Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 77: 077: Khoản tiền cọc


Châu Tri Ninh không thể nào ngờ lại gặp Cốc Kiều ở đồn cảnh sát. Dẫu trong mắt cô ta, Cốc Kiều chẳng phải hạng người thanh cao gì cho cam, nhưng việc cô phải vào đồn, lại còn ngồi trong phòng thẩm vấn, vẫn khiến Châu Tri Ninh không khỏi kinh ngạc.


Vì đang thực tập tại đài truyền hình, Châu Tri Ninh được giao cùng đồng nghiệp thực hiện một phóng sự chuyên đề về cảnh sát khu vực, không ngờ lại tình cờ bắt gặp một vụ buôn lậu phiếu ngoại hối. Lần này, Cốc Kiều trông không còn vẻ sắc sảo, lanh lợi như lần trước ở quán bar. Nếu không nhờ bộ đồ sặc sỡ quá nổi bật, có lẽ Châu Tri Ninh đã chẳng nhận ra cô ngay từ cái nhìn đầu tiên.


Suốt cả quá trình, Cốc Kiều chỉ im lặng ngồi cạnh một gã đàn ông trẻ, dù cả hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Theo trình báo của người dân, có kẻ đang giao dịch phiếu ngoại hối trái phép tại khu vực này. Khi cảnh sát ập đến, họ bắt quả tang Bành Châu vừa nhận một cọc tiền từ tay người kia. Nghe tiếng còi hú, anh ta lập tức quay đầu chạy về phía chiếc van vàng đang đậu gần đó. Vừa thấy bóng cảnh sát, Bành Châu liền hét giục Cốc Kiều:


– Chạy mau!


Thế nhưng bản thân anh ta lại không lên xe. Cốc Kiều còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Bành Châu đã bị bắt. Ngay sau đó, cảnh sát tìm thấy mười một nghìn phiếu ngoại hối trên người tên còn lại, trong khi Bành Châu thì đang cầm cọc tiền mặt. Dù trên người Cốc Kiều không có phiếu ngoại hối, nhưng vì là tài xế nên cô cũng bị đưa về đồn để phối hợp điều tra.


Ở các khu chợ, người ta thường giao dịch bằng ba loại tiền tệ: tiền mặt, đô la Mỹ và phiếu ngoại hối. Trong đó, các chủ sạp ưa nhận phiếu ngoại hối hơn cả. Bởi lẽ, khi thu vào, tỷ giá giữa tiền mặt và phiếu là 1:1, nhưng lúc có người cần mua lại, tỷ giá sẽ bị đẩy lên 1:1.2 hay 1:1.3, thậm chí có kẻ còn ăn chênh lệch đến bốn, năm mươi phần trăm. Từ đó, thị trường ngầm mua bán phiếu ngoại hối cũng dần hình thành tại các khu chợ này. Tuy nhiên, ngoài những tay buôn lớn, các chủ sạp thường chỉ giao dịch với số lượng nhỏ.


Bành Châu vẫn cười hì hì, nói:


– Con bé này nó có biết gì đâu! Mấy anh giữ nó lại chỉ tổ lãng phí thời gian. Chuyện phiếu ngoại hối này càng không dính dáng gì đến nó, xe em hỏng nên nó tốt bụng cho em đi nhờ thôi. Nó là công dân tốt chính hiệu, có biết em đến đây làm gì đâu. Nếu vì chuyện này mà làm lỡ dở việc làm ăn của nó thì em rõ khốn nạn. Không tin mấy anh cứ hỏi cái gã giao dịch với em xem, từ đầu đến cuối chỉ có hai đứa em, chẳng liên quan gì đến người thứ ba hết!


Mãi đến khi cảnh sát áp giải Bành Châu lên xe, Cốc Kiều mới hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nếu biết trước Bành Châu đến đây vì chuyện này, cô đã không đời nào chở anh ta đi, và tất nhiên cũng sẽ chẳng bao giờ để anh ta thực hiện vụ giao dịch này. Buôn bán phiếu ngoại hối với số lượng lớn như vậy là phạm pháp, nhẹ thì bị phạt tiền, còn nặng thì bị tịch thu toàn bộ.


Một viên cảnh sát nghiêm giọng nói với Bành Châu:


– Anh lo khai chuyện của mình trước đi!


– Thì em cũng chỉ có lòng tốt muốn đổi phiếu ngoại hối giúp người ta thôi mà. Vừa nghe họ nói cần đô la Mỹ gấp là em quên béng mất chuyện này có phạm pháp hay không. May mà các anh đến kịp, nếu không em đã phạm phải sai lầm lớn hơn rồi. Các anh đúng là cảnh sát nhân dân mà!


Viên cảnh sát họ Vương cười khẩy:



– Khai thật đi, đây là lần thứ mấy rồi? Chúng tôi có đủ bằng chứng chứng minh đây không phải lần đầu anh buôn lậu phiếu ngoại hối đấy.


– Đứa nào tố cáo em vậy? Đúng là cái dòng thất đức! Cán bộ đừng tin lời bọn nó!


– Anh thành khẩn khai báo đi!


– Em nào dám gian dối nửa lời, thật sự em chỉ có ý tốt thôi. – Bành Châu hắng giọng rồi nói tiếp. – Các anh mắt sáng như đuốc, em cũng chẳng dám giấu làm gì. Trước đây em cũng từng tốt bụng đổi giúp người ta vài lần, nhưng toàn là mấy vụ cò con vài trăm tệ thôi. Quất quả lớn thế này đúng là lần đầu tiên. Nào ngờ người tốt như em lại bị kẻ khác gài bẫy!


– Anh tốt bụng mà ăn chênh lệch của người ta tới bốn mươi phần trăm à? Anh không biết thế là phạm pháp sao?


Nghe nói số tiền trên người sẽ bị tịch thu, Bành Châu gần như nhảy dựng lên:


– Các cán bộ ơi, cho dù em có gan làm bậy thì cũng đã đổi chác được gì đâu? Cùng lắm chỉ là… phạm tội bất thành thôi mà!


Suốt quá trình thẩm vấn, Cốc Kiều gần như đều im lặng. Cuối cùng, sự thật chứng minh cô hoàn toàn vô can, mấy viên cảnh sát còn đặc biệt cảm ơn cô vì đã hỗ trợ điều tra.


Lúc ra khỏi đồn cảnh sát, Bành Châu ủ rũ lẩm bẩm:


– Chắc chắn có đứa cố tình chơi xỏ tôi rồi. Không biết là thằng khốn nào trong chợ lại đi tố cáo tôi nữa…


Anh ta vốn định thực hiện trót lọt vụ buôn lậu phiếu ngoại hối này để kiếm thêm vốn nhập hàng, hàng nhiều thì lợi nhuận ắt sẽ tăng theo. Ai ngờ chẳng những không kiếm được đồng nào mà còn bay mất một nửa vì nộp phạt.


– Anh không nhìn xem mình đang đứng trước cổng nơi nào à? Muốn vào trong đó nữa thì cứ nói tiếp đi!


Cốc Kiều buông một câu rồi nhảy phốc lên chiếc xe van vàng, hét vọng xuống:


– Anh có lên không? Không lên là tôi chạy đấy.



Bành Châu vội vã trèo lên xe, rối rít:


– Chuyện này là tôi có lỗi với cô, làm cô phải theo tôi vào đồn một chuyến. Anh giai xin nhận lỗi với em gái.


– Đừng có nhận họ hàng lung tung! Ai thèm anh em gì với anh! Anh xem lại việc mình làm đi, có ra hồn người không hả! Đổi chui cả đống phiếu ngoại hối như thế mà còn bắt tôi chở đi cho được.


– Thôi được rồi bà nội ơi, cháu là cháu của bà, được chưa? Vốn dĩ tôi định bắt taxi, là tự cô bảo tiện đường nên cho tôi quá giang cơ mà. Tôi cũng đâu ngờ lại xảy ra chuyện!


Thấy vẻ mặt Cốc Kiều hiếm khi khó coi đến thế, Bành Châu cũng chẳng dám cãi thêm:


– Là tôi sai! Nếu biết lần này bị tóm, có đánh chết tôi cũng không nhờ cô chở đi! Đừng nói là nhờ cô chở, tôi còn chẳng dại mà đâm đầu vào vụ này ấy chứ! Tôi cứ như bị ma xui quỷ khiến vậy. Hôm qua ông chủ Trạch đến tìm tôi, dúi cho một mẩu giấy rồi bảo có người muốn đổi phiếu ngoại hối nhưng ông ta không có sẵn, nếu tôi có thì cứ gọi theo số trên giấy. Ban đầu tôi cũng sợ rủi ro, nhưng lại nghĩ bụng tiền đã dâng đến tận miệng mà không kiếm thì rõ phí. Tôi vốn định bảo để mình suy nghĩ thêm, nhưng gã kia lại cần gấp nên tôi nhất thời hồ đồ đồng ý luôn.


Bành Châu vỗ trán một cái, bực bội nói:


– Không lẽ là ông chủ Trạch báo cảnh sát? Lần này tôi cũng phải chạy vạy gom phiếu ngoại hối từ mấy người mới đủ, tiền lãi chẳng được bao nhiêu, không đáng để ông ta phải chơi tôi một vố như vậy. Mà tôi cũng có đắc tội gì với ông ta đâu?


Lúc ở đồn cảnh sát, Bành Châu không hề khai ra ông chủ Trạch. Một là vì giữ chút nghĩa khí, hai là vì ông ta cũng chỉ đưa cho Bành Châu một mẩu giấy, còn việc đổi bao nhiêu, tỷ giá thế nào đều do anh ta và người kia tự thỏa thuận qua điện thoại. Giả sử có khai ra thì ông chủ Trạch cũng có thể chối bay chối biến rằng mình không hay biết gì.


– Ông chủ Trạch á?


Cốc Kiều thoáng nhớ lại. Thuở mới vào nghề còn chật vật, cô từng tranh một mối làm ăn với ông ta. Sau này, khi việc kinh doanh đã đi vào quỹ đạo, cô nhận được một đơn hàng lớn đúng vào lúc nghe tin ông chủ Trạch gặp khó khăn nên đã chủ động chia cho ông ta một nửa xem như bù đắp. Dù ông chủ Trạch kiếm được một khoản kha khá từ lần đó, Cốc Kiều cũng chưa từng nghĩ rằng hai người có thể hoá thù thành bạn, về sau họ vẫn sẽ là đối thủ cạnh tranh trên thương trường. Bảo ông chủ Trạch cướp mối làm ăn thì Cốc Kiều tin, chứ bảo ông ta đi đường vòng, bày mưu gài bẫy cả Bành Châu để phá chuyện kinh doanh của mình thì cô lại không tin lắm. Ông chủ Trạch đâu phải đứa ngu mà đi làm cái chuyện hại người chẳng ích ta như thế?


Cốc Kiều gạt phắt suy đoán ấy đi, nói:


– Nếu anh không làm gì khuất tất thì dù có trời báo cảnh sát, anh cũng chẳng mất một xu. Bây giờ ai báo không quan trọng, quan trọng là sau này anh đừng dính vào mấy chuyện kiểu này nữa!


– Bị phạt một vố thế này rồi, tôi còn dám làm tiếp mới lạ! Cô cũng đừng giận nữa! Tiền lãi mỗi cái áo khoác da tôi sẽ chia thêm cho cô một chút.



Cốc Kiều hỏi thẳng vào vấn đề cô quan tâm nhất lúc này:


– Hôm nay anh xoay đủ khoản tiền cọc mình đã bàn chưa?


Bành Châu nghiến răng đáp:


– Yên tâm đi. Đến hẹn tôi chắc chắn sẽ giao đủ cho cô.


– Anh chắc chứ? Chiều nay tôi phải đi ký hợp đồng với các xưởng gia công, muộn nhất là ngày mai phải trả tiền cho người ta rồi. Nếu anh không có…


– Tôi chắc chắn có.


Cốc Kiều dừng xe ở một khu vực đông đúc, dễ bắt taxi rồi nói dứt khoát:


– Xuống xe! Tôi còn phải đi ký hợp đồng.


Bành Châu bị đuổi xuống xe, đứng trơ trọi trên đường, chỉ biết nhìn theo chiếc van vàng rồ ga phóng đi mất hút mà rủa một câu:


– Ơ cái con nhỏ này!


Mấy chủ xưởng gia công vốn đã thỏa thuận miệng với Cốc Kiều về khoản tiền trả trước bỗng dưng đồng loạt lật lọng. Hai bên đã thống nhất tiền cọc là ba mươi phần trăm, vậy mà đúng lúc Cốc Kiều chuẩn bị ký hợp đồng và thanh toán, họ lại đổi ý, đòi cô phải trả đủ một trăm phần trăm. Ngay cả người chủ hàng nể nang Cốc Kiều nhất cũng chỉ chịu nhượng bộ xuống còn tám mươi phần trăm. Khi Cốc Kiều gặng hỏi, ai nấy đều viện cớ rằng buôn bán ở biên giới quá rủi ro. Huống hồ, cô lại là dân ngoại tỉnh không rõ gốc gác, lần đầu đến biên giới làm ăn, nhỡ có bề gì, họ biết tìm ai mà đòi nốt khoản tiền còn lại.


Dĩ nhiên, nghĩ đến chuyện sau này còn làm ăn lâu dài với nhau, họ vẫn lựa lời nói khéo, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng.


Cái cớ thoạt nghe có vẻ hợp tình hợp lý. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, ngay từ đầu khi thỏa thuận mức cọc ba mươi phần trăm, Cốc Kiều đã nói rõ mình lấy hàng để mang tới biên giới bán. Chuyện cô là dân ngoại tỉnh, một thân một mình lập nghiệp ở đây cũng chẳng phải bí mật gì. Cớ sao bây giờ tất cả lại đột ngột đổi ý?


Cốc Kiều và Bành Châu hợp tác theo kiểu ai có bao nhiêu vốn thì nhập bấy nhiêu hàng, lãi ai người nấy hưởng. Tuy nhiên, vì Cốc Kiều là người đứng ra lo liệu nguồn hàng nên sẽ được hưởng phần trăm trên mỗi chiếc áo khoác da của Bành Châu, bởi lẽ anh ta không thể nào tự đàm phán được mức cọc thấp như vậy. Giờ tiền cọc tăng lên đồng nghĩa với lượng hàng mua được sẽ ít đi, kéo theo lợi nhuận cũng không còn cao. Hơn nữa, để gom đủ một lượng hàng lớn như vậy thì phải đi nói chuyện với từng xưởng, rồi thuê xe, thuê người cũng tốn không ít thời gian và công sức. Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Bành Châu mới đồng ý với đề nghị của Cốc Kiều.



Giờ đây, tiền cọc bị đẩy lên cao ngất, số vốn ban đầu dự tính đủ mua bốn xe hàng nay chỉ gom được hơn một xe. Lượng hàng sụt giảm còn một phần ba, lợi nhuận đương nhiên cũng teo tóp theo.


Quan trọng hơn, lý do Bành Châu chấp nhận chia phần trăm cho Cốc Kiều là bởi cô có thể thương lượng được mức cọc ba mươi phần trăm, trong khi nếu tự anh ta đi lấy hàng thì phải đặt ít nhất tám mươi phần trăm. Thế nhưng giờ đây, mức cọc cô phải trả cũng chẳng khác Bành Châu là bao, vậy thì anh ta còn lý do gì để chia hoa hồng cho cô nữa?


Khi nghe người chủ xưởng cuối cùng thông báo tiền cọc phải tăng lên ít nhất tám mươi phần trăm, ánh mắt Cốc Kiều tối sầm lại. Ngoài trời rét cắt da cắt thịt, đôi tay trần của cô đã cóng đến đỏ ửng cả lên mà cô chẳng hề hay biết. Cô vốn đã chuẩn bị xong xuôi để thanh toán và nhận hàng vào ngày mai. Lâu Đức Dụ cũng đã thuê xe đâu vào đấy, chỉ chờ gom đủ hàng là xuất phát đến Erenhot.


Mãi tận lúc ra tới đầu hẻm, một câu hỏi vẫn cứ luẩn quẩn trong đầu Cốc Kiều: tại sao tất cả các chủ hàng lại đột ngột thay đổi ý định? Cô tập trung đến mức chẳng nghe thấy tiếng chuông xe đạp lanh canh vang lên tận mấy lần ở sau lưng.


Ai đó hét toáng lên từ phía sau:


– Chị ơi, cho em qua nhờ cái!


Cốc Kiều quay lại, thấy một cậu trai mặt lún phún ria mép đang gò lưng đạp chiếc xe ba gác chở đầy áo khoác da. Cô nhận ra đây là con trai của một chủ xưởng gia công.


Cốc Kiều đảo mắt, rồi nhanh nhảu nở nụ cười với cậu trai kia:


– Em đi giao hàng cho chị Triệu ngoài chợ hả? Chị ấy đang mong lắm đấy, mau đi đi!


– Em giao cho ông chủ Trạch ạ.


– Ông chủ Trạch á! – Cốc Kiều buột miệng kêu lên, đoạn nói tiếp. – Chị nghe nói ông chủ Trạch lấy hàng chỗ em có bảy mươi tệ một cái. Làm ăn với nhau mà sao bên em lại ưu ái ông ta thế!


Cậu trai tính tình thật thà, nghe Cốc Kiều nói khích một câu liền tưởng cô cố tình ép giá, vội vàng giải thích:


– Ông chủ Trạch cần hàng gấp nên giá cũng thế thôi ạ. Vả lại, ông ấy khoe giờ đã móc nối được với một công ty ngoại thương, thành thử uy tín hơn đứt mấy người đi buôn vùng biên nhiều.


Nụ cười trên môi Cốc Kiều cứng đờ, như thể bị đông lại vì tiết trời rét căm căm. Cô biết công ty ngoại thương mà cậu trai vừa nhắc tới, bởi cô đã từng đến đó, thậm chí còn mời vị giám đốc họ Vu của công ty này một bữa cơm. Sao hai người đó lại hợp tác với nhau rồi?


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 77: 077: Khoản tiền cọc
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...