Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55)
Hoàng Phủ Nam bưng bát thuốc giải độc đã sắc xong, đút từng thìa cho Lý Linh Quân uống.
Ngự y ra tay kịp thời, hắn đã nôn ra không ít thứ dơ bẩn, gương mặt tái xám như tro dần dần hiện lên chút huyết sắc, đôi mày nhíu chặt cũng từ từ giãn ra.
Mấy người bên cạnh đều chăm chú dõi theo ngự y bắt mạch. Im lặng một lúc lâu, ngự y mới buông cổ tay xuống, nói: “May mà quận vương cảnh giác, chỉ uống phải một chút, lại nôn ra gần hết. Trong tim phổi còn sót chút ít độc dư, cần từ từ điều dưỡng, không đáng ngại.”
Mọi người đều nhẹ nhõm thở phào.
Sau khi ngự y lui xuống, bên giường chỉ còn lại Ông Công Nhụ và Hoàng Phủ Nam. Thấy Lý Linh Quân cố gắng ngồi dậy, Hoàng Phủ Nam vội kê gối dựa sau lưng, hắn liền nắm chặt tay nàng, không buông ra nữa.
Lòng bàn tay hắn lạnh toát, hẳn là vì đau đớn, hoặc cũng có thể vì hoảng sợ.
Ông Công Nhụ ngẫm nhìn sắc mặt của Lý Linh Quân, trong lòng đã hiểu đôi phần, khẽ thở dài: “Bọn chúng… tin tức thật quá linh thông.”
Lý Linh Quân nói: “Phủ Thục vương có đến cả nghìn người, ai chẳng có tai mắt, ai bên mình mà không bị cài gián điệp?”
Hắn nói rất đỗi bình thản, hoàn toàn chẳng có chút kinh ngạc nào.
Vừa mở miệng, cổ họng liền dâng lên vị tanh ngọt bèn ngậm miệng lại.
Ông Công Nhụ hỏi: “Việc này có cần tấu lên Thục vương điện hạ và bệ hạ không?”
Lý Linh Quân khẽ lắc đầu.
Hoàng Phủ Nam cũng trầm ngâm: “Kẻ hạ độc vẫn chưa bắt được, có bẩm lên điện hạ thì cũng chỉ uổng công, chuốc lấy phiền lòng. Còn với bệ hạ thì càng không thể hé lộ nửa lời. Dạy con không nghiêm, đến lúc ấy tội vạ lại đổ hết lên điện hạ.”
“Phu nhân nói rất có lý.” Ông Công Nhụ đã vô thức đổi cách xưng hô với Hoàng Phủ Nam.
“Chúng ta cứ ở lại dịch quán, đợi quận vương khỏe hơn hẵng đi, hay là…?”
Lý Linh Quân nhắm mắt lại, tỏ ý không đáp.
Hoàng Phủ Nam nói thay: “Đã có kẻ dám ra tay hạ độc, thì trên đường e cũng chẳng an toàn. Chi bằng sớm rời đi, đến Vô Ưu thành càng nhanh càng tốt.”
Lý Linh Quân không tỏ ý kiến, xem như ngầm đồng thuận.
Ông Công Nhụ thấy vậy liền thức thời đứng dậy: “Ta sẽ cho người chuẩn bị xe ngựa, lát nữa liền lên đường.”
Lúc quay đầu khép cửa lại, ông thoáng liếc nhìn Hoàng Phủ Nam đang ngồi bên giường, lại chợt nhớ đến năm xưa dưới bóng cây nơi Thục vương phủ , có một thân ảnh tinh khôn ranh mãnh như yêu ma.
Ông cúi đầu thở dài: “Tuổi chưa đến thì, mà tâm trí đã linh quỷ, e là họa chứ chẳng phải phúc…”
Nói đoạn, lông mày ông chợt cau chặt lại.
Một đoàn người không dám chần chừ, đợi đến khi Lý Linh Quân có thể nhúc nhích, liền vội vàng lên đường. May mắn là thân thể hắn còn trẻ, căn cơ vững vàng, chỉ ba bốn hôm sau đã có thể cử động như thường, chỉ là sắc mặt vẫn còn tái nhợt.
Trong xe ngựa, Lý Linh Quân ngồi dậy, trải lá thư ra, còn đang cân nhắc, thì Hoàng Phủ Nam đã chủ động cầm lấy bút, nói: “Để ta viết thay huynh nhé? Là gửi về phủ Thục vương, hay là gửi về Trường An?”
Lý Linh Quân mỉm cười, đoạt lại bút trong tay nàng: “Chuyện khác thì có thể, nhưng bức thư này, nhất định ta phải đích thân viết.”
Mắt hắn cụp xuống, cổ tay treo lơ lửng, nói: “Ta muốn tự mình viết thư gửi cho Hoàng Phủ tướng công, để tạ lỗi.”
Hoàng Phủ Nam nghe ra ý hắn, sắc mặt liền ửng hồng, quay đầu nhìn ra cửa sổ xe.
Bên ngoài, Ông Công Nhụ cưỡi ngựa mà lòng nặng trĩu, vó ngựa sẩy vào khe đá, suýt nữa ngã nhào, ông ta luống cuống kéo dây cương lại. Đúng lúc ấy, Hoàng Phủ Nam chợt lên tiếng: “Đã sớm biết bên người có mật thám, nhưng huynh lại chưa từng nghi ngờ y.”
Lý Linh Quân dừng lại một chốc rồi nói: “Hắn biết không ít cơ mật của Tiết Hầu, vẫn còn dùng được.”
Đôi mắt dài hẹp của Lý Linh Quân khẽ liếc ra ngoài cửa: “Hoàng Phủ Cật giả làm tù binh trà trộn vào quân doanh, rồi phối hợp với Vệ Khang Nguyên đánh úp Vô Ưu Thành. Những chuyện này Tiết Hầu đều chưa từng tâu trình lên Thánh thượng. Chẳng qua hắn lập được chiến công, Hoàng thượng tạm thời chưa truy cứu mà thôi.”
Nhắc đến Hoàng Phủ Cật, Hoàng Phủ Nam không khỏi biện hộ: “Tình thế cấp bách, việc quân không thể chậm trễ.”
Lý Linh Quân ngước mắt nhìn nàng, mỉm cười: “Kế ly gián sứ giả, cũng là do Hoàng Phủ Cật nhờ nàng ra tay. Hình như y đối với nàng vẫn luôn thành thật hơn với ta một chút.”
Hắn nói như lơ đãng: “Giữa nàng và y, còn chuyện gì mà giấu ta nữa không?”
Hoàng Phủ Nam lặng nhìn hắn không chớp mắt: “Huynh điều tra mật thám, tra tới ta rồi sao?”
Lý Linh Quân nhướng mày: “Lời nói nhảm.”
Hắn không nói thêm nữa. Nhưng khi đến phần viết thư cho Hoàng Phủ Đạt Hi, thì vẫn ngập ngừng khó xử, hồi lâu mới ném bút xuống vì nhức đầu, quay sang Hoàng Phủ Nam cười một cách “không có ý tốt”.
Nàng chưa kịp phản ứng, đã bị hắn kéo ngang hông, đè xuống dưới thân. Xe ngựa chật chội, cả hai đều khó nhúc nhích, chân tay quấn lấy nhau. Ánh mắt Lý Linh Quân dần nhuốm đầy tình ý, ngón tay vuốt dọc theo gò má nàng, khẽ nói: “Vốn đã dịu dàng giữa băng tuyết, trong sáng tựa trăng bên sông, đâu cần nhờ đến mùa xuân mới thêm phần xinh đẹp.”
Hoàng Phủ Nam đáp: “Lời hay thì không thiếu, nhưng sao đến trước mặt bá phụ, lại cạn lời vậy?”
Nàng đã nhìn ra vẻ luống cuống của hắn. Lý Linh Quân cũng không ngại, nhẹ nhàng véo dưới cằm nàng một cái: “Thái Sơn sừng sững, là nơi người Lỗ ngưỡng vọng. Nay thiên tử lấy nhân hiếu trị thiên hạ, ta nào dám bất kính với thần núi Thái Sơn?”
Khóe môi Hoàng Phủ Nam hiện lên nụ cười, từ má đến tai đều ửng đỏ như được phủ phấn hồng. Ngón tay Lý Linh Quân lướt xuống cổ áo nàng, dừng lại giây lát, rồi vân vê những món trang sức treo bên hông nàng, nói: “Thanh đoản đao đó, không còn nữa rồi.”
Hoàng Phủ Nam ngược lại nói: “Ở bên huynh rồi, giữ dao lại còn có ích gì nữa?”
Lý Linh Quân mỉm cười nhìn nàng, nghiêm giọng: “Gặp Lục lang, nàng có thể nhắc nhở y vài câu. Lời nàng nói, có khi hữu hiệu hơn người khác.”
Ánh mắt Hoàng Phủ Nam khẽ đảo, cười nói: “Ta từng nói rồi, nếu huynh muốn có được nhiều hơn từ ta, thì cũng phải cho ta nhiều hơn.”
Lý Linh Quân đáp: “Chẳng lẽ danh phận Quận vương phi, vẫn chưa đủ sao?”
Hoàng Phủ Nam hờn dỗi: “Thục Vương điện hạ còn chưa gật đầu đấy.”
Nàng đẩy vai hắn, toan ngồi dậy. Lý Linh Quân không nhường chỗ, nắm tay nàng ép lên ngực mình: “Chuyện đó nàng không cần lo, tự ta có cách.”
Hắn chăm chú nhìn nàng: “Đã từng có ai… chạm vào nàng chưa?”
Hoàng Phủ Nam ngẩn ra: “Nếu có thì sao, không có thì sao?”
“Trước kia thì không sao,” nét mặt Lý Linh Quân chẳng còn chút cười, “nhưng về sau… ta sẽ không tha cho hắn.”
Hoàng Phủ Nam để tay im trên ngực Lý Linh Quân, cảm nhận lồng ngực khẽ phập phồng. Hắn vẫn chưa hồi phục hẳn, nhưng trong mắt đã lại ánh lên vẻ sắc sảo khiến người nín thở. Nàng gỡ tay ra, vòng qua sau cổ, dịu dàng tựa đầu vào vai hắn: “Vậy ta cũng muốn từ nay về sau, huynh chỉ có một mình ta thôi. Dù là làm Quận vương, Thục vương, hay là Hoàng đế… cũng chỉ có một mình ta.”
Lý Linh Quân chẳng chút do dự: “Ta từng nói rồi, sẽ không để nàng phải xếp sau bất cứ ai.”
Hoàng Phủ Nam không nói gì thêm.
Lý Linh Quân đợi một lát, đành bật cười bất đắc dĩ, cúi xuống hôn mạnh lên môi nàng một cái: “Đúng là một nữ nhân keo kiệt.”
Hắn buông nàng ra, duỗi người vươn vai: “Ta đi giãn gân cốt một lát.” Rồi xuống xe, cùng Ông Công Nhụ cưỡi ngựa sóng đôi. Hai người chuyện trò không đầu không cuối, miệng Ông lại lơ đãng nhả ra hai chữ: “Ô Toản”.
Hoàng Phủ Nam ngồi dậy, vén lại mái tóc mai, chau mày nhìn ra cửa sổ.
“Sắp tới Vô Ưu Thành rồi!” Giọng Ông Công Nhụ đầy phấn khởi.
Ánh nắng xuyên vào xe đã nhạt hẳn. Hoàng Phủ Nam vén rèm, nhìn thấy những tán hoa phượng tím nở rộ, che kín cả trời, ánh tím mờ mờ, tựa như mây khói. Đã đến đất Tây Xuyên, núi xanh hơn, trời cao hơn, hoa chim thêu trên tay áo của những người hát rong Đát Ba và Triết Ca cũng rực rỡ hơn.
“U u đu đu…” Tiếng khèn bầu vang lên.
Hoàng Phủ Nam mở rộng cửa sổ xe, chăm chú nhìn về các triền núi và thửa ruộng, tìm kiếm thật kỹ. A Phổ Đỗ Mục theo sau suốt quãng đường, nay đã hoàn toàn mất dạng. Nhất định hắn đã lẩn vào các trại lũy dưới chân núi, cùng bọn quân Ô Toản đi về phía Long Vĩ Quan ở phương Nam.
Hắn chẳng nói chẳng rằng, cứ bám riết theo nàng để làm gì? Chẳng lẽ sợ nàng bị cọp ăn mất?
Tới trạm dịch, Hoàng Phủ Nam trong lòng ít nhiều có phần bối rối. Nàng đã gột rửa xong, lau khô tóc và thân thể, hai bà vú già bưng bồn tắm đi ra. Từ khi Lý Linh Quân bị hạ độc, dọc đường đề phòng càng nghiêm ngặt, trạm dịch rộng lớn bị dọn sạch chẳng còn mấy người qua lại. Trong phòng ngủ phía đối diện, đèn vẫn còn sáng, là tướng lĩnh dưới trướng Vệ Khang Nguyên tới cầu kiến.
Hoàng Phủ Nam ngồi bên giường, lại vén ống quần lên. Chiếc vòng bạc quấn lấy làn da trắng mịn như tuyết, tựa gông xiềng ôm siết, vừa ấm áp vừa như đè nén mạch máu dưới da. Người Ô Toản dùng vòng ấy để trấn hồn, cũng dùng để định tình.
Ngọn đèn lay lắt chập chờn. Hoàng Phủ Nam vừa ngẩng đầu, liền khựng lại sững sờ, một bóng người từ xà nhà bất ngờ phi thân đáp xuống. Nàng vừa bật dậy, liền bị ôm chặt lấy, thân thể bị va mạnh, ngã ngồi trở lại. Vòng bạc nơi mắt cá va chạm vào xương, đau nhói như kim châm..
“Ngươi…”
A Phổ gần như dán sát vào môi nàng, khẽ “suỵt” một tiếng, rồi rướn người thổi tắt ngọn đèn.
Chưa kịp thích nghi với bóng tối bất chợt, cả hai đều bất động. Dưới cánh tay hắn, người kia cũng chẳng giãy giụa bao nhiêu. A Phổ đưa tay sờ lên mặt Hoàng Phủ Nam, hàng lông mày thanh tú nhẹ nhàng giãn ra, không nhíu chặt nhưng cũng chẳng nở nụ cười, yên lặng lạ thường. A Phổ không nhịn được mà véo mặt nàng một cái, lập tức bị Hoàng Phủ Nam cắn mạnh vào kẽ ngón tay bằng chiếc răng sắc nhọn.
Nàng không hề nương tay. Kẻ khác thì chắc đã đau đến nhảy dựng, vậy mà A Phổ vẫn bất động. Hoàng Phủ Nam cảm giác hắn đang cười rất đắc ý: “Sao đi chậm vậy? Đông Dương Quận vương sắp chết rồi à?”
Cổ tay hắn vẫn để sát bên môi nàng, cứ như muốn bị cắn thêm nữa, không biết xấu hổ là gì. Hoàng Phủ Nam đỏ mặt, nghĩ đến chuyện hắn nấp trên xà nhà nãy giờ mà nàng dưới này vẫn vô tư lau rửa, liền đẩy tay hắn ra: “Chưa chết.” Nàng lạnh lùng nói, ngửi thấy mùi cỏ cây và sương sớm trên người hắn, thầm nghĩ: Đồ ngốc.
“Ta đi theo nàng mà. Các người dừng chân ở đâu, ta liền ở đó.” Hắn theo sát bọn họ, trông thấy nàng kề cận thân mật cùng Lý Linh Quân, cảnh ấy lọt cả vào mắt, khiến lửa giận âm ỉ bốc lên trong lòng. Giờ phút này, đường nét gương mặt nàng dần hiện rõ trong bóng tối. A Phổ bóp má nàng, vặn mạnh một cái. “Nàng không nghe lời.”
Đánh thì không đành, cãi vã lúc này cũng chẳng tiện. Hắn đành thô lỗ lấy mu bàn tay chà mạnh lên môi nàng, cho đến khi đỏ bừng vì nóng rát.
“Ta không cần nghe lời ngươi.” Hoàng Phủ Nam né người sang bên, định tháo chiếc vòng bạc ra.
Hành động lúc nãy dưới ánh đèn, A Phổ đã thấy và cũng hiểu. Hắn chộp lấy tay nàng: “Không được tháo.” Hắn ra lệnh, rồi kéo ống quần nàng xuống, che kín lại: “Đã nói là cho nàng rồi. Thân thể nàng nhẹ như cơn gió, phải đè lại một chút, kẻo quỷ sai lại tưởng là hồn mỏng mà bắt đi mất.”
Hoàng Phủ Nam giật mình, càng không chịu: “Ngươi lo giữ mạng mình cho tốt đi.” Nàng không kịp phân trần, nhét chiếc vòng vào tay hắn, sốt ruột đẩy hắn ra: “Đi mau, đừng để người khác thấy.”
A Phổ lại ôm chặt lấy nàng, chân như mọc rễ, không động đậy: “Vậy nàng phải đi với ta.”
Hắn vén tóc nàng ra sau tai, áp má vào gò má nàng: “À Xá, nàng sợ Lý Linh Quân phái người đến giết ta sao? Ta không sợ. Ta sẽ cứ theo nàng, cho đến khi nàng ngoan ngoãn theo ta về Ô Toản. Về đến Ô Toản rồi, bọn Hán nhân, người Thổ Phiên gì cũng chẳng chạm được vào chúng ta nữa.”
“Về Ô Toản làm gì?”. Nàng gạt tay hắn ra .“Cho dù ta theo ngươi đến Trường An thì cũng vô ích. Đến lúc đó, ngươi đừng trách ta hại ngươi.”
A Phổ sững người: “Vậy nàng không cần Đạt Nhã cô cô nữa à? Thế sao nàng lại theo ta đến Thổ Phiên?”
“Ta đến Thổ Phiên không phải vì ngươi.” Giọng nàng mang theo sự kiên quyết bình thản :“Ta vẫn sẽ đi tìm mẹ, nhưng không phải bây giờ, mà cũng chẳng liên quan gì đến ngươi.”
“Không liên quan?”.A Phổ vừa gấp vừa giận. “Lúc nhỏ nàng đã gả cho ta rồi…”
“Hôn ước xưa không còn giá trị. Chẳng phải ngươi cũng đi cầu hôn Địch Cát rồi sao?”. Hoàng Phủ Nam nhìn hắn chằm chằm .“Ta muốn làm Quận chúa, làm Vương phi, làm Hoàng hậu. Về Ô Toản, ngoài làm đàn bà của ngươi, thì chả còn gì ?”
“Ta đã trao cả trái tim cho nàng, vậy còn chưa đủ sao?”
“Trái tim của ngươi?” Hoàng Phủ Nam ngồi lại bên giường, cười lạnh. “Lòng người là máu thịt mà sinh, đâu phải vàng bạc mà không cũ, không lạnh. Ta cần một trái tim để làm gì?”
“A Xá.” A Phổ bước tới gần nàng, định kéo tay nàng .“A Tô đi rồi, ta không còn huynh đệ nữa, ta không cho phép nàng cũng rời bỏ ta…”
Nghe đến A Tô La Tắc, vai Hoàng Phủ Nam khẽ co lại, nàng né tránh. Càng nói càng rối rắm. Bên ngoài có vệ binh đưa tướng lĩnh dưới trướng Vệ Khang Nguyên vào viện, đao kiếm va vào giáp trụ vang lên leng keng.
Hoàng Phủ Nam sờ được vào chân đèn, lạnh lùng đe dọa: “Ngươi mau đi đi. Nếu không ta sẽ gọi người. Hắn từ lâu đã muốn giết ngươi rồi.”
Giọng A Phổ cũng trầm hẳn, hắn đứng yên: “Tốt lắm, nàng cứ gọi hắn đến, bảo hắn giết ta đi.”
Hoàng Phủ Nam cầm hỏa chiết trong tay, lưỡng lự không dứt. Nàng nhìn hắn đầy u sầu: “Tim ta không còn ở Ô Toản. Dù ngươi có trói ta đem về, thì một ngày nào đó ta vẫn sẽ bỏ đi. Hà tất phải vậy?”
“Nàng không cần tim của ta, tại sao lại muốn của hắn? Chỉ vì hắn mang họ Lý, còn ta chỉ là một tên man di phương Nam?”
Hoàng Phủ Nam cúi đầu, không đáp.
A Phổ im lặng. Trong đôi mắt đen lay láy ánh lên vẻ đau đớn.
“A Xá… nếu nàng không chịu đi với ta, ta sẽ quay về Ô Toản. Từ nay về sau, không bao giờ tới Trường An nữa. Coi như ta chưa từng gặp nàng. Ta cũng sẽ xem như nàng đã chết rồi. Nàng… đừng hối hận.”
“… Ta… ta không hối hận.”
A Phổ chậm rãi lui bước, xoay người bỏ đi. Hắn nhảy tường rời khỏi trạm dịch, một hơi chạy xuống chân núi. Chưa kịp tới gốc cây, hắn đã khựng lại. Con ngựa cột dưới gốc cây biến mất. Đêm không gió không mưa, thế mà hoa phượng tím nở rộ trên cành lại rơi rụng vô cớ, tản mác đầy đất.
A Phổ quay đầu nhìn về đường cũ, trong bóng cây thấp thoáng ánh kiếm lay động, nếu không để ý kỹ, hẳn sẽ tưởng là ánh trăng.
Hắn đã bị phục kích.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 55: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (55)
10.0/10 từ 25 lượt.
