Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 5: Nửa ngày nhàn rỗi


"Đứng yên đấy."


Vân Trần dừng lại trước mặt hắn, duỗi hai ngón tay ấn nhẹ khắp người hắn. Vẻ mặt Sở Tôn Hành không có gì khác thường, nhưng Vân Trần rõ ràng cảm nhận được khi ấn đến hai bên eo và vai trái, thân thể dưới ngón tay y không tự chủ được mà khẽ run lên một hồi.


Lòng Vân Trần thắt lại, vươn tay muốn tháo đai lưng hắn, Sở Tôn Hành nắm chặt cổ tay y, cứng ngắc nói: "Điện hạ làm gì vậy?"


"Tự cởi ra." Vân Trần ấn hắn xuống giường, "Bằng không mấy ngày tới đừng nói chuyện với ta nữa."


Thấy hắn mãi không động đậy, Vân Trần cũng hết kiên nhẫn dây dưa với hắn, dứt khoát tự mình xé áo hắn, dù sao hắn cũng không dám động tay với mình.


Bên hông và vai trái, đập vào mắt là mấy vòng vải trắng quấn dày cộp, nhưng dù vậy cũng không ngăn được máu tươi rỉ ra dày đặc bên trên. Vân Trần chỉ cảm thấy màu đỏ này chói mắt đến lạ, sai tiểu nhị lấy chút thuốc và vải băng lên rồi lạnh mặt băng bó cho hắn.


Vết thương trước đó đã được bôi thuốc một lần, tuy khá dài, nhưng may mắn không sâu cũng không độc, chỉ là nhìn hơi đáng sợ, dưỡng hai ngày là không có gì đáng ngại.


Lòng Vân Trần khẽ thở phào nhẹ nhõm, xuống tay cũng không dám quá mạnh sợ làm đau hắn: "Sở Tôn Hành, cố ý giấu giếm, ngươi có biết tội không?"


"Thuộc hạ biết sai."


Sở Tôn Hành nói xong liền muốn ngồi dậy tạ tội, bị Vân Trần dùng lực ấn mạnh trở lại giường: "Cho ngươi đứng dậy chưa? Đã biết sai, phạt ngươi tối nay không được ăn cơm."


"...Tuân mệnh."


Nhưng "ăn cơm" trong lời Tứ Điện hạ, thì đúng là chỉ có cơm.


Đến bữa tối, Sở Tôn Hành nhìn đống thức ăn cao hơn nửa bát trước mặt, trong lòng có chút dở khóc dở cười.


Vân Trần chậm rãi ung dung ăn no bụng, phủi phủi bụi trên chiếc chăn dưới góc tường rồi mang lên giường, giọng điệu không cho cãi lại: "Mấy ngày này ngủ trên giường."


Tay Sở Tôn Hành khựng lại, vội vàng đứng dậy nói: "Điện hạ không ổn."


"Không có gì để thương lượng, phòng ở khách đ**m đầy rồi." Vân Trần lạnh nhạt liếc hắn một cái, tay vẫn không ngừng động tác, "Ngươi không muốn thì ta cũng không ép. Cùng lắm thì ta cứ ở đây với ngươi, dù sao cảnh đêm Nam Thủy này cũng mới lạ, ngắm vài đêm cũng không sao."


Y cởi giày tất ngồi xếp bằng trên giường, hất cằm về phía đồ ăn còn lại trên bàn: "Đi ăn hết chỗ thức ăn trong bát đi, khoảng thời gian này A Hành cứ nghĩ xem đề nghị cùng ta thưởng ngoạn cảnh đêm vừa rồi thế nào."



Sở Tôn Hành ngồi trở lại chỗ, im lặng gắp thức ăn vào miệng, do dự hồi lâu vẫn cởi áo ngoài rồi nằm sát mép giường. Vân Trần kéo chăn lôi hắn vào trong một đoạn, hỏi: "Lạnh không?"


Sở Tôn Hành có chút khó hiểu, thật thà nói: "Không lạnh."


"Vậy sao ngươi cứ cứng đờ ra vậy?" Vân Trần tinh nghịch cười, khẽ thổi hơi vào tai hắn, "A Hành nếu thấy lạnh, vậy ta đắp thêm chăn của ta lên cho ngươi có được không?"


Vừa nói y vừa vén nửa chăn đắp sang, Sở Tôn Hành thấy vậy vội thả lỏng người, đẩy tay Vân Trần, bất đắc dĩ nói: "Điện hạ, ngủ đi."


Vân Trần tránh vết thương giúp hắn vén lại góc chăn, nhìn vành tai hơi ửng đỏ của hắn cũng không trêu hắn nữa, chậm rãi hỏi: "Bị thương thế nào?"


"Vừa nãy đã nói cửa ngầm bên trong còn một nhánh đường ẩn, đường thông đến đường ẩn nhìn thì trống trải nhưng lại giấu đầy cơ quan ám khí." Sở Tôn Hành nói, "Thuộc hạ trước đó không ngờ tới, tránh không kịp nên bị vài chiếc phi tiêu sượt qua, thật sự không sao."


"Mỗi cửa ngầm đều có cơ quan sao?"


"Ba cái thuộc hạ đã thăm dò đều có, những cái khác chắc cũng vậy."


"A Hành." Vân Trần đột nhiên nghĩ đến gì đó, huých khuỷu tay hắn, "Ngươi nói trong cửa ngầm có lẽ nào là những người mất tích mà bà Ngô nói không?"


"Không thể." Sở Tôn Hành chắc chắn nói, "Thuộc hạ áp tai vào cửa đường ẩn nghe rất lâu, bên trong không có tiếng động và giãy dụa, cũng không có mùi tanh hôi mục nát."


Vân Trần thở dài: "Cũng phải, Liêu Thu thật sự không cần vì mười mấy người mà rầm rộ đào một loạt cửa ngầm."


Nhưng nếu bên trong không phải là người, vậy thì là cái gì? Chẳng lẽ chỉ là chút bạc vụn tham ô được thôi sao?


Đáy mắt Vân Trần hơi trầm xuống, bên trong cửa ngầm chắc chắn có ẩn tình, huyện Nam Thủy này e là thật sự không phải cảnh dân vui quan hòa như vẻ bề ngoài, còn cần phải tìm cơ hội điều tra lại một phen.


Sở Tôn Hành phẩy tay dập tắt ngọn nến: "Điện hạ ngủ sớm đi, nếu thật sự lo lắng chuyện này, thuộc hạ ngày mai lại đi xem."


"Không được tự mình hành động."


Vân Trần dặn dò một câu, rồi dịch người sát lại bên cạnh hắn, nhắm mắt không nói nữa.


Người mà mình thầm thương trộm nhớ bao năm nằm ngay bên cạnh, Sở Tôn Hành đương nhiên không có lòng dạ nào để ngủ, nhưng cũng sợ động đậy làm y tỉnh giấc. Bàn tay giơ lên giữa không trung do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn thu về, mở mắt nhìn trần nhà ngẩn ngơ cả đêm.


Vân Trần trong giấc ngủ cũng không yên ổn, tay nắm chặt vạt áo lót của Sở Tôn Hành, thỉnh thoảng lại kéo một cái, như sợ hắn chạy mất.



Bên ngoài ánh bình minh hơi ló dạng, ánh vàng ấm áp xuyên qua mép cửa sổ chiếu lên bàn. Lúc này đường phố vẫn còn vắng vẻ lạnh lẽo, các chủ cửa hàng cũng không muốn mở cửa quá sớm, an tâm tận hưởng sự uể oải độc đáo của mùa đông trên giường.


Sở Tôn Hành khẽ nghiêng người, thăm dò khẽ gọi hai tiếng "Điện hạ", thấy Vân Trần không phản ứng, do dự hồi lâu mới cẩn thận vươn tay v**t v* mặt y.


Làn da dưới lòng bàn tay ấm nóng, nóng đến nỗi khiến lòng hắn có chút sợ hãi, hắn chậm rãi cúi xuống đặt môi lên mu bàn tay y, làm một việc duy nhất vượt quá giới hạn trong suốt bao năm qua.


Vân Trần thực ra tỉnh sớm hơn hắn nửa khắc, cảm nhận được động tác của hắn, trong đáy mắt đột nhiên nóng lên, đợi đến khi Sở Tôn Hành dán môi hồi lâu rồi rụt tay xuống giường, y mới kéo chăn cao hơn, lau đi vệt ẩm ướt còn sót lại nơi khóe mắt.


Sở Tôn Hành dựa vào cửa, chợt có chút hối hận mà dùng đầu đập mạnh vào khung cửa sau lưng. Khung cửa gỗ khẽ rung lắc hai cái, theo lực thu lại của Sở Tôn Hành mà trở lại vẻ yên tĩnh ban đầu.


Một vệt hồng quang hoàn toàn chiếu sáng chân trời, đường phố cũng dần ồn ào náo nhiệt, các quán bán đồ ăn bốc lên làn khói trắng, chủ quán cũng lục tục vén rèm cửa đón khách, Nam Thủy hôm nay càng có vẻ náo nhiệt hơn mọi ngày.


Khi Sở Tôn Hành xách một túi đồ ăn nóng trở về thì Vân Trần vừa thả một con bồ câu đưa thư đi.


"Điện hạ."


"Về rồi à?" Vân Trần vẫy tay với hắn, "Ta vừa gửi thư cho Tam hoàng huynh, bảo huynh ấy điều thêm người đến đây, chuyện của Liêu Thu nếu chỉ có hai chúng ta, điều tra e là hơi khó khăn."


Sở Tôn Hành gật đầu, đặt đồ trong tay lên bàn.


Vân Trần ngước mắt nhìn, quả nhiên không ngoài dự đoán, toàn bộ đều là bánh bao.


"Thuộc hạ vừa nãy mua bánh bao ở bên ngoài khách đ**m thấy có hai cửa hàng mới chưa từng thấy." Sở Tôn Hành tùy ý nói.


"Liêu Thu này động tác cũng nhanh thật." Vân Trần lắc lắc chén trà trong tay, không để ý cười cười, "Muốn theo dõi thì cứ để bọn chúng theo dõi, dù sao mấy ngày nay cũng không có việc gì, chúng ta cứ thoải mái đi dạo khắp nơi đi."


"Chẳng phải hôm qua Điện hạ mới nói muốn đến Liêu phủ một chuyến nữa sao?"


"Là muốn đi, nhưng không thể đi quá thường xuyên." Vân Trần giải thích, "Tránh cho bọn chúng sinh nghi."


Sở Tôn Hành gật đầu: "Điện hạ muốn đi đâu?"


"Phù Đài Tự." Vân Trần nói, "A Hành vừa nãy đi mua bánh bao không thấy hôm nay trên phố đặc biệt náo nhiệt sao?"


Sở Tôn Hành đáp một tiếng, hắn sáng sớm ra ngoài đã phát hiện rồi. Hôm nay trên phố rõ ràng đông hơn mọi ngày rất nhiều, hơn nữa đều tay xách nách mang hướng về cùng một chỗ.



Vân Trần tiếp tục nói: "Lúc xuống lầu nghe tiểu nhị nói hôm nay là ngày Thánh Cô ở Phù Đài Tự thuyết pháp, mọi người đều vội vã đến cầu phúc, tất nhiên phải dậy sớm chuẩn bị. Vừa hay ta cũng muốn cầu xin chút chuyện, tiện đường đi luôn."


Phù Đài Tự là ngôi chùa vốn đã bén rễ ở đây, nổi tiếng gần xa bởi chữ "linh nghiệm", dù là người chưa từng đến Nam Thủy, đa phần cũng nghe qua danh tiếng của nó. Ngày thường người đến chùa cầu phúc xin xăm đã không ít, khi Thánh Cô thuyết pháp lại có thêm các đệ tử nội môn ra ngoài giúp người ta giải xăm cầu vận miễn phí, người đến càng đông đến suýt chút nữa đạp đổ cả cổng chùa.


Vân Trần theo dòng người đến muộn chen vào trong chùa, Thánh Cô ngồi xếp bằng sau tấm rèm ngay trước tượng Phật, miệng lẩm bẩm những kinh văn khó hiểu, mọi người đều nhắm mắt chắp tay theo hiệu lệnh của Thánh Cô, cúi người bái lạy.


Sở Tôn Hành đối với Phật chỉ có lòng kính trọng chứ không tin tưởng, đệ tử nội môn của Thánh Cô bày một chiếc bàn nhỏ trước cửa giúp người ta giải xăm, hắn liền theo mọi người xếp hàng.


Xếp hàng chừng nửa canh giờ mới đến lượt mình, thầy tướng không ngẩng đầu hỏi: "Xin quẻ tình duyên, tính vận hay đoán mệnh?"


Sở Tôn Hành ngẩn người một lát.


Tình — trong lòng hắn đã sớm có kết quả, còn mệnh và vận, hắn chẳng để ý thứ nào.


Thế là nói: "Tùy ý."


Thầy tướng không chút ngạc nhiên đưa ra giấy bút: "Viết một chữ trong tên ba người quan trọng nhất, ta sẽ giúp ngươi cầu xin đáp án từ trời."


Sở Tôn Hành nhận lấy bút, rồng bay phượng múa viết chữ "Trần", sau đó nghĩ nghĩ lại thêm chữ "Phúc".


Thầy tướng thấy hắn hồi lâu không viết được chữ thứ ba, có chút mất kiên nhẫn nói: "Chẳng lẽ công tử là từ trong đá nứt ra hay gì? Cha mẹ huynh đệ đều được, nếu thật sự không viết được thì đừng lãng phí thời gian nữa, phía sau còn nhiều người chờ lắm."


Sở Tôn Hành đặt bút xuống, hơi áy náy gật đầu với những người phía sau, rời hàng quay trở lại đứng ở cửa chùa đợi Vân Trần ra. Xung quanh đều là đám đông ồn ào náo nhiệt, ngược lại càng làm nổi bật vẻ cô độc của hắn.


Người xin xăm không ngớt, có người vui mừng khóc nấc, tự nhiên cũng có người mặt mày ủ rũ. Sở Tôn Hành thu hết vẻ mặt của mọi người vào mắt, không biết là thầy tướng có lòng trắc ẩn, hay là người đời vốn dĩ hạnh phúc nhiều hơn, mấy chục người qua đi, người cong mày cười cuối cùng vẫn nhiều hơn người ưu sầu.


Trong chùa, Vân Trần sau khi Thánh Cô thuyết pháp xong đã xin một chiếc vòng cổ cho Sở Tôn Hành, khi ra ngoài trời đã nhá nhem tối. Sở Tôn Hành ngồi bên bồn hoa, tay nhặt một cành cây chọc đất giết thời gian, bóng râm đổ xuống từ mái chùa vừa hay che khuất phần lớn khuôn mặt hắn, mơ hồ không nhìn rõ vẻ mặt.


"A Hành."


Lòng Vân Trần bỗng nhiên khẽ động, chạy nhanh đến, đặt chiếc vòng trong tay vào lòng bàn tay hắn: "Cho ngươi, nguyện ngươi một đời bình an, vô tai vô nạn."


Trên mặt dây chuyền khắc rõ chữ "Hành", cả chiếc vòng chỉ rộng bằng hai ngón tay, Sở Tôn Hành nắm trong tay lại cảm thấy nặng trĩu.


"Thích không?" Vân Trần phủi phủi bụi trên bồn hoa, ngồi xuống bên cạnh hắn.



"Thích." Sở Tôn Hành bất giác nắm chặt chiếc vòng trong tay hơn, ngẩng đầu nhìn Vân Trần cười, "Đa tạ Điện hạ, Điện hạ cũng phải một đời bình an, vô tai vô nạn."


"Thích là tốt rồi."


Vân Trần cũng đáp lại hắn một nụ cười, giật lấy cành cây trong tay hắn, lấp lại những lỗ đất hắn vừa chọc.


Tiếng chuông chùa và tiếng trò chuyện của đám đông vãng lai văng vẳng bên tai, Vân Trần nghiêng đầu nhìn Sở Tôn Hành đang ngẩn ngơ nhìn vòng cổ, chỉ cảm thấy bầu không khí như vậy đặc biệt an tâm, ồn ào mà lại thoải mái.


Mấy ngày sau đó, hai người rảnh rỗi liền đạp lên vô số ánh mắt theo dõi mà đi dạo khắp nơi, nghe ngóng những tin tức ẩn giấu trong lời truyền miệng. Đợi đến khi nắm được đại khái những chuyện thú vị vặt vãnh ở đây, người của Hồng Viễn Tướng quân cũng đến Nam Thủy.


Tiêu Cẩm Hàm từ cửa sổ lộn vào trong phòng, cúi người hành lễ: "Thuộc hạ Tiêu Cẩm Hàm, tham kiến Tứ Điện hạ."


"Không cần đa lễ." Vân Trần vẫy tay bảo hắn đứng lên.


Tiêu Cẩm Hàm do dự một chút, nghiêng người nhìn Sở Tôn Hành, hắn quanh năm làm việc bên ngoài cung, không hiểu rõ chuyện trong cung, có chút không chắc phải hành lễ thế nào.


Sở Tôn Hành hiểu rõ trong lòng, khẽ cúi người: "Tham kiến Tiêu đại nhân."


Tiêu Cẩm Hàm giữ chức phó tướng, hành động này của Sở Tôn Hành không có gì không ổn, nhưng trong mắt Vân Trần vẫn có chút không vui.


Tiêu Cẩm Hàm nhìn hai người mấy cái, yết hầu khẽ động, trong lòng trực giác thấy cảnh tượng này không đúng lắm, vội vẫy tay bảo mọi người đứng lên.


Khi Vân Trần gửi thư đã nói ở Nam Thủy có người ngầm theo dõi bọn họ, cho nên Tiêu Cẩm Hàm cũng không tiện công khai dẫn người vào thành, chỉ có thể cải trang chia nhỏ người tùy ý tìm chỗ dừng chân, sau khi dặn dò kỹ càng số lượng người đến và cách liên lạc, hắn liền cáo từ rời đi.


Đợi đến khi vạt áo của Tiêu Cẩm Hàm biến mất ở mép cửa sổ, không còn dấu vết, Sở Tôn Hành mới hỏi: "Điện hạ có kế hoạch gì không?"


Ngọn lửa vô danh trong lòng Vân Trần bùng lên nhanh mà tắt cũng nhanh, thấy hắn mở miệng hỏi, liền thật thà nói.


"Ngươi còn nhớ trước kia tiểu nhị nói, Thúy Nhi từng bán nghệ ở đâu không?" Vân Trần vừa nói vừa xoay xoay chén trà trong tay.


"Yên Vũ Lâu?"


"Chính xác."


Vân Trần gật đầu, mấy ngày nay y nghe ngóng được không ít nghi ngờ, trực giác mách bảo y có lẽ sẽ tìm được vài câu trả lời ở Yên Vũ Lâu.


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 5: Nửa ngày nhàn rỗi
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...