Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14)


Thân xe chầm chậm đong đưa, Hoàng Phủ Nam chen chúc ngồi cùng Lục Tú và Hồng Thược.


Dạo trước, ngự sử dâng sớ buộc tội Hoàng Phủ Đạt Hi, trong đó có một khoản rằng ông không nghiêm quản gia quy, dung túng nữ quyến cưỡi ngựa xuất thành, thậm chí không chịu đội mũ sa, để lộ dung nhan trắng trẻo và chiếc cổ trần ra ngoài. Hôm nay, mui xe được bịt kỹ bằng ván, phu xe cũng không dám vênh váo, uể oải vung roi, mặc cho đôi tuấn mã từ tốn bước đi.


Bên ngoài vẳng lại tiếng ca hát, đã đến bến Khúc Giang. Lục Tú và Hồng Thược rướn cổ dán mắt vào cửa sổ xe.


Nước biếc vây quanh lầu các chạm trổ mái cong, bên bờ sông rực rỡ màn the, chiến mã, hoa phù dung nở rộ, còn có những nụ cười lướt qua cùng hương phấn thoảng trong gió. Đầu người chen chúc, tiếng kinh hô vang lên không ngớt, hẳn là lúc Hồ tăng đang mổ bụng moi tim. Lục Tú lưu luyến chưa buông rèm trúc thì xe chợt xóc mạnh, ba người ngã nhào vào nhau. Phu xe vội vã ghì cương, vừa xin lỗi vừa mắng: “Tên mọi rợ chết tiệt!”


Là một nam tử Nam Man say rượu bỗng dưng lao ra trước vó ngựa. Hoàng Phủ Nam chỉ liếc qua một cái, trên mu bàn chân y quấn dây leo lam sắc, thắt lưng treo đầy ống kim, lô sinh và túi thuốc. Nàng lập tức ngoảnh mặt, cách qua ván xe ra lệnh: “Đi mau!”


Sau yến tiệc ở Lê viên, Thục phi đã hai lần sai người truyền lời mời Hoàng Phủ Nam nhập cung, mà lúc này lại trùng ngày giỗ “phụ thân” nàng, nàng lấy cớ ấy để tránh mặt.


Xe ngựa nhằm hướng núi Bích Kê ngoài thành, tư miếu nhà họ Hoàng Phủ tọa lạc dưới chân núi ấy. Ra khỏi cổng thành, phu xe liền vung roi, vó ngựa dập dềnh rảo bước. Bên đường cây cối um tùm, suối chảy róc rách, Hoàng Phủ Nam chợt nhớ tới núi Thương Sơn ở Ô Toản, rừng sâu hơn nơi này, ngựa cũng hoang dã hơn…


Bỗng phu xe lại kéo cương dừng xe. Lục Tú phát bực, đẩy tấm ván ra, vừa nhìn liền sững sờ, rồi thẹn thùng quay lại.


“Là người phủ Thục Vương,” nàng ghé tai Hoàng Phủ Nam nói nhỏ, “cưỡi ngựa đuổi theo.”


Sắc mặt Hoàng Phủ Nam không đổi: “Hỏi hắn muốn gì.”


Lục Tú vén rèm, đáp lời mấy câu với người bên ngoài, rồi nhận một vật gì đó, hạ rèm xuống, xoay người đưa cho Hoàng Phủ Nam, một cành đào.


“Tam lang nói, kim bàn là cống phẩm, theo lễ thì không thể tùy tiện tặng người. Nhưng sữa chua và đào là do hoàng hậu ban cho, hắn cảm thấy thẹn không dám giữ. Sợ sữa để lâu bốc mùi nên đã uống trước, hẹn dịp khác sẽ đền lại cho Lục lang. May mà cành đào chưa tàn, mong tiểu thư có thể mang về thưởng ngoạn ít hôm.”


Trên mặt Lục Tú vừa có ý cười vừa mang nét dè chừng, lại nhòm ra ngoài từ cửa sổ xe phía sau: “Chuyện này chắc không bị ai thấy mà lại dâng sớ buộc tội Hoàng Phủ tướng công chứ? Ta đâu có chủ động qua lại với phủ Thục Vương, là họ đuổi theo ta kia mà.”


Tấm ván tuy không cách âm, nhưng Hoàng Phủ Nam đã nghe thấu. Nàng đón lấy cành đào, nhìn qua một lượt, cười nhàn nhạt: “Nào phải chưa tàn, rõ ràng đang độ rộ nhất. Nhìn cuống này xem, vẫn còn xanh lắm.”


Rồi sai Lục Tú vén rèm xe, trả lại cành đào cho người ấy: “Đào của hoàng hậu cũng đâu phải ban cho ta. Phiền lang quân tự mình chuyển đến tay A huynh vậy.” Nàng liếc hắn một cái: “Chúng ta đi thôi.”



Lục Tú và Hồng Thược đồng loạt quay đầu, nhìn theo bóng người khuất sau xe, rồi bật cười khúc khích.


Lục Tú bảo: “Tam lang vất vả thế này để lấy lòng tiểu thư, thật đáng thương.”


Hoàng Phủ Nam lắc đầu: “Hắn là vương tôn công tử, có gì đáng thương?”


Hồng Thược lại ủ rũ: “Lẽ nào sau này chúng ta thật sự phải tránh xa người phủ Thục Vương? Tướng công không sợ đắc tội với điện hạ sao?”


“Cứ để họ tự nghĩ cách,” Hoàng Phủ Nam lạnh nhạt, “đào trên cây có cả hàng vạn cành, có gì lạ lắm?” Nàng bỗng tỏ vẻ bực dọc, “Còn không đi nữa? Muốn đợi trời tối sao?”


Đường đi lắm trở ngại, chưa đến tư miếu mà sắc trời đã sẫm. Hơn chục bộ khúc, lại có kẻ không thể cưỡi ngựa, đều rã rời bước thấp bước cao. Đèn lồng và đuốc sớm đã thắp lên.


Lục Tú dựa vào cửa xe: “Sắp đến chưa?” Lửa soi bóng cây chập chờn, gió đêm lộng lộng khiến nàng rùng mình: “Thật có yêu núi sao? Ta nghe nói, yêu núi đêm đến thường ẩn trong khe suối, dùng nỏ nước làm thương người.”


“Yêu núi sợ lửa.” Hồng Thược gan lớn hơn đôi chút, dặn hai bộ khúc cầm đuốc theo sát xe. Ánh lửa soi vào khoang xe, làm khuôn mặt ba người khi sáng khi tối. Hoàng Phủ Nam liếc nhìn họ, giọng vẫn bình thản: “Núi Bích Kê là nơi bệ hạ thường săn bắn, dọc đường đều có cấm vệ tuần tra, đừng sợ.”


Lời vừa dứt, xe lại đột ngột dừng. Hồng Thược ngó ra ngoài: “Phía trước có đuốc sáng, là người trong miếu đến đón ta sao?”


Lục Tú cũng nhào ra xem: “Cưỡi ngựa, cầm đao, chắc lại người phủ Thục Vương!”


Hoàng Phủ Nam nghe thế, sắc mặt lập tức biến đổi. Nàng chộp lấy cổ áo hai tỳ nữ, kéo cả hai ngã vào lòng, ba người lăn lóc vào nhau. Bên ngoài người ngựa nhốn nháo, xe chấn động dữ dội, kế đó ánh sáng ào đến, mui xe bị lật một nửa, cả khoang xô về trước, va đổ ván xe, ba người văng ra ngoài, ngựa đã tuột cương.


Hoàng Phủ Nam bị một cánh tay siết ngang lưng, kéo bật lên. Cánh tay ấy rắn như sắt, siết đến hoa mắt chóng mặt.


“Bắt được rồi!” Bên tai nàng vang lên tiếng reo của người Thổ Phiên.


Nàng bị kéo vào rừng, Hồng Thược và Lục Tú cũng bị lôi vào, tay chân đều bị trói, sắc mặt hoảng loạn.


Người Thổ Phiên nhóm lửa ngay tại chỗ, chuyền tay nhau túi rượu, cười nói hả hê. Sau đó có mấy kẻ đứng lên, lục soát quanh xe, đám bộ khúc chưa kịp chạy cũng bị đánh ngất bằng sống đao. Họ lôi về một con ngựa bị thương chí mạng, chém nát từng khúc, máu me đầm đìa, rồi nướng trên lửa trại.


Cổ chợt nóng lên, Hoàng Phủ Nam nghiêng đầu, thấy Lục Tú co rút bên cạnh, lệ lưng tròng, môi run run không dám thốt lời. Hồng Thược cũng trắng bệch như tờ. Hoàng Phủ Nam khẽ lắc đầu với họ, ánh mắt chăm chăm vào đám người quanh đống lửa.



Người người đều có đao, có ngựa, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước. Mắt họ lướt qua trâm vàng và lược ngọc trên tóc Hoàng Phủ Nam mà không mảy may để tâm, không phải vì tài vật.


Kẻ cầm đầu là một thanh niên khoác áo lông dê. Khi ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt Hoàng Phủ Nam, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn. Hắn buông túi rượu, rút đao bước đến, ánh nhìn lướt qua cả ba, rồi dừng lại, khóa chặt vào Hoàng Phủ Nam.


“Người này đẹp nhất, gan cũng lớn nhất.” Hắn quả quyết nói. “Chính là chủ nhân.” Rồi đổi sang khẩu âm Hán ngữ trôi chảy, nhìn nàng nói: “Ngươi là con gái của Hoàng Phủ Đạt Hi, em gái của Hoàng Phủ Cật.”


Hoàng Phủ Nam im lặng. Hắn cúi đầu dùng vạt áo chùi dao găm, lại liếc nhìn nàng, khóe miệng nở nụ cười đầy chế giễu: “Còn tư thông với con trai Thục vương.”


Ánh mắt Hoàng Phủ Nam khẽ lay động, dường như lấy làm kinh ngạc vì tin tức của hắn linh thông đến vậy. Nàng nhìn hắn giây lát, rồi lặng lẽ quay mặt đi. Vẻ mặt ấy không phải là thẹn thùng hay sợ hãi, mà như đang trầm ngâm suy tính điều gì đó.


Hắn tra ngược dao vào ống giày, ném cho nàng một ánh nhìn hăm dọa, đoạn lại ngồi xếp bằng bên đống lửa, tiếp tục ăn uống.


Trong đám người Thổ Phiên bỗng vang lên một tràng cười lớn, gã thanh niên kia lại ngả ngớn nhìn Hoàng Phủ Nam: “Hay là… bọn ta thay phiên nhau cưỡng nữ nhân này, mỗi người một lần?”


Hắn cố tình lớn tiếng nói bằng Hán ngữ, đoán chắc một câu ấy là đủ để phá vỡ vẻ bình thản của nàng. “Chờ đến khi Lý Linh Quân và Hoàng Phủ Cật biết được, thể nào cũng tức đến phát điên.”


Lục Tú nấc nghẹn một tiếng như dã thú con, rồi lịm đi. Hoàng Phủ Nam để mặc nàng đổ người vào lòng mình, không nhúc nhích.


Dưới ánh lửa, dung nhan nàng vẫn mỹ lệ vô song, mà ánh mắt lại đầy khinh bỉ: “Ngươi hận Hoàng Phủ Cật và con trai Thục vương đến thế, chẳng lẽ vợ và chị em ngươi từng bị họ giày vò đến thê thảm?”


Tên Thổ Phiên kia cười khinh: “Vợ và chị em của chúng ta còn dũng mãnh, khôn ngoan hơn cả đàn ông các ngươi, làm sao lại để chúng đụng tới được một ngón tay?”


“Vợ và chị ngươi không bị làm nhục, vậy chắc là ngươi bị người ta làm nhục rồi. Bị đàn ông sỉ nhục, lại trút giận lên đầu đàn bà, ta thấy ngươi còn không bằng cả phụ nữ Thổ Phiên.”


Lời khích tướng này khiến hắn giận sôi lên. Y cười lạnh: “Các ngươi yếu kém, lại giở trò lừa bịp, cho Hoàng Phủ Cật giả làm Lý Linh Quân. Ta tưởng hắn là con trai Thục vương, không muốn kết oán trên sân bóng, vậy mà hắn lại ra tay ác độc, đánh gãy tay ta. Hành xử hèn hạ như thế, còn tính là nam tử sao?”


Hoàng Phủ Nam mỉm cười: “Bản lĩnh không bằng người, lại bày ra lắm lý do? Nếu là ta, ai đánh gãy tay ta, ta lập tức đánh gãy chân hắn, khỏi cần phí một lời. Hay là ngươi không dám?”


Tên Thổ Phiên ấy tuổi cũng chưa lớn, bị nàng châm chọc thì mặt đỏ gay. Hắn vốn cho rằng nàng chỉ hơi gan dạ, giờ mới thấy nàng chẳng khác gì một đóa hồng có gai.


Cãi lý bằng tiếng Hán vốn không phải sở trường, hắn hậm hực phủi áo, ngồi phệt xuống đất, vớ lấy bầu rượu tu ừng ực. Từ cổ họng đến bụng ngực như bị thiêu đốt, cay nóng như lưỡi dao cứa, khiến hắn run rẩy cả người.



Hoàng Phủ Nam lúc này đã bình tĩnh trở lại. Từ lúc bị tập kích, nàng đã luôn quan sát hắn. Hắn nói nhiều lời độc địa, nhưng ngay cả đầu ngón tay cũng không dám đụng đến nàng, thần thái còn lộ vẻ ngạo mạn.


“Ngươi không dám.” Nàng buông một câu rõ ràng.


“Hán ngữ của ngươi rất tốt, không phải hạng người tầm thường. Hai nước thương nghị hòa đàm vốn do chính quốc vương các ngươi đề xuất, vậy mà ngươi dám ra tay gây sự? Không phải ngu ngốc thì hẳn là có dã tâm. Ngươi gây án tày trời, chết cũng đáng, nhưng đồng thời cũng sẽ bị quy vào phản tặc, chỉ e tộc nhân của ngươi ở Thổ Phiên cũng vì ngươi mà bị liên lụy, chết không chỗ chôn.”


Lưng tên thanh niên ấy chợt căng cứng, hắn nắm chặt chuôi dao.
Hoàng Phủ Nam tưởng hắn sẽ nhào đến, nhưng hắn nhịn được, chỉ rút dao ném mạnh xuống đất trước mặt đồng bọn, ra lệnh như đinh đóng cột: “Xích Đô, ngươi cởi y phục của ả ra. Nếu ả dám động đậy, thì lột luôn cả da thịt.”


Hắn không nén được bật cười: “Cái câu ‘chết không chỗ chôn’ mà thốt ra từ một nữ nhân tr*n tr**ng, nghe sao chẳng còn chút dọa người.”


Cả đám cũng cười rộ lên, hùa theo: “Xích Đô, mau lên!”


Xích Đô cười hì hì cầm dao định đứng dậy, thì bị người bên cạnh ấn vai giữ lại.


Tên thủ lĩnh Thổ Phiên lấy làm khó hiểu, nhìn sang, chợt tỉnh ngộ. Hắn cười hềnh hệch: “Lô Ba để mắt đến nữ nhân kia rồi.”


Lô Ba ngồi nơi góc tối, lưng tựa gốc cây, tùy tiện ném cành khô vào đống lửa, cười nói: “Nói bậy gì đấy.” Giọng nói còn rất trẻ.


“Từ nãy đến giờ ngươi cứ nhìn nàng ta chằm chằm, ta đâu có đoán sai.”


“Sai rồi!” Lô Ba dứt khoát đáp, miệng nói: “Ta không nhìn nàng,” nhưng lại không kiềm được liếc về phía Hoàng Phủ Nam một cái.


Không thích bị mọi người trêu chọc, hắn lôi từ túi vải ra một miếng bánh đậu, bước về phía bụi cây nơi buộc ngựa. Con bạch mã hí khẽ một tiếng, ra vẻ vui mừng.


Xích Đô liếc người này, nhìn người kia, thấy chẳng ai nói gì thêm, bèn cắm dao xuống đất, ngồi phịch xuống.


Bầu trời mờ xám, đám Thổ Phiên quấn vội áo choàng, tụ lại quanh đống lửa, nằm la liệt ngủ vùi.


Hoàng Phủ Nam lúc này mới thả lỏng thân mình. Nàng biết bọn Thổ Phiên này chỉ muốn trút giận, không dám thật sự động thủ. Song trong lòng vẫn căng như dây đàn, nàng giữ nguyên tư thế cảnh giác… Cuối cùng không chống nổi, mơ màng thiếp đi.


Khi Hoàng Phủ Nam tỉnh lại, đám Thổ Phiên đã rút đi, không để lại chút tung tích. Trong đống tro lửa còn le lói vài tia than đỏ.



Nàng lay Hồng Thược và Lục Tú đang cuộn tròn bên cạnh, khẽ nói: “Trời sáng rồi, chúng ta đi thôi.”


Lục Tú dụi dụi mắt, thoáng thấy tứ chi con ngựa vương máu vung vãi trên mặt đất, mặt liền tái nhợt: “Ngựa của chúng ta…”


“Không phải hôm qua còn muốn xem tăng nhân Tây Vực mổ bụng moi tim sao? Chút này đã là gì?” Hoàng Phủ Nam cố gắng mỉm cười, song sắc mặt cũng chẳng khá hơn, “Giờ chỉ còn cách cuốc bộ lên chùa.”


“Tiểu thư, còn một con ngựa!” Hồng Thược nhặt lấy trâm, khuyên, xiêm lụa rơi trên đất, ôm cả vào lòng. Giữa màn sương sớm lờ mờ, một con bạch mã vẫn còn buộc ở gốc cây, đang cúi đầu tìm kiếm mẩu bánh đậu vương lại trong kẽ cỏ.


Hồng Thược cẩn thận đảo mắt nhìn quanh, rồi tháo dây cương.


Bỏ lại một con ngựa, kể cũng là chút “ân huệ” bất ngờ. Hoàng Phủ Nam leo lên lưng ngựa, giật cương nói: “Ba người chúng ta thay phiên nhau cưỡi.”


Hồng Thược lắc đầu: “Ta và Lục Tú có thể chạy được.”


Giọng nàng có phần líu lưỡi. Hoàng Phủ Nam quay đầu ngựa, cúi mắt nhìn nàng, dịu giọng hỏi: “Sao thế?”


“Tối qua nô tỳ định cắn lưỡi tự vẫn, nhưng không dám… Đau quá…”
Nàng đỏ mặt thì thầm, “Chắc là… lưỡi sưng rồi.”


“Đừng vì những chuyện như thế mà cắn lưỡi, không đáng.” Hoàng Phủ Nam khẽ giật cương ngựa, ánh nắng sớm xuyên qua tán lá rừng phớt qua gương mặt nàng, khiến dung nhan như bừng lên sức sống.


Lục Tú lầm lũi đi một đoạn, bỗng sờ lên mặt lên đầu, thất thanh kêu: “Ôi chao, không đội mũ màn rồi!” Nàng hoảng loạn như hồn phi phách tán, vội nói: “Tiểu thư, người lấy khăn trùm đầu đi, kẻo bị người ngoài trông thấy…”


“Cần thiết đến thế sao?” Hoàng Phủ Nam thản nhiên hỏi lại, đoạn khẽ hô: “Giá!”


Khi tới tư miếu họ Hoàng Phủ, mặt trời vẫn chưa lên cao. Ba chủ tớ mệt mỏi thở hổn hển, tóc tai rối bời. Gã hầu coi miếu trông thấy bộ dạng chật vật ấy, cũng giật nảy người. Hắn toan bước lên đón dây cương trong tay nàng, nói: “Để tiểu nhân dắt ngựa vào chuồng trước…”


“Không cần.” Hoàng Phủ Nam nới lỏng tay, thả dây cương. “Ngựa từ đâu tới, cứ để nó về lại nơi ấy.” Giữa cảnh núi non xanh biếc, con bạch mã ngơ ngác giậm móng mấy cái, lại cúi đầu đánh hơi tìm kiếm vụn bánh trong đám cỏ.


Nàng bước vào thiền thất, đưa tay khép cửa. “Keng” một tiếng, đôi đoản đao trượt khỏi tay áo, rơi xuống bàn. Cán dao ướt đẫm mồ hôi nàng đã siết chặt suốt cả đêm.


Khi bọn người Thổ Phiên lơi là, nàng từng vô số lần toan rút dao cắt dây trốn chạy, nhưng đến cuối cùng… vẫn không dám để lộ lưỡi dao.


Lời tác giả “” (Lô Ba): nghĩa là “người phương Nam”, là cách gọi quen thuộc của người Thổ Phiên dành cho các dân tộc vùng phía nam.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 14: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (14)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...