Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 95: Vân nghê chi vọng(*)


(*)Thành ngữ bên Trung, ý chỉ háo hức hi vọng vào điều gì đó (Theo Baidu)


Sở Tôn Hành nhớ đường trở về nên nhanh chân vòng lại căn nhà cũ, mở nắp quan tài rồi xuống địa đạo. Tính ra bây giờ cũng chỉ còn chưa đầy một canh giờ nữa là trời sáng, hắn cần phải trở về quán trọ trước giờ Mão, tránh để người kia thêm lo lắng.


Trong địa đạo vẫn là vẻ tiêu điều lạnh lẽo ấy, hắn đốt một cây gậy đánh lửa rồi tiện tay c*m v** chỗ nứt trên tường, tiến lên gõ gõ nắp quan tài.


"Tìm ta có việc gì?"


"Vậy mà ngươi thật sự đến, ta thấy lúc đó ngươi quay đầu nhanh hơn ai hết, còn tưởng ngươi không nhìn ra." Nắp quan tài cọ xát nặng nề dịch sang một bên, bà lão thở ra một hơi khí đục rồi bò ra ngoài, "Ngươi đã đến thì coi như là ta tìm ngươi, nếu không đến, chỉ có thể nói ngươi không hiểu ánh mắt ta nhìn ngươi là có ý gì, vô duyên vô phận, cổ độc trên người ngươi cũng không cần bà già ta nhúng tay vào nữa."


Sở Tôn Hành phối hợp "ừ" một tiếng, chỉ chọn trọng điểm trong lời bà ta hỏi: "Huyết Hồn Cổ thật sự có cách giải sao?"


"Vội vàng làm gì? Dù có giải được cũng không thể giải cho ngươi ngay lập tức được." Bà ta lục lọi trong túi vải bên cạnh, sau đó không biết lấy cái gì nhét vào miệng nhai nhai, "Ta nói chuyện với Tứ Điện hạ kia không hề giấu giếm, nghĩ chắc ngươi cũng đoán được ta là ai rồi."


"Tứ Điện hạ?" Trong mắt Sở Tôn Hành lóe lên một tia đề phòng, ngay cả giọng nói cũng lạnh đi mấy phần, "Ngươi làm sao biết?"


"Làm sao biết? Ta mười mấy năm nay đều nằm trong quan tài ăn mấy con sâu thịt sống qua ngày, coi như là không ra khỏi cửa." Bà ta có chút khinh thường giơ một ngón tay lên lắc lư, chỉ chỉ vào tai mình, "Tuy chỉ ở một mảnh đất nhỏ này, nhưng những chuyện lớn nhỏ trong thiên hạ đều lọt vào tai ta, biết một Tứ Điện hạ còn có chút danh tiếng thì có gì lạ?"


Bà ta ném túi vải trong tay cho Sở Tôn Hành, bên trong toàn là những con sâu thịt béo tròn lúc nhúc, chất dịch nhầy nhụa kéo thành những sợi dày dính nhớp, nhìn thoáng qua thật khiến người ta ghê tởm.


"Nếm thử một con không?" Tuổi cao thì bụng dạ càng xấu xa, thấy vẻ mặt ghét bỏ của hắn, bà ta dứt khoát ném mấy con sâu thịt còn chưa ăn hết trong tay về phía hắn, bị người ta thong thả tránh được còn không hài lòng thở dài, "Thằng nhóc không biết điều, đồ tốt cho ngươi còn không cần."


"..." Sở Tôn Hành rũ mắt nhìn xuống, thật sự không thể từ một đống sâu béo đang ngoằn ngoèo mà nhìn ra hai chữ "đồ tốt", liền thẳng thắn ném trả túi vải lại, "E là không cần thứ này đâu, đa tạ."



Bà lão kéo túi vải về cười ha hả hai tiếng, không chút kiêng dè ngồi bệt xuống đất: "Ngươi vừa nãy còn chưa trả lời ta, có biết ta là ai không?"


"Tiền bối Chung Ly từng nói với ta, trên đảo Sương Hàn từng có một vị vu nữ tiền nhiệm mất tích không rõ lý do." Sở Tôn Hành nói.


"Vu nữ tiền nhiệm?" Bà ta nhấn mạnh từng chữ lặp lại một lần, cẩn thận suy nghĩ về cách gọi này, chợt vẻ thờ ơ trong mắt tan biến, thay vào đó là vẻ khinh bỉ chán ghét, "Nhóc con ngươi phải nhớ kỹ, vu nữ trên đảo Sương Hàn từ đầu đến cuối chỉ có một người, tên là Biên Chiêu."


Bà lão ngửa đầu lên xoay một vòng, chậm rãi nhìn thẳng vào mắt Sở Tôn Hành, từng chữ một nói: "Là ta."


Sở Tôn Hành không hề sợ hãi vẻ âm trầm lạnh lẽo giả tạo của bà ta, ngược lại còn cố ý khiến bà ta dời mắt đi trước. Liên quan đến những chuyện riêng tư thay đổi cảm xúc, hắn xưa nay đều là người khác không nói thì hắn sẽ không hỏi.


Người sống mấy chục năm, ai mà chẳng giấu dưới lớp da thịt vài vết thương không muốn nhắc đến, dù hỏi cũng chưa chắc có câu trả lời, vạch trần ra chỉ có hại người hại mình.


Hai người trong lòng đều rõ, im lặng nhìn nhau một hồi, Biên Chiêu bất động dựa vào quan tài nhìn Sở Tôn Hành: "Ngươi thật sự là con của Uyển Uyển sao? Sao tính tình lại chẳng giống với quỷ nha đầu đó chút nào vậy?"


Thấy người kia không đáp lời bà ta cũng không giận, lời vừa thốt ra bà ta đã cảm thấy không có gì đáng hỏi nữa, lông mày và ánh mắt của Sở Tôn Hành không khác gì đứa bé trong ký ức của bà ta, tuy có hơi trầm lặng, nhưng trong cốt cách cũng không thấy có vẻ xấu xa.


"Viên thuốc ức chế Huyết Hồn Cổ là ai cho ngươi?" Biên Chiêu lười đứng dậy, vẫy tay bảo hắn ngồi xổm xuống trước mặt mình, "Là Lâu Thương sao?"


Sở Tôn Hành vén tay áo đưa cổ tay cho bà ta: "Chính là Lâu tiền bối."


"Lâu Thương cũng là một nhân vật hiếm có." Biên Chiêu không tiếc lời khen ngợi, đặt ba ngón tay lên thử một hồi, "Nếu là những bệnh nan y đặt vào tay ông ta hẳn là không có gì khó khăn, chỉ là trị cổ tuy gần gũi với y, nhưng dù sao vẫn có sự khác biệt, có thể làm ra những viên thuốc này cho ngươi, cũng coi như là đỉnh cao rồi."


Sở Tôn Hành nghe vậy gật đầu: "Lâu tiền bối từ đầu đã nói ông ấy cũng không có cách nào đối phó với loại cổ này."


"Huyết Hồn Cổ là thứ ta dốc hết nửa đời để bảo vệ cấm địa trong đảo, trên đời này cũng chỉ có ta mới giải được nó, nếu thật sự bị người ta tùy tiện phá giải, ta e rằng chỉ có nước đâm đầu vào tường chết cho xong."



Lúc đó nghe thấy câu "giải được phần lớn" từ miệng Vân Trần, còn tưởng rằng bao tâm huyết nửa đời người của mình chỉ mới chợp mắt mấy năm đã bị người ta phá giải, thật sự khiến bà ta sợ đến suýt ngã trở lại quan tài.


Chỉ là thấy vẻ mặt khẩn thiết muốn cầu thuốc của y không giống như có thù oán gì với Sở Tôn Hành, nghĩ mãi không ra vì sao người sau lại chọn giấu giếm chuyện này. May mà chuyện trẻ con ngươi lừa ta một lần ta gạt ngươi một lần bà ta xưa nay không thèm truy cứu, cũng đương nhiên không quên mục đích gọi hắn đến.


"Ngươi có nghe nói đến Bán Nguyệt tán không?"


"Nghe rồi." Sở Tôn Hành do dự một lúc, khi Vân Trần trúng cổ độc trên đảo Chung Ly Niên từng nhắc đến một câu, "Là loại kịch độc đứng đầu trên đảo cùng với Huyết Hồn Cổ?"


"Đúng vậy, cả hai đều là do ta tạo ra." Vẻ mặt Biên Chiêu không giấu được đắc ý, nhận ra quá phô trương rồi lại cố ý che giấu ho khẽ mấy tiếng, nghiêm giọng nói, "Cách giải duy nhất của Huyết Hồn Cổ chính là dùng độc trị độc."


"Có khả thi không?" Sở Tôn Hành ngước mắt nhìn bà ta.


"Không khả thi ta nói cho ngươi làm gì? Chỉ là ngươi cũng đừng mừng vội." Biên Chiêu trầm giọng nói, "Dùng độc trị độc dù sao cũng là một phương pháp nguy hiểm, chưa nói đến Bán Nguyệt tán luyện thành còn cần một khoảng thời gian, ngay cả chưởng ta đánh ngươi lúc ra khỏi quan tài ngươi cũng có thể cảm nhận được, Huyết Hồn Cổ trong người ngươi đã phát tác không ít lần, thân thể ngươi bây giờ e là chỉ còn dựa vào thuốc của Lâu Thương chống đỡ thôi."


"Hơn nữa ta không biết Lâu Thương có nói với ngươi hay không, viên thuốc đó chỉ chữa triệu chứng chứ không chữa tận gốc. Có thể xoa dịu cơn đau của ngươi, nhưng đợi đến khi đại hạn thật sự đến,chỉ cần ngươi nhắm mắt một cái là đột ngột không kịp trở tay."


Lời bà ta nói vừa trầm vừa tĩnh, không nghi ngờ gì là đã dội một gáo nước lạnh dập tắt chút hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng Sở Tôn Hành, ngón tay hắn ấn xuống đất, khớp xương kêu răng rắc, vì dùng sức mà trắng bệch cả ra.


Nỗi đau xé lòng đối với hắn mà nói, cũng chỉ là chuyện nghiến răng chịu đựng, hắn không quan tâm đến những thứ này, cũng chẳng sợ chết.


Chỉ là... chết trước có lẽ lại là phúc, điều hắn sợ là sau này cơ.


Trước đây hắn không dám nhìn rõ những tình cảm không hề che giấu của Vân Trần, nhưng bây giờ khác rồi, nếu hai người đổi vị trí cho nhau, hắn ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.


Biên Chiêu cả đời quen thói ngạo mạn, không chịu được bản thân, cũng không chịu được vẻ thất vọng của người khác, bà ta giơ tay vỗ mạnh vào lưng Sở Tôn Hành: "Lời đừng chỉ nghe một nửa, ta còn chưa nói xong."



"Tuy nói cách dùng độc trị độc này cũng là một nước cờ mạo hiểm, nhưng ta dù sao cũng đã sống mấy chục năm cùng cổ độc, trong lòng vẫn có phần nắm chắc." Bà ta đưa tay ra hiệu với Sở Tôn Hành một con số, "Bảy tám phần, sau này giữ gìn thân thể cho tốt, tuyệt đối đừng để thêm vết thương mới, phương pháp này có bảy tám phần thành công."


Thấy người kia như không tin, bà ta lại nói: "Ây, ngươi đừng coi thường bảy tám phần này, dựa vào những loại cổ độc ta đã từng xử lý nhiều năm, bảy tám phần đã là mười phần chắc chắn rồi, hai ba phần còn lại chỉ là để phòng ngừa bất trắc thôi."


"Ta biết." Sở Tôn Hành cười khẽ không nói.


"Chiếc chìa khóa ngọc trên tay ngươi là ta đưa cho Uyển Uyển, một chiếc chìa hai ổ khóa, một ổ đã dùng ở địa đạo này rồi, ổ còn lại không biết con bé đặt ở đâu." Biên Chiêu cong ngón tay búng nhẹ vào trán hắn, là một động tác cực kỳ quen thuộc, "Ngươi đã dính dáng đến con bé đó, bà già ta nhất định sẽ không để ngươi chết yểu như vậy."


"Đa tạ bà bà."


Sở Tôn Hành khẽ gật đầu, trong lòng cũng không biết là cảm giác gì đang lan tỏa. Hắn dù đến bây giờ cũng không biết nên khắc ghi gương mặt Chung Ly Uyển Uyển trong tâm trí ra sao, hắn chưa từng gặp bà, nhưng gặp được tất cả những cơ duyên có thể cứu mạng hắn, dường như đều là nhờ phúc của bà ấy.


Hắn cố gắng nhớ lại nửa khuôn mặt đã thấy trên đảo, cố gắng phục dựng một bức họa hoàn chỉnh, nhưng trước mắt luôn mờ mịt khói sương, đợi đến khi nó từ từ tan đi, vẫn là một mảnh trống rỗng, lòng biết ơn trào dâng cũng không có chỗ nào để đặt xuống.


Đều là người luyện võ, Sở Tôn Hành không khó nhận ra trên người Biên Chiêu còn có vết thương cũ chưa lành, dù sao bên ngoài cũng sắp sáng, nói một tiếng cảm ơn rồi liền nhảy ra khỏi địa đạo đi về phía quán trọ.


Người dân Lư Châu đều dậy rất sớm, vì mưu sinh cũng không dám tham chút giấc ngủ ngon vào buổi sáng, cho nên lúc này trời vừa tờ mờ sáng, trên đường đã bốc lên làn khói bếp lượn lờ. Những bóng người mơ hồ hiện ra trong làn khói, bất kể nam nữ già trẻ, đều là trụ cột của cả gia đình.


Lúc này thời gian còn sớm, chủ quán chào khách cũng không cần rao, chỉ cần mở mày mở mắt nhìn một cái, mọi người liền có thể hiểu ý nhau.


Sở Tôn Hành mua chút đồ ăn cầm trên tay, nhìn về phía quán trọ, trong mắt tràn đầy niềm hy vọng chưa từng có.


Hắn lần này từ đảo Sương Hàn trở về, thật ra nói trắng ra chính là chờ chết. Hắn sao có thể không biết, nếu thật sự chỉ còn hai năm cuối cùng, ở trong bóng tối bảo vệ Vân Trần còn hơn mỗi ngày xuất hiện trước mặt y, mỗi ngày thể hiện sự tồn tại của mình.


Hắn ở lại càng lâu, sau này khi thật sự buông tay ra đi, Vân Trần chỉ càng khó lòng chấp nhận hơn.



Sau khi ra khỏi căn nhà cũ, hắn luôn ở trong vòng vây của vô số ảo ảnh hư vô, đến nỗi lúc này tiêu hóa xong, mới chậm rãi nghe thấy tiếng tim đập dồn dập như trống trận của mình sau kiếp nạn thoát chết, chậm rãi nhận ra có lẽ mình vẫn còn cơ hội ở bên Vân Trần rất lâu.


Hắn không ngừng chân đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là bóng dáng người mình hằng mong nhớ.


"Lại chạy đi đâu đấy?" Vân Trần xoay chiếc bút trong tay, dùng cán bút mang theo ý chất vấn gõ nhẹ lên mặt bàn.


Sở Tôn Hành đặt túi lớn đựng đồ ăn đang cầm trên tay xuống, trái với vẻ thường ngày có hỏi tất đáp, hắn sải mấy bước tiến lên kéo người từ trên ghế đứng dậy.


Còn chưa đợi Vân Trần phản ứng lại, y đã bị người kia ôm vào lòng.


"Sao vậy?" Vân Trần nhíu mày, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn.


Y không phải không nhận ra cảm xúc khác thường của người này, chỉ là cẩn thận phân biệt ra, cái vẻ khác lạ đột nhiên xuất hiện này, lại giống như... vui mừng.


Sự vui mừng này tuy đến có phần vô cớ, nhưng hiếm khi thấy hắn như vậy, chút bực bội tích tụ đêm qua liền như băng mỏng gặp ánh mặt trời nóng cháy, nói tan liền tan.


Hắn vui là tốt rồi.


Sở Tôn Hành từ khi trở về từ đảo Sương Hàn, trên người đã mang theo mùi dược thảo nhàn nhạt. Vân Trần cũng không biết hắn làm sao vậy, dù sao cũng không có việc gì liền không quấy rầy hắn, mùi thuốc khiến người ta buồn ngủ, y hưởng thụ hương thơm thấm vào mũi này, cũng tiện tay ôm chặt người hơn.


Đợi đến khi ngọn đèn trong phòng cháy hết, y mới nghe thấy người kia thử mấy lần mới mở miệng nói.


"Khi ở trên đảo..." Hắn dừng lại một chút, như có chút khó xử.


"Khi ở trên đảo sao vậy?" Vân Trần hỏi, "Có chuyện gì xảy ra à?"


"Khi ở trên đảo." Sở Tôn Hành buông lỏng hai tay hơn, áp nhẹ lên má y, "Điện hạ, ta rất nhớ người."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 95: Vân nghê chi vọng(*)
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...