Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 104: Danh sách

Chương 104. Danh sách

Trong nụ cười của chủ nhiệm Vương tràn đầy tham lam. Tào Thiến từ từ lần tay về phía hông. Dao mổ trước đó của cô đã biến mất sau thời gian hiệu lực, có điều khi nãy leo lầu Hình Diệp đã vẽ hai con dao lên lưng cô.

Hai con dao này được vẽ từ tầng 1 tòa số 3 cho đến mãi tầng 19 tòa 1, vẽ đi vẽ lại rất nhiều lần, đồng nghĩa với việc trí nhớ của Hình Diệp đã bắt đầu mơ hồ. Anh đã không thể nào vẽ mã QR một cách chính xác và suôn sẻ giống như trước được nữa.

Nghiêm Hòa Bích siết chặt điện thoại. Hắn nhớ trước đó Hình Diệp đã nói qua cách để Tào Thiến ngăn chặn chủ nhiệm Vương, sau đó sử dụng “Carbon oxit” để đồng vu quy tận. Về phần những người khác, dùng “Bình ắc quy” và “Vòng lửa” là vô hiệu, chỉ đủ sức dùng “Máy cắt kim loại”. Có điều máy cắt chỉ tấn công được từng người từng người một, đối phương có tới mười mấy người, hơn nữa còn là người có sức mạnh vô địch.

Hình Diệp cười khẽ, anh nhọc nhằn giơ tay chỉ chỉ vào đầu mình, hỏi: “Bà có thể nghe được âm thanh không hả chủ nhiệm Vương? Âm thanh của hai con sinh vật có hình thù quái dị đang không thôi vang vọng trong đầu những kẻ bị kí sinh.”

Nụ cười như vẫn luôn nở trên môi của chủ nhiệm Vương dần dần biến mất, bà ta nghiêm mặt nói: “Tao có thể nghe được, nhưng vậy thì sao? Chẳng qua bọn chúng cũng chỉ là quái vật thôi, mà chuyện tao đang làm là vì toàn nhân loại.”

“Nếu như nói là vì toàn nhân loại, thế tại sao chủ nhiệm Vương lại lén lút làm thí nghiệm nhỉ? Cớ sao lại không báo cho nhà nước, gia nhập tổ chức khoa học nhà nước để tiếp tục nghiên cứu?” Hình Diệp nói: “Suy cho cùng thì suy nghĩ của bà cũng chẳng kém viện trưởng là bao đâu. Bà lấy cuống rốn trẻ sơ sinh và xác quái vật được sinh ra, mà trong hai cái này nhất định có một thứ là nguồn gốc sức mạnh của bà. Ban đầu tôi còn cho rằng đó là cuống rốn, nhưng bây giờ biết được bà có thể nghe được âm thanh của quái vật, nên tôi đoán sức mạnh của bà dựa vào thi thể của quái vật nhỉ? Đã thế thì bà dùng cuống rốn làm gì vậy?”

Hình Diệp cười giễu cợt: “Tôi nghĩ là để khống chế. Bà có cuống rốn và máu cuống rốn* của những đứa trẻ sơ sinh này, tương lai có thể dùng những thứ đó để khống chế người tiến hóa. Nếu vậy thì chuyện bà làm khác viện trưởng ở chỗ nào chứ? Đều là muốn đạt được sức mạnh từ hai sinh vật kỳ quái này, vắt kiệt bọn chúng để mang lại lợi ích cho mình.”

*Máu cuống rốn là máu còn lại trong nhau thai và trong cuống rốn sau khi sinh con. Máu cuống rốn được thu thập vì nó chứa các tế bào gốc, có thể được sử dụng để điều trị các rối loạn về tạo máu và di truyền như ung thư.

“Đủ rồi!” Chủ nhiệm Vương bị vạch trần âm mưu, giọng của bà ta trở nên vô cùng lạnh lẽo: “Bắt bọn nó lại. Hai thằng đàn ông thì giết đi, hai đứa con gái thì giữ lại để sinh con, con của chúng nó tương lai đều là người tiến hóa!”

Lúc đang nói, chủ nhiệm Vương và mười mấy kẻ bên dưới đều xông tới muốn bắt mấy người Hình Diệp. Ai ngờ vừa đi trước cửa gian phòng bí mật thì bọn họ bị một bức tường vô hình chặn lại, không tài nào tiến lên nổi.

“Hầy,” Quan Lĩnh thở dài: “Chẳng lẽ tôi là con bạc định mệnh, lần nào cũng cần Táng gia bại sản sao?”

“Táng gia bại sản” của Quan Lĩnh chặn lại đòn tấn công của đám người chủ nhiệm Vương. Dù đối phương có đông đảo đến đâu đi chăng nữa cũng không phá nổi phòng thủ của Quan Lĩnh. Có điều năng lực này giống với “Gương vỡ lại lành”, thời gian cool-down đều là 24 tiếng. Trong 24 tiếng đồng hồ “Gương vỡ lại lành” có thể sử dụng 3 lần, còn “Táng gia bại sản” lại chỉ đủ sức dùng 1 lần. Hơn nữa chiêu phòng thủ này lại có hai chiều, đối phương không thể nào tấn công mình, nhưng đòn đánh của bản thân cũng không cách nào xuyên thấu qua lớp phòng thủ để tấn công đối phương, chỉ để kéo dài thời gian.

Tối hôm trước hắn đã dùng với quái vật, mà lần đầu tiên gặp chủ nhiệm Vương lại chưa hết thời gian cool – down. Có điều trước đó Hình Diệp đã cố kéo dài thời gian thêm một hồi, hạn cool – down của Quan Lĩnh cũng kịp lúc qua đi, có thể sử dụng năng lực.

Điều kiện để sử dụng “Táng gia bại sản” là không có mã QR. Bây giờ Quan Lĩnh chỉ có một mã tìm được ở khoa Phóng xạ. Khi Hình Diệp nói chuyện với chủ nhiệm Vương để kéo dài thời gian, Quan Lĩnh lặng lẽ lấy điện thoại ra để dùng mã QR này.

“Nhân viên khoa Phóng xạ”, khoa Phóng xạ trong bệnh viện là vị trí nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao. Mức độ nguy hiểm của tia phóng xạ với con người tùy thuộc vào thời gian tiếp xúc dài hay ngắn, các biện pháp bảo hộ mạnh hay yếu, cũng như tùy vào loại tia phóng xạ. Mã QR này một mã có tính trì hoãn. Sau khi sử dụng, nó sẽ phóng ra tia bức xạ có hại không tiếng động không màu không mùi không vị và cũng không màng địch ta. Theo mức độ thời gian, tia phóng xạ sẽtạo thành mức độ tổn thương khác nhau với cơ thể người. Các triệu chứng có thể xảy ra bao gồm choáng váng mất sức, chán ăn, buồn nôn, nôn mửa, thậm chí là cơ thể bị thương hoặc nhân tế bào bị tổn hại đến độ tử vong. Mã QR có tác dụng trong thời gian 24 tiếng, trong thời gian đó bất kể địch ta, chỉ cần bị tia phóng xạ ảnh hưởng hơn 6 tiếng trong vòng 1 dặm tính từ nguồn phóng xạ – là vòng tay hoặc điện thoại của người dùng – sẽ gây ra hiện tượng tử vong hàng loạt. Khoảng cách càng gần, tốc độ tử vong càng nhanh. Nhưng nếu mặc đồ bảo hộ phòng bức xạ có thể sống lâu hơn được một chút, có lẽ còn được hơn 24 tiếng.

Hình dung mà điện thoại đưa ra cho mã QR này là: Tia phóng xạ là cực kỳ nguy hiểm, xin đừng thử nghiệm tùy tiện.

Trước đó Hình Diệp đã cảm nhận được dụng ý xấu và sự nguy hiểm trong dòng miêu tả này, thế nên anh không dùng Bút vẽ lại để vẽ nó một cách tùy ý. May là anh cẩn thận, chứ nếu như sử dụng thì toàn bộ những ai đứng xung quanh bán kính cách Hình Diệp 500 mét sẽ gặp nạn, cho dù hiệu quả chỉ duy trì được 12 tiếng, ngay cả chính bản thân anh. Đến lúc đó, chỉ e cả bệnh viện tử vong là điều có thể xảy ra.

Đây là một mã QR bẫy người.

Khi Quan Lĩnh bấm chọn sử dụng mã và đọc thấy miêu tả trên đó, hắn sợ đến mức vội vàng ném điện thoại ra ngoài trước khi dùng “Táng gia bại sản”. Bây giờ điện thoại của Quan Lĩnh nằm bên ngoài gian phòng bí mật, mà mấy người lại ở bên trong, được bảo vệ tuyệt đối và không bị ảnh hưởng.

Quan Lĩnh nói với Hình Diệp: “Chúng ta chỉ có 3 phút thôi đại lão ơi. Sau 3 phút, chỉ cần tôi không chết thì điện thoại sẽ không biến mất khỏi bệnh viện, 24 tiếng sau 90% người trong bệnh viện này sẽ chết.”

Đọc giới thiệu về mã QR xong, hắn không thể nhịn được mà chửi tục một câu: “Mã QR cạm bẫy gì thế này không biết! Đến cả chủ nhân mà cũng lừa!”

“Nhưng quả thật là có hiệu quả.” Nghiêm Hòa Bích chỉ chỉ ra ngoài lớp bảo vệ: “Mấy tên lính lác mặc áo blouse trắng của chủ nhiệm Vương đã bắt đầu nôn mửa rồi kìa. Còn chưa tới 1 phút nữa, với lại họ còn là người tiến hóa nữa cơ.”

“Chắc là đứng gần điện thoại quá…” Vừa rồi Quan Lĩnh ném thẳng điện thoại vào giữa mấy người kia, mà họ còn chẳng coi nó ra cái thá gì, vẫn còn chạy loanh quanh cạnh đó.

Chủ nhiệm Vương vẫn còn ổn hơn những kẻ khác, có điều nhìn bà ta cũng đã khó chịu lắm rồi. Chiếc điện thoại đang nằm ở dưới chân bà ta, còn bà ta thì gào lên với mấy người Hình Diệp: “Rốt cuộc bọn bây đã làm cái gì vậy?”

“Đại lão, tôi dám cược 2 phút sau chúng ta còn thảm hơn bọn chúng, làm sao bây giờ?” Quan Lĩnh nói.

Hình Diệp hít sâu mấy hơi, đoạn lấy điện thoại ra và nói: “Không sao cả. Sau khi giản quyết hết đám chủ nhiệm Vương, hãy ném điện thoại vào sau cánh cửa của khoa Phóng xạ và khóa cửa lại là được. Khi thiết kế khoa Phóng xạ, bệnh viện đã chú ý tới việc bảo vệ và che chắn. Không phải lúc chúng ta đi kiểm tra sức khỏe sẽ thấy khoa Phóng xạ có cánh cửa kim loại dày nặng đấy sao?”

“Cũng may đây là bệnh viện.” Quan Lĩnh vỗ vỗ ngực nói: “Ý anh là có cách xử lý đám người chủ nhiệm Vương sao đại lão?”

“Ừm.” Hình Diệp gật đầu: “Đơn giản lắm.”

Anh gõ nhẹ ngón tay lên di động, chỉ thấy một dòng điện mạnh bắn thẳng về hai con quái vật kí sinh, xuyên qua cả lớp vỏ thủy tinh.

“Máy tạo nhịp tim nhân tạo không nhất định cứu người”, phần lớn mã QR này không dùng để cứu người mà là dùng để giết người. Nó sẽ hình thành dòng điện mạnh để tấn công đối thủ. Nhưng nếu bây giờ đối thủ đang hấp hối, nói không chừng còn có thể khiến trái tim kẻ đó khôi phục.

Lúc đó Quan Lĩnh tìm được mã QR này bên dưới máy rung tim trong xe cứu thương, đây cũng chính là thứ mà hai con quái vật muốn tìm. Bọn chúng cảm thấy mã QR này có thể giết mình.

“Nhưng ngay cả khi giết thì bọn chúng cũng không thể…” Nghiêm Hòa Bích còn chưa dứt lời, chỉ thấy hai con quái vật bị phân giải và biến mất hoàn toàn một cách nhanh chóng. Một mã QR bay xuống, rơi vào tay Hình Diệp.

Thời gian phòng ngự tuyệt đối có tác dụng chỉ còn 1 phút.

“Đây là… Mã QR chứa kết cục thật?” Tào Thiến nhặt mã lên, hỏi.

Mỗi lần họ sử dụng mã QR trợ giúp người trong trò chơi đều sẽ đạt được 5000 điểm, ngoài ra còn có một mã QR đủ để chế ngự kẻ địch.

Lúc hai sinh vật hình thù quái dị tử vong, Hình Diệp nghe thấy âm thanh nhắc nhở của hệ thống vang lên: “Người chơi Hình Diệp trợ giúp sinh vật có trí khôn giải thoát, hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh, đạt được 500 điểm. Bởi vì người chơi lựa chọn hình thức khó khăn nên điểm số tăng gấp 3 lần, tổng cộng là 15000 điểm. Phần thưởng cho người chơi là mã QR quý giá “Huyết thanh có thể lan tỏa trong không khí”.”

Hình Diệp cầm điện thoại quét mã QR và sử dụng. Chỉ cần nghĩ cũng biết tác dụng của mã QR quý giá này là gì, nó có thể dần dần phát tán trong không khí, khiến người bị lây nhiễm trong cả bệnh viện khôi phục lại bình thường.

Sau khi sử dụng, Hình Diệp hít một hơi thật sâu. Anh cảm thấy não bộ mình tỉnh táo hơn không ít, triệu chứng sốt cao cũng suy giảm. Mấy người Tào Thiến dù không bị, nhưng cũng đang trong thời gian ủ bệnh. Sau khi Hình Diệp dùng mã QR, họ cũng thấy lòng mình chợt nhẹ nhõm hẵn, không còn cảm giác căng thẳng như bị bóp cổ.

Còn đám người chủ nhiệm Vương, sau khi thấy Hình Diệp giết hai con quái vật thì kích động chửi bới, còn đấm đá vào lớp chắn vô hình, muốn xông qua để giết mấy người kia.

Lúc này chủ nhiệm Vương đầu bù tóc rối, đâu còn vẻ bình tĩnh hòa nhã như trước, chỉ giống một mụ điên. Nhưng bà ta có nổi giận cũng vô dụng, thời gian bức tường phòng vệ có tác dụng vừa hết, huyết thanh lập tức tiến vào cơ thể bà ta qua đường hô hấp. Cũng chỉ trong vài giây đó, nguồn sức mạnh thần kì khiến bà ta cường đại lập tức biến mất.

Chủ nhiệm Vương đấm một cú vào bồn thủy tinh và bị mảnh vỡ cứa chảy máu tay. Bà ta kinh ngạc nhìn bàn tay đẫm máu của mình, hỏi: “Bọn mày đã làm cái gì? Tại sao tao lại biến thành người bình thường thế này?”

“Tôi chẳng làm gì cả.” Hình Diệp nhìn bồn thủy tinh rỗng không, nói: “Là chúng đã mang thứ thuộc về mình ra đi.”

Chủ nhiệm Vương không có sức mạnh vốn không phải là đối thủ của Tào Thiến. Cô không cần đến dao mổ, chỉ cần tát một cái là mấy người kia ngất xỉu nằm một loạt.

Quan Lĩnh cầm điện thoại nhanh chóng chạy đến khoa Phóng xạ. Hắn cố chịu cảm giác đau đầu buồn nôn để ném nó vào phòng chụp CT, cũng khóa chặt cửa lại.

“Lỡ may có người đến kiểm tra thì sao bây giờ?” Quan Lĩnh lo lắng hỏi: “Cửa vừa mở là tia phóng xạ sẽ b*n r*.”

“Anh cảm thấy hôm nay bệnh viện này còn có thể đón bệnh nhân à?” Hình Diệp thở dài: “Ban đêm không có ai tới, mà điện thoại trong phòng cấp cứu còn vang kia kìa. Đừng lo, cho dù có người mở cửa thì khi đó chúng ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi thế giới này rồi.”

“Tại sao chúng ta vẫn chưa nhận được âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ nhỉ? Như trước là giờ có thông báo rồi mà?” Tào Thiến thắc mắc.

“Vì cơ bản vẫn chưa làm một chuyện cuối cùng nữa.” Hình Diệp trả lời.

Anh dẫn ba người tới phòng làm việc của chủ nhiệm Vương và viện trưởng, tìm được chứng cứ hai người đó lén lút làm thí nghiệm và danh sách những kẻ tình nguyện giúp hai người này chuyển hóa thành quái vật và người tiến hóa.

Danh sách này vừa đủ 180 người, bao gồm cả hai thủ phạm chính là chủ nhiệm Vương và viện trưởng.

“Báo cảnh sát đi.” Hình Diệp nói: “Chúng ta không có quyền trừng trị bọn họ. Người có thể làm được điều đó chỉ có luật pháp của thế giới này.”

Bằng chứng đã thu thập đủ rồi, tiếp theo cứ giao cho cảnh sát và tòa án.

Tuy trước đó họ đã dùng dao và súng tấn công quái vật, nhưng những kẻ này đều có sức mạnh và cơ thể thuộc thể lỏng nên chưa hoàn toàn chết. Tào Thiến, Quan Lĩnh và Nghiêm Hòa Bích đưa đám người này xuống lầu bằng thang máy, sau đó xếp cho họ nằm trong đại sảnh của tòa số 1.

Bốn người cầm bằng chứng thông tin nghiên cứu chờ cảnh sát xuất hiện, sau lưng là 180 người nằm la liệt.

Lúc này có 4 người nữa tới tầng 1, đó là Cát Khuông Nghĩa được huyết thanh cứu, y tá Lâm, y tá Hà và bác sĩ Phí.

Nhìn thấy Hình Diệp, bác sĩ Phí lập tức nói: “Hóa ra cậu là người chơi! Tôi còn nghĩ tại sao cơ thể này lại đột nhiên ngoại tình, bởi vì bình thường thế giới trò chơi sẽ không giao cho chúng ta cơ thể có vướng mắc tình cảm.”

Y tá Lâm khá sợ mấy người Hình Diệp sẽ vạch trần những chuyện mình đã làm, nên trốn sau lưng y tá Hà nhìn họ.

Cát Khuông Nghĩa nhìn Hình Diệp bằng ánh mắt phức tạp, nói: “Là các cậu đã cứu tôi, bảo chủ nhiệm Vương tiêm huyết thanh tạm thời để áp chế ký sinh vật đúng không? Bây giờ mấy người đã tìm được huyết thanh thật sự, trực tiếp hoàn thành nhiệm vụ rồi?”

Nếu như Hình Diệp không kịp thời bảo chủ nhiệm Vương cứu ông ta thì trước khi huyết thanh có hiệu lực, ông ta đã bị xóa bỏ ý thức trở thành quái vật như bệnh nhân mắc bệnh sởi. Ý thức biến mất nghĩa là ông ta sẽ bị coi như thất bại, trở lại trong không gian hệ thống, bị trừ nửa số điểm.

Hình Diệp vốn có thể không quan tâm, nhưng không ngờ lại cứu Cát Khuông Nghĩa. Ông ta vẫn luôn độc lai độc vãng, không chủ động hại người nhưng cũng không làm chuyện bao đồng, vậy nên không hiểu được cách làm của Hình Diệp,

“Trao đổi bằng giá thôi.” Hình Diệp nói: “Ông cung cấp đĩa CD và một manh mối mấu chốt, tôi cũng chỉ có qua có lại.”

Cát Khuông Nghĩa lại hỏi: “Cậu tìm được mã QR quan trọng trong phòng cấp cứu à? Tìm được thế nào vậy? Tôi đi mấy lần mà vẫn không tìm ra, là vì bên cạnh cậu có người chơi phục mệnh trợ giúp một tay sao?”

Quan Lĩnh không thích thái độ hùng hổ của ông ta cho lắm, bèn đứng trước người Hình Diệp nói: “IQ của đại lão nhà tôi hoàn toàn khác với ông, ông tìm không được không có nghĩa là đại lão cũng thế. Tôi nói cho ông hay nhé, ngay cả khi là người chơi phục mệnh mà không có trí thông minh của lão đại thì tôi cũng không phát hiện được hóa ra mã QR lại giấu trong xe cứu thương!”

“Hóa ra là ở đó…” Cát Khuông Nghĩa không hỏi nữa. Tóm lại ông ta đã cung cấp đĩa CD, chờ kết thúc trò chơi, hệ thống thanh toán điểm thưởng cũng sẽ chia cho ông ta một chút.

Ba người chơi phục mệnh thì không vui lắm. Tự dưng họ ngủ một giấc, chưa hề làm gì thì trò chơi đã kết thúc, toàn bộ điểm và phần thưởng bị đối thủ lấy đi. Họ rất muốn cướp tài liệu trong tay Hình Diệp, nhưng lại không thể chắc chắn rằng nếu mình cướp được thì hệ thống có tính điểm cho mình không, trận đấu này liệu có cần thiết.

Hình Diệp nói: “Đừng có mơ hão nữa. Với độ cống hiến của các người trong thế giới này, có lẽ sẽ bị hệ thống tính thất bại rồi. Cần tìm mặt người dạ thú, vậy mấy người đã tìm được chưa?”

Ba người: “…”

Quan Lĩnh cũng châm chọc theo Hình Diệp: “Các người còn nghĩ rằng mình đi theo chủ nhiệm Vương là ổn lắm, nhưng có biết bà ta tính bắt mấy người làm gì không? Hãy ráng xem trên những tài liệu này viết gì đi! Tôi thấy bà già này còn đáng ghét hơn cả viện trưởng đấy.”

Bác sĩ Phí nhận lấy bản copy của tài liệu nghiên cứu, để rồi cảm thấy buồn nôn vì những nội dung trên đó.

Sản phụ sau khi hấp thụ quái vật sẽ mạnh hơn về thể chất, một tháng sau đã có thể mang thai tiếp. Chủ nhiệm Vương sẽ không ngừng bắt những sản phụ này sinh con, bà ta đã bí mật khống chế được hàng chục sản phụ và mấy chục đứa trẻ sơ sinh.

Y tá Hà: “Vậy chúng tôi đã uống thuốc rồi, sau khi sinh con cũng sẽ bị…”

Bác sĩ Phí: “Bà ta chỉ cần phụ nữ thôi, còn đàn ông như tôi… Đụ má!”

Hắn ta lập tức nghĩ ra được chủ nhiệm Vương dùng đàn ông làm gì, bèn không nhịn được mà chửi một câu. Thật sự buồn nôn, bà ta xem con người là cái gì vậy?

Hình Diệp nghĩ sâu xa hơn một chút. Nếu như đây là thế giới chân thực, vậy theo như kết cục bên ngoài mà thế giới đã thiết lập – viện trưởng bị coi thành đại Boss và bị xử lý, chủ nhiệm Vương lấy được cơ thể của hai sinh vật hình thù quái dị. Mấy người chơi hoàn thành nhiệm vụ, đạt được 100 điểm rời khỏi thế giới này, rồi cơ thể mà họ đã chiếm lấy sẽ gặp phải kết cục như thế nào?

Có vài chuyện không thể nghĩ quá nhiều, càng nghĩ càng đáng sợ.

Tào Thiến thốt lên: “Đây là thế giới tuyệt vọng nhất mà tôi đã trải qua. Nhân vật quan trọng trong thế giới này không hề có tình người, đến cả con rối trong thành Rối gỗ cũng không so bằng.”

“Có lẽ là vì trong mấy thế giới trước đó chúng ta đã trải qua đều là tính thiện trong nhân cách, mà thế giới này thứ chúng ta thấy là cái ác thuần túy.” Hình Diệp ngồi bên cạnh nói: “Khối rubik đen trắng có hai màu, tượng trưng có thiện và ác của nhân tính. Lần này chúng ta gặp khó khăn như thế là vì khối rubik đã khiến chúng ta đi vào một thế giới toàn màu đen.”

“Thực ra nếu không đánh ra được kết cục thật thì tôi còn cảm thấy loài người tiến hóa được cũng tốt.” Nghiêm Hòa Bích nhìn tài liệu, nói: “Sao nhân tính có thể lấy… A? Cô biết khối rubik đen trắng hả Tiểu Diệp Tử? Bọn tôi có ai nhắc đến cái này với cô đây? Chẳng lẽ cô đã khôi phục trí nhớ rồi?”

“Ừm.” Hình Diệp gật đầu: “Sau khi tìm thấy đủ thông tin và danh sách tôi đã nhớ lại được rồi. Về cơ bản hệ thống đã ngầm thừa nhận nhiệm vụ kết thúc, không cần niêm phong trí nhớ của tôi nữa.”

Nghe thấy câu này, Quan Lĩnh và Tào Thiến bất giác đứng cách Hình Diệp thật xa. Đại lão đã khôi phục trí nhớ, vậy bộ váy ngắn trên người anh… Lại còn là đồ thủy thủ nữa chứ.

“Thật sự lần này là nhờ đến sự trợ giúp của cậu.” Hình Diệp mỉm cười: “Tôi rất hy vọng thế giới sau này chúng ta có thể trở thành đồng đội, có điều phải xem lựa chọn của cậu. Trước hết khoan hẵng vội đáp ứng lời mời chung đội, trước khi cậu đưa ra quyết định, tôi cần đưa cho cậu một thứ.”

Nói đoạn anh lấy sổ bệnh án từ trong túi ra, giao cho Nghiêm Hòa Bích.


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 104: Danh sách
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...