Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63)
Vịt trời ung dung bơi lượn giữa dòng sông Hà.
Bọn trẻ men theo bờ cỏ rậm, rón rén bò tới, rúc mình trong lùm cây, dán mắt dòm sang bãi lau sậy bên kia sông.
Lau sậy đã cao quá đầu người, vẫn chưa đến mùa trổ bông, được nước sông Hồng nuôi dưỡng nên xanh ngắt mỡ màng, đong đưa uyển chuyển. Một khoảng lau bị giẫm đổ, lộ ra phần thân trên tr*n tr** của A Phổ, áo ướt đã bị cởi bỏ.
Từ khi lớn lên, A Phổ ít nhiều đã trở nên xa cách với bọn họ, giờ là người có thân phận, đâu dễ gì tr*n tr**ng trước mặt bọn trẻ. Nhưng hình xăm con hổ sau lưng kia thì rất dễ nhận ra. Mộc Ngáp và Mộc Cát liếc nhau, trong bụng đã rõ, A Phổ chắc chắn đang ôm một người con gái, chuyện này ở đất Ô Toản vốn không có gì lạ.
Bỗng trong đám lau vang lên tiếng kêu thảng thốt, mang theo cả đau đớn, khiến đàn chuồn chuồn đang bay cũng sợ hãi vút lên.
Mộc Cát nhận ra giọng ấy, ghé tai Mộc Ngáp thì thào: “Là A Xá.”
Hai người nở nụ cười gian trá, đồng loạt dựng thẳng tai nghe ngóng. Cả hai đều nghĩ, A Phổ trước mặt A Xá vẫn hơi yếu thế, cái cú đẩy ngang vừa rồi chắc chắn sẽ làm hai người cãi nhau một trận tơi bời. Nào ngờ A Xá không nổi đóa, giọng nàng nhỏ dần, rền rỉ mềm mại, mang chút oán trách, mà bụi lau thì vẫn lay động không ngừng, gấp gáp dữ dội như bị roi gió quất qua.
Hai con vịt trời bên bờ cũng cảm thấy lạ, ngơ ngác đảo mắt nhìn quanh.
Cách một dòng sông, lời nói mơ hồ quá đỗi, chẳng thể nghe tỏ. Mộc Ngáp và Mộc Cát vốn cũng từng trải, nhưng lần này bắt đầu cảm thấy bối rối, bèn bảo lũ trẻ quay mặt đi chỗ khác, rồi ngồi phịch xuống bãi cỏ.
Mộc Ngáp nói: “A Phổ… là lần đầu đấy.”
Cả hai đứa tuy ngoài miệng không nhận, nhưng lòng đều rõ, lần đầu mà, tất yếu sẽ vụng về, lóng ngóng. Nếu vụng quá, còn bị mấy A Mi Tử từng trải cười chê là thứ “cỏ chó đái”, mới nhú lên đã héo quắt.. Dù không muốn A Xá chê A Phổ, nhưng trong lòng cả hai lại thấy khoái chí khi được cười thầm hắn.
Chúng nhai cọng cỏ trong miệng, ngồi cười toe toét mà chờ.
Một lúc sau không nghe động tĩnh gì nữa, Mộc Cát không kiềm được tò mò, lại vạch cỏ nhìn qua. Vẫn không thấy rõ người bên dưới, chỉ thấy vai và lưng trần của A Phổ lay động giữa đám lau. Một bàn chân trắng muốt ngạo nghễ đạp lên ngực hắn, mấy ngón chân nhuộm màu hoa móng tay, hệt như cánh hoa mạ anh, từ vai lướt xuống cánh tay, uể oải ve vuốt, nơi cổ chân còn đeo lủng lẳng vòng bạc chói mắt.
Toàn thân A Phổ căng đầy sức lực, giọt mồ hôi hay giọt nước long lanh trên ngực phản chiếu ánh nắng. Hắn lại cúi xuống, hai cánh tay trắng ngần vòng qua cổ hắn, cả hai cùng ngã xuống, lăn lộn trong đám lau, gió nhẹ thổi qua, rừng xanh cũng lượn từng cơn nhè nhẹ.
“A Phổ cũng dẻo dai thật.” Mộc Ngáp rốt cuộc không nín được, ngẩng đầu ngó lên mặt trời.
Đi thôi,” Mộc Cát nói. “Chốc nữa A Xá mà lò dò bước ra, thế nào cũng nổi khùng. Mấy chuyện như vậy mà bị bắt gặp, con gái bao giờ chả xấu hổ nhảy dựng lên. Còn A Phổ á? Hắn là đàn ông, khoe khoang còn chưa hết!”
Một bọn trẻ từ bụi cỏ rón rén chui ra, vội vàng lủi đi xa.
A Phổ bế A Xá lên. Nàng vốn đã đỏng đảnh, giờ lại càng ẻo lả làm mình làm mẩy, mềm nhũn như không xương tựa vào lòng hắn, chẳng buồn động đậy ngón tay. A Phổ đảo mắt nhìn quanh đám lau, chiếc áo đỏ và quần lụa xanh của A Xá sớm đã trôi theo dòng nước, hắn khoác cho nàng chiếc áo gấm đã hong khô, còn mình chỉ khoác vội một chiếc áo nhàu nhĩ.
A Phổ chưa từng hầu hạ ai, nhưng lần này lại vô cùng cẩn thận, nhặt một nhánh cỏ dính trên tóc nàng, mắt chăm chú ngắm gương mặt kia. Lúc cả hai trần như nhộng thì cái gì cũng dám nói, nói toàn chuyện chẳng biết ngượng. Đến khi mặc lại áo quần vào rồi, tự dưng lại ngại ngùng, làm ra vẻ. Nhưng A Xá đã khác, dù hắn khiến nàng đau đến rướm máu, cũng không giận dữ, chỉ rũ mi đỏ mặt, y như mấy A Mi Tử trong đêm tân hôn.
A Phổ muốn l*t s*ch nàng thêm lần nữa. Nhưng hắn nhịn được. Trời không còn sớm, lũ nhỏ có thể quay lại bất cứ lúc nào. Hắn đỡ A Xá dậy: “Nàng đi nổi không?”
“Đi không nổi, ta mỏi chân.” A Xá ra vẻ giận dỗi, nhưng cái vẻ mãn nguyện thì viết cả lên mặt. “Tất cả tại ngươi…”
Chưa dứt lời, A Phổ đã bế nàng lên, hôn nhẹ lên má, cười bảo: “Ôm chặt ta.” Đám lau đã bị giẫm nát không ra hình dạng gì, A Phổ lội qua sông, đá trơn, nhưng bước chân vẫn vững chãi. Tới bờ, hắn thấy cây sáo nhỏ của Mộc Ngáp rơi trên cỏ, bèn lặng lẽ đá nó sang bên, rồi huýt một tiếng gọi ngựa.
Tiếng huýt gió bị lũ nhỏ hiểu lầm, chúng ùa ra từ bốn phía như ong vỡ tổ. Không đứa nào dám ngó thẳng A Xá, chỉ thi nhau nháy mắt trêu A Phổ.
Khi giạng chân qua yên ngựa, nàng không còn lanh lẹ như trước, uốn người, vặn eo, mặt cau lại khó chịu.
Vì vừa nãy, hắn khiến nàng chảy máu.
A Phổ cũng leo lên, vòng tay ôm eo nàng, để nàng tựa vào lòng mình. Không để ý gì đến ánh mắt trêu chọc của Mộc Ngáp và Mộc Cát, giữa hắn và bọn họ, giờ đã khác. Không còn là lũ bạn vô tư cười nói, chẳng kiêng dè điều gì như thuở trước nữa. A Phổ tỏ vẻ uy nghiêm, bọn nhỏ liền im bặt.
A Phổ cầm dây cương, kề tai A Xá, thì thầm xin lỗi: “Lần sau..sẽ không ở ngoài nữa, nàng đừng giận.”
A Xá véo mạnh một cái vào đùi hắn.
Ngựa bước chậm, lũ nhỏ lặng lẽ theo sau. Nhưng ngày nắng đẹp thế này, ai chịu nổi cái yên lặng dài dằng dặc? Có đứa đã cất tiếng hát, giọng lảnh lót như rừng gọi gió:
“Hoa hoa A muội thích nhìn mây,
Bị A ca xô ngã cuối mạn thuyền,
Một tay cầm mái một tay lái,
Sóng dồn gió giật một phen say…”
Về tới thành Thái Hòa, Sa Sa lúc này đã chờ đến sốt ruột. Nàng trông thấy A Xá cũng chẳng lấy gì làm lạ. Ngoài lúc ở trong phủ Vân Nam vương ra thì chỉ ở trong chùa lễ Phật, thế nhưng tin tức thì lanh lẹ hơn ai hết. Cát La Tố dẫu có thêm người đàn bà khác, nhưng mọi tâm tư đều nằm gọn trong bàn tay Sa Sa. Nàng ra vẻ khách khí, hỏi han A Xá: “Lại theo bọn trẻ ra ngoài rong chơi sao? A Phổ có bắt nạt con không đấy?”
Nàng mỉm cười hiền hòa hơn cả Đạt Nhã, nhưng trong ánh mắt đã không còn thân thiết như xưa. Khi còn nhỏ, A Xá từng được Sa Sa cưng chiều đùa bỡn, đôi khi cũng bị mắng dạy đôi câu.
A Xá hiểu rõ sự khôn khéo của Đạt Nhã, nên không dám nhìn thẳng bà, chỉ khẽ lắc đầu với Sa Sa, tỏ ra dửng dưng như không.
Khi A Phổ bước vào phòng của Sa Sa, Đạt Nhã và A Xá đã trở về nhà họ Thi Lãng.
Đêm đến, hắn gối đầu lên cánh tay, nằm trên giường. Bọn trẻ bên ngoài lại đang trêu chọc con bạch hổ, hắn chẳng buồn để tâm, nhảy khỏi giường đi tìm Cát La Tố. Vừa gặp đã nói thẳng: “Con muốn đến nhà họ Thi Lãng, thay cô cô trấn giữ thành Ỷ Cư Hòa.”
“Lần trước con đến, cô cũng có đuổi con đâu.”
“Ta chẳng dại gì mà tự rước nhục vào thân. Ngươi muốn đi thì tự đi đi.”
Thấy A Phổ xoay người định quay lại thu dọn hành lý, Cát La Tố gọi hắn dừng lại.
So với Sa Sa, Cát La Tố không quá khắt khe với đứa con trai này. Nhưng khi còn nhỏ, A Phổ từng nói ra những lời ngông cuồng khiến ông suýt đứng tim. Sau này, hắn không còn ăn nói bừa bãi nữa, từ Trường An đến Lô Tư, chưa từng gây chuyện cho Ô Toản. Nhìn tấm ngực ngày càng rắn rỏi của hắn, Các La Tố thầm nghĩ: may mắn là đứa con này hiền hậu hơn A Tô, tính tình cũng trầm ổn hơn. Ông cảm thấy yên lòng.
Nghĩ đến tính khí bướng bỉnh của Đạt Nhã, Cát La Tố lại nhức đầu, ông dặn: “Trước mặt cô ngươi, nhớ nói thêm vài lời tử tế. Khi đánh Mi Thần, để cô sai hết đám La Cư Tử nhà Thi Lãng cho ngươi. Nhà đó không còn đàn ông, sớm muộn gì cái chức Đại Quỷ Chủ này cũng là của ngươi.”
A Phổ liếc nhìn ông, hắn không có ý đó, nhưng cũng không phản bác.
Lần này, hắn không lén trèo núi Côn Minh giữa đêm như lần trước. Hắn đã hiểu rõ tính Đạt Nhã: hắn càng gấp, cô càng muốn làm khó. A Phổ dứt khoát nằm chờ trời sáng, trong lòng chỉ nghĩ đến A Xá, đến nỗi gần như quên bẵng A Tô La Tắc. Điều đó khiến hắn áy náy với nàng.
Hôm sau, A Phổ mang theo lũ trẻ của mình, hăm hở tới thành Ỷ Cư Hòa.
Tường thành đã xây xong, bên ngoài có lầu bắn tên, hào nước cũng được đào quanh. Thành dựa lưng vào núi Côn Minh, mặt hướng ra sông Bàn Long. Đạt Nhã nghe lời Bimo, đẽo núi đá gồ ghề lởm chởm, như phủ một lớp vỏ cây bồ đề.
A Phổ còn đang xem xét địa thế ngoài thành, thì đã bị một nhóm La Cư Tử xông ra bắt trói, trói chặt như bắt nô lệ, kéo thẳng lên núi Côn Minh.
Hắn bị đẩy đến trước mặt Đạt Nhã.
Theo thói quen, mỗi sáng sớm Đạt Nhã đều hút thuốc, uống rượu. Nàng ngồi khoanh chân trên tấm chiếu lau, nghiêng mắt nhìn A Phổ: “A Phổ, sáng sớm thế này, ngươi lại bày trò gì đấy?”
Đạt Nhã hừ lạnh: “Gần đây trong thành bắt được vài gián điệp, ngươi cứ lén lút thế, ai biết có phải A Đạt sai ngươi tới dòm ngó tài sản của quả phụ này không? Cứ để trói đó mới yên tâm.”
Nàng vừa dứt lời, mấy tên La Cư Tử đã xông tới. A Phổ nhận ra trong số đó có một đứa chuyên mang đao đứng sau lưng Đạt Nhã, từng gom về hơn chục đôi tai người Thổ Phiên. Gã ấy dùng trường mâu đâm thẳng vai A Phổ. Hắn ngửa người né, lăn vào bụi kiếm ma, đá một chiếc mộc tròn chắn tới, trúng ngay đầu mũi mâu. Thấy đoản đao sắp bổ xuống, hắn bật người lên, dùng cánh tay gạt ra, đoạt lấy dao rồi cắt đứt dây trói. Tên cầm mâu bị hắn quật ngã, máu mũi tuôn ra, đó là cái giá cho sự hỗn xược vừa nãy.
A Phổ rút cây roi mây từ thắt lưng tên kia, bước đến trước mặt Đạt Nhã, hai tay dâng lên, nghiêm giọng: “Nếu cô cô muốn đánh, xin hãy tự tay đánh con.”
Đạt Nhã hất roi qua một bên: “Đừng làm trò khỉ nữa.” Giọng nàng khó chịu. Thấy mặt A Phổ bị cắt xước bởi bụi kiếm ma, nàng dịu giọng hơn chút: “Ta đang yên lành, đánh ngươi làm gì?”
A Phổ nhất thời cứng họng. Cái vẻ mặt ấy khiến Đạt Nhã càng thấy khả nghi, nàng lạnh lùng bảo hắn “đợi đấy”, rồi vứt điếu thuốc, bước vào phòng A Xá.
Trời đã đỏ rực mà A Xá vẫn chưa tỉnh. Thường thì nàng ít khi ngủ say đến thế. Trong giấc mơ, môi nàng cong cong, mày hơi nhíu lại. Đạt Nhã vén chăn, liếc nhìn trong màn, rồi đảo mắt quanh phòng, nhặt lên chiếc áo gấm của A Phổ, trên đó vẫn dính vết cỏ xanh.
Đạt Nhã nén giận, không nổi nóng. Con gái nàng vốn tinh ranh, sợ rằng nếu mình ra mặt trách mắng, A Xá sẽ theo thằng ranh đó bỏ nhà mà đi.
“Đồ oan gia…” Đạt Nhã buông chiếc áo xuống, quay về chính phòng. A Phổ vẫn đang ngoan ngoãn đợi. Vừa thấy hắn, mặt nàng sa sầm, gọi lũ trẻ ra ngoài, rồi giơ tay tát cho hắn một cái: “A Phổ, ngươi được lắm!”
A Phổ nhe răng cười, vẻ mặt chẳng khác nào kẻ vừa vớ được món hời, bắt đầu trơ tráo nói: “Cô cô, con với A Xá vốn là mối nhân duyên định sẵn, nay thuận buồm xuôi gió, thì cứ gả đi là xong thôi.”
“Hừ..Mơ đẹp lắm!” Đạt Nhã trở mặt, “Ngươi đi Mi Thần quốc, có thể bỏ mạng, chẳng lẽ để A Xá nối gót ta, sớm thành quả phụ sao?”
A Phổ nghiêm mặt lại, biết mình quả thật có lỗi: “Cô, xin người yên tâm…”
Đạt Nhã không cho hắn nói hết, cũng không cho hắn thừa cơ lẻn vào phòng A Xá: “Đừng tưởng mình có chút mưu trí. Ngươi vừa thấy thằng bé kia đánh Thổ Phiên ra sao chứ? Dữ hơn cả sói. Ngươi đã từng thực sự ra trận chưa? Đừng mong người nhà Thi Lãng phục ngươi.” Nàng đá A Phổ một cú: “Xuống núi ở với bọn trẻ đi.”
Thấy hắn thất vọng, nàng lại càng sầm mặt, gọi bọn trẻ vào dặn dò: “Canh kỹ hắn, đừng để nhà Thi Lãng lại có kẻ lạ lẻn vào!”
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 63: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (63)
10.0/10 từ 25 lượt.
