Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 66: Tỉ thí một phen


Bầu không khí trong trưởng lão đường khác hẳn vẻ ấm áp hòa thuận bên ngoài, ba vị lão giả ngồi ở vị trí chính giữa trông đều đã ngoài bát tuần, tay cầm gậy đầu hồ ly, vẻ mặt nghiêm nghị nhìn hai người bước vào.


"A gia!" Nhung Ngưng Hương chạy lon ton tới, khoác tay một vị lão giả có hình xăm hồ ly trên cổ, thân mật lắc lắc tay, "Con dẫn người đến cho a gia rồi, nhanh đi, không để a gia đợi lâu đâu!"


Bầu không khí trầm ngưng bao trùm trong sảnh theo tiếng gọi lớn này lập tức tan biến, lão giả vừa nãy còn không cười giờ vẻ mặt dần giãn ra: "Chuyện con làm a gia tự nhiên yên tâm."


Lời vừa dứt, ông ta lại dời mắt sang hai người đang đứng trước mặt, xem xét một lát rồi bảo Nhung Ngưng Hương: "A gia còn vài vấn đề muốn hỏi bọn họ, con đi cùng a ca đến hầm rượu sau núi lấy rượu ra trước đi, kẻo lát nữa lỡ mất giờ."


"Mấy vò rượu thôi mà, a ca là đàn ông đâu phải không vác nổi, cần gì con cũng phải đi." Nhung Ngưng Hương không chịu, kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống không nhúc nhích, "A gia đừng đuổi con đi, đâu phải muốn hỏi chuyện gì mờ ám đâu."


"Không biết lớn nhỏ!" Chưa đợi lão giả trước mặt nói gì, sau lưng nàng đã truyền đến một tiếng cười trách mắng, "Nhị trưởng lão chiều hư con bé này rồi, chút quy củ cũng không hiểu, sao lại nói chuyện với trưởng bối như vậy."


Nhung Ngưng Hương biết ông đùa nên cũng không sợ, tranh nhau ngươi một câu ta một câu đấu khẩu.


Trẻ không ra trẻ, già không ra già, Nhung Sư chỉ đành bất đắc dĩ thở dài. Nhàn nhạt liếc mắt ra hiệu bọn họ im lặng, sau đó mới lên tiếng hỏi Vân Trần: "Ngươi nếu đã đi cùng đám người lên đảo mấy ngày trước, chắc hẳn cũng là những người đến tìm đảo chủ. Đảo chủ mấy ngày nay bế quan không gặp ai, các ngươi nếu đợi được thì đợi, nếu đợi không được thì mau chóng đi đi—"


Ông ngừng lời một chút, sau đó sắc mặt nghiêm lại, lạnh giọng nói: "Đừng có giở trò tự rước họa vào thân trên đảo."


Vân Trần vô cớ bị chụp một cái mũ, khẽ nhướng mày, vẫn gật đầu đáp một tiếng.


Không biết có phải ảo giác của y không, hắn luôn cảm thấy giọng điệu của Nhung Sư không những không thân thiện, dường như còn ẩn chứa chút ghét bỏ.


"A gia!" Nhung Ngưng Hương buồn bã gọi ông một tiếng, thấy người kia không để ý phất tay áo quay đi, liền tự mình quyết định, "Con dẫn bọn họ về thiên điện nghỉ ngơi một lát trước."


Nói xong, nàng nháy mắt ra hiệu với hai người, làm khẩu hình bảo bọn họ mau ra ngoài.



Vân Trần đảo mắt nhìn những người có vẻ mặt khác nhau trong sảnh một vòng, nhấc chân đi theo ra ngoài. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không khỏi khó hiểu, đổi giọng hỏi: "Chúng ta có chỗ nào đắc tội với Nhung trưởng lão sao?"


"Chuyện này không liên quan đến các ngươi, công tử đi bên này." Nhung Ngưng Hương dẫn bọn họ đi qua một hành lang dài, đẩy cửa một gian phòng trống, đuổi hai người vào trong, "A gia là người đúng đầu trong ba trưởng lão trên đảo, cả đời chỉ lấy đảo Sương Hàn làm chủ, cùng đảo gánh chịu không ít gian truân. Người trên đảo đều kính trọng ông ấy, ngay cả a ca ta cũng không dám nói đùa với ông ấy, chỉ có ta là không sợ ông ấy thôi."


Nàng rót một chén trà uống cạn mấy ngụm, nghỉ một lát rồi nói tiếp: "Tính tình a gia thực ra không tệ đâu, ông ấy luôn rất hiền hòa, chỉ là không thích người ngoài thôi."


"Vì sao?" Vân Trần không nghĩ kỹ nguyên do, buột miệng hỏi.


Nhung Ngưng Hương thất thần khẽ thở dài, lắc đầu nhỏ giọng nói: "Bởi vì cha mẹ ta đều chết dưới tay người ngoài."


Tay Vân Trần khựng lại, khi mở miệng lần nữa trên mặt mang thêm vài phần áy náy: "Xin lỗi."


"Không sao đâu, lúc bọn họ chết ta còn chưa dứt sữa, sớm đã không còn ấn tượng gì rồi." Nhung Ngưng Hương nói, "A gia vẫn luôn không chịu nói với ta chuyện của cha mẹ, những chuyện này đều là sau này a ca ta kể cho ta nghe. Nhưng năm đó hắn cũng chỉ hai ba tuổi, không nhớ được gì, chỉ nói là có người ngoài xông vào đảo gây chuyện, cha mẹ vì an nguy của đảo mà đồng quy vu tận với bọn họ."


"Đây là một, còn nữa là vị huynh trưởng của ngươi trước đây thẳng thắn quá, nói năng chẳng kiêng dè, đã chọc giận a gia một lần rồi. Vừa rồi ta cố ý không chịu đi, lại còn xông tới làm ông ấy vui, chính là nghĩ để ông ấy bớt giận lây sang các ngươi."


Trước mắt Vân Trần gần như lập tức hiện ra bộ dạng cậy sủng mà kiêu của Vân Tế, y ngượng ngùng cong môi cười khẽ, rồi sắc mặt lại có chút ngưng trọng.


Nhung Ngưng Hương vẫn luyên thuyên nói gì đó, nhưng y không còn tâm trí nghe nữa.


Trong đầu hồi tưởng lại những lời nàng vừa nói, không khỏi nhíu mày. Một hòn đảo gần như cách biệt với thế giới, lại có gì đáng để người khác dốc sức đến giết chóc cướp đoạt?


Y cụp mắt nghĩ nghĩ, chợt cảm thấy có gì đó bị phơi bày ra, quay đầu nhìn Sở Tôn Hành, hai người đều nhìn thấy ý nghĩ giống nhau trong mắt đối phương.


Ức Thủy Thạch.


Mục đích chuyến đi của họ chính là Ức Thủy Thạch, bắt đầu từ quẻ tượng của Chử Sư Di, đến Ức Thủy Thạch, rồi đến quyển trục vị trí đảo Sương Hàn... Mọi thứ trong đó đều liên kết thành một đường thẳng. Nếu bỏ qua cơn bão trên biển kia, chuyến đi này của họ có thể nói là thuận buồm xuôi gió, liền mạch không một kẽ hở.



"A Hương sư tỷ."


Tiếng then cửa vang lên ba tiếng, kéo suy nghĩ đang bay xa của Vân Trần trở về.


Một cô gái ăn mặc như đệ tử thông báo một tiếng vào bên trong, thấy mọi người đều có mặt thì gật đầu ra ngoài, rồi Nhung Sư chắp tay sau lưng bước vào.


Nhung Ngưng Hương tưởng ông ta đến gây khó dễ cho hai người Vân Trần, vội vàng chắn trước mặt: "A gia sao lại đến đây?"


"A gia trong mắt con là người ngang ngược không nói lý sao?" Nhung Sư nào không biết tâm tư của nàng, qua loa đáp một câu, sau đó đi thẳng mấy bước dừng lại trước mặt Sở Tôn Hành, không hiểu sao mang theo vài phần ý ra lệnh, "Tiểu tử, ngươi có bằng lòng để ta thử công phu của ngươi không?"


Hành động này khó hiểu, Sở Tôn Hành không biết ông ta có ý gì, ngẩn người một lát rồi vẫn hơi cúi người đáp: "Trưởng lão chỉ giáo."


Nhung Sư thấy vậy quay người đi về phía hậu viện, giơ tay bảo hắn đi theo. Vân Trần trong lòng không yên, đương nhiên không thể đứng yên tại chỗ, thế là cũng đi theo.


Hậu viện chẳng qua chỉ lớn bằng lòng bàn tay, căn bản không đủ không gian để thi triển chiêu thức. Nhung Sư tùy ý dùng mũi chân khều hai cây gậy gỗ, ném một cây đến trước mặt Sở Tôn Hành: "Ngươi ra tay trước đi."


Sở Tôn Hành tung hứng cây gậy gỗ trong tay, nghe vậy cũng không từ chối, lập tức xông lên. Tốc độ của hắn nhanh đến kinh người, nhưng Nhung Sư cũng không phải hạng tầm thường, chắp tay sau lưng bình tĩnh bất động tại chỗ, rất có vài phần nhẹ nhàng của người ngoài cuộc.


Chỉ đợi gậy gỗ đến gần vị trí trước mắt vài tấc, chân ông ta mới khẽ động, còn chưa đợi mọi người nhìn rõ hành tung, người đã vòng ra sau lưng Sở Tôn Hành, giơ gậy gỗ lên dồn sức đánh mạnh vào vai gáy hắn.


Sở Tôn Hành nghe thấy tiếng gió phía sau khác thường, cổ tay nhanh chóng chống xuống đất xoay người, hiểm hóc tránh được một gậy.


Trong mắt Nhung Sư thoáng hiện vài phần tán thưởng, ông ta sống đến tuổi này, số người trẻ tuổi có thể đỡ được một chiêu của ông ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, thấy vậy liền không nương tay nữa, chiêu thức trong tay liên tục xuất ra, càng lúc càng hiểm ác.


Bắp tay trái truyền đến một cơn đau nhói nhỏ, dường như bị vật gì đó rạch một đường, nhưng Sở Tôn Hành không để ý.


Hai người giao chiến thoạt nhìn là Nhung Sư từng bước ép sát, thực ra người tinh mắt đều hiểu rõ, là ông ta thu hết chiêu thức của Sở Tôn Hành vào mắt, dùng hóa giải thuận thế tấn công, dẫn dụ hắn từng chút một rơi vào cái bẫy đã giăng sẵn.



Sở Tôn Hành ban đầu không phát hiện ra vấn đề, nhưng càng về sau càng cảm thấy khó chống đỡ, trong lòng cũng hiểu rõ. Khổ nỗi nội lực toàn thân bị Nhung Sư dẫn dắt không thể tự mình khống chế, chỉ có thể khi ông ta đánh một chưởng xuống mặt mình thì nghiêng người dùng vai sau đỡ một kích, lảo đảo về phía trước mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững.


"A Hành!" Vân Trần kinh hãi, vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.


"Không sao." Sở Tôn Hành khẽ th* d*c mấy tiếng, vỗ vỗ tay y an ủi. Đợi nội lực đang cuộn trào trong cơ thể bình tĩnh lại, hắn mới chắp tay với Nhung Sư: "Đa tạ trưởng lão nương tay."


Nhung Sư vừa nãy ra tay chưa đến ba phần lực, nếu không cố ý thu tay lại, hắn e rằng còn phải chịu thêm không ít nội thương.


"Ta vốn không có ý làm ngươi bị thương, tất nhiên sẽ không dùng toàn lực." Nhung Sư ném cây gậy gỗ sang một bên, trên mặt hiếm khi có chút ý cười, "Một là thằng nhóc họ Tiêu mấy ngày trước, một là ngươi, hai đứa công phu đều không tệ, vượt ngoài dự liệu của ta."


Sở Tôn Hành gật đầu đáp một tiếng, thấy ánh mắt ông ta dừng trên người Vân Trần, giữa lông mày vô hình nhíu lại, bước ngang nửa bước chắn trước mặt y: "Điện hạ bị cảm lạnh thân thể vẫn chưa khỏe, tạm thời không nên động võ."


Nội lực trong cơ thể hắn vừa nãy bị Nhung Sư làm rối loạn, lúc này dù đã bình ổn nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu, hắn đương nhiên không muốn Vân Trần phải chịu khổ nữa.


Nhung Sư thấy bộ dạng che chở của hắn như vậy không khỏi ngạc nhiên, công phu của Vân Trần ông ta liếc mắt một cái liền biết không thấp, chỉ thử một hai chiêu thôi, sao đến nỗi như vậy chứ.


Nhưng thấy thái độ Sở Tôn Hành không hề nhượng bộ, ông ta cũng không nói thêm gì, nặng nề thở dài một tiếng: "Bốn người, ba người tạm được, thêm một kẻ vô dụng."


Vô dụng?


Vân Trần nhất thời không phản ứng kịp, vừa định lên tiếng hỏi, lại bị một tiếng la hét ngoài cửa chặn lại.


Vân Tế biết tin Vân Trần lên đảo, bữa sáng còn chưa kịp ăn miếng nào đã vội vàng kéo Tiêu Vị Trọc chạy tới, vừa vào cửa đúng lúc nghe rõ mồn một câu nói kia.


Nhung Sư không chỉ đích danh, nhưng y lại hiểu rõ.


"Ngươi nói ai vô dụng hả!" Vân Tế đẩy mạnh cửa ra, giận dữ nói.



Ngoài cửa vang lên mấy tiếng động không hợp thời, Nhung Sư làm như không có chuyện gì quay đầu nhìn một cái, dù sao mục đích chuyến đi này của ông ta đã đạt được, liền dẫn Nhung Ngưng Hương ra khỏi phòng.


Bọn họ vừa đi, bốn người trong phòng lập tức im lặng không nói gì.


Đợi khoảng một lúc lâu, Vân Tế mới từ từ đỏ hoe mắt. Vẻ mạnh mẽ gượng gạo che giấu nỗi sợ hãi khó tả, y tiến lên nắm lấy tay Vân Trần, có chút run rẩy: "Trần Nhi, may mà đệ không sao, thật sự dọa chết hoàng huynh rồi."


Tiêu Vị Trọc xoa xoa gáy y, mấy ngày Vân Trần mất tích, y tuy luôn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, dường như như vậy có thể khiến lòng mình thêm chút tự tin. Nhưng mỗi đêm lại luôn thức đến sáng, nhắm mắt lại liền nhớ đến cảnh Vân Trần rơi xuống biển trên thuyền, dù có ngủ say cũng chỉ gặp ác mộng.


"Không sao rồi, ta chẳng phải đang đứng trước mặt hoàng huynh đây sao." Vân Trần cười an ủi, kể lại chuyện bọn họ suýt lạc vào hoang đảo.


Vân Tế cũng ngại mình sụt sùi nước mắt nước mũi quá mất mặt, muốn đi lại muốn nghe, liền kéo tay áo Tiêu Vị Trọc lau mặt, tiện miệng sai hắn đi mang điểm tâm y sáng nay chưa kịp ăn đến.


Tiêu Đại Tướng quân quen thói gật đầu ra cửa.


Nghĩ đến Vân Trần mấy ngày nay cũng chưa ăn uống gì tử tế, Sở Tôn Hành rót cho y một chén nước đưa qua, sau đó cũng đi theo Tiêu Vị Trọc rời đi.


Bên một cái ao sau núi, Nhung Sư dừng lại bên bụi cây thấp, đợi khoảng nửa chén trà mới thấy người kia đến. Người đến bước chân nhanh nhẹn, khinh công lướt qua lá cây vậy mà không làm lá lay động dù chỉ một chút.


Hắn đáp xuống trước mặt Nhung Sư, mở miệng liền hỏi: "Thế nào?"


Nhung Sư ném một chiếc bình sứ trong tay qua: "Lấy máu cho ngươi rồi."


Người kia lắc lắc chiếc bình sứ trong tay, rồi không vui nói: "Một giọt là đủ rồi, ngươi lấy nhiều như vậy làm gì?"


"Lấy hắn nhiều chút thì có sao đâu." Nhung Sư cười nói, "Vốn định giúp ngươi lấy một giọt máu là xong, ai ngờ thằng nhóc kia công phu không tệ, qua mấy chục chiêu vậy mà vẫn không bại trận, nhất thời nổi hứng liền thử thêm một lúc."


"Ngươi có làm hắn bị thương không?"


"Ta nếu muốn làm hắn bị thương thì không chỉ có chút máu này đâu." Nhung Sư bực bội nói, "Còn không mau mang máu này đến cấm địa thử xem, qua nửa canh giờ là không kiểm tra ra được đâu. Nếu thật sự có phản ứng, cũng coi như giải quyết một mối lo trong lòng ngươi."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 66: Tỉ thí một phen
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...