Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 74: 074: Bloody Mary


Vừa nghe hai tiếng “bé Lạc”, Lạc Bồi Nhân đã không thể rời mắt khỏi đôi môi mềm vừa thốt ra hai từ ấy. Môi Cốc Kiều vốn đã đỏ, nay bị anh nhìn chăm chú như vậy, gò má cô cũng suýt đỏ bừng lên.


Cô bất chợt nhớ lại những khoảnh khắc ngượng ngùng đến nóng ran mặt mày trước khi về quê. Khi ở nhà, đôi lúc chỉ cần thoáng nghĩ đến thôi là mặt cô lại bất giác ửng đỏ. Cũng may đang là mùa đông, cô còn có thể đổ tại trời lạnh.


Lạc Bồi Nhân dời ánh nhìn từ đôi môi lên mắt Cốc Kiều, rồi anh khẽ nói:


– Trông mắt em thế này, chắc tối qua không ngủ ngon rồi. 


Anh cúi xuống nhìn đồng hồ rồi nói tiếp: 


– Em ngủ đi, đến giờ cơm anh sẽ gọi. Đừng lo, có anh ở đây, không mất mát gì được đâu.


Quả thật đêm qua Cốc Kiều chẳng thể ngủ ngon. Cô cứ trằn trọc tính tới tính lui nguồn hàng cho chuyến đi Erenhot, vắt óc suy nghĩ cách làm sao gom đủ bốn xe tải. Đến khi cơn buồn ngủ ập đến thì gà đã gáy sáng, mà trớ trêu thay, cô lại đi chuyến tàu sớm nhất.


Cốc Kiều đáp:


– Vậy cũng được, chiều đến lượt anh ngủ bù, em sẽ trông chừng cho anh.


Lúc ngủ, Cốc Kiều nằm sát vào vách toa, duỗi người thẳng tắp, vậy mà chiếc chăn trên người lại phồng lên một cục. Cô đã quấn chăn kín mít, bọc chặt toàn bộ tiền bạc cùng những vật quý giá nhất mang theo bên mình. Đây là lần đầu tiên cô đi toa giường nằm. Trước kia, cô chưa bao giờ mua vé loại này, một phần vì đắt, nhưng quan trọng hơn cả là một thân một mình mang theo cả tiền lẫn hàng, làm sao dám ngủ say trên tàu?


Khi Cốc Kiều bán xong chỗ đặc sản mang theo, cô nhất quyết mời Lạc Bồi Nhân ra toa ăn dùng bữa. Đây cũng là lần đầu tiên cô đặt chân đến toa ăn của tàu hỏa, trước đây cô không tới đây không chỉ vì chuyện tiền bạc. Di chuyển trên tàu luôn phải ngó trước trông sau, chẳng thể an toàn bằng việc kiếm được một chỗ rồi thì cứ ngồi lì hoặc đứng yên ở đó. Thậm chí cô còn hạn chế đi vệ sinh, những lần đi tàu trước đây cô gần như không uống một giọt nước nào.


Đến toa ăn, Cốc Kiều tỏ ra rất hào phóng, đưa thực đơn cho Lạc Bồi Nhân, nói:


– Anh muốn ăn gì cứ gọi. Lần đầu em đến đây nên cũng muốn thử nhiều món một chút.


Thật ra chỉ cần thử một lần là biết đồ ăn ở toa ăn trên tàu chẳng ngon lành gì, nhưng Lạc Bồi Nhân không nỡ nói thẳng điều đó.


Thấy anh chỉ gọi hai món, Cốc Kiều lên tiếng:


– Anh đừng tiết kiệm tiền cho em, em trả được mà.



– Anh biết. Nhưng em cứ để dành bụng đi, gần ga tàu có một nhà hàng của văn phòng đại diện Vân Nam ngon lắm. Lát nữa xuống tàu mình ra đó ăn, xong rồi đến quán bar gần nhà em. Ban nhạc ở đó đang thiếu người, anh qua giúp họ. Em đi cùng anh nhé.


Anh vẫn nhớ như in, đêm trước khi Cốc Kiều về quê, cô từng nói muốn đến quán bar xem anh biểu diễn, nhưng anh lại không có ở đó.


Toa ăn không đủ chỗ nên có người đến ngồi ghép bàn với họ. Không gian hoạt động lập tức trở nên chật chội, đầu gối hai người thỉnh thoảng lại chạm vào nhau, nhưng Cốc Kiều chỉ vờ như không để ý.


Cho đến lúc xuống tàu, Lạc Bồi Nhân cũng chưa từng nằm một giây nào trên chiếc giường Cốc Kiều đã nằm. Anh chỉ đứng hoặc ngồi trên chiếc ghế cạnh cô.


Vừa xuống tàu, Cốc Kiều có chút áy náy nói với anh:


– Em có việc làm ăn, phải gọi một cuộc điện thoại ạ. 


Cô gọi cho Bành Châu, vì đã hứa khi nào xác định được nguồn hàng và số lượng sẽ báo cho anh ta biết.


Cốc Kiều trình bày rành mạch với Bành Châu những gì mình đã suy tính suốt đêm qua, câu nào câu nấy đều súc tích, rõ ràng, không một lời thừa thãi. Nói xong, cô hạ giọng:


– Nhưng chuyện phân chia lợi nhuận, chúng ta phải thống nhất trước.


Đầu dây bên kia đáp:


– Chẳng lẽ tôi còn lừa cô được sao?


– Vẫn nên ghi rõ ra giấy trắng mực đen thì hơn, cũng là để bảo vệ cho cả anh nữa. Thôi không nói chuyện nữa, về nguồn hàng và chuyện ăn chia, chiều mai chúng ta sẽ bàn kỹ hơn. 


Đến chiều mai, có lẽ Lạc Bồi Nhân đã lên máy bay sang Mỹ rồi.


Cúp máy, Cốc Kiều mỉm cười với Lạc Bồi Nhân, cứ như thể tiền cho chuyến đi Erenhot đã nằm gọn trong túi cô rồi vậy.


Lịch trình sau khi xuống tàu trở nên gấp gáp hơn. Rời khỏi nhà hàng, Cốc Kiều về nhà mình cất hành lý. Nhà cô ở gần khu đại sứ quán, cũng tiện đường đến quán bar họ sắp tới.


Lạc Bồi Nhân cùng Cốc Kiều về nhà cô. Vì không đốt lò sưởi nên trong nhà cũng lạnh buốt chẳng kém gì ngoài trời.


Lúc cất đồ đạc quý giá, Cốc Kiều không hề tránh né Lạc Bồi Nhân. Chỉ đến khi định thay quần áo, cô mới khẽ nói:



Nghe vậy, Lạc Bồi Nhân liền xoay người đi ra ngoài, còn chu đáo khép cửa lại giúp cô.


Trời đã sẩm tối, vầng trăng lưỡi liềm lấp ló sau những lùm cây. Chỉ một loáng sau, Cốc Kiều đã mở cửa, ló đầu ra gọi:


– Anh vào nhanh lên! Ngoài ấy lạnh lắm! 


Nói rồi cô bật cười, vì thật ra trong nhà cũng có hơn gì đâu.


Khác hẳn với dáng vẻ trên tàu, mái tóc cô giờ đây đã được xõa tung, phủ kín bờ vai, và đôi khuyên tai lại bắt đầu khẽ đung đưa.


Khi họ đến quán bar, khách vẫn chưa đến nhiều. Lúc nhân viên phục vụ đến hỏi Cốc Kiều muốn uống gì, cô bèn quay sang nói với Lạc Bồi Nhân:


– Lần này em nhất định phải uống rượu.


Cô đã không còn là cô bé năm nào chỉ có thể uống sữa sô cô la nữa. 


Nói rồi, cô quay sang người phục vụ, bảo:


– Tôi không rành về rượu lắm, anh có gợi ý gì không?


– Chị thích vị nào ạ? Có thích loại quả nào không?


Cốc Kiều cười hỏi:


– Nếu thích cà chua thì sao, anh gợi ý món gì?


– Bloody Mary ạ.


Cốc Kiều nghe vậy thì háo hức muốn thử, nhưng lại chợt nhớ ra Lạc Bồi Nhân dị ứng với cà chua. Cô còn đang mải nghĩ xem anh không dị ứng với loại quả nào, thì đã nghe anh cất tiếng, quyết định thay cho cô:


– Cho một ly Bloody Mary.


Đó là món cocktail mà một người ghét cà chua như anh sẽ không đời nào đụng tới. Về phần mình, Lạc Bồi Nhân chỉ gọi một ly nước lọc.



Người phục vụ còn cẩn thận nhắc anh:


– Nước lọc bên em cũng tính tiền đấy ạ.


Lạc Bồi Nhân chỉ lặp lại, giọng bình thản không chút gợn sóng:


– Cho một ly nước lọc.


Thấy nhân viên mang khoai tây chiên và bắp rang bơ ra, Cốc Kiều vội bảo:


– Tôi chỉ gọi một ly rượu thôi.


Lạc Bồi Nhân bèn giải thích:


– Bắp rang bơ và khoai tây chiên ở đây miễn phí.


– Nước lọc thì tính tiền, còn bắp rang bơ với khoai tây chiên lại miễn phí ạ?


– Em là dân làm ăn, suy nghĩ một chút là hiểu ngay thôi mà.


Cốc Kiều rất cảm kích sự tin tưởng anh dành cho mình. Đến khi cô bừng hiểu ra mánh khoé của quán bar thì ly Bloody Mary đã được mang lên.


Cốc Kiều cảm thấy ly rượu của mình trông chẳng khác nào một cốc nước ép cà chua cắm thêm cọng cần tây, gọi là canh hay nước ép cà chua có khi còn chuẩn hơn là rượu. Cô thậm chí còn ngờ rằng Lạc Bồi Nhân vừa rồi đã gọi nhầm món, một người dị ứng cà chua sao có thể gọi món này cho cô được?


Nhưng anh lại nói:


– Em nếm thử xem, không thích thì đừng cố, anh gọi cho em ly khác.


Cốc Kiều ngồi yên tại chỗ. Lạc Bồi Nhân đứng nghiêng người, một tay chống lên bàn, cúi xuống nhìn cô. Cô không rõ là anh đang nhìn mình hay nhìn ly rượu nữa.


Dưới ánh nhìn chăm chú của Lạc Bồi Nhân, cô cúi xuống nhấp một ngụm nhỏ. Sắc đỏ rực của ly rượu hệt như màu đôi khuyên tai của cô, khiến cô có cảm giác thứ mình vừa uống không phải rượu, mà là máu.


– Có muốn đổi ly khác không?



Lạc Bồi Nhân uống cạn ly nước lọc rồi khẽ nói với Cốc Kiều:


– Em cứ uống từ từ nhé, anh vào hậu trường một lát.


Dương Trình nhận ra Lạc Bồi Nhân ngay khi anh vừa bước vào quán bar. Anh ta phát hiện người bạn cũ này vẫn giữ nguyên khí chất năm xưa. Sao tướng mạo và phong thái vẫn vậy mà gu âm nhạc lại có thể thay đổi một trời một vực thế nhỉ?


Dương Trình là giọng ca chính trong ban nhạc cũ của Lạc Bồi Nhân. Mấy hôm trước, vừa nghe tin anh về nước, anh ta đã lập tức liên lạc, ngỏ ý mời anh mồng sáu Tết qua giúp một tay, nhưng mục đích chính là để anh em tụ tập. Vị trí chơi keyboard của ban nhạc họ cứ như dính lời nguyền, chẳng ai trụ lại được lâu. Dẫu vậy, giờ ban nhạc đã nổi tiếng nên cũng chẳng lo không tìm được người.


Lạc Bồi Nhân đã khéo léo từ chối, nói rằng trình độ của mình đã mai một đi nhiều, vả lại cũng không thuộc mấy bài hát hiện tại của ban nhạc.


Dương Trình vừa nghe là biết ngay dạo này Lạc Bồi Nhân chẳng quan tâm gì đến họ. Hầu hết những ca khúc ban nhạc đang chơi đều là những bài họ cùng nhau sáng tác hồi xưa. Chẳng hiểu sao những bài hát ít người biết ngày ấy dạo này bỗng nổi như cồn. Dương Trình rất muốn Lạc Bồi Nhân cùng chia sẻ vinh quang hiện tại với họ. Dù Dương Trình luôn miệng nói rằng làm nhạc là phải quay lưng với khán giả, anh ta hoàn toàn không quan tâm người khác nghĩ gì, bất kể là khen hay chê, nhưng khi sự tung hô bất ngờ ập đến, bảo không phấn khích thì quả là dối lòng. Anh ta nói rằng đây chỉ là một buổi diễn nhỏ trong quán bar, chủ yếu là bạn bè tự chơi cho nhau nghe.


Lạc Bồi Nhân từ chối rất dứt khoát. Dương Trình hiểu rõ thái độ của anh đối với âm nhạc vốn khác mình một trời một vực: với anh ta đó là giấc mơ, còn với Lạc Bồi Nhân chỉ đơn thuần là sở thích. Chơi thì hết mình, mà từ bỏ cũng vô cùng quyết đoán. Dẫu vậy, anh ta vẫn không tài nào hiểu nổi, lẽ nào việc chơi nhạc lại không thú vị hơn việc ngày này qua tháng khác quanh quẩn với lò nung trong phòng thí nghiệm hay sao? Kể cả khi đã từ bỏ, chẳng lẽ không có lúc nào thấy ngứa tay à? Sao một người có thể tuyệt tình với thứ mình từng yêu thích như vậy?


Vậy mà hôm kia, Lạc Bồi Nhân lại đột nhiên hỏi anh ta có thiếu người chơi keyboard không, nếu thiếu thì anh sẽ đến, nhưng với điều kiện phải thêm một bài hát. Nghe tên bài hát xong, Dương Trình ngỡ ngàng mất một lúc lâu. Anh bạn này sang Mỹ bị chủ nghĩa tư bản vùi dập đến mức nào rồi mà tự dưng lại mê mẩn mấy thứ chân thiện mỹ thế này? Chèn bài này vào giữa chương trình thì lạc quẻ quá. Nhưng anh ta vẫn đồng ý ngay, biết đâu chừng Lạc Bồi Nhân lại có ý tưởng phối khí mới mẻ nào đó. Hồi Lạc Bồi Nhân còn trong ban nhạc, tình cảm Dương Trình dành cho anh rất phức tạp. Hai kẻ cứng đầu cứng cổ mà gặp nhau thì chẳng phải chuyện vui vẻ gì, mà cay đắng thay, người phải nhượng bộ luôn là anh ta.


Câu đầu tiên Dương Trình nói khi gặp Lạc Bồi Nhân là:


– Tôi biết ngay là cậu không nhịn được mà. Tay không chạm vào keyboard là khó chịu lắm chứ gì!


Lạc Bồi Nhân chỉ cười trừ không đáp.


Ánh mắt Dương Trình ngay sau đó liền chuyển sang cô gái bên cạnh Lạc Bồi Nhân. Khoảnh khắc anh ta nhìn thấy Cốc Kiều cũng là lúc cô vừa nhấp một ngụm rượu nhỏ. Sắc môi đỏ thắm, đôi khuyên tai cùng tông màu khẽ đung đưa, trông như một nữ ma cà rồng xinh đẹp vừa uống máu người xong, đang mỉm cười mãn nguyện.


Ngay khoảnh khắc trông thấy gương mặt ấy, Dương Trình suýt nữa đã buột miệng kêu lên. Lẽ nào gu của con người ta luôn trước sau như một? Nếu không thì sao cô gái bây giờ và cô gái năm xưa lại giống nhau đến thế? Nhưng thần thái của họ thì hoàn toàn khác biệt.


Dương Trình thấy cô gái ngồi cạnh Lạc Bồi Nhân trông rất giống cô gái đầu tiên anh từng dắt tới quán bar này. Giữa một nơi ai nấy đều uống rượu, cô gái đó chỉ gọi một ly sữa sô cô la. Nếu chỉ có vậy, ấn tượng có lẽ đã phai nhạt sau vài tháng. Nhưng sau này, anh ta còn thấy cô trải bạt bán áo khoác da ở ngay trước cửa quán bar. Cô gái ấy dường như không nhận ra anh ta, vẫn nhiệt tình chào hàng chiếc áo khoác của mình, một chiếc áo da heo dày cộp. Anh ta đã nán lại trước mặt cô một lúc, không phải vì hứng thú với chiếc áo da heo, mà chỉ thắc mắc tại sao cô gái ngoan ngoãn uống sữa sô cô la trong bar ngày nào giờ lại ra vỉa hè bán áo khoác da.


Sau khi Dương Trình từ chối không mua, nụ cười trên môi cô gái vẫn không hề suy suyển. Cô rút từ trong túi áo ra một tấm danh thiếp đơn sơ, trên đó ghi tên, cách liên lạc và nổi bật nhất là hình các loại áo khoác da heo.


Tuy nhiên, anh ta cũng chỉ thấy cô gái ấy ở cửa quán bar đúng một lần đó.


Dương Trình nuốt những suy nghĩ của mình vào lòng. Nhắc đến người cũ trước mặt người mới thật chẳng phải phép chút nào.


Ngày đó, Cốc Kiều thỉnh thoảng đọc báo thấy dân chơi nhạc hay mặc đồ da, bèn đoán những người đến quán bar có thể là khách hàng tiềm năng của mình, nên đã từng mang áo khoác da đến trước cửa quán bar bán thử. Nhưng chỉ sau một lần, cô đã nhận ra rằng hạng người này sẽ chẳng bao giờ vì rẻ mà mua một chiếc áo khoác da heo. Sau thất bại ấy, cô dứt khoát chuyển hướng sang các sạp hàng và quầy trong trung tâm thương mại. Tuy chỉ bán được giá sỉ nhưng bán được số lượng lớn thì cũng kiếm được nhiều tiền hơn.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 74: 074: Bloody Mary
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...