Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 109: Đây là đâu?

Chương 109. Đây là đâu?

Ở chung mấy ngày với tấm gương, công việc của Hình Diệp vẫn bận rộn như trước. Nhưng anh cảm thấy dường như tinh thần của mình đã có được một thứ cảm giác nhẹ nhõm tự do. Có lẽ là vì trước đó khoảng thời gian ở chung với gương đều kèm theo những nhiệm vụ nguy hiểm và người chơi khó nắm bắt được ẩn ý. Thật hiếm hoi lắm mới có những tháng ngày nhàn nhã, khiến thế giới thực trở thành một thứ thả lỏng.

Hình như cũng lâu lắm rồi gương không cảm nhận được loại cảm giác này. Ban đầu cậu rất phấn khích, về sau dần dần trở nên yên bình hơn. Có điều trong lúc nói chuyện gương vẫn mang cảm giác thỏa mãn, giống như một con mèo lười nhác.

Rõ ràng là một cậu thiếu gia lớn lên trong sự nâng niu cưng chiều, nhưng vẫn có thể tìm được sự yên bình trong một tấm gương.

“Có lẽ là từ bé tôi đã nghe mẹ đứng giảng trong lớp học, cùng học triết học với bà ấy, khiến bản thân trở nên tĩnh lặng theo phật hệ.” Sau một hồi ngẫm nghĩ, gương nói: “Đương nhiên con người sẽ hướng tới cuộc sống thoải mái, nhưng những tháng ngày gian khổ cũng là một loại thử thách mà. Hơn nữa tôi cũng có chịu khổ đâu, tuy tấm gương này nhỏ nhưng nhà anh lại rất lớn. Mặc dù tôi không thể đưa tay ra để chỉnh tốc độ phát video, mà mẹ tôi lại rất xinh đẹp, nói chuyện cũng êm ả dễ nghe, nghe chầm chậm rất là thoải mái.”

Hình Diệp rất thích thái độ sống của cậu, đây mới là điểm hấp dẫn anh nhất của Lục Minh Trạch.

Nếu là người khác, có lẽ họ sẽ oán trời trách đất, nghĩ rằng mình vô cùng thê thảm. Còn Lục Minh Trạch, cậu biết rằng mình khổ, cũng thấy hộp dao cạo râu đúng là bất tiện, nếu như có điều kiện cậu vẫn hi vọng Hình Diệp có thể thay một cái tốt hơn, nên lúc phàn nàn cậu không hề khách sáo. Nhưng đa phần cậu sẽ cảm thấy may mắn vì Hình Diệp không dùng gương chiếu hậu, vả lại còn nói hết những chuyện vui hoặc không vui trong mấy ngày nay cho Hình Diệp nghe.

Giống như gương đã nói: “Tôi thân ở đạo cụ, nhưng lòng tôi là tự do.”

Ngay cả khi biết Hình Diệp có quyền làm mất nhận thức riêng, gương

cũng không hề kiếm chế độ thiện cảm của mình với Hình Diệp.

“Nếu như dùng chuyện có thể hoặc không thể xảy ra ở tương lai để hạn chế tình cảm của mình thì có khác gì với kẻ sợ trời sẽ sập trong chuyện ngụ ngôn chứ, lo buồn vô cớ.” Lục Minh Trạch nói: “Lúc nào cũng nghĩ đến những chuyện chưa xảy ra sẽ bất hạnh lắm. Trong thế giới hiện thực ngày nào cũng có người mắc bệnh, qua đời, chẳng lẽ bởi vậy mà tôi cũng không sống được nữa ư?”

Cậu rất yêu bản thân mình, và cũng bình thản chấp nhận mình. Cậu cho rằng tự yêu bản thân chẳng có gì là không tốt, mình đẹp như thế, nếu không yêu chẳng phải là có lỗi với nhan sắc lắm sao?

Càng ở chung với nhau Hình Diệp càng cảm thấy Lục Minh Trạch là một người đẹp cả về bên ngoài lẫn tâm hồn.

Hình Diệp thì không làm được như thế. Ban đầu anh cho rằng có thể tấm gương là cạm bẫy của hệ thống nên đã đề phòng cậu rất lâu. Mãi đến khi biết thân phận thực sự của gương là Lục Minh Trạch, anh mới chầm chậm mở lòng.

Sau khi quen biết Lục Minh Trạch, anh đã thực hiện rất nhiều việc mà trước đến nay anh chẳng hề tưởng tượng nổi. Ví dụ như hành động càng lúc càng thường xuyên soi gương mấy hôm nay của anh đã khiến các nhân viên trong công ty để mắt đến. Lúc không có ai họ còn bàn tán chuyện giám đốc cứ chốc chốc lại soi gương ngay cả khi mở cuộc họp ban lãnh đạo có phải là quá tự luyến hay không. Nhất là thư ký Tề, tuy y chưa từng để lộ vẻ mặt khác thường, nhưng Hình Diệp vẫn nhìn ra trong lòng thư ký Tề đang nghĩ những gì.

Nhưng chuyện đó thì có sao? Như gương nói đấy, không nguy hiểm cho xã hội, không làm ảnh hưởng đến người khác, không làm chậm trễ công việc, không dẫn dắt dư luận, không tạo chủ đề không hay, vậy soi gương có lỗi gì?

Hoàn toàn không sai.

Vì thế trước 1 giờ rưỡi sáng bảy ngày sau đó, Hình Diệp đeo ốp điện thoại lên, còn xoay cho gương nhìn toàn bộ để cậu nhìn nhà mới của mình. Chờ đến khi thoát khỏi thế giới tiếp theo, gương sẽ được hưởng thụ cảm giác tự do ngắm nhìn thế giới.

“Không tệ không tệ.” Ngắm xong gương gật gù: “Mặc dù hơi nhỏ một chút, nhưng thắng ở chỗ không bị giới hạn. Thế giới sau nếu có điều kiện anh cũng bớt thời gian một cái ốp điện thoại thế này nhé.”

Hình Diệp: “… Tôi sẽ cân nhắc.”

Hai người cứ cười nói rôm rả khi tiến vào thế giới trò chơi, sau đó lần nữa nhìn thấy khối rubik đen trắng.

Nó nói: “Đã bảy ngày không gặp người chơi X8205, thần sắc anh tốt hơn nhiều đấy nhỉ. Lần trước anh khiêu chiến hình thức khó khăn và đạt được một số lượng điểm và phần thưởng lớn, nếu lần này vượt qua ải thế giới này hoàn mỹ là có thể tiến vào thế giới cao cấp. Có điều hệ thống có nhắc nhở hữu nghị nhé, là thế giới cao cấp và thế giới hỗn chiến khác nhau lắm, thiên về thi đấu hơn là giải mã. Lần này có giở tiểu xảo ra cũng chưa chắc có hiệu quả đâu. Đề nghị người chơi thu hoạch thêm điểm hẵng tiến vào thế giới cao cấp, nên lựa chọn tốt nhất cho thế giới này là hình thức khó khăn đấy nha ~”

Hình Diệp: “Cũng có lý đấy. Gương nhỏ cũng nói cho tôi biết trong thế giới cao cấp điểm số cũng có thể trở thành thẻ đánh bạc để giao dịch, nói tóm lại điểm số có thể đổi tiền.”

“Đúng thế!” Khối rubik đen trắng nói: “Tôi biết người chơi không thiếu tiền, nhưng phải nhớ rằng tiền trong trò chơi và điểm số là trao đổi đơn hướng. Điểm số có thể đổi tiền, nhưng tiền không thể đổi điểm. Tiền trong tay người chơi không thể đổi điểm, cũng không thể dùng cách liên lạc trong hiện thực để lén lút giao dịch và qua ải. Những chuyện này đều là điều cấm trong trò chơi, vi phạm sẽ bị trừng phạt.”

“Chỉ cho tiêu mà không cho kiếm, cách đổi tiền này của các người sẽ không khiến thị trường bị hỗn loạn ư? Chẳng lẽ hệ thống có năng lực kiếm tiền trong thế giới hiện thực?” Hình Diệp hỏi.

Anh là người kinh doanh, đương nhiên sẽ quan tâm đến những vấn đề này.

Khối rubik đen trắng trả lời: “Người chơi không cần thử thăm dò chuyện của hệ thống. Nếu có chuyện gì muốn biết, anh có thể đợi đến cửa cuối cùng hẵng hỏi. Có điều người chơi cứ yên tâm, toàn bộ tiền bạc mà hệ thống trao đổi cho người chơi là hợp pháp, có thể sử dụng bình thường trong xã hội thực, không ảnh rngd đến quy luật thị trường. Nếu đã có được thì nhất định sẽ có thứ mất đi, anh hiểu chứ?”

“Nói cách khác, hệ thống sẽ thông qua phương thức nào đó để thu hoạch tiền từ người chơi, dùng nó để trao đổi cho người chơi.”

Là tử vong sao? Sau khi chết hệ thống sẽ có thể tiếp quản tiền của người chơi? Không đúng, tài sản của Hình Thước không hề thay đổi, nhưng tiền mặt… Nếu như chỉ ít hơn mấy trăm hoặc mấy triệu thì Hình Diệp cũng không chắc chắn chuyện lúc đó. Dù sao mỗi tháng Hình Thước cũng tiêu đến hơn mấy trăm vạn. Hình Diệp quan tâm đến kết quả của em trai mình, chứ không điều tra tiền của Hình Thước đã đi đâu.

Sau khi quay về có thể điều tra thêm chút.

Khối rubik đen trắng lại hỏi: “Nói nhiều như thế, có phải người chơi muốn chọn hình thức khó khăn không?”

Hình Diệp: “Tôi đã nhận ra điểm số thực sự rất quan trọng, thế nên tôi chọn hình thức bình thường.”

Khối rubik: “…”

“Tôi chỉ cần 1100 điểm nữa là có thể tiến vào thế giới cao cấp, chỉ cần đánh ra được kết cục thật thì rất dễ dàng đạt được số điểm này. Nhưng nếu lựa chọn hình thức khó khăn và thất bại, thì bị trừ hơn hai mươi nghìn điểm, không có lợi lắm. Hơn nữa trong thế giới trước đã khiến tôi biết rằng các người có thể ra tay với não bộ của tôi, có thể khiến trí nhớ biến nhất, vậy lỡ may thế giới này hệ thống sẽ chặn trí thông minh của tôi thì sao? Tôi không muốn mạo hiểm như thế dưới cục diện có thể chiến thắng dễ dàng.”

Thế giới Thành phố con rối anh chỉ có 16000 điểm, ngay cả khi thất bại cũng chỉ mất có 8000. Trong thế giới Bệnh viện anh chỉ dùng năng lực thôi đã hao phí hơn 7000 điểm, số điểm ấy không hề đáng kể, dùng 8000 điểm để khiêu chiến hình thức khó khăn, mạo hiểm một lần cũng đáng giá.

Còn hiện tại ư, Hình Diệp biểu thị hoàn toàn không cần thiết.

Khối rubik đen trắng thốt lên: “Người chơi thật sự hoàn toàn quán triệt chủ đề “Khiêu chiến định mệnh” trước đây, thề phải đối nghịch với hệ thống đến cùng. Tốt lắm, hành động này rất đáng khen ngợi, cũng hi vọng người chơi có thể hoàn toàn chấp hành. Thế giới tiếp theo đây có thể là cửa ải cuối cùng trước khi người chơi lên thế giới cao cấp đấy.”

Hình Diệp ngắm khối rubik đen trắng đang xoay tròn rất nhanh, chẳng hiểu sao trong lòng lại nảy ra chút cảm giác bất thường.

Anh cầm tấm gương lên hỏi: “Thế giới cuối cùng trước khi cậu tiến vào thế giới cao cấp, có gặp phải chuyện gì đặc biệt không?”

“Có, ấn tượng khắc sâu lắm lắm luôn!” Gương vô cùng oán hận, nói: “Ghê tởm lắm, tôi bị ném đến một thế giới trùng tộc, loài người mặc trang phục chiến đấu để đi chiến đấu với trùng tộc. Manh mối mấu chốt cuối cùng là lấy một vật khi tiến vào cơ thể của Mẫu trùng. Chất dịch của Mẫu trùng có thể làm tan chảy quần áo chiến đấu của chúng tôi, cuối cùng tôi tìm được kết tinh ý thức có thể kiểm soát được trùng tộc trong tình trạng cơ thể bị ngấm trong dịch của trùng. Dù chiến thắng, cả người tôi cũng đã thối hoắc, khi trở về thế giới thực tôi tắm hơn ba chục lần, da nhăn nheo hết cả, nhưng vẫn rất buồn nôn. Côn trùng là thứ tôi ghét nhất trên thế giới này, từ đó trở đi tôi có bóng ma tâm lý, vĩnh viễn không thể quên được thế giới đó!”

Giọng của Lục Minh Trạch tràn ngập căm ghét và phẫn nộ. Hiếm lắm cậu mới bày tỏ sự căm ghét tột độ đến vậy, thế giới đó thật sự đã tạo ám ảnh rất lớn cho cậu. Khó trách ở thế giới thứ nhất cậu lại sợ côn trùng đến thế, thà chui vào trước ngực Claire còn hơn là ở trên chiếc giường có thể bị côn trùng bò lên.

“Mà nói đến mới nhớ,” Hình Diệp nói: “Thế giới trước cũng là thế giới cuối cùng trước khi Nghiêm Hòa Bích tiến vào thế giới cao cấp.”

Thông qua việc tiếp xúc trong khoảng thời gian này, Lục Minh Trạch đã hiểu rất rõ Hình Diệp, thế nên cậu không quan tâm đến những chi tiết thừa, bèn hỏi: “Ở thế giới này Nghiêm Hòa Bích có vấn đề gì không?”

“Ha ha,” Hình Diệp bật cười: “Về cơ bản là từ đây cậu ta đã có bóng ma tâm lý với con gái, thậm chí là trang phục nữ.”

Lục Minh Trạch: “…”

Hình như đúng là thế thật.

“Vậy có phải là mỗi người chơi muốn thăng cấp đều sẽ gặp phải bóng ma tâm lý không?” Gương hỏi.

Hình Diệp: “Không nhất định, tôi cảm thấy đúng hơn là gặp phải điểm yếu. Nghiêm Hòa Bích là một thanh niên trẻ tốt, tam quan đứng đắn, sẽ không chủ động hại người, nhưng cũng không làm người tốt mù quáng. Khuyết điểm duy nhất của cậu ta có lẽ là phái nữ xinh đẹp, là kiểu tính cách dễ dàng thất bại trên người nữ giới. Nói thế cũng không phải là bảo cậu ta háo sắc, mà là cậu ta đã quen đối xử tốt với con gái rồi, bất kể là đồng đội hay kẻ thù, thậm chí là NPC.”

“Mà thế giới vừa rồi ai ngờ cậu ta lại gặp phải tôi thích mặc đồ nữ, từ đó sẽ có nỗi sợ với phái nữ rồi.”

Tấm gương hiểu được ý của anh: “Anh cảm thấy trong thế giới trước khi thăng cấp sẽ gặp phải nhược điểm của mình. Có người có thể khắc phục, có người lại bị ám ảnh ư?”

Giống như Nghiêm Hòa Bích, không biết từ giờ trở đi hắn còn có thể yêu đương bình thường được nữa hay không.

“Cũng chỉ là suy đoán mà thôi.” Hình Diệp nói: “Hơn nữa tôi chưa phát hiện ra bản thân mình có nhược điểm gì. Mà cho dù có, cũng là thứ không phải rất khó khắc phục.”

Tấm gương cảm thấy lời của Hình Diệp khá là thèm đòn, nhưng ngẫm lại bản thân cậu cũng là người vô cùng tin tưởng vào gương mặt. Như vậu Hình Diệp tự tin về bản thân mình cũng bình thường. Nói đến điểm này, hai người họ còn rất giống.

Lúc hai người đang nói chuyện, khối rubik đã tạo nên mã QR thế giới mới, Hình Diệp quét mã xem xét thông tin –

Nội dung trò chơi: Tôi đang ở đâu

Nhân vật người chơi: Người bình thường

Số người tham dự: Phe phục mệnh 3, nghịch mệnh 4

Cách chiến thắng: Trong thế giới này, có thể bạn đang ở trong một thành phố lớn dày đặc những tòa nhà cao tầng, cũng có thể trôi nổi trong vũ trụ ngàn sao. Bạn phát hiện ra mình chẳng ở đâu cả, cũng đang ở khắp mọi nơi. Chỉ cần xác nhận mình đang ở đâu, cộng thêm thành công thoát ra ngoài là có thể chiến thắng. Không thể phát hiện chỗ mình đang ở, hoặc phát hiện nhưng không thoát ra được thì sẽ thất bại.

Nội dung thưởng phạt: Người thắng sẽ căn cứ tương ứng vào số lượng tìm được, kẻ thất bại bị trừ 50% điểm. Người thắng nhận được 100 điểm, cũng rút ngẫu nhiên được một mã QR đặc biệt.

Lựa chọn độ khó dễ: Rất khó/ Bình thường

Dù Hình Diệp đã nói chọn độ khó bình thường, nhưng khối rubik đen trắng vẫn đưa ra lựa chọn.

Trong thế giới này có 7 người chơi tham gia, theo như kinh nghiệm trước đó thì điểm số của kết cục thật có thể được 14000, kết cục ban đầu chỉ được mỗi 100. Hơn nữa lại là một thế giới có số người nghịch mệnh nhiều hơn phục mệnh, xem ra bản thân độ khó của thế giới này không thấp.

Quả nhiên hệ thống đã tăng độ khó khăn lên vì anh.

Hình Diệp lựa chọn hình thức bình thường, sau đó tiến vào thế giới trò chơi trong cơn choáng váng quen thuộc.

Mới mở mắt ra, đã có một người đặt một chồng giấy chép tay lên bàn anh, nói: “Hãy nhập những thông tin này vào máy tính, trước sáng mai gửi cho tôi, buổi họp chiều mai tôi cần nó.”

Hình Diệp tạm thời chưa rõ tình hình của mình, cũng không nhìn điện thoại ngay. Anh ngẩng đầu lên, trông thấy một người phụ nữ mặc đồ công sở nom rất lão luyện tri thức đứng trước mặt mình. Ả chỉ vào chồng giấy cao ngất kia, nói: “Cậu cần nói có thể làm được hay không đấy thực tập sinh à?”

Thực tập sinh? Anh là nhân viên thực tập của công ty nào đó ư? Thực tập sinh, hoặc là sinh viên còn chưa tốt nghiệp, cần làm báo cáo thực tập cần được lãnh đạp của công ty ký vào, hoặc là sinh viên đã tốt nghiệp và trong thời kỳ làm thử. Nếu như nỗ lực thể hiện tốt sẽ được chuyển lên chính thức. Nhưng dù là loại nào đi chăng nữa cũng không được từ chối công việc.

Hình Diệp gật đầu nói: “Vâng, em sẽ làm xong ạ.”

Tạm thời duy trì thiết lập tính cách ở thế giới này đã, đường nào thì ngoại trừ Tào Thiến và Quan Lĩnh vẫn còn 4 người chơi nữa, 2 phục mệnh và 2 nghịch mệnh.

Có lẽ hành động gật đầu quá mạnh, khiến một thứ trượt khỏi sống mũi Hình Diệp. Lập tức anh cảm thấy trước mặt mình mờ mờ ảo ảo, khuôn mặt của mỹ nữ trí tuệ tinh anh ban nãy cũng biến thành một đám sương mù.

Hình Diệp chỉ cảm thấy có thứ gì màu da người đang chuyển động giữa hai đồ vật màu đỏ, như thể có tiếng gì đó truyền tới. Nhưng anh cảm thấy hình như tai mình cũng điếc rồi, sao nghe âm thanh cũng khó khăn đến thế nhỉ?

Anh nhắm mắt lại mới nhận ra ban nãy vị nữ cấp trên kia nói gì: “Mau đổi kính đi, một ngày rớt ba lần.”

Anh có kính, vậy là bị cận thị sao?

Tuy học rất giỏi, nhưng năng lực tự kiềm chế của Hình Diệp cũng rất mạnh. Ngay từ bé anh đã biết sắp xếp thời gian của mình một cách hợp lý, tuyệt đối không nghiện máy tính. Dù có lướt mạng, chơi game, thậm chí cả đọc sách anh cũng thực hiện ở môi trường đủ ánh sáng, khoảng 40 – 60 phút sẽ nhìn ra xa cho mắt được nghỉ ngơi. Vì anh biết tự kiềm chế nghiêm khắc như thế, nên mắt của Hình Diệp vẫn ở mức bình thường, thị lực hai mắt đều là 1.5.

Hình Thước thì khác, vừa tốt nghiệp cấp 3 đã bắt đầu đeo kính, lúc học đại học có những hôm còn thức trắng đêm khiến Hình Thước nhanh chóng mắc hết những bệnh về mắt như cận thị, loạn thị và chứng muỗi bay trước mắt.

Hình Diệp muốn sắp xếp thời gian cho Hình Thước đi mổ mắt. Nhưng sau khi hiểu rõ nguyên lí của việc mổ mắt cận – chỉ là phẫu thuật thẩm mỹ thôi chứ không phải trị tận gốc, lại có nguy hiểm đến mắt Hình Thước nữa, anh không đề nghị em trai mình mổ mắt nữa. Thay vào đó, mỗi năm anh sắp xếp bác sĩ mắt chuyên nghiệp đo thị lực cho Hình Thước, kịp thời thay đổi kính đúng độ nhất để tránh số độ cận và loạn thị càng lúc càng tăng.

Anh còn cho Hình Thước một trợ lý sinh hoạt để người này chăm sóc cuộc sống hàng ngày của em trai, giúp em mình có đôi mắt khỏe mạnh. Có điều trợ lý lại bị Hình Thước sa thải, em trai anh nói mình sẽ tự bảo vệ mắt mình thật tốt, không cần trợ lý.

Lần đầu tiên Hình Diệp cảm nhận được cảm giác bị cận. Sau khi nhặt kính mắt đeo lên, anh mới sâu sắc thấy những năm qua em trai mình sống thật không dễ dàng.

Không có kính, thế giới trong mắt chỉ là một đám mờ, ngoài 5 mét không phân biệt được nam nữ, trên 10 mét người hay vật chẳng rõ ràng.

Cặp kính mà thân xác này của anh dùng đã rất cũ kỹ, gọng kính lỏng lẻo, thường xuyên bị trượt khỏi sống mũi.

Tại sao kính hỏng rồi mà không đổi cái mới tốt hơn? Hình Diệp nhíu mày suy nghĩ một chút, cuối cùng mới nhận ra có thể mình lại xuyên vào một cơ thể nghèo khổ nữa rồi.

Cũng không hẳn là nghèo, bởi vì có thể thực tập trong phòng làm việc của công ty cỡ này, hơn nữa còn đeo kính chứ không phải vừa mở mắt ra đã đứng quét đường, thế nên chẳng qua là một người bình thường mà thôi.

Hình Diệp đeo kính lên. Anh tạm thời không nhìn điện thoại mà tranh thủ lúc đeo kính để thản nhiên nhìn đồng nghiệp xung quanh một vòng.

Đây là một công ty lớn, mỗi nhân viên đều có chỗ ngồi riêng của mình, giữa chỗ ngồi có vách ngăn thuận tiện giao lưu, nhưng lúc làm việc lại không quấy rầy lẫn nhau.

Trên bàn của anh không có gương nhỏ mà bày một vài mô hình anime, một cái máy tính, ngoài ra còn một đống tài liệu vừa đưa tới.

Hình Diệp nghe thấy đồng nghiệp xung quanh xì xào bàn tán mấy câu như “Lại bắt nạt nhân viên thực tập nữa rồi”, “Cô ta hoàn toàn không cần dùng nhiều thông tin đến thế, chỉ cần tự xem qua một lần rồi chọn ra cái nào cần dùng và tìm người nhập vào máy tính là được, sao lại bắt nhập toàn bộ cơ chứ”, “Sắp tan làm rồi, đêm nay có cho người ta ngủ không trời”, “Thực tập sinh không có tiền overtime, tiện dùng thật đấy”, khiến Hình Diệp dễ dàng nhận ra tính cách và quan hệ cá nhân của nữ cấp trên kia.

Bảng tên trên người ả ta ghi Nhậm Đình Mạn, hình như là trưởng nhóm.

Hình Diệp cũng có một bảng tên, trên đó cũng ghi Hình Diệp, chức danh thực tập sinh, không ghi phòng ban, có lẽ là nhân viên thực tập mà phòng ban nào cũng có thể sai làm việc vặt.

Thời gian hiển thị trên máy tính là 17:26 phút. Vào thời điểm này, đa số công ty đã chuẩn bị tan làm. Hình Diệp không phải là nhân viên đánh máy, cũng chưa từng trải qua loại công việc này, có lẽ gõ đến sáng mai cũng chưa chắc đã xong chồng tài liệu cao đến chừng này.

Quan trọng nhất không phải là làm nhiều sẽ mệt mỏi, mà mỗi phút trong thế giới trò chơi đều rất quan trọng, anh không thể lãng phí thời gian ở những thứ này.

Anh nhìn một lượt các đồng nghiệp xung quanh, ai nấy đều đang mang dáng vẻ sắp tan làm rồi, người thì bấm điện thoại, người gọi điện, người lại đang thu dọn bàn làm việc, nhất thời không nhìn ra ai là người chơi đang xem kịch bản giới thiệu.

Một công ty bình thường, phải làm sao mới tìm ra “Tôi đang ở đâu”.

Hết thảy đều chưa đủ rõ ràng.

Hình Diệp mở máy tính ra, trong đó đều là những tài liệu liên quan đến công việc, đã vậy còn không quan trọng. Bảng lịch trình trong ngày cũng chỉ có những công việc lặt vặt như đóng dấu, nhận đồ dùng làm việc, giúp người nào đó lắp đặt hệ thống máy tính rất nặng, thống kê số người ăn cơm trưa trong công ty. Có điều phần lớn thực tập sinh đều đi lên từ những công việc như thế này, lãnh đạo cũng thông qua thái độ lúc làm công việc vặt của thực tập sinh xem có thích hợp để giao những công việc quan trọng hơn hay không, nên cũng không tính là bắt nạt.

Về phần chồng tài liệu dày cộp này, đúng là có chút ý định bắt nạt.

Nhậm Đình Mạn kiêu ngạo bước qua người Hình Diệp, trong mùi nước hoa trên người ả, Hình Diệp ngửi được một mùi thum thủm.

Anh không khỏi quay đầu lại nhìn về Nhậm Đình Mạn, chỉ thấy một cái đuôi thằn lằn mọc ra từ dưới chân váy bút chì của ả ta, đôi chân dài cũng hiện vảy.

Chuyện gì xảy ra vậy? Quái vật ư?

Hình như Nhậm Đình Mạn cảm thấy được Hình Diệp đang nhìn mình, đột ngột quay đầu lại. Ả không còn là dáng vẻ con người lúc nãy nữa, làn da lộ ra ngoài mọc đầy vảy, đôi mắt đổi sang màu vàng với con người thẳng đứng, miệng giống thằn lằn, lúc há hàm răng trắng nhởn ra còn dính đầy nước bọt.

Buồn cười nhất chính là trên con người thẳng đứng của Nhậm Đình Mạn còn đeo một cặp kính sát tròng màu nâu, nom rất hài hước.

“Nhìn cái gì hả!” Giọng nói kiêu căng của Nhậm Đình Mạn phát ra từ miệng quái vật: “Mau làm việc đi, sáng mai lúc làm việc nếu thiếu trang nào tôi sẽ hỏi tội cậu đấy.”

Ả ta còn thè lưỡi dài như lưỡi rắn ra, đầu lưỡi phân nhánh. Có điều lưỡi ả không nhỏ như lưỡi rắn mà vừa to vừa dài, lúc mắng chửi người khác không ngừng thò ra thụt vào, miếng bọt văng tung tóe không ngừng.

Rất ghê tởm, rất thối.

Mùi thối đó phát ra từ miệng Nhậm Đình Mạn. Sau khi mắng Hình Diệp xong, ả ta lại bắt đầu mắng nhân viên trong phòng.

“Sáu giờ mới tan làm, xem mấy người làm trò gì kia, mới giờ đã chơi điện thoại, thay đồ rồi cơ đấy, không có gì để làm nữa à? Lần sau còn để tôi bắt gặp thì coi như các người về sớm luôn đi!”

Nói đoạn, ả chống nạnh rồi vung mạnh cái đuôi thằn lằn ngủng nguẩy bỏ đi.

Nhậm Đình Mạn còn mang giày cao gót, chân ả đã biến thành móng vuốt, bốn cái vuốt sắc nhọn xé giày lộ ra ngoài.

Nói thật, trong khoảnh khắc nhìn thấy Nhậm Đình Mạn trở thành quái vật, lưng Hình Diệp đổ mồ hôi lạnh. Suýt chút nữa anh đã sử dụng năng lực Bút vẽ lại để nhanh chóng vẽ một vòng lửa thiêu chết con quái vật thằn lằn này.

Cũng may anh nghĩ chỗ này là văn phòng, nếu những người khác cũng nhìn thấy Nhậm Đình Mạn như thế ắt hẳn sẽ thét chói tai. Nhưng mọi người đều không có phản ứng, nghĩa là chỉ có mình anh là nhìn thấy quái vật trước mắt.

Nếu đã thế thì tạm thời không thể hành động thiếu suy nghĩ được, phải kiềm chế và nhẫn nại.

Quả nhiên Nhậm Đình Mạn không thể hiện ý đồ tấn công, sau khi mắng xong thì đi mất. Chỗ nào ả ta đi qua đều để lại một bãi nước nhờn tỏa mùi thối đồng dạng, khá giống mùi thịt thối rữa.

“Gâu gâu oẳng!” Trong văn phòng đột nhiên truyền tới tiếng chó sủa.

Hình Diệp kinh ngạc nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một con… Không đúng, là một người đứng lên sủa mấy tiếng với Nhậm Đình Mạn. Ả ta thỏa mãn nói: “Cũng chỉ có cậu nghe lời thôi, giúp tôi trông coi những người này nhé.”

Hình Diệp nhìn thấy kẻ này rũ cái đuôi mềm xuống, cặp tai chó ngỏng lên, đoạn l**m l**m Nhậm Đình Mạn hai lần. Chờ ả ta đi rồi, kẻ đó l**m sạch bãi nhờn ả ta để lại rồi quay đầu sủa với đám người trong văn phòng, như một con chó điên. Có điều tướng mạo của gã không giống những con chó cưng đáng yêu bình thường, mà giống linh cẩu, rất khó coi.

Khác với tiếng sủa nịnh nọt Nhậm Đình Mạn, âm thanh gã phát ra với đồng nghiệp cực kỳ hung dữ.

Nhìn thấy những chuyện này, Hình Diệp không khỏi dụi dụi mắt. Cuối cùng là cái nơi ghẻ lở gì thế này?


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 109: Đây là đâu?
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...