Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33)
Lại một đêm trường không ngủ, gió trăng như mộng.
Trong tiệm gửi đồ, mười mấy vệ binh của Nam nha đã sớm ẩn mình phục sẵn. Đêm nay không đến lượt bọn họ tuần tra, song chẳng ai dám lơ là, ai nấy đều mặc giáp trụ, ngồi hoặc đứng dưới ánh đèn, lặng lẽ chờ đợi.
Nơi này chính là đường về phủ của A Phổ Đỗ Mục từ hoàng cung, lại là chốn phồn hoa nhất về đêm. Phố phường hưng phấn đến cuồng loạn, người người đội trăng đội sao, ca hát nhảy múa, không kém gì đêm rằm Vu Lan.
Hoàng Phủ Cật lắng nghe tiếng canh vàng gõ dồn, khẽ nói: “Sắp đến canh hai rồi.” Hắn hất mũi giày, thanh đoản đao đặt nằm dưới đất liền bay vút lên, được hắn bắt gọn trong tay. Quý bước nhanh đến cửa sổ, chăm chú nhìn về góc phố nơi dòng người chen chúc.
“Có người tới kìa.” Có kẻ chỉ xuống dưới lầu.
Quý nhận ra người đó, là thuộc hạ Mộc Ngáp của A Phổ Đỗ Mục. Khác với chủ nhân đã quen thuộc với phong tục Trung Nguyên, Mộc Ngáp vẫn giữ vẻ hung hãn của người man: búi tóc hình nón, khoác lông vũ da thú, tay chân vùng vẫy, cất tiếng thổi kèn sậy rộn ràng náo nhiệt. Ấy chính là khúc “Vũ nguyệt đả trúc ca” mà vũ đoàn Nam Chiếu từng dâng diễn trước ngự tiền.
Ánh mắt Hoàng Phủ Cật rời khỏi gương mặt cười toe của Mộc Ngáp, bình thản căn dặn: “Chớ vội manh động, đợi đến canh ba.”
Kế hoạch đã định, chờ đêm khuya tĩnh lặng, “cá đã vào lưới”, bọn họ sẽ chia nhau canh giữ trước sau cửa phủ, lôi hết đám man nhân ra khỏi mộng.
Đối tượng trọng yếu chính là A Phổ Đỗ Mục, y là con trai của Cát La Tố, là yết hầu của Thổ Phiên. Nếu nắm được y, cũng như chém đứt một cánh tay của kẻ địch.
“Đến rồi!”
Tiếng vũ khí va chạm vang rền, mọi người tranh nhau cầm đao. Hoàng Phủ Cật khẽ “phù” một tiếng, thổi tắt ngọn đèn dầu trên bàn, gác lầu của tiệm gửi đồ lập tức chìm vào bóng tối lặng im.
Vũ đoàn vui vẻ reo hò đi về phía trong hẻm, nửa vầng trăng lửng lơ trên đỉnh tháp chùa Kiến Phúc, rọi khắp phố dài như dải bạc, in bóng một người một ngựa, là A Phổ Đỗ Mục mới trực từ cung trở về. Không người đi kèm, chẳng mang đèn lồng, y đi một đoạn rồi ghìm cương, ngẩng đầu nhìn trăng sáng, ánh mắt pha chút cô tịch.
Hoàng Phủ Cật đang chuẩn bị hành động, chợt thấy A Phổ Đỗ Mục dừng chân dưới cổng phương, lại xoay ngựa đi về hướng nam.
“Đi theo.” Hoàng Phủ Cật phất tay, mọi người lặng lẽ phóng xuống phố, bám theo từ xa.
Bên bờ sông, tăng chúng sau khi tụng xong lễ phóng diệm khẩu đã giải tán. Gió đêm lướt qua hai bên bờ, những bộ y phục, giày mũ bằng giấy vừa bị lửa châm vào “phừng” một tiếng, rơi xuống dòng nước đen ngòm không thấy đáy. Trong chùa vẫn văng vẳng tiếng chuông mõ tụng kinh độ hồn.
Qua điện tà thần, có vị sa môn đang niệm Kim Cang kinh: “Phật cáo Tu Bồ Đề: Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng phi tướng, tức kiến Như Lai…”
Tới trước cửa Minh Đức, đèn đuốc sáng rực rỡ. Quân canh thành ngăn A Phổ Đỗ Mục lại.
“Muốn xuất thành?” Có kẻ nghi hoặc, nhưng lập tức hiểu ra: Nam nha đã hạ mật lệnh, không ai được tự tiện rời khỏi thành. A Phổ Đỗ Mục chắc chắn phải quay lại.
Nào ngờ A Phổ Đỗ Mục lại thân thiết vỗ vai quân canh, đưa ra ngư phù đeo bên hông. Quân canh kiểm tra xong, “rầm” một tiếng, cửa thành bên phải mở ra, A Phổ Đỗ Mục cưỡi ngựa đi thẳng.
Hoàng Phủ Cật lập tức nhận ra, y dùng thẻ giả! “Định đào tẩu!”
Hơn chục người vội vã phi thân chạy như bay, tới cổng thành liền giơ lệnh bài Nam nha, dắt ngựa đuổi theo trong màn đêm, vó ngựa đạp nát ánh trăng.
Chạy hơn mấy chục dặm, trước mắt hiện ra bóng núi Bích Kê u trầm, gió tùng thổi ào ào làm bóng cây đung đưa. Sau trận hỏa hoạn, hành điện trên núi chưa kịp tu sửa, vẫn bỏ hoang. Hoàng Phủ Cật xuống ngựa, bật đá lửa soi cây thông cháy đen trước mặt.
“Có nên vào núi không?” Có kẻ lưỡng lự, “Người Ô Toản giỏi ẩn mình trong rừng, phải đề phòng tập kích.”
“Trên người hắn không có ám khí.” Hoàng Phủ Cật bình tĩnh đáp. A Phổ Đỗ Mục vừa trực ở cung, trước mặt hoàng đế, ngoài đao ra, không thể giấu bất cứ loại ám khí nào.
Hắn lệnh hai người về thành báo tin, bản thân thì cất đá lửa, mượn ánh trăng tách cành thông mà đi. Mới hai tháng, cỏ dại đã mọc tới bắp chân. Hắn trầm giọng: “Tìm vết cỏ bị móng ngựa giẫm gãy.”
Lần theo dấu cỏ tới sườn núi, mây đen che khuất trăng sáng, gió cây xào xạc xen lẫn tiếng gầm gừ thấp trầm, là hổ báo, hay sói hoang? Mấy người lập tức đứng tựa lưng nhau, không khỏi bồn chồn. Ngày xảy ra hỏa hoạn, dã thú từ sơn viên trốn ra không ít, có khi vẫn còn lang thang trong núi. Một con ngựa bị bỏ lại, phì phò thở mạnh đầy bất an.
“Có khi chỉ là người giả tiếng thú.” Thấy ai nấy lùi bước, Hoàng Phủ Cật cũng không miễn cưỡng. Hắn rút đao khỏi vỏ, xé đi vạt áo vướng víu, “Ta đi xem thử.”
Bước qua đám cỏ rối rắm, hắn lần theo âm thanh mà tiến. Dưới núi thấp thoáng vài ánh đèn, là tư miếu của nhà họ Hoàng phủ. Hôm núi Bích Kê bốc cháy, Hoàng phủ Nam cũng từng ở đó. Sắc mặt hắn khẽ biến.
Tiếng gầm của mãnh thú đột nhiên dứt hẳn, chân hắn bị vướng gì đó. Hoàng Phủ Cật cúi nhìn là chiếc ủng da đen bị vứt bừa.
Ngay tức thì, hắn vung đao chắn trước ngực. Gió rít bên tai, một bóng người từ trên cây đáp xuống như dã thú, xông thẳng vào hắn. Hoàng Phủ Cật cau chặt mày, suýt bật tiếng rên, A Phổ Đỗ Mục đầu gối trái ghì chặt tay phải của hắn, đoản đao trong tay bị đá văng đi.
A Phổ Đỗ Mục cũng ném luôn đao của mình. Y túm lấy cổ áo hắn, giáng một quyền.
Hoàng Phủ Cật lập tức phản kích, lật người hất A Phổ Đỗ Mục ngã xuống, lùi lại mấy bước, rút cung nhỏ bên hông. Động tác hắn mau lẹ đến nỗi người ta chưa kịp thấy rõ đã giương cung lắp tên, mũi tên nhắm thẳng vào ngực đối phương.
A Phổ Đỗ Mục vẫn giữ giọng bình thản: “Tay phải của ngươi gãy rồi, cẩn thận đừng bắn trật.”
“Binh lính của Vệ phủ tự tiện vượt cổng thành, là tử tội.” Hoàng Phủ Cật kéo căng dây cung, “Giữa đêm đen, lỡ tay giết nhầm ngươi, hoàng thượng còn có thể nói gì nữa?”
“Người nhà Hoàng phủ các ngươi ai nấy đều hiểm độc như vậy sao?” A Phổ Đỗ Mục giận dữ, “Ta chưa từng muốn lấy mạng ngươi.”
Hoàng Phủ Cật thản nhiên đáp: “Ta cũng không định giết ngươi. Hoàng thượng sai ta mang đàn nguyệt cho ngươi, ngươi nên quay về lĩnh thưởng tạ ơn đi.”
Nghĩ đến Hoàng đế, A Phổ Đỗ Mục liền nhăn mặt quay ngoắt sang bên, giọng đầy ghét bỏ: “Không thèm.”
Lời còn chưa dứt, tay Hoàng Phủ Cật đột nhiên hạ thấp, mũi tên sáng tựa sương tuyết bắn thẳng vào cổ chân, đó là chiêu hắn thường dùng để bắt mãnh thú. A Phổ Đỗ Mục tung mình lên, đá mạnh chiếc giày da đen về phía mặt Hoàng Phủ Cật. Hắn tránh không kịp, lại bị túm lấy cổ áo, kéo ngã mạnh xuống đất. Trong làn gió mát phảng phất mùi máu tanh, thì ra A Phổ Đỗ Mục đã trúng tên. Hoàng Phủ Cật tinh thần chấn động, vội xoay người lục lọi trong bụi cỏ tìm dây cung. “Rắc” một tiếng khẽ vang lên, dây cung bị đè gãy.
Mất đi binh khí, hai người liền xáp lại quần thảo trong rừng. Tay phải Hoàng Phủ Cật bị gãy, bị A Phổ Đỗ Mục bẻ ngoặt ra sau lưng, khóa chặt cả hai tay. Hắn thở hồng hộc, vừa quay đầu liền thấy gần ngay trước mặt hàm răng trắng sắc như dao của A Phổ Đỗ Mục, cùng chuỗi san hô lay động nơi tai y. Y phục y bị xé toạc, dưới ánh trăng mờ ảo, lộ ra hoa văn hổ vằn dữ tợn trên lưng A Phổ Đỗ Mục.
Lúc ấy Hoàng Phủ Cật mới chợt hiểu ra, tay không tấc sắt, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của người Man Di này.
“Ngươi đi đi.” Hắn dứt khoát nói, rồi nghiến răng vùng mạnh cánh tay trái, thoát ra khỏi mười đầu ngón tay của A Phổ Đỗ Mục.
A Phổ Đỗ Mục lảo đảo lui về sau, mặt mày đắc ý. Y đang cầm trong tay roi ngựa của Hoàng Phủ Cật, từ lần đầu gặp hắn ở Nam Nha, thấy chiếc roi trúc treo bên hông hắn là y đã chướng mắt. Mục đích dây dưa với hắn, chính là để giật lấy vật này.
Hoàng Phủ Cật nóng nảy: “Trên đó có khắc chữ, trả ta.”
“Ai biết chữ người Hán các ngươi viết gì.” A Phổ Đỗ Mục chẳng buồn liếc qua, bẻ gãy chuôi roi, “Đây là trúc rồng của Thương Sơn, người Hán các ngươi cứ thích vào nhà người ta trộm cắp như thế sao?” Y lắc đầu, vung tay ném roi trúc xuống khe núi không chút lưu tình.
Một tiếng còi sắc bén rít lên từ môi Hoàng Phủ Cật, chim đêm vụt cánh bay lên.
A Phổ Đỗ Mục ngạc nhiên liếc nhìn hắn: “Hèn chi…”
Một A Xá hiền hậu lại lớn lên trong nhà họ Hoàng Phủ thành kẻ gian xảo, trá hình.
Có người đáp lại tín hiệu, A Phổ Đỗ Mục liền ngậm sống dao giữa miệng, tung mình lăn xuống sườn núi.
Hoàng Phủ Cật đuổi theo hai bước, bóng người kia đã mất hút.
Hắn dùng tay áo rách quấn lấy bàn tay bị thương, thấy đám người không tìm được tung tích kẻ trốn chạy, bèn im lặng lên ngựa trở về thành. Ánh trắng đã rạng trong làn sương xanh phía chân trời, quan viên đến trễ đang hối hả giục ngựa, tất cả phải về Nam Nha phục mệnh.
Hoàng Phủ Cật thở dài một tiếng, quát khẽ “giá”, rồi phi thẳng đến chỗ ở của Mộc Ngáp và những người khác. Thấy cửa lớn mở toang, hai gã Thị Vệ đứng canh ngoài cửa đi tới đi lui, trong lòng hắn chợt dâng lên dự cảm chẳng lành, lập tức lao vào chính sảnh.
Trong sảnh, nhà bên, khắp nơi đều vắng ngắt. Trên giường cũng lạnh tanh. Chỉ có vài người làm quét dọn đang đứng trong sân. “Lũ Man tử đi nhảy múa cả rồi,” người đáp lời ngái ngủ lẩm bẩm, “cả đêm không thấy ai trở về.”
Một tờ giấy trên án bị gió thổi rơi xuống chân. Hoàng Phủ Cật cúi nhặt lên, nhờ ánh sáng lờ mờ mà nhìn rõ:
“Bích vân lương lãnh Ly Long thụy,
Thập đắc di châu nguyệt hạ quy.”
(Mây biếc lạnh lùng rồng Ly yên giấc,
Nhặt viên châu rơi, về dưới ánh trăng.)
Là bài thơ hắn từng kín đáo đề tặng cho Hoàng Phủ Nam.
Hắn nghiêm giọng hỏi: “Đã lục soát trong thành chưa?”
“Thị vệ giữ cửa nói, lúc chúng ta vừa rời thành, có một tốp khác cũng cầm lệnh bài của Nam Nha, nói là truy đuổi đám Nam Man, bọn họ không kiểm tra kỹ.” Nghĩ đến việc phải vào chầu để bẩm báo, ai nấy đều bất lực lắc đầu, “Hôm nay bệ hạ phải xuất cung từ Minh Đức môn tiễn Hồng Lô Khanh, chẳng làm được gì nữa rồi.”
Trúng kế điều hổ ly sơn, Hoàng Phủ Cật thầm nghĩ — tên A Phổ Đỗ Mục kia thật xảo quyệt!
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 33: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (33)
10.0/10 từ 25 lượt.
