Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 4: Cửa ngầm dưới lòng đất


Đêm tối buông xuống, trăng sáng vằng vặc trên cao, hai người từ biệt bà Ngô, Sở Tôn Hành cúi người phủi phủi bụi trên trường bào của Vân Trần, lấy ra que diêm vừa nãy chưa dùng hết quẹt lại. Ước chừng thời gian vừa qua canh ba, Sở Tôn Hành liên tục nhìn quanh, bản năng cảm thấy xung quanh có chút động tĩnh khác thường.


"Sao vậy?" Vân Trần theo ánh mắt hắn nhìn sang bên cạnh.


Xung quanh tĩnh mịch đến nỗi không có một tiếng chim kêu, vầng trăng cô độc treo cao trên bầu trời, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, soi rọi đêm tuyết vắng lặng. Xung quanh ngoài những tán cây cao rậm rạp không lọt nổi ánh trăng ra, chỉ có từng đợt gió lạnh và tiếng "lộp cộp" của chân giẫm trên nền tuyết bùn.


"Không có gì." Sở Tôn Hành thu hồi ánh mắt, thúc giục y đi lên phía trước hai bước, "Điện hạ, đêm lạnh, về sớm thôi."


Vân Trần đáp một tiếng, sau đó hỏi: "Lời của bà lão kia, ngươi cảm thấy có mấy phần là thật?"


"Vừa nãy lời bà ấy ám chỉ đều nhắm vào huyện lệnh địa phương." Sở Tôn Hành nhíu mày, "Điện hạ có biết huyện lệnh Nam Thủy này là người như thế nào không?"


"Huyện lệnh này tên là Liêu Thu, không phải là nhân vật lớn gì, nhưng nếu nói đến chỗ cần đặc biệt chú ý..." Vân Trần lấy ra một phong thư từ trong tay áo, "Hắn là người của hữu tướng, phong thư Tam hoàng huynh trước đó nhờ ngươi đưa cho ta cũng dặn dò chúng ta phải để ý nhiều hơn."


Đại Thuận hữu tướng - Giang Thắng Bình.


Trên triều đình có hai vị Thừa tướng. Tả tướng đến nay vẫn giữ vững lập trường trung lập, hữu tướng thì ngầm kết bè kéo cánh muốn ủng hộ Nhị Điện hạ lên ngôi, người này đối với Vân Trần mà nói, là một phiền toái không nhỏ.


"Vậy Bệ hạ..."


Lời vừa ra khỏi miệng, Sở Tôn Hành lập tức ý thức được mình lỡ lời, tự ý suy đoán ý của chủ tử là đại kỵ.


Vừa chuẩn bị quỳ xuống tạ tội, Vân Trần đã nhanh hơn một bước giữ vai hắn lại: "Không sao, mục đích phụ hoàng phái ta đến, cũng chính là muốn thăm dò Giang đại nhân."


"Những năm gần đây kiến giải của Giang đại nhân trên triều đình quả thật có phần vượt quá giới hạn, phụ hoàng nghi ngờ ông ta cũng là chuyện bình thường." Vân Trần nói, "Nhưng dù sao ông ta cũng ở vị trí cao, cho nên dù là nghi ngờ, cũng chỉ có thể bắt đầu từ những người bên dưới, nếu không chúng ta giờ này cũng không ở đây rồi."


"Nếu như vậy, lời bà lão vừa nãy nói cũng có tám chín phần là thật." Sở Tôn Hành nói, "Lời bà ấy khẳng định chuyện mất tích có liên quan đến huyện lệnh, hơn nữa nghĩ lại, nếu chuyện này huyện lệnh thật sự không tham gia vào, một khi điều tra ra kết quả thì đó là một con đường tốt để thăng quan, ông ta không thể không làm, trừ phi kẻ gây chuyện dưới mắt huyện lão gia chính là người của huyện lệnh phủ."


Vân Trần nheo mắt, tán đồng nói: "Xem ra phải đi gặp vị Liêu đại nhân này rồi."



Sở Tôn Hành vẫn có chút không yên tâm, hắn lấy lệnh bài trong tay áo đặt vào tay Vân Trần: "Điện hạ cầm lấy đi, phía sau lệnh bài có ngăn bí mật, bên trong có ba chiếc còi khói, đốt còi khói sẽ gọi được ám vệ ở chỗ tối đến."


Vân Trần không để ý lắm nhét lệnh bài trở lại ngực hắn: "A Hành chẳng phải vẫn luôn ở bên cạnh ta sao, để ở chỗ ai thì có gì khác biệt?"


Sở Tôn Hành há miệng, còn chưa kịp khuyên nhủ y, phía sau đột nhiên truyền đến mấy tiếng mũi tên xé gió xuyên qua rừng cây.


"Điện hạ cẩn thận!"


Sở Tôn Hành trở tay rút kiếm ra khỏi vỏ, kéo Vân Trần sang một bên, xoay cổ tay gọn gàng chém rụng hai mũi tên. Vân Trần cũng nghiêng đầu tránh được một mũi tên, ánh bạc lóe lên trong tay áo, phi tiêu đuôi én lao vút đi, bay thẳng về phía sau bên trái, không biết chạm vào binh khí gì mà phát ra tiếng va chạm thanh thúy, vô cùng chói tai trong đêm tuyết không ánh sáng.


Sở Tôn Hành thu kiếm lại, lạnh giọng nói: "Bọn chúng gan cũng lớn thật."


"Nên nói là hữu tướng thần thông quảng đại mới đúng, nếu không chỉ một huyện lệnh nhỏ bé thì sao có thể biết được Tứ hoàng tử Đại Thuận trông như thế nào." Vân Trần nhặt mũi tên gãy trên đất lên xem, không có chất liệu đặc biệt và dấu hiệu gì, xem ra là đã chuẩn bị từ trước, đều là những thứ thường gặp mà thôi.


"Hành tung của Điện hạ e là đã sớm bại lộ, lần này chỉ là dò xét, xung quanh không biết còn bao nhiêu người đang âm thầm theo dõi, Điện hạ nhất định phải cẩn thận nhiều hơn." Sở Tôn Hành cụp mày, cố ý đi chậm lại chắn ở sau lưng y.


Vân Trần thấy vậy khẽ nhíu mày, một tay kéo hắn trở lại bên cạnh mình sóng vai đi cùng, tay kia cũng dứt khoát không buông ra nữa.


Bàn tay trong lòng cứng ngắc mà ấm nóng, thỉnh thoảng còn muốn rút về phía sau. Vân Trần giả vờ như không nhận ra, cứ thế kéo về đến khách đ**m mới chịu buông.


Sở Tôn Hành đứng bên cạnh, trên mặt vẫn còn chút ngơ ngác, Vân Trần làm như không có chuyện gì nói: "Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai theo ta đi gặp Liêu Thu kia."


Sở Tôn Hành hoàn hồn, khẽ hành lễ rồi quay người đi sang phòng bên cạnh, không lâu sau lại ôm chăn gối trở về: "Điện hạ, thuộc hạ có hơi không yên tâm, mấy ngày này có thể để thuộc hạ ngủ trong phòng Điện hạ được không?"


Liêu Thu gan lớn đến nỗi dám động thủ ngay ngày đầu tiên bọn họ đến Nam Thủy, hắn thực sự không yên tâm để Vân Trần rời khỏi tầm mắt mình.


Vân Trần ban đầu hơi ngạc nhiên, đợi đến lúc phản ứng lại thì lập tức gật đầu, động tác cực nhanh dịch sang bên cạnh, nhường ra hơn nửa giường cho hắn.


Sở Tôn Hành thấy y đồng ý liền đặt chăn gối trong tay xuống đất, đang nói dở đã chuẩn bị nằm xuống.


Vân Trần nhìn động tác của hắn, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại: "Ngươi muốn ngủ dưới đất?"



Vẻ mặt Vân Trần khó coi vô cùng, ngón tay nắm chặt chăn cũng có phần dùng sức quá mạnh. Sở Tôn Hành thấy vậy theo lễ định quỳ xuống tạ tội, Vân Trần vội vàng quát hắn: "Đứng im đó!"


Nói xong y có hơi tức giận quay mặt vào phía trong, tuy ngoài mặt không muốn để ý đến tên ngốc này nữa, nhưng y vẫn lén nghiêng một bên tai lắng nghe động tĩnh của người kia.


Đợi một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, Vân Trần biết tối nay nếu mình không mở miệng, Sở Tôn Hành e là cứ theo quy củ mà đứng đến sáng ngày hôm sau mất. Cuối cùng không nhịn được mà từng chữ từng chữ nói: "Đi ngủ."


Nghe thấy phía sau vang lên tiếng động, đợi đến khi tiếng động dừng hẳn, Vân Trần mới nhẹ nhàng quay người lại nhìn hắn.


Sở Tôn Hành nép vào góc tường nằm xuống, áo ngoài đắp trên chăn, hơi lạnh bốc lên từ sàn nhà khiến nửa đêm về sau lòng Vân Trần cũng không yên ổn. Y lặng lẽ xuống giường bê lò than đến phía ngoài chỗ Sở Tôn Hành nằm, đóng chặt cửa sổ hơn, lại nhẹ nhàng đắp tấm thảm trên giường lên người hắn, lúc này mới rón rén lên giường ngủ lại.


Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Vân Trần theo thói quen nhìn quanh tìm hắn. Sở Tôn Hành không có trong phòng, thảm và lò than đều đã được đặt về chỗ cũ, bên chân y lại có thêm một chiếc túi chườm ấm nóng.


Vân Trần mở cửa, chặn một tiểu nhị lại hỏi: "Có thấy người hôm qua đi cùng ta đâu không?"


Tiểu nhị cúi người đáp: "Lúc trước vị công tử kia tìm tiểu nhân lấy một cái túi chườm nóng rồi đi ra ngoài, còn đi đâu thì tiểu nhân không biết."


"Đa tạ." Vân Trần khẽ gật đầu, rồi lại nói, "Lát nữa còn phiền ngươi mang thêm một chiếc chăn vào, dày một chút."


Tiểu nhị vội vàng đáp mấy tiếng: "Vâng, công tử đợi một lát, tiểu nhân đi lấy ngay."


Vân Trần về phòng đợi không lâu thì Sở Tôn Hành đẩy cửa bước vào, trên tay cầm một gói đồ ăn bọc giấy dầu, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm.


"Ngươi đi đâu vậy?"


"Ra ngoài phố thôi." Sở Tôn Hành mở gói đồ ăn ra, bên trong bánh bao, bánh mỏng đủ cả, cái nào cái nấy đều nóng hổi bóng dầu, rất k*ch th*ch vị giác, "Trong quán ít món quá, thuộc hạ liền ra phố mua một chút, Điện hạ tranh thủ ăn nóng."


Vân Trần chọn mấy cái bánh bao nhân thịt ra, đẩy phần còn lại cho Sở Tôn Hành. Sở Tôn Hành nhìn những chiếc bánh mỏng còn lại trong giấy dầu, do dự nói: "Điện hạ chẳng phải buổi sáng thích ăn bánh sao?"


Hắn nhớ từ nhỏ Vân Trần đã thích ăn bánh, mỗi bữa sáng đều phải sai ngự trù làm bánh mang đến.


"Không hẳn là thích, nhưng cũng không ghét. Chỉ là thấy ngươi thích, nên ngày nào ta cũng sai người chuẩn bị thôi." Vân Trần nhìn hắn cười.



Đây là điều y phải mất một thời gian dài mới phát hiện ra, Sở Tôn Hành không kén ăn, nhưng lại đặc biệt thích bánh.


Thấy Sở Tôn Hành hơi ngẩn người một lát, Vân Trần trêu chọc: "Hết cách rồi, A Hành không thích nói chuyện, bổn Điện hạ chỉ có thể nhìn mặt đoán ý thôi."


Y nói rất nhẹ nhàng, người khác nghe được chỉ cho là lời trêu ghẹo, nhưng rơi vào tai Sở Tôn Hành lại nghe ra vài phần oán trách và thất vọng mà y cố gắng che giấu.


Đáy mắt Sở Tôn Hành có chút chua xót, cúi đầu khẽ nói: "Đa tạ điện hạ."


Hai người vội vàng dùng bữa sáng xong liền cùng nhau đi đến phủ của Liêu Thu, phủ đệ của Liêu Thu nằm ở khu yên tĩnh, vừa nhìn đã biết tốn không ít tâm tư và tiền bạc. Vào cửa là hành lang gấp khúc, bậc đá xanh và sỏi trắng lát thành lối đi giao nhau, hai cánh cửa chính mở rộng, ao bên hành lang có cá vẫy đuôi bơi lượn. Mùa đông không có hương thơm, trong phủ liền trang trí khắp nơi những khóm hoa điểm xuyết nến đỏ, thật xa xỉ.


Liêu Thu không đích thân ra đón, mà sai mấy tỳ nữ cầm đèn dẫn đường. Vân Trần cất bước đi theo, Sở Tôn Hành thì theo lễ ở bên ngoài chờ.


Đợi đến khi người bước vào chính môn, trên mặt Liêu Thu mới lộ ra vẻ hối hận giả tạo vô cùng, ông ta vội vỗ vỗ tay áo hành lễ, mời Vân Trần lên trên ngồi rồi sai tùy tùng rót trà, mình thì cười làm lành: "Đã sớm nghe nói bên trên phái đại nhân xuống, tại hạ thất lễ không ra đón từ xa, dám hỏi đại nhân xưng hô thế nào?"


Khóe miệng Vân Trần khẽ nhếch lên, cũng thuận theo ông ta diễn tiếp: "Tại hạ họ Hà, không phải là quan lớn gì, Liêu đại nhân không cần đa lễ."


"Nhưng mà tin tức của Liêu đại nhân linh thông thật đấy, trên kia cũng không hề hé lộ tin tức gì, Liêu đại nhân làm sao biết được?" Vân Trần nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt hỏi.


"Giới quan lại với nhau luôn truyền nhau vài tin đồn nhỏ, không tiện nói rõ trên bàn tiệc." Liêu Thu cười gượng hai tiếng, "Hà đại nhân đến Nam Thủy khi nào, sao cũng không sai người thông báo cho tại hạ một tiếng?"


"Hôm qua vừa đến, hôm nay chẳng phải đã đến bái kiến Liêu đại nhân rồi sao." Vân Trần nâng chén trà lên, giả vờ vô tình nói, "À đúng rồi, hôm qua ta đi dạo phố, hình như loáng thoáng nghe được một chuyện. Xin hỏi Liêu đại nhân, gần đây huyện Nam Thủy có ai vô cớ mất tích không?"


Liêu Thu đối diện với ánh mắt của y, trên mặt hơi kinh ngạc, hàng lông mày rậm chậm rãi nhíu lại, thoạt nhìn như hoàn toàn không biết gì về chuyện này: "Tại hạ chưa từng nghe nói có người mất tích, đại nhân sao lại hỏi vậy?"


"Vậy có lẽ là người ta nói đùa, ta nghe nhầm rồi." Vân Trần chuyển lời, "Huyện Nam Thủy bây giờ giàu có hòa thuận, Liêu huyện lệnh thật sự có công lao không nhỏ."


Liêu Thu chắp tay thi lễ: "Đại nhân quá khen rồi, ở vị trí nào thì mưu tính việc đó thôi, làm quan, ai chẳng mong dân chúng an lành vô ưu."


Thật là một câu "làm quan tận trách, vì dân mà lo". Vân Trần che giấu cảm xúc trong mắt, nhẫn nại cùng Liêu Thu quanh co hơn nửa canh giờ, Liêu Thu vốn còn khách sáo muốn mời y dùng bữa, bị Vân Trần tùy tiện tìm một lý do từ chối khéo.


Hai người mỗi bên một bụng tâm tư, giả vờ thân mật tiễn đến tận cửa, Vân Trần nhìn xung quanh, cảm thán một câu: "Phủ đệ của Liêu đại nhân thật sự xa hoa, ngay cả ta cũng có chút tự hổ thẹn không bằng."



"Đại nhân có lời mời, đương nhiên phải đi rồi." Vân Trần cười nhạt.


Liêu Thu xử sự chu toàn mọi mặt, hiếm khi để lộ cảm xúc thiếu suy nghĩ, giống như một con cáo già từng trải chốn quan trường. Nhưng y có nghe ngóng được chuyện Liêu Thu làm quan tổng cộng chưa đầy bốn năm, có thể thấy người đứng sau giúp ông ta cũng dụng tâm không ít.


Huyện Nam Thủy trong miệng các quan lại triều đình là nơi đáng được ca ngợi về sự trị lý an khang, hòa thuận giàu có. Chỉ là không biết những lời khen ngợi liên tiếp kia khen huyện lệnh hay hữu tướng, hoặc là khen tiền đồ quan vận của chính bọn họ.


Nam Thủy có vị trí địa lý tốt, nằm ở chính giữa Đại Thuận, là con đường tất yếu để các nước lân bang đến kinh thành tiến cống dự tiệc, khách vãng lai đều sẽ dừng chân nghỉ ngơi ở đây. Liêu Thu những năm này cũng chưa từng có sai sót gì trong việc chiêu đãi, tấu sớ của các quốc chủ lân bang đối với ông ta cũng không tiếc lời khen ngợi, cho nên con đường làm quan của ông ta có thể nói là thuận buồm xuôi gió.


Nhưng thường thường càng là danh lợi song toàn, càng là lún sâu vào vũng bùn lạnh. Có danh có lợi rồi lòng người tự nhiên cũng thay đổi, những thứ ông ta tham muốn cũng không còn là vài lượng bạc vụn hay vài lời khen ngợi như trước nữa.


Vân Trần trở về khách đ**m đi đi lại lại đợi một hồi lâu, Sở Tôn Hành mới chậm rãi trở về.


Trước khi đến Liêu phủ, hai người bàn bạc để Vân Trần kéo Liêu Thu nói chuyện phiếm, Sở Tôn Hành thì ẩn mình trong bóng tối đi khắp phủ đệ thăm dò. Vốn tưởng rằng sẽ không mất nhiều thời gian, lại không ngờ phải đợi lâu đến vậy.


Trái tim treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống, Vân Trần tiến lên hỏi: "Sao lâu vậy?"


"Nhà của Liêu Thu so với Điện hạ dự đoán còn nhiều bí ẩn hơn." Sở Tôn Hành nói, "Dưới phủ mở rất nhiều cửa ngầm, hậu viện còn có một mật đạo không biết thông đến đâu. Người canh gác thay ca nghiêm ngặt kín kẽ, thuộc hạ không tìm được cơ hội vào trong, xin Điện hạ thứ tội."


"Cửa ngầm?"


Sở Tôn Hành gật đầu, khẽ thở phào một hơi nói: "Cửa ngầm canh phòng lỏng hơn mật đạo, thuộc hạ vào xem mấy cái, phát hiện cửa ngầm chỉ là ngụy trang, bên trong còn có một lối đi ẩn khác, xem ra đó mới là nơi thực sự cần canh gác."


"Thuộc hạ thử rồi, vách tường dưới đất mỏng hơn độ dày bình thường rất nhiều, e là cả tòa nhà đều thông với cửa ngầm." Giữa lông mày Sở Tôn Hành có chút nghiêm nghị, dưới phủ đệ rộng lớn mở một loạt mật thất được canh gác nghiêm ngặt, e là lại là những chuyện mờ ám không thể lộ ra ánh sáng.


Vân Trần gật đầu suy nghĩ một lát, chợt hỏi: "Nếu chỉ thăm dò cửa ngầm mật đạo trong Liêu phủ, e là không mất nhiều thời gian như vậy, ngươi có còn đi đâu khác không?"


Sở Tôn Hành khẽ khựng lại.


Vân Trần nhíu mày nhìn hắn.


Ngay khi Sở Tôn Hành trở về, y đã chú ý thấy hắn đổi một bộ trường bào màu xanh đậm, trước đây chưa từng thấy.


—Không phải là y phục của hắn.


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 4: Cửa ngầm dưới lòng đất
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...