Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 86: Lư Châu tìm người
Lăng Uyên Điện lúc này có vẻ hơi vắng vẻ, hai món nóng, nửa bình rượu nhạt, Lục Phúc công công bày biện xong bát đũa, khẽ gọi Vân Trần: "Điện hạ xem sách cả ngày rồi, hay là dùng bữa trước đi. Ăn đồ nguội không tốt cho cơ thể, hâm lại một món nữa lại tốn thêm chút thời gian."
Vân Trần hừ nhẹ gật đầu, khép sách lại xoa xoa mi tâm: "Đã gần cuối tháng rồi, thư tháng này của A Hành sao vẫn chưa đến?"
"Nói cũng lạ, Sở thị vệ thường ngày chưa đến giữa tháng đã gửi tới rồi, tháng này đúng thật là muộn hơn chút." Lục Phúc công công đầu tiên nghi hoặc một tiếng, thấy vẻ mặt Vân Trần hơi khó coi, lại đổi giọng an ủi, "Cũng chỉ tháng này thôi, có lẽ bồ câu trên đường bay chậm hơn chút, Sở thị vệ ở trên đảo có người khác chăm sóc, Điện hạ đừng lo lắng."
Chỉ mong là như vậy, Vân Trần thầm than trong lòng.
Y lấy ra một chiếc hộp gỗ từ ngăn bí mật bên giường, lấy tám phong thư được sắp xếp chỉnh tề bên trong ra trải trên bàn.
Tám phong thư, tám tháng, nói ra chỉ là một lời, nhưng thật sự trải qua mới biết khó khăn đến nhường nào.
Năm năm, đây mới chỉ lật mở một góc.
Y mỗi tháng đều mong ngóng bồ câu đưa thư từ đảo Sương Hàn, nhưng lại sợ hãi thật sự có một ngày nhìn thấy bóng trắng kia trên bàn trong điện.
Bồ câu đến, nghĩa là thư đã được gửi, cũng có nghĩa là những ngày sau của tháng này ngay cả một chút hy vọng cũng không còn.
Những phong thư nhận được, mỗi phong đều viết đầy hai trang giấy, nội dung cũng khác nhau rất nhiều. Nhưng không biết có phải y đa tâm hay không, nội dung bên trên càng về sau càng không ăn khớp, giống như được viết cùng một khoảng thời gian.
Vân Trần ngồi ngẩn người nửa ngày, ánh mắt có chút ảm đạm, trong lòng cũng càng nghĩ càng rối. Y dứt khoát lắc mạnh đầu, thu thư vào hộp gỗ, lại dặn dò vị trí cất giữ với Lục Phúc công công.
"Ngày mai ta có việc cần đi huyện Lư Châu một chuyến, chắc cũng phải mất khoảng một tháng." Vân Trần nói, "Nếu A Hành gửi thư tới, công công giúp ta cất vào hộp trước, đợi ta về rồi nói sau."
Lục Phúc công công há miệng, do dự một hồi, tuy trong lòng tò mò nhưng cũng không dám hỏi nhiều, bèn khom người đáp: "Vâng."
Vân Trần nhìn mâm cơm trước mặt vẫn chưa động đũa, hoàn toàn không có khẩu vị, đành chấp nhận cầm đũa lên, không chút hình tượng nhét thẳng vào miệng.
"Sao thế này, là ai bạc đãi Trần Nhi của ta, mà có thể đói đến mức này cơ chứ?"
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười hỏi nhẹ nhàng của một người phụ nữ, Vân Trần vội nuốt miếng thịt vịt chưa kịp nhai nát trong miệng, đứng dậy hành lễ: "Tham kiến mẫu phi."
Li phi khẽ nâng cằm coi như miễn lễ, ấn y ngồi xuống: "Đói thì ăn đi, không cần đa lễ."
Vân Trần nhấp một ngụm nước để trôi nghẹn nơi cổ họng: "Mẫu phi tìm nhi thần có việc gì sao?"
"Sao mỗi lần mẫu phi đến Lăng Uyên Điện này con đều phải hỏi câu này vậy?" Li phi đưa khăn tay cho y lau miệng, "Không có việc gì thì không được đến sao?"
Lục Phúc công công mang bộ bát đũa mới tới, Li phi nhận lấy đũa gắp thêm cho Vân Trần mấy món, tùy ý hỏi: "Phụ hoàng con vừa nãy còn ở chỗ ta, nghe nói Trần Nhi mới xin đi huyện Lư Châu xem xét, vì sao đột nhiên lại nảy ra ý định này?"
"Cũng không có chuyện gì khác ạ." Vân Trần cười nói, "Chỉ là trước đó đi Nam Thủy một chuyến, thấy không ít cảnh khổ sở, trong lòng luôn canh cánh không yên, nên nghĩ muốn đi thêm mấy huyện nữa xem sao. Nếu dân chúng đều thái bình vô ưu, nhi thần tận mắt thấy, cũng có thể yên lòng."
"Trong lòng con có những điều này thì tốt quá rồi." Li phi lộ vẻ vui mừng trên mặt, kéo tay y vỗ nhẹ, "Nhưng nếu mẫu phi nhớ không lầm, huyện Lư Châu xưa nay vốn nghèo khó cằn cỗi, Trần Nhi sao lại chọn một huyện hẻo lánh như vậy?"
"Nhưng nếu chỉ chọn những huyện giàu có mà đi, e rằng nơi nào cũng an cư lạc nghiệp, vậy làm sao có thể thấy rõ được những khổ cực đằng sau?"
Li phi khựng lại một thoáng, cười nói: "Lời Trần Nhi nói không phải không có lý, là mẫu phi hồ đồ rồi."
Vân Trần nhấp một ngụm rượu nhạt, thấy ngoài kia bốn năm thái giám đang khiêng một chiếc ghế nằm dài bằng một người, ai nấy mặt mày căng thẳng như đi trên băng mỏng, vẻ như sợ xảy ra sơ suất, lấy làm lạ hỏi: "Đây là đưa cho ai vậy, cẩn thận như thế?"
Li phi quay đầu nhìn một cái, rồi khẽ cười nói: "Cho Minh Quý phi."
"Minh Quý phi?"
"Đúng vậy, trong cung sắp có hỉ sự rồi." Li phi lớn tiếng gọi hai thái giám bên ngoài, bảo họ giúp một tay khiêng qua, sau đó mới giải thích, "Minh Quý phi có thai, trong cung tự nhiên phải hầu hạ cẩn thận."
Vân Trần khẽ đáp một tiếng, mượn cớ cúi đầu húp cháo ngắm nghía Li phi một hồi, chỉ thấy trong mắt bà không hề có vẻ ghen tuông thường thấy trong truyện, mà nhiều hơn là sự vui mừng không che giấu cho người khác.
"Mẫu phi và Minh Quý phi có quen thân với nhau không?"
Y vừa mới sơ ý một chút thì lời nói đã buột ra, đợi đến khi phản ứng lại, Li phi đang nhìn y với vẻ hơi kinh ngạc.
"Trần Nhi hỏi những chuyện này làm gì?" Bà khẽ nhíu mày, nhưng vẫn thở dài đáp, "Nàng và mẫu phi quen nhau trước khi vào cung rồi, đều là chuyện từ những năm trước."
Trong giọng nói của bà có chút buồn bã, Vân Trần cũng tự biết mình lắm lời, đúng lúc thu lại nghi ngờ không nói thêm gì nữa.
Li phi giấu đi cảm xúc thoáng lộ ra, nghĩ đến mục đích đến đây, lại hỏi: "Trần Nhi định khi nào lên đường?"
"Ngày mai đi luôn." Vân Trần nói.
Vẻ lo lắng trong mắt Li phi không giảm, nghĩ nghĩ vẫn gọi người đang chờ bên ngoài vào.
"Nơi rừng thiêng nước độc lòng người khó lường, cái tên Cảnh Hà Tồn này là con mới để bên cạnh ta mấy ngày nay, hắn tay chân lanh lẹ người cũng thông minh, chuyến đi này cứ để hắn đi cùng con đi." Li phi lời lẽ ôn hòa nhưng không cho phép từ chối, "Thị vệ trước kia của Trần Nhi, con nói để hắn đi làm việc bên ngoài rồi, lúc này bên cạnh con cũng không có ai. Người con chọn cho mẫu phi nhất định là biết rõ gốc gác không có sai sót gì, để hắn đi theo con, mẫu phi cũng bớt lo lắng."
Vân Trần cũng không muốn bà thêm ưu phiền, bèn dứt khoát đồng ý.
Cảnh Hà Tồn lĩnh mệnh vào, đứng sau lưng Li phi nháy mắt với Vân Trần, tiện thể còn làm khẩu hình ra hiệu.
Li phi đến đây chỉ vì chuyện này, xong việc cũng không ở lại lâu, bảo y nghỉ ngơi sớm rồi lên kiệu về cung.
Cảnh Hà Tồn bám vào mép cửa kiễng chân nhìn hồi lâu, mới lớn tiếng gọi một tiếng rồi ngồi đối diện Vân Trần, hai tay chống cằm, đầu lắc lư: "Ca ca tốt, chúng ta khi nào xuất phát vậy? Cung của Li phi nương nương nhiều quy tắc quá, thật là làm ta nghẹt thở chết mất."
Lần đó theo Vân Trần lên kiệu, vốn tưởng y chỉ là công tử nhà quan lớn, ai ngờ xe ngựa đi mãi đi mãi lại dừng trước cửa hoàng cung Đại Thuận. Cậu kinh hãi đến mức mãi đến khi Vân Trần sắp xếp xong mọi việc, ném cậu đi làm tạp dịch rồi mà cậu vẫn còn há hốc mồm.
Có Tứ Điện hạ che chở trên đầu, trong cung tự nhiên cũng không ai dám bắt nạt cậu, mỗi ngày chỉ lặp đi lặp lại làm mấy việc khổ sai. Dù vậy cậu cũng không hề có ý kiến gì, có được một nơi an cư lạc nghiệp là đã đủ lắm rồi.
Cứ như vậy ba bốn tháng sau, cậu liền bị Vân Trần vung tay một cái ném cho Li phi làm thị vệ. Những quy tắc khuôn phép như núi cao đè xuống, mấy lần suýt chút nữa đã đè cậu xuống gặp Diêm Vương.
Lễ số tuy không giữ được trọn vẹn, nhưng cậu cũng thật sự làm được tận tâm tận lực, không để Li phi gặp một chút sơ suất nào.
"Không phải là chỗ mẫu phi nhiều quy tắc, cả cung này có thể dung túng cho cái thói vô lễ của ngươi, cũng chỉ có chỗ ta và Tam hoàng huynh thôi."
"Nương nương và Bệ hạ dùng bữa thần cũng đứng hầu một bên." Cảnh Hà Tồn giơ tay huơ huơ trước mặt y, chợt nảy ra ý, "Điện hạ thật sự là đi xem xét dân tình sao?"
"Không chỉ." Vân Trần thật thà nói, "Còn cần tìm một người."
--------------------------
Tiểu Sở: Thư chưa đến, nhưng người sắp đến rồi.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 86: Lư Châu tìm người
10.0/10 từ 48 lượt.
