Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 67: Đi cùng ngươi


Thời tiết hiện tại ấm lên không ít, băng tuyết bên ngoài không chịu nổi ánh nắng dịu dàng cũng dần tan ra. Than củi trong nhà cháy âm ỉ, hơi lạnh không lọt vào được, chỉ còn lại sự ấm áp.


Sở Tôn Hành và Tiêu Vị Trọc mỗi người xách một giỏ tre vào nhà, vừa vào cửa liền thấy Vân Tế đang xoay vòng quanh Vân Trần, hết cúi người lại giơ tay, như muốn lật người kia xem xét khắp lượt mới chịu thôi.


"Hoàng huynh kiểm tra xong chưa?" Vân Trần buồn cười lên tiếng.


Vân Tế thả tay áo đang xắn lên, vui vẻ vỗ vai y: "Xong rồi! Trần Nhi của ta hoàn hảo không mất mát gì, vận khí cả đời của hoàng huynh xem như dùng hết vào việc này rồi."


"Ồ?" Vân Trần chống cằm, nhẹ nhàng hỏi một câu, "Sao ta nhớ hoàng huynh trước đây từng nói với ta, gặp được Vị Trọc là đã dùng hết vận khí cả đời rồi. Giờ lại vì ta mà còn phải dùng luôn cả vận số kiếp sau à?"


"..." Vân Tế nhất thời á khẩu không trả lời được, ho khan hai tiếng, lý không thắng mà vẫn khí thế mạnh miệng, "Bổn Điện hạ thích, Trần Nhi đừng quản!"


"Ngày nào cũng không ra thể thống gì, đâu giống một vị Điện hạ xuất thân hoàng gia chứ." Tiêu Vị Trọc từ phía sau chen vào một câu, mở giỏ tre trong tay ra, lấy một miếng bánh nhét vào miệng Vân Tế, chặn ngang lời nói lung tung chưa dứt của y, "Ăn của ngươi đi, đừng có làm loạn nữa."


Vân Tế không có chút uy h**p nào liếc xéo hắn một cái, miệng lẩm bẩm nói gì đó không nghe rõ.


Nhưng Tiêu Vị Trọc lại biết—



"Ngươi to gan, không được vô lễ với bản Điện hạ như vậy!"


Vân Trần nhìn hai người, mắt mày đều giấu ý cười, lắc đầu đi vòng mấy bước về phía Sở Tôn Hành. Nơi đây cách xa hoàng cung, cũng không cần để ý đến hình tượng quy củ, y dùng tay áo lau qua tay, trực tiếp nhón một miếng bánh đậu đỏ đưa vào miệng.


Mềm xốp ngọt ngào, giữa răng môi còn lưu lại hương thơm nhàn nhạt sau khi cắn vỡ hạt đậu, khác xa với những thứ y ăn ở trong cung.


Bánh chỉ nhỏ bằng ngón tay cái, trong suốt như thạch, bên trong không biết còn thêm thứ gì mà vừa dẻo vừa dính. Y vừa nãy thấy ngon nên không khỏi ăn thêm mấy miếng, giờ nghẹn ở cổ nuốt không trôi mà nhả cũng không xong.


"Điện hạ chậm thôi." Sở Tôn Hành hiếm khi thấy y tham ăn như vậy, giọng nói không nén được ý cười, đưa bát nước qua, giơ tay nhẹ nhàng vỗ lưng y cho xuôi.


Một bát nước xuống bụng, cảm giác nghẹn ứ ở cổ cuối cùng cũng tan đi không ít.


Y hắng giọng, cầm nửa miếng bánh đậu đỏ còn lại trong tay, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không nỡ bỏ xuống, dứt khoát nhét vào miệng nuốt cùng với nước.


Ngẩng đầu lên lại chạm phải ánh mắt chứa ý cười chưa kịp thu lại của Sở Tôn Hành, nhất thời mặt lộ vẻ ngượng ngùng, trở tay véo má hắn, giả vờ cảnh cáo: "Không được cười."


Sở Tôn Hành lấy một chiếc khăn tay lau đi vụn bánh còn dính trên khóe miệng y: "Điện hạ nếu thích, hôm khác ta tìm đầu bếp trên đảo học thử, về rồi làm cho Điện hạ."


Vân Trần nghe vậy trước tiên theo phản xạ có điều kiện gật đầu, sau đó nhớ lại những món ăn có mùi vị y hệt mà hắn làm trên thuyền trước đây, lại che miệng cười khẽ.



"Lời này ta nhớ kỹ rồi, nếu nuốt lời về sẽ bị phạt đấy."


Sở Tôn Hành mặc y véo mặt mình lắc qua lắc lại, mỉm cười đáp một tiếng: "Tất nhiên sẽ không thất hứa."


Ngoài nhà, Nhung Ngưng Hương gọi một đám đệ tử đang không ngừng nghỉ chuyển đồ về phía bên này.


Vân Trần nghe thấy động tĩnh, buông mặt Sở Tôn Hành ra thò đầu nhìn, vừa hay chạm mặt nàng.


"Vân công tử, may mà các ngươi vẫn chưa nghỉ ngơi." Chưa đợi y mở miệng, Nhung Ngưng Hương đã nhanh chân nói trước, "Đảo đã lâu không có người ngoài đến, chăn đệm trong phòng này chắc là đã có mùi mốc rồi, ta nhờ người lấy chút đồ mới đến cho các ngươi."


Lời nàng vừa dứt, đệ tử phía sau đã rất có mắt nhanh chóng thay đổi chăn đệm đang ôm trên tay lên giường. Mấy người động tác nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã thu dọn xong xuôi rồi lui ra khỏi phòng.


"Đa tạ Nhung cô nương." Vân Trần nói lời cảm ơn.


Nhung Ngưng Hương khoát tay: "Chuyện nhỏ thôi mà, có gì mà phải cảm ơn."


Trong tay nàng còn xách một chiếc thùng gỗ, chất lỏng bên trong sền sệt màu xanh, theo động tác của nàng đang khẽ lắc lư, trông khá buồn nôn.


Vân Tế từ phía sau thò đầu ra, tò mò hỏi: "Ngươi cầm cái gì vậy?"



"Trên đảo còn có cây cầu nguyện sao?"


"Tất nhiên." Nhung Ngưng Hương như nghe thấy chuyện gì thú vị, thấy y không biết liền giải thích, "Cây cầu nguyện chính là tiết mục quan trọng cuối cùng của lễ tế đó."


Đây là tục lệ lâu đời trên đảo, người ngoài không biết cũng phải. Thấy trên mặt ai cũng mang vẻ hiếu kỳ, thời gian hãy còn sớm, nàng liền ngồi xuống kể sơ lược cho mọi người nghe.


"Cây cầu nguyện này từ khi ta sinh ra đã có rồi, hơn nữa quanh năm đều cành lá xum xuê không hề héo úa. A ca từng nói với ta cây này rất linh thiêng, những thẻ cầu nguyện treo lên mười phần thì tám chín phần đều có thể xin được điều tốt lành."


"Mỗi người dân trên đảo một năm chỉ được treo một thẻ cầu nguyện lên cây, một là để cầu may, hai là tham gia lễ tế này." Nhung Ngưng Hương nói, "Đảo Sương Hàn tinh thông cổ độc, cũng am hiểu sâu sắc quẻ tượng, đến cuối lễ tế thường sẽ có vu nữ trên đảo tùy ý chọn ra hai người, giúp họ bói một quẻ, vừa là cầu bình an, cũng là chắn tai họa."


Sở Tôn Hành nghe thấy lời này trong lòng khẽ động, chợt hỏi: "Người ngoài có thể treo thẻ lên cây không?"


Vân Trần khẽ nhướng mày, bất ngờ y lại có hứng thú với chuyện này: "A Hành muốn đi?"


Sở Tôn Hành gật đầu.


Nhung Ngưng Hương đang lo một mình đi qua đó cô đơn, thấy vậy dứt khoát đứng dậy vỗ tay một cái: "Tất nhiên là ai cũng có thể treo thẻ, ngươi nếu muốn đi thì đi cùng ta qua đó đi."


"Điện hạ có muốn đi cùng không?" Sở Tôn Hành quay đầu hỏi.



Vân Trần mỉm cười đáp một tiếng, người này rất ít khi chủ động muốn cái gì, hiếm hoi một lần, y sao có thể từ chối.


"Đi cùng ngươi là được."


Vân Tế vốn cũng muốn đi cùng, nhưng khổ nỗi mấy ngày nay ngủ không yên giấc, tinh thần khó tránh khỏi uể oải, bị Tiêu Đại Tướng quân cưỡng ép đắp chăn ngủ bù một giấc, toàn thân mềm nhũn, không có sức phản kháng.


Cây cầu nguyện nằm ở một nơi cực kỳ trống trải ở nửa bên đảo phía tây, còn lớn hơn trong tưởng tượng của hai người.


Cành cây cao vút tận mây xanh, nhìn không thấy đỉnh, thân cây to lớn còn được buộc ba vòng bùa chú độc đáo của đảo.


Nhung Ngưng Hương lấy ra hai thẻ trống từ ngăn tối dưới gốc cây, đưa một cây bút cho hai người tự viết, sau đó xách thùng gỗ tưới phân vòng quanh gốc cây.


Đi đi lại lại khoảng bốn năm lượt, thấy trong thùng phân bón vẫn còn một nửa, bèn dứt khoát chào hai người một tiếng, chạy lon ton về phía ruộng nương.


Phân bón này là thứ tốt được đặc biệt điều chế trên đảo, không thể lãng phí được.


Sở Tôn Hành đợi nàng chạy xa rồi, cầm bút viết lên thẻ, dường như đã sớm nghĩ xong sẽ viết gì. Chẳng mấy chốc, trên thẻ đã có thêm mấy nét mực rồng bay phượng múa.


Vân Trần hong khô thẻ đã viết xong trong tay, úp ngược xuống đầu gối, chống đầu nhìn người bên cạnh, chậm rãi cong môi cười: "Hiện tại không có người ngoài nữa, A Hành lúc này có thể nói cho ta biết, bảo ta ra đây là vì chuyện gì không?"


Sở Tôn Hành nghe vậy hơi giật mình: "Điện hạ sao biết ta có chuyện?"


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 67: Đi cùng ngươi
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...