Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 108: Trước mộ
Chương 108. Trước mộ
“Tôi chạm được vào cha mẹ mình rồi!” Lục Minh Trạch sướng điên lên được: “Mặc dù chỉ là chạm vào tấm gương, chẳng có chút liên quan gì đến tôi, nhưng vẫn rất là vui!”
Hình Diệp ngắm khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Lục Minh Trạch trong gương, chợt nghĩ một ngày này của mình thật đáng giá. Anh biết biểu hiện của mình hơi xấu hổ thật, nhưng còn cách nào để bảo chủ tịch Lục và mẹ Lục cầm một chiếc hộp đựng dao cạo râu đây? Quả thật là hết cách rồi.
“Cậu vui là tốt rồi.” Hình Diệp nói: “Có điều không thể thường xuyên đưa cậu tới được, sẽ làm người khác nghi ngờ.”
“Cũng đúng ha.” Lục Minh Trạch hơi buồn một chút, nhưng sau đó lại vui vẻ ngay lập tức: “Mà tôi có thể xem tivi nha! Cha mẹ tôi thường xuyên lên tivi, anh tìm rồi chiếu lại cho tôi coi là được. Tôi cảm thấy mình có xem đến 7 ngày cũng không chán. Hmmm… Xem mẹ tôi thì không chán, nhưng cha tôi nói chuyện có thể hơi buồn ngủ thật, ông ấy chỉ xuất hiện trong thời sự hoặc là tin tức truyền thông thôi.”
Mẹ Lục là một học gỉa nổi tiếng, bà thường xuyên đến các trường đại học để giảng dạy, cũng thường giảng bài trực tuyến trên trên kênh Giáo dục. Bà được mệnh danh là học giả xinh đẹp nhất, có rất nhiều người hâm mộ đang cố gắng học tập để theo đuổi thần tượng chỉ để đăng kí được vào trường cấp ba mà mẹ Lục thi thoảng dạy vài tiết. Một vài chương trình nổi tiếng và sách nói cũng hay mời bà đến giảng, các video có sự xuất hiện của bà rất nhiều.
Còn chủ tịch Lục thường nhận một vài cuộc phỏng vấn, những cuộc gặp mặt người nổi tiếng của đài truyền hình Trung ương, hoặc vài chương trình kinh tế. Số lượng chương trình ông tham gia không nhiều lắm, nhưng cũng rất dễ tìm kiếm các video trên mạng.
Ảnh chụp bản thân Lục Minh Trạch chưa từng được công khai, cha mẹ cậu bảo vệ con trai mình rất tốt, không để giới truyền thông làm phiền.
Sau khi quay về công ty, Hình Diệp bèn sai thư ký tìm kiếm và mua những clip và sách nói của hai người, còn đặc biệt download về trong một chiếc laptop. Như vậy lúc anh ngủ, gương nhỏ có thể ở bên cạnh xem video, sẽ không cảm thấy cô đơn buồn chán.
Thư ký vừa đi, trợ lý Tề đã cầm mấy tấm gương tới.
“Đây là chiếc gương đồng thời Tây Tấn, nghe nói là được khai quật ở mộ một danh nhân nào đó ạ. Nó xuất hiện trong một buổi đấu giá ở nước ngoài, em đã sai người mua, 28 triệu tệ.” Trợ lý Tề đặt bức ảnh lên bàn Hình Diệp: “Khoảng chừng ba ngày sau là có thể đưa về nước rồi.”
Hình Diệp: “…”
Anh liếc nhìn chiếc gương nhỏ trên bàn làm việc, quả nhiên trên đó viết: Đào được trong mộ người chết á?
Hình Diệp im lặng, anh biết ngay là vậy mà. Đương nhiên dùng 28 triệu mua đồ cổ thời kỳ Ngụy Tấn cũng không lỗ.
Trợ lý Tề thấy sắc mặt Hình Diệp không ổn lắm, bèn nói ngay: “Giá này rất hợp lý đấy ạ. Nếu sếp không thích thì em cũng có thể tìm môi giới để chuyển bán lại cho một vài người chuyên sưu tầm.”
Đây cũng là nguyên nhân mà y dám mua chiếc gương này, sẽ không tổn thất quá nhiều tiền. Trợ lý Tề vẫn luôn làm việc khéo léo như thế.
“Không cần đâu, chờ nó tới thì quyên tặng cho bảo tàng đi.” Hình Diệp nhìn bức ảnh chụp chiếc gương cổ: “Cũng coi như thu lại bảo vật của đất nước, đưa nó cho những người chuyên nghiệp bảo dưỡng sẽ tốt hơn.”
Mỗi năm Hình Diệp đều quyên hàng triệu, thậm chí là cả trăm triệu để làm từ thiện. Tặng bảo vật lại cho quốc gia vẫn hơn là để nó ở nhà mà không biết thưởng thức, hơn nữa gương nhỏ cũng không thích cái gương này.
Người trong gương vỗ tay giơ ngón cái ra với Hình Diệp: “Làm hay lắm, tôi kiêu ngạo vì anh đấy nha! Trước đây mẹ tôi từng gặp những học giả trong lĩnh vực này, sau đó bà nói từ giờ trở đi nếu như mua được đồ cổ sẽ quyên hết cho các chuyên gia chuyên nghiệp. Họ có thể tái hiện lại phong thái ngày xưa của những cổ vật đó.”
Mặc dù Lục Minh Trạch không thích tấm gương này, cậu vẫn khen ngợi cách làm của Hình Diệp. Tâm trạng của Hình Diệp cũng tốt hơn, anh cũng bỏ luôn suy nghĩ muốn giảm tiền lương của trợ lý Tề.
Trợ lý Tề lại lấy ra một chiếc gương sáng lóa, nói: “Đây là chiếc gương do bậc thầy thủ công mỹ nghệ chế tạo. Nó được làm từ bạc nguyên chất, từng quy trình đều do ngài ấy tự tay thực hiện. Nó rất thích hợp để bày trên bàn làm việc hoặc ở đầu giường, giá 68 nghìn tệ.”
Hình Diệp nhìn tấm gương. Đúng là nó rất đẹp, nhưng không hợp để anh bỏ vào túi áo mang theo người. Anh bày tấm gương trước mặt Lục Minh Trạch, cậu vỗ tay khen tấm gương này quả thực rất đẹp, cậu rất thích nó. Nhưng nếu như lúc Hình Diệp tham gia họp với cấp dưới, dự tiệc tối từ thiện, hoặc là gặp khách hàng sẽ đành phải đặt gương trong túi xách chứ không thể mang theo bên mình bất cứ lúc nào.
“Đưa nó tới bệnh viện an dưỡng này dưới danh nghĩa của tôi.” Hình Diệp đưa danh thiếp bệnh viện an dưỡng của Lục Minh Trạch cho trợ lý Tề: “Tặng cho Lục Minh Trạch, đặt trước giường bệnh cậu áy là được.”
Nếu gương nhỏ thích thì tặng cậu ấy luôn, đúng là Lục Minh Trạch rất hợp với gương như thế này.
Trợ lý Tề lại bày mấy chiếc gương cao quý thanh nhã lên bàn, trị giá tổng cộng đến mấy trăm ngàn tệ. Hình Diệp đều cảm thấy rất đẹp, nhưng chẳng có cái nào thích hợp để mang theo bên mình cả, bèn bảo trợ lý Tề mang cho Lục Minh Trạch hết.
Hình Diệp thì căn dặn trợ lý Tề, còn gương nhỏ thì vỗ tay khen hay. Những tấm gương mà trợ lý cẩn thận lựa chọn đều rất đẹp, cái nào cũng được gương thích cả. Cậu cảm thấy Hình Diệp thực tốt, chờ sau này khi quay lại được cơ thể rồi sẽ thường xuyên chơi với anh hơn.
Thấy sếp mình hoặc quyên góp hoặc tặng người ta toàn bộ những tấm gương mình cất công chọn lựa, chẳng hài lòng với cái nào cả, trợ lý Tề khẽ cắn môi, cuối cùng đành phải xuất chiêu cuối cùng. Y lấy từ trong túi áo ra một chiếc ốp điện thoại sáng loáng, nói: “Ốp điện thoại kiểu gương đây ạ, em nhờ riêng người ta làm theo yêu cầu đấy. Mặc dù không đắt bằng mấy tấm gương trước đó, chỉ mấy ngàn tệ thôi, nhưng hoàn toàn vừa khớp với điện thoại của sếp. Nó nhẹ như lông, dễ lau sạch, có thể mang theo người, lúc nào cũng có thể lấy ra để soi mặt… Khụ, chỉnh đốn lại hình ảnh của mình, đi đâu cũng được cả.”
Hình Diệp: “…”
Anh cúi đầu nhìn chiếc điện thoại đắt tiền màu xám nom rất khiêm tốn của mình, lại nhìn cái ốp sáng lóa mắt kia, rơi vào trầm mặc. Anh rất muốn nói với trợ lý Tề, cậu cầm cái ốp kia về đi, tiền thưởng tháng này cũng không được nhận đâu.
Nhưng lúc này Lục Minh Trạch trong gương lại vỗ tay khen hay: “Cái này đi cái này đi! Lần sau anh chỉ cần quay nó về phía cha mẹ tôi là tôi đã có thể nhìn thấy họ rồi! Hơn nữa cái ốp này đẹp quá, từ giờ trở đi tôi cũng phải mua cho mình hàng chục cái như thế, mỗi ngày đổi một cái để soi gương. Trợ lý của anh đúng là một nhân tài!”
Hình Diệp: “…”
Quả thật cái này đúng là gương thích hợp nhất.
Anh im lặng một lúc lâu rồi mới nói với trợ lý: “Để nó trên bàn tôi đi, sau đó tìm người đặt thêm vài cái nữa.”
Hình Diệp dự định sau đó sẽ đưa cho Lục Minh Trạch.
Trợ lý Tề yên lặng đặt ốp điện thoại lên bàn rồi lặng lẽ ra khỏi văn phòng Hình Diệp. Sau khi đóng cửa, y siết chặt nắm đấm dứ dứ trước ngực hai lần, thầm nói: “Yeah!” Y đã nói nhất định sếp mình sẽ hài lòng với cái ốp điện thoại này mà, đây mới là cái gương khiến ổng có thể thưởng thức dung nhan của mình một cách kín đáo, y đúng là một thiên tài!
Trợ lý Tề và Lục Minh Trạch đều rất hài lòng, còn ý kiến của Hình Diệp thì không quan trọng cho lắm. Tóm lại anh cũng không phải là người ở trong gương, nhà của gương nhỏ vẫn nên do cậu ấy tự lựa.
Hình Diệp không đeo ốp điện thoại gương kia bởi vì trong bảy ngày gương nhỏ không tài nào rời khỏi chiếc hộp đựng dao cạo râu được.
Thư ký đã tải video của chủ tịch Lục và mẹ Lục rồi đưa cho Hình Diệp. Số lượng video được tải về rất đầy đủ, thậm chí có những buổi tọa đàm mà mẹ Lục đã tham dự rất nhiều năm về trước cũng có, đủ cho gương xem cả một năm. Bởi vậy mà đêm tới gương sẽ không buồn chán cô đơn, Hình Diệp sẽ đặt cậu và laptop trên tủ đầu giường rồi mở video lên để cậu xem, còn bản thân mình thì ngủ.
Ban đầu Hình Diệp còn cho rằng nếu làm vậy mình sẽ mất ngủ, nhưng nào ngờ giọng nói của mẹ Lục lại rất điềm đạm và ấm áp, mỗi lần anh nghe được một lúc sẽ chìm vào giấc ngủ ngon lành, tâm trạng bức bối trong thời gian dài cũng dần dần tĩnh lặng hơn.
Mỗi lần nghe mẹ Lục nói chuyện, Hình Diệp đều nghĩ, bậc phụ huynh có thể nuôi dưỡng được một Lục Minh Trạch vừa lạc quan, ấm áp, tam quan chính trực, luôn luôn hướng về phía trước như vậy quả nhiên không phải là người bình thường.
Đến ngày mất thứ 57 của Hình Thước, lúc mang gương nhỏ tới thăm mộ em trai, Hình Diệp đã có thể bình thản nhìn thẳng vào khuôn mặt em mình trên bia mộ.
Là gương mặt cậu thanh niên đeo kính giống Hình Diệp đến năm phần, mang theo khí chất lễ độ nho nhã, bằng tuổi với Lục Minh Trạch.
Đứng trước mộ, Lục Minh Trạch hỏi: “Hình Thước thật sự bị hại chết trong game ư? Cậu ấy bị hại kiểu gì, trở thành đạo cụ sao?”
Hình Diệp lắc đầu: “Không đâu. Trước khi đi công tác, Hình Thước từng muốn mời tôi vào trò chơi, nhưng lại vì không muốn tôi bị cuốn vào mà cuối cùng nó không để tôi quét cái mã QR đó. Điều này chứng tỏ lúc đó Hình Thước đã là người chơi cao cấp, thậm chí còn biết chuyện đạo cụ phục mệnh, nên nó hi vọng có thể gắn bó với tôi. Sau đó nó nói chờ tôi đi công tác về sẽ nói chuyện này, đồng nghĩa với việc thời gian khi đó không hề gấp gáp. Nó cách cửa cuối cùng một khoảng nữa, lần đi công tác nước ngoài đó của tôi chừng 10 ngày, thời gian không lâu lắm, ắt hẳn thằng bé còn muốn suy nghĩ về chuyện hai thế giới.”
“Nó không phải là kẻ ngốc, sẽ không dễ dàng tìm người mình không tin tưởng để tiến vào thế giới trò chơi. Mà thông qua sự hiểu biết… Điều tra bao nhiêu năm của tôi với nó, thì Hình Thước cũng không có bạn bè nào quá thân thiết. Thế nên tôi nghiêng về giả thuyết nó vẫn luôn chờ đến khi tôi về nước sẽ trao đổi kỹ càng hơn.”
“Hơn nữa sau khi cậu trở thành đạo cụ vẫn còn thời kỳ hôn mê, Hình Thước lại không có. Nên tôi vẫn nghĩ nó không trở thành đạo cụ, mà trong một thế giới nào đó sau khi tôi đi công tác, nó bị người chơi nào đó dùng đạo cụ phục mệnh g**t ch*t, giống như con trai của chủ thành con rối.”
Trải qua quãng thời gian tĩnh tâm này, Hình Diệp đã có thể phân tích cái chết của em trai một cách lý trí.
“Chuyện này đúng là mò kim đáy biển.” Lục Minh Trạch thở dài.
Hình Diệp cười lạnh lùng: “Tôi cảm thấy chưa chắc là mò kim đáy biển đâu. Giờ đã biết kẻ đó là người chơi nghịch mệnh có đạo cụ nghịch mệnh, thân ở thế giới cao cấp. Hắn cũng đã xóa bỏ ý thức đạo cụ, vả lại còn có cảm giác thượng đẳng và kinh miệt những người chơi khác. Hễ là kẻ đã vượt qua ranh giới cuối cùng, sau khi đến độ giết người không còn đường quay lại, ánh mắt và suy nghĩ dành cho người khác của hắn cũng khác biệt.”
“Nhưng mà loại người này có rất nhiều trong thế giới cao cấp.” Lục Minh Trạch nói.
“Tôi cảm thấy nhất định hệ thống có thể để tôi đụng phải hắn ta.” Hình Diệp nói: “Hơn nữa sẽ gặp nhau dưới tình huống tôi yếu hắn mạnh. Bời vì nếu thế, tôi sẽ muốn giết hắn ta mà không được, hắn lại gặp được người hận mình hận thấu xương trong game, cả hai đều phù hợp với đặc điểm vận may của người chơi nghịch mệnh.”
“Nhưng nếu chỉ chiến thắng trong game thì không thể g**t ch*t hắn được, chỉ khiến hắn thất bại mà thôi. Chỉ có đạo cụ phục mệnh mới có thể giết người.” Lục Minh Trạch cúi đầu nhìn cơ thể mình, Hình Diệp sẽ dùng cậu để giết người ư?
“Yên tâm đi.” Hình Diệp trấn an sờ sờ hộp dao cạo: “Tôi sẽ không dùng cậu để giết người. Ngay cả khi cả tôi phải bước qua ranh giới cuối cùng cũng sẽ không làm liên lụy đến cậu đâu.”
Lục Minh Trạch phải luôn lương thiện, không buồn không lo, vĩnh viễn không tiếp xúc với những thứ tối tăm này. Cậu là ánh sáng duy nhất trong lòng Hình Diệp, anh sẽ không bao giờ dùng cậu như thứ vũ khí giết người.
Nhưng mà, Hình Diệp phải báo thù thế nào đây?
Lục Minh Trạch ngẩng đầu nhìn Hình Diệp. Mặt gương quá nhỏ, cậu chỉ có thể nhìn thấy mắt Hình Diệp. Ấy là một đôi mắt dịu dàng, không bị chiếm cứ bởi hận thù và điên cuồng.
“Yên tâm đi, tôi sẽ nghĩ ra cách để giải quyết.” Hình Diệp an ủi cậu: “Tay tôi sẽ không nhuộm máu tươi, nhưng cũng sẽ không bỏ mặc cho hung thủ giết người ung dung nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đâu. Hãy tin tôi, tôi có thể làm được.”
Lục Minh Trạch lập tức yên lòng. Đúng thế, lúc nào Hình Diệp cũng có năng lực mà người bình thường không có, nhất định anh sẽ có cách.
Mã QR Năng Lượng Cao
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 108: Trước mộ
