Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34)
Vừa có tiếng động ngoài cửa, rèm mỏng liền bị vén mạnh lên, phát ra một tiếng “soạt” khô khốc. Hoàng Phủ Nam suốt đêm không chợp mắt, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc: “Là A huynh về rồi sao?”
“Không phải…” Hồng Thược hé miệng, lại do dự.
Hôn sự với nhà họ Trịnh hôm qua đã lộ chút tin tức trước mặt Hoàng thượng, phu nhân họ Hoàng Phủ liền dứt khoát thúc giục rộn ràng, bận rộn chuẩn bị không nghỉ. Lụa mỏng vừa mới cắt may còn xếp chồng bên cửa sổ, bộ trâm cài mới đánh cũng đã đặt trong hộp cát tường có nắp khảm hình song hỉ. Hoàng Phủ Nam bị giục mãi, mới thêu được nửa đóa phù dung, đặt trên án. Bên cạnh là chiếc bình men đen chu sa cắm một nhành quế đỏ, do Bát nương tử tặng.
Lục Tú sốt ruột đến mức như muốn dậm chân, vội vàng chạy tới bên giường: “Là Tam lang, Tam lang của phủ Thục vương!”
Nàng siết chặt mười đầu ngón tay Hoàng Phủ Nam, tim đập thình thịch, “Tam lang mời tiểu thư đến chùa Sùng Tế! Phu nhân không biết, tiểu thư đi đi !”
Từ sau khi đám ngôn quan nhắc lại vụ án Đoàn Bình bị Hoàng đế quở trách, quan hệ giữa Lý Linh Quân và phủ họ Hoàng Phủ cũng dần lạnh nhạt. Ngay cả Hoàng Phủ Đạt Hi cũng tuyệt nhiên không còn nhắc đến Thục vương phủ nữa. Nay cái tên ấy bất ngờ vang lên bên tai, thoáng nghe đã thấy lạ lẫm. Sắc mặt Hoàng Phủ Nam liền trầm xuống: “Không đi.”
“Sáng sớm đã đến truyền lời, giờ không chừng người vẫn còn đợi ngoài chùa…” Đôi mắt Lục Tú mở lớn, dường như chính nàng cũng mơ hồ cảm thấy điều gì, mặt đỏ bừng vì kích động, “Biết đâu… Tam lang nhân dịp này sẽ cầu Hoàng thượng mở lòng, ban hôn người cho ngài ấy!”
Hoàng Phủ Nam bật cười: “Ngươi đang nằm mơ đấy à?”
Lục Tú bối rối: “Thì… nghĩ đến chuyện Tam lang từng đích thân xuống nước bắt cá cho tiểu thư…”
Bức tường bên kia có “mèo hoang” nhảy vào, ao cá giờ đã bị vớt sạch. Hoàng Phủ Nam còn đang thấp thỏm vì tung tích của Hoàng Phủ Cật, chẳng mấy tinh thần, đứng dậy lơ đãng, cầm nhành quế đỏ trong bình lên xoay xoay trong tay, đưa mắt nhìn mái hiên ngoài cửa đang tí tách nhỏ mưa.
Trời không chiều lòng người, lúc sắp đi lại gặp mưa. Có lẽ trong lòng ai nấy cũng không được thư thái.
“Đi đi, nói cho rõ ràng cũng tốt.” Lục Tú vẫn không cam lòng, khẽ khàng khuyên nhủ, “Hôm nay Hoàng thượng dẫn cả triều thần ra cửa Minh Đức tiễn Hồng Lô Khanh, nhỡ Tam lang vì chờ tiểu thư mà lỡ mất thời giờ…”
“Lục Tú ở trong phòng trông chừng, Hồng Thược lại đi dò hỏi thêm, xem A huynh rốt cuộc đã đi đâu.” Hoàng Phủ Nam vứt nửa đóa phù dung còn dang dở sang một bên, búi tóc đôi, mặc áo trắng váy xanh, tay cầm một chiếc ô giấy dầu màu biếc.
“Tiểu thư, cô thực sự muốn đến chùa Sùng Tế?” Lục Tú đuổi theo, hạ giọng hỏi.
Hoàng Phủ Nam đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, rồi nhẹ bước trên phiến đá xanh ướt át. Chiếc ô giấy dầu màu biếc bật mở như một đóa lá sen, theo mé tường viện mà đi về phía cửa hông, chớp mắt đã khuất bóng.
Trên đại hùng bảo điện của chùa Sùng Tế, bộ Kim Cang Kinh mà Hoàng đế muốn ban tặng cho Thổ Phiên đã được đặt vào hộp vàng, mười cấm vệ Bắc Nha phụ trách hộ tống Phật bảo đang ngồi trong phòng bên, thong thả uống trà trò chuyện.
Lý Linh Quân tựa lưng vào án hương, chân duỗi dài ngồi trên bồ đoàn, ngẩn ngơ nhìn làn mưa lất phất ngoài hiên…
Ngày hôm qua, Hoàng đế ban ân đặc biệt, phong hắn làm Đông Dương quận vương. Lý Linh Quân cũng thay sang triều phục ngũ chương, thắt đai tía, đeo ngọc Thủy Thương, bao da vàng bạc chạm trổ và thanh kiếm tùy thân đều được gỡ xuống đặt dưới đất.
Một bóng người mặc áo trắng váy xanh, dừng chân dưới cây ô hơi nghiêng trong mưa. Ban đầu, Lý Linh Quân chỉ lướt mắt qua như vô ý còn tưởng là a hoàn nhà ai lén vào bố thí. Nhưng rồi, hắn nhận ra dải chỉ ngũ sắc quấn nơi cổ tay người ấy, lập tức bật dậy khỏi bồ đoàn, “keng” một tiếng, bao kiếm và túi da bị đá văng xa.
Trong lòng Lý Linh Quân dâng lên niềm hân hoan khó tả, nhưng sắc mặt vẫn cố giữ bình tĩnh. Hắn bước lên một bước, mỉm cười nhẹ như không: “Nàng đến rồi à?”
Hoàng Phủ Nam thu ô lại, bước vào trong điện. Trời ngoài mù mịt xám tro, ánh đèn trường minh trước tượng Phật khiến khuôn mặt nàng sáng rỡ như tranh vẽ.
Có người từ phòng bên ló đầu ra xem mưa, chưa kịp để Hoàng Phủ Nam lên tiếng, Lý Linh Quân đã nắm lấy cổ tay nàng. Nàng không nói lời nào, cũng không giãy ra, cứ thế bị hắn kéo từ cửa điện đến trước án hương.
Hoàng Phủ Nam khẽ vuốt giọt mưa đọng nơi tóc mai, động tác nhẹ nhàng như nước chảy, giọng nói cũng mềm mại: “Huynh thật sự muốn đến Thổ Phiên? Không tranh, không đoạt nữa sao?”
“Phải.” Sau một thời gian không gặp, Lý Linh Quân như đổi thành một con người khác, trầm ổn, điềm tĩnh. Bàn tay nắm cổ tay nàng chỉ dừng lại một thoáng, rồi buông ra, “Ta sẽ đi Thổ Phiên. Hoàng thượng rất vui mừng.”
Sau dải tua ngọc khẽ lay động, đôi môi Lý Linh Quân mím chặt, là nén nhẫn, là tự kiềm chế.
Hoàng Phủ Nam giấu đi nỗi thất vọng, mỉm cười rạng rỡ: “Chúc huynh thượng lộ bình an.”
Thấy nàng định quay đi, Lý Linh Quân không dám tin, liền bước nhanh lên một bước: “Lần này ta đi, có thể là vài năm, cũng có thể cả đời chẳng trở lại Trường An nữa…Nàng không có lời nào để nói sao?”
Hoàng Phủ Nam cúi đầu trầm ngâm một chốc, chậm rãi nói một câu chẳng đầu chẳng đuôi: “Nếu sau này gặp lại ở Lũng Hữu, huynh đừng làm khó A huynh của ta.”
Lý Linh Quân lặng lẽ nghiền ngẫm ý tứ ẩn sau lời ấy, rồi lại nhìn sang dịu giọng: “Nàng chẳng phải vẫn luôn muốn biết chuyện của Đoàn Bình hay sao?”
Hoàng Phủ Nam ngạc nhiên ngoảnh lại.
Lý Linh Quân nói: “Ta từng nghe kể tại Thục vương phủ, năm ấy kinh thành triều Thánh Vũ thất thủ, Hoàng thượng chạy về đất Thục, cấm vệ quân Nam Nha phát động binh biến ép vua thoái vị. Khi đó, Đoàn Bình là lang tướng của Thị Vệ phủ, cận thần thân tín của Hoàng thượng.”
“Chuyện ấy ta đã biết.” Hoàng Phủ Nam bình thản nói, “Là Thái tử bị phế bày mưu, muốn ép Hoàng thượng xử tử sủng phi là Quý phi Vi thị. Bởi Hoàng thượng từng lén hứa, nếu Vi thị sinh được hoàng tử, sẽ phế trưởng lập ấu.”
Lý Linh Quân cụp mắt, nói: “Hoàng thượng khi đó cùng đường, bèn sai Đoàn Bình đến ban rượu độc cho Vi thị. Nhưng Vi thị không chịu, bên ngoài lúc ấy hỗn loạn, truyền rằng cấm vệ quân binh biến đã tràn vào sát bên long trướng. Hoàng thượng quá hoảng hốt, đoạt lấy kiếm từ tay Đoàn Bình, đích thân đâm chết Vi thị, thậm chí còn bồi thêm một kiếm vào bụng nàng.”
Hắn tuy đã quen với sự vô tình của nhà đế vương, nhưng vẫn khó mở miệng, “Lúc ấy… Vi thị đã mang thai, người lo liệu hậu sự nói… là một bào thai nam đã thành hình.”
Bởi vậy, Hoàng đế mới bao năm nay bị ác mộng đeo bám, sợ oan hồn tìm đến đòi mạng. Hoàng Phủ Nam ngơ ngác lắc đầu: “Vậy nên phụ thân ta liền bị vu thành kẻ thân cận Đông cung, mưu hại hoàng tử, bị liệt vào hàng tà đảng.”
“Hoàng thượng rất kiêng kỵ nhắc đến vị hoàng tử chưa kịp chào đời đó. Khi ấy Thổ Phiên đang gây loạn, chư trấn cũng phản nghịch, trong hành cung chỉ báo Vi thị bệnh mất. Sau khi hồi kinh, Đoàn Bình liền bị giáng đến Vân Nam. Năm Chiêu Đức thứ mười, Đoàn Bình cầu kiến Hoàng Phủ Đạt Hi, muốn dò xem Hoàng thượng có còn canh cánh về cái chết của Vi thị hay không.”
Lý Linh Quân nhìn nàng: “Hơn nữa, Đoàn Bình còn tiết lộ một bí mật với Hoàng Phủ Đạt Hi, năm đó cùng bị ban chết với Vi thị, còn có một công chúa chưa đầy tuổi dưới gối nàng. Đoàn Bình động lòng trắc ẩn, không nỡ ra tay, nên đã không chôn xác công chúa ở Tây Lĩnh, mà đem bỏ lại trong hang núi của người Man bản xứ.”
Hơi thở của Hoàng Phủ Nam bỗng nghẹn lại, lời muốn nói dồn lên đến cổ, nhưng nhất thời không thốt nên lời.
“Ba mạng người, vẫn còn một người sống sót nơi trần thế.”
Lúc vừa nghe được những điều ấy từ miệng Ông Công Nhụ và Thục Vương, Lý Linh Quân cũng từng xao động đến khó kiềm lòng. Nhưng chẳng bao lâu sau, một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm can, khiến mọi cuồng nhiệt trong y dần nguội lặng. Hắn thậm chí chưa từng hé lộ nửa lời với Hoàng Phủ Nam. Mãi đến lúc này mới chịu nói ra thẳng thắn: “Đoàn Bình từng nghĩ, chỉ cần đưa công chúa trở về, giữ được trong sạch, là có thể khiến Hoàng thượng động lòng mà xá tội.”
Hắn lắc đầu: “Đáng tiếc ông ta chỉ là võ tướng, chẳng hiểu lòng vua… A Đạt không muốn sinh chuyện, Hoàng Phủ Đạt Hi cũng đã khuyên ông ta từ bỏ ý định ấy. Mấy năm trước, Hoàng Phủ Đạt Hi lập công khi dâng tấu vạch trần âm mưu phản nghịch của Thái tử, từ đó hoàn toàn rũ sạch liên hệ với án Đoàn Bình.”
Hoàng Phủ Nam vẫn đang đau đáu suy nghĩ.
Lý Linh Quân nói tiếp: “Cho nên, không có chuyện Quý phi Vi thị chuyển thế gì cả… Mà dù có, người ấy cũng chỉ có thể là nữ nhi của Vi thị.” Ánh mắt hắn như ngập trong nghi hoặc, khẽ dừng trên gương mặt nàng: “Có lẽ vì vậy mà Hoàng thượng mới lưu ý đến muội.”
“Không phải ta!” Hoàng Phủ Nam như sực tỉnh từ trong mộng, sắc mặt đại biến. Tiếng kinh hãi sắp bật ra đến nơi, nàng cố gắng nuốt lại.
A Tô La Tắc! Và tiểu sa di gầy gò mà hắn ôm chặt trong lòng! Đó rõ ràng là một bé gái…
“Chỉ cần Hoàng thượng còn tại vị một ngày, án Đoàn Bình sẽ không bao giờ được lật lại.” Lý Linh Quân như thấu suốt mọi lẽ, chậm rãi nói, “Nếu ngài biết lai lịch của nàng, tuyệt đối sẽ không cho phép nàng lưu lại kinh thành.”
Hoa quế vàng bị mưa đánh rụng khắp mặt đất, mưa mù đã tan, trời cao thoáng đãng. Dưới mái hiên, vài cấm vệ lần lượt bước ra, vừa cười nói, vừa xoay người duỗi gân cốt, gọi các tăng nhân kéo ngựa từ chuồng ra.
Lý Linh Quân bước tới. Hắn không còn là thiếu niên xốc nổi như thuở nào, không còn động tay động chân hồ đồ như xưa nữa, chỉ là ánh mắt luôn dõi theo gương mặt Hoàng Phủ Nam, không rời nửa bước.
“Ngày trước Ông sư phụ từng dạy phụ thân ta: tranh là không tranh, không tranh mới là tranh. Bây giờ ta mới hiểu.”
Giọng nói của hắn kiên định, thấm vào tận tai nàng: “Trước mặt Hoàng thượng, chỉ có thể lui, không thể tiến.”
“Nàng hỏi ta: Không tranh nữa ư? Không giành nữa ư? Không, ta vẫn phải tranh, vẫn phải giành. Nhưng không tranh với nữ nhân. Ta muốn tranh với phụ thân, còn muốn tranh cả với Hoàng thượng.” Đây là những lời đại nghịch bất đạo, nhưng khi thốt ra từ miệng y, lại không hề lắp bắp do dự.
“Theo Hồng Lô Khanh đi Thổ Phiên, ta sẽ có binh mã, có cờ tiết, sẽ biết được Xá Hậu ở Lũng Hữu đang tiếp xúc với ai, đang mưu tính điều gì.”
Giọng Lý Linh Quân trầm ổn, từng chữ đanh thép, “Làm một hoàng tôn được Thánh thượng sủng ái nơi kinh thành thì chẳng có cơ hội ấy.
Ta không cần một quận vương phi, vương phi hay hoàng hậu nhu mì hiền hậu. Ta cần một thê tử thông tuệ linh hoạt, chẳng kém gì nam nhân, không sợ trời cao đất rộng, có thể hiểu ta, giúp ta.”
Ngay cả chuỗi ngọc trước ánh đèn cũng chẳng thể che khuất ánh mắt sáng rực và tha thiết của hắn: “Nàng có nguyện cùng ta đi không?”
Hoàng Phủ Nam chậm rãi ngước nhìn. Phật tượng kia, đôi mắt nửa mở nửa khép, hiền từ mà lạnh nhạt, như cũng đang chăm chú dõi theo nàng.
Lý Linh Quân lặng lẽ quỳ xuống bồ đoàn. Trước ánh đèn trường minh, hắn kiên quyết chỉ trời thề nguyện: “Ta, Lý Linh Quân, nếu có thể nắm được quyền thế trong tay, tuyệt đối không phụ Đoàn Di Nam, không để nàng phải chịu thua kém bất kỳ ai, cũng không để Đoàn Bình mãi mang oan khuất nơi chín suối. Nếu ta trái lời thề, nguyện cho sự nghiệp dang dở, chết không nơi chôn thây.”
Nói từng lời từng chữ rõ ràng, hắn lấy từ túi da ra một chiếc ấn vuông, khắc hai chữ “Quân – Mật” đầy khí lực.
Lý Linh Quân đưa phù ấn cho Hoàng Phủ Nam, khẽ nhướng đôi mày tuấn tú: “Người của phủ Thục vương đều nhận dấu này. Xin nàng hãy giữ lấy. Nàng không tin ta, cũng sẽ tin vật này chứ?”
Hoàng Phủ Nam không đưa tay nhận lấy. Nàng còn lùi một bước, khẽ lắc đầu: “Vật quan trọng thế này, sao có thể phó thác cho người khác? Nếu chẳng may gây họa, cả huynh lẫn ta đều sẽ hối không kịp.”
Thấy nàng rõ ràng muốn rũ sạch liên lụy, lòng Lý Linh Quân trầm xuống: “Ta thì không hối hận.”
“Chớ nói trước vội vàng.” Đôi mắt nàng trầm tĩnh khó đoán, liếc nhìn hắn một cái: “Bảo trọng.” Trời đã tạnh, nhưng nàng vẫn mở ô giấy dầu màu biếc, che đi thân ảnh yêu kiều, vội vã bước qua sân viện.
Mành trướng buông thấp. Dưới chăn bông gối xếp, có một bóng người đang nằm. Nghe tiếng bước chân khe khẽ, nàng liền hất chăn ngồi bật dậy: “Tiểu thư!” rồi vội vàng xỏ hài, vừa thấy tóc mai Hoàng Phủ Nam hãy còn ẩm ướt, người lại thoang thoảng hương thơm, Lục Tú không kiềm được tò mò: “Đã diện kiến Hoàng thượng chưa? Tam lang có xin Hoàng thượng ban hôn hay không?”
Hoàng Phủ Nam nhìn đăm đăm vào gương đồng một lúc, mỉm cười: “Ngươi mơ mộng lẫn rồi, còn chưa tỉnh ngủ à?”
Nàng phủi đi vài cánh quế vương trên vai, khẽ than: “Còn ta thì đã tỉnh rồi.” Ngẩng đầu nhìn trời xanh ngoài cửa sổ, nàng chợt nhớ đến Đạt Nhã. Bà cũng từng có mái tóc đen dày, khuôn mặt luôn cười mà như chẳng cười.
Hồng Thược ủ rũ đi vào, thấy Hoàng Phủ Nam vẫn ngồi yên lành trước gương, thì thở phào một hơi: “Lục lang về rồi. Nói đêm qua Nam Nha có phủ binh làm loạn, Hoàng thượng gọi người đến bắt giữ.” Nói rồi tiện tay cầm lấy lược gỗ: “Hẳn là làm không tốt, nên tướng công nổi giận một trận.”
Lòng Hoàng Phủ Nam chợt thấy bình an trở lại.
“Lục lang còn nói sẽ về lại Thản Châu. Tướng công đã đồng ý.” Hồng Thược dò xét sắc mặt nàng, “Muốn qua đó nói với Lục lang đôi lời không? Có lẽ… sẽ không gặp lại nữa đâu.”
“Để sau đi.” Hoàng Phủ Nam đáp nhẹ nhàng, “Ta phải đến chùa trả nguyện.”
Hoàng Phủ Nam sai người chuẩn bị hương nến và bố thí đầy đủ, đội mũ trùm màn, cưỡi thanh tông mã, dẫn theo hai a hoàn ra khỏi cổng Ô Đầu.
Lục Tú ngóng theo từ xa, vẫn còn thấy chiếc lọng ngọc và ô xanh nối tiếp không dứt: “Hoàng thượng ngự giá xuất Minh Đức môn, thiên nhai đã dọn sạch, chúng ta đi vòng qua Xuân Minh môn mà ra ngoài thành nhé.” Rồi ngẩng đầu nhìn cánh diều trôi nổi giữa trời: “Thời tiết thế này, Tam lang thể nào cũng lập công ở Thổ Phiên.”
Còn chưa kịp chuyển bánh, Hoàng Phủ Cật đã từ dưới cây hoè phóng ngựa tới, vừa mới từ Nam Nha trả lại lệnh bài, giờ nhàn rỗi không vướng bận, mặt mày rạng rỡ. Góc áo cài một nhành liễu do đồng liêu ở Thị Vệ phủ tặng, xem ra nếu không phải vì Hoàng Phủ Đạt Hi còn giữ nét mặt nghiêm nghị, hắn đã lập tức quay đầu về phía tây bắc mà không hề lưu luyến.
“Trả nguyện?” Nghe hai a hoàn ríu rít thuật lại, Hoàng Phủ Cật cũng thoáng sửng sốt, trầm ngâm hỏi: “Là vì hôn sự với nhà họ Trịnh sao?”
“Không phải.” Hoàng Phủ Nam cười mà đầy huyền bí.
Nhớ đến chuyện đêm qua trên núi Bích Kê, lòng Hoàng Phủ Cật vẫn còn u ám. “Gia miếu xây trên núi Bích Kê, chốn ấy quá heo hút, đừng ở lại lâu quá”. Giọng hắn vẫn bình thường, là người tâm tư cẩn trọng, chu đáo: “Mùa này trên núi còn có thú dữ đấy.”
Hoàng Phủ Nam khẽ gật đầu: “Huynh đi khi nào?”
“Ngày mai.” Con ngựa dưới thân hắn bắt đầu sốt ruột, cào móng lách cách, đầu lắc sang bên tỏ vẻ không yên. Hoàng Phủ Cật đột nhiên nói: “Muội có biết chùa Đại Vân ở Kiếm Xuyên không?”
Từ Trường An đến Kinh Xuyên, cũng phải đi bộ ba bốn ngày đường. Hoàng Phủ Nam nghe vậy, trong lòng liền hiểu rõ.
“Bồ Tát ở nơi đó linh nghiệm hơn ở Trường An.” Hoàng Phủ Cật chớp mắt, khẽ cười, đưa tay kéo dây cương ngựa về.
Vào đến cổng Ô Đầu, hắn giao cương ngựa cho gia nhân, rồi không kìm được mà ngoảnh đầu nhìn lại, bầu trời xanh biếc như được giặt sạch, Hoàng Phủ Nam vẫn khoác trên người chiếc áo trắng váy xanh bình thường của nữ nhi nhà lành, tựa áng mây nhàn nhã, như dòng nước mờ xa.
Nàng kéo tấm màn lụa bị gió thổi tung trở lại, rồi tung người một cái, nhẹ nhàng lên ngựa, vút một đường bay vào bức tranh rợp liễu mờ khói, xanh rêu rợp sắc hoè…
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 34: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (34)
10.0/10 từ 25 lượt.
