Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 52: Ngươi phạm quy rồi!


Dấu ấn biến mất rồi, còn đầu hàng kiểu gì?


Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt bất lực của Tạ Trích Tinh, gương mặt lập tức mếu xệch: “Ma Tôn…”


Lời còn chưa dứt, cảnh vật xung quanh đã thay đổi chóng mặt. Tạ Trích Tinh và Lâm Phàn vừa nãy còn ở ngay trước mắt, chớp mắt đã cách xa cô hàng chục mét.


Dù biết đây là do trận pháp đang tách Ma tộc và tu giả ra, nhưng khi thấy họ thật sự đi xa, Tiêu Tịch Hòa vẫn hoảng hốt, theo bản năng đuổi theo hai bóng người đang ngày càng xa dần: “Ma Tôn!”


Thấy cô hoảng loạn chạy theo mình, trong lòng Tạ Trích Tinh dâng lên cảm giác kích động muốn phá hủy tất cả. Nhưng nghĩ đến việc nếu phá hỏng trận pháp lúc này, có thể cô cũng sẽ bị vạ lây, hắn đành đè nén sự hung bạo xuống, nhíu mày nhắc nhở: “Đừng đuổi theo!”


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy bèn dừng bước, sụt sịt mũi, yên lặng nhìn hắn.


Tạ Trích Tinh mím môi mỏng, triệu hồi Nhận Hồn Kiếm ném về phía cô. Tiêu Tịch Hòa theo phản xạ đưa tay đón, bị sức nặng của Nhận Hồn làm cho lảo đảo, may mà chưa bị đè bẹp dí xuống đất giống như hồi ở bí cảnh núi Thức Lục.


“Phụt…” Lâm Phàn bật cười: “Thiếu phu nhân yếu quá đi mất.”


Lời còn chưa nói hết, y đã chạm phải ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trích Tinh.


“Yếu… yếu cũng có cái lợi của yếu, ví dụ, ví dụ như…” Lâm Phàn “ví dụ” cả buổi cũng không nghĩ ra được cái lợi gì, cuối cùng đành thốt ra một câu: “Ví dụ như có thể thua luôn từ trận đầu tiên, Thiếu chủ không cần lo lắng cho nàng ấy nữa.”


“Thế sao?” Tạ Trích Tinh u ám lên tiếng: “Vậy chi bằng ngươi ra ngoài đợi nàng ấy trước đi.”


Lâm Phàn khựng lại: “Ta đợi kiểu gì?”


Tạ Trích Tinh nhìn y với vẻ mặt không cảm xúc.


Lâm Phàn: “…” Nhớ ra rồi, ải này là Ma tộc đấu với Ma tộc, tu giả đấu với tu giả, đối chiến ngẫu nhiên từng cặp cho đến khi mỗi bên chỉ còn lại 20 người. Mà trước khi trận đấu này kết thúc, không ai có thể biết chắc đối thủ tiếp theo là ai.


Mà đến tận bây giờ y vẫn chưa bị tách khỏi Thiếu chủ, nếu không có gì bất ngờ thì…


Lâm Phàn thở dài thườn thượt: “Vận may của ta kiểu gì thế này!”


Môi trường biến đổi bãi bể nương dâu, núi sông hóa hồ nước, rừng rậm biến thành đồng bằng, tất cả chỉ diễn ra trong khoảnh khắc.


Phong cảnh thay đổi hùng vĩ tráng lệ đẹp không sao tả xiết, nhưng Tiêu Tịch Hòa chẳng còn tâm trạng nào mà thưởng thức. Bởi vì ngay khoảnh khắc bị tách khỏi Tạ Trích Tinh, cô chợt nhớ ra quy tắc của ải này —


Ở ải này, bị thương và cái chết đều là giả tượng, cho nên cách duy nhất để loại bỏ đối thủ là g**t ch*t họ. Người bị giết sẽ không chết thật sự, chỉ bị loại khỏi cuộc chơi, ngay khoảnh khắc bị loại, mọi đau đớn sẽ biến mất, cơ thể nhanh chóng hồi phục về trạng thái hoàn hảo không tì vết.


Nhìn thì có vẻ đây là ải ôn hòa và an toàn nhất, nhưng vấn đề là… dù bị thương và cái chết là giả, nhưng đau đớn là thật! Đặc biệt là cú chốt hạ trước khi chết, dù có dứt khoát gọn gàng đến đâu thì vẫn có cảm giác chứ!


“Làm sao đây làm sao đây, ta không muốn chết…”


Tiêu Tịch Hòa vịn vào thanh Nhận Hồn cắm trên mặt đất, lo lắng không thôi, thầm cầu nguyện người đến là người quen như Chung Thần hay Trần Oánh Oánh. Như vậy cô có thể nhờ họ đánh ngất mình trước, rồi để cô chết trong giấc ngủ.


… Chết trong mơ chắc là không đau đâu nhỉ?


Tiêu Tịch Hòa tính toán rất hay, kết quả giây tiếp theo, cô chạm phải một đôi mắt quen thuộc.


“Không ngờ trận đầu tiên lại là ngươi, trùng hợp thật đấy.” A Ngân của Đế Âm Các cười khẩy.


Tiêu Tịch Hòa: “… Đúng vậy, trùng hợp quá.”


A Ngân lập tức giơ đàn tỳ bà lên, Tiêu Tịch Hòa vội vàng làm tư thế phòng thủ: “Cô bình tĩnh đã, chúng ta thương lượng chút được không?”


A Ngân nhíu mày: “Cái gì?”


“Ta không định đi tiếp nữa, cho nên sẽ không phản kháng cô, nhưng ta có một yêu cầu…”


“Đỡ chiêu!”


A Ngân giật một dây đàn, sợi dây sắc bén như kiếm lao thẳng về phía Tiêu Tịch Hòa. Cô vội vàng né tránh, trừng mắt quát: “Ta còn chưa nói xong, sao cô không có nguyên tắc đạo đức gì hết vậy!”


“Chịu chết đi!” A Ngân tiếp tục tấn công.


Rõ ràng nàng ta đã ghét Tiêu Tịch Hòa từ lâu, chiêu thức nào cũng mang theo cảm xúc cá nhân nồng đậm. Tiêu Tịch Hòa né tránh vài lần, cuối cùng xác định kẻ này không phải đối tượng có thể thương lượng, đành vùng lên phản kháng.


Cả hai đều là Trúc Cơ hậu kỳ, tu vi sàn sàn nhau, nhưng một bên kinh nghiệm chiến đấu đầy mình, một bên kinh nghiệm uống thuốc phong phú, về vũ lực rõ ràng không cùng đẳng cấp.



Tiêu Tịch Hòa nhanh chóng rơi vào thế yếu, quay đầu định rút thanh Nhận Hồn đang cắm dưới đất lên. Đáng tiếc Tiểu Nhận Hồn nặng mấy ngàn cân, khoảnh khắc cô rút lên suýt nữa thì ngã sấp mặt, loạng choạng mãi mới đứng vững được.


Chính trong lúc lơ là này, một sợi dây đàn sắc bén lao tới, cô vội vàng né tránh nhưng vẫn bị cứa rách má.


Tiêu Tịch Hòa sờ lên mặt, đầu ngón tay lập tức nhuốm đỏ, cô không thể tin nổi: “Cô không biết đánh người không đánh mặt à?”


“Phải đánh chính cái mặt hồ ly tinh này của ngươi!” Đáy mắt A Ngân lóe lên tia sát ý, lại lần nữa lao về phía cô.


Tiêu Tịch Hòa nổi giận, chống Nhận Hồn quát: “Nhìn cho rõ ta đang cầm cái gì, cô thắng nổi ta sao?!”


A Ngân cười khẩy: “Cầm Nhận Hồn thì đã sao, ta cũng có pháp khí tốt nhất sư môn!”


Ai cũng biết một pháp khí tốt có thể nâng cao thực lực tu giả lên rất nhiều, mà ải này cho phép sử dụng pháp khí, nên các Tiên môn đều sẽ chuẩn bị cho đệ tử những thứ tốt nhất trong khả năng của mình. Thần khí thượng cổ ngày thường hiếm gặp, vào đây lại nhan nhản như cải trắng.


Nói đơn giản thì ải này, vừa đấu sức người, vừa đấu sức của.


Thấy không dọa được nàng ta, Tiêu Tịch Hòa nghiến răng, dùng sức giơ Nhận Hồn lên đâm về phía trước. A Ngân giật mình, vội vàng định lùi lại, kết quả giây tiếp theo đã thấy mặt Tiêu Tịch Hòa đỏ bừng vì nín thở, rõ ràng là không chịu nổi sức nặng của Nhận Hồn.


Nàng ta thay đổi suy nghĩ, lập tức cười: “Chỉ là Trúc Cơ mà cũng muốn sử dụng thần kiếm thượng cổ? Đúng là không biết lượng sức mình.”


“… Cô cũng là Trúc Cơ, coi thường ai đấy!” Tiêu Tịch Hòa nói xong, hít sâu một hơi vung Nhận Hồn lên.


A Ngân lộ vẻ khinh thường, vừa định mở miệng chế giễu, một luồng kiếm khí sắc bén đột ngột ập tới. Nàng ta vội vàng nghiêng người né tránh, nhưng đã chậm một bước, thân thể lập tức bị kiếm khí chém ngang lưng.


“Á…”


“Á…”


Hai nữ nhân đồng thời hét lên kinh hãi, chỉ có điều một người là bị đối phương dọa, một người là bị chính mình dọa. May mà cảnh tượng máu me không kéo dài quá lâu, A Ngân hét xong đã tắt thở, trong lòng bàn tay Tiêu Tịch Hòa hiện lên chữ “1”.


Là điểm số, mỗi khi loại một người sẽ được cộng 1 điểm, điểm càng cao càng có lợi cho các vòng sau.


Thắng bại đã phân, A Ngân bị chém làm đôi cũng hợp lại thành một, tỉnh lại với vẻ mặt đầy oán hận rồi biến mất khỏi sân đấu. Vết thương trên mặt Tiêu Tịch Hòa cũng biến mất, chuyển sang vòng đấu tiếp theo.


… Một người sống sờ sờ cứ thế bị chém làm hai khúc! Cũng quá mẹ nó đáng sợ rồi! Mãi đến khi đối thủ thứ hai xuất hiện, tim Tiêu Tịch Hòa vẫn còn đập thình thịch, mang theo khuôn mặt chưa hoàn hồn nhìn đối phương.


“Tiêu đạo hữu.” Người đến là người quen bên Huyền Môn, thấy cô còn chủ động chào hỏi.


Sau khi tận mắt chứng kiến A Ngân chết đi sống lại thế nào, Tiêu Tịch Hòa đã hoàn toàn từ bỏ ý định bị loại… Ai biết liệu mình có bị chém làm đôi hay không, quá đáng sợ, sống được lúc nào hay lúc đó vậy.


Cô nuốt nước bọt, hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Xin chào.”


Người kia thấy cô không có ý định ra tay, do dự một thoáng rồi giơ pháp khí lên. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, nắm chặt chuôi Nhận Hồn Kiếm.


Một khắc sau, con số trong lòng bàn tay cô từ 1 biến thành 2.


Trong lúc chờ chuyển sân đấu, cô cắm Nhận Hồn xuống đất, vừa xoa bóp cánh tay tê mỏi vì dùng sức quá độ, vừa thương lượng với nó: “Lát nữa ngươi đừng có tàn ác như vậy được không? Hở ra là chém người ta thành mấy khúc, đúng là cái nết không ai chơi cùng mà.”


Nhận Hồn im lặng đứng đó, quanh thân tỏa ra ánh sáng lạnh u ám, dáng vẻ cô độc ngạo nghễ vô địch thiên hạ.


… Y hệt cái đức hạnh của chủ nhân nó. Tiêu Tịch Hòa thở dài, lao vào trận tiếp theo.


Tiếp đó lại đánh thêm 3 trận, 2 trận đầu gặp đối thủ tu vi thấp hơn mình, không cần dùng đến Nhận Hồn cũng thắng. Trận thứ ba thì thảm hơn chút, tuy pháp khí của đối phương kém Nhận Hồn một bậc, nhưng lại là âm khí có yểm bùa chú, cộng thêm tu vi đối phương cao hơn cô, Tiêu Tịch Hòa dốc hết sức bình sinh, đợi đến khi thắng trận chiến ác liệt này, cô cũng đã thương tích đầy mình.


“Tại sao mình lại tham lam 900 linh thạch kia chứ…” Cô nằm vật ra đất với một thân đầy máu, mắt đờ đẫn.


May mà trạng thái đau đớn không kéo dài quá lâu, cô đã hoàn toàn bình phục. Khi bò dậy lần nữa, điểm số trong lòng bàn tay đã biến thành “5”.


“… Ai mà ngờ được, một kẻ bỏ đi lại có thể thắng liên tiếp 5 trận.” Tiêu Tịch Hòa vừa cảm thán xong, môi trường xung quanh bỗng nhiên thay đổi. Cô thở dài chuẩn bị đón trận chiến tiếp theo, thì bốn phía đột nhiên biến thành một màu trắng xóa.


“Tiểu sư muội!”


Phía dưới truyền đến tiếng gọi phấn khích của Liễu An An. Tiêu Tịch Hòa ngẩn ra, cúi đầu nhìn xuống mới phát hiện mình đang ở giữa biển mây, mà bên dưới chính là hiện trường sơ tuyển ban đầu. Nhị sư tỷ đang nhảy cẫng lên, bên cạnh là Đại sư huynh với vẻ mặt bất lực, cạnh nữa là Lâm Phàn đang sa sầm mặt mày.


Bị loại rồi à? Mắt Tiêu Tịch Hòa sáng lên, lập tức nhảy xuống. Thế nhưng nhảy lên rồi, hai chân vẫn đáp xuống đám mây. Cô ngẩn người, tiếp tục thử nhảy xuống, nhưng dù nhảy thế nào cũng không xuống được. Ngay lúc cô đang cuống cuồng, một bàn tay đột nhiên nắm lấy cánh tay cô.


“Đi đâu?” Tạ Trích Tinh nhàn nhạt hỏi.


Tiêu Tịch Hòa kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy hắn bèn vội vàng trả lại Nhận Hồn cho hắn: “Ngài cũng bị loại rồi à?”



“… Không.” Tạ Trích Tinh không đổi sắc mặt quan sát cô, không thấy chút sợ hãi nào trong đáy mắt cô.


Hắn khựng lại một chút, hỏi: “Có bị thương không?”


“Không.” Tiêu Tịch Hòa nói dối không chớp mắt: “Nhận Hồn vẫn luôn bảo vệ ta.”


Tạ Trích Tinh hơi yên tâm, một lát sau lại nhìn cô: “Sợ không?”


“Sợ gì… À, ngài nói chuyện giết người hả.” Tiêu Tịch Hòa hiểu ra: “Đều là giả cả mà, giống như chơi game thôi, không sợ, chỉ là máu me be bét trông hơi ghê.”


Biết đối phương sẽ chết và biết đối phương sẽ không sao, cảm giác khi ra tay hoàn toàn khác biệt. Cô chưa yếu đuối đến mức biết rõ là giả mà vẫn bị ám ảnh tâm lý.


“Tiểu sư muội!” Liễu An An thấy cô mãi không để ý đến mình, biên độ nhảy càng lớn hơn.


Tiêu Tịch Hòa cười vẫy tay với nàng ấy, lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng: “… Chưa bị loại, tại sao lại xuất hiện ở đây?”


“Bởi vì ải thứ ba đã kết thúc, ải tiếp theo là trận pháp, tất cả mọi người đều có thể quan sát trận đấu.” Tạ Trích Tinh giải thích qua loa.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, lúc này mới phát hiện lần lượt có người xuất hiện trong mây, rõ ràng đều là những người chiến thắng trong vòng loại 200 chọn 20. Bên dưới, Chưởng môn của Thập đại Tiên môn đều đã đến, không ít đệ tử bị loại ủ rũ đứng hầu bên cạnh, trông như học sinh thi trượt đại học, uất ức đến mức không dám thở mạnh.


Mà sắc mặt của các Chưởng môn Thập đại Tiên môn cũng chẳng khá khẩm gì, dù sao Ma giới bên này có Tạ Trích Tinh, coi như đã định sẵn chiến thắng năm nay vẫn sẽ thuộc về Ma giới.


Họ cũng chỉ có thể tranh giành thứ hạng giữa các Tiên môn mà thôi.


“Tiểu sư muội cố lên! Trận này thắng là được 2000 linh thạch đấy!” Liễu An An hét lớn, lập tức thu hút ánh nhìn khinh bỉ của các tu giả khác.


Mỗi người chỉ được tham gia đại hội thí luyện Tiên Ma một lần trong đời, là sự kiện thần thánh biết bao, cái Dược Thần Cốc này đúng là mắt chỉ biết đến tiền, đến lúc này mà còn nghĩ đến chuyện kiếm linh thạch.


Đón nhận vô số ánh mắt ghét bỏ, Hứa Như Thanh cười khẽ một tiếng: “Tiểu sư muội cố lên.”


“Cố lên!” Liễu An An phụ họa.


“Nông cạn.” Lâm Phàn lạnh lùng chêm vào một câu, người y không ưa chỉ có một, câu này rõ ràng cũng là nhắm vào người đó.


Hứa Như Thanh liếc y một cái, Lâm Phàn lập tức nheo mắt: “Nhìn cái gì?”


“Nhìn heo.”


“Ngươi mới là heo!”


Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa giật giật: “Sao Lâm Phàn cũng bị loại thế, không có lý nào.” Tuy y chỉ là Ma y nhưng thực lực lại cực mạnh, quan trọng nhất là địa vị ở Ma giới rất cao, Ma tộc nào dám loại y chứ?


“Bởi vì đối thủ đầu tiên của y, là ta.” Tạ Trích Tinh trả lời.


Tiêu Tịch Hòa: “… Vậy thì đúng là đáng thương thật.”


Trong lúc hai người nói chuyện, tất cả tu giả và Ma tộc đều đã ra ngoài, Tiêu Tịch Hòa không hề bất ngờ khi thấy Trần Oánh Oánh và Chung Thần, bèn cười chào hỏi họ.


Chung Thần nhìn thấy cô thì chủ động bước tới: “Lúc nãy tỷ thí ta có gặp Tiểu An.”


“Chẳng trách bây giờ không thấy cậu ta đâu.” Đối với thể chất ra đường là gặp trùm cuối của Lâm Phàn và Tiểu An, Tiêu Tịch Hòa bày tỏ sự cảm thông sâu sắc.


Chung Thần khẽ gật đầu: “Đệ ấy nhờ ta chuyển lời, nói sau khi thí luyện kết thúc mong cô đừng vội đi, đệ ấy muốn gặp cô.”


“Gặp ta làm gì?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.


Chung Thần: “Ta cũng không biết, cậu ta không chịu nói.”


“Được, ta biết rồi.” Tiêu Tịch Hòa đáp.


Chung Thần hoàn thành lời nhờ vả của Tiểu An xong bèn đi đến đứng cạnh Trần Oánh Oánh. Thấy hắn ta đến, trên khuôn mặt vốn dịu dàng của Trần Oánh Oánh bỗng thoáng hiện chút ửng hồng. Dạo này Tiêu Tịch Hòa rất đam mê chèo thuyền CP nam nữ chính, đang nhìn say sưa thì đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo che mắt lại.


“Ma Tôn.” Cô bất lực kéo tay hắn xuống.


Tạ Trích Tinh lạnh lùng nhìn cô: “Đẹp không?”


“Không đẹp bằng ngài.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, đột nhiên thở dài: “Ta thật sự không biết ngài lấy cái tính hay ghen đó ở đâu ra, chẳng lẽ ngài không nhìn ra Chung đạo hữu thích Trần đạo hữu sao?”


Tạ Trích Tinh không chút biểu cảm: “Nàng cái gì cũng rõ, thế mà còn đi đưa thuốc cho hắn à?”



“… Ta đưa thuốc cho huynh ấy bao giờ?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác.


Tạ Trích Tinh liếc cô một cái, nhưng lại không chịu nói nữa.


“Lúc nào lúc nào? Ta chẳng nhớ gì cả…” Tiêu Tịch Hòa lại không chịu bỏ qua, cứ vây quanh hắn truy hỏi.


Dáng vẻ phóng túng to gan của cô nhanh chóng thu hút sự chú ý của người khác, cộng thêm việc tu giả và Ma tộc tự giác đứng hai bên, chỉ có cô là tu giả mà lại trà trộn trong đám Ma tộc, trông vừa lạc lõng vừa kỳ lạ.


Tạ Trích Tinh không muốn nhắc chuyện cũ, dứt khoát chuyển chủ đề: “Nàng chắc chắn muốn đi theo ta suốt sao?”


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, mới phát hiện mình đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người từ lúc nào. Tạ Trích Tinh biết tính cô khiêm tốn thận trọng, vốn tưởng như vậy cô sẽ rời đi, ai ngờ cô chỉ chớp mắt: “Chúng ta là đạo lữ, đương nhiên phải đứng cùng nhau rồi.”


Từ lúc gặp lại trong trận pháp, cô chưa bao giờ giấu giếm mối quan hệ của hai người trước mặt người ngoài. E là mấy trăm người trong liên minh lúc trước vừa bị loại đã đi rêu rao chuyện này rồi, chẳng phải bên dưới có cả đống người chuẩn bị xem đấu mà cũng không có ai tỏ vẻ ngạc nhiên sao.


Nghe những lời kiên định của cô, ánh mắt Tạ Trích Tinh khẽ lay động, nhưng miệng vẫn nói: “Vẫn chưa phải.”


“Sớm muộn gì cũng phải, chỉ thiếu một cái dấu ấn thôi mà.” Lời dỗ dành của Tiêu Tịch Hòa cứ thế tuôn ra: “Chuyện sớm muộn thôi.”


Tạ Trích Tinh hơi cong khóe môi một chút, im lặng một lát rồi nói: “Bắt đầu từ ải này, không cho phép rút lui, cho nên vừa nãy nàng mới nhảy mãi không xuống được.”


Tiêu Tịch Hòa: “Hả?”


“Hơn nữa chưa chắc ta đã giúp được nàng.”


Tiêu Tịch Hòa: “Hả!”


“Ta sẽ cố gắng.” Tạ Trích Tinh an ủi. Ải trận pháp cần đảm bảo số người thăng cấp của cả hai bên đều là 10, cho nên sẽ cố ý tách hai bên ra, cho đến khi loại bỏ chỉ còn lại 10 người mỗi bên mới thôi, nhưng không đến mức cách biệt hoàn toàn như ải trước.


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ta nhìn ra rồi, ông trời muốn ta thí luyện đến cùng đây mà.”


Lời còn chưa dứt, số 5 trong lòng bàn tay đột nhiên biến thành 35. 5 điểm là số trận thắng trước đó, 30 là điểm cơ bản của ải này. Sau khi vào trận pháp, cho dù là chịu đòn của đối thủ hay của trận pháp, mỗi lần chịu đòn sẽ bị trừ từ 1 đến 5 điểm, cho đến khi về không thì bị loại.


“Nếu nàng muốn bị loại, cứ chịu đòn vài lần là được.” Tạ Trích Tinh nói xong, bình tĩnh nhìn cô: “Nhưng đã đến đây rồi, hay là thử đi tiếp xem sao.”


Tiêu Tịch Hòa ngẩn người, chạm phải ánh mắt của hắn bỗng có phần do dự.


“Ải này có 2000 linh thạch.” Tạ Trích Tinh nói.


Tiêu Tịch Hòa lập tức hào khí ngút trời: “Ta chắc chắn sẽ cố gắng!”


Tạ Trích Tinh cong khóe môi, đặt lại Nhận Hồn Kiếm vào tay cô.


“Cảm ơn.” Tiêu Tịch Hòa chống trường kiếm đứng đó, trông như một con gà con bị xích lại.


Trong lúc hai người nói chuyện, biển mây đã bị một kết giới khổng lồ bao phủ, hoàn toàn biến thành không gian kín. Ngay khoảnh khắc đó, môi trường cũng lập tức thay đổi, trong chớp mắt, Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh đã cách nhau ngàn dặm, vô số luồng lửa lao về phía mọi người.


Mà trong mắt những người xem đấu, vị trí của họ trên mây gần như không thay đổi, chỉ có những luồng lửa đang tấn công.


… Chiêu này nhìn quen quen. Tiêu Tịch Hòa vừa cảm thán một câu, đệ tử phái Thục Sơn đã lao tới chém cô, dễ dàng lấy đi 3 điểm. Cô vội vàng lùi lại, nhưng lại bị đệ tử Côn Lôn đánh lén.


Tiêu Tịch Hòa bị tấn công cả trước lẫn sau, chẳng bao lâu đã mất 9 điểm, chỉ còn lại 26.


“Sao bọn họ chỉ đánh mỗi tiểu sư muội thế!” Liễu An An tức giận bất bình.


Hứa Như Thanh nhếch môi, ý cười không chạm đến đáy mắt: “Bọn họ chỉ đánh tán tu.”


Liễu An An ngẩn ra, mới phát hiện Chung Thần cũng đang trong tình trạng bị vây công.


“Loại bỏ họ, sau đó dù thi đấu thế nào cũng là chuyện nội bộ của Thập đại Tiên môn.” Hứa Như Thanh nói xong, Tiêu Tịch Hòa lại mất thêm 5 điểm, nụ cười trên môi tắt ngấm.


Lâm Phàn vốn không muốn để ý đến họ, nhưng nhìn chằm chằm lên trên một hồi, rốt cuộc vẫn không nhịn được tham gia vào câu chuyện: “Tu Tiên giới thật hèn hạ, người mình cũng đánh.”


“Có phải cùng một Tiên môn đâu, sao coi là người mình được.” Hứa Như Thanh cười khẩy.


Lâm Phàn nhíu mày: “Đáng tiếc Thiếu chủ bị trận pháp ngăn cách, không thể đến kịp.” Tạ Trích Tinh chỉ cách Tiêu Tịch Hòa năm bước chân, nhưng mãi vẫn không tiến lên giúp đỡ, không cần nghĩ cũng biết là trận pháp giở trò.


Ba người nhìn Tiêu Tịch Hòa vừa phải chống đỡ lửa bay, vừa bị vây công, không khỏi thở dài.


Ải này mới bắt đầu được một khắc, Tiêu Tịch Hòa đã chỉ còn lại 10 điểm. Mặc dù cô vốn không ôm hy vọng gì về việc thăng cấp, nhưng bị đè ra đánh thế này vẫn không nhịn được cục tức. Trong lúc cấp bách, cô vung thanh Nhận Hồn, quét thẳng luồng lửa về phía đám người đang vây công.



Ngọn lửa tấn công một lần chỉ trừ 1 điểm, uy lực kém xa đòn tấn công của tu giả, nhưng thắng ở chỗ nó tuôn ra liên tục như mưa rào. Tiêu Tịch Hòa vung mạnh một vòng, đủ để bọn họ hứng chịu 5 – 6 lần.


Điểm số của mấy người vây công tụt dốc không phanh, vội vàng tránh ra xa một chút. Tiêu Tịch Hòa cười khẩy một tiếng, thở hồng hộc nhìn bọn họ: “Còn muốn đến không!”


Sắc mặt mọi người khó coi, trong chốc lát không dám lại gần nữa.


Bọn họ không dám qua, Tiêu Tịch Hòa lại dám tới. Đằng nào cô cũng không định thắng, loại được kẻ nào hay kẻ đó, thế là nghỉ ngơi một chút, cô thẳng thừng vung Nhận Hồn lao về phía bọn họ. Một thanh thần kiếm thượng cổ đàng hoàng như vậy, thế mà lại bị cô chơi như cánh quạt máy bay trực thăng.


Các đệ tử Tiên môn chạy trốn chật vật, sắc mặt các Chưởng môn lập tức tối sầm lại. Cộng thêm bên cạnh đó, Chung Thần một mình chấp 10, thực lực rõ ràng mạnh hơn bất kỳ đệ tử Tiên môn nào, bọn họ càng đứng ngồi không yên.


“Tiểu sư muội cố lên! g**t ch*t bọn họ!” Liễu An An cuối cùng cũng xả được cục tức.


“Cố lên! Cho Thập đại Tiên môn thấy, chúng ta không phải ai cũng dễ bắt nạt!” Một tán tu cũng không nhịn được phụ họa.


“Cố lên!”


“Cướp lấy suất của Thập đại Tiên môn!”


“Đã bao nhiêu năm rồi, cũng nên thay người làm chủ thôi!”


Các môn phái nhỏ và tán tu trong thiên hạ khổ sở vì Thập đại Tiên môn đã lâu, một người hô to, tất cả mọi người bèn hô theo, trong giây lát, khí thế hào hùng, lòng người quy về một mối.


Tiêu Tịch Hòa không nghe thấy tiếng cổ vũ bên dưới, đang vung thanh Nhận Hồn phản công thì một đệ tử Côn Lôn đột nhiên giật chiếc chuông trên người xuống, một tiếng huýt sáo vang lên, biến hóa ra một con chim khổng lồ.


Con chim thân dài 3 mét, cánh che rợp trời, lông vũ trên người tỏa ra ánh sáng u ám, chiếc nào chiếc nấy sắc bén vô cùng.


“Là Huyền Ô!” Có người nhận ra kêu lên.


“Vậy mà lại dùng đến Huyền Ô, xem ra lần này Côn Lôn nhất quyết phải giành được danh hiệu Đệ nhất Tiên môn rồi!”


“Hơi bắt nạt người quá đáng rồi đấy…”


Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, Chưởng môn Thục Sơn cười khẩy: “Chỉ là một cuộc thí luyện, vậy mà phái cả Huyền Ô ra, Lâm Chưởng môn có phải hơi chuyện bé xé ra to rồi không?”


“Loại linh thú này Côn Lôn bắt được cả nắm, tùy tiện phái một con ra chơi đùa chút thôi, sao có thể coi là chuyện bé xé ra to được?” Chưởng môn Côn Lôn Lâm Diệc với mái tóc bạc trắng giả vờ vô tội: “Chẳng lẽ Thục Sơn không có linh thú cấp bậc này, nên mới cảm thấy quá thận trọng rồi sao?”


Chưởng môn Thục Sơn cười lạnh: “Có phải chuyện bé xé ra to hay không, trong lòng ngươi tự rõ.”


Nói xong, ông ta tiếp tục xem đấu.


Trên mây, Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy linh thú khổng lồ thì ngẩn ra một chút, mãi đến khi linh thú che chở đệ tử Côn Lôn dưới thân, lao mạnh về phía cô, cô mới vội vàng né người tránh đi.


Linh thú kêu lên một tiếng thê lương, lại lần nữa tấn công Tiêu Tịch Hòa, mọi người xem đấu bên dưới đều toát mồ hôi hột thay cho cô.


Chỉ trong chớp mắt, điểm số của Tiêu Tịch Hòa đã tụt xuống còn 3 điểm. Chỉ cần dính 3 luồng lửa, hoặc 1 đòn tấn công của tu giả nào đó, là đã có thể loại bỏ cô.


Linh thú lại định tấn công, Tiêu Tịch Hòa vừa tránh vừa giận dữ quát: “Có phải ngươi phạm quy rồi không! Sao có thể dùng linh thú!”


“Ngươi không biết sao? Ải này được dùng cả linh thú và pháp khí.” Đệ tử Côn Lôn cười khẩy một tiếng.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Ta đúng là không biết thật.” Trong tiểu thuyết viết về phần này, chỉ tả Chung Thần đại sát tứ phương, có một đệ tử Côn Lôn định lấy thứ gì đó ra đối phó hắn ta, nhưng bị hắn ta kịp thời loại bỏ… Chẳng lẽ thứ định lấy ra lúc đó chính là linh thú sao?


Bởi vì không được viết, nên cô không biết ải này được phép dùng linh thú.


“… Sao ngươi không nói sớm.” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên dừng lại, nhìn con Huyền Ô đang lao nhanh về phía mình mà cười giễu một tiếng.


Mọi người xem đấu thấy cô đột ngột dừng lại, cứ tưởng cô định bỏ cuộc, đang không nỡ nhìn tiếp thì bỗng có người kêu lên: “Lại một con Huyền Ô nữa!”


Mọi người vội ngẩng đầu, đã thấy một con Huyền Ô che chở cho Tiêu Tịch Hòa, tức tối đánh nhau với con kia.


“Mẹ kiếp dám đánh tiểu lão đại của ta à! Bà đây g**t ch*t ngươi!” Mỏ Gà vừa đánh vừa chửi bới om sòm, còn không quên che chở Tiêu Tịch Hòa dưới thân.


Mọi người: “…” Tuy nghe chỉ là tiếng chim kêu to, nhưng cứ cảm thấy nó đang chửi người.


Chưởng môn Thục Sơn thấy hai con Huyền Ô quấn lấy nhau kịch liệt, không khỏi bật cười: “Xem ra loại linh thú này đúng là nhan nhản khắp nơi, đến cả một tán tu cũng có thể lôi ra được.”


Sắc mặt Lâm Diệc khó coi: “Huyền Ô tầm thường, cũng xứng so sánh với của Côn Lôn ta?”


Lời còn chưa dứt, Tiêu Tịch Hòa lại lôi ra một con Xích Ảnh, và hai con Hùng Bì.


Lâm Diệc: “…”


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 52: Ngươi phạm quy rồi!
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...