Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24)


“Biết gảy đàn Nguyễn không?”. Thôi Tiệp Dư hỏi.


Hoàng Phủ Nam khẽ lắc đầu.


Tiếng nhạc lễ từ bên kia vách vẫn chưa dứt, ngân vang ong ong, lảnh lót rung động cả màng tai. Trong sân chùa Thủy Trạch đã được vẩy nước tịnh, treo đầy lụa ngũ sắc, chuẩn bị nghênh giá ngự đến nghỉ ngơi và lễ Phật, các vị tăng cũng đã rời đi, cả thảy đều chờ tại Đại Bảo Điện để nghênh thánh.


Đây là một ngôi thiền viện hẻo lánh, hai bên hành lang ẩn hiện sau rặng cây hoa, trên cửa treo một tấm biển gỗ mun, khắc hai chữ “Phi Hương” với nét bút tròn trịa, hùng dũng, có lẽ là bút tích của hoàng đế.


Hoàng Phủ Nam vòng trở lại, tà váy lụa mỏng khẽ lướt trên nền gạch xanh nhạt in hoa sen men sứ. Ánh mắt nàng vừa vặn chạm phải pho tượng Phật trong điện. Nơi đây cũng thờ tượng Quan Âm bằng vàng viền bạc sáng lóa, lớn hơn một chút so với pho tượng mà hoàng đế ban cho người Ô Toản. Tượng mang dung mạo nữ nhân, đội mũ hoa, để trần nửa thân, eo thon uyển chuyển, quấn chuỗi anh lạc và hoa kết.


Một ngôi thiền viện cổ nhã thanh tú như thế, sao lại bị người đời quên lãng?


“Ngày trước phi tần họ Vi từng đến đây tĩnh tu. Sau khi nàng mất, nơi này liền không ai lui tới nữa.” Thôi Tiệp Dư hình như nhìn thấu tâm tư nàng, vén màn liếc nhìn khắp bốn phía một cách hờ hững.


Cái tên Vi phi, Hoàng Phủ Nam chưa từng nghe đến. Hẳn là một người mà hoàng đế cấm kỵ không muốn ai nhắc tới, vậy mà nàng ta lại buông miệng thốt ra, đầy vẻ khinh nhờn.


Nàng nói năng không kiêng dè, Hoàng Phủ Nam không tiếp lời, nhưng vẫn lặng lẽ lắng nghe.


“Không có ai đến đâu, ngươi yên tâm!” Thôi Tiệp Dư cũng thấy nơi này thoải mái hơn hẳn so với Phù Dung viện. Nàng ta khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm, tháo dải buộc trán ném sang một bên, ngồi phịch xuống mép sập, mũi giày khẽ chạm mặt đất, có vẻ tinh nghịch như trẻ con. Đôi mắt quyến rũ lướt về phía Hoàng Phủ Nam, cười tủm tỉm, tiếp tục lẩm bẩm như đang độc thoại: “Năm ấy, ngươi còn chưa ra đời đâu.”


Hoàng Phủ Nam chợt nhận ra, nàng ta vẫn đang nói về Vi phi.


Cuối triều Thánh Vũ, quân Thổ Phiên từng chiếm cứ kinh thành. Khi ấy cũng là một mùa hè oi bức. Người Phiên không chịu nổi nóng, chưa đầy nửa tháng đã phải rút binh trở lại ngoài quan. Hoàng đế từ Ích Châu hồi kinh, sau đó chính thức đổi niên hiệu thành Chiêu Đức.


Nàng sinh vào năm Chiêu Đức thứ hai. Vừa chào đời, A Đạt liền tìm đến Giao Châu, cùng Đạt Nhã “xin cốt”.


“Người được chôn ở Tây Lĩnh, đến một tấm bia mộ đàng hoàng cũng không có.” Hoàng Phủ Nam vô tình nghe được câu này, dây thần kinh trong lòng khẽ siết lại. Thôi Tiệp Dư lại thờ ơ, không nhận ra biểu cảm của nàng. Nụ cười trên môi nàng ta hơi nhạt đi, mang theo chút thương cảm: “Ai bảo nàng ta đắc tội với thái tử? Không chết cũng phải chết thôi.”


“Thái tử?” Hoàng Phủ Nam nhẹ giọng nhắc lại, ánh mắt chăm chú dõi theo Thôi Thị.


“Thái tử bị phế.” Tiết lộ một bí mật tày trời, Thôi Tiệp Dư lộ vẻ đắc ý, đôi mắt long lanh như mắt mèo, sáng rực lên lạ thường. Trong lời thì thầm như gió thoảng, nàng ta bật cười giễu cợt: “Cho nên… gọi là bệnh mà chết.”


Hoàng Phủ Nam cố nén xúc động, không vội vã truy hỏi, chỉ lờ mờ thở ra một hơi, nói: “Kẻ ác đã đền tội, cũng coi như an ủi được người đã khuất.”



Thôi Tiệp Dư cười phá lên, như thể lời ấy thật nực cười. Nàng ta đưa tay quệt giọt lệ khóe mắt, khẽ đẩy Hoàng Phủ Nam một cái, giọng nửa oán nửa cười: “Cô nương ngoan, đúng là biết cách làm ra vẻ.”


Tựa như cố ý trêu chọc, nàng ta nói nửa chừng thì dừng lại, ánh mắt dõi theo bóng hoa lay động ngoài sân, chợt mơ màng hỏi: “Ngươi nói xem, với đàn ông, rốt cuộc là người mới tốt, hay người cũ tốt hơn?”


Có lẽ mấy lời hôm trước hoàng đế nói với A Phổ Đỗ Mục đã khiến nàng ta tổn thương. Hoàng Phủ Nam cũng chẳng nói vòng vo: “Người mới sớm muộn cũng thành người cũ. Người cũ, chết rồi thì còn được nhớ nhung hơn người sống.”


Thôi Tiệp Dư không nhịn được bật cười: “Ngươi sao không học đàn Nguyễn đi?”. Nàng ta duỗi eo đứng dậy, nói tiếp: “Ta đã để ý không ít cô gái, chẳng ai thông minh bằng ngươi. Dạy dỗ một chút, chắc chắn sẽ tinh thông.”


Hoàng Phủ Nam nhẩm lại hai chữ “để ý” và “dạy dỗ”, nhàn nhạt nói: “Thiếp không chịu được khổ, chỉ học chút ít đàn Không Hầu.”


“Người Quy Tư giỏi đánh Không Hầu.” Thôi Tiệp Dư ở trong cung đã lâu, kiến thức cũng chẳng phải ít. Nàng ta đưa tay nắm lấy tay Hoàng Phủ Nam, vuốt nhẹ một lượt rồi thả ra: “Ngón tay mềm thế này, đúng là chưa từng chịu khổ. Vi phi thì khác, đàn Nguyễn là sở trường của nàng ta” . Lại quay lại chuyện cũ , “Nàng từ Ích Châu nhập cung, từ đó cung nữ mới bắt đầu thịnh hành dùng móng gảy.”


Ánh mắt Hoàng Phủ Nam lặng lẽ xuyên qua rèm mi, kín đáo quan sát đối phương. Lại một lần nữa, mùi xạ hương nồng đậm kia xộc đến gần, khiến nàng theo bản năng phải nín thở.


“Khổ, ta nếm đủ trong giáo phường rồi,”. Thôi Tiệp Dư bật cười khẽ .“Giờ cũng chẳng muốn bắt chước Đông Thi làm gì nữa.”


Cung nữ mang khay trà bước vào, bên trên là trà nóng vừa mới sắc và nước mơ lạnh ướp đá. Hoàng Phủ Nam vẫn lắc đầu: “Tiệp Dư cứ dùng, thần không dám.”


“Trà không uống, nước cũng không uống? Hay ngươi thích rượu?” Thôi Thị lấy làm lạ, nhớ lại trong cung, Hoàng Phủ Nam chẳng đụng tới cả xôi nếp hay bánh ngọt, nàng ta chợt hiểu ra, liền phá lên cười: “Ngươi sợ ta bỏ độc? Ngươi đối với ai cũng phòng bị như thế à?”


Hoàng Phủ Nam không biện bạch, chỉ mỉm cười: “Xin Tiệp Dư lượng thứ.”


“Chắc là ta nói nhiều quá, dọa ngươi rồi” .Thôi Tiệp Dư có vẻ mất hứng, để chứng minh trong sạch, liền ngửa đầu cạn sạch bát nước mơ lạnh trước mặt Hoàng Phủ Nam.


Có vẻ như đợi đã lâu, nàng ta sốt ruột bước ra cửa, tiếng nhạc lễ bên ngoài đã gần dứt. Nàng ta hỏi: “Lễ cúng còn chưa xong à?”


Giọng cung nữ vọng đến qua rặng cây: “Thánh thượng cho truyền Tiệp Dư đến chính điện…”


“Ngươi ở đây đợi một lát.” Thôi Thị đẩy Hoàng Phủ Nam trở vào phòng. Một cung nữ mang đồng kính tới, Thôi Tiệp Dư soi gương chỉnh tóc, thay chiếc áo ngắn của vũ nữ thành váy áo cung đình, rồi thong thả bước ra ngoài. “Ôi, nhìn bọn sâu bọ bay loạn này, trồng bao nhiêu hoa cây, âm khí rờn rợn…”, nàng ta lẩm bẩm oán, “Đi lấy lư hương ra xông đi, da thịt tiểu thư Hoàng Phủ mỏng manh lắm đấy.”


Một cung nữ bước vào, tay cầm chiếc lư đồng men xanh hình hoa sen uốn lượn. Trong đó đốt loại hương cuộn dùng sót lại từ tiết Đoan Ngọ, trộn với bèo khô và hùng hoàng đã nghiền nhỏ, mùi hương nhẹ mà thanh.


Ở nơi hoàng đế từng dừng chân, mọi vật dụng đều chu toàn như vậy.


Hoàng Phủ Nam đưa mắt nhìn đi nơi khác, ánh mắt dừng nơi tượng Quan Âm bạc vàng. Trong đầu nàng vẫn cứ văng vẳng mấy lời của Thôi Tiệp Dư: Vi phi, Thái tử bị phế… rồi cả Đoàn Bình…



Khuôn mặt Quan Âm chợt biến thành Sa Sa.


Trong phòng Sa Sa ở Giao Châu cũng thường đốt thứ hương khiến người ta mê muội như thế, ngoài hành lang có con công bước đi qua lại, cối đá quay đều, Tiểu Bộc chân trần dẫm lên phiến đá xanh… lộp độp, lộp độp, như mưa rào rơi xuống đất…


Mí mắt của Hoàng Phủ Nam nặng nề khép lại. Có ai đó đang tháo chiếc áo lụa mỏng màu da đào của nàng, cả cây trâm bích ngọc cũng bị rút xuống. Hương khí mơ hồ thoảng đến, là người nhà họ Thôi, hay cung nữ? Đôi môi nàng khẽ động, hơi thở dần trở nên đều đặn.


Cánh cửa thiền phòng bị đẩy ra.


A Phổ Đỗ Mục theo chân nhà sư dẫn đường bước vào, khẽ cảm ơn, vừa ngó nghiêng nhìn quanh. Trước tiên hắn trông thấy tượng A Xoa Da trong Phật đường, ánh mắt hơi dừng lại, rồi rơi xuống chiếc giá gỗ tử đàn bên cạnh, trên giá đặt một chậu vàng ròng, một chiếc bình bạc chạm nổi hoa văn uyên ương mạ vàng, một hộp xà bông tắm, đều là vật dùng để Hoàng đế rửa mặt.


A Phổ chẳng để tâm đến chuyện có vượt lễ hay không, liền đóng cửa, đặt đao lên án, cởi áo giáp lấm máu. Nhưng khi vươn tay vào chậu nước thì bỗng khựng lại, nước trong chậu nhàn nhạt màu đào phai, lềnh bềnh một lớp phấn chì.


Có phụ nữ từng ở đây!


A Phổ lập tức cảnh giác, một tay cầm đao, một tay nắm lấy áo, xoay người định rời đi. Nhưng khi đến ngưỡng cửa thì bất chợt dừng bước.


Một loại trực giác bén nhạy như dã thú khiến hắn chằm chằm nhìn về phía bình phong. Tay siết chặt chuôi đao, rón rén vòng qua, sau tấm bình phong, trên giường là một bóng người, dù có hóa thành tro, hắn cũng nhận ra.


A Phổ bỗng nhớ lại dáng vẻ uể oải vô vị của Hoàng đế lúc rời khỏi điện Phi Hương. Ngài ấy đổi ý, chỉ bảo hắn kiếm tạm một gian phòng bên hành lang để thay áo, còn mình thì rảo bước rời đi.


A Phổ đứng ngây người, chẳng rõ cảm giác trong lòng là gì, kinh ngạc, ngơ ngác, thất vọng… hắn nhắm mắt, khẽ lắc đầu, nghiến răng một cái, xoay người định bỏ đi.


Nhưng mới bước được hai bước, lại quay đầu trở lại.


Ném cả đao lẫn áo sang một bên, A Phổ ngồi phịch xuống mép giường, nghiêng mặt, không cảm xúc mà nhìn Hoàng Phủ Nam.


Là A Xá, lại không phải A Xá. Đôi mắt mày ấy vẫn y như khi còn nhỏ, cả cái miệng đỏ hay bĩu ra kia cũng vậy. Khi xưa, A Xá tuy hay làm nũng, nhưng tuyệt chẳng lạnh lùng cao ngạo như thế này. A Phổ thậm chí thấy, người tên “Hoàng Phủ Nam” này có chút giả tạo, khiến người ta không ưa nổi.


Lửa giận từ đáy lòng bùng lên, A Phổ thò tay, không nể tình véo mạnh vào má nàng.


Lông mi đen dày khép chặt, không phản ứng, hơi thở đều đều.


Ngủ say, hay bị mê hương làm cho ngất đi rồi? Nàng luôn chối cãi, nhưng hắn nhớ rõ, nàng ngủ là hay ngáy nhỏ.


A Phổ thô lỗ vỗ vỗ mặt nàng: “Này, hoàng đế mà ngươi đợi, đến rồi kìa.”



Vẫn không tỉnh.


Hắn lạnh nhạt nói: “Tình lang của ngươi, Lý Linh Quân, cũng tới rồi đó!”


Vẫn chẳng thấy nàng mở mắt.


A Phổ dừng một thoáng, ghé vào tai nàng, bắt chước giọng điệu hồi nhỏ, thấp giọng gọi mấy tiếng “A Xá”, rồi cười khẽ một cách nghịch ngợm: “Tới Long Thủ quan rồi, A Phổ bị rắn cắn chết rồi…”


Lông mi rung nhẹ, đôi mày khẽ nhíu. Hoàng Phủ Nam mơ hồ hé mắt, nhìn hắn một lúc, dường như muốn đưa tay đẩy ra, nhưng chỉ yếu ớt động đậy đầu ngón tay.


Gương mặt nàng phiếm hồng, vừa xoay mình một chút đã lộ ra chiếc xương quai xanh trắng muốt như tuyết. A Phổ không hề dòm ngó, mà nhíu mày: “Ngốc thật, dính mê hương rồi.”


Hắn liếc quanh, lật chiếc lư hương hình rồng, đổ hết phần hương còn cháy dở vào chậu nước vàng, đoạn quay lại nhìn nàng. Ý thức nàng đã dần tỉnh, ánh mắt lờ mờ cố định trên gương mặt hắn, giọng nhỏ như tiếng mộng: “Ngươi… giết người rồi?”


A Phổ mới sực nhớ trên mặt còn vết máu. Hắn cười lạnh một tiếng: “Ta giết Lý Linh Quân rồi!”


A Xá trừng mắt nhìn hắn một cái. Với bộ dạng kiệt sức, thân thể chẳng đủ sức chống đỡ, dù có nổi giận cũng chỉ khiến người ta thấy nàng yếu đuối đáng thương. A Phổ ngắm nàng một lúc, cười nhạt, dùng tay ướt lau mặt qua loa rồi chìa ra: “Là máu bò, không phải máu người.” Mà lau như thế, vết máu lại càng lộ vẻ dữ tợn.


Hoàng Phủ Nam không có sức mà ngồi dậy, càng chẳng tiện cử động, dứt khoát nhắm mắt làm thinh, mặt lộ vẻ lạnh nhạt kiêu kỳ.


Nỗi uất nghẹn bao ngày của A Phổ rốt cuộc cũng có chỗ trút, hắn cúi đầu, nhỏ giọng dùng tiếng Ô Toản ép hỏi: “Ngươi còn không nhận mình là A Xá?”


Hoàng Phủ Nam vờ như chẳng hiểu.


A Phổ lại gằn từng chữ: “Ngươi là bị lừa đi, bị bắt đi? Hay là… chính mình tự nguyện theo họ?”


Nàng vẫn ngang bướng không đáp. A Phổ tức giận, kéo tóc nàng: “Không chịu nói, ta kéo ngươi xuống giường bây giờ.”


Hắn hẳn là định giở lại chiêu hồi nhỏ hay dùng mỗi khi cãi nhau, nhưng Hoàng Phủ Nam giờ đang lo y phục xộc xệch, gương mặt càng đỏ bừng xấu hổ, cuối cùng miễn cưỡng mở miệng: “Là ta.” Cảm giác được ánh mắt A Phổ chăm chăm nhìn, nàng bình tĩnh lại, nói tiếp: “Là ta tự nguyện đi.”


Sự im lặng kéo dài đến mức khiến Hoàng Phủ Nam cũng cảm thấy bất an. Rồi giọng nói hoang mang của A Phổ vang lên: “Vì sao? Ta đối xử với ngươi không tốt sao?”


Hoàng Phủ Nam cắn răng: “Ta không muốn lấy ngươi. Ngươi là dã nhân! Một tên dã nhân xăm mình, người đầy lông lá. Lưng ngươi có hình con hổ, ta vừa nhìn là chán ghét! Ngươi còn không chịu mang giày,” nàng nói liền một hơi, “Ngươi dùng ná bắn ta, bắt ta ăn sâu độc, còn gạt ta… nói sẽ đưa ta về Giao Châu.” Còn giấu cả chuyện Đoàn Bình và Đạt Nhã đã chết. Nàng trừng lớn mắt, cố ngăn nước mắt trào ra.


Nhưng những lời ấy không khiến A Phổ nổi giận như nàng tưởng. Hắn nhìn nàng hồi lâu, rồi nhướng mày đen rậm, bật cười: “Chín tuổi ngươi đã gả cho ta rồi, ta là dã nhân đê tiện, vậy ngươi là cái gì?”



“Ta là Hoàng Phủ Nam.” Nàng quả quyết, nghiêng mặt đi.


Nụ cười của A Phổ bỗng rực rỡ như nắng hè, sáng lóa khiến người ta không dám nhìn thẳng. Hắn đã thay đổi rồi, biết nhẫn nại hơn, cũng trầm ổn hơn ngày xưa. “Suýt quên mất,” hắn chợt đứng dậy, lục lọi hộp bút trên án ngoài bình phong một trận loảng xoảng, rồi quay lại, giơ cây bút lông dính mực lên trước mặt nàng: “Ta từng nói, đợi ngươi lớn rồi, ta cũng sẽ xăm cho ngươi.” Đầu bút dí sát mặt nàng, “Ta sẽ xăm ngay trên mặt.”


“Đừng!” Hoàng Phủ Nam thét khẽ, nhưng vì sợ gọi to sẽ kinh động đến nhà sư bên ngoài, nàng chỉ có thể nén giọng, mang theo cả chút van nài.


A Phổ lấy tay đo mặt nàng, “Hay là xăm ở lưng nhỉ.”


Nàng hoảng loạn, cố rụt về phía trong, nhưng bị hắn giữ chặt. Cả đôi tay đang định giãy dụa cũng bị A Phổ tóm lấy, ấn nàng úp sấp như con rùa, bàn tay ghì chặt sau gáy nàng: “Xăm con rùa nhé,” hắn cưỡi lên người nàng đầy đắc ý, “Không, phải là con heo mới đúng.”


Ngòi bút lạnh buốt chạm vào da thịt, khiến Hoàng Phủ Nam khẽ run rẩy, làn da trắng mịn như tuyết khẽ rung lên, nàng giãy giụa trong vô vọng.


“Con heo của A Phổ.” Hắn nguệch ngoạc viết một hàng chữ Ô Toản xiêu vẹo, rồi đưa ngòi bút lên mũi ngửi thử, lại l**m một cái, nhíu mày “Hỏng rồi, là mực giã từ lá ngô đồng đen, đời này kiếp này e rửa cũng chẳng phai.”


Hắn cố tình lẩm bẩm như vậy, rồi từ trên giường nhảy xuống, buông lỏng tay nàng ra khỏi vai và cánh tay.


Hoàng Phủ Nam vùi mặt vào cánh tay, chẳng nói một lời.


“A Xá?” A Phổ ngập ngừng gọi. Mái tóc nàng rậm rạp xõa xuống, phủ kín cả vai gầy và nửa khuôn mặt. Tấm áo lụa mỏng như khói sương rủ nơi thắt lưng. A Phổ có chút không tự nhiên, đành chăm chú nhìn vào sau gáy nàng.


Gọi “A Xá” không thấy phản ứng, A Phổ đổi giọng: “Hoàng Phủ Nam?” Hắn dịu giọng, nghiêng mình ghé bên tai nàng: “Ngươi khóc à?”


“Cút đi!” Hoàng Phủ Nam tung chân đá văng đao và áo giáp của hắn ra xa, lưỡi đao bật khỏi vỏ, “keng” một tiếng nặng nề rơi xuống đất.


Cuối cùng cũng gom đủ sức, nàng chụp lấy áo choàng, quấn quanh người, tóc tai chưa kịp vấn lại, chỉ vội vã lao ra cửa.


A Phổ kéo tay nàng lại, một tay giữ lấy mặt nàng, ép nàng quay sang. Không có giọt lệ nào. Hoàng Phủ Nam tránh ánh mắt hắn, lạnh lùng nghiêng đầu: “Tránh ra, đồ Man Di!”


“Ô Toản cho ngươi huyết mạch, Thương Sơn và Nhĩ Hải dưỡng ngươi khôn lớn,” A Phổ cũng sa sầm nét mặt, ánh mắt u trầm như đêm tối, lộ ra lửa giận, “A Xá, ngươi quên gốc rồi sao?”


“Cha mẹ ta chết cả rồi, ta không có gốc gác gì cả.” Hoàng Phủ Nam dồn sức đẩy hắn ra.


A Phổ không đuổi theo nữa. Thấy nàng sắp đẩy cửa đi, hắn bất chợt cất lời: “Ta không đến bắt ngươi về làm vợ. Ngươi muốn gả cho Lý Linh Quân hay ai khác, tùy ngươi. Chỉ đừng đến gần Hoàng đế. Ông ta già rồi, sắp xuống đất đến nơi.”


Một cô gái yếu ớt đơn độc trong chốn hậu cung, sớm muộn cũng bị xé nát thành từng mảnh.


Hoàng Phủ Nam chẳng ngoái đầu lại, chạy thẳng ra ngoài.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 24: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (24)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...