Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 85: Chờ thêm vài tháng
Thị vệ?
Vân Trần khựng người lại, trong lòng không hiểu sao khẽ run lên một thoáng, buột miệng nói: "Không cần, ngươi tay chân lành lặn, bên ngoài thiếu gì việc, theo ta làm gì."
"Ở bên ngoài không ai cần ta." Cảnh Hà Tồn như đã đoán trước được y sẽ từ chối, níu chặt tay áo y quỳ xuống, mặt mày ủ rũ đầy vẻ ấm ức, "Ta ngoài chút võ công này ra thì chẳng biết làm gì nữa."
Tay cậu không buông, một cái quỳ này đã khiến thực khách trong quán liên tục ghé mắt nhìn. Vân Trần nhìn quanh, khá bất đắc dĩ nhìn trời, đành nhận xui xẻo ngồi trở lại: "Đứng lên."
"Trần Nhi là trúng phải thứ oán khí gì, sao lần nào cũng bị lưu manh quấn lấy thế." Vân Tế bĩu môi, niệm A Di Đà Phật một hồi bên cạnh, cũng ngồi trở lại, dùng mũi giày đá đá Cảnh Hà Tồn, "Thật thà khai ra, nhà ngươi ở đâu? Cha mẹ sao lại không cần ngươi nữa?"
"Nhà ta cách đây xa lắm, ta là trốn ra." Cảnh Hà Tồn nhìn mặt bàn ngẩn ngơ, giọng điệu nhàn nhạt như nước, tựa như đang kể chuyện của người khác, "Nghe tên ta cũng biết, Hà Tồn Hà Tồn, chính là vì sao mà tồn tại? Cha mẹ ta không ai mong ta chào đời, không cần ta cũng là chuyện sớm muộn."
Vân Trần im lặng không nói, khẽ nâng mí mắt ra hiệu cậu nói tiếp.
"Mẹ ta ấy à, làm nô tỳ trong phủ quan, ta lớn lên đẹp đẽ như vậy, mẹ ta đương nhiên cũng là người có nhan sắc." Cảnh Hà Tồn gắp một đũa mì cuối cùng trong bát, lại nhìn chằm chằm Vân Trần, miệng lẩm bẩm, "Đây đều là chuyện người khác lén lút bàn tán bị ta nghe được, nói là cha ta thấy mẹ ta dung mạo xuất chúng, bèn làm chuyện kia, mượn hơi men mới có ta."
Vân Trần bị cậu nhìn đến không tự nhiên, trong lòng hiểu rõ, lại gọi thêm cho cậu mấy bát mì.
Cảnh Hà Tồn thêm hai muỗng giấm vào bát, không để ý nói: "Mẹ ta sinh ra ta tuy không bị đuổi đi, nhưng những ngày ở trong phủ cũng chẳng tốt đẹp gì, ngày nào cũng việc nặng quấn thân, mệt mỏi đến toàn thân thương tích."
"Bà ấy oán ta làm lỡ dở nửa đời sau của bà ấy, người trong phủ bắt nạt ta bà ấy cũng chỉ đứng bên cạnh hùa theo. Ta đợi mười mấy năm trời cũng không đợi được bà ấy nhìn ta thêm một cái, thật sự chịu không nổi nữa mới trốn ra."
"Không một xu dính túi chỉ có thể chờ chết, nhưng ta còn chưa muốn chết, đành kiếm chút bạc nuôi sống bản thân." Cậu dừng đũa xoa xoa mặt, từ trong áo lấy ra một chiếc chìa khóa đưa cho Vân Trần, "Đây là chìa khóa hầm dưới căn nhà nhỏ, đồ ta trộm được gần như đều ở trong đó, có chút đồ rẻ tiền đã mang đi cầm lấy bạc rồi, số bạc hiện tại ta cũng cho ngài."
Cậu lấy ra mấy đồng bạc vụn lặt vặt đẩy qua: "Chỉ còn nhiêu đây thôi, số đã dùng hết ta sẽ nghĩ cách bù lại, ca ca tốt giữ ta lại có được không, cho ngài sai vặt cũng được ạ."
Vân Trần liếc nhìn mấy đồng bạc vụn và chiếc chìa khóa trên bàn, ánh mắt dừng lại ở những vết thương lớn nhỏ trên cánh tay cậu, hỏi: "Đều là bọn họ đánh?"
Vết sẹo do roi quất xuống này y quen thuộc vô cùng, lưng Sở Tôn Hành đầy rẫy những vết như vậy, mỗi lần chạm vào y đều không khỏi xót xa.
Cảnh Hà Tồn nghe vậy gật đầu, sau đó lại lắc đầu: "Không phải tất cả, còn có mẹ ta đánh nữa."
"Bọn họ đều là những công tử tiểu thư được nuông chiều từ bé, quất vài roi là mệt, dứt khoát lấy roi đưa cho mẹ ta đánh ta, bọn họ ở bên cạnh xem náo nhiệt chẳng phải là nhàn nhã hơn sao."
Vân Trần thấy bát mì bên cạnh cậu lại cạn đáy, phất tay gọi thêm. Tiểu nhị đếm những chiếc bát cao như núi nhỏ trên bàn, vẻ mặt rất phong phú.
Ngón tay Vân Trần v**t v* miệng chén, giả vờ vô tình chuyển chủ đề cho cậu: "Theo ta chỉ e không phải chuyện dễ dàng, ngươi biết dùng loại binh khí nào?"
"Trường kiếm."
Vân Tế "ồ" một tiếng, thấy mới lạ, cười nói: "Khéo ghê, lại là trường kiếm."
"Ca ca tốt cũng dùng trường kiếm sao?" Cảnh Hà Tồn không tin, "Ta thấy tay ngài không có vết chai, không giống người dùng kiếm."
"Ta thì không." Vân Trần cong cong đôi mắt, "Có người biết."
"Ai?" Cảnh Hà Tồn theo phản xạ hỏi một tiếng.
Vân Trần hờ hững cười không đáp, nửa khép hờ mắt, nửa thật nửa giả nhìn cậu: "Bên cạnh ta tuy không cần thêm người, nhưng quả thật có một nơi dùng được ngươi."
"Sẽ không đâu!" Cảnh Hà Tồn uống cạn nước canh, nghiêm mặt, lời lẽ trịnh trọng nói, "Ca ca tốt có thể giữ ta lại ta đã vô cùng cảm kích, đừng nói là trộm đồ, dù trong phủ có ai mất đồ ta cũng có thể tìm lại được, nếu ta không làm được, ngài đuổi ta đi cũng được."
Vân Trần nghe mà buồn cười, hất cằm bảo cậu ăn nhanh lên. Đợi người kia ba miếng ăn xong một bát, no nê rồi, mới tính tiền bảo người kia theo mình về cung.
Vân Tế tìm Tiêu Vị Trọc mượn một chiếc kiệu mềm, tiện thể kể chuyện Cảnh Hà Tồn, lại đưa chìa khóa cho hắn bảo hắn dẫn người mang trả hết đồ đạc bên trong, còn tự móc tiền túi bù vào số bạc thiếu hụt, rồi mới lên kiệu.
Con ngựa nâu chậm rãi chạy dọc theo con đường nhỏ, Cảnh Hà Tồn cầm roi ngựa ngồi bên cạnh, cậu đánh xe rất vững, suốt đường vậy mà không hề xóc nảy chút nào.
Vân Tế vén rèm nhìn ra, lát sau vẫn hỏi: "Trần Nhi nhặt hắn về làm gì?"
"Trong cung hiện tại không tính là yên ổn, võ công hắn cũng được, nên ta định để hắn theo bảo vệ mẫu phi." Vân Trần nói, "Hậu cung khó tránh khỏi lẫn lộn vài kẻ có tâm địa khó lường, người không rõ lai lịch để bên cạnh mẫu phi ta cũng không yên tâm."
"Vậy ngươi đã rõ lai lịch hắn rồi?" Vân Tế như nghe được chuyện lạ, mắt đầy vẻ không thể tin nổi, "Một tên trộm?"
"Đương nhiên không phải." Vân Trần buồn cười nói, "Mang về trước cho làm tạp dịch vài tháng đã, chuyện sau này rồi tính."
Lời y chưa dứt, bỏ qua chuyện Li phi, giữ Cảnh Hà Tồn lại quả thật cũng có chút tư tâm.
Những ngày Sở Tôn Hành ở phủ Tướng quân vẫn luôn là cái gai độc đâm vào tim y, y thật ra hoàn toàn có thể tùy tiện sắp xếp vài việc vặt cho Cảnh Hà Tồn bên ngoài, nhưng những chuyện cũ quen thuộc ấy, cùng những vết thương trên tay kia, nhìn thế nào y cũng không đành lòng, như thể cuối cùng cũng tìm được cơ hội để làm chút gì đó.
Y đặt cằm lên bệ cửa sổ, lặng lẽ nhìn cảnh vật lướt qua bên ngoài, cũng không biết người trong tâm trí kia giờ ra sao rồi.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, năm tháng thoáng chốc đã trôi qua dưới bóng cây lay động. Gió mát lại về, sương trắng giáng sinh, ngô đồng rụng lá, khắp nơi đều là sắc thu rực rỡ không tiếc màu.
Đảo Sương Hàn lúc này cũng náo nhiệt vô cùng, mọi người lưng đeo giỏ vui vẻ kết bạn với nhau đi hái trà trên nương, trẻ con đi theo không chịu ngồi yên, liền tụm lại đấu dế.
"Đảo chủ, thuốc sắc xong rồi." Nàng đặt bát thuốc xuống, khẽ khom người với Chung Ly Niên, tiến lên mấy bước lo lắng nhìn người trên giường, hỏi, "Thuốc của Lâu gia gia vẫn không có tác dụng sao?"
Lâu Thương cau mày, không chút do dự nói: "Chắc là không có vấn đề gì."
Sở Tôn Hành vừa trải qua cơn phát tác của cổ độc, nghiêng đầu hồi lâu mới mơ màng động đậy ngón tay. Hai mắt hắn bị che một miếng vải trắng, nửa thân trên tr*n tr**, huyệt vị còn cắm mấy chục cây ngân châm.
"Mấy giờ rồi?" Giọng hắn khàn khàn khó nhọc, như cố gắng nặn ra từng âm tiết từ trong cát sỏi.
"Ngoan ngoãn chút, rút kim rồi hẵng động." Lâu Thương vỗ một chưởng đè người kia trở lại, rút nhanh ngân châm ra, lại vén miếng vải trắng trên mặt hắn lên, nửa lo lắng nửa mong đợi nói, "Có thể thấy chút ánh sáng nào không?"
Sở Tôn Hành hết mở rồi lại nhắm mắt, lặp đi lặp lại như vậy tám chín lần, trước mắt mới từ một mảnh hỗn độn chậm rãi hiện ra những đốm sáng hình người.
Thế là hắn gật đầu cười khẽ: "Có thể thấy ánh sáng, còn có thể thấy Lâu tiền bối."
Lâu Thương nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng nở nụ cười, lấy một chiếc túi nhỏ từ bên cạnh đưa cho hắn: "Không uổng công lão phu sáu tháng trời ngày ngày trông chừng dược liệu, ít ra cũng có chút tác dụng."
Trong túi có mười mấy viên thuốc đen nhánh, Sở Tôn Hành nhận lấy nói một tiếng cảm ơn: "Đa tạ tiền bối."
"Cổ độc phát tác thì ăn hai viên, tuy nói không thể chữa tận gốc, nhưng cũng có thể khiến ngũ quan của ngươi hồi phục, bớt đau đớn." Lâu Thương hơi dừng lại, dặn dò, "Ta nói trước cho ngươi biết, thuốc này chỉ có thể khiến ngươi không cảm thấy đau, tạm thời không khác gì người thường, nhưng không phải là đã áp chế được cổ độc trong người ngươi, mà càng ăn nhiều hiệu quả càng vô dụng."
Nói cách khác, thân thể cuối cùng vẫn sẽ ngày càng suy yếu, chỉ là không cảm thấy thôi.
Lời này ông không cần nói ra, mọi người cũng hiểu rõ.
"Ta biết." Sở Tôn Hành nhàn nhạt đáp.
Nếu thật sự trở thành như vậy, hắn còn lý do gì để trở về tìm Vân Trần.
Lâu Thương thấy hắn trong lòng đã có quyết định, cũng không nói thêm gì nữa, dặn dò đơn thuốc rồi cùng Nhung Ngưng Hương đi trước.
Sở Tôn Hành đếm số thuốc rồi cất kỹ, quay sang Chung Ly Niên hỏi: "Thư đều đã gửi đi rồi chứ?"
"Mỗi tháng một phong đều gửi đi rồi, ngươi lải nhải đi lải nhải lại đến mức tai ta nổi cả kén rồi, quên sao được." Chung Ly Niên liếc hắn một cái, thấy trên giá trong phòng xếp ngay ngắn mấy chục tượng gỗ nhỏ, bực mình nói, "Ngươi khắc nhiều tượng nhỏ như vậy làm gì? Trên đảo có ai thích mua những thứ này đâu."
"Không nhiều." Sở Tôn Hành lắc đầu, khẽ nhếch mép, "Phải bày đầy một cái giá, cái này còn thiếu nhiều lắm."
Chung Ly Niên không biết hắn thần thần kinh kinh nói cái gì nữa, ném hai phong thư lên đùi hắn: "Tiểu Điện hạ nhà ngươi gửi tới, những phong trước đều giúp ngươi cất kỹ rồi, hai phong này là của hai tháng ngươi bị mù, cũng không ai mở ra, để lại cho ngươi từ từ mà xem."
Lão duỗi lưng một cái, vừa nói vừa định ra cửa, lại bị người kia gọi lại.
"Ta còn bao nhiêu thời gian nữa?"
Sở Tôn Hành tính toán ngày tháng, vậy mà sớm hơn mấy tháng so với một năm hắn dự kiến. Hiện tại đã có thể khiến cổ độc phát tác mà như không có gì, vậy hắn tất nhiên cũng không cần ở lại trên đảo nữa.
Nên trở về rồi.
Chung Ly Niên bị hắn hỏi thẳng thừng như vậy thì ngẩn người, biết hắn muốn đi, trầm ngâm hồi lâu cũng không ngăn cản: "Không bị thêm thương tích mới chắc còn được hai năm, trúng Huyết Hồn Cổ chưa từng có ai chống đỡ được đến ba năm, ngươi cũng coi như là độc nhất rồi."
"Thuốc viên của lão già Lâu còn một mẻ, ngươi dù muốn đi, cũng phải đợi thêm mấy tháng lấy thuốc rồi hẵng đi, nhiều thêm vài viên vẫn hơn là thiếu."
Chờ thêm vài tháng sao.
Sở Tôn Hành không biểu cảm ngẩn người một lát, sau đó tựa lưng vào giường: "Cũng được."
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 85: Chờ thêm vài tháng
10.0/10 từ 48 lượt.
