Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 103: Tìm được

Chương 103. Tìm được

Mấy người nhanh chóng chạy đến khoa Cấp cứu. Vì viện trưởng đã ra lệnh cho toàn bộ đám người đột biến trực ca đêm, hơn nữa nhân viên y tế trực đêm cũng đổi thành người đột biến, vậy nên sau khi đám người đó bị đánh bại ở phòng viện trưởng, khoa Cấp cứu giờ không có một bóng người. Toàn bộ tầng 1 chỉ có tiếng điện thoại cấp cứu 120 vang lên không ngớt.

“Đúng là đồ cặn bã.” Quan Lĩnh nói: “Vì để đối phó với chúng ta mà viện trưởng mặc kệ tất cả, lối đi cấp cứu cũng đóng lại, hoàn toàn không tiếp nhận bệnh nhân nữa. Đêm nay không biết bao nhiêu bệnh nhân không được cấp cứu kịp thời rồi.”

Tào Thiến thở dài: “Toàn bộ nhân viên và bệnh nhân trong bệnh viện này đều là vật thí nghiệm của lão, sao lão còn quan tâm đến người bình thường được chứ.”

Bệnh viện số 1 giờ đây quá đỗi nguy hiểm, có nhận điện thoại cấp cứu cũng vô dụng. Bây giờ bệnh nhân đi vào bệnh viện không chừng còn chết nhanh hơn, hi vọng họ có thế kịp thời gọi đến chỗ khác.

Hình Diệp nói: “Đừng để ý đến điện thoại 120, chúng ta tìm nhanh lên nào.”

“Tìm cái gì cơ?” Nghiêm Hòa Bích hỏi.

Hình Diệp: “Tìm thứ mà hai người chơi nghịch mệnh là bệnh nhân sởi và Cát Khuông Nghĩa muốn tìm nhưng chưa thấy.”

“Vậy để tôi ra tay cho.” Quan Lĩnh xắn tay áo lên nói: “Nghịch mệnh mấy người tìm đồ không giỏi đâu. Có điều rốt cuộc chúng ta cần tìm cái gì? Hay cứ tùy tiện tìm thôi.”

Hình Diệp trầm tư một chốc: “Hai người chơi nghịch mệnh phát hiện một thứ rất quan trọng ở tầng 19, họ đã tìm được chút manh mối và biết cần phải tới khoa Cấp cứu tìm đồ. Bệnh nhân sởi đột ngột phát bệnh ngất xỉu nên không tìm được, còn Cát Khuông Nghĩa có nguyên ngày, sao ông ta lại chẳng tìm ra?”

Nghiêm Hòa Bích đáp: “Căn cứ vào camera có thể thấy ban ngày ông ta có đi qua phòng cấp cứu mấy lần. Có điều bác sĩ và y tá quá nhiều không thể đi sâu vào điều tra, còn ban đêm ông ta nghĩ ra thì lại phát bệnh.”

“Kỳ lạ thật, đồ vật mà ban ngày tìm không thấy, ban đêm cũng chẳng tìm ra là gì chứ?” Hình Diệp chống tay lên cằm, nghĩ rất lung.

Bây giờ trông anh rất tệ, Quan Lĩnh lại gần hỏi: “Đại lão có muốn điều trị chút không? Đã hơn 4 giờ rồi, tôi đã có thể dùng kỹ năng ban đầu.”

“Tạm thời không cần đâu.” Hình Diệp từ chối: “Tôi vẫn có thể cố gắng được. Hơn nữa có dùng thì hiệu quả cũng không mạnh lắm, anh đã nói mình chỉ đủ sức dùng ba lần, vẫn phải giữ lại vào lúc cần thiết nhất.”

“Rốt cuộc là cái gì, ở chỗ nào thế?” Nghiêm Hòa Bích nói: “Còn phải là thứ mà vận may của người chơi nghịch mệnh không gặp được, chỉ có phục mệnh mới thấy.”

Mọi người điên cuồng tìm kiếm trong phòng làm việc, phòng bệnh, phòng chờ của khoa Cấp cứu, nhưng chẳng thấy gì cả. Tiếng điện thoại 120 vang lên vừa inh ỏi vừa vội vã. Tầng 1 vô cùng yênt ĩnh, chỉ còn tiếng chuông điện thoại vang vọng khắp hành lang.

Nghiêm Hòa Bích để ý thấy Hình Diệp đứng bất động trước điện thoại bèn lo lắng hỏi thăm: “Cô vẫn nên ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Hắn chạm vào cánh tay Hình Diệp một cái, chợt hoảng hốt vì nhiệt độ bỏng rát. E rằng Hình Diệp đã sốt tới 39 độ, người bình thường rất khó chịu được nhiệt độ cơ thể cỡ này.

“Tôi không sao.” Hình Diệp lấy lọ cồn trong túi đổ ra tay rồi thoa lên trán: “Chỉ là điện thoại inh ỏi quá khiến tôi hơi ù tai.”

Anh hơi lảo đảo, Nghiêm Hòa Bích vội dùng một tay đỡ lấy anh vào lòng. Hình Diệp đã yếu ớt vô cùng rồi, nếu không sẽ không để Nghiêm Hòa Bích ôm lấy mình như thế. Cũng may là Nghiêm Hòa Bích rất lịch sự, hắn kéo một cái ghế qua để Hình Diệp dựa vào đó, còn mình thì không chạm vào chỗ không nên chạm, bỏ lỡ một cơ hội phát hiện ra sự thật.

Hình Diệp ngồi trên ghế, một tay chống bàn, tay kia đỡ trán cố giữ tỉnh táo. Thời gian rất gấp rút, mấy y tá kia là người tiến hóa, có lẽ chẳng mấy chốc sẽ tỉnh lại. Họ vừa tỉnh sẽ thông báo ngay cho chủ nhiệm Vương. Với thực sự trước mắt của mọi người, muốn chiến thắng chủ nhiệm Vương là rất khó.

Với tốc độ của chủ nhiệm Vương, dù cho Nghiêm Hòa Bích có nhanh chóng click mã QR đi chăng nữa, dù là vòng lửa, bình ắc quy, máy cắt kim loại hay Carbon oxit cũng không thể tấn công chính xác vào bà ta được, đằng nào bà ta cũng chống đỡ được.

Với mã QR và năng lực đặc thù trong tay mọi người, cách duy nhất để xử lý chủ nhiệm Vương là Tào Thiến phải xả thân chặn bà ta lại, Nghiêm Hòa Bích sử dụng “Carbon oxit” bản gốc, sau đó Tào Thiến nhốt chủ nhiệm Vương trong phạm vi của “Carbon oxit”, hai người cùng đến chỗ chết.

Đây là cách chiến đấu duy nhất, nhanh nhất và hữu hiệu nhất mà Hình Diệp nghĩ ra lúc đó. Nhưng không được, anh không thể hy sinh bạn bè một cách dễ dàng như thế, vì vậy anh mới chọn kế hoãn binh, định gửi gắm hy vọng vào đồ vật mà hai người chơi nghịch mệnh đang mong muốn.

Nhưng rốt cuộc là cái gì đây?

Hình Diệp mới trấn tĩnh suy nghĩ thêm thì tiếng chuông điện thoại 120 lại vang lên. Trong đầu anh như có mấy con ruồi không ngừng vo ve, não vô cùng nặng nề.

“Hình Diệp!” Nghiêm Hòa Bích đứng bên cạnh không đỡ kịp, chỉ đành trơ mắt thấy Hình Diệp sắp ngã khỏi ghế. Hắn cho rằng Hình Diệp ngất xỉu rồi, ai ngờ cú ngã này lại khiến Hình Diệp tỉnh táo hơn không ít. Nghiêm Hòa Bích đỡ anh đứng dậy.

Tiếng chuông 120 lại vang lên.

“Phiền chết đi được!” Nghiêm Hòa Bích giận dữ nói: “Sao cứ kêu hoài kêu hoài thế. Để tôi bắt máy nói với bệnh nhân là chỗ này không tới khám bệnh được, hãy tìm bệnh viện khác đi.”

Tới khám bệnh?

“Chờ chút đã!” Mắt Hình Diệp sáng lên: “Chính là cái này, xe cứu thương! Thứ phải cần vận may mới có thể gặp được trong khoa Cấp cứu chính là xe cứu thương. Bởi vì chẳng ai biết được thời điểm nào xe cứu thương mới tới nhà khám bệnh, mà hai người chơi nghịch mệnh lại không may mắn lắm. Họ tới đây là muốn tìm xe cứu thương tới khám bệnh ở nhà.”

“Thì ra là thế!” Quan Lĩnh và Tào Thiến chạy tới, nói: “Xe cứu thương của khoa Cấp cứu đều đỗ trong bãi đỗ xe của tòa nhà này, có thể đi vào!”

Mấy người nhanh chóng chạy tới bãi đỗ xe. Đương nhiên bệnh viện số 1 không thể chỉ có một chiếc xe cứu thương được. Thấy một loạt xe đang xếp, ai nấy đều không biết nên tìm từ chỗ nào.

Lúc này tấm gương trong túi Hình Diệp bắt đầu nhúc nhích. Hình Diệp lấy gương ra quay lưng về phía Nghiêm Hòa Bích để mở, chỉ thấy trên gương viết: Xe cứu thương có số đuôi 91, tôi rất muốn vào chỗ đó để lục tìm.

Không có thời gian tìm chìa khóa xe để mở cửa, Tào Thiến bèn đạp văng cửa xe ra. Quan Lĩnh lật máy khử rung tim ngoài tự động ra*, chỉ thấy dưới nhãn dán là một mã QR.

“Hẳn là nó, mã QR mấu chốt.” Hình Diệp nói.

Mấy người đứng cạnh nhìn về phía Hình Diệp, để anh thu mã đó.

Hình Diệp cũng không từ chối, anh cầm điện thoại quét để thu mã QR vào máy. Chỉ thấy trong di động hiện lên dòng nhắc nhở: Xe cứu thương không thể cứu hết mọi người đâu.

“Kỳ lạ thật, tại sao hai người chơi nghịch mệnh kia lại biết khoa Cấp cứu sẽ có mã QR mấu chốt?” Quan Lĩnh khó hiểu hỏi.

“Cũng không rõ lắm.” Hình Diệp đáp: “Chúng ta tới tầng 19 đi.”

Anh hơi nghiêng ngả một chút, Quan Lĩnh bèn nói: “Anh vẫn nên điều trị chút đi đại lão à.”

“Không cần. Hôm qua Cát Khuông Nghĩa có thể nhẫn nhịn được, hẳn tôi cũng có thể làm được. Không phải là tôi đang cố gắng khoe khoang, mà sau khi lên tới tầng 19 mới là cửa khó nhất. Mọi người cũng nhìn thấy thực lực của chủ nhiệm Vương rồi đấy, dưới tay bà ta còn có không ít kẻ dù không bằng bà ta nhưng cũng rất mạnh. Ba lần chữa trị của anh chưa hẳn đã đủ đâu, hãy tiết kiệm trước đã.”

Nghe Hình Diệp dặn dò, Quan Lĩnh đành kiềm chế.

Nhưng tiếp đó còn phải leo lên 19 tầng, những người khác có mệt hơn chút, còn Hình Diệp đã không bước nổi. Anh vịn tường thở hổn hển, như thể mỗi lần hít thở với anh đều vô cùng khó khăn.

Nghiêm Hòa Bích vừa định giơ tay ra thì đã bị Tào Thiến bước lên trước. Cô cõng Hình Diệp trên lưng, chạy bình bịch lên tầng.

Quan Lĩnh vỗ vỗ vai Nghiêm Hòa Bích: “Chú em à, sức của chú em không hơn chị Tào nhà chúng ta đâu, cô ấy mới là đệ nhất sức mạnh đấy.”

Nghiêm Hòa Bích rất uể oải, nhưng cũng không thể không thừa nhận rằng trong đội ngũ này, Tào Thiến còn mạnh hơn cả mình.

Mọi người thở hồng hộc chạy tới tầng 19. Lúc đi ngang qua tầng 18, họ nghe thấy bên trong có âm thanh, vì thế bèn nhẹ chân lên tầng 19.

Tầng 19 là một khu vực rất lạ lùng. Trước kia chỗ này là phòng làm việc của nhân viên y tế khoa Truyền nhiễm. Bởi vì tính đặc thù của khoa Truyền nhiễm mà bệnh viện số 1 đã cố gắng tách khu làm việc và phòng bệnh ra, nên mới xuất hiện trường hợp một khoa có hai tầng. Nhưng trước đó vài ngày, viện trưởng bỗng sát nhập phòng bệnh và văn phòng của khoa Truyền nhiễm tới tầng 20, tầng 19 để trống.

Theo như lời viện trưởng, từ giờ chỗ này có tác dụng lớn, hiện đang cải tiến bên trong nên hoàn toàn dỡ bỏ camere giám sát.

Người bệnh sởi là bệnh nhân của khoa này, thế nên là người đầu tiên biết chuyện đó. Do đó ngay đêm đầu tiên anh ta đã đi tới tầng 19 khi đang sốt nhẹ.

Cửa an toàn của tầng 19 đang bị khóa, Nghiêm Hòa Bích dùng chìa khóa vạn năng mở cửa. Một tiếng “Kèn kẹt” vang lên, âm thanh của cánh cửa hơi gỉ sét vang lên vô cùng chói tai trong bệnh viện đương im lặng lúc 5 giờ sáng.

Bình thường thì cách một tầng lầu chắc chắn sẽ không nghe được. Thế nhưng mọi người không rõ rốt cuộc người tiến hóa có sức mạnh đến cỡ nào, không biết khoảng cách ngần ấy có thể ngăn chặn thính giác của bọn họ hay không.

Nhanh, phải nhanh lên!

Trong tầng 19 trống trải, cửa phòng nào cũng đang mở toang.

“Tầng này có nhiều phòng thế này, phòng nào mới là đúng?” Tào Thiến vội vàng kêu lên.

Hình Diệp yếu ớt mở mắt ra, anh chỉ chỉ vào căn phòng lớn bên trong cùng, nói: “Căn phòng này cũng trùng với phòng viện trưởng ở tầng trên, vào xem đi.”

Mấy người vào phòng rồi đi dạo qua một vòng. Nghiêm Hòa Bích đứng trước một bức tường, nói: “Tôi nhớ vị trí này trong phòng viện trường là chính giữa phòng, chắc hẳn sau bức tường này còn có một gian phòng.”

Tào Thiến vừa định giơ chân đạp thì Hình Diệp vội vàng nói: “Đừng, âm thanh quá lớn, hãy nhìn xem trên tay cầm cửa sổ có cơ quan gì hay không.”

Mấy người nhanh chóng s* s**ng trên mỗi một cửa sổ. Không biết Quan Lĩnh đã đụng vào chỗ nào, chỉ thấy bức tường kia lẳng lặng mở ra.

Tầng 19 không có đèn điện. Bây giờ là 5 giờ sáng, bên ngoài bắt đầu sáng lên. Có tia nắng nhạt xuyên qua cửa sổ chiếu vào trong phòng, khiến bốn người nhìn rõ gian phòng sau bức tường.

Đập vào mắt mỗi người là hai bình thủy tinh, bên trong mỗi cái đang ngâm một hình dạng kỳ dị không trọn vẹn.

Nói nó không trọn vẹn là vì rõ ràng các bộ phận trên người nó bị thiếu mất, không biết bị người khác lấy đi như thế nào.

Loại sinh vật có hình thù quái dị này khá giống với quái vật mà đám người viện trưởng biến thành. Cơ thể nó đùng đục, thể lỏng, nom như đang chuyển động, nhưng chúng nó lại không hòa tan với dung dịch trong lọ thủy tinh, chỉ im lặng chìm trong đó, vô cùng bình thản.

Trong phòng có rất nhiều loại máy móc mà bốn người không biết tên. Có mấy loại máy cắt chém rất giống với những bộ phận không trọn vẹn trên người sinh vật kỳ dị kia, khiến người ta có thể đoán được bọn chúng đã bị đối xử như thế nào mới có thể trở thành hình dạng như bây giờ.

Không có cảnh tượng nào đáng sợ, nhưng hết thảy mọi thứ đang yên tĩnh trong phòng lại khiến người ta lạnh đến thấu xương.

“Đây chính là hai quái vật ký sinh đấy sao?” Tào Thiến hỏi khẽ: “Tôi cho rằng hai quái vật mà hệ thống nhắc tới mới là nguồn gốc khiến người trong bệnh viện lây nhiễm.

Quan Lĩnh cũng nói: “Xem ra bọn chúng rất đáng thương. Tôi còn cho rằng sẽ có một cuộc chiến lớn cơ.”

Nghiêm Hòa Bích quay mặt sang chỗ khác để không phải nhìn đôi mắt nửa mở của hai con quái vật kia, nói khẽ: “Hóa ra đây chính là kết cục thật.”

Bệnh viện này chưa từng bị dị chủng độc ác gì xâm lăng cả, chỉ có trái tim tham lam của con người mà thôi.

Viện trưởng phát hiện ra hai sinh vật quái dị này, không biết ông ta dùng biện pháp gì để đưa chúng về bệnh viện nghiên cứu. Lão ta là bác sĩ với hai bằng y học và sinh vật học, khi gặp sinh vật không có trên trái đất đương nhiên là sẽ nghiên cứu.

Trong quá trình đó, viện trưởng khám phá ra tế bào của hai sinh vật kỳ dị này có thể dung hợp với cơ thể người, khiến con người trở thành một loại sinh vật khác. Lão là một quái nhân khoa học có dã tâm, vậy nên đã dùng bản thân mình làm thí nghiệm, trở thành người đột biến.

Cũng chẳng biết lão ta đã nghiên cứu thế nào để tìm được phương pháp kiểm soát những người đột biến khác, bèn lây lan từng chút từng chút cho người bên cạnh. Lão muốn thông qua bệnh nhân và nhân viên y tế để lây cho xã hội, trở thành chúa tể của nhân loại mới.

Có thể ban đầu dã tâm của viện trưởng không lớn như vậy, nhưng sau khi trở thành người đột biến, tâm trí của lão lại không biến hóa giống thế.

Trong quá trình này có thể lão đã lây nhiễm cho sản phụ nào đó, bị chủ nhiệm Vương của khoa Phụ sản phát hiện. Bà ta đã dùng cách gì đó khiến sản phụ hấp thụ ngược lại năng lượng của quái vật biến chủng, sinh ra người tiến hóa đầu tiên.

Chủ nhiệm Vương khám phá ra cách này hẳn là vì suy nghĩ cho cả nhân loại. Có thẻ tiến hóa là một chuyện rất tốt, vì thế bà ta bắt đầu âm thầm hành động. Bà ta tập trung lại một thế lực đối địch ngay trước mắt viện trưởng. Hai người đều không thể làm gì đối phương, vì vậy đã tạo ra một thứ cân bằng kỳ dị trong bệnh viện.

Chủ nhiệm Vương rất mạnh, mạnh đến mức viện trưởng không thể làm gì được. Sức mạnh lớn đến ngần ấy của bà ta hắn có liên quan đến những cuống rốn của trẻ sơ sinh mà bà ta thu thập trong phòng sinh. Chẳng biết bà ta đã ăn hết những cuống rốn đó hay tinh luyện thành thuốc, có điều vật liệu của bà ta không đủ, nên mạnh nhất chỉ có mình chủ nhiệm Vương, còn những người khác thì thực lực bình thường không đáng sợ.

Hai người đều thông qua sinh vật kỳ dị này để thay đổi con người. Một kẻ thì thông qua lây lan trên số lượng lớn để chế tạo ra người đột biến tuân mệnh mình, kẻ lại lợi dụng sinh sản để thay đổi gen người qua từng đời một.

Nhìn bên ngoài, quả thật chủ nhiệm Vương tương đối lương thiện. Theo như con đường của kết cục bề ngoài, họ xử lý viện trưởng, giao đĩa CD và mật mã cho chủ nhiệm Vương. Bà ta có được thông tin nghiên cứu của viện trưởng và cơ thể hai sinh vật quái dị, đương nhiên sẽ tiến thêm một bước trên con đường tiến hóa loài người. Chuyện bà ta làm hoàn toàn có ích với nhân loại.

Lựa chọn của ba người chơi phục mệnh không sai, kết cục bề ngoài cũng không thê thảm quá. Có thể chủ nhiệm Vương đã dùng một vài thù đoạn cực đoan, nhưng so với viện trưởng thì bà ta còn thiện lương hơn, suy nghĩ cũng hướng về con người hơn.

Nhưng mà…

Hình Diệp đang được Tào Thiến cõng trên lưng, anh chỉ chỉ vào đầu mình, nói: “Tôi có thể nghe được âm thanh của chúng, chúng đang cầu cứu.”

Hèn gì hai người chơi nghịch mệnh sau khi phát sốt và tới tầng 19 lại tiếp cận được kết cục thật, khám phá ra manh mối mấu chốt. Thì ra trước khi tử vong, hệ thống sẽ đưa cho họ một cơ hội duy nhất, đó là âm thanh mà chỉ có người bị lây nhiễm mới có thể nghe được.

Trong đầu bệnh nhân sởi ở tầng 20 truyền tới âm thanh, Cát Khuông Nghĩa tới phòng viện trưởng trong tầng 18 trộm đồ cũng nghe thấy. Chưa hẳn họ đã có thể tiến vào căn phòng bí mật này, nhưng âm thanh vẫn truyền tới tai họ không ngừng nghỉ, không bị ngăn cản.

“Chúng đang nói gì thế?” Tào Thiến cảm thấy cơ thể Hình Diệp đang càng lúc càng nóng, cô vô cùng lo lắng.

E rằng anh đã sốt tới 40 độ rồi.

Hình Diệp cảm thấy dù mình có hít thở đến mức nào đi chăng nữa thì lá phổi của anh cũng không thể hấp thu đủ dưỡng khí. Anh nhọc nhằn nói: “Bọn chúng đang nói, “Giết tôi đi”.”

Kết cục bề ngoài thật tốt đẹp, sau khi loài người tiến hóa sẽ trở nên càng lúc càng mạnh.

Nhưng có ai nghe thấy tiếng của hai sinh vật kỳ quái không? Dù chúng có tới thế giới này bằng cách nào đi nữa thì cũng bị kiểm soát rồi. Nếu như mọi người thực sự đi theo kết cục thật, số mệnh trong tương lai của hai con quái vật này sẽ là muốn chết mà không thể chết nổi.

Hình Diệp: “Tôi không quan tâm tương lai của thế giới này sẽ xảy ra chuyện gì, tôi chỉ biết là kết cục thật được rất nhiều điểm, thế nên cần đánh ra kết cục thật.”

Suy nghĩ nhiều như thế làm gì chứ? Họ có mục đích rõ ràng, không quan tâm ai đúng ai sai, lựa chọn của họ cũng chỉ có một.

Hình Diệp nói: “Bọn chúng nói hình như tầng 1 của tòa nhà số 3 có sức mạnh đủ tiêu diệt chúng, còn không ngừng nhờ tôi tìm kiếm. Hèn gì mà hai người chơi kia lại chạy đến khoa Cấp cứu.”

Loại nhiệm vụ mấu chốt này có lẽ dùng mã QR vẽ lại sẽ không đủ, cần mã QR bản gốc.

Hình Diệp chậm rãi giơ tay về phía điện thoại, đúng lúc này ngoài cửa truyền tới một âm thanh hiền lành nhu mì như cũ: “Hóa ra là ở đây. Bọn bây chơi hay lắm, đã khiến tao bớt nhiều sức.”

Chủ nhiệm Vương dẫn theo hàng chục nhân viên y tế đứng trước cửa nhìn chằm chằm vào bốn người chơi.


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 103: Tìm được
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...