Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 94: Bất ngờ xảy ra


Bà lão liếc xéo cậu một cái, chẳng buồn trả lời, cơ mặt đã lâu không cử động lộ vẻ cứng đờ, khóe mắt giật giật vừa co rút vừa dữ tợn, ánh lửa lay động in trên mặt bà ta, trông có chút âm hiểm.


Bà ta nghiến răng nghiến lợi thả lỏng tứ chi ngũ quan, năm ngón tay co duỗi nắm lấy chút tàn lực còn sót lại trong lòng bàn tay, cười quái dị mấy tiếng, như có điều suy nghĩ tự lẩm bẩm: "Không ngờ nha, ngủ bao nhiêu năm tỉnh dậy, lại còn gặp được cố nhân."


"Ai là cố nhân của ngươi?" Giọng bà ta khàn khàn thô ráp lại bị đè thấp đến cực điểm, Cảnh Hà Tồn nghe một hồi đến cuối cùng cũng chỉ nghe ra hai chữ cố nhân này, cậu đưa mũi kiếm về phía trước, "Ngươi có nhận ra chúng ta không?"


"Đám tiểu bối sinh sau đẻ muộn từ đâu ra thế? Lông còn chưa mọc đủ mà khẩu khí cũng không nhỏ đâu."


Cảm quan dần trở lại hiển nhiên không chịu nổi tiếng la hét không ngừng của thiếu niên, bà lão bịt tai lại, thân hình lóe lên, đợi đến khi Cảnh Hà Tồn nhìn rõ bóng dáng bà ta, mới phát hiện cổ họng mình ậm ừ nửa ngày mà không phát ra được một chút âm thanh nào.


"Bà già này không giỏi giao tiếp với người khác, đành phải khiến ngươi im lặng một lát vậy, quả nhiên yên tĩnh hơn nhiều." Bà lão lướt qua vẻ kinh ngạc của Cảnh Hà Tồn, đẩy cậu trở lại bên cạnh Vân Trần, lúc này mới trả lời câu hỏi trước đó của cậu, "Ba người các ngươi ta chưa từng gặp, cũng chưa từng nghe đến, cố nhân cũng chưa chắc là người."


Sở Tôn Hành đưa tay giải á huyệt cho Cảnh Hà Tồn, ra hiệu cậu thu kiếm. Vân Trần bắt được ý trong lời bà ta, suy nghĩ hồi lâu, hỏi: "Không phải người thì là gì?"


Bà lão biết mà không nói lắc đầu, đôi mắt khô quắt nhăn nheo đảo quanh ba người, nhảy lên ngồi xổm trên quan tài lắc lư chân hỏi: "Các ngươi vào đây bằng cách nào?"


"Hiếm khi thấy quan tài, cảm thấy thật kỳ lạ nên mở quan tài ra xem thử." Vân Trần úp úp mở mở, lại chuyển chủ đề sang bà ta, "Xin hỏi bà là ai, sao lại một mình ở trong cái quan tài dưới lòng đất không thấy ánh mặt trời này?"


"Nếu không phải bất đắc dĩ, ai lại vui vẻ làm bạn với chiếc quan tài này chứ?" Bà lão cúi đầu thở dài một tiếng, theo bản năng ấn ấn ngực mình, giọng điệu bình thản nhưng trong câu chữ lại thấp thoáng nỗi bi ai khó hóa giải.


Vân Trần luôn cảm thấy nỗi ai oán như chạm đến tâm can này rất quen thuộc, nghĩ hồi lâu mới chợt nhớ ra là năm xưa ở Nam Thủy, y đã từng thấy ở trên người bà Ngô mất người thân.


"Nơi này không phải cứ mở nắp quan tài là có thể vào được đâu." Sắc mặt bà lão u ám, tự nhiên dời mục tiêu sang mặt Sở Tôn Hành, đưa tay ra đòi, "Đưa đồ cho ta xem."


"Cái gì?"


Sở Tôn Hành theo tiếng nhìn qua, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra bà ta muốn chiếc chìa khóa ngọc kia, do dự hết lần này đến lần khác, cuối cùng vẫn đưa nó ra.



Bà lão kia không biết tìm đâu ra một sợi dây thừng, động tác vụng về nhanh chóng buộc gọn mái tóc rối bù, nhận lấy chìa khóa ngọc rồi lật đến đuôi xem xét, sau đó lại nhanh nhẹn ném trả lại.


Hốc mắt bà ta sâu hoắm, hai bọng mắt sưng húp rũ xuống ngay dưới nhãn cầu, đến nỗi khi nhìn người ta thì lộ rõ vẻ hung ác.


Thả lỏng đầu nhìn mặt Sở Tôn Hành một hồi, phàm là người, mở mắt ra đã thấy trước cửa nhà mình được phòng thủ nghiêm ngặt lại có thêm mấy bóng dáng chưa từng thấy bao giờ, đều sẽ theo bản năng mang theo chút địch ý.


Cho nên chưởng vừa nãy của bà ta là mười phần mười không hề thu lực, nhưng người trước mắt này không kêu đau tiếng nào, ngay cả lúc này nhìn kỹ lại, thần sắc cũng không khác gì người thường.


Thật là biết nhẫn nhịn, bà ta thầm nhủ một câu.


"Bà có từng nghe nói đến đảo Sương Hàn không?" Vân Trần thấy bà ta im lặng, dứt khoát đi trước một bước dò xét.


Bà lão này cũng là người thật thà, lật mí mắt ra búng búng bụi bẩn trong móng tay: "Vậy theo ý ngươi, ngươi thấy ta đã nghe hay chưa?"


Vân Trần lập tức hiểu rõ, cười cười không trả lời.


"Ta hiện tại không có nhiều thời gian chơi trò đố chữ với các ngươi, mấy người các ngươi nếu vô tình xông vào đây thì mau chóng trở về đi, đừng làm lỡ ta điều tức."


Người luyện võ khi vận công điều tức là lúc yếu đuối nhất, sơ sẩy một chút liền tẩu hỏa nhập ma thương tổn căn cơ, thông thường mọi người kiêng kỵ nhất là để người khác biết mình khi nào bế quan khi nào xuất quan. Nhưng bà lão này hiển nhiên không để ý chuyện này, khoanh chân ngồi xuống, hai lòng bàn tay lưu chuyển vừa muốn vận khí, lại ngẩng đầu khẽ tặc lưỡi một tiếng, vẫn hỏi Sở Tôn Hành một câu.


"Ngươi là gì của Chung Ly Uyển Uyển?"


Sở Tôn Hành nghe vậy ngẩn người, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.


Vân Trần biết hắn không gọi được tiếng "mẹ" kia, khẽ nheo mắt suy tính điều gì, thay hắn đáp: "Hắn là huyết mạch của Chung Ly gia."


"Thì ra là vậy, thảo nào ngươi có được chiếc chìa khóa ngọc này." Bà lão hắng giọng, liếc xéo Sở Tôn Hành, vẻ như lơ đãng suy nghĩ gật đầu, "Ngươi đã có quan hệ với Uyển Uyển, vậy độc trên người ngươi, ta tiện tay giúp ngươi giải luôn thế nào?"


Bà ta dường như chỉ đang nói một chuyện bình thường, nói rất tùy ý, nhưng nghe vào tai Vân Trần, từng chữ như sấm sét giữa trời quang, khiến cả người hắn ngây ra tại chỗ.



"Thật... thật sao? Thật sự có thể giải?" Y một tay kéo Sở Tôn Hành đến trước quan tài, rồi lại sợ bà lão này có ý đồ xấu gì, lại kéo người từ trước mặt ra sau lưng giấu đi, "Giải như thế nào?"


Bà lão thấy bộ dạng cẩn thận keo kiệt của y, khinh bỉ hừ mũi: "Ngươi có biết trên người hắn là độc gì không?"


"Huyết Hồn Cổ." Vân Trần nhớ lại lời Sở Tôn Hành nói với mình ngày đó, lại nói, "Nhưng trước đó trên đảo đã có người giải được phần lớn độc này rồi, hiện tại chỉ còn thiếu vài vị thuốc."


"Giải... giải được phần lớn rồi?"


Bà lão cao giọng, giọng nói ngoặt mấy khúc, lần này đến lượt bà ta không dám tin mà há hốc mồm lắp bắp. Bà ta vẻ mặt phức tạp kéo cổ tay Sở Tôn Hành bắt mạch, lập tức thở phào nhẹ nhõm, vừa định phản bác gì đó, lại bị chủ nhân cổ tay kia lạnh lùng liếc cho một cái.


Vân Trần thấy bà ta im lặng, nhíu mày hỏi dồn: "Sao rồi?"


"...Giải được phần lớn rồi."


"Vậy phần còn lại giải như thế nào?" Vân Trần nắm chặt tay Sở Tôn Hành, truy hỏi đến cùng, "Có cần ta đi đâu tìm thuốc không?"


"Tìm thuốc thì không cần, cũng không cần lo bà già này đổi ý." Bà lão nhảy xuống quan tài cắt ngang lời y, đi đi lại lại phía trước một hồi, vẫy tay với mấy người, "Ngươi đã biết tên loại cổ độc này thì hẳn là không cần ta nói thêm gì nữa, trông chừng người cho kỹ, đừng để nó chết trước, những chuyện còn lại đợi ta điều dưỡng thân thể xong rồi sẽ ra tìm các ngươi."


Vân Trần thấy bà ta nói rồi quay lưng đi, biết rõ ý là muốn đuổi người. Y trực giác điều bà ta muốn nói không chỉ có vậy, không hiểu thái độ đột ngột thay đổi của bà ta là vì sao, nhưng dù sao cũng có được lời hứa của bà ta, liền không tình nguyện dọc theo bậc thang đi xuống.


"Ở ngã tư đường náo nhiệt có một quán trọ, mấy ngày này chúng ta sẽ dừng chân ở đó." Vân Trần chắp tay vái bà ta, "Bà nếu có vật gì cần, cứ nói với chúng ta một tiếng là được."


Bà lão khẽ động mí mắt coi như đáp lời, nằm trở lại quan tài rồi dặn dò: "Các ngươi đến thế nào, đi cũng phải thế ấy."


"Đương nhiên rồi." Vân Trần cười nói.


Sở Tôn Hành theo y vào lối đi, lại luôn cảm giác sau lưng như có người nhìn mình, quay đầu lại nhìn, vừa vặn chạm phải đôi mắt bà lão thò ra từ trong quan tài.


Hắn không dấu vết dời mắt, biến mất trong khe hở của lối đi.



Con đường đã đi một lần liền giống như đã khắc trong đầu Vân Trần, cho nên mấy người trở về chỉ tốn chưa đến một nửa thời gian ban đầu.


Trước khi xuống địa đạo Sở Tôn Hành đã gài một mẩu gỗ nhỏ lên cửa, lúc này nhìn vị trí hẳn cũng không có người khác vào.


Mưa ngoài trời như vừa mới tạnh, trên mái ngói vẫn thỉnh thoảng lăn xuống vài giọt nước đục ngầu. Ánh trăng giờ Sửu lạnh lẽo tiêu điều, bao trùm cả huyện nhỏ vừa mới yên tĩnh trong tiếng thì thầm khẽ khàng.


Người gõ mõ có lẽ đã lười biếng, hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng rao nào.


Ba bóng đen trên đường vội vã trở về quán trọ, cửa tiệm đã sớm khóa chặt, chỉ là cái khóa này không có tác dụng gì với ba người bọn họ hết. Bóng đen nhoắng cái trèo tường trở về phòng, tiểu nhị gục đầu xuống bàn ngáy o o, trong giấc mơ còn không biết cửa tiệm mình lại có thêm ba người.


Vân Trần c** q**n áo ướt của Sở Tôn Hành ra thay bộ khác, tay chân nhanh nhẹn lau người rồi nhét hắn vào chăn trước, sau đó mới thu xếp bản thân rồi chui vào.


Một hồi lâu sau, hai người đều không phát ra một tiếng động nào.


"A Hành." Vân Trần nhích người về phía trước mấy tấc, ôm lấy hắn cảm nhận chút hơi ấm, lại rụt xuống một chút, chậm rãi tựa đầu lên ngực hắn, lời nói ra lại hoàn toàn khác với những gì hắn dự liệu.


"...Ngươi có giấu ta điều gì không?"


Có lẽ vì khi ở đảo Sương Hàn mọi người đều nói với y Huyết Hồn Cổ vô phương cứu chữa, nhưng sau này không biết vì sao lại biến thành năm năm có thể giải, nhưng y mới đợi chưa đến một năm, người này đã trở lại, còn nói với mình độc đã giải được phần lớn.


Y không phải không tin thực lực của thần y Lâu Thương, chỉ là chuyện này nối tiếp chuyện kia ập đến, thêm cả bà lão gặp được trong địa đạo...


——Không gì không đánh tan sự uy h**p mà Huyết Hồn Cổ đã gieo rắc trong lòng y.


Không trách y nghĩ nhiều, nhưng thật sự dễ dàng như vậy sao?


Nhưng tiếng tim đập bên tai vững chắc mạnh mẽ, một tiếng rồi lại một tiếng, tiếng nào tiếng nấy đều nói cho y biết, câu hỏi vừa rồi thật vô nghĩa.


Sở Tôn Hành không phải lần đầu tiên nghe y hỏi như vậy, lần trước là ở trong bếp trên đảo. Hắn thật ra cũng khó chịu vô cùng, mỗi lần nghe thấy lời này đều không khỏi đau xót tận xương tủy, nhưng hắn cũng không có cách nào, không biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể lặp đi lặp lại những câu chữ đã nói đến mức tê dại.



"Không có."


"Nhưng không được gạt ta, gạt ta thì ta không cần ngươi nữa." Vân Trần đợi đến khi lòng yên ổn mới nhích lên, đùa giỡn vỗ vỗ mặt hắn, sau đó lại kéo đuôi tóc hắn nghịch nghịch, "Ngươi thấy bà lão kia là người như thế nào?"


Thấy y muốn nghịch, Sở Tôn Hành dứt khoát xõa hết tóc xuống: "Trong lòng Điện hạ đã có đáp án rồi."


"Ta cũng chỉ đoán mò thôi." Vân Trần nói, "Có liên quan đến đảo Sương Hàn, lại nhìn ra được cổ độc trong người ngươi, còn biết Chung Ly Uyển Uyển, xem tuổi tác chắc cũng chỉ có một người đại khái phù hợp."


"Vị vu nữ tiền nhiệm vô duyên vô cớ mất tích kia." Sở Tôn Hành tiếp lời.


"Ta cũng nghĩ như vậy." Vân Trần nói, "Tiền bối Chung Ly từng nói, Huyết Hồn Cổ này chính là do bà ta tạo ra, nếu không đoán được đại khái, ta cũng sẽ không cầu xin bà ta cho thuốc."


Huống chi y cho dù có lấy được thuốc này, cũng chỉ muốn trong lòng có chút chắc chắn. Rốt cuộc có dùng được hay không, vẫn phải đợi Lâu Thương ở trên đảo xuống, để ông xem xét một chút mới yên tâm được.


Dù sao y cũng không chắc lời bà lão kia là thật hay giả, lại vì sao nguyện ý giúp Sở Tôn Hành giải loại cổ độc này, vẫn cần qua mắt người quen mới chắc chắn hơn.


"Không còn sớm nữa, mau ngủ đi." Vân Trần dùng đầu huých nhẹ hắn, "Mấy tháng này ngươi không ở trong cung, nhiều chuyện viết thư không tiện ta chưa nói, ngày mai sẽ nói kỹ với ngươi."


"Được."


Sở Tôn Hành đáp một tiếng, nhưng không nhắm mắt theo lời y, mà vỗ vỗ dỗ người ngủ rồi mới cẩn thận chống tay ngồi dậy xuống giường khoác thêm áo ngoài.


Hắn khẽ gọi Vân Trần mấy tiếng, người trên giường như không hài lòng vì có người quấy rầy giấc ngủ của mình, vô thức kéo chăn trùm lên đầu.


Sở Tôn Hành thấy buồn cười, gắng sức kéo chăn xuống đắp ngang cổ y. Ánh trăng mờ ảo len lỏi vào vài tia sáng, vẽ nên hình dáng y, phác họa một đường nét rất đẹp.


Hắn cúi người hôn nhẹ lên má Vân Trần, lại học theo dáng vẻ y thường làm với mình véo véo mặt y, sau đó mới lắc đầu cười khẽ, lộn người nhảy xuống bậu cửa sổ, trong nháy mắt không tiếng động biến mất.


Nhưng hắn rốt cuộc vẫn đánh giá thấp sự cảnh giác của Vân Trần.


Cửa sổ sa bị người ta đóng lại từ bên trong, Vân Trần tựa vào bên cạnh nhìn theo bóng dáng xa dần ở cuối con phố, nhớ lại hành động vừa rồi của hắn không nhịn được khẽ nhếch khóe miệng lên. Chỉ là từ từ, nụ cười nhỏ bé này liền tan biến, chỉ còn lại đáy mắt lạnh lẽo khi ngước lên.


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 94: Bất ngờ xảy ra
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...