Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20)
Trời chiều dần buông. Trong chùa yên lặng như giếng cổ, không một gợn sóng lan.
Không có những quy củ rườm rà của phủ Hoàng Phủ, kim đồng hồ nước cũng chìm xuống chậm lạ thường. Hồng Thược nâng lò hương năm chân đặt lên án, thấy Hoàng Phủ Nam đang cầm một quân cờ hoàng dương ngẫm nghĩ, mà trên bàn cờ vẫn còn trống không.
Có phải vì chuyện tranh luận giữa nàng và Lục Tú về Lục lang, Tam lang khiến tâm trí của nương tử cũng rối bời rồi chăng? Hồng Thược lặng lẽ suy đoán.
“Kẹt” một tiếng, Lục Tú đẩy cửa bước vào, trên tay bưng khay, mặt lại cứ ngó nghiêng về phía gian phòng đối diện. Hoàng Phủ Nam liếc nàng một cái, nhưng không nói gì, nàng biết, bụng dạ Lục Tú vốn không giấu nổi chuyện.
Quả nhiên, Lục Tú vừa đặt khay xuống đã nói: “Người đó kỳ lạ thật đấy.”
Hồng Thược cũng thẳng lưng nhìn sang. Dưới ánh trăng mờ nhạt, chỉ thấy có một người ngồi nơi hành lang, cúi đầu làm gì đó.
“Kỳ lạ chỗ nào?” nàng hỏi.
“Từ đầu đến chân, chẳng có chỗ nào giống người Ô Toản cả.” Lục Tú lẩm bẩm. Nàng mượn cớ đun nước pha trà, đã lượn quanh hành lang tây mấy vòng. Lúc chạng vạng, người nọ tháo giày bày một bên, ngồi chân trần mà gọt tre làm tên, còn dùng ná bắn rơi mấy chiếc lông chim. Đến khi trời tối, lại mày mò một ống tiêu, tiếng tiêu thổi ra cũng chẳng réo rắt, chỉ “vu vu” như gió thoảng.
Những công tử sống lâu ở kinh thành thì thích xem chọi gà đuổi chó, chơi dế nuôi vẹt, thấy nha hoàn xinh đẹp là ánh mắt lả lơi. Còn người kia, im lìm yên tĩnh, như chẳng màng thế sự.
Hắn thực sự có hàm răng trắng toát, có thể cắn đứt mũi người sao?
“Lạ thật,” Lục Tú lại lẩm bẩm.
Thấy có một con đom đóm từ cửa khép hờ bay vào, Hồng Thược vội dùng chổi lông xua mấy con côn trùng ra khỏi màn, thuận tay đóng cửa lại, rồi nhéo tai Lục Tú một cái: “Đừng có cứ nhìn chằm chằm vào tên Man tử kia, ngươi quên mấy tên Thổ Phiên trước rồi à?”
Lục Tú nhớ rõ cảnh con ngựa đẫm máu kia, lập tức đáp lời, rồi quay sang giúp Hoàng Phủ Nam chải tóc. Vừa cầm lược lên, thì nàng bỗng bật dậy.
Lục Tú trợn to mắt, thấy Hoàng Phủ Nam bước sau rèm, chẳng biết từ đâu lấy ra đôi đao hai tai mà nàng chưa bao giờ rời người. “Rầm” một tiếng, cửa bị kéo bật ra, tay vừa vung, đôi đao hai tai đã bị ném thẳng ra ngoài, rơi đúng dưới chân A Phổ Đỗ Mục.
“Các ngươi, ai cũng không được nhặt.” Hoàng Phủ Nam nói, đoạn gài chốt cửa thật chặt, quay lại sau rèm, trong phòng im phăng phắc.
Khi mở mắt ra lần nữa, trời đã rạng sáng. Trong viện lơ lửng làn sương mỏng, Hoàng Phủ Nam đẩy cửa bước ra, cả ngọn núi xanh mướt cuộn trào vào tầm mắt.
Bên chùa trước có tiếng tụng kệ sáng sớm của các tăng nhân, trống mõ ngân vang. Trên hành lang đối diện, chiếc áo và đôi giày phơi từ tối qua đã không còn. Chỉ còn đôi đao hai tai, vẫn nằm trên phiến đá xanh ẩm ướt, ánh đồng sáng lấp lánh.
Hồng Thược dựa bên Lục Tú ngoài hành lang, ngắm cảnh núi non mà thầm thốt lên: “Thơm quá, hương khí trong lành của núi rừng…”
Nàng vẫn chưa thôi thắc mắc về trận hoả hoạn như từ trời giáng trên núi Bích Kê, và về người Ô Toản nọ, tới đột ngột, rồi biến mất cũng đột ngột :“Tựa như một giấc mộng.”
Án mạng kỳ quái ở chùa Sùng Tế khiến hoàng đế nổi trận lôi đình. Pháp Không mới được ban áo tía đeo túi ngọc, sắp phụng chỉ nhập Phiên, vậy mà bộ di thể lại như trò đùa, chẳng khác nào công nhiên khiêu khích hoàng quyền. Quan hệ Hán – Phiên cũng theo đó mà căng thẳng hẳn lên.
Mãng Tán dắt ngựa, lòng cảnh giác cao độ, bước trên đường phố. Trước khi ra cửa, y cố ý tháo khăn đen, để lộ mái tóc tết cài san hô và ngọc lam rủ xuống vai như nữ tử, bởi dạo gần đây, trong miệng người Hán ở kinh đô, tín đồ Hắc giáo đã bị miệt thị là những kẻ “ngủ trên da người, gối lên xương người”.
Mãng Tán chẳng mấy bận tâm đến lời người Hán. Nhưng trong lúc khâm liệm, tiểu sa di đã mò thấy trong tay Pháp Không nắm chặt một thẻ cáo thân của Thổ Phiên. Manh mối đưa tới Lễ Tân viện. Đại lý tự khanh vốn nổi tiếng là người xoi mói, ra lệnh cho tất cả sứ giả Thổ Phiên giao nộp cáo thân, chỉ có thẻ của Xích Đô là bị thất lạc.
Vì thân phận đặc biệt, Xích Đô tạm thời chưa bị tống ngục, nhưng đã bị giam lỏng trong gian nhà phía Tây viện… Ai biết được hoàng đế có mượn cớ này để khơi chuyện với Thổ Phiên?
Mãng Tán đầy tâm sự rối bời, đến tòa dịch quán của người Ba Tư, đặt một bánh vàng lên bàn, gọi tên nô lệ Da Hồ: “Hôm đó ngươi say rượu, đánh nhau với người Thổ Phiên ở đây, có nhìn rõ mặt không?”
Da Hồ đáp: “Không nhớ nổi nữa.”
“Là người Hán sao?” Hắn vẫn lắc đầu.
Mãng Tán thất vọng, ném thỏi vàng vào lòng hắn. Một thỏi vàng đủ cho một nhà dân ăn tiêu vài năm, vậy mà y chẳng mảy may tiếc rẻ.
Y lại rút thẻ cáo thân ra cho hắn xem, một tấm kim bài nạm mã não đỏ, mặt sau chạm khắc hoa sen cuốn dây.
“Ta muốn làm một tấm bạc mạ vàng giống thế này, nạm ngọc lam. Ba ngày phải xong. Thợ bạc nào giỏi nhất?”
Da Hồ liếc qua thẻ vàng, nói: “Khu chợ vàng có một người Hồi Cốt, chuyên làm loại thẻ như vậy.” Hắn chỉ tay ra ngoài: “Ngay ngoài kia, tóc vàng đó.”
Mãng Tán lập tức sinh nghi, giấu thẻ vào người rồi bước ra khỏi dịch quán. Dưới gốc hoè lớn ngoài cửa, một Hồi Cốt tóc vàng và một Da Hồ râu tím đang ngồi đánh xúc sắc trên mặt đất.
Mãng Tán lạnh lùng quan sát một lát rồi bước tới, lạnh lùng nói với người Hồi Cốt: “Nghe nói ngươi biết khắc cáo thân của quan Thổ Phiên? Làm giả cáo thân, là trọng tội, không sợ chết sao?”
Người Hồi Cốt ngẩng đầu nhìn y, thong thả nói: “Cáo thân là gì? Ta chẳng hiểu.”
Mãng Tán chìa thẻ vàng ra trước mắt hắn: “Không nhận ra đây là gì?”
Người Hồi Cốt nhìn kỹ, bật cười: “Cái này ta không làm được. Nhưng mấy hôm trước, người nhà ta đi nhà xí, moi được một thẻ bạc từ hố phân, đây này.”
Hắn rút trong tay áo ra một thẻ bạc mạ vàng nạm ngọc lam, vung lên lấp loáng trước mắt Mang Tán, rồi nhét lại vào người. “Ngươi muốn mua không?” Hắn cười như được ý.
Mãng Tán nhận ra đó chính là cáo thân của Xích Đô, lập tức giận dữ: “Tàng giữ cáo thân cũng là trọng tội!”
Người Hồi Cốt nhặt quân cờ lên, suy nghĩ một lúc rồi khinh khỉnh liếc y một cái: “Đó là luật của các ngươi bên Thổ Phiên, chẳng can gì đến ta. Muốn hoành hành giữa kinh đô, nên xem lại chính mình đã khó giữ thân chưa?”
Mãng Tán nắm chặt chuôi đao, hồi lâu mới kìm chế được cơn giận, điềm nhiên nói: “Ngươi chẳng vừa mới bảo bán sao? Vậy ta mua. Bao nhiêu tiền?” Y giơ tay định cởi túi bạc.
Người Hồi Cốt cười lắc đầu: “Thẻ bạc ta lượm được, đâu tốn đồng nào. Ngươi cũng chẳng cần dùng tiền.”
Mãng Tán chợt sáng mắt: “Vậy…”
Mãng Tán cười lạnh: “Ngươi giỡn mặt ta?” Rồi lập tức tỉnh táo lại: “Cáo thân chỉ có một bản. Bản trong Đại lý tự là thật. Cái của ngươi là đồ giả, người Thổ Phiên liếc mắt cũng nhận ra. Lấy thì cũng chẳng dùng được.” Nói đoạn liền quay người toan bỏ đi.
“Ta dám chắc, bản trong Đại lý tự mới là giả, của ta mới thật.” Người Hồi Cốt ranh mãnh cười, “Dẫu ngươi có may mắn trở về Thổ Phiên, mà để mất cáo thân, cũng là trọng tội, phải không?”
Thấy Mãng Tán khựng lại, hắn cười càng đắc ý hơn. Biết rõ đối phương đời nào chịu bò vào hố phân, hắn đẩy quân cờ ra, đảo mắt quanh một vòng. Phía sau gốc hoè là gánh nhạc, nghệ nhân đang múa khôn thoát, giả làm sư tử lang.
Hắn bảo: “Người Thổ Phiên các ngươi biết diễn trò ‘Pha Hàn Hồ hí’, vậy thì lên đài múa một tiết mục, ta liền dâng thẻ bạc.”
Trò ấy đòi người diễn c** tr*n lộ thể ngay giữa phố. Mãng Tán còn do dự thì từ trên đài ném xuống một chiếc mặt nạ thú. Y bắt lấy, nghiêm giọng: “Ngươi nói được phải giữ lời.”
Thấy người kia gật đầu, y liền cởi áo trong và áo ngoài, phô bày tấm thân rắn rỏi tr*n tr**, vừa nhảy lên sân khấu thì “roạt” một tiếng, một thùng nước lạnh xối thẳng xuống đầu. Mãng Tán rùng mình, hất mạnh mái tóc, dang rộng hai tay, khóe mắt vẫn dõi chừng tên Hồi Cốt, đề phòng y thừa cơ bỏ trốn hoặc ám toán, rồi tùy tiện bước mấy bước múa, sau đó nhảy phốc khỏi đài, lao tới trước mặt hắn. Cả người ướt sũng, chật vật không sao tả xiết.
Y giơ tay ra: “Đưa thẻ.”
Người Hồi Cốt vỗ tay khen: “Múa hay đấy.” Hắn lục tay áo, s* s**ng khắp người, bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thẻ bị bạn ta cầm mất rồi.”
Mãng Tán lập tức đảo mắt nhìn quanh, Da Hồ râu tím đã không thấy bóng dáng. Y giận dữ, rút đao “xoảng” một tiếng giữa phố: “Rút binh khí! Tỉ thí một trận, sinh tử không luận!”
Người Hồi Cốt lắc đầu cười: “Một gã trần như nhộng nói mấy câu sinh tử, nghe cũng chẳng dọa được ai.”
Mãng Tán chợt nhìn kỹ lại, bừng tỉnh. Sắc mặt tối sầm lại: “Ngươi là Lý Linh Quân, hay Hoàng Phủ Cật?”
Người Hồi Cốt lập tức giật tóc vàng và bộ râu quai nón xuống, đúng là Hoàng Phủ Cật. Hắn cũng rút đao giấu dưới bàn cờ ra, thân hình sừng sững như tùng xanh. Hắn biết Mãng Tán ghi thù trận bị hắn đánh gậy trong rạp hát, nên đã chuẩn bị tinh thần quyết chiến sòng phẳng, cho đối phương không thể chối cãi.
“Hận đàn ông mà báo lên thân nữ nhân, không phải hảo hán. Ngươi không phải đang tìm ta sao? Tới đây!”
Trên lầu tòa dịch quán, Hoàng Phủ Nam vén rèm, thấy dưới gốc hoè lớn, đao của Mãng Tán đã bị Hoàng Phủ Cật đánh rơi. Nàng khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng rảo bước xuống lầu. Vừa vòng ra cửa bên, định sải bước đi ra, thì Hoàng Phủ Nam đột nhiên khựng lại…
A Phổ Đỗ Mục từ trong bước ra, vung đao ngang chặn đường. Hắn vừa lẻn khỏi Nam Nha, thân vận bạch bào thêu hoa chìm cổ lật, đội khăn đen, chuỗi san hô trên tai đã tháo xuống, so với dáng vẻ chật vật tháo chạy nơi núi Bích Kê hôm nào, giờ đây trông quả thực nhã nhặn, phong lưu hơn nhiều.
Hoàng Phủ Nam theo bản năng đưa tay sờ chòm râu ngắn bên mép, giữ vững thân hình, không lùi bước.
A Phổ Đỗ Mục nhếch môi cười đắc ý: “Các người có câu, bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau, vậy ngươi đoán xem, ai mới là chim sẻ?”
Hoàng Phủ Nam vội quay người, song bước chân của A Phổ Đỗ Mục nhanh như gió, lại chặn ngay phía trước. Hắn đưa tay ra: “Đưa thẻ bạc đây.”
“Thẻ bạc gì?” Hoàng Phủ Nam trừng mắt liếc hắn, hất tay ra. Nhưng A Phổ Đỗ Mục đã nhanh như cắt, thọc tay vào túi đeo bên hông nàng. Động tác dứt khoát đến mức chỉ trong chớp mắt, túi đã bị kéo ra. Nàng nóng ruột, giận quá định cắn hắn qua lớp tay áo, nhưng cằm đã bị bàn tay trái của hắn giữ chặt. Tay phải hắn mò được thẻ bạc trong túi.
“Mềm nhũn, chẳng có chút sức lực gì.” Hắn cười giễu nàng một câu, nâng thẻ bạc trên tay cân nhắc một chút rồi nhét vào ngực áo, còn tiện tay giật luôn chòm râu giả bên mép nàng xuống.
Hoàng Phủ Nam vừa giận vừa thẹn, suýt nữa cắn phải môi, đó là thói quen từ thuở bé: hễ giận là cắn môi.
Nhìn nàng chăm chăm trong gang tấc, A Phổ Đỗ Mục chợt đẩy nàng ra.
Kìm nén cơn phẫn nộ, Hoàng Phủ Nam lạnh lùng: “Ngươi qua lại với bọn Thổ Phiên, chán sống rồi sao?”
A Phổ Đỗ Mục thản nhiên: “Thì ngươi cứ đi mà mách con trai Thục vương.”
Hoàng Phủ Nam giậm chân một cái, quay người bỏ đi.
A Phổ Đỗ Mục nhìn theo bóng lưng nàng, có vô số lần hắn muốn mở miệng, lại cố dằn lòng, nhưng cứ nằm trên giường là trằn trọc suốt đêm, chẳng thể yên. Cuối cùng vẫn chẳng cam tâm. Hắn đuổi theo, cất giọng gấp gáp: “Ngươi theo ai vậy? Là Hoàng Phủ Cật, hay Lý Linh Quân?”
Hoàng Phủ Nam lặng thinh không đáp. Hắn lại bước thêm một bước, tiến sát sau lưng nàng, nghiêng đầu nhìn nghiêng khuôn mặt, giọng dịu xuống, mang theo chút chất vấn xen lẫn uất ức: “Giờ ngươi với Lý Linh Quân… tốt lắm phải không?”
“Ngươi nói năng bậy bạ gì vậy?” Hoàng Phủ Nam khẽ quát, nhíu mày liếc hắn một cái, ánh nhìn đó xa cách lạ thường, dường như chẳng hề nhận ra hắn là ai.
“Đồ thần kinh.” Nàng lầm bầm một tiếng, vừa thấy Hoàng Phủ Cật và Mãng Tán trước sau cùng bước vào dịch quán, liền không chút nể nang, đẩy mạnh A Phổ Đỗ Mục sang một bên, cúi đầu, theo cửa nhỏ phóng người chạy đi.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 20: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (20)
10.0/10 từ 25 lượt.
