt sóng.
Đúng là rất đẹp.
Nghi thức rất đơn giản, rải xong quả là xong, dân đảo vừa nói cười vừa tản đi. Tiêu Tịch Hòa cũng định rời đi, nhưng Phù Không bỗng nắm lấy cổ tay.
“Còn chuyện gì nữa à?” Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, muốn rút tay ray ra theo phản xạ.
Phù Không cúi đầu, bàn tay còn lại đặt lên lòng bàn tay cô, rồi trước khi cô kịp giãy, hắn ta đã buông ra.
Trong lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa có thêm một quả Tinh Hà.
“Tịch Hòa cũng thích.” Hắn ta nói.
Ký ức cơ thể lại trỗi dậy, tim Tiêu Tịch Hòa nhói đau, ngơ ngác ngẩng lên nhìn hắn ta. Phù Không chạm phải ánh mắt cô thì khựng lại, như thể hắn ta cũng nhìn thấy hình bóng của người khác từ đôi mắt ấy.
Tiêu Tịch Hòa mấp máy môi, đang định lên tiếng thì quả Tinh Hà trong lòng bàn tay đột nhiên biến mất. Cô vô thức ngẩng đầu lên thì thấy không biết Tạ Trích Tinh đã chạy tới từ lúc nào, ném thứ đó xuống biển.
“Quả Tinh Hà…” Lâm Phàn kêu lên tiếc nuối.
Tiêu Tịch Hòa cũng vô thức bước lên một bước muốn nhặt lại, nhưng bắt gặp ánh mắt không vui của Tạ Trích Tinh thì tỉnh táo ngay.
“Ngay cả chút lòng bao dung ấy mà Ma Tôn cũng không có sao?” Phù Không hờ hững lên tiếng.
Tạ Trích Tinh phớt lờ hắn ta, nhìn thẳng vào Tiêu Tịch Hòa: “Nàng đâu phải ăn mày, đừng có giữ rác rưởi làm gì.”
Tiêu Tịch Hòa nào dám phản bác, chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu.
Phù Không cười nhạo một tiếng, xoay người rời đi.
Tiêu Tịch Hòa hít mũi, lặng lẽ đi nắm tay Tạ Trích Tinh nhưng bị hắn né tránh, sải bước rời khỏi đó.
Lâm Phàn nhìn người này lại nhìn người kia, cuối cùng hỏi Tiêu Tịch Hòa: “Thiếu phu nhân, có cần ta đi nhặt lại cho cô không?”
“… Không cần, Ma Tôn không thích.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, vội vàng đuổi theo.
Lâm Phàn thấy vậy chỉ biết thở dài, cố nén cơn thôi thúc nhảy xuống biển.
Tiêu Tịch Hòa vừa đuổi theo Tạ Trích Tinh, vừa vội vàng giải thích: “Ta không định nhận đồ của ngài ấy, chỉ là ký ức nguyên thân ảnh hưởng nên ngẩn người một chút thôi.”
“Quả Tinh Hà rất đẹp, ta cũng rất thích, nhưng thích không có nghĩa là muốn nhận. Cho dù chàng không đến, ta cũng sẽ trả lại cho ngài ấy.”
“Chàng đừng giận nữa, cùng lắm thì sau này ta sẽ không để ý đến ngài ấy nữa. Chờ chàng an thai xong, chúng ta sẽ rời khỏi Bồng Lai, cả đời này cũng không quay lại nữa. Chàng đi chậm thôi, đừng đi nhanh quá, cẩn thận đứa bé…”
Tiêu Tịch Hòa giải thích mãi mà chẳng nhận được lời đáp nào, bèn bực bội dừng lại: “Tạ Trích Tinh! Ta thật sự không hiểu tại sao chàng lại giận, chàng tưởng ta muốn diễn kịch với ngài ấy sao? Rốt cuộc ta làm tất cả những điều này là vì ai chứ!”
Tạ Trích Tinh không để ý tới cô, tiếp tục đi về phía trước.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi: “Nếu chàng còn đi nữa, ta thật sự giận đấy.”
Tạ Trích Tinh cười lạnh quay đầu lại: “Nàng giận thì có thể làm gì?”
Tiêu Tịch Hòa nhìn chằm chằm hắn, hốc mắt đột nhiên đỏ lên. Tạ Trích Tinh hơi khựng lại, vô thức siết chặt lòng bàn tay.
“Cũng đúng, ta có thể làm gì chứ.” Tiêu Tịch Hòa nhếch môi, giọng nghẹn lại.
Lòng Tạ Trích Tinh nhói đau, hắn bước một bước về phía cô nhưng lại dừng lại, quay mặt đi chỗ khác.
Một lúc lâu sau, Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, bình tĩnh lại rồi lặng lẽ đi đến trước mặt hắn: “Chàng đừng đi nhanh quá, cẩn thận lại mệt.”
Tạ Trích Tinh mím môi, cuối cùng vẫn đưa tay ra.
Tiêu Tịch Hòa cúi đầu, nắm lấy tay hắn.
Hai người im lặng đi về chỗ ở, dọc đường mười ngón tay đan vào nhau nhưng không ai nói gì.
Sắp đến nơi ở, hai người gặp Tiểu An. Tiểu An vừa nhìn thấy hai người nắm tay nhau thì ngập ngừng, nhịn một lúc mới nói một câu: “Tiêu đạo hữu, sau này tỷ phải công bằng một chút.”
Tiêu Tịch Hòa gượng cười, rồi quay về cùng Tạ Trích Tinh.
“Đói chưa?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Tạ Trích Tinh: “Ừ.”
“Ta nấu mì cho chàng nhé.” Tiêu Tịch Hòa nói xong thì vào bếp.
Tạ Trích Tinh lập tức đi theo, đứng ở cửa bếp nhìn cô bận rộn.
Một lúc lâu sau, hắn chủ động nói: “Ta giúp nàng.”
“Không cần, chàng về phòng nghỉ ngơi đi.” Tiêu Tịch Hòa ngẩng lên mỉm cười, rồi cúi đầu tiếp tục làm.
Tạ Trích Tinh siết chặt nắm tay, vẻ mặt vẫn bình tĩnh: “Ta quạt cho nàng nhé.”
“Thật sự không cần.” Tiêu Tịch Hòa laị ngẩng đầu lên: “Đi nghỉ ngơi đi, chàng ở đây cũng chẳng giúp được gì.”
Đây là lần đầu tiên cô đuổi hắn ra khỏi bếp.
Tạ Trích Tinh nhìn cô hồi lâu rồi xoay người đi, nhưng hắn không vào phòng mà ngồi ngoài sân, chỉ cần ngẩng đầu là có thể thấy cô đang bận rộn trong bếp.
Tiêu Tịch Hòa không hề nhìn ra ngoài, chỉ cắm cúi nấu nướng.
Giữa bếp và sân dường như có một tấm kết giới vô hình, chia họ thành hai thế giới khác nhau. Tạ Trích Tinh nhìn cô rất lâu, mấy lần muốn bước đến nhưng đều cố nén lại.
Một lúc lâu sau, Tiêu Tịch Hòa bưng một bát mì ra: “Chàng ăn ở đây hay về phòng?”
“… Ở đây.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, đặt bát mì trước mặt hắn rồi ngồi xuống đối diện hắn.
Giống như trước kia, hắn ăn cô nhìn, nhưng dường như lại có gì đó khác biệt.
Tạ Trích Tinh vừa ăn vừa nhìn cô, Tiêu Tịch Hòa yên lặng ngồi đối diện hắn. Mỗi lần hắn nhìn qua, cô đều cười với hắn.
Bữa ăn kết thúc trong im lặng của ánh nhìn qua lại, Tiêu Tịch Hòa đưa tay định lấy bát thì lại bị Tạ Trích Tinh giành trước một bước: “Để ta rửa.”
Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã bưng bát vào bếp.
Một lát sau, tiếng bát đĩa vỡ vang lên, Tiêu Tịch Hòa vội vàng chạy vào bếp thì thấy Tạ Trích Tinh cau mày nhìn chiếc bát vỡ thành mấy mảnh trên mặt đất.
“Không, không sao chứ?” Tiêu Tịch Hòa lo lắng hỏi.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh thoáng lộ vẻ lúng túng: “Là ta sơ ý.”
“Không bị thương chứ?” Tiêu Tịch Hòa quan tâm hơn đến điều này hơn.
Tạ Trích Tinh khẽ lắc đầu.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, đỡ hắn tránh những mảnh vỡ, cô bước ra khỏi bếp với hắn.
“Chàng đi nghỉ ngơi đi, ta dọn mấy thứ này trước kẻo đâm vào chân.” Tiêu Tịch Hòa nói xong lại vào bếp.
Tạ Trích Tinh vẫn đứng ở cửa, cô phải nhấn mạnh thêm: “Đi nghỉ ngơi đi.”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh dao động, cuối cùng hắn vẫn xoay người về phòng. Tiêu Tịch Hòa liếc thấy hắn đã vào, tay đang quét bỗng dừng lại, cô thở ra một hơi dài, vẻ mệt mỏi trên mặt không giấu nổi nữa.
Cô nán lại trong bếp rất lâu rồi cũng trở về phòng, may mà Tạ Trích Tinh đã ngủ nên cô không cần phải giả vờ nữa. Tiêu Tịch Hòa kéo chăn cho hắn rồi ngồi một mình bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn hàng dừa ngoài kia.
Tạ Trích Tinh từ từ mở mắt, nhìn trần một lát rồi lại nhắm mắt lại.
Chớp mắt đã đến tối, Lâm Phàn lại chạy đến ăn cơm, Tiêu Tịch Hòa cố ý làm thêm hai món.
“Cảm ơn Thiếu phu nhân, hôm nay ta rửa bát.” Lâm Phàn xung phong nhận việc.
Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Thôi đi, huynh đừng có làm vỡ hết bát của ta.”
“Rửa bát có gì khó chứ?” Lâm Phàn không phục.
“Ma Tôn lợi hại như vậy, chẳng phải hồi trưa cũng làm vỡ bát sao?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.
Lâm Phàn kinh ngạc nhìn Tạ Trích Tinh: “Thiếu chủ, ngài còn rửa bát nữa sao?”
“Hơi khó, không thành công.” Khóe môi Tạ Trích Tinh hơi cong lên.
Lâm Phàn hít sâu một hơi: “Đến ngài còn không xong, vậy chắc ta cũng chịu.”
Ba người ăn tối xong, Tiêu Tịch Hòa vào bếp dọn dẹp. Lâm Phàn nhìn bóng dáng bận rộn của cô, hạ giọng hỏi Tạ Trích Tinh: “Có phải Thiếu phu nhân đang giận ngài không?”
Tạ Trích Tinh im lặng một lát: “Hình như là vậy.”
“Cái gì mà hình như, rõ ràng là đang giận! Tuy nhìn bề ngoài vẫn bình thường, nhưng ta vừa nhìn qua đã thấy nàng ấy không vui rồi.” Lâm Phàn tặc lưỡi: “Phải nói là tính nàng ấy tốt thật, nhịn đến giờ mới giận.”
“Ý ngươi là gì?” Tạ Trích Tinh ngẩng đầu nhìn y.
Bị hắn nhìn, Lâm Phàn hơi chột dạ, nhưng vẫn liều mở miệng: “Tiểu cô nương nhà người ta đều được đạo lữ yêu chiều che chở, nhưng hai người lại ngược lại, từ trước đến nay đều là nàng ấy chiều chuộng ngài. Tuy ngài cũng làm không ít việc cho nàng ấy, cũng mang thai đứa bé cho nàng ấy, nhưng ngày thường, ngay cả một câu nói hay cũng không có. Thỉnh thoảng ngài còn nổi giận hay tỏ thái độ với nàng ấy, nàng ấy có thể nhịn đến bây giờ thật sự đỉnh lắm đấy.”
Y càng nói càng thấy Tiêu Tịch Hòa đáng thương: “Con gái nhà người ta đều thích làm nũng hờn dỗi, nàng ấy thì hay rồi, không những phải chịu đựng tính tình của ngài mà bản thân giận còn phải cố ép mình nuốt xuống.”
“Ta không hề tỏ thái độ với nàng ấy.” Tạ Trích Tinh nghiêm mặt.
Lâm Phàn nhướn mày: “Thật sao? Vậy hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”
Tạ Trích Tinh im lặng không nói.
“Ngài biết nàng ấy phối hợp diễn kịch là vì ngài, cũng biết thỉnh thoảng nàng ấy mất kiểm soát là do bị ký ức nguyên thân ảnh hưởng, cái gì ngài cũng biết mà vẫn nổi nóng suốt, chẳng phải ngài đang dựa vào việc nàng ấy yêu chiều sao?”
Lâm Phàn thở dài: “Đừng nói là vì mang thai nên tâm trạng ngài mới thất thường nhé, có phải vì mang thai hay không trong lòng ngài rõ nhất.”
Tạ Trích Tinh mím môi: “Ta chỉ là…”
Hắn chỉ nói được ba chữ đã bắt gặp ánh mắt tò mò hóng chuyện của Lâm Phàn, đột nhiên không nói nên lời: “Liên quan gì đến ngươi?”
Lâm Phàn: “…”
Hai người trừng mắt nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng Lâm Phàn mới nặn ra được một câu: “Dù sao ngài cũng nên xin lỗi Thiếu phu nhân đi chứ? Dù sao lần này cũng là ngài gây sự vô lí mà.”
“Từ nhỏ tới lớn Tạ Trích Tinh ta đã bao giờ phải xin lỗi người khác chưa?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng hỏi ngược lại.
Lâm Phàn: “…” Thôi được rồi.
Tiêu Tịch Hòa rửa bát xong đi ra thì Lâm Phàn đã rời đi, chỉ còn Tạ Trích Tinh ngồi trong sân.
“Trễ rồi, nghỉ ngơi thôi.” Tiêu Tịch Hòa cười nói.
Tạ Trích Tinh nhìn cô hồi lâu, thản nhiên nói: “Không muốn cười thì đừng cười.”
Tiêu Tịch Hòa khó hiểu, đang định hỏi làm sao vậy thì hắn đã đứng dậy về phòng. Tiêu Tịch Hòa đứng một mình một lát, thở dài một tiếng rồi đi theo vào.
Ban đêm, hai người nằm cạnh nhau, không ai nói gì.
Đêm ở Bồng Lai luôn có tiếng gió, thỉnh thoảng lắng tai nghe còn có thể nghe thấy tiếng sóng biển mơ hồ. Tiêu Tịch Hòa nằm yên lặng, cố gắng phân biệt hoa văn trên màn giường trong bóng tối.
Một lúc lâu sau, cuối cùng cô cũng thấy buồn ngủ, bèn xoay người quay mặt vào tường ngủ. Trong bóng tối, Tạ Trích Tinh siết chặt nắm tay rồi lại buông ra.
Đêm dần khuya, hắn chẳng tài nào chợp mắt. Lăn qua lăn lại hồi lâu, cuối cùng hắn lặng lẽ ngồi dậy, đẩy cửa bước ra ngoài.
Tiếng gió đêm ở Bồng Lai càng lúc càng lớn, tiếng sóng biển cũng càng lúc càng to, trong không khí phảng phất vị mặn tanh. Chẳng đến mức khó chịu, nhưng lại khiến người ta bất chợt nhớ nhung bầu không khí trong trẻo, không mùi bên ngoài
Biển Bồng Lai nguy hiểm, mê người, ngay cả bọt sóng cũng như có sinh mệnh, thừa lúc không ai hay mà vươn vuốt bày răng, dụ dỗ từng kẻ đi bộ bước xuống biển. Sao trời lấp lánh lặng lẽ treo trên trời như thần linh nhìn xuống thế gian, thương xót nhìn mỗi sinh mệnh.
Đêm dài đằng đẵng kết thúc, mặt trời đỏ nhảy khỏi mặt biển, vạn vật bỗng trở nên sáng rõ.
Tạ Trích Tinh mang theo hơi muối tanh ẩm ướt, bước đi giữa ánh sáng ban mai. Phù Không đang định vào khách trọ, thoáng thấy bóng hắn thì khựng lại.
Khi nhìn thấy Tạ Trích Tinh tóc tai rối bời, quần áo xộc xệch, áo choàng cũng ướt hơn phân nửa, Phù Không khựng lại chế nhạo: “Ma Tôn xuống biển bắt cá sao?”
“Liên quan mẹ gì đến ngươi.” Tạ Trích Tinh hiếm khi nói tục.
Ánh mắt Phù Không lóe lên vẻ khinh thường, lạnh lùng nhìn Tạ Trích Tinh đi vào cửa. Mãi đến khi nhìn thấy thứ rơi ra từ tay áo hắn, hắn ta mới nhịn không được gọi hắn lại: “Tạ Trích Tinh.”
Tạ Trích Tinh nhíu mày, quay đầu nhìn hắn ta.
“Hôm nay là ngày thành hôn của ta và Tịch Hòa.” Phù Không nhắc nhở.
Mặt Tạ Trích Tinh lập tức đen lại.
Mặt trời dần dần lên cao, ánh nắng càng lúc càng gay gắt.
Tiêu Tịch Hòa mở mắt ra trong căn phòng sáng trưng, sờ vào chỗ nằm bên cạnh theo thói quen.
Trống không.
Tiêu Tịch Hòa khựng lại, dần tỉnh hẳn. Vừa ngồi dậy, đập vào mắt cô là một vùng ánh sáng lấp lánh như Ngân Hà.
Trong tầm mắt cô đầy ắp những quả Tinh Hà còn ướt sũng và dính nước biển.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 65: Giận dỗi
10.0/10 từ 50 lượt.
