Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình


Trên mây, Tiêu Tịch Hòa đứng dưới cái miệng rộng của Cá Sấu, hai bên trái phải có Gấu Cả và Gấu Út hộ pháp, mặc cho lửa bay tàn phá cũng không thể đến gần cô nửa bước. Tuy cô chỉ còn lại 3 điểm, nhưng lại giống như vị tướng quân cô độc trấn giữ cửa ải, một người giữ cửa, vạn người không mở nổi.


“Khí thế mạnh quá, đây còn là tiểu sư muội mà ta biết không vậy?” Liễu An An ngẩn người nhìn cô, bỗng dâng lên cảm giác xa lạ.


Hứa Như Thanh xoa đầu nàng ấy, đang định mở miệng thì thấy Tiêu Tịch Hòa trên mây suýt bị đánh lén, sợ tới mức run bắn cả người.


“… Đúng là muội ấy, không thay đổi.” Liễu An An yên tâm rồi.


Hứa Như Thanh dở khóc dở cười.


Tiêu Tịch Hòa lôi ra bốn con linh thú, tình thế trên sân lập tức nghiêng về phía cô. Cùng với tiếng kêu thê lương của con Huyền Ô bên đối thủ, đệ tử Côn Lôn là người đầu tiên bị loại.


“Xem ra Huyền Ô của tán tu này, cũng không đến nỗi tệ.” Chưởng môn Thục Sơn nói đầy ẩn ý.


Sắc mặt Lâm Diệc âm u: “Chỉ là Trúc Cơ, nếu không phải nhờ may mắn bám được vào Tạ Trích Tinh, thì làm sao có được cơ duyên này.”


“Đại đạo cực kỳ đơn giản, khí và vận thiếu một thứ cũng không được. Nàng ta chỉ là Trúc Cơ mà đi được đến ải này, đã thắng hơn phần lớn tu giả trên đời rồi.” Chưởng môn Thục Sơn nhếch môi.


“Xem ra Chu Chưởng môn đánh giá nàng ta rất cao nhỉ?” Lâm Diệc cười lạnh nhìn ông ta: “Chẳng lẽ ngươi quên rồi, nếu nàng ta lọt vào 10 hạng đầu, Thập đại Tiên môn ắt sẽ có 1 phái bị loại, biết đâu kẻ bị loại chính là phái Thục Sơn của ngươi đấy.”


“Thế sao?” Chưởng môn Thục Sơn không cho là đúng.


Thí luyện trận pháp đã bắt đầu được hai khắc, đệ tử duy nhất thăng cấp của Hợp Hoan Tông vừa bị lửa loại bỏ cách đây không lâu. Hiện tại trên sân chỉ còn lại 2 tán tu và Cửu đại Tiên môn. Cho dù Tiêu Tịch Hòa thăng cấp, cũng không thể ngăn cản phái Thục Sơn lọt vào 10 hạng đầu. Mà trận thi đấu cuối cùng là xếp hạng theo thực lực thuần túy, cô chỉ là Trúc Cơ, không được dùng linh thú và pháp khí, đã định sẵn là người đứng chót, làm sao ảnh hưởng đến thứ hạng của phái Thục Sơn được.


Chưởng môn Thục Sơn tính toán rất hay, thế nhưng ngay giây tiếp theo, ông ta tận mắt nhìn thấy trong số 3 đệ tử thăng cấp nhà mình, đã có 2 người bị loại mất!


Sắc mặt ông ta biến đổi, bật dậy quá mạnh khiến cái ghế bị lật nhào, phát ra tiếng động lớn.


Lâm Diệc lập tức cười: “Chu Chưởng môn, sao tự nhiên lại sốt ruột thế?”


Chưởng môn Thục Sơn nhìn chằm chằm vào tên tán tu còn lại vừa loại đệ tử nhà mình, môi tái nhợt không thốt nên lời.


Lâm Diệc ban nãy bị ông ta châm chọc hồi lâu, đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội châm chọc lại: “Xem ra tán tu khóa này ghê gớm thật, thậm chí còn loại bỏ được cả đệ tử yêu quý của Chu Chưởng môn, lại còn loại 2 người một lúc.”


“Ngươi có gì mà đắc ý.” Chưởng môn Thục Sơn nghiến răng nghiến lợi nhìn ông ta: “Thực lực tên tán tu này không tầm thường, nếu hắn thăng cấp thành công, không ngoài dự đoán sẽ đứng nhất. Đến lúc đó danh hiệu Đệ nhất Tiên môn của ngươi bị hắn cướp mất, ta xem ngươi còn mặt mũi nào đứng trong Tu Tiên giới!”


Lâm Diệc rõ ràng chưa nghĩ đến khía cạnh này, khựng lại một chút rồi nói: “Đó là chuyện sau này phải lo, bây giờ ta chỉ muốn chọc ngươi tức chết thôi.”


Chưởng môn Thục Sơn: “…”


Khi phát hiện Chung Thần một mình chấp 10 mà vẫn không rơi vào thế hạ phong, các Tiên môn khác cũng bắt đầu đứng ngồi không yên.


Đại hội thí luyện tổ chức nhiều lần như vậy, giữa Thập đại Tiên môn sớm đã có sự ngầm hiểu. Cho dù thực lực chênh lệch thế nào, ở ải 20 chọn 10 này, đều phải đảm bảo mỗi phái giữ lại được 1 người thăng cấp. Vì vậy bao năm qua dù thứ hạng thay đổi ra sao, họ vẫn luôn nằm trong 10 hạng đầu, chưa từng xảy ra chuyện ngoài ý muốn.


Thế nhưng sự xuất hiện của Tiêu Tịch Hòa và Chung Thần đã phá vỡ sự cân bằng này.


Hợp Hoan Tông đã bị loại, nếu hai người này tiếp tục thăng cấp, thì chắc chắn sẽ có thêm 1 Tiên môn bị loại. Mà hai người bọn họ, một người thực lực mạnh mẽ, một người linh thú đáng gờm, đệ tử trên sân gần như không ai là đối thủ của họ, bất kỳ Tiên môn nào cũng có khả năng bị loại.


Nghĩ đến đây, các vị Chưởng môn quyền cao chức trọng đều không nhịn được mà đứng dậy, chỉ có Tông chủ Hợp Hoan Tông đã bị loại từ sớm là vẫn bình thản ngồi uống trà.


Trên mây, chúng đệ tử Tiên môn cuối cùng cũng nhận ra, đối đầu với Tiêu Tịch Hòa hay Chung Thần đều không có cửa thắng. Thay vì giữ cái quy ước giữa các Tiên môn mà nỗ lực loại bỏ người ngoài, chi bằng chọn quả hồng mềm mà nắn, giữ được suất thăng cấp trước đã.


Mọi người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, nhưng mãi vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cuối cùng vẫn là đệ tử Thục Sơn còn sót lại, trở tay loại bỏ đệ tử Huyền Môn duy nhất bên cạnh.


“Chuyện… chuyện này có phải quá đáng lắm không!” Chưởng môn Huyền Môn lập tức đến hỏi tội Chưởng môn Thục Sơn.


Chưởng môn Thục Sơn liếc ông ta một cái: “Cũng đâu có phạm quy, quá đáng chỗ nào?”


“Nhưng những năm trước chưa từng có tình huống này!” Chưởng môn Huyền Môn tức nghẹn họng, lại không tiện nói thẳng ra.


Chưởng môn Thục Sơn cười khẩy một tiếng: “Những năm trước cũng chưa từng có tán tu nào đi đến ải này, kỹ năng không bằng người khác, thì phải nhận thua thôi.”


Ông ta hoàn toàn không quan tâm ai vào top 10, chỉ quan tâm nhà mình có lấy được thứ hạng tốt hay không. Nhìn Lâm Diệc bên cạnh, rõ ràng cũng nghĩ như vậy.


Chưởng môn Huyền Môn ôm nỗi khổ không nói ra được, chỉ đành tức tối bỏ đi.


Trên mây, đệ tử Huyền Môn vừa bị loại, tình thế lập tức rõ ràng. Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng phá vỡ rào chắn, xuất hiện trước mặt Tiêu Tịch Hòa.


“Ma Tôn!” Tiêu Tịch Hòa cười chạy tới đón.


Tạ Trích Tinh nhìn bốn vị hộ pháp bên cạnh cô, khóe môi cong lên một chút: “Xem ra ải này nàng khá thuận lợi.”


“Vô cùng thuận lợi luôn.” Tiêu Tịch Hòa vừa nói xong, Chung Thần lại giải quyết thêm 1 tu giả, cùng lúc đó Ma tộc cũng vừa vặn còn lại 10 người.


Thí luyện kết thúc.


Tiêu Tịch Hòa nhìn các tu giả thăng cấp, ngoại trừ Hợp Hoan Tông và Huyền Môn bị loại toàn bộ, Bát đại Tiên môn khác mỗi phái giữ lại được 1 tu giả, cộng thêm cô và Chung Thần là vừa đủ 10 người.


Cái đám người này, thành tích chẳng ra sao, nhưng kỹ thuật tính toán điểm số thì hạng nhất. Tiêu Tịch Hòa nhếch môi, thu hồi đám Mỏ Gà vào trong nhẫn.


Ải này kết thúc, chính là ván cuối cùng. Thắng bại giữa Tu Tiên giới và Ma giới sẽ được phân định trong ván này. Chưởng môn của Thập đại Tiên môn với tư cách người làm chứng, cùng nhau bay lên trên mây.


Liễu An An nhìn Tiêu Tịch Hòa trà trộn trong đám ông lớn, bỗng cảm thấy rất ảo diệu: “Đại sư huynh, huynh nhìn tiểu sư muội kìa…”



Hứa Như Thanh nghe vậy, ngẩng đầu nhìn lên mây, Lâm Phàn bên cạnh cũng không nhịn được nhìn theo.


“Sao thế?” Hứa Như Thanh hỏi.


Liễu An An l**m môi: “Trông có giống một con cún lạc vào bầy sói không?”


Hứa Như Thanh: “…”


“Giống thật.” Lâm Phàn tỏ vẻ đồng tình.


Trận chiến cuối cùng là thí luyện đối kháng 1 chọi 1 giữa Tiên và Ma, tổng cộng 10 trận, trong đó một bên sẽ bốc thăm ngẫu nhiên tên của bên kia, bốc trúng tên ai thì người đó là đối thủ của mình. 1 trận phân định thắng thua, cuối cùng cộng 10 trận lại, bên nào có tỷ lệ thắng cao hơn thì thắng, nếu hòa, sẽ bốc thăm 1 người trong 10 người của mỗi bên để đấu thêm 1 trận.


Việc bốc thăm là chế độ luân phiên, kỳ đại hội thí luyện Tiên Ma trước là do Ma tộc bốc, vậy năm nay sẽ do tu giả bốc.


Sau khi 10 người Ma tộc nhập tên vào đá bốc thăm, Tiêu Tịch Hòa và Chung Thần xếp hàng trong đội ngũ tu giả chuẩn bị bốc thăm. Vì ải trước đã loại bỏ 2 Tiên môn, nên hai người không ngoài dự đoán bị những người thăng cấp khác tẩy chay.


Nhìn đám người cố ý chen ngang này, Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Tầm nhìn hạn hẹp quá, nếu Trần đạo hữu mà thăng cấp, chắc chắn sẽ không hành xử như vậy.”


Vừa rồi lúc 20 chọn 10, Trần Oánh Oánh đã bị người của 2 Tiên môn bắt tay loại bỏ.


“Tiêu đạo hữu không cần để ý.” Sắc mặt Chung Thần vẫn bình thường, rõ ràng không bị ảnh hưởng.


Tiêu Tịch Hòa cũng chỉ thuận miệng cảm thán, không thực sự để trong lòng, nghe vậy thì cười cười định nói gì đó, trên tay phải đột nhiên xuất hiện chữ “10” màu đỏ, song song với chữ “3” màu xanh lam trước đó.


Chung Thần thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào con số, bèn tốt bụng nhắc nhở: “Số này là điểm định giá tu vi của cô, cũng là một loại điểm số, nhưng đối với bản thân cô thì không có tác dụng gì. Nếu đối thủ thắng cô, người đó sẽ được cộng 10 điểm, nếu cô thắng đối thủ, thì điểm số của đối phương sẽ được cộng cho cô.”


Cuộc đầu với Ma tộc chỉ phân định thắng bại, điểm số là dành cho xếp hạng nội bộ Tu Tiên giới. Đợi sau khi tỷ thí kết thúc, top 10 sẽ xếp hạng theo điểm số từ cao xuống thấp, mà kết quả xếp hạng chính là thứ tự của các Tiên môn trong 10 năm tới.


Nói đơn giản thì trận cuối cùng là một câu hỏi phụ, trả lời sai không bị trừ điểm, trả lời đúng thì được cộng điểm, nhưng cộng bao nhiêu điểm phụ thuộc vào độ khó của câu hỏi —


Tức là điểm định giá tu vi của đối thủ.


Định giá càng cao, độ khó để thắng càng lớn, sau khi thắng điểm cộng thêm càng nhiều, nhưng tương tự, một khi thua sẽ không có điểm cộng, chỉ có điểm số còn lại của vòng trước là kết quả cuối cùng.


Tiêu Tịch Hòa xoa xoa con số trong lòng bàn tay, nghển cổ nhìn vào lòng bàn tay Chung Thần, quả nhiên thấy một số 10 màu đỏ và một số 15 màu xanh lam.


“Huynh qua ải trước mà vẫn còn 15 điểm cơ à.” Đáy mắt Tiêu Tịch Hòa thoáng hiện vẻ kinh ngạc.


Chung Thần nhếch môi: “Ta tưởng cô sẽ ngạc nhiên vì điểm định giá của ta chỉ có 10 chứ.”


“Giá trị vũ lực của huynh tuy cao, nhưng tu vi cũng sàn sàn như ta, chỉ có 10 là bình thường.” Hơn nữa nam chính mà, định sẵn là phải giả heo ăn thịt hổ, ai hiểu thì hiểu.


Tiêu Tịch Hòa ra vẻ người từng trải vỗ vỗ vai hắn ta, giây tiếp theo đã bị một ánh mắt sắc bén ghim chặt lấy. Cô vô tội nhìn trời, lặng lẽ rụt tay về.


Tạ Trích Tinh cười khẩy một tiếng, lập tức cảm thấy cái thứ trong bụng lại bắt đầu quậy phá, bèn nhíu mày không vui: “Đừng có động đậy lung tung.”


9 Ma tộc đứng đợi thi đấu bên cạnh lập tức đứng thẳng tắp, không dám nhúc nhích.


Tiêu Tịch Hòa đi theo sau Chung Thần chậm rãi nhích lên phía trước, khi những người phía trước lần lượt bốc xong, cuối cùng cũng đến lượt hai người.


“Tiêu đạo hữu, cô bốc trước đi.” Chung Thần nhường một bước sang bên cạnh.


Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Không cần, huynh trước đi.”


“Cô cứ bốc đi, ta lấy cái còn lại là được.” Chung Thần ôn hòa nói.


Tiêu Tịch Hòa nghĩ ngợi, đang định bước lên thì Lâm Diệc – người phụ trách trông coi đá bốc thăm đột nhiên tỏ vẻ không vui: “Coi đây là môn phái nhà mình à? Bốc theo thứ tự xếp hàng ban nãy, không được làm bừa!”


Tay Tiêu Tịch Hòa sắp vươn tới nơi, bị ông ta quát một tiếng lập tức khựng lại giữa không trung.


Lâm Diệc liếc cô một cái, mang khuôn mặt không vướng bụi trần, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ thế tục và khinh thường. Tiêu Tịch Hòa mím môi, ngẩng đầu nhìn đá bốc thăm, nhưng mãi vẫn không hành động.


Chắc là bị dọa sợ rồi, cũng phải, chỉ là một y tu cỏn con, thì can đảm đến mức nào chứ. Mấy Chưởng môn Tiên môn khác cười khẩy, chỉ có Tạ Trích Tinh là lạnh lùng nhìn sang.


Chung Thần thấy Tiêu Tịch Hòa mãi không động đậy, bèn chủ động bước lên: “Đã vậy thì ta bốc trước.” Dù sao kết quả cũng như nhau, thực ra ai bốc trước cũng vậy.


Nói xong, hắn ta định đưa tay ra, nhưng Tiêu Tịch Hòa lại nhanh tay lẹ mắt, lập tức rút một cái tên trước hắn ta. Lâm Diệc không ngờ cô dám đột ngột ra tay, lập tức nổi giận: “Láo xược!”


“Trong quy tắc thí luyện trận cuối cùng, không hề đề cập đến việc bắt buộc phải bốc thăm theo thứ tự xếp hàng, Lâm Chưởng môn cần gì phải tức giận như vậy? Chẳng lẽ đá bốc thăm này bị động tay động chân gì sao?” Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa giơ cái tên ra, trên mặt thoáng vẻ ngạc nhiên: “Là Ma Tôn, hóa ra Lâm Chưởng môn muốn Chung đạo hữu đối đầu với Ma Tôn?”


“Nói bậy! Đá bốc thăm là công bằng nhất, làm sao bản tôn biết được ngươi sẽ bốc trúng cái gì.” Lâm Diệc giận dữ.


Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Ta cũng nghĩ vậy, đại hội long trọng thế này nếu có thể gian lận, thì thế gian còn cái gì gọi là công bằng nữa.”


Cho dù bên trong nhơ nhớp thế nào, bề ngoài đại hội thí luyện Tiên Ma vẫn luôn tuyên truyền là công bằng công chính. Nếu để mọi người cảm thấy bất công, e là đại hội này cũng không tiếp tục được nữa, đến lúc đó dù Côn Lôn có đứng đầu bảng mãi mãi, cũng không thể khiến mọi người tâm phục khẩu phục.


Lâm Diệc nghe vậy, lộ ra vẻ mặt uất ức, trước mặt bao nhiêu người lại không dám dây dưa thêm.


Tiêu Tịch Hòa thấy thế bèn đưa mắt ra hiệu cho Chung Thần, Chung Thần lập tức bốc thăm.


Là Ma tộc có thực lực yếu nhất bên đối phương, điểm số giống bọn họ, chỉ có 10.


Tiêu Tịch Hòa hơi ngẩn ra: “Ta tưởng huynh sẽ bốc trúng người mạnh thứ nhì…”


Lời chưa nói hết, cô đột nhiên hiểu ra, bọn họ là cố tình làm vậy. Kết thúc vòng trước, Chung Thần còn 15 điểm, là cao nhất trong số các tu giả. Chỉ có để hắn ta thua triệt để, mới đảm bảo thứ hạng của hắn ta nằm ngoài top 6, không ảnh hưởng đến thứ hạng của mấy người đứng đầu. Mà Tạ Trích Tinh chắc chắn là lựa chọn an toàn nhất, dù sao trong tình hình hiện tại, vẫn chưa ai là đối thủ của hắn.



Còn sắp xếp cho cô người yếu nhất, thứ nhất là vì coi thường thực lực của cô, thứ hai là sợ các Ma tộc khác nể tình quan hệ giữa cô và Tạ Trích Tinh mà cố ý nhường, làm vậy đảm bảo cô dù có thắng cũng chỉ có 13 điểm, cũng sẽ không tạo thành mối đe dọa cho mấy Tiên môn đứng đầu.


Đám người này tính toán chi li, chính là để triệt tiêu khả năng thăng tiến của các môn phái nhỏ và tán tu, lại còn phải giả vờ đạo mạo chí công vô tư, tạo cho người đời ảo tưởng “các ngươi không thể lọt vào Thập đại Tiên môn là do thực lực của các ngươi không đủ”, đúng là quá sức nực cười.


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, nhíu mày nhìn Chung Thần: “Xin lỗi, ta đã quá chủ quan rồi.”


“Tiêu đạo hữu không cần để ý, cho dù ta đối đầu với Ma Tôn cũng không phải đối thủ của ngài ấy, ngược lại đối thủ bây giờ, còn có khả năng thắng.” Chung Thần nghiêm túc nói.


Cũng phải, tuy bây giờ hắn ta đã dần bộc lộ tài năng, nhưng vẫn chưa đến thời kỳ đỉnh cao, vẫn chưa thể đánh một trận với Tạ Trích Tinh. Nghĩ đến đây, Tiêu Tịch Hòa cũng thấy nhẹ lòng: “Vậy thì đánh cho tốt, kết quả cuối cùng thế nào còn chưa biết đâu.”


“Cô cũng vậy.” Chung Thần nói xong, nghĩ đến việc cô phải đối đầu với Tạ Trích Tinh, không phải vấn đề đánh tốt hay không tốt, hắn ta do dự một chút rồi bổ sung: “Dù thế nào cũng phải sống sót.”


Chiêu thức của Ma Tôn sắc bén ngang ngược thế nào, hắn ta đã tận mắt chứng kiến, cho dù có nương tay, cái thân hình này của Tiêu đạo hữu cũng chưa chắc chịu nổi một chiêu.


Tiêu Tịch Hòa: “… Ta cảm ơn sự quan tâm của huynh.”


Thí luyện bắt đầu, đệ tử Côn Lôn ứng chiến đầu tiên. Tiêu Tịch Hòa thấy mình và Chung Thần bị xếp xuống cuối cùng, dứt khoát đi ra mép đám mây ngồi xuống, lấy một nắm hạt dưa ra bắt đầu cắn.


Mọi người xem đấu thấy cô nhàn nhã như vậy, bỗng chốc bàn tán xôn xao —


“Đây là nàng ta bỏ cuộc rồi à?”


“Đã đến ải này rồi, sao có thể bỏ cuộc được, chắc là đang dưỡng sức đấy.”


“Đùa gì vậy, đối thủ của nàng ta là Ma Tôn, có dưỡng sức nữa cũng không thắng nổi đâu.”


“Các người không nghe mấy người bị loại nói sao? Quan hệ giữa Ma Tôn và nàng ta không bình thường đâu! Biết đâu lại nhường nàng ta thắng thì sao?”


“Sao có thể! Ma Tôn dù có bị sắc đẹp làm mờ mắt, cũng không thể lấy tương lai 10 năm của Ma giới ra làm tiền đặt cược chứ?”


Đối với luận điểm cuối cùng, mọi người đều tỏ vẻ đồng tình.


Nghe mọi người bàn tán ồn ào, hai người Dược Thần Cốc đầy vẻ bình thản, như thể người họ đang bàn tán chẳng liên quan gì đến nhà mình. Lâm Phàn cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, thấy hai người này bình thản như vậy, không nhịn được nói vài câu.


“Hai người không lo lắng chút nào sao?” Y hỏi: “Chắc chắn Thiếu chủ sẽ nhường nàng ấy thế à?”


“Nhường hay không thì sao?” Liễu An An vẻ mặt khó hiểu.


Hứa Như Thanh phụ họa: “Đằng nào cũng đã vào top 10 rồi.”


“Tính ra mấy trận này kiếm được mấy ngàn linh thạch nhỉ?” Liễu An An chép miệng: “Phát tài rồi phát tài rồi!”


Lâm Phàn: “…” Rốt cuộc Dược Thần Cốc nghèo đến mức nào vậy!


Trong lúc mấy người nói chuyện, trên mây đã phân định thắng thua được mấy trận. Thực tế chứng minh những người đi được đến ải này, đại đa số đều không phải hạng tầm thường, hơn nữa gần như những người bốc thăm trúng đều là đối thủ ngang tài ngang sức trong khả năng, đánh trận nào cũng là thắng thua sát nút.


Tiêu Tịch Hòa cắn hết nắm hạt dưa, Chung Thần cũng lên sàn. Tuy tu vi của hắn ta vẫn dừng ở Trúc Cơ, nhưng thực lực lại vượt xa mức đó, vì vậy chẳng mấy chốc đã phân thắng bại, trên nền 15 điểm có sẵn, lại cộng thêm 10 điểm.


“Giỏi quá!” Tiêu Tịch Hòa vỗ tay.


Chung Thần cười khách sáo: “Tiêu đạo hữu, đến lượt cô rồi.”


“Nhanh vậy sao.” Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên, chẳng phải cô là người cuối cùng à?


Như nhìn ra thắc mắc của cô, Chung Thần chủ động giải thích: “Đã đánh xong 9 trận, thắng 4 thua 5, trận này của cô nếu thua, Ma giới sẽ thắng.”


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy bèn liếc nhìn mấy Chưởng môn Tiên môn, phát hiện sắc mặt họ vẫn bình thường, không hề bực bội vì kết quả thi đấu này, mà Lâm Diệc còn ẩn hiện vẻ vui mừng.


“Điểm của Côn Lôn không thấp nhỉ?” Tiêu Tịch Hòa nhướn mày.


Chung Thần gật đầu: “51 mốt, điểm cao nhất hiện tại.”


“Chẳng trách.” Tiêu Tịch Hòa tặc lưỡi. Thua Ma giới thì thua Ma giới vậy, có thể đứng nhất trong mẫu đất nhỏ nhà mình là được rồi. Ở thế giới này càng lâu, càng phát hiện những kẻ gọi là tu giả này, dù có sinh mệnh dài lâu và tu vi vô biên, cũng không thoát khỏi tính phàm tục của con người.


Đều có thói hư tật xấu cả! Tiêu Tịch Hòa vươn vai, bước lên đài thí luyện dưới sự chú ý của ngàn người, nhìn Tạ Trích Tinh đã đứng đợi sẵn trên đài, không nhịn được cười một tiếng: “Thật không ngờ, người đứng ở đây cuối cùng lại là chúng ta.”


Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Ta sẽ không nhường nàng đâu.”


Tiêu Tịch Hòa bĩu môi, lật tay thành chưởng lao về phía hắn.


Tạ Trích Tinh dễ dàng nắm lấy cổ tay cô, cười như không cười nhìn cô: “Đánh lén à?”


“Nhiều người nhìn như vậy, cũng phải nỗ lực chút chứ, nếu không ảnh hưởng đến thanh danh Dược Thần Cốc lắm.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, tay kia bấm quyết đánh về phía hắn.


Tạ Trích Tinh nhướn mày: “Xem ra đại hội thí luyện lần này, cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.” Ít nhất cũng học được vài chiêu.


“Đỡ chiêu!” Tiêu Tịch Hòa làm bộ làm tịch.


Tạ Trích Tinh nắm khuỷu tay cô nâng lên: “Chiêu này chú trọng lực mạnh đánh bại vạn quân, cổ tay phải duỗi thẳng.”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, làm theo lời hắn: “Thế này?”


“Vẫn chưa đủ, lưng thẳng lên, linh lực chìm xuống đan điền, rồi phóng ra từ đầu ngón tay.” Tạ Trích Tinh nhắc nhở.


“Thế này?”



“Ừm.”


Tiêu Tịch Hòa lập tức dùng chiêu thức vừa học đối phó với hắn, Tạ Trích Tinh nghiêng người né tránh, tại chỗ lập tức nổ ra một cái hố sâu.


“Ghê gớm thật!” Tiêu Tịch Hòa vui mừng khôn xiết.


Mọi người xem đấu dưới đài: “…” Đây là lúc cô nên vui mừng à?


“Dạy ta thêm mấy chiêu khác đi.” Tiêu Tịch Hòa tìm thấy chút niềm vui.


Tạ Trích Tinh liếc cô một cái, giữ cô trước ngực mình, nắm tay cô niệm một câu chú: “Thử cái này xem.”


Tiêu Tịch Hòa bắt chước làm theo, người dưới đài cũng không nhịn được học lỏm, bỗng dưng chẳng ai quan tâm đến trận đấu nữa.


“… Bọn họ đang liếc mắt đưa tình đấy à?” Liễu An An không chắc chắn lắm.


Hứa Như Thanh nghĩ ngợi một lúc, đưa tay che mắt nàng ấy: “Ngoan, không phải thứ muội nên nhìn.”


Liễu An An: “…”


“Nếu Tôn thượng nhìn thấy Thiếu chủ không làm việc đàng hoàng thế này, chắc chắn sẽ tức đến mức nhảy ra khỏi quan tài mất.” Lâm Phàn cảm thán.


Hứa Như Thanh khựng lại: “Tạ Vô Ngôn chết rồi sao?”


“Ngươi mới chết! Nói ví von mà cũng không hiểu à?!” Lâm Phàn phẫn nộ.


Hứa Như Thanh: “…” Đồ thần kinh.


Trên đài thí luyện, Tiêu Tịch Hòa học liên tiếp năm chiêu, cuối cùng muộn màng nhận ra hoàn cảnh không đúng, bèn qua loa lau mồ hôi trên trán, nói: “Mệt rồi, kết thúc thôi.”


Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lúc: “Được.”


Còn chưa dứt lời, hắn đã kéo tay cô, đặt thẳng lên mạch máu ở cổ mình.


Tu giả thắng.


Tiêu Tịch Hòa đột ngột mở to mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn hắn, mà nơi tầm mắt chạm tới, còn có bàn tay mình đang đặt trên cổ hắn, con số 3 trên đó đã biến thành 53.


“Nàng thắng rồi.” Tạ Trích Tinh ung dung nói.


Tiêu Tịch Hòa: “… Đù?”


Mấy vị Chưởng môn dưới đài không thể nào ngờ, hắn lại vì dỗ dành cho nữ nhân vui mà từ bỏ chiến thắng dễ như trở bàn tay, sắc mặt ai nấy đều biến đổi, trong đó Chưởng môn Côn Lôn Lâm Diệc là phẫn nộ nhất: “Tạ Trích Tinh, ngươi có ý gì!”


“Năng lực không đủ, không thể thua sao?” Tạ Trích Tinh mở to mắt nói dối.


Lâm Diệc tức đến nổ đầu: “Nói hươu nói vượn! Sao ngươi có thể thua được!”


“Lâm Chưởng môn cũng đề cao ta quá rồi.” Tâm trạng Tạ Trích Tinh khá tốt, nói năng cũng từ tốn: “Hay là Lâm Chưởng môn thân là người đứng đầu Tu Tiên giới, lại không muốn Ma giới thua?”


Cái tội này đổ xuống hơi lớn, Lâm Diệc vội nói: “Bản tôn chỉ đang cảm thấy ngươi vi phạm công bằng!”


Tạ Trích Tinh suy nghĩ một lúc: “Đúng là vi phạm công bằng thật.”


Lâm Diệc mắt sáng lên: “Vậy…”


“Vậy sau này đừng tổ chức nữa.” Tạ Trích Tinh nhìn ông ta: “Cơ duyên bảo vật, linh sơn linh hải, sau này ai có bản lĩnh người đó lấy.”


Đây chính là ý muốn trở mặt.


Trước đây Tạ Trích Tinh bị nhốt ở Bối Âm Cốc nhiều năm, Ma giới và Tu Tiên giới đều bình an vô sự, đều là vì đại hội thí luyện Tiên Ma đã có quy ước từ sớm, nếu bây giờ trở mặt, hai bên sẽ không còn kiêng kỵ gì nữa, e là thiên hạ sẽ đại loạn.


Lâm Diệc bị hắn chặn họng đến mức mặt mũi xanh mét. Tiêu Tịch Hòa thấy vậy, đổ thêm dầu vào lửa: “Lâm Chưởng môn không phục cũng là bình thường, dù sao nếu ta không thắng trận này, thì phái Côn Lôn sẽ tiếp tục đứng đầu Tiên giới, cũng có thể hiểu được.”


Nói xong, cô thở dài: “Y tu nhỏ bé như ta, thật sự không gánh nổi tội danh khiến thiên hạ đại loạn, hay là thế này, ván này coi như hòa, nhưng ta tự nguyện rút khỏi bảng xếp hạng Thập đại Tiên môn, nhường vị trí thứ nhất cho Côn Lôn được không?”


“… Nực cười, Côn Lôn ta cần ngươi nhường à?” Lâm Diệc trừng mắt.


Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Vậy ý ngài là…”


Đương nhiên là muốn cô đường đường chính chính thua Tạ Trích Tinh! Lâm Diệc sắp tức nổ phổi, nhưng lại không dám nói ra nửa chữ, bởi vì câu này đồng nghĩa với việc từ bỏ cơ hội đấu thêm một ván mà sẽ hoàn toàn nhận thua, nếu ông ta nói ra, sau này cả Côn Lôn sẽ không còn chỗ đứng trong Tu Tiên giới.


Thấy ông ta mãi không nói gì, Tạ Trích Tinh liếc ông ta một cái: “Đấu thêm một trận đi.”


Nói xong, hắn dắt Tiêu Tịch Hòa xuống đài.


Lâm Diệc nín nhịn cục tức, chỉ đành nghiến răng đồng ý.


Nửa canh giờ sau, kết quả trận đấu thêm cũng đã có, đại diện Ma giới thắng suýt soát.


Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm: “May quá…” Ma giới mà thua, tội lỗi của cô lớn lắm.


Tạ Trích Tinh nhếch môi: “Không nên tiếc cho Tu Tiên giới sao?”


“Vốn dĩ bọn họ nên thua, có gì mà tiếc.”



Tiêu Tịch Hòa hừ nhẹ một tiếng, đang định nói gì đó thì Tông chủ Hợp Hoan Tông đột nhiên cười vài tiếng, đứng dậy chắp tay với mọi người: “Đã có kết quả rồi, vậy vị trí đứng đầu này, Hợp Hoan Tông ta sẽ không nhường mọi người nữa.”


Nói xong, bà ta cười tít mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tịch Hòa, còn không mau qua đây? Chẳng lẽ quên mình là đệ tử Hợp Hoan Tông rồi sao?”


Lời vừa dứt, cả sảnh đường xôn xao.


Nụ cười trên mặt Tiêu Tịch Hòa tắt ngấm: “Tông chủ, hiện giờ ta là đệ tử Dược Thần Cốc.”


“Nhưng đĩa ngọc đệ tử của ngươi vẫn còn ở Hợp Hoan Tông.” Tông chủ Hợp Hoan Tông nhìn chằm chằm cô, ý cười không chạm đến đáy mắt: “Đĩa ngọc còn, người vẫn còn, chẳng lẽ ngươi muốn phản bội sư môn?”


Lâm Diệc trở nên phấn khích: “Tu Tiên giới chú trọng nhất là tôn sư trọng đạo, nếu ngươi phản bội sư môn, thì thứ cho chúng ta không thể công nhận thứ hạng của ngươi.”


Tạ Trích Tinh nheo đôi mắt dài.


“Tiêu Tịch Hòa, ngươi có thừa nhận mình là đệ tử Hợp Hoan Tông không?” Chưởng môn Thục Sơn cũng bước lên ép hỏi.


“Tịch Hòa, còn không mau qua đây, nhiều năm không gặp, sư phụ rất nhớ ngươi.” Tông chủ Hợp Hoan Tông lại nói.


Trên mây mọi thứ hiện rõ mồn một, nhìn đám người này ép buộc Tiêu Tịch Hòa, Liễu An An tức đến đỏ cả mắt: “Tiểu sư muội bị bà ta coi thường lạnh nhạt bao nhiêu năm, sao bà ta còn mặt mũi…”


Tiêu Tịch Hòa nhìn đám tiểu nhân bỉ ổi đạo mạo này, đột nhiên thấy buồn nôn, im lặng hồi lâu rồi hít sâu một hơi: “Thừa nhận.”


Tông chủ Hợp Hoan Tông lập tức cười tươi như hoa.


“Ta nhớ tất cả các Tiên môn đều có một quy định, ‘đệ tử gây họa, sư môn gánh chịu’, nếu ta ở bên ngoài làm chuyện gì sai trái, lý ra phải do sư môn gánh chịu đúng không?” Tiêu Tịch Hòa nhìn về phía Tông chủ Hợp Hoan Tông.


Tông chủ Hợp Hoan Tông khựng lại, không biết cô có ý gì, nhưng… đây là lần bà ta đến gần vị trí đệ nhất Tiên môn nhất, chắc chắn không thể dễ dàng từ bỏ.


“Đương nhiên.”


“Ngài nói vậy thì ta yên tâm rồi.” Tiêu Tịch Hòa cười tít mắt nhìn mọi người: “Chuyện Ma Tôn lên trời xuống đất tìm ta 2 năm trước, chắc mọi người cũng biết, thực ra là do ta tuổi nhỏ không hiểu chuyện, đắc tội Ma Tôn, nên ngài ấy muốn đuổi giết ta. Để giữ mạng ta mới bái nhập Dược Thần Cốc, tất cả những chuyện này đều có dấu vết, hoàn toàn không phải ta tạm thời bịa đặt.”


“Đúng vậy! Ta từng nghe nói chuyện này!” Một tán tu đứng xem nói lớn.


Tiêu Tịch Hòa nhếch môi: “Đừng nhìn ta và Ma Tôn đằm thắm mặn nồng như bây giờ, nhưng ân oán trước kia vẫn chưa kết thúc. May mà sư phụ Dược Thần Cốc của ta yêu thương, đã hứa với Ma Tôn 1 triệu linh thạch, mới giữ được mạng cho ta.”


Nói xong, cô nhìn về phía Tông chủ Hợp Hoan Tông: “Nếu ngài đã nói ta là đồ đệ của ngài, vậy có phải ngài nên thay Dược Thần Cốc trả 1 triệu linh thạch này không?”


“Nói bậy bạ!” Tông chủ Hợp Hoan Tông sầm mặt: “Tịch Hòa, ngươi đừng vì không muốn về mà nói dối như vậy.”


Tiêu Tịch Hòa chẳng thèm nhìn bà ta: “Chắc các vị cũng biết, dạo trước Dược Thần Cốc ta vẫn luôn tích tiền nhỉ? Cho dù không biết, cũng nên thấy ba sư huynh sư muội ta đến đại hội thí luyện, vẫn luôn nghĩ đủ cách kiếm linh thạch, thử hỏi nếu không phải cần tiền gấp, đường đường là Dược Thần Cốc sao lại phải như vậy?!”


“Đúng thật đúng thật, ba người họ vừa đến đã buôn bán rồi.”


“Lúc nãy 20 chọn 10, chẳng phải còn nhắc đến linh thạch sao? Nhìn là biết rất thiếu tiền.”


“Chắc nàng ta không nói dối đâu…”


Sắc mặt Tông chủ Hợp Hoan Tông dần trở nên khó coi, Tiêu Tịch Hòa nhìn vào mắt bà ta, đột nhiên bật cười: “Tông chủ, ngài chắc chắn ta là đồ đệ của ngài chứ?”


1 triệu linh thạch, cho dù dốc cạn Hợp Hoan Tông cũng không lấy ra được, nhưng chỉ cần nghĩ cách xoay sở được, thì sẽ là người đứng đầu Tu Tiên giới trong 10 năm tới.


Một khi trở thành người đứng đầu, đệ tử thu nhận và tài nguyên đều sẽ là hạng thượng đẳng, lợi ích trong tương lai cuồn cuộn không ngừng. Tông chủ Hợp Hoan Tông nghiến răng, hồi lâu mới khó khăn mở miệng: “Phải…”


“Lúc đầu không giết nàng ấy, là nể mặt Liễu Giang.” Tạ Trích Tinh lạnh nhạt lên tiếng: “Nếu không phải đệ tử của Liễu Giang, bản tôn không cần phải kiêng kỵ nhiều như vậy nữa.”


Tông chủ Hợp Hoan Tông: “…”


“Ngài muốn giết ta sao?” Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ đáng thương.


Tạ Trích Tinh liếc cô một cái: “Không giết, nhưng sẽ tàn sát cả môn phái của nàng, để trút cơn giận trong lòng ta.”


Tông chủ Hợp Hoan Tông: “…”


“Vậy, ta có phải là đệ tử của ngài không?” Tiêu Tịch Hòa nhìn bà ta, từng bước ép sát.


Tông chủ Hợp Hoan Tông nhìn chằm chằm cô, cuối cùng hít sâu một hơi: “Ta nhớ nhầm, ngươi không phải.”


“Phụt… Mất mặt quá.”


“Muốn chiếm hời không được, còn rước nhục vào thân.”


Mọi người nhao nhao chế giễu, sắc mặt Tông chủ Hợp Hoan Tông ngày càng khó coi. Tiêu Tịch Hòa đầy vẻ thản nhiên: “Sau này đối tốt với đệ tử môn hạ của ngài một chút, cho dù căn cơ không tốt, dù khó làm nên chuyện lớn, nhưng đã sinh ra là con người, thì không nên bị chà đạp bừa bãi.”


Tông chủ Hợp Hoan Tông bị dạy dỗ đến nóng rát cả mặt, nhưng vì e ngại Tạ Trích Tinh nên không dám làm gì cô, chỉ đành sầm mặt phất tay áo bỏ đi.


Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, vừa ngẩng đầu chạm phải ánh mắt Tạ Trích Tinh, lập tức mỉm cười.


Lông mày Tạ Trích Tinh giãn ra, yên lặng nhìn cô.


Hai người không nói gì, nhưng bầu không khí lại khiến không ai có thể chen vào, đa số mọi người đều tự giác tránh đường, nhưng lại có kẻ quá mức thẳng thắn cứ thích chen ngang.


“Tiêu đạo hữu, lát nữa kết thúc đừng quên đi gặp Tiểu An, đệ ấy đang đợi ở khách đ**m.” Chung Thần nghiêm túc nhắc nhở.


Tiêu Tịch Hòa giật giật khóe miệng: “À.”


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 53: Đánh nhau thì đánh nhau, sao còn liếc mắt đưa tình
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...