Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 71: Men say khơi tình
Vân Trần đêm qua trong lòng có chuyện nên ngủ không yên giấc, bất đắc dĩ đành kéo Sở Tôn Hành nói chuyện suốt đêm, đến nỗi tiếng gà gáy sáng cũng không đánh thức được y.
Sở Tôn Hành ngủ không sâu, tỉnh thì tỉnh rồi, chỉ là Vân Trần đêm qua ôm hắn chặt quá, lúc này gần như nửa người đều nằm sấp trên ngực hắn. Hắn sợ làm tỉnh mộng đẹp của người kia nên cũng không dám động đậy, nhìn chằm chằm lên xà nhà ngẩn người.
Giờ giấc trên đảo sớm hơn trong cung nửa canh giờ, Vân Tế sáng sớm đã tỉnh táo hoàn toàn, đẩy Tiêu Vị Trọc từ phòng bên cạnh xông vào. Vừa khéo, cửa vừa mở liền bắt gặp cảnh Vân Trần đang mơ màng chống tay ngồi dậy từ trên người Sở Tôn Hành.
Y mắt nhắm mắt mở, tóc đen tùy ý xõa trên vai, che khuất làn da ẩn hiện sau lớp áo lót rộng rãi.
Sở Tôn Hành theo y ngồi dậy, trước tiên kéo vạt áo y đang trượt xuống một nửa lên, đợi tầm mắt y dần dần tập trung lại, lúc này mới khẽ ho một tiếng xuống giường hành lễ với Vân Tế: "Tam Điện hạ."
Thần kinh vừa nãy còn đang lơ lửng của Vân Trần bị tiếng vấn an này lập tức kéo về, y khựng lại, lúc này mới chú ý trong phòng không biết từ khi nào đã có thêm hai người đang nhìn y cười mà không nói gì.
"Miễn lễ miễn lễ, đều là người một nhà cần gì câu nệ hư lễ."
Vân Tế híp mắt khoát tay ra hiệu đứng dậy, sau một thoáng kinh ngạc ngắn ngủi, thay vào đó là vẻ mặt "vốn nên như vậy". Y khoanh tay đi đi lại lại trước mặt hai người, vươn cổ thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn lên giường, cười đầy ẩn ý.
Y đối với sự dây dưa giữa hai người có thể nói là rõ như lòng bàn tay, thậm chí đảm nhận thân phận quân sư bà mối cũng không quá đáng.
Vân Trần và Sở Tôn Hành rõ ràng chưa làm gì, nhưng bị y nhìn chằm chằm như vậy lại bỗng nhiên thêm vài phần chột dạ, y nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, liền im lặng nhìn sang Tiêu Vị Trọc đang đứng bên cạnh như người ngoài cuộc.
Người sau nhướng mày hiểu ý, rất thức thời kéo Vân Tế ra sau lưng, ấn y ngồi xuống ghế, do dự một lát vẫn trầm giọng dặn dò: "Đảo Sương Hàn không nhiều vệ sĩ như trong cung, lần sau nhớ khóa cửa."
Vân Trần đỡ trán, coi như không nghe thấy: "Tiêu Tướng quân và hoàng huynh, quả nhiên không phải người một nhà không vào một nhà mà."
Vân Tế nghe vậy khá đắc ý cười cười, dường như rất hài lòng với lời đánh giá này.
Đều nói người trong cuộc u mê người ngoài cuộc tỉnh táo, nghĩ kỹ lại, y cũng coi như từ nhỏ đã kẹp giữa hai người này mà hao tâm tổn trí, hết chạy tới chạy lui khuyên nhủ. Lúc này thấy bọn họ cuối cùng cũng vượt qua gian nan thấy được ánh sáng, trong lòng tự nhiên vui mừng, trêu chọc vài câu rồi cũng mỉm cười không chọc ghẹo bọn họ nữa.
Đệ tử ngoài cửa gõ cửa, đúng giờ mang bữa sáng vào. Vì nhớ đến bữa tiệc trong miệng Nhung Sư, Nhung Ngưng Hương nhờ người đưa đồ ăn còn đặc biệt dặn dò không được để nhiều, cho nên giỏ tre lớn như vậy chỉ bày lác đác vài cái bánh bao trắng, trông thật là đạm bạc.
Trong số mấy người có mặt trừ Vân Tế là tính tình kiêu căng ra, những người còn lại đều là người nếm được sơn hào hải vị cũng nuốt trôi được rau dưa, bẻ bánh bao chấm muối dưa cũng ăn rất ngon lành.
Vân Tế ngồi xổm trên ghế, miệng tuy kêu la không ăn, nhưng thấy mọi người làm ngơ thậm chí không ai để ý đến mình, cũng ngoan ngoãn im lặng, giật lấy nửa cái bánh bao còn lại trong tay Tiêu Vị Trọc nhét vào miệng.
Miệng nhét đầy ắp cũng không thấy y rảnh rỗi, nhất định bắt Vân Trần kể cho mình nghe những chuyện cũ giữa y và Sở Tôn Hành.
Vân Trần bị y quấn lấy thật sự không chịu nổi, ý xấu nổi lên, dựa theo ấn tượng xem thoại bản tùy tiện bịa ra câu chuyện, nghe thoáng qua cũng ra trò phết.
Sở Tôn Hành thu dọn bát đũa trên bàn, thấy y làm vẻ nghiêm trang lừa Vân Tế xoay mòng mòng, không nhịn được lắc đầu cười khẽ hai tiếng. Tiêu Vị Trọc thấy bộ dạng ngốc nghếch của y cũng dở khóc dở cười, cảm thấy thật mất mặt, dứt khoát đề khí nhảy lên xà nhà đả tọa nhập định.
Trong tiếng cười nói vui vẻ đã qua mấy canh giờ, mặt trời giữa trưa chói chang treo trên không trung, Nhung Sư cũng đúng giờ sai người thông báo một tiếng, nói là tiệc đã chuẩn bị xong, mời mọi người cùng qua đó.
Trên danh nghĩa là yến tiệc, thực ra cũng chỉ đổi chỗ ăn cơm mà thôi. Trước mắt là một chiếc bàn tròn, trên đó bày đầy những món ăn quen thuộc trên đảo, không chuẩn bị đặc biệt cũng không lãng phí phô trương. Vị trí ngồi không phân tôn ti, chỗ nào trống thì ngồi vào đó, như một buổi tụ tập nhỏ thoải mái của bạn bè.
Không hề có quy củ gì, Vân Trần lại thích vô cùng.
Uyển Nhi vì phải dỗ Trạm An nên không rảnh, chỗ của hắn liền thuận thế trống ra. Nam Môn Tinh từ sau núi hái thuốc về vừa hay đi ngang qua cửa, Nhung Ngưng Hương nghĩ chỗ kia trống cũng là trống, liền gọi nàng vào ngồi cùng.
Vân Tế sáng sớm vốn đã ăn không nhiều, lúc này nhìn những món ăn trên bàn xèo xèo bốc dầu mỡ càng thêm thèm thuồng, nhưng không ai động đũa, y cũng chỉ đành nhịn.
Lúc này đã quá nửa khắc sau giờ Ngọ, nhưng Nhung Sư vẫn mặt mày nghiêm nghị như còn đang đợi ai đó. Vân Tế nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy bên cạnh Nam Môn Tinh còn trống một chỗ.
"Còn ai chưa đến vậy?" Y tò mò hỏi.
Nhung Sư liếc y một cái, sau đó dẫn ánh mắt y, hất cằm về phía tiếng bước chân cố ý nặng nề truyền đến từ ngoài cửa.
Vân Tế nghi hoặc quay đầu lại, đợi đến khi nhìn rõ mặt người đến, y lúc này mới bừng tỉnh, mơ hồ nhớ ra y còn có một vị đại hoàng huynh từ khi lên đảo vẫn chưa từng lộ diện.
Vân Túc chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Nam Môn Tinh, sau đó sai người rót cho mình một chén rượu, cũng không đứng dậy, cứ thế giơ tay lên, nói một tiếng xin lỗi tượng trưng: "Nhung trưởng lão, vừa nãy có việc chậm trễ một chút, thất lễ rồi."
Nhung Sư hiển nhiên không mấy thích hắn, ngay cả ánh mắt cũng không chia cho nửa cái, mặc kệ chén rượu giơ trên không trung, tự mình gật đầu ra hiệu mọi người động đũa.
Vân Túc ăn một quả bồ hòn, trên mặt cũng không lộ vẻ giận dữ, bình tĩnh nhướng mày cười khẽ, uống cạn chén rượu vẫn còn đang lắc lư trong tay.
"Hoàng huynh, sao mấy ngày nay ở trên đảo đều không thấy huynh vậy?" Vân Trần gắp mấy đũa thức ăn cho Sở Tôn Hành, vẻ như vô tình hỏi.
Vân Túc sắc mặt không đổi, cũng học theo giọng điệu của y nhàn nhạt đáp: "Ta không thích náo nhiệt, đảo chủ đã bế quan không ra, ta cả ngày lượn lờ trên đảo cũng vô ích, chi bằng ở trong phòng chép sách luyện võ còn thoải mái hơn."
"Hoàng huynh thật có hứng." Vân Trần im lặng gật đầu, cười trừ cho qua.
Theo câu hỏi mang ý tứ sâu xa này rơi xuống, trên bàn lập tức lại khôi phục vẻ im lặng. Mọi người đều mang trong lòng những suy nghĩ riêng, đều im lặng không nói gì, nhất thời trên bàn tiệc chỉ còn lại tiếng đũa gỗ khẽ chạm vào bát đĩa.
Sự xuất hiện của Vân Túc dường như đã khiến bữa tiệc này trở nên có chút không ra gì.
Nhung Sư cả đời coi trọng giờ giấc, giờ đây vừa đến đã giẫm hai chân lên thói quen mà người ta luôn coi trọng, hiển nhiên không nhận được sắc mặt tốt từ ông ta.
Nhưng sự chú ý của Vân Trần không bị thu hút bởi bầu không khí căng thẳng ngầm giữa hai người, mà là vượt qua nửa chiếc bàn tròn, rơi vào người Nam Môn Tinh.
Ngay từ khi trên bàn tiệc có thêm một chỗ trống, y đã biết người đến là Vân Túc, cho nên không quay đầu nhìn cùng mọi người.
Vị trí của Nam Môn Tinh ở ngay đối diện y, cũng chính vì vậy, y mới vô tình phát hiện ra sự vui mừng cố ý kìm nén trong đáy mắt nàng khi nhìn Vân Túc, thậm chí còn có thêm vài phần cảm xúc khó hiểu.
Chỉ là ánh sáng đó vụt qua rất nhanh, đợi đến khi y muốn nhìn kỹ lại một chút, nàng đã thu lại ánh mắt, vẻ mặt bình thản.
Vân Trần trực giác có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được vấn đề ở đâu, không tự chủ được mà nhìn sang nhiều hơn một chút.
Cùng lúc đó, Vân Tế thật sự không thể chịu đựng được bầu không khí kỳ lạ này, nghiến răng tìm đủ mọi cách bắt chuyện với mọi người, hết gắp thức ăn lại rót rượu, chạy còn nhanh hơn cả đệ tử đang hầu hạ bên cạnh.
Cũng không uổng công y khổ tâm như vậy, qua lại mấy lượt mọi người trên bàn cuối cùng cũng hoạt bát hơn không ít.
"Trần Nhi, ngẩn người gì vậy?" Y cầm bình rượu vỗ vỗ Vân Trần, thúc giục, "Mau lấy chén rượu lại đây, tay hoàng huynh sắp tê rồi."
Thấy Vân Trần không phản ứng, Sở Tôn Hành liền giúp y nhận lấy chén đưa qua, hạ giọng hỏi: "Sao vậy?"
"Không sao." Vân Trần do dự lắc đầu.
Sở Tôn Hành nhíu mày, nhìn theo hướng mắt y, Nam Môn Tinh đang cười nói với Nhung Ngưng Hương giới thiệu từng loại thảo dược hái được trong giỏ.
Hắn để ý một lát, thấy cử chỉ nàng không có gì khác thường, cũng không nghĩ nhiều nữa, trở tay gắp thêm mấy đũa thức ăn cho Vân Trần.
Mấy canh giờ trôi qua, bữa tiệc cũng gần tàn, bên ngoài bóng tối mịt mùng ập đến.
Ăn uống no say xong, Vân Túc uống cạn giọt rượu cuối cùng trong chén, nhìn quanh một lượt, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi: "Nhung trưởng lão chẳng phải nói đảo chủ hôm nay xuất quan sao, sao đến giờ vẫn chưa thấy mặt?"
Nhung Sư không nhanh không chậm đặt đũa xuống, không đáp mà hỏi ngược lại: "Đảo chủ xuất quan rồi thì nhất định phải ra gặp ngươi sao?"
"Đương nhiên là không phải." Vân Túc nghe ra giọng điệu không tốt của ông ta, khóe mắt hơi nhếch lên, không nói thêm gì.
Nhung Sư cũng coi như không có người này, rồi cười lớn ngoắc ngoắc ngón tay với Tiêu Vị Trọc, sai đệ tử mang thêm mấy bình rượu đến.
"Thằng nhóc khá lắm! Chúng ta lại nào!"
Tửu lượng ông ta cực tốt, có thể nói là ngàn chén không say, trên đảo gần như không tìm được ai có thể đấu rượu với ông ta. Vừa nãy ôm tâm tư thử một hai chén với vị tướng quân trẻ tuổi này, thấy người kia uống hết bốn năm bình mà sắc mặt vẫn như không có chuyện gì, không khỏi nổi hứng, nhất định kéo hắn so tài cao thấp.
Tiêu Vị Trọc cũng không hàm hồ, từ nhỏ ở cùng Vân Tế quen thói vô lễ rồi, hơi men xông lên càng trực tiếp khoác vai bá cổ Nhung Sư, xưng huynh gọi đệ. Kinh ngạc đến nỗi Nhung Ngưng Hương bên cạnh liên tục tặc lưỡi, vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm.
Vân Tế tất nhiên không hào phóng như hai người kia, uống theo vài chén rồi cảm thấy chán, muốn đi tìm Tứ hoàng đệ của y chơi, lại thấy y đang nắm tay Sở Tôn Hành, mỉm cười vẽ vời gì đó trên lòng bàn tay. Y trầm ngâm một lát, rất thức thời không quấy rầy, quấn lấy Nhung Trầm, người duy nhất rảnh rỗi trên sân, bảo hắn kể mấy chuyện thú vị trên đảo nghe xem.
Vân Trần lúc đó ra ngoài vội vàng, ngoài một chiếc áo lót ra chỉ khoác thêm một chiếc áo choàng, lúc này gió lạnh ập đến không khỏi tay chân lạnh cóng.
Sở Tôn Hành thăm dò mu bàn tay y, về phòng lấy lò sưởi tay ra đặt vào lòng y, người vừa chạm ghế, thắt lưng sau liền truyền đến một trận đau nhói, theo động tác hắn xoay người xem xét, một cục giấy vo tròn rơi xuống chân.
Hắn nhặt lên mở ra xem, trên đó viết tám chữ nhỏ xiêu xiêu vẹo vẹo——
Một người đến đây, quá giờ không đợi.
Rượu trên bàn tiệc này không biết được ủ từ thứ gì, thơm ngát ngọt dịu lại không ngấy, có chút giống rượu nếp dùng để dỗ trẻ con. Lúc mới uống không k*ch th*ch gì, hậu vị sau nửa khắc mới từ từ trào lên.
Vân Trần tham ăn, vừa gắp thức ăn vừa hết chén này đến chén khác. Sở Tôn Hành ban đầu còn chưa để ý, đợi đến khi hắn phản ứng lại thì hai bình rượu bên cạnh Vân Trần đều đã trống rỗng.
"Sao vậy?" Thấy hắn cứ cúi đầu không nói gì, Vân Trần ghé lại gần tò mò hỏi.
"Không sao." Sở Tôn Hành theo bản năng nhét cục giấy trong tay vào tay áo, chắn tầm mắt y, "Điện hạ, ta ra ngoài một lát, lát nữa sẽ về."
Mặt Vân Trần hơi ửng đỏ, đầu óc cũng không tỉnh táo lắm, không nghe rõ người trước mặt đang nói gì, chỉ theo bản năng gật đầu theo yêu cầu của hắn, nằm sấp trên bàn kéo tay hắn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Về sớm nhé."
"Được." Sở Tôn Hành bật cười đáp một tiếng, đắp áo choàng lên lưng y rồi mới quay người rời đi.
Trên cục giấy không tiết lộ địa điểm, chỉ khi hắn vừa ra khỏi cửa liền truyền đến mấy tiếng đá cuội va vào nhau từ nơi không xa, sau đó âm thanh dần dần xa đi, như cố ý dẫn đường cho hắn.
Vừa phân biệt tiếng động vừa tìm theo, trước mắt hắn liền xuất hiện một căn nhà nhỏ xây dựng rất có vẻ thư sinh. Ao nước bên cạnh đã sớm khô cạn, trên mái hiên mạng nhện giăng đầy, chuông gió treo trên đó cũng không lay động được tiếng nào, rõ ràng là đã lâu không có người ở.
Tiếng đá cuội va vào nhau đột ngột dừng lại sau khi hắn bước vào viện.
Cửa lớn của căn nhà bị người đẩy ra một nửa, Sở Tôn Hành vẻ mặt không đổi đẩy cửa bước vào, vừa đi vừa chú ý động tĩnh xung quanh.
"Đến rồi? Làm gì mà cẩn thận vậy?"
Trong nhà, một ông lão quay lưng về phía hắn đứng trước một bức họa cũ nát ố vàng, mặt người phụ nữ trên tranh đã hỏng gần hết, nhưng chỉ dựa vào nửa bên mặt còn lại cũng có thể thấy nhất định là một mỹ nhân. Giấy vẽ đã cũ nát hơi giòn, khẽ động một chút liền rơi xuống vụn giấy, rụng đầy đất.
"Chung Ly tiền bối." Sở Tôn Hành chắp tay, "Tiền bối tìm ta đến đây là có chuyện gì?"
Chung Ly Niên nghiêng đầu liếc hắn một cái, đưa tay v**t v* khuôn mặt người phụ nữ trong tranh, vẻ mặt dần nhuốm màu bi thương vô hạn, lại có vài phần hoài niệm thương xót.
Hồi lâu sau, lão mới vẫy tay ra hiệu Sở Tôn Hành ngồi xuống, hỏi: "Thanh Ngô của ngươi dùng có thuận tay không?"
Sở Tôn Hành không hiểu ra sao, giơ thanh kiếm trong tay lên, thật thà gật đầu: "Kiếm này rất tốt."
"Để lại cho ngươi đương nhiên đều là những thứ tốt đã được chọn lựa kỹ càng."
Cái gì gọi là để lại cho hắn?
Lời Chung Ly Niên nói nghe thật quen thuộc thân thiết, Sở Tôn Hành đột nhiên có chút bài xích cảm giác kỳ lạ này. Hắn đứng dậy, giọng nói bất giác lạnh đi, lặp lại câu hỏi: "Tiền bối tìm ta đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì?"
"Vô lễ." Chung Ly Niên liếc hắn một cái, chỉ vào người phụ nữ trong bức họa, "Chung Ly Uyển Uyển."
"Ai?" Sở Tôn Hành buột miệng hỏi.
Chung Ly Niên nhìn hắn hồi lâu, ánh mắt vẽ một vòng trên ngũ quan hắn, bình tĩnh nói: "Mẹ ngươi."
Thân thể Sở Tôn Hành đột nhiên cứng đờ.
Tiếng gọi này đến quá đột ngột, hai mươi mấy năm qua hắn chưa từng khắc sâu nó vào lòng, lúc này đột nhiên nghe thấy lại phải hồi lâu mới hiểu được ý nghĩa của hai chữ này.
"Mẹ... ta?" Hắn quay đầu nhìn về phía bức họa, theo bản năng thấp giọng lặp lại một lần.
Thấy người kia nhìn chằm chằm vào bức họa ngẩn người, Chung Ly Niên cũng không quấy rầy hắn. Ước chừng đợi có một chén trà, lão mới búng tay một cái gọi hắn hoàn hồn: "Chung Ly Uyển Uyển, mẹ ngươi."
Sở Tôn Hành nghe vậy lắc đầu, bất giác lùi lại nửa bước, vẻ mặt có chút bài xích: "Không quen."
"Ngươi vừa sinh ra Uyển Uyển liền chết, ngay cả một bức họa tử tế cũng không để lại, ngươi đương nhiên không quen." Chung Ly Niên lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ ném qua, thẳng thắn nói, "Trong cấm địa trên đảo có chén thánh, một chén là huyết mạch của cả gia tộc, trước đây lão phu bảo Nhung Sư thử công phu của ngươi cũng là để lấy máu."
"Uyển Uyển đi sớm, những trải nghiệm của ngươi những năm này lão phu cũng âm thầm sai người dò hỏi qua, là nàng hại ngươi." Chưa đợi Sở Tôn Hành trả lời, lão lại thở dài một tiếng, lúc này mới giống một ông lão bình thường, trong mắt đầy vẻ mệt mỏi, nhưng lời nói ra lại không thiếu phần thản nhiên, "Vu nữ tiền nhiệm trên đảo từng tính ra Uyển Uyển còn có một đứa con trai, lão phu những năm đầu cũng đích thân đến hoàng thành tìm kiếm, chỉ là cuối cùng vẫn không có tung tích. Đại hạn của lão phu sắp đến rồi, nếu chuyện này không có được một câu trả lời, sợ là chết cũng phải ôm hận, không thể nhắm mắt."
Lão nhìn Sở Tôn Hành: "Cũng may trời xanh đối xử với lão phu không tệ, lúc này ngươi lại tự mình tìm đến. Lão phu biết trong lòng ngươi trách cứ Uyển Uyển, nhưng bất kể ngươi có muốn nhận nàng là mẹ hay không, việc ngươi và huyết mạch Chung Ly gia hòa làm một đã là sự thật rồi."
Sở Tôn Hành bất giác nắm chặt trường kiếm trong tay, không kinh ngạc, cũng không có niềm vui đoàn tụ người thân thất lạc, mà chỉ thấy hoang mang vô định. Chấp nhận hay không đối với hắn mà nói không có nhiều ý nghĩa, dù sao Chung Ly Uyển Uyển đối với hắn cũng chỉ là một người lạ.
Là một người lạ mà giờ mới biết, mang danh nghĩa người thân.
Về phần trách cứ, hắn cũng chưa từng có ý này. Người phụ nữ trong tranh dù thật sự là mẹ hắn, đối với hắn cũng chỉ là một bóng hình hư ảo, hư ảo đến mức không nhìn rõ thật giả, ngay cả ý nghĩa của chữ "mẹ" hắn cũng muộn hơn người khác vài năm mới hiểu được. Đủ thứ như vậy, sao hắn lại đi trách một người chưa từng gặp mặt.
Nhưng hắn cũng không phải hoàn toàn không có chấp niệm đối với Chung Ly Uyển Uyển, từ nhỏ hắn đã muốn nhìn mặt mẹ mình một lần, ít nhất cũng có thể để lại chút ấn tượng trong lòng. Hắn cũng từng thừa lúc phủ Tướng quân canh gác không cẩn thận lén lút lẻn vào phòng ngủ của Sở lão Tướng quân lục lọi, cố gắng tìm dù chỉ một bức họa, nhưng mỗi lần đều thất vọng trở về.
Lâu dần, hắn cũng không còn nghĩ đến nữa, chỉ là chuyện này vẫn luôn như cái gai ở trong lòng, không đau không ngứa nhưng không thể xóa bỏ.
Hắn im lặng hồi lâu, lại không cam lòng nhìn thoáng qua nửa khuôn mặt còn lại trên bức họa, cuối cùng cũng chậm rãi dời mắt đi: "... Không phải nàng hại ta, là ta hại nàng."
Từ "Uyển nương" trong miệng Nhung Ngưng Hương cũng có thể biết nàng nhất định là một người dễ mến lại vô cùng dịu dàng, Chung Ly Niên võ công cao cường, trên đảo lại là một mảnh đất yên bình thanh tịnh hiếm có, nếu nàng không sinh ra hắn, cả đời này của nàng sao lại tiêu hương ngọc vẫn như vậy.
"Hồ đồ!" Chung Ly Niên không thích nghe những lời này, một chưởng đánh hắn trở lại ghế. Bụi dày tích tụ lâu năm trong phòng theo đó tán loạn ra, lão vung tay xua đi đám sương mù trước mặt, mắng thẳng mặt, "Liên quan gì đến ngươi? Cái vai ngươi rộng bao nhiêu mà chuyện gì cũng muốn vác lên người?"
Một chưởng kia của lão không hề nương tay, thật sự cách không đánh vào bụng dưới của Sở Tôn Hành.
Sở Tôn Hành hơi co người lại th* d*c một hơi, không để ý đến tiếng mắng của lão, hỏi: "Năm đó sao nàng không cầu cứu người trên đảo?"
Nhìn thái độ của người trên đảo đối với Chung Ly Uyển Uyển, không giống như sẽ làm ngơ.
Chung Ly Niên liếc hắn một cái, cố ý hỏi: "Ai?"
Sở Tôn Hành khựng lại, vẫn không gọi được tiếng "mẹ" kia, bèn nói: "Chung Ly Uyển Uyển."
Biết hắn nhất thời không hoàn hồn được, Chung Ly Niên cũng không ép hắn, kéo hắn đứng dậy rồi ngồi phịch xuống chỗ vừa được vạt áo hắn lau sạch: "Lão phu làm sao biết? Trên đảo chưa từng nhận được thư của nàng gửi đến."
Lời này chạm đến chuyện cũ mà lão không muốn nhắc đến nhất trong lòng, giọng lão dần thấp xuống, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài nhẹ đến mức không thể nghe thấy.
"Mẹ của Uyển Uyển chết sớm, lão phu bận rộn việc trên đảo cũng ít quan tâm đến nàng, ngay cả nàng rời đảo khi nào cũng không nhớ rõ nữa."
Giống như muốn nhớ lại những chuyện sắp quên kia một lần nữa, lão lẩm bẩm một mình, nói một hồi lại dừng lại suy nghĩ một lát.
"Lúc đó nàng cũng khoảng tuổi ngươi bây giờ, con gái con đứa cũng đều vào cái tuổi mới biết yêu. Lúc đó nàng quen làm nũng, cứ nhất định đòi lão phu giới thiệu cho nàng một lang quân như ý." Chung Ly Niên buồn cười lắc đầu, "Lão phu bị làm phiền đến đau đầu, đặc biệt dừng hết công việc trên đảo một ngày kéo hết những chàng trai trạc tuổi đến cho nàng xem một lượt. Chỉ là con bé kia mắt cao, nhất định không chọn ra được mấy người vừa mắt, vì vậy mà còn buồn bã một thời gian dài, gặp ai cũng nói mình muốn sống cô độc cả đời."
"Sau đó không quá hai ngày, cái lão già Lâu Thương kia liền đến đảo thu thập dược liệu, cũng không biết hắn vì sao còn mang theo một bức họa của một tên đàn ông. Kết quả nói khéo không khéo, bức họa đó lại vừa hay bị Uyển Uyển nhìn thấy." Chung Ly Niên nhắc đến chuyện này không khỏi giận dữ, "Cái tên trong bức họa cũng có vài phần giống ngươi, sợ là thằng cha không có mắt của ngươi kia rồi. Uyển Uyển liền bị người này câu mất hồn, nói gì cũng muốn cùng Lâu Thương rời đảo đi tìm hắn."
"Nàng từ khi sinh ra đã chưa từng rời khỏi đảo Sương Hàn, lão phu lo lắng cho an nguy của nàng đương nhiên là không đồng ý. Nhưng con bé này ngày thường bị chúng ta chiều hư rồi, lại thừa lúc lão phu không chú ý lén lút chạy ra ngoài, đợi đến khi hoàn hồn lại, đâu còn tìm thấy bóng dáng nàng đâu."
Lão càng nói càng kích động, mặt mày đỏ bừng, nhưng cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng, chuyện sau đó không nói nữa.
Sau khi Chung Ly Uyển Uyển rời đảo, ngay cả một bức thư cũng không gửi về, một lần ra đi, lại trở thành tiếc nuối cả đời.
Chung Ly Niên xoa xoa mi tâm, lấy từ trong chiếc tủ cũ nát sau lưng ra một chiếc chìa khóa ngọc ném cho Sở Tôn Hành vẫn còn đang ngẩn người trước mặt.
"Uyển Uyển để lại."
"Là gì vậy?" Sở Tôn Hành thổi bay lớp bụi bám trên bề mặt chiếc chìa khóa ngọc, quả nhiên ở đuôi chìa khóa thấy một chữ "Uyển".
Chung Ly Niên nghe thấy câu hỏi của hắn, vẻ mặt còn khó hiểu hơn cả hắn, thổi thổi râu nói: "Đồ của nàng lão phu làm sao mà biết?"
"Cũng may đại hạn của lão phu sắp đến, đợi đến ngày nào chán sống rồi thì xuống Diêm Vương điện tiện miệng hỏi nàng một tiếng, đến lúc đó tìm khe hở báo mộng cho ngươi, thế nào?"
"... Không cần, đa tạ tiền bối." Sở Tôn Hành không nói nên lời, nhận lấy đồ rồi quay người ra cửa.
"Đứng lại." Giọng Chung Ly Niên từ phía sau chậm rãi vang lên, mang theo ý trêu chọc nồng đậm: "Ngươi cứ thế đi sao? Cũng không chào hỏi ta một tiếng?"
Chung Ly Uyển Uyển, Chung Ly Niên, Sở Tôn Hành đương nhiên biết tiếng "chào hỏi" này của lão là có ý gì, chỉ là hắn vẫn còn có chút bài xích đối với mối quan hệ đột ngột giữa mấy người này, thấy vậy chân khựng lại, vẫn hướng về phía lão khẽ cúi người: "Đa tạ tiền bối."
Chung Ly Niên: "..."
"Thôi vậy!" Lão lắc đầu, cho rằng không nghe được lời hay ho gì từ miệng thằng nhóc này, cũng thu lại lời trêu ghẹo nghiêm mặt nói: "Đồ của Uyển Uyển xưa nay kỳ lạ cổ quái, lão phu cũng không biết, nhìn kỹ lại giống như chìa khóa của thứ gì đó. Ngươi tạm thời giữ lấy, biết đâu sau này có cơ hội dùng đến."
Sở Tôn Hành nắm chặt chiếc chìa khóa ngọc trong tay day day, sau đó im lặng đáp một tiếng, không quay đầu lại ra khỏi phòng.
Chung Ly Niên nhìn bóng lưng hắn biến mất ở cửa, lòng thầm bực bội, mấy người lên đảo là để xin Ức Thủy Thạch, đến lấy đồ của lão còn vô lễ như vậy.
Có lẽ càng nghĩ càng thấy khó chịu, lão lại lớn tiếng mắng một câu.
"Thằng nhóc hỗn xược!"
Ra ngoài mấy canh giờ, về nhà lại có thêm một người mẹ, ai cũng không thể trong thời gian ngắn tiêu hóa hết chuyện này. Sở Tôn Hành đầy bụng tâm sự, vốn muốn ra ngoài đi dạo trước, nhưng thoáng thấy trời đã tối, sợ Vân Trần còn đang đợi ở trưởng lão đường bèn vội vàng bước nhanh trở về.
Trưởng lão đường đến giờ giới nghiêm liền khóa cửa, lúc này không một bóng người. Hắn tiện tay chặn một đệ tử đi ngang qua hỏi một câu, mới biết Vân Trần không lâu trước vừa về phòng.
Nghe thấy y về rồi Sở Tôn Hành cũng yên tâm hơn không ít, nói một tiếng cảm ơn rồi cất bước trở về cửa phòng. Nhìn qua cửa sổ giấy dầu vào bên trong, trong phòng một mảnh tối đen, không thắp đèn.
"Điện hạ?"
Hắn đẩy cửa ra gọi một tiếng về phía xung quanh, vừa mò mẫm tìm đèn dầu trên tường, phía sau lại đột nhiên lóe lên một bóng người ôm lấy hắn. Ngay sau đó trên mí mắt truyền đến từng đợt ấm nóng, có người mạnh mẽ xoay người hắn lại, không nói lời nào đẩy hắn ngã xuống giường.
Sở Tôn Hành không phải không nhận ra có người đến gần, chỉ là người có thể khiến hắn không chút phòng bị xưa nay chỉ có một.
"Điện hạ?"
Hắn chạm vào người đang đè lên mình, vừa định hỏi y sao tối muộn còn chưa thắp đèn, chỉ là lời chưa ra khỏi miệng, Vân Trần đã có chút không kiên nhẫn khẽ tặc lưỡi một tiếng, dứt khoát cong khuỷu tay đang buông lỏng lại, cúi người vội vàng hôn lên môi hắn.
Y như không ngồi vững, thân hình lay động một chút, Sở Tôn Hành theo bản năng ôm chặt lấy y.
Nếu nói vừa nãy hắn còn kinh ngạc Vân Trần sao lại làm như vậy, thì đợi đến khi đầu lưỡi bị người kia khẽ cắn một cái hắn mới phản ứng lại——
Nhiệt độ cơ thể truyền đến từ dưới lòng bàn tay, lại nóng đến bất thường.
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 71: Men say khơi tình
10.0/10 từ 48 lượt.
