Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 119: Lâu rồi không gặp


Thuận Đế dùng một tiếng "chết bất đắc kỳ tử" sai người đưa Vân Túc xuống, thi thể không chôn vào hoàng lăng, chỉ coi như hoàng thất chưa từng có người này.


Mũi tên bị người ta bẻ gãy, chỉ còn lại một đoạn ngắn c*m v** cổ họng hắn. Vết máu kéo dài từ cửa điện đến bậc thềm, dấu vết càng lúc càng nhạt nhòa phản ánh cuộc đời vội vã kết thúc của hắn. Vân Trần nhìn đôi mắt vẫn trừng trừng không chịu nhắm lại kia, chỉ cảm thấy vô cùng thương xót, nhưng hắn tàn hại huynh đệ mưu đồ giết vua, tất cả đều là tự mình chuốc lấy.


Y thu hồi ánh mắt, hướng Thuận Đế hành lễ hỏi: "Nhi thần hôm qua đã sai người canh giữ phủ Hữu tướng, Giang đại nhân hiện giờ hẳn là đang bị bao vây trong nhà, phụ hoàng định xử trí thế nào?"


Công tội không thể bù trừ, Giang Thắng Bình dù sao cũng là lão thần trong triều mấy chục năm, cả đời cống hiến cho Đại Thuận mọi người đều thấy rõ. Thuận Đế tuy giao quyền quyết định cho y, nhưng về chuyện này, y thực sự không tiện nhiều lời.


Thuận Đế hiển nhiên cũng cân nhắc đến điểm này, ông khẽ dừng lại, gật đầu nghiêm nghị nói: "Lưu đày, suốt đời không được đặt chân vào hoàng thành, những người nhà khác đều ban chết."


Giang Thắng Bình ở địa vị cao sống cuộc sống gấm vóc ngọc thực, tuổi này bị lưu đày bên ngoài cũng không trụ được bao lâu. Cách xử trí này vừa giữ được thể diện, lại không khiến ông ta chết một cách thoải mái, còn thêm không ít khổ sở dọc đường.


Thuận Đế chống trán im lặng một hồi, lại như nhớ ra điều gì, nhíu mày nói: "Minh Quý phi dù sao cũng có nhiều năm tình nghĩa vợ chồng với trẫm, trong bụng nàng còn có con của trẫm, miễn tội chết, đày vào lãnh cung, không có triệu kiến không được ra ngoài."


"Vâng." Vân Trần gật đầu đáp một tiếng.


Nghe thấy lời này y đã biết Li Phi cuối cùng vẫn mềm lòng, không nói cho Thuận Đế biết chuyện Minh Quý phi đã làm. Bà không thể không lường trước được cục diện ngày hôm nay, có lẽ đã tìm lý do khác để cầu xin cho Minh Quý phi, nên mới khiến Thuận Đế cuối cùng vẫn nương tay.


Chiếu thư truyền ngôi được công bố thiên hạ vào ngày hôm sau, nghi lễ sắc phong rườm rà mất mấy canh giờ, một loạt quy trình ập xuống khiến ngay cả Vân Trần và các văn quan bên cạnh cũng mệt mỏi đến choáng váng.


Thuận Đế bệnh nặng không dậy nổi, liền do Thái tử thay mặt giám quốc.



Vì chuyện xấu trong nhà không nên để lộ ra ngoài, chuyện bức cung lần này bị Vân Trần nghiêm mật phong tỏa trong cung. Ngự lâm quân tổn thất gần ba trăm người, Tiêu Vị Trọc cầm chân đám quân tư ngoài thành cũng bị thương không ít, vết đao chém ngang hông sâu đến tận xương, chỉ nhìn thôi cũng thấy kinh hãi.


Vân Trần lập tức ra lệnh cho hắn từ bỏ các chức vụ rồi trở về phủ dưỡng thương cho tốt, còn mình thì chọn từ đám tư quân của Vân Túc mấy kẻ nhìn có vẻ nhu nhược thẩm vấn một hồi, biết được Giao Nam còn gần nghìn người không nhận được lệnh đến chi viện.


Y lập tức hiểu rõ, nhất định là Cảnh Hà Tồn đã giúp một tay. Sau khi tách riêng những người Giao Nam ra giam giữ, y liền lập tức sai người phi ngựa nhanh chóng gửi một phong thư cho quốc chủ Giao Nam, để ông tự giải quyết chuyện nhà.


Vân Trần mỗi ngày có quá nhiều việc không rảnh tay, ngay cả thời gian ngồi xuống ăn một bữa cơm cũng không có. Y sai người tịch thu gia sản của hữu tướng, từ dưới hầm rượu đào ra một số tiền khổng lồ, kinh ngạc đến nỗi ngay cả người không lo lắng về tiền bạc như y cũng phải há hốc mồm. Trong triều còn rất nhiều môn sinh và đồng đảng của Hữu tướng, y được Thuận Đế cho phép liền bắt tay vào chỉnh đốn, người nào nên bãi miễn thì bãi miễn, người nào nên điều tra kỹ thì điều tra kỹ.


Thanh lý dư đảng là chuyện lớn, đòn đầu tiên giáng xuống đầu là Hình bộ Thị lang Tống Hồng Đạt. Các đại thần chỉ cho rằng Tống Hồng Đạt giúp Giang Thắng Bình làm không ít chuyện xấu, chỉ có Lục Phúc công công biết, là vì hắn tự ý thẩm vấn trong ngục, quất roi vào người Sở Tôn Hành.


Sau khi rảnh rỗi, trạng thái của Thuận Đế rõ ràng tốt hơn trước kia, không biết vì sao đột nhiên nhớ ra ông còn hứa hôn cho Vân Trần, vốn muốn chọn ngày lành tháng tốt định hôn sự cho Thái tử phi, lại bị Vân Trần lấy lý do đã có tính toán riêng mà từ chối.


Biểu hiện sau khi y giám quốc thực sự vượt quá sự mong đợi của Thuận Đế, mọi việc lớn nhỏ đều được xử lý đâu vào đấy, trong ngoài đều chu toàn, không có nửa điểm sơ hở để người khác có thể chỉ trích. Thuận Đế biết y từ lâu đã có năng lực tự mình đảm đương mọi việc, dứt khoát cũng không can thiệp nữa.


Bận rộn suốt hơn một tháng, những việc tích tụ cuối cùng cũng thấy được điểm dừng, y cũng có thể tranh thủ nghỉ ngơi nhiều hơn một chút. Lục Phúc công công thương xót thân thể y, sớm đã chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn trong điện đợi y.


Vân Trần tùy tiện ăn vài miếng rồi nằm xuống giường, mặc cho đầu óc trống rỗng, tính ngày tháng cũng sắp được ba tháng rồi, ngày thường y đều đến tiểu trạch thăm Sở Tôn Hành vào ban ngày, trưa nay cũng vừa mới đến, nhưng không hiểu sao, lúc này lại không nhịn được ý nghĩ muốn chạy qua đó.


Hoàng thành giờ này vừa hay đến phiên chợ đêm, y cởi bỏ hoa phục, một thân áo vải đi về phía tiểu trạch. Ngửi thấy mùi vịt quay ngâm tương bên đường lại ngứa ngáy muốn mua một con, mua cho ai ăn cũng chưa nghĩ ra, tóm lại là tự dưng muốn mua về.


Tiểu trạch cũng đèn đuốc sáng trưng, Trạm An có mấy chiêu kiếm pháp mà thế nào cũng không luyện được, bị Chung Ly Niên tức giận phạt xách xô nước đứng một bên. Cậu nhóc nhỏ nhắn bĩu môi, trong lòng thầm mắng mình ngu dốt, mãi đến khi nhìn thấy Vân Trần từ ngoài cửa đi vào trên mặt mới nở một nụ cười.


"Vân ca ca!" Trạm An mũi rất thính, mắt long lanh vây quanh con vịt quay trong tay y.



Chung Ly Niên đứng bên cạnh nghe được dở khóc dở cười: "Ta mới không tranh đồ ăn với trẻ con đâu."


"Mấy ngày trước ngươi không đến, có người đưa cho ngươi một cây thảo dược, lão già Lâu cầm qua xem một cái, nói là thứ tốt trị bệnh về mắt, liền cho thằng nhóc kia uống mấy ngày thuốc, bảo ta nói với ngươi một tiếng."


"Thuốc đó là lúc trước đưa A Hành đi núi Tuyết Ngọc được người khác tặng." Vân Trần cười nói, "Có Lâu tiền bối trông nom là được rồi."


"Ngươi tự biết là được." Chung Ly Niên hất đầu về phía Trạm An ra hiệu cho nhóc đặt xô nước xuống.


Trạm An hoan hô một tiếng, sốt ruột xé gói giấy dầu, nghĩ nghĩ vẫn là bẻ hai cái đùi vịt ra để riêng, lại bẻ phần thịt nhiều nhất trên thân vịt xuống, miệng lẩm bẩm: "Cái này cho a gia, cái này cho Lâu gia gia, cái này cho Biên bà bà."


Vân Trần thấy nhóc ăn đến mặt mũi bóng nhẫy, cũng không nhịn được xé một miếng nhỏ nếm thử, vừa nhai vừa đi vào phòng trong.


Hơi nóng xộc vào mặt xua tan không ít cái lạnh bao quanh trên đường, y vừa chuẩn bị như thường lệ bắt mạch cho Sở Tôn Hành, ai ngờ càng đi vào trong lại thấy một thị nữ đang ôm người kia trong lòng đút cháo cho hắn ăn.


Bộ dạng kia thật sự có chút giống như cô vợ nhỏ chăm sóc chồng mình.


"Ngươi làm gì vậy!" Vân Trần lập tức nhíu mày, nhanh chân bước tới lớn tiếng gọi nàng lại.


Thị nữ cũng bị vẻ mặt âm trầm của y dọa sợ, vội vàng đặt người kia xuống hành lễ với y, luống cuống giải thích: "Bái, bái kiến Thái tử Điện hạ, Sở công tử đêm nay không hiểu sao không nuốt được gì, Lâu thần y nói một ngày ba bữa tuyệt đối không thể thiếu, ta mới nghĩ đỡ công tử dậy thử xem."


"Đi ra ngoài."


Vân Trần biết nàng chỉ làm đúng bổn phận, nhưng cái bực bội trong lòng y cứ xông lên. Y khoát tay bảo người đưa thêm một bát nữa lên, sau đó đóng cửa phòng lại.



Y có chút hờn dỗi uống hết nửa bát cháo còn lại trên tay, véo véo mặt Sở Tôn Hành, sau đó nhìn thân hình gầy gò chỉ duy trì bằng đồ lỏng của hắn, từ từ buông tay xuống, từng chút một đút cháo mới đưa lên vào miệng hắn: "Thời hạn ba tháng sắp đến rồi, A Hành nếu không dậy thì thật không biết phải nuôi bao lâu mới nuôi lại được như cũ."


Một bát cháo đút xong một cách ngắt quãng, Vân Trần lại gói người kia vào chăn, không muốn lên giường chen chúc với hắn, dứt khoát ngồi xuống đất dựa lưng vào mép giường ngẩn ngơ.


Lúc ở trong cung mệt đến thở không ra hơi y liền đến tiểu trạch thăm hắn, cũng không cần gì khác, chỉ cần bắt mạch cho hắn, cảm nhận nhịp đập đều đặn dưới đầu ngón tay là có thể xua tan phần lớn mệt mỏi.


Cũng không để ý đã qua bao lâu, Vân Trần cúi đầu thở dài một tiếng. Gió tuyết suốt một mùa đông cuối cùng cũng ngừng, nhưng người y mong đợi bấy lâu lại không biết đến khi nào mới tỉnh.


"Ai chọc Điện hạ tức giận vậy?"


Một giọng nói quen thuộc mà yếu ớt từ phía sau truyền đến, Vân Trần theo phản xạ lắc đầu đáp: "Không ai chọc ta tức giận."


"Vậy Điện hạ vì sao lại thở dài?"


"Suốt ngày như con quay không ngừng nghỉ, có chút mệt mỏi thôi." Vân Trần ngẩng đầu, như thể cuối cùng cũng tìm được người có thể tâm sự, từ từ không ngừng nói, "A Hành không biết đâu, trong cung dạo này xảy ra không ít chuyện, nhị hoàng huynh hắn—"


Lời chưa dứt đã im bặt, đồng tử Vân Trần đột nhiên phóng to, bộ não mờ mịt chết lặng bắt đầu vận hành lại từng chút một. Y trả lời hoàn toàn là theo bản năng, đến lúc này mới chậm nửa nhịp nhận ra ai đang hỏi mình.


Sở Tôn Hành nằm lâu, toàn thân đau nhức, vốn muốn điều động nội tức hồi phục chút thể lực, nhưng tìm trong đan điền hồi lâu cũng không được chút gì. Trước mắt không còn mờ mịt sương mù, cũng có thể thấy lờ mờ chút ánh sáng, hắn khẽ ngẩn người một lát, không chống đỡ nổi thân mình, đành làm như không có chuyện gì hơi động cánh tay chạm vào Vân Trần.


"Điện hạ?"


Người kia bất động như không nghe thấy.



"Không...vẫn chưa đến ba tháng." Vân Trần cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng người lại như bị đóng băng không dám quay đầu lại, sợ rằng chỉ cần xoay người sẽ phát hiện ra chỉ là ảo giác do mình mệt mỏi mà ra.


Mãi đến khi một bàn tay ấm áp quen thuộc chạm lên má mình, trái tim treo lơ lửng mới "bịch" một tiếng rơi xuống đất. Y quay người đối diện với ánh mắt mỉm cười của người kia, khàn giọng hỏi: "...A Hành tỉnh khi nào vậy? Mắt, mắt nhìn thấy rồi?"


"Vừa mới tỉnh, nhìn thấy rồi. Sắc mặt Điện hạ kém đi nhiều, dù bận đến mấy cũng phải giữ gìn thân thể." Sở Tôn Hành nói chuyện còn có chút khó khăn, nhớ đến lời Vân Trần còn dang dở, lại lo lắng hỏi, "Điện hạ vừa nãy nói Nhị Điện hạ làm sao?"


"Chết rồi."


Vân Trần nén xuống sự rung động mạnh mẽ trong lòng, cẩn thận đỡ hắn dậy, để người kia dựa vào mình, kể chi tiết những chuyện xảy ra trong khoảng thời gian hắn hôn mê.


Sở Tôn Hành nghe y không sao thì thở phào nhẹ nhõm: "Chúc mừng Điện hạ."


"Đúng là phải chúc mừng ta." Vân Trần nhẹ nhõm nhìn hắn, "Cuối cùng cũng đợi được ngươi tỉnh lại."


"Ý ta không phải vậy." Sở Tôn Hành nói.


Là vị trí Thái tử của y.


Vân Trần lắc đầu: "Ta biết, nhưng ý ta đúng là như thế."


Sở Tôn Hành xoa xoa đôi tay vẫn còn căng thẳng của y, cúi mắt nhìn sợi dây đỏ trên cổ tay lại cười hỏi: "Điện hạ không phải nói đợi ta tỉnh lại mới cho ta sao?"


Hắn ngủ một giấc rất lâu, Vân Trần có chút luyến tiếc giọng nói của hắn, đợi hắn hỏi thêm một câu nữa mới đáp: "Hối hận rồi, không được sao?"


Sở Tôn Hành nghe vậy bật cười: "Được."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 119: Lâu rồi không gặp
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...