Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 120: Muôn vàn sính lễ


Vân Trần lại ôm mặt hắn hôn mấy cái, mạnh mẽ ấn người trở lại chăn, đẩy cửa ra ngoài. Lâu Thương dẫn Uyển Nhi ra ngoài hái thuốc, Chung Ly Niên lại không biết đi đâu rồi, y đành phải gọi Biên Chiêu đến.


Biên Chiêu thấy vẻ vui mừng không giấu nổi trên mặt y liền biết chắc chắn Sở Tôn Hành đã tỉnh, theo vào nhà bắt mạch cho người, cuối cùng cũng yên tâm: "Coi như tỉnh rồi, đợi lâu như vậy, ta cũng có thể yên tâm trở về đảo Sương Hàn."


"Đa tạ tiền bối ân cứu mạng." Sở Tôn Hành gật đầu cảm tạ.


"Không cần cảm tạ ta, lát nữa đợi Lâu Thương về rồi bảo ông ấy xem giúp ngươi, bây giờ thân thể ngươi yếu lắm, dưỡng cho tốt đừng có đi lung tung."


Biên Chiêu lấy trùng mẹ màu đen ra đưa cho Vân Trần, thần bí nói: "Này, cái này cho ngươi, thử rót chút nội lực vào nó xem."


Vân Trần nhíu mày: "Để làm gì?"


Biên Chiêu nói: "Ngươi thử sẽ biết."


Vân Trần nửa tin nửa ngờ nhìn bà một cái, vẫn rót chút nội lực vào con trùng đang ngọ nguậy kia. Sở Tôn Hành cũng không khỏi tò mò, vừa muốn nghiêng đầu nhìn, ngực lại đột nhiên nhói đau. Hắn không nhịn được khẽ rên một tiếng, từ từ co rúc người lại, năm ngón tay chống trên ván giường chợt siết chặt.


"A Hành!"


Vân Trần giật mình, vội vàng lo lắng ôm lấy hắn, thấy hắn đau một lúc lâu mới dịu lại, lạnh mặt không vui nói với Biên Chiêu: "Tiền bối có ý gì vậy?"


Biên Chiêu thản nhiên nhún vai: "Huyết Hồn Cổ trong người hắn không phải là hóa giải rồi, mà là hòa vào Bán Nguyệt Tán triệt tiêu dược hiệu. Con trùng mẹ này là dẫn dược của Bán Nguyệt Tán, dùng nội lực thúc giục nó có thể đánh thức dư độc sau khi hòa tan, chỉ đau một chút thôi, không hại đến thân thể."


"Sau này thằng nhóc này nếu chọc ngươi lo lắng tức giận, ngươi cứ lấy cái này trị nó."


Vân Trần nhìn trùng mẹ trong tay im lặng hồi lâu, sau đó hỏi: "Tiền bối chỉ có một con này thôi sao?"


"Còn chê ít à?" Biên Chiêu kinh ngạc nói, "Hết rồi."



"Thật hết rồi?" Vân Trần xác nhận, "Con trùng này còn có tác dụng gì khác không?"


"Không có." Biên Chiêu nói, "Một con trùng mẹ chỉ có thể luyện ra một viên Bán Nguyệt Tán tương ứng, luyện xong là hết tác dụng. Ngươi đừng thấy nó chỉ có một con, tuổi thọ của trùng mẹ biết đâu còn dài hơn ngươi... Ấy! Ấy!"


Lời bà chưa dứt thì trước mắt tối sầm lại, nhất thời ngăn cản không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn Vân Trần khép lòng bàn tay lại, khi mở ra thì con trùng mẹ đã chảy ra chất lỏng màu đen, giãy giụa mấy cái rồi bất động.


"Thằng nhóc hỗn xược này! Ta nuôi bao lâu mới lớn được!"


"Hết là được." Vân Trần nhàn nhạt lau tay, gói xác trùng mẹ lại vứt đi, "A Hành xưa nay không chọc ta tức giận, nghĩ kỹ lại ta không cần cái này."


Y không muốn có thứ nguy hiểm như vậy tồn tại, lỡ sau này sơ ý rơi vào tay người khác, y sợ là phát điên mất, thà bây giờ g**t ch*t cho xong.


Biên Chiêu tức giận dậm chân, hừ lạnh một tiếng quay người ra cửa, miệng vẫn không quên lầm bầm: "Ta lười nói chuyện với hai người các ngươi! Ta đi tìm Cẩm Văn luyện độc!"


"Cẩm Văn?" Sở Tôn Hành nghe thấy một cái tên xa lạ, hỏi, "Cẩm Văn là ai?"


"Là Trì Hướng Vãn, ta đã đón nàng từ Lư Châu về, nàng nói muốn đổi tên đổi vận, liền đổi thành Trì Cẩm Văn."


Sở Tôn Hành gật đầu: "Như vậy cũng tốt."


"Dù sao nàng cũng xuất thân từ gia đình thư hương, ngày thường dạy Trạm An chút lễ nghi cơ bản cũng được." Vân Trần thắp một ngọn đèn, nhìn khuôn mặt hắn không chút huyết sắc, lại thở dài: "A Hành nếu tỉnh sớm hơn một chút thì tốt rồi, ta vốn mua một con vịt quay, tiếc là cho Trạm An rồi."


"Vậy Điện hạ chỉ có thể sau này mua cho ta một con khác." Sở Tôn Hành thuận theo y cười nói, nhìn ra ngoài cửa sổ đã là giờ Hợi, liền khẽ hỏi, "Điện hạ giờ này còn đến có chuyện gì không?"


"Không có chuyện gì, xong việc ta mới đến." Vân Trần nhớ lại một loạt hành động kỳ lạ tối nay, nụ cười bên khóe môi vô cùng dịu dàng, "Thực ra trưa nay ta vừa mới đến thăm ngươi, nhưng không hiểu sao buổi tối lại muốn gặp ngươi, giờ nghĩ lại, có lẽ ông trời cũng hy vọng ta là người đầu tiên đợi được A Hành tỉnh lại."


"Ta cũng không biết vì sao lại tỉnh vào hôm nay." Lòng Sở Tôn Hành khẽ rung động, khẽ giọng phụ họa, "Chỉ là trong mơ luôn nghĩ đến Điện hạ, thực sự không đợi được liền mở mắt ra."


Vân Trần hiếm khi bật cười thành tiếng, rất hài lòng ôm lấy hắn: "A Hành một giấc tỉnh dậy, ngược lại biết nói chuyện rồi."



Sở Tôn Hành cũng theo bản năng ôm lấy y, trong khoảnh khắc còn có chút mơ màng, trước sau cũng chỉ chưa đầy ba tháng, hắn vậy mà lại nhớ nhung đến vậy: "Đồ vật trước khi ngủ bảo Điện hạ xem, Điện hạ đã xem chưa?"


"Ở đây." Vân Trần móc sợi dây trên cổ ra, bên dưới ngọc bội buộc chặt một chiếc tua ngắn, "Sinh thần năm nay của ta A Hành bỏ lỡ rồi, năm sau ngươi phải bù lại cho ta."


Sở Tôn Hành đặt ngọc bội trở lại cổ áo y, cười nói: "Nhất định."


Trạm An từ chỗ Biên Chiêu nghe được Sở Tôn Hành tỉnh rồi, vừa nhảy vừa chạy vào, trong tay còn kéo theo Thanh Ngô cao gần bằng người nhóc.


"A Hành ca ca! Biên bà bà nói huynh tỉnh rồi, có đỡ hơn không?"


"Ăn xong vịt quay rồi à?" Vân Trần nhìn cái miệng còn dính đầy dầu mỡ của nhóc, trêu ghẹo, "Vội gì chứ, miệng còn chưa lau."


"Chưa ăn xong." Trạm An vội vàng quệt miệng, nhớ ra chuyện chính, đặt Thanh Ngô bên cạnh Sở Tôn Hành, "A Hành ca ca, cái này trả lại cho huynh, trước đây huynh chưa tỉnh, ta liền giữ giúp huynh."


"Trả lại cho ta làm gì? Hay là dùng không quen tay?"


Thanh Ngô là một thanh kiếm tốt hiếm có, người khác cầu còn không được, thằng nhóc này lại không thèm?


"Không phải, dùng rất thuận tay."


"Thuận tay vậy sao còn trả lại cho ta?" Sở Tôn Hành hỏi.


"A gia nói với ta, kiếm tốt đều nhận chủ." Trạm An cắn môi lắc đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói, "Lâu gia gia còn phải ở lại hoàng thành một thời gian rất dài, ông ấy lợi hại như vậy nhất định có thể chữa khỏi bệnh cho A Hành ca ca, kiếm này sau này dùng được, ta không thể lấy."


Bàn tay nhỏ bé của nhóc nắm thành quyền, giơ ra trước mặt Sở Tôn Hành: "A Hành ca ca ở trên đảo hứa với ta sau này sẽ dạy ta kiếm pháp, nói không giữ lời sẽ bị A gia phạt chép sách."


Sở Tôn Hành khẽ bật cười, cũng nắm tay chạm nhẹ vào tay nhóc: "Chuyện đã hứa, đương nhiên phải giữ lời."


Trạm An nhận được một lời đảm bảo, lúc này mắt mới sáng lên tiếp tục chạy ra sân gặm nốt con vịt quay.



Trên đảo Sương Hàn có Nhung Sư trấn giữ, đảo chủ Chung Ly vui vẻ tự tại, ngồi vững danh hiệu chủ tiệm bỏ mặc mọi việc, sau khi để Biên Chiêu tự xử lý Nam Môn Tinh liền suốt ngày lang thang khắp các ngóc ngách hoàng thành tìm đồ mới lạ chơi.


Vân Trần vẫn như cũ mỗi ngày đều tranh thủ thời gian đến tiểu trạch bầu bạn với Sở Tôn Hành, ngày qua ngày ba bữa thuốc đổ xuống, sắc mặt hắn cuối cùng cũng khôi phục được vài phần, chỉ là Thái tử Điện hạ quản quá nghiêm, nói thế nào cũng không cho hắn xuống giường đi lại nhiều.


Ngày tháng một khi đã có quy luật, trôi qua cũng chỉ như chớp mắt.


Mấy tháng sau liền vào cuối hè, Thuận Đế cuối cùng vẫn không qua khỏi, băng hà, cả nước cùng chịu tang. Do Tể tướng tuyên đọc di chiếu, từ đây tân đế đăng cơ, đổi niên hiệu thành Tuế Hòa.


Trong nửa năm sau đó, Vân Trần giống như một con hổ chậm rãi tung sức, như lôi rền gió cuốn quét sạch đám dư đảng của Hữu tướng trong triều, từ quan cao đến người nhà, từ trong ra ngoài đều bị lôi ra hết, một tiếng ra lệnh không có ngoại lệ.


Có lời dặn dò trước khi lâm chung của Thuận Đế, Lý Nguyên Đức tuổi đã cao cũng không thể từ bỏ chức Thái phó, ban đầu còn lo lắng Vân Trần không nắm vững tình hình, không tạo được uy tín, giờ nhìn lại, quả thực là ông lo xa rồi.


Đứa trẻ này quả thực giấu không ít thứ.


Đứa bé trong bụng Minh Quý phi sinh ra chưa được mấy ngày đã chết yểu, chuyện này rốt cuộc là ý trời hay do người Vân Trần cũng lười truy cứu nữa. Vốn muốn ban cho ả một chén rượu độc, nhưng giữa đường bị Li Phi ngăn lại, nể tình bà hết lần này đến lần khác cầu xin cũng chỉ đành trì hoãn chuyện này.


Tất cả những tư quân tham gia bức cung đều bị y tách bạch xử lý, những người còn lại người nào nên thưởng thì thưởng, người nào nên phạt thì phạt, Tiêu Vị Trọc vì hộ giá có công cũng được phong tước. Y muốn đón Sở Tôn Hành về cung, cân nhắc một chút các chức quan thích hợp, biết hắn không thích bị người khác bận trước bận sau theo dõi, liền chỉ phong hắn làm ngự tiền thị vệ.


Địa vị cao mà lại nhàn hạ không bị quấy rầy.


Chung Ly Niên và Lâu Thương không muốn vào cung, y cũng chỉ đành tạm thời để Sở Tôn Hành ở lại tiểu trạch, có bọn họ trông nom cũng yên tâm hơn nhiều.


Sau khi chính sự trong triều ổn định, Lý Nguyên Đức liền bắt đầu lo lắng đến hậu cung trống vắng. Vân Trần bị ông cằn nhằn đến không chịu nổi, thực ra y đã sớm cân nhắc chuyện này rồi, ngay cả hỉ phục của hai người cũng đã may gần xong, dù sao Sở Tôn Hành đã hứa sẽ thành hôn với mình, chắc chắn sẽ không nuốt lời.


Lý Nguyên Đức thấy y dứt khoát đồng ý, vô cùng vui vẻ trở về phủ, đôi mắt híp lại vì cười đến ngày hôm sau khi biết người được chọn làm Hoàng hậu lại đột nhiên trợn tròn.


Ông lặp đi lặp lại nhìn cái tên trên đó, xác nhận quả thực không phải là nữ giới liền vội vàng tìm đến vị Hoàng đế đang đích thân chuẩn bị hôn sự, lại bị một câu nhẹ nhàng "tâm ý đã quyết, có việc tâu, không việc lui" của y đuổi đi.


Có lẽ vì thằng con nghịch tử nhà mình cũng như vậy, Tiêu Tiềm cũng không có phản ứng gì lớn với chuyện này, đối diện với Lý Nguyên Đức đang khoa tay múa chân ồn ào bên cạnh, cũng chỉ khẽ nói vài câu bên tai để an ủi.



Lý Nguyên Đức nắm chặt tay, lo lắng nói: "Lời Tiêu đại nhân nói là thật sao? Bệ hạ sau này thật sự còn chọn người con gái khác vào cung?"


"Thật thật." Tiêu Tiềm không biết xấu hổ nói dối.


Vân Trần đăng cơ chỉ nửa năm đã lập được đủ uy vọng, các đại thần thấy Tả tướng và Thái phó đều không có ý kiến gì về vị trí Hoàng hậu, cũng không dám nói thêm gì nữa. Chỉ cần người ngồi trên điện cao là người có thể bảo vệ quốc thái dân an, những chuyện khác đều trở nên nhỏ nhặt, hà tất phải làm con chim đầu đàn chịu thiệt.


Chuyện đại hôn Vân Trần nhất định phải khiến thiên hạ đều biết, sau khi thương lượng với lễ quan chọn được ngày lành tháng tốt liền lập tức sai người đưa thiệp mời đến các nước lân bang. Những chuyện khác không cần y lo lắng, chỉ cần khi lễ quan trình tấu thì y bày tỏ ý kiến một hai câu là được.


Xưa nay trước đại hôn không được phép gặp mặt, nhưng Vân Trần hiển nhiên không có những kiêng kỵ này, gọi Lục Phúc công công dặn dò vài chuyện xong, liền mang theo ý cười đến tiểu trạch.


Sở Tôn Hành điều dưỡng hơn nửa năm cũng không dễ mệt như trước, Vân Trần nhìn hắn uống xong thuốc buổi trưa, cứ ở mãi trong nhà cũng không tốt, y liền dẫn người vội vã leo lên thành lâu.


Ngày hè mặt trời gay gắt, đi hai bước là mồ hôi nhễ nhại, ngay cả gió thổi vào mặt cũng mang theo hơi nóng oi bức.


"Điện hạ vừa nãy không phải nói ra ngoài mua chút đồ ăn cho Trạm An sao, lên thành lâu này làm gì?" Sở Tôn Hành dùng tay áo lau mồ hôi mỏng trên trán y.


Vân Trần dù đã đăng cơ làm vua, nhưng chưa từng tự xưng "trẫm" trước mặt hắn, cách xưng hô giữa hai người vẫn như cũ là Điện hạ. Và như thường lệ, không ai cảm thấy có gì không thích hợp.


"Đưa ngươi đến đây đương nhiên là có chuyện."


Vân Trần thản nhiên đợi một lát, cho đến khi bên tai truyền đến tiếng kinh hô liên tiếp, mới huých Sở Tôn Hành ra hiệu hắn nhìn xuống dưới.


Vị trí thành lâu vừa hay có thể thu phần lớn đường phố hoàng thành vào tầm mắt, chỉ thấy trên đường người và ngựa tách ra một con đường rộng rãi, một đám người mặc trang phục thị vệ hoàng gia khiêng mấy chục chiếc rương lễ nặng trịch diễu hành trên phố. Đội ngũ xếp thành một con rồng dài, kéo dài mấy con phố mà vẫn không thấy đầu.


Sở Tôn Hành nhận ra đây là đội ngũ hướng về phía tiểu trạch, trong lòng chợt run lên, quay phắt sang nhìn y.


Vân Trần khóe miệng ngậm ý cười, không hề che giấu sự vui mừng của mình, đón lấy tình cảm rõ ràng trong mắt hắn, nhướng mày chậm rãi nói: "Thế nào? Đây là sính lễ của ta, Hoàng hậu có hài lòng không?"


Trước mắt là non sông gấm vóc như tranh vẽ, bên cạnh là người yêu muốn cùng nhau nắm tay đi hết quãng đời còn lại.


Y chạm vào ngực Sở Tôn Hành, từng chữ từng chữ nói: "A Hành, thành hôn với ta."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 120: Muôn vàn sính lễ
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...