Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9)


Thục Vương muốn giữ Ông Công Nhụ lại nghỉ một đêm.


Tỳ nữ đã sớm thu xếp ổn thỏa: Ông Công Nhụ một gian, hai tiểu đồng một gian. Trên án đặt khay đá đựng hoa quả tươi, rèm thêu buông thấp, đèn được thắp sáng, cung nữ lặng lẽ lui ra.


Sau bao ngày dãi nắng dầm mưa, quả thật quá mỏi mệt. Ông Công Nhụ ngồi bên mép giường tháo giày, vừa ngẩng mắt đã thấy Hoàng Phủ Cật còn đứng trước án, khi thì sờ nghiên mực, khi thì chạm núi bút, lề mề rụt rè, bộ dạng cứ lần lữa chẳng dứt. Ông hiểu rõ tâm tư hắn, liền cố ý vươn vai một cái: “Ta muốn nghỉ ngơi rồi.”


Hoàng Phủ Cật như được giải thoát, vội đặt chiếc bồn rửa bút bằng sừng tê quý giá xuống án, nói: “Ông sư phụ, cho con trải đệm dưới chân giường người nhé? Con còn chuyện muốn thỉnh giáo.”


Ông Công Nhụ đưa mắt nhìn hắn một cái đầy nhẫn nại. Trên gương mặt Hoàng Phủ Cật vẫn còn nét non trẻ, nhưng thân hình đã là một người trưởng thành. Cẩm bào giày đen, bảo kiếm đeo bên hông, dáng đứng thẳng như cây tùng xanh. Dẫu không vì nể mặt Hoàng Phủ Đạt Hi, thì riêng Tể tướng Tiết Hầu cũng đã dành cho hắn không ít yêu quý.


Không thể phủ nhận, hôm nay Hoàng Phủ Cật giữ được vẻ điềm tĩnh, bắn cung thắng Lý Linh Quân, khiến Ông Công Nhụ trong lòng cũng có chút đắc ý.


“Ngươi đóng cửa lại,” ông đặt tay lên đầu gối, tỏ ý muốn bàn việc chính, “kéo đèn lại gần đây.”


“Vâng.” Hoàng Phủ Cật quay lại, khéo léo dùng nhíp chỉnh tim đèn, rồi tiện tay dời đôi giày của ông sang một bên. Một vị công tử vương thất, làm những việc hầu hạ như thế mà không hề lộ ra chút oán khí.


Ông Công Nhụ lại cố ý sa sầm nét mặt, trầm giọng: “Mấy ngày nay vội vã lên đường, ta còn chưa kịp hỏi tội ngươi: Tiểu thư họ Đoàn rõ ràng là con gái của Tiết độ sứ Giao Châu Đoàn Bình, hôn sự giữa họ Đoàn và A Đạt cũng do hai bên tự miệng ước hẹn, tình ý thuận hòa. Thế mà ngươi hôm đó lại giấu ta thân phận của nàng, còn bịa chuyện nàng là con gái người Hán bị A Đạt bắt về từ Ô Toản, ngươi còn xem ta là sư phụ nữa không?”


Hoàng Phủ Cật lộ vẻ áy náy, cúi đầu nói: “Ông sư phụ, là con sai rồi.”


Thấy hắn nhận sai quá nhanh, Ông Công Nhụ càng thêm không hài lòng, bật cười lạnh: “Ngươi tuổi còn nhỏ, nhưng lại biết nói một đằng làm một nẻo. Lần này như thế, lần sau e còn lớn mật hơn nữa, có phải vậy không?”


Hoàng Phủ Cật do dự một lúc, thực sự không thể chối cãi, đành uất ức nói: “Ông sư phụ, biểu muội vốn không cam lòng…”


“Cam lòng hay không, quan trọng ư?” Ông Công Nhụ mất kiên nhẫn, ngắt lời hắn, rồi trầm giọng hỏi:


“Ngươi nói xem, A Đạt là ai?”


“Là quốc chủ Ô Toản, được Thánh thượng đích thân phong làm Vân Nam vương, kiêm Việt Quốc công, khai phủ Nghi Đồng Tam Ti, chưởng quản quân sự các châu Man miền Tây Nam.”


“Tiểu thư họ Đoàn đã được gả cho con trai của A Đạt, tương lai là chính thất thế tử Vân Nam vương, vậy mà ngươi lại to gan dắt nàng bỏ trốn… chỉ vì một câu nói chơi từ thuở ấu thơ? Nay triều đình và Thổ Phiên đang giao chiến, nếu chuyện vỡ lở, A Đạt nảy sinh phản ý, thật sự thông đồng với Thổ Phiên….”



Ông Công Nhụ nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên cảnh chiến địa Tây Nam đầy những tay cụt chân gãy, xương trắng phơi đầy, ông cắn răng, khẽ rùng mình, giọng hạ thấp : “Ngươi và ta, trước mặt Tể tướng Tiết Hầu, trước mặt Thánh thượng, dù có chết vạn lần, e cũng khó lòng chối tội!”


Hoàng Phủ Cật sững sờ, siết chặt nắm tay, lặp đi lặp lại một câu: “Ông sư phụ, con…”


Ông Công Nhụ nhìn hắn, lời nói tuy ôn hòa, nhưng ánh mắt lại đầy trách vấn: “Nói đến tiểu thư họ Đoàn, nhà họ giờ đã không còn chốn dung thân, ngươi bảo nàng sau này nương tựa vào đâu? Lấy thân phận gì để đứng vững? Ngươi như vậy không phải là tự cho mình thông minh, mà là hại người, hại mình!”


Những lời trách mắng của Ông Công Nhụ, Hoàng Phủ Cật đều cúi đầu lặng lẽ nhận lấy. Nhưng mỗi khi nghĩ đến nhà họ Đoàn, lòng hắn lại đau như cắt: “Nếu thật sự buông tay mặc kệ biểu muội, con thấy quá có lỗi với nàng. Biểu muội nàng… thật quá đáng thương.”


“Lòng ngươi… cũng quá mềm yếu rồi.” Ông Công Nhụ lắc đầu cười nhẹ, ông đã nắm rõ tính cách của chàng thiếu niên này, sắc mặt hòa hoãn hơn đôi chút.


Ông lấy bức thư trong tay áo ra, trải dưới ánh đèn cho hắn xem, nói:
“Ta đã từng nói với ngươi, quân lệnh như núi, lời đó đâu phải là hù dọa. Ngươi xem, thư của Tể tướng đã đến, lệnh chúng ta phải nhanh chóng hồi phủ Thản Châu. Ta cố tình ghé qua thăm Thục Vương, là để nhờ vương phi đưa Đoàn tiểu thư hồi kinh, chúng ta mới yên tâm trở về phục mệnh.”


Hoàng Phủ Cật vẫn còn ngập ngừng, Ông Công Nhụ liếc mắt nhìn hắn:
“Đi theo vương phi thì không lo gió táp nắng thiêu, lại đều là nữ quyến, chẳng phải tốt hơn là theo chúng ta vất vả đường xa? Hay là… ngươi lại lén hứa hẹn gì với tiểu thư họ Đoàn, nên mới sống chết không rời?”


Hoàng Phủ Cật vốn mặt mỏng, bị Ông Công Nhụ trêu ghẹo, đỏ mặt tía tai, vội vàng xua tay: “Không có!”


Dù ngoài miệng đã miễn cưỡng đồng ý, trong lòng vẫn lặng lẽ nghĩ: Không biết vương phi có giống Lý Linh Quân, cũng cao ngạo ngang ngược như vậy không? Nếu để biểu muội theo họ, liệu có chịu nhiều tủi nhục?


Tâm tư ấy, Ông Công Nhụ nhìn qua là hiểu rõ. Ông bật cười khẽ, không khỏi bất mãn: “Lo cho biểu muội, chi bằng nghĩ sẵn đường về Thản Châu phải ăn nói thế nào với tể tướng, ngươi đã gây ra đại họa thế này.”


Ông khẽ lắc đầu: Một nam nhi mà mềm lòng như thế, chẳng phải để người khác dắt mũi trong tay?


Thấy Hoàng Phủ Cật vẫn ngồi thẫn thờ nhìn ánh đèn, Ông Công Nhụ hận không thể cầm vỏ kiếm mà gõ một cái lên đầu hắn, bực mình nói:
“Ta không quen nằm cùng giường với người khác, ngươi ở lại đây nghỉ đi.” Rồi xỏ giày vào, bỏ lại Hoàng Phủ Cật mà đi ra ngoài.


Ra tới cửa, ông tiện tay khép cánh lại. Ánh mắt cảnh giác đảo quanh, thấy trong phòng A Xá còn ánh đèn hắt ra qua lớp màn mỏng, Ông Công Nhụ rón rén bước đến bên cửa sổ, cúi đầu lắng nghe. Bên ngoài vang tiếng ròng rọc quay nước kẽo kẹt, tiếng ếch nhái “ộp oạp” hỗn loạn, trong phòng lại tuyệt không một tiếng động.


Ông Công Nhụ âm thầm gật đầu, vừa nhấc chân .


“Ông sư phụ?”


Một tiếng gọi bất ngờ khiến ông giật nảy mình. Ông đưa mắt nhìn quanh ánh trăng khuyết lờ mờ phủ ánh sáng bạc, sương mù lững lờ dâng trong khe núi, trên cây tỳ bà trước sân có một bóng đen khẽ động. Ông Công Nhụ trừng mắt nhìn, thì ra là A Xá.


“Người đang tìm ta sao?”



Vừa mới thuyết phục xong Hoàng Phủ Cật, tính đưa nàng gửi nhờ Vương phi Thục Vương, giờ đụng mặt nàng thế này, Ông Công Nhụ không khỏi hơi chột dạ.


“Không tìm,” ông buột miệng nói, “Chơi đủ rồi thì mau xuống nghỉ đi.”


Không nhìn nàng nữa, ông xoay người định rời đi, nhưng mới bước được một bước, bỗng thấy cõi lòng thoáng chấn động. Ông Công Nhụ chau mày, ngẩng lên nhìn A Xá đang ngồi trên cây.


Ông nghi ngờ: chẳng lẽ mình và Hoàng Phủ Cật trong phòng nói gì, đều bị nàng nghe hết? Vốn định đi gặp riêng Thục Vương trong đêm, giờ Ông Công Nhụ cũng đổi ý.


“Ngươi trèo lên cây làm gì?”


A Xá tựa mái tóc mai vào thân cây thô ráp lạnh buốt, có một con chim lẻ loi dang cánh, xẹt qua tầng mây dày, rít một tiếng mà bay đi.


Nàng nói: “Ở đây cao… có thể nhìn được xa.”


Ban đêm yên tĩnh, giọng nàng có phần thê lương. Ông Công Nhụ bỗng hiểu, nàng đang nhìn về hướng Giao Châu. Mới chỉ là một đứa trẻ mười mấy tuổi đầu, vận mệnh phía trước vẫn còn mịt mờ chưa rõ…


Ông Công Nhụ, tuy vẫn còn mang lòng cảnh giác với nàng, nhưng lúc này cũng cảm thấy không đành, bèn nói thẳng:


“Hoàng Phủ Cật ngày mai sẽ về lại Thản Châu, ngươi thì theo Thục Vương phi hồi kinh. Phải nhớ chớ đắc tội với bà ấy.”


A Xá nghe xong không nói một lời, quả nhiên nàng đã nghe lén được hết cuộc trò chuyện giữa ông và Hoàng Phủ Cật. Sắc mặt Ông Công Nhụ trầm xuống.


“Ông sư phụ”. A Xá từ trên cao cúi mắt nhìn xuống ông, chợt cất tiếng gọi ông lần nữa.


“Tể tướng Tiết Hầu bảo người nhanh chóng quay về Thản Châu, mà người lại vòng đường đến gặp Thục Vương điện hạ, chuyện này… Tiết Hầu có biết không? Hoàng thượng có biết không?”


Nàng nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc: “Ta nghe nói… hoàng thượng ghét nhất là việc các hoàng tử kết giao riêng với triều thần đấy.”


Ông Công Nhụ toàn thân chợt rùng mình, trừng mắt nhìn A Xá chằm chằm, nghiến răng bật ra hai tiếng: “Yêu nghiệt!”


Thấy ông luống cuống lộ vẻ chột dạ, A Xá bật cười khúc khích: “Ông tức giận trông như một con khỉ vậy, khỉ ở Ô Toản là giỏi giả dạng quân sĩ nhất. May mà người Hán cũng có một câu ‘tắm khỉ mặc mũ’ đấy thôi.”


Ông Công Nhụ nổi giận đùng đùng, bước nhanh tới dưới gốc cây, vươn tay mà không với được nàng, muốn lăn tay áo lên mắng một trận, lại sợ bị người trong phủ Thục Vương nghe được, rước lấy trò cười.



Ông chỉ đành trầm giọng mắng một câu: “Chó nhà có tang, còn dám sủa bậy?”


A Xá làm bộ ngạc nhiên, “Ông nói ta giống Khổng Thánh nhân ư? Vậy không mau quỳ xuống mà lạy ta đi!”


Ông Công Nhụ cười lạnh: “Ngươi chỉ là một nữ tử nhỏ nhoi, cũng dám sánh cùng Khổng phu tử?”


Ông vốn tính tình khắc nghiệt, bèn cố ý quét mắt đánh giá nàng từ đầu đến chân, lắc đầu vẻ già đời nói: “Ngươi tưởng mình thông minh lắm sao? Đáng tiếc… điều đàn ông sợ nhất, chính là loại đàn bà cứ ngỡ mình khôn ngoan.”


Chưa dứt lời, đầu ông đã bị đập một cái. Ông Công Nhụ tưởng là ám khí, hoảng hồn nhảy lùi sang một bên, cúi đầu nhìn, thì ra là một chiếc giày. Cả đời ông chưa từng chịu nhục như thế, sắc mặt lập tức tái mét.


A Xá bĩu môi, nói: “Sáng nay Lý Linh Quân bắn trúng chén trà, ông cũng làm cái mặt đó. Hầy, hèn nhát đến thế mà còn mơ mộng cấu kết với Thục Vương mưu phản… tốt hơn hết là mau về nhà rửa chân cho vợ đi!”
Nàng nhún người nhảy xuống khỏi cây, quay đầu nhổ xuống đất một bãi nước bọt, hành vi cục cằn này là nàng học từ A Phổ Đỗ Mục.


“Phì, đàn ông vô dụng.” Nói rồi ngẩng đầu đầy ngạo nghễ, rảo bước trở về phòng.


Mặt trời vừa lên khỏi sương, Hoàng Phủ Cật đứng ngoài cửa phòng A Xá. Quả tỳ bà đã chín vàng, trĩu trịt từng chùm đong đưa trên cành.
Hoàng Phủ Cật chợt nhớ đến thuở nhỏ ở kinh thành, ngoài cổng Ô Đầu môn phủ họ Hoàng Phủ có trồng cây hồng.


Hắn từng trèo lên đó, hái trái hồng chín phủ sương mùa thu, từng thò tay vào ổ chim chực rơi…Ba năm trước, A Xá theo Đoàn Bình vào kinh, từng ở lại Hoàng Phủ vài tháng.


Lúc rời đi, nàng luyến tiếc không rời, cứ dặn đi dặn lại: “A huynh, muội không muốn về Ô Toản đâu, huynh nhất định phải nhớ tới đón muội đó nhé.”


Sau đó… hắn đã quên nàng.


Hoàng Phủ Cật thất vọng cúi đầu. Cánh cửa bỗng vang khẽ một tiếng, chàng lập tức ngoảnh lại.


A Xá vẫn mặc y phục giả trai, tóc đen mượt, má trắng mịn, vành mắt hơi ửng hồng. Nàng không giống những cô nương nơi kinh sư, không sợ gió sương hay áo vải, cũng chẳng hề kêu ca. Át hẳn đêm qua lại nghĩ đến Đoàn Bình và Đạt Nhã. Hoàng Phủ Cật toan lên tiếng lại thôi.


“Ông sư phụ nói, huynh phải về Thản Châu trước” A Xá mở lời trước, giọng điềm đạm nhưng ánh mắt lo lắng, dặn dò: “A huynh, huynh nhớ giữ gìn trên đường.”


Nàng rời thành Thái Hòa chẳng mang theo gì, đến cái túi nhỏ cũng không có. A Xá tháo cây roi đeo bên hông, đưa cho Hoàng Phủ Cật: “Roi này làm từ trúc rồng trên núi Thương Sơn, rất chắc chắn, muội dùng cũng chẳng ích gì nữa.”


Nàng không nén nổi nỗi bịn rịn, trong mắt lộ vẻ tội nghiệp và không nỡ:
“A huynh, huynh đừng quên muội nhé.”


Hoàng Phủ Cật trịnh trọng gật đầu, lần này, hắn khắc sâu lời nàng vào lòng. Cúi đầu đón lấy cây roi, trên chuôi có khắc thêm một chữ “Nam” nhỏ nhắn thanh tú. Hắn biết… nàng còn giữ một con dao găm hai tai, giấu kỹ vô cùng.



A Xá đi theo cung nữ đến trước điện của Thục Vương Phi. Nương nương rất nghiêm, Hoàng Phủ Cật cũng bị chặn ngoài điện. A Xá ngoan ngoãn đứng chờ dưới bậc, nàng chỉ là tiểu đồng được Ông Công Nhụ gửi gắm, chẳng ai để tâm đến nàng.


Nàng chăm chú nhìn đám cỏ nhỏ mọc từ kẽ gạch, có người từ phía sau va vào nàng một cú loạng choạng.


“Ngươi mù à?” Lý Linh Quân cáu bẳn quát lên.


Nếu là nô tỳ khác, đã sớm quỳ rạp tạ tội. A Xá lúc này tâm trạng không tốt, không lên tiếng, chỉ lặng lẽ tránh sang một bên.


Lý Linh Quân chưa vội vào điện. Hắn đã dậy từ gà gáy, luyện bắn nửa buổi, áo lót mướt mồ hôi, tay bị vòng ngọc trượt cung mài rớm máu. Phía sau hai tên nội thị đi theo, cầm khăn lược và áo bào, hắn chẳng thèm liếc lấy một cái, tiện tay quẳng vòng ngọc lên khay.


Hắn đứng xoạc chân dưới bậc, giương cung bắn lên ngói lưu ly trên mái điện, “choang” một tiếng, mảnh ngói vỡ vụn. Ngón tay rỉ máu, hắn chẳng chút động dung, lại rút thêm một mũi tên nữa, xoay người, chĩa thẳng mũi nhọn vào trán A Xá.


Hai nội thị hoảng hốt quỳ rạp xuống: “Xin lang quân tha mạng!”


A Xá quay đầu lại, ban đầu còn ngơ ngác, sau đó trừng mắt nhìn hắn, rồi hờ hững quay đi.


“Sao ngươi không né?” Lý Linh Quân ngạc nhiên.


“Ngươi bắn cũng chẳng trúng.” A Xá đã thấy đủ bộ mặt nịnh trên nạt dưới của hắn khi đối với Ông Công Nhụ, trong lòng nàng khinh thường: “Dù luyện thêm trăm năm nữa, cũng không bằng A huynh ta đâu.”


Mày của Lý Linh Quân nhíu lại. Đuôi mắt hắn dài, tuấn tú, như nét vẽ cực mảnh tinh tế, khẽ nhướn lên, có khí thế ngạo nghễ.


Hắn lườm A Xá một cái, chậm rãi thu cung tên lại: “Ngươi là con gái Đoàn Bình?”


Hắn thản nhiên gọi tên tiết độ sứ Giao Châu, rõ ràng là Thục Vương đã nói cho hắn nhiều chuyện trong triều.


A Xá vừa nghe tới tên cha, lập tức ngoảnh đầu, trừng trừng nhìn hắn.


Lý Linh Quân nhìn nàng, ánh mắt càng thêm kiêu ngạo: “Đoàn Bình mưu nghịch, cả nhà đã bị xử trảm. Ngươi là con cá lọt lưới, mà cũng dám lớn tiếng trong phủ Thục Vương?”


A Xá như sét đánh ngang tai, ngơ ngác nhìn hắn: “Cái gì?”


Lý Linh Quân không trả lời, vứt cung tên, nhấc chân định bước vào điện.
Đi tới bậc thềm, hắn vòng tay sau lưng, cố tình quay đầu lại, từ trên xuống dưới dò xét A Xá bằng ánh mắt khinh thường:


“Hoàng Phủ Cật nói ngươi là con gái họ Hoàng Phủ, tên gọi Hoàng Phủ Nam? Thật nực cười, con gái thật sự nhà họ Hoàng Phủ, chắc chắn sẽ biết lễ nghĩa hơn ngươi đấy.”


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 9: Phần 2: Bạc Ngọc Thản Châu (9)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...