Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72)
A Xá nép mình ngồi bên Đạt Nhã , nơi cổ áo còn cài một đóa hoa phượng đỏ thắm vừa hé nở, rực rỡ đến mức khiến ánh lửa bên bếp cũng lu mờ. Mái tóc chỉ mới chải một nửa buông thõng nơi bờ vai. A Xá có phần uể oải, Đạt Nhã biết nàng vì chuyện của A Phổ mà ưu sầu, bao cứng cỏi rốt cuộc chỉ gói gọn nơi chót lưỡi đầu môi .
A Xá nói: “Nếu điều Thục Vương muốn không phải là giảng hòa, mà là nuốt trọn Ô Toản trong một đòn thì sao?”
Đạt Nhã nhếch môi cười nhạt, nơi khóe miệng mang theo một tia lạnh lẽo: “Sao? Ngươi sợ Thục Vương bày yến Hồng Môn, mượn cơ hội khống chế hoặc g**t ch*t Cát La Tố, khiến Ô Toản rối loạn? Thứ trò ấy, nếu bắt người trẻ, kẻ già còn e ngại. Nhưng nếu đã bắt người già, thì tiểu tử A Phổ kia còn chưa kịp thu liễm tính nết nóng nảy kia đâu.”
Đạt Nhã quay mặt đi, ngữ khí mỉa mai: “Hắn đã là Phiêu tín, thì chẳng còn là nhi tử của Cát La Tố, càng chẳng phải kẻ bám gót theo ngươi năm xưa. Giờ này, Cát La Tố chọn trao vị, ngươi nghĩ hắn là kẻ chẳng hiểu gì sao? Hầy… là ngươi ngốc, hay hắn ngốc?”
Lòng A Xá như chìm xuống, song miệng vẫn bênh vực: “Năm xưa A Phổ rơi vào tay bọn Luận Hiệp Sát suýt mất mạng. Dượng liên thủ cùng Vệ Khang Nguyên mới phá được thành Vô Ưu.”
Đạt Nhã chỉ lắc đầu như chuyện thường tình: “Lòng dạ nam nhân, luôn rắn hơn nữ tử.”
Một lúc sau, A Xá ôm gối, trong lòng nghẹn ngào, không nhịn được mà uất ức nói: “A nương vì phụ thân mà chịu bao khổ, vậy mà người cứ chỉ trích A Phổ mãi.”
Trong làn khói thơm từ cỏ vân hương, Đạt Nhã cười lên thành tiếng, khuôn diện tuổi bốn mươi vẫn đẹp rực rỡ : “Ngươi nghĩ ta đi đến bước này, vì tình nghĩa sâu đậm với phụ thân ngươi sao?”
A Xá giật mình, giữa mày khẽ chau lại.
Đạt Nhã liếc nàng: “Đừng vội bênh phụ thân ngươi. Khi ông ấy còn sống, ta chưa từng có lỗi với ông ấy.”
Lần đầu tiên, bà thản nhiên nói ra bí mật: “Ta từng yêu một người. Nhưng Cát La Tố và Sa Sa không thuận, nhất quyết chia rẽ ta với y. Hừ, dựa vào đâu? Ta giận quá, liền bỏ đi, gả cho Đoàn Bình, một kẻ Hán tộc, lại còn là quan do hoàng đế Hán triều phái tới để trấn áp người Ô Toản.”
A Xá chợt tỉnh ngộ: không phải người nhà Thi Lãng. “Hắn… là người Hán ư?”
“Hán, Ô Toản, Thổ Phiên, thì có khác gì nhau? Đã là nam nhân, thì lúc danh lợi và sinh mệnh đặt trước mặt, bao nhiêu lời thề thốt đều hóa gió bay.”
“Phụ thân ta có biết không?”
“Không biết.” Đạt Nhã nở nụ cười đầy chế giễu, “Cha ngươi cưới ta, chẳng qua là vì cái danh muội muội của Cát La Tố, ta việc gì phải nói ra? Mà thôi… năm ấy, ông ấy cũng không tệ với ta.” Ánh mắt bà dịu xuống khi nhìn A Xá, cái vẻ im lặng của nàng, đôi khi giống hệt Đoàn Bình. “Ta chỉ không ngờ, ông ấy lại xui xẻo đến vậy, chết oan một cách tức tưởi. Ông ấy không nói một lời, liền chết thay ta, lại còn tìm mọi cách đưa ta trốn khỏi Ô Toản. Người như thế, mới là nam nhân chân chính. Mạng ta là do ông ấy giữ lại. Ngươi nói, ta có thể không báo thù cho ông ấy sao?”
A Xá cố chấp: “Trong lòng người, vẫn có phụ thân ta.”
Đạt Nhã không phản bác, ngửa cổ cạn chén rượu Câu Đằng: “Ta chẳng những muốn báo thù cho Đoàn Bình, còn muốn vì ta, vì con gái ta mà giành lấy những gì vốn thuộc về ! Cát La Tố có gì hơn người mà đạp ta dưới chân?”
Bà mỉm cười, tay vuốt nhẹ khuôn mặt A Xá, ánh mắt ánh lên hơi men: “A Phổ quả là tốt, nhưng làm chủ đại tộc của người Ô Toản, dưới tay nắm năm ngàn La Cư tử. Ta bảo ai sống người ấy sống, bảo ai chết người ấy phải chết. Chẳng phải vẫn hơn suốt đời cúi đầu làm vợ ngốc của một nam nhân ư?”
A Xá vén tóc ra trước ngực, nghiêng đầu mỉm cười: “Ta xưa nay chưa từng nghĩ sẽ làm kẻ ngốc bên cạnh một nam nhân nào”
“Ngươi không ngốc, ngươi thông minh hơn ta.” Đạt Nhã đã chẳng còn vẻ cao cao tại thượng, ôm A Xá vào lòng, như một người mẹ dịu dàng: “Con gái của ta.” Bà thì thầm, vừa búi lại tóc cho nàng, vừa thì thào nơi tai: “Ngươi phải giữ cho vững cửa nhà Thi Lãng.”
A Xá nghe xong, vẫn chưa rõ hết hàm ý.
Ánh lửa hắt lên mặt Đạt Nhã đang trầm tư: “Thục Vương, ngươi nói hắn rất giảo hoạt?” Bà thở dài: “Ca ca ta miệng mồm vụng về, đến Sa Sa còn lừa không nổi, thì liệu có được không đây…”
Bất ngờ nhắc đến Lý Linh Quân, tim A Xá chợt lỡ một nhịp, vội nói: “Không chỉ giảo hoạt, mà còn cực kỳ độc hiểm.”
“Nương mà là ngươi, sẽ tình nguyện gả cho hắn.” Đạt Nhã bỗng nổi hứng: “Theo một kẻ như thế, đừng mơ tưởng gì đến tình cảm, nhưng quyền thế thì nắm chắc trong tay.”
“Hắn chẳng còn hứng thú với ta nữa.” A Xá hậm hực.
“Chuyện đó ai mà nói chắc?” Đạt Nhã cười như không cười, đắc ý vỗ vỗ lên má nàng, “Chí ít, trong thiên hạ, còn ai tìm được một nữ nhân vừa sắc sảo vừa tàn nhẫn như ngươi?”
A Xá bước đi trong rừng núi Ai Lao.
Ngẩng đầu nhìn lên, cánh rừng chưa kịp lục tươi, chỉ là cành khô trắng xám đan xen nhau. Không có gió, cũng không có tiếng người, yên ắng như thánh đường nơi sơn lĩnh. Một con ưng thần, chân xích sắt, lặng lẽ đậu trên cành, đôi mắt sắc lạnh khẽ đảo.
Hôm nay là ngày Phiêu tín kế vị.
Hồi trước, dân làng sẽ chuẩn bị suốt mấy ngày, mở hội lớn để Hán nhân và Tây Phiên sứ thần đều phải trầm trồ trước sự hưng thịnh của vùng đất Ô Toản. Nhưng lần này, lễ nghi được giản lược đến mức lặng lẽ. Bởi ai nấy đều sớm biết người nối vị là A Phổ Đỗ Mục, mọi sự đều hợp lý. Hơn nữa, hai trận chiến Vô Ưu và Nùng Đống thành khiến vị thế người Ô Toản đã thay đổi, họ đều âm thầm dồn sức, chờ thời cơ.
Trên án tế thần, không có chiếu phong của hoàng đế hay Tán Phổ, cũng chẳng có kim ấn, chỉ có đầu bò và chủy thủ, một nghi lễ thuần túy của người Ô Toản.
Con ưng thần được Đạt Nhã dùng huýt sáo gọi xuống, dưới vuốt nó là một con mãng xà đỏ như rễ cây già. Lão Bimo lảo đảo cầm chủy thủ, bước đến chém xuống, cho ưng và xà cùng đổ máu, rồi đem hỗn huyết ấy điểm lên trán A Phổ, đó là dấu hiệu cho thấy hắn là thần tử do rồng và ưng sinh ra.
Lão Bimo không bắt đầu tụng chú, giọng khàn đục đến mức thần sơn nghe xong cũng phải nhăn mặt.
Cát La Tố và Đạt Nhã ngồi xếp bằng trên đất, hai huynh muội lắng nghe chốc lát, đoạn rì rầm ghé sát đầu nhau mà thì thầm toan tính.
“Triều đình dạo này chẳng yên.” Cát La Tố nói, “Hoàng Phủ Đạt Hi định lật lại vụ án của Đoàn Bình, không ít kẻ bắt đầu động tâm.”
Hắn vỗ đùi vẻ đắc ý: “Đoàn Bình vốn không đáng chết. Vậy thì những người chết năm xưa, sao họ lại phải chết? Thái tử bị phế năm xưa cũng không nên phế. Không phế hắn, thì cái tên tiểu hoàng đế bây giờ tính là cái gì? Hừ, lão Hoàng Phủ, tự đào hố chôn mình rồi!”
“Ngươi cho rằng hắn ngu ư?” Đạt Nhã vốn chẳng ưa gì bộ dạng hớn hở kia, liền lạnh giọng cắt ngang: “Đảng phế Thái tử gây loạn, há chẳng vừa khéo làm nổi bật trung tâm và bản lĩnh của Tiết Hầu? Còn ả đàn bà ấy, chẳng phải cũng do chính tay Hoàng Phủ Cật từ Tây Lĩnh đưa về Trường An đó sao? Tiểu tử họ Hoàng Phủ theo Tiết Hầu nhiều năm, lòng dạ thâm sâu, không thể xem thường được.”
Nàng cười mỉa Cát La Tố: “Ca ca à, người ta con cái đông đúc, đương nhiên có thể song hành đặt cược cả hai đường!”
Sắc mặt Cát La Tố sầm xuống.
“Già trẻ lớn bé, ai mà không có toan tính riêng? Càng loạn càng hay.” Đạt Nhã nói đầy ngụ ý, tiện tay nhặt một khối thịt nướng mà nhét vào miệng.
Lễ tế Sơn thần xong, mọi người lặng lẽ trở về. Đám hài tử vẫn chưa kìm nổi hào hứng, mắt liếc qua liếc lại, rắp tâm vụng trộm xông lên, cùng nhau nâng bổng A Phổ mà tung lên không trung. Nhưng A Phổ đã rảo bươc thật nhanh, bỏ xa đám nhỏ lại phía sau.
Hắn đuổi kịp đội ngũ nhà Thi Lãng, từ một tảng đá nhảy xuống, chặn trước mặt A Xá.
Trên mặt A Phổ còn vết máu khô lại, khiến Đạt Nhã giật mình kinh hãi, liền trừng mắt quát: “A Phổ, ngươi là Phiêu tín, hay là con khỉ thế hả?”
A Phổ điềm đạm nói: “Cô cô, hôm nay để A Xá theo ta về thành Thái Hòa .”
Đám A Mi Tử cười khúc khích, ánh mắt lướt qua lướt lại giữa A Phổ và A Xá. Nàng vốn chẳng phải kiểu nữ tử rụt rè, nhưng hôm nay lại do dự, vẫn đứng yên bên cạnh Đạt Nhã.
Đạt Nhã bất chợt đổi ý, không làm khó A Phổ nữa, còn đẩy nhẹ A Xá một cái: “Đi đi,” rồi cằn nhằn : “Suốt ngày bám lấy ta làm gì?”
Về tới Thái Hòa, A Xá vẫn cúi đầu trầm mặc, tựa hồ còn vướng bận tâm tư. A Phổ dắt nàng vào vương phủ, chào đón họ là một đám người vui vẻ hớn hở, khắp nơi rợp sắc vàng hoa bạc lá, phồn hoa hơn hẳn Bích Kê Sơn. A Phổ chẳng buồn đáp lời Sa Sa, chỉ nắm tay A Xá kéo lên lầu cao.
Từ sau khi từ Thổ Phiên về, hắn đã không còn tới thay Sa Sa hương đăng sớm tối nữa. Trên tháp chẳng có ai lui tới, dung nhan thanh tú của A Xoa Da cũng đã phủ bụi.
A Xá hoàn hồn, đưa mắt quan sát lầu gác. Khi còn nhỏ, nơi đây hãy còn rộng rãi, giờ thêm một người lại thấy chật chội. Nàng ngạc nhiên hỏi:
“Ngươi lên đây cúng Phật à?” Rồi lại lắc đầu, “Ta không thờ Phật.”
A Phổ cởi đai đao, ngồi xuống, chống cằm nhìn ra ngoài: “Ta biết. Trước kia nàng thường trốn ở đây, ca hát, cài hoa”, “Ta thấy hết rồi.”
A Xá cũng ngồi xuống, hai người kề vai sát chân nơi cửa sổ chấn song gỗ nhỏ. Chuông đồng treo trên mái khẽ leng keng, trời trên bãi đã sẩm tối.
A Phổ khẽ nói: “Nàng là người đầu tiên.”
A Xá ngẩn ra chưa hiểu, hắn từ tốn tiếp lời: “Nàng từng hỏi ta, nàng là thứ mấy trong lòng ta. A Tô không còn nữa, A Đạt, A Mẫu rồi cũng sẽ già, chỉ có nàng, A Xá, là người đầu tiên và duy nhất.”
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng: “Không phải cô cô đưa nàng đến Ô Toản, mà là Bồ Tát. Bồ Tát biết A Phổ không thể không có A Xá, A Xá cũng chẳng thể không có A Phổ, như dòng nước quanh chân núi Thương Sơn, soi bóng núi xanh trong lòng hồ Nhĩ Hải.”
A Xá chớp mi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt hướng về những ngọn núi nước mịt mờ xa thẳm. Một lúc sau, nàng vươn tay, ôm lấy cổ hắn. A Phổ cũng đưa tay ôm ngang eo nàng, hai người ôm nhau thật chặt.
Khi trời hoàn toàn tối đen, A Xá đẩy A Phổ ra, kiên quyết nói: “Ta phải về.”
Hai người trở lại thành Thác Đông, trăng đã treo đỉnh núi. Bích Kê Sơn tĩnh lặng không đốt lấy một cây đuốc. A Phổ kéo chặt dây cương, cũng cảm thấy có điều khác lạ: “Cô cô đi Ai Lao Sơn tìm Bimo rồi sao?”
Con bạch hổ đang nằm trước hỏa sàng lim dim ngủ, trên chiếu cỏ không có ống điếu cũng không có chén rượu. Một A Mi Tử gác đêm bước vào, nhìn A Phổ bằng ánh mắt lạ lẫm, dường như còn chưa biết hắn đã trở thành chủ nhân trẻ tuổi của Ô Toản, cho nên khẩu khí vẫn rất l* m*ng:
“Gia chủ đã đi Thục địa rồi. Người dặn, hãy giữ cho vững cửa nhà họ Thi Lãng, chớ để đàn bà con trẻ bị nhà Cát La Tố cướp mất”
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 72: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (72)
10.0/10 từ 25 lượt.
