Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13)
Hoàng Phủ Nam từ biệt phu nhân đi ra sân viện, gặp ngay Lục Tú và Hồng Thược xách đèn lồng đến đón. Dưới đất ánh sáng đỏ mờ nhạt lay động, bóng người cũng chập chờn lay theo.
“Phu nhân nói sao?” Hai người hấp tấp đuổi theo hỏi.
“Vô ích.” Hoàng Phủ Nam chỉ buông ra hai chữ.
Ba người im lặng đi giữa hoa viên, hồi trống canh đêm văng vẳng từng hồi, chuông vàng treo nơi mái hiên cũng khẽ ngân lên “đinh linh linh” theo gió. Hoàng Phủ Nam ngẩng đầu, kinh đô hiếm có mưa đêm, trăng sáng một vành treo cao, soi lên mái ngói lưu ly và ngọn cây đều một tầng sáng ngà.
Hồng Thược lẩm bẩm: “Đi đường từ Thản Châu về, bụi cát phủ đầy, một ngụm nước còn chưa kịp uống…”
Hoàng Phủ Nam dừng bước dưới một gốc ngân hạnh cổ thụ. Cây ấy tán lá um tùm rậm rạp, cành vươn cao gần chạm trời, vươn sang tận nóc cong bên viện bên kia, che khuất quá nửa. Đó chính là chính đường nơi ở của Hoàng Phủ Đạt Hi, dường như còn có người thì thầm trò chuyện.
Lục Tú và Hồng Thược cũng ngẩng nhìn qua tường, khẽ thở dài, “Cửa góc đóng cả rồi, hẳn có người canh giữ, nghe nói lão gia bắt công tử quỳ đến sáng mai.”
“Suỵt.” Hoàng Phủ Nam nhìn quanh, rồi bảo Hồng Thược: “Ngươi đi kiếm chút gì ăn.”
Hồng Thược lanh lẹ, lập tức lấy từ trong lòng ra một bọc bánh hồ, thì ra là đã dặn bếp giữ lại từ trước.
“Có khi nào mắc nghẹn không? Ta đi lấy thêm bình nước nhé?” Nàng tưởng Hoàng Phủ Nam định ném bánh qua tường, nếu lỡ rơi trúng người canh đêm thì phiền toái to. “Hay là để ta khẽ gọi một tiếng? Lục lang tai thính lắm.”
“Đừng làm ồn.” Hoàng Phủ Nam cũng hạ giọng, “Hồng Thược đi lấy nước, Lục Tú ở lại gốc cây canh chừng.”
Hồng Thược lập tức chạy vụt đi, Hoàng Phủ Nam vén váy, giắt vào thắt lưng, ngậm bánh hồ trong miệng, bắt đầu trèo lên ngân hạnh. Lục Tú ngẩng đầu nhìn, kinh ngạc đến há hốc mồm. Hoàng Phủ Nam còn ngoái lại từ giữa tán lá, dặn: “Nếu có người tới, ngươi giả tiếng chim hót.”
Lục Tú kêu “a” một tiếng, ngập ngừng: “Nhưng… ta không biết giả tiếng chim.”
“Vậy giả tiếng mèo.”
Hoàng Phủ Nam đã leo lên đến chạc cao, men theo cành lớn đỡ vững, lặng lẽ vượt sang bên kia tường viện. Nàng vén nhánh cây ra, trông thấy dưới hiên chính đường, hai gia nhân đang ôm quạt lông và đèn dầu, ngủ ngáy o o. Một bóng người mặc áo bào đỏ thắm quỳ nơi thềm bậc, lưng thẳng tắp, dáng quỳ cực kỳ ngay ngắn, chỉ có cái đầu như con bọ cúi đầu, chốc chốc lại gật xuống.
Hoàng Phủ Cật từng khoe rằng, hắn có thể ngủ trên lưng ngựa đang phi nước đại, giờ Hoàng Phủ Nam đã tin rồi.
Nàng che miệng, khẽ “chíu chíu” mấy tiếng.
Hoàng Phủ Cật chợt tỉnh, đầu ngơ ngác đảo quanh, Hoàng Phủ Nam nhặt bọc bánh hồ lên, ném vào lòng hắn. Hắn cảnh giác không nhúc nhích, chỉ ngẩng lên nhìn về phía tán cây. Hoàng Phủ Nam nín cười, Hoàng Phủ Cật gan thì to, chuyện dại nào cũng dám làm, nhưng làm rồi lại hay chột dạ. Bánh từ trên trời rơi xuống thế này, sợ là hắn cũng không dám ăn.
Nàng còn định đợi Hồng Thược mang nước tới, thì gia nhân ôm gáo bỗng vươn vai đứng dậy, nhấc thùng dầu đi dọc theo hành lang, châm lại từng ngọn đèn, rồi đẩy cửa góc bước ra ngoài. Người kia thì tới gần Hoàng Phủ Cật, đốt nhang xua muỗi.
Hoàng Phủ Nam vội nấp vào tán lá rậm, vừa định tụt xuống thì một gia nhân tuần đêm xuất hiện, tiếng chân lẹp xẹp, gã gác giáo vào tường, cởi đai lưng, đứng dưới gốc cây đi tiểu, xong lại dựa lưng vào tường, khoanh tay ngáy khò khò.
Lục Tú đã sớm chuồn mất dạng, im thin thít.
Hoàng Phủ Nam trong lòng có phần sốt ruột, sợ Hồng Thược quay về lấy nước lại đụng trúng tên này. Dù Hoàng Phủ Đạt Hi chưa chắc đã phạt nàng, nhưng chuyện tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ leo cây giữa đêm, danh tiếng đó nàng tuyệt đối không muốn dính vào.
Nàng ôm lấy thân cây ngồi một lát, gió đêm nổi lên, bóng cây dưới đất lay lắc rối loạn. Hoàng Phủ Nam nhẹ nhàng cởi chiếc áo khoác lụa trắng trên người, dùng cành cây treo lơ lửng, rồi rút trâm hoa thụ từ tóc xuống, ném thẳng vào đầu tên tuần đêm.
Tên gia nhân ấy giật nảy mình bật dậy, ngó lên, chỉ thấy một dải áo trắng, mái tóc dài uốn lượn, treo lơ lửng giữa không trung, theo gió bay phấp phới, hình như còn có tiếng nữ nhân nức nở khẽ khàng. Hắn dựng hết cả lông tóc, la lên “Quỷ!”, chẳng kịp nhặt giáo, quay đầu bỏ chạy.
Nàng nhanh chóng khoác lại áo, nhảy từ trên cây xuống.
Hoàng Phủ Nam tỉnh giấc, ánh nắng đã tràn đầy cửa sổ. Rèm trướng khẽ động, Lục Tú và Hồng Thược vội bước đến, thay nàng rửa mặt, vấn tóc.
“Đêm qua đại sảnh có ma, lão gia sợ tà khí xung xung sẽ xâm vào lục lang, nên bảo khỏi phải quỳ nữa,” Lục Tú lấy lòng nói, “Cũng được ăn cơm, nhưng mấy ngày tới không cho ra khỏi cửa.”
Hoàng Phủ Nam sa sầm mặt, “Vậy ngươi thay A huynh, ba ngày đừng ăn cơm đi.”
“Dạ?” Lục Tú méo xệch mặt, mày nhăn lại một đống.
Hồng Thược lục lọi trong hộp trang sức, bỗng hoảng lên: “Trâm hoa thụ không thấy đâu nữa!” Hoàng Phủ Nam mới nhớ ra, vội sai nàng đến gốc ngân hạnh tìm. Hồng Thược lật tung hoa cỏ tìm một hồi, chẳng thu được gì, lại không dám báo to, đành trở về tay không: “Chắc là bị tên tuần đêm nhặt mất rồi.”
Hoàng Phủ Nam chẳng còn hứng thú, lại bị hai nha đầu lải nhải đến phát mệt, bèn nói: “Mất thì mất, có phải chỉ có mỗi một cây trâm đâu? Không có nó, chẳng lẽ ta để đầu tóc rối bời chắc?”
Lục Tú nói: “Con gái nhà Quốc Tế Tử bị trộm mất một chiếc vòng tay vàng, quan phủ đến lục soát, người đời lại bảo nàng thông gian với trộm, cuối cùng nàng ta thắt cổ mà chết.”
Hồng Thược là lương nhân, còn Lục Tú thuộc hạng “tiện khẩu” đã ghi trong sổ của phủ họ Hoàng Phủ, tính tình tham ăn ham chơi, miệng mồm chẳng có chừng mực.
Hoàng Phủ Nam cầm chiếc hũ sứ men xanh đựng son, ngắm vào gương đồng. Những năm ở kinh thành, nàng đã lớn bổng lên, làn da trắng như ngọc, môi vẫn còn giống trẻ nhỏ, đỏ tươi mà cong, cứ như đang cau có.
Nàng dùng đầu ngón tay xoa son, khẽ cười: “Bụng đói mà vẫn không ngậm được miệng à? Ngươi thích nói chuyện, Thôi Tiệp Dư vừa hay cũng thích người nhiều chuyện, hay là ta dâng ngươi cho nàng, để khỏi phải nghe đồn ta điên đến mức cũng muốn đi thắt cổ?”
Câu này quả thật hiệu nghiệm, Lục Tú mím môi, cụp mắt, lặng lẽ thu dọn nghiên bút, giấy mực.
Hồng Thược lanh trí, vội chuyển đề tài: “Các tiểu thư và công tử trong phủ hôm nay muốn đi chơi Khúc Giang, nói là đón gió cho lục lang, còn sớm đã tới giục.”
Hoàng Phủ Nam nghe vậy không nhịn được cười: “A huynh bị cấm túc, bọn họ đi chơi Khúc Giang, cuối cùng là đang mừng cho ai chứ?”
“Thì kiếm cớ ra ngoài chơi thôi mà.” Hồng Thược cũng tiếc vì không được dự tiệc ở Lê Viên, mắt trông mong. “Nghe nói tăng nhân Thiên Trúc hôm nay sẽ lại thi triển thuật ‘Ngư long biến’ bên bờ Khúc Giang. Còn có hòa thượng Hồ dám cắt lưỡi, mổ bụng, nuốt lửa, giẫm dao!” Những cảnh máu me rùng rợn ấy, nàng kể ra mà mắt sáng rỡ, “Tiểu thư không phải thích nghe Nam Man ca hát sao? Mình cũng nên đi xem náo nhiệt chứ.”
“Không đi.” Sắc mặt Hoàng Phủ Nam đổi liền trong chớp mắt, “Ai nói ta thích nghe Nam Man hát?”
Hồng Thược và Lục Tú đều im bặt, Hoàng Phủ Nam ngồi trước án, ánh xuân rực rỡ, ngày dài ra, một cánh hoa mỏng như tuyết rơi lên đầu bút.
“Nào, ra ngoài ngồi đi.” Hoàng Phủ Nam nổi hứng, Lục Tú và Hồng Thược bê kỷ thấp và đệm cói ra dưới giàn nho, nàng bày bàn cờ, cầm lên một quân, nhập thần.
Bỗng có một quân cờ đen rơi xuống trước mặt, là tay một nam nhân. Hoàng Phủ Nam ngạc nhiên ngẩng đầu: “A huynh?”
Hoàng Phủ Cật chưa đến tuổi đội mũ trưởng thành, ở nhà cũng chẳng buộc khăn, tùy tiện mặc một chiếc áo hồ phục cổ lật. Hồng Thược toan lấy đệm cho hắn, hắn xua tay: “Không cần.” Rồi khoanh chân ngồi phịch xuống đất, lại tiện tay nhặt một quân cờ, “Chơi một ván nhé, đến lượt muội rồi đó.”
Hoàng Phủ Nam mỉm cười, tự nhiên gạt quân cờ đen hắn vừa đặt: “Ta mới đánh được nửa ván thôi, huynh đừng quấy rối.”
Hoàng Phủ Cật bị từ chối cũng không giận, thấy nàng một tay cờ đen, một tay cờ trắng, hai bên giằng co kịch liệt, không nhịn được lại thò tay “xoảng” một tiếng, Hoàng Phủ Nam quét tay làm loạn cả bàn cờ.
“Không chơi nữa.”
Hoàng Phủ Cật nói: “Muội thật là lạ, hai người chơi cờ chẳng vui hơn một mình à?”
Hồng Thược đang ngồi thêu khăn lụa, buông kim chỉ xuống rồi nói: “Tiểu thư nhà ta thường một mình đánh cờ với chính mình, có thể đánh suốt cả ngày.”
Hoàng Phủ Cật nói: “Ta không tin, thực có người có thể một tâm hai dụng ư?”
Hoàng Phủ Nam đáp: “Một tâm không chỉ có thể hai dụng, mà còn có thể đa dụng. Bọn huynh ra trận giết địch, coi thắng thua là lẽ sống, chuyên chú quá mức, tất dễ chìm đắm. Ví như huynh đánh cờ, lề mề dây dưa, nghĩ tới nghĩ lui, đi một nước mà mất cả buổi, thì ta thà một mình tự đánh còn hơn.”
Hoàng Phủ Cật ngẫm nghĩ nhìn nàng, một lát sau quay mặt nhìn lên giàn nho xanh rậm, trong tán lá rậm rạp, ẩn hiện những nụ hoa trắng nhỏ như hạt gạo, “Ra hoa rồi? Năm nay chắc có thể kết quả nhỉ? Giống nho này…”
“Trồng vào năm Chiêu Đức thứ mười ba, cũng là năm ta mới đến kinh thành.” Hoàng Phủ Nam nhớ rõ ràng, “Là giống nho huynh mang từ Thản Châu về.”
Đó là món “hồi lễ” mà y tặng nàng sau khi nghe chuyện quá khứ đau buồn của nàng. Hoàng Phủ Cật nhớ lại chuyện xưa, khi ấy tuổi còn nhỏ, không thấy thời gian trôi nhanh, chỉ cảm thấy Hoàng Phủ Nam như đã sống trọn đời ở phủ Hoàng Phủ vậy. “Không ngờ phải đợi tới năm năm mới nở hoa kết trái sao?”
Hoàng Phủ Nam gật đầu, “Huynh về đúng lúc, chẳng mấy chốc nữa thể nào cũng có trận mưa giông, gió lớn, những bông hoa này e là sẽ rụng cả.”
Dứt lời, nàng nghiêng người lại gần, chăm chú nhìn vào cổ áo của y. Hoàng Phủ Cật nín thở đứng im, chỉ thấy nàng khẽ khàng nhặt lên một cánh hoa rơi trên cổ áo. Nàng cười rạng rỡ : “Lần này bá nương chắc hẳn cao hứng lắm nhỉ?”
Dưới giàn nho hương thơm thoảng nhẹ, khiến lòng người say đắm. Trong phủ, mọi người đều đi chơi Khúc Giang, các dãy nhà yên ắng, Hoàng Phủ Cật khẽ động yết hầu, làm ra vẻ đang ngắm cánh hoa đang bay, “Phụ thân không vui lắm…”
Lục Tú vừa từ cổng Ô Đầu trở về, vẻ mặt ủ ê. Nàng là người giấu chuyện không giỏi, huống hồ “hung thủ” Hoàng Phủ Cật lại đang ngồi đó. “Bên ngoài người giữ cửa nói, phủ Thục vương đã đem mâm vàng của người Thổ Phiên gửi tới, nhưng tướng gia không nhận.” Nàng lén liếc Hoàng Phủ Cật, lí nhí nói, “Còn nói, đêm qua tướng gia bị ngự sử dâng sớ buộc tội.”
Hoàng Phủ Cật cùng Hoàng Phủ Nam nhìn nhau, sắc mặt cùng trầm xuống: “Buộc tội gì?”
“Nói tướng gia dung túng Lục lang… lừa dối quân vương, thân thiết với vương tử quá mức. Còn nói, lúc tướng gia dùng bữa ở hành lang, thường để thừa cơm là bất kính với bệ hạ, không nghĩ tới khổ cực của bách tính… Có lần cưỡi ngựa, thẻ bài rơi khỏi tay áo, rớt xuống thùng cám của hàng xóm, cũng bị nói là bất kính, là đồ già không nên nết…”
Hoàng Phủ Cật không lên tiếng. Lục Tú nhìn hắn với ánh mắt cảm thông, “Lần này, cho dù tướng gia không đánh huynh, chắc cũng cấm cửa huynh suốt mấy tháng.”
“Thế thì cũng tốt.” Hoàng Phủ Cật như bỗng nghĩ thông suốt, sắc mặt bình thản, đứng dậy phủi nhẹ lá cỏ dính trên áo, “Không ra ngoài thì không ra ngoài vậy.”
Nghe khẩu khí ấy, e rằng y sẽ không trở về Thản Châu trong thời gian ngắn. Hoàng Phủ Nam hỏi: “Thật sự phải nghị hòa với Thổ Phiên sao?”
Thổ Phiên mấy năm liền đánh nhau với triều đình, không ít người mong mỏi nghị hòa. Hoàng Phủ Cật lắc đầu: “Ta không biết.”
“Muội nghĩ, Tể Tướng họ Tiết chắc là không muốn nghị hòa.”
Hoàng Phủ Cật có phần kinh ngạc nhìn nàng, nàng nói đúng. Nhưng y vẫn phải bênh vực Tiết Hầu, “Ngươi chưa từng thấy người Thổ Phiên làm điều ác, lột da róc xương, quả thật chẳng khác gì ác quỷ!”
“Ta có nói gì đâu.” Hoàng Phủ Nam mỉm cười, nhẹ giọng nói: “Nếu thực sự nghị hòa, sau này huynh sẽ không cần phải quanh năm ở Thản Châu nữa.”
Kỳ thực, nàng chẳng để tâm đến việc triều đình đánh hay hòa với Thổ Phiên. Dẫu có nghị hòa, không chết vài người, liệu có bàn được? Hoàng Phủ Nam cúi đầu, từng quân cờ được nàng nhặt lên cho vào hộp kỳ hoa văn liên hoa.
Hoàng Phủ Cật cũng cúi xuống phụ nàng nhặt, mu bàn tay hai người khẽ chạm vào nhau. Nàng khựng lại, khẽ đẩy tay y ra, nhẹ như gió thoảng, như xua đi một hạt bụi phiền lòng, lại như gạt đi một cánh hoa dương bay nhẹ thoảng hương.
“Huynh làm mất một quân cờ, sau này ta biết đánh làm sao?”
Hoàng Phủ Cật ho nhẹ, tìm cớ đổi đề tài: “Nơi này muội thường hay đánh rơi đồ sao?”
“Cờ thì chưa từng.” Cờ làm bằng gỗ hoàng dương, sơn đen trắng, chẳng đáng giá bao nhiêu, thực chẳng xứng với chiếc hộp kỳ dát vàng tinh xảo kia.
Cờ thu lại rồi, Hoàng Phủ Cật ngó sắc trời, rồi cáo từ. Hồng Thược đến thu dọn bàn thấp, vừa ngạc nhiên “A” một tiếng, thì thấy một cây trâm hoa thụ vàng ánh lấp lánh rơi dưới bàn cờ, “Thì ra…” Nàng bật cười khúc khích, “Công tử chắc vì hiếu kỳ không biết ‘nữ quỷ’ nào cho mình bánh hồ, nên nửa đêm ra cây ngân hạnh tìm.”
Hoàng Phủ Nam cầm trâm lên, xoay xoay trong tay, cũng mỉm cười đầy ẩn ý. Vừa bước vào phòng, Lục Tú liền ghé sát vào tai nàng, nàng tuy hay lắm lời, nhưng thật lòng quan tâm đến gia chủ. “Đêm qua quan ngôn còn buộc tội Ngạc Quốc công, sáng nay Tiết phu nhân đã dẫn con gái chạy trốn về Ích Châu rồi.”
Khóe môi Hoàng Phủ Nam khẽ nhếch, mang theo ý cười thỏa mãn “Nếu không, sao dám khen Hoàng Phủ tướng công là thần cơ diệu toán?”
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 13: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (13)
10.0/10 từ 25 lượt.
