Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 72: Ngươi là của ta
Gần như trong nháy mắt hắn đã nhận ra điều không đúng, cả người lập tức tỉnh táo hơn nhiều, vội vàng chống tay ngồi dậy, ôm người vẫn còn chưa chịu buông miệng kia sang một bên.
"Ngươi làm gì vậy?" Vân Trần giãy giụa nhưng không thoát được, chỉ có thể ghé sát mặt hắn không tình nguyện nghiêng đầu đi, tay vẫn không cam lòng ôm chặt eo hắn.
Một mùi rượu nồng nặc mà quen thuộc theo động tác của y tràn ngập khoang mũi, Sở Tôn Hành nhíu mày, nhận ra đây chính là loại rượu mà Nhung Sư sai người mang đến trong bữa tiệc tối nay.
Hắn lo sợ rượu có vấn đề, cũng không kịp nghĩ nhiều, trở tay nắm chặt cổ tay Vân Trần, may mắn là mạch tượng dưới ngón tay trừ việc nhanh hơn bình thường một chút ra thì không có gì khác lạ.
Hắn thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng trước xuống giường thắp đèn, rót cho y chút nước lạnh tỉnh táo lại. Nhưng hai tay đang ôm eo lại không phối hợp, còn tưởng hắn muốn đi, đột nhiên dùng sức kéo hắn trở lại giường, xoay người vội vàng tìm kiếm thứ gì đó dưới gối.
Sở Tôn Hành bị y kéo không thoát, lại sợ dùng sức mạnh giãy giụa làm y bị thương, chỉ đành thuận thế nửa tựa vào đầu giường.
Trong không khí truyền đến một tiếng thở dài có vẻ bực bội, thấy y s* s**ng hồi lâu cũng không thấy động tĩnh gì, Sở Tôn Hành không khỏi lên tiếng hỏi: "Điện hạ đang tìm gì vậy?"
Vân Trần ngay cả tiếng đáp cho qua chuyện cũng không có, đáp lại hắn chỉ có tiếng sột soạt không ngừng của việc lục lọi đồ đạc trên giường.
Sở Tôn Hành lại đợi một lát, vừa định nghiêng người qua giúp tìm, lại thấy Vân Trần đột nhiên xoay người lại, trong tay rõ ràng đang nắm thứ gì đó.
Sau một khoảng thời gian thích ứng, trong phòng tuy tối đen nhưng cũng có thể miễn cưỡng nhìn rõ đồ vật, cho nên sợi dây đỏ trong tay y liền rơi vào tầm mắt Sở Tôn Hành.
Vân Trần thừa lúc hắn phân biệt là vật gì, không cho hắn chút thời gian phản ứng nào, nhanh gọn dứt khoát trói chặt tay phải người kia vào đầu giường, xoay người ngồi hẳn lên bụng dưới hắn.
Sở Tôn Hành động đậy một chút, bất đắc dĩ nói: "... Điện hạ sao còn để sợi dây này trên giường vậy?"
Y ra tay không nương tình như ngày thường, nút thắt này dùng đến chín phần lực, hoàn toàn không để lại chút cơ hội giãy giụa nào.
Trong lúc Sở Tôn Hành nói chuyện, tay trái rảnh rỗi muốn cởi nút thắt, nhưng trọng lượng trên người lại đột nhiên nặng thêm. Vân Trần từ tư thế ngồi ban đầu chuyển thành nằm sấp trên người hắn, dịch chuyển một chút, đầu vừa vặn vùi vào hõm vai hắn.
Tư thế này vừa quái dị vừa khó xử, dưới thân Sở Tôn Hành dần dâng lên một cảm giác kỳ lạ, hắn biết rõ cảm giác kỳ lạ này từ đâu mà đến, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ, không dám động đậy dù chỉ một chút.
Khổ nỗi Vân Trần dường như không nhận ra sự nhẫn nại của hắn, cố ý trêu chọc, khẽ thổi hơi nóng vào vành tai hắn. Sau đó nụ hôn ấm áp ẩm ướt chậm rãi từ cổ bên hắn lan xuống yết hầu, cuối cùng để lại trên đó một hàng dấu răng rõ ràng.
Toàn thân Sở Tôn Hành đột nhiên căng cứng, nghẹn ngào th* d*c một tiếng trầm thấp, trấn định lại tâm thần, cố gắng dỗ dành: "Điện hạ... trước tiên đứng dậy đi, ta đi lấy cho Điện hạ ly nước được không?"
"Không được."
Vân Trần lẩm bẩm quả quyết từ chối, tự mình rút thắt lưng hắn ra, ngón tay luồn vào khe hở giữa vạt áo, từng tấc từng tấc v**t v* đến ngực, ở đó mân mê qua lại.
Nửa vạt áo xộc xệch rủ xuống vai, y nghịch ngợm một hồi, đột nhiên chống tay ngồi dậy, tóc đen xõa xuống bên má Sở Tôn Hành.
"A Hành." Y nghiêng đầu gọi một tiếng, ánh mắt lưu chuyển, ánh sáng mờ ảo hòa lẫn trong bóng tối tựa như ma quỷ đoạt hồn, "Ngươi có thích ta không?"
"Thích." Sở Tôn Hành bất giác buột miệng đáp.
"Thích... vậy thì đừng động đậy nữa."
Nghe được câu trả lời vừa lòng, Vân Trần ấn người hắn xuống, cong mắt gật đầu. Khuôn mặt trước mắt đột nhiên phóng to, y cắn lên môi dưới Sở Tôn Hành, cảm nhận được hơi thở người dưới thân dần nặng nề hơn, đầu lưỡi hư hỏng trượt vào khoang miệng hắn, quấn quýt m*t mát.
Đầu óc Sở Tôn Hành nổ tung một tiếng ong ong, ngực bị y khơi gợi đến xao động khó nhịn, nhưng người kia lại không có ý dừng tay. Hắn nhắm mắt nghiêng đầu đi, tránh né đôi môi đang tùy ý tấn công của Vân Trần.
Có lẽ là không nhịn được, cũng có lẽ là quyết tâm buông thả cảm xúc, một luồng dũng khí không biết từ đâu trào dâng trong lòng. Hắn dùng eo xoay người đổi chỗ, đem Vân Trần chế trụ dưới thân, lặng lẽ đoạt lại quyền chủ động.
Má Vân Trần ửng hồng, dứt khoát đối diện với ánh mắt hắn, nằm thẳng người cười với hắn.
Men rượu khơi tình, tình do dục niệm mà sinh.
Sở Tôn Hành không phải không hiểu ý trong mắt y, hai tay chống bên tai y vì các đốt ngón tay siết chặt mà hơi run rẩy.
Tâm tư trong đầu rối bời tắc nghẽn, người yêu y phục không chỉnh tề ở ngay trước mắt, yết hầu hắn khẽ động, sao lại không có tư niệm với y, chỉ là...
Từ lần đầu gặp mặt khi còn nhỏ, hắn đã để ý đến người này, yêu nhiều năm như vậy, hắn chưa từng mơ ước sẽ thật sự có được gì với người đó, chỉ nghĩ rằng có thể ở bên cạnh một ngày liền tính một ngày, thay y đỡ đòn tránh họa cũng đã mãn nguyện rồi.
Hắn trước đây ngàn tính vạn tính, tính toán kỹ lưỡng số mệnh, tính toán kỹ lưỡng con đường sau này của mình, lại sơ sót không tính đến tình cảm tương đồng mà Vân Trần dành cho hắn, thậm chí còn không ít hơn của hắn.
Cảm giác nhẫn nại không dễ chịu, hơi nóng không khống chế bốc lên trên người hắn cũng không phải không nhận ra.
Sợi dây đỏ trên cổ tay theo động tác vừa rồi hắn xoay người mà quấn lại, tay bị trói thật sự không tiện, hắn giật mạnh ra ngoài, mặc kệ sợi dây cọ xát làm trầy da mu bàn tay cũng hoàn toàn không để ý.
Rượu mạnh hại người lại say lòng người, Vân Trần nằm dưới thân hắn cũng không ngoan ngoãn, đầu gối thỉnh thoảng cọ g*** h** ch*n hắn, đưa tay v**t v* đôi môi hắn, ngẩng đầu in thêm một nụ hôn nhẹ.
Sở Tôn Hành chậm rãi hít sâu một hơi, cuối cùng không chịu nổi sự trêu chọc liên tục của y mà đầu hàng. Lý trí tích tụ bấy lâu lần lượt sụp đổ, rõ ràng hắn không một giọt rượu nào trong bữa tiệc, nhưng giờ phút này lại bỗng nhiên dâng lên vài phần men say.
Thật sự có chút mất kiểm soát rồi.
Hắn cúi người ngậm lấy môi Vân Trần, cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, như sợ làm đau, lại như không dám chạm vào quá nhiều.
Những nụ hôn dày đặc vụn vặt rơi đầy người, cảm nhận được sự nghênh hợp của y, Sở Tôn Hành chẳng những không buông thả, ngược lại càng thêm cẩn thận tỉ mỉ. Bàn tay phải đang đặt bên cạnh bị người kia nâng lên, Vân Trần luồn tay vào lòng bàn tay hắn, chậm rãi đan mười ngón tay vào nhau.
Quanh thân tràn ngập mùi hương quen thuộc của Sở Tôn Hành, tựa như đang ở một nơi an toàn tuyệt đối, Vân Trần đưa tay còn lại cởi bỏ y phục trên người hắn, lộ ra nửa thân trên rắn chắc do quanh năm luyện võ.
Y bị men say thiêu đốt, trước mắt không khỏi mơ màng, nhưng cũng không quên kéo cằm hắn, lẩm bẩm ra lệnh: "Ngươi là của ta, không được chạy lung tung."
"Ừm." Sở Tôn Hành cười khẽ xoa xoa gò má vẫn còn nóng của y, dịu dàng phụ họa, "Là của Điện hạ."
Trên giường trước đó đã được đặt mấy chiếc gối mềm nhỏ, vốn là chuẩn bị cho hai người nghỉ ngơi, nhưng lúc này rõ ràng lại có công dụng khác. Vân Trần không biết học được từ đâu, tiện tay lấy một chiếc kê dưới eo mình, cuối cùng mới hậu tri hậu giác cảm thấy mặt nóng ran.
Sở Tôn Hành luồn ngón tay vào mái tóc hắn, không hiểu sao trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi muộn màng, hắn tĩnh tâm một lát, vẫn không yên lòng khẽ dặn dò một câu.
"Điện hạ, nếu có gì khó chịu nhất định phải nói với ta một tiếng."
Vân Trần dời mắt đi như không nghe thấy lời này, một cảm giác khác lạ chưa từng có trào dâng. Y không sợ Sở Tôn Hành sẽ làm tổn thương mình, chỉ là trước đây chưa từng trải qua chuyện này, không khỏi căng thẳng, theo bản năng nắm chặt lấy chăn bên cạnh.
Hai tay y ôm chặt lưng Sở Tôn Hành, cơn đau như dự đoán không ập đến, thay vào đó là sự dịu dàng và thăm dò từng bước.
Rèm che chậm rãi buông xuống, bóng dáng hai người trên giường trở nên mập mờ ái muội.
Triền miên hồi lâu, cổ Vân Trần hơi ngửa ra sau, khóe mắt vì đau mà ứa nước, nhưng vẫn cắn chặt môi không hé răng một lời.
Lúc này y cũng đã tỉnh rượu được hơn nửa, bỏ lại sự nồng nhiệt do hơi men mang đến, thứ còn lại chính là toàn bộ chân tình của y.
Chiếc áo lót mỏng manh bị mồ hôi thấm ướt hơi trong suốt, dính sát vào người vừa nhớp nháp lại vừa xấu hổ. Trước mắt y mơ hồ không nhìn rõ, chỉ có thể th* d*c từng ngụm lớn, hơi nước ở khóe mắt không biết là vì tình hay vì đau.
"A Hành..." Giữa d*c v*ng và tình nồng, y đột nhiên gọi tên hắn, đưa tay ôm lấy eo hắn ép sát người vào mình, giọng nói nhuốm chút nghẹn ngào, "... Ôm ta."
Sở Tôn Hành nghe vậy đồng tử co rụt lại trong giây lát, sự run rẩy và đ*ng t*nh của người dưới thân đều là do hắn mà ra. Như để xác nhận, hắn nghe lời ôm chặt lấy y, lau đi những giọt nước mắt không kìm được trên mặt y.
Đau đớn và d*c v*ng đan xen lẫn nhau, trong đầu Vân Trần hỗn loạn tột độ. Y nghe thấy tiếng th* d*c của Sở Tôn Hành, người kia đang nói gì đó bên tai y.
Khó khăn lắm mới phân tâm nghe kỹ một hai câu, mới phát hiện đó là tình yêu mà người kia chưa từng biểu lộ bằng lời.
Giọng rất nhỏ, nhưng lại nổ tung trong lòng Vân Trần như một tiếng sấm động trời.
Đêm trên đảo, dường như trôi qua đặc biệt dài.
Sáng sớm hôm sau, thứ đánh thức Vân Trần sớm hơn cả bản thân là cảm giác ê ẩm khắp người sau một đêm triền miên, y đang nằm trong một vòng tay vô cùng thoải mái.
Toàn thân trên dưới đều sạch sẽ thơm tho, nghĩ cũng biết là đã được người kia cẩn thận lau rửa. Sở Tôn Hành sợ y sáng dậy khó chịu, ngồi bên giường xoa bóp thắt lưng cho y cả đêm.
Trong phòng vẫn còn vương vấn dư vị của đêm qua, Vân Trần chỉ cần nhắm mắt lại là có thể nhớ lại rõ ràng.
Bốn chữ "uống rượu quên chuyện" hiển nhiên không có tác dụng gì với y.
Nhất thời y còn có chút ngượng ngùng, chỉ là chút khó xử này, sau khi nhìn thấy vành tai Sở Tôn Hành hơi ửng đỏ liền biến thành trêu chọc.
Sao người này còn ngượng nghịu hơn cả y vậy chứ.
Sở Tôn Hành đáp lời quay đầu lại, theo sau đó là ly nước ấm hắn đã chuẩn bị sẵn từ sớm: "... Cơ thể Điện hạ còn khó chịu không?"
Vân Trần nghe thấy giọng điệu lắp bắp lại cố tỏ ra bình tĩnh của hắn liền muốn cười, chỉ là đêm qua khóc nhiều nên cổ họng khàn đặc, uống liền mấy ngụm nước hắn đưa mới đỡ hơn nhiều.
Vừa định lên tiếng trêu chọc hắn, ngoài cửa lúc này đột nhiên truyền đến một tiếng gõ cửa, ngay sau đó là tiếng la hét của Vân Tế.
"Mặt trời đã lên cao ba sào rồi! Sao hai người còn chưa dậy?" Y vừa nói vừa định đẩy cửa vào.
"Hoàng huynh!"
Vân Trần suýt chút nữa sặc nước, y vội vàng cúi đầu nhìn xuống người mình, Sở Tôn Hành đã thay quần áo xong rồi, nhưng trên người y lại trống trơn!
Trong cơn hoảng loạn, y vội vàng chui tọt vào chăn, dán sát vào tường không màng thế sự.
Thấy cửa đã bị đẩy ra một khe nhỏ, Sở Tôn Hành cũng không muốn người khác nhìn thấy bộ dạng này của Vân Trần. Nhìn quanh một vòng, nhanh chóng rút đôi đũa gỗ đặt trên bàn phóng về phía then cửa, ngay trước khi Vân Tế đẩy cửa ra hoàn toàn đã chặn người kia ở bên ngoài.
Cánh cửa gỗ mang theo lực mạnh "rầm" một tiếng đóng lại, Vân Tế tay vẫn còn giơ giữa không trung, chớp chớp mắt, vô cùng khó hiểu.
"Đây là đang làm gì vậy?"
Tiêu Vị Trọc nhìn cánh cửa đột nhiên bị khóa chặt kia hết lần này đến lần khác, nhớ lại hôm qua mình cùng Nhung Sư uống rượu, Vân Trần cũng ở bên cạnh ôm bình rượu.
Rượu trên đảo này quả là một tay lừa bịp cao siêu, nhìn thì thanh đạm nhưng thực ra lại rất mạnh. Nếu không phải hắn quanh năm ở quân doanh luyện được tửu lượng tốt, e rằng cũng đã trúng kế rồi.
Tiếng kêu kinh ngạc vừa nãy của Vân Trần khó giấu vẻ khàn khàn, hắn không khỏi nở một nụ cười thấu hiểu, kéo Vân Tế vẫn còn đang ngơ ngác ngoài cửa trở lại: "Về đi, lát nữa qua, bọn họ chắc có chuyện."
"Có chuyện gì mà phải đóng cửa phòng nói?" Vân Tế không cam lòng lại đẩy cửa một cái.
Tiêu Vị Trọc nghe vậy suy nghĩ một lát, đi đi lại lại giữa vị trí của Vân Trần và Sở Tôn Hành, rồi mới nói: "Có lẽ... Tứ Điện hạ không khỏe."
"Vậy ta càng phải vào!" Vân Tế trợn to mắt, chống nạnh hùng hồn, "Ta là hoàng huynh của nó!"
"Có Sở thị vệ ở bên trong, ngươi vào náo nhiệt làm gì?" Tiêu Vị Trọc một tay nắm lấy hai cổ tay y, mặc kệ y la hét giãy giụa kéo người trở lại trong phòng.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 72: Ngươi là của ta
10.0/10 từ 48 lượt.
