Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc
– Hôm nay anh về.
Nghe vậy, Cốc Kiều vội liếc nhìn Lạc Bồi Nhân. Rõ ràng họ đã hẹn mai sẽ cùng đi tàu cơ mà, sao anh lại đổi ý? Nhưng ánh mắt Lạc Bội Nhân nói cho cô biết anh không phải đang hờn dỗi.
Người ngoài nghe câu nói của Lạc Bồi Nhân quả thật không thấy có gì khó chịu, tựa như anh đã quyết định như vậy từ trước khi đến đây rồi.
Mà sự thật đúng là vậy. Ngay từ trước lúc xuống tàu, anh đã đặt xong phòng ở một nhà nghỉ cho tối nay, bởi vốn dĩ Lạc Bồi Nhân không hề có ý định ngủ lại nhà Cốc Kiều. Thứ nhất, ở quê có lẽ người ta còn bảo thủ, yêu đương là một chuyện, nhưng qua đêm ở nhà nhau lại là chuyện khác. Thứ hai, bản thân anh cũng không quen ở nhà người khác.
Dĩ nhiên, bây giờ anh lại càng có thêm lý do chính đáng. Anh để ý thấy bố Cốc Kiều đã lộ rõ vẻ nhẹ nhõm khi nghe xong câu trả lời của mình. Lạc Bồi Nhân tự nhận mình không phải người nhạy cảm, nhưng từ bé đến lớn anh chưa từng bị đối xử lạnh nhạt bao giờ, nên anh vẫn đủ tinh ý để nhận ra. Ngoài Cốc Kiều, hầu hết mọi người trong nhà đều thở phào sau câu nói vỏn vẹn bốn chữ ấy, miễn là cô không như vậy là đủ rồi.
Nghe Lạc Bồi Nhân nói vậy, Lâu Đức Dụ cũng thoáng chút bất ngờ. Ông cứ ngỡ thằng nhóc này đã cất công ngồi tàu cả chục tiếng đồng hồ đến đây thì ít nhất cũng phải ở lại một đêm, hóa ra anh lại biết điều hơn ông tưởng. Dù vậy, ông cũng chẳng có ý giữ khách:
– Chiều tôi mượn xe đưa cậu đi.
– Cháu cảm ơn bác, không phiền bác đâu ạ. Gần đây có xe khách, cháu bắt xe là được rồi.
Lâu Đức Dụ thừa biết cái gần đây ấy chẳng gần chút nào, cuốc bộ cũng phải mấy cây số, bèn nói:
– Máy nhắn tin của Cốc Kiều hỏng rồi, đúng lúc tôi phải lên huyện sửa giúp nó, tiện đường thôi, cậu không phải ngại.
Vì Lạc Bồi Nhân đi ngay trong ngày nên cơn giận của Lâu Đức Dụ cũng dịu đi phần nào.
Lạc Bồi Nhân bèn quay sang Cốc Kiều, nói:
– Đưa máy nhắn tin của em đây, để anh xem có sửa được không.
Đây là câu đầu tiên anh nói với Cốc Kiều trong suốt bữa ăn, anh đang ngầm báo cho cô biết rằng kế hoạch của họ không có gì thay đổi. Anh chẳng hề đả động đến chiếc máy nhắn tin mới mình đã mua cho cô. Có máy mới rồi, nếu máy cũ sửa được, Cốc Kiều cũng có thể bán đi kiếm thêm chút tiền.
Suốt buổi chiều hôm đó, Lạc Bồi Nhân và Cốc Kiều không có lấy một phút riêng tư. Trong lúc anh đang loay hoay sửa chiếc máy nhắn tin cũ, em gái út của Cốc Kiều không kìm được mà hỏi:
– Ở Mỹ anh cũng làm thêm bằng nghề sửa máy nhắn tin ạ?
– Anh vẫn chưa mở thêm dịch vụ này.
Ngoài học bổng, nguồn thu nhập của Lạc Bồi Nhân còn đến từ việc đầu tư cổ phiếu của các công ty công nghệ. Nhưng vì vốn ít, lại chỉ chơi ngắn hạn nên cũng chỉ đủ sống dư dả hơn đôi chút. Thời anh học đại học đúng vào giai đoạn Mỹ và Nhật Bản cạnh tranh gay gắt, mà một trong những mặt trận khốc liệt nhất chính là ngành bán dẫn. Khi đó, anh hay lượn lờ ở Trung Quan Thôn và nhận thấy máy tính trên thị trường tháo ra toàn là linh kiện nước ngoài, còn con chip thì khỏi phải bàn. Vốn dĩ anh theo ngành vật lý bán dẫn, lập trình chỉ là công cụ, nhưng dần dà nó lại chiếm ngày càng nhiều thời gian của anh. Sau khi đến Mỹ, anh phát hiện ra các công ty công nghệ đời đầu đang ngắc ngoải, trong khi một loạt công ty mới không phụ thuộc vào phần cứng lại trỗi dậy mạnh mẽ. Anh ngửi thấy một luồng gió mới. Mùa đông năm kia, World Wide Web ra đời. Tới năm 1991, hệ điều hành Linux lần đầu tiên được phát hành toàn cầu. Ngoài việc tự mình nghiên cứu mã nguồn mở, anh còn gửi mấy chiếc đĩa mềm về cho vài người bạn trong nước.
Cô em út nhận ra người muốn làm anh rể mình giờ đã dồn hết sự tập trung vào chiếc máy nhắn tin trên tay, trông khác hẳn so với lúc trên bàn ăn. Cô bé bỗng thấy anh lạnh lùng và khó gần hơn hẳn.
Ông chú họ vừa về đến nhà đã vội loan tin những gì mình thấy được ở nhà Cốc Kiều, chẳng mấy chốc khắp làng trên xóm dưới đều hay chuyện cậu thanh niên bước xuống từ chiếc xe hơi kia chính là bạn trai Cốc Kiều. Thím Ba của Cốc Kiều thầm nghĩ, may mà mình chưa giới thiệu ai cho con bé trước mặt thằng nhóc kia, không thì ê mặt biết mấy. Rồi bà ta lại nghĩ, thảo nào Lâu Đức Dụ vênh váo thế, hóa ra là vớ được chàng rể quý.
Lúc này, cháu trai của ông chú họ mang ít rau quả nhà trồng sang, và mời Lạc Bồi Nhân qua nhà dùng bữa tối rồi qua đêm ở nhà họ.
Cô em út nhanh nhảu đáp thay:
– Anh ấy về ngay hôm nay, không có thời gian sang nhà anh ăn cơm đâu ạ.
– Hiếm lắm mới về quê một chuyến, sao đi vội thế?
Thấy Lạc Bồi Nhân vẫn đang cặm cụi sửa máy nhắn tin, cậu trai trạc tuổi Cốc Kiều bèn trầm trồ:
– Em nể anh thật đấy, đến sửa máy nhắn tin mà anh cũng biết.
Lạc Bồi Nhân khách sáo đáp:
– Không khó gì đâu. Cậu tháo ra một lần là biết ngay thôi.
– Dạ…
Chưa nói đến việc liệu cậu ta có biết làm gì sau khi tháo ra hay không, một chiếc máy nhắn tin giá bao nhiêu tiền cơ chứ, đâu phải là thứ hễ thích là tháo ra nghịch được.
Không thể nói nhà Cốc Kiểu tiếp đãi Lạc Bồi Nhân hời hợt được. Bàn trà ê hề hoa quả cùng các loại hạt rang, rõ ràng là thịnh soạn hơn hẳn lệ thường của gia đình quen sống giản dị này, hiển nhiên là để tiếp anh.
Đặc biệt, lúc Lạc Bồi Nhân đi, Lâu Đức Dụ còn soạn cho anh mấy túi nông sản ở quê, có thứ phải bỏ tiền ra mua lại từ hàng xóm. Nhà họ không bao giờ muốn chiếm hời của ai, nếu đã nhận quà của Lạc Bồi Nhân thì dĩ nhiên không thể để khách về tay không được.
Cốc Tĩnh Thục khách sáo nói:
– Toàn đặc sản quê thôi chứ chẳng phải thứ gì quý giá, được cái tươi rói. Cháu cầm về ăn thử nhé.
Lúc này Lâu Đức Dụ cũng niềm nở hẳn lên:
– Lát tôi đi mượn cái xe, chất hết lên cho cậu.
Lạc Bồi Nhân nhìn mấy túi quà xếp chồng lên nhau, từ chối khéo:
– Cháu cảm ơn cô chú. Nếu bây giờ cháu còn ở trong nước, dẫu phải vác bộ ra bến xe cháu cũng sẽ mang hết đi. Nhưng cháu sắp ra nước ngoài rồi, đưa cho cháu mấy thứ tốt như này cũng phí, cô chú cứ giữ lại dùng ạ.
Lâu Đức Dụ thắc mắc sao thằng nhóc này lại ăn nói xuôi tai thế không biết. Nhưng khi Lạc Bồi Nhân nhất quyết không đi xe mà chọn cuốc bộ sang bến xe khách làng bên, ông cũng chỉ dặn một câu “Đi đường cẩn thận nhé”, chứ không thêm một câu mời lơi thường lệ kiểu “Lần sau lại tới chơi nhé cháu”.
Cốc Kiều không nỡ để Lạc Bồi Nhân đi một mình, cô thưa với mẹ:
– Con tiễn anh ấy một đoạn ạ.
Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân sóng bước trên con đường làng, cả hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Ông chú họ tuy không dùng loa phát thanh nhưng lại có sức lan truyền chẳng khác gì một cái loa di động, khiến chuyện của Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân loan đi khắp làng. Hôm nay lại đúng mồng năm Tết, ai nấy đều rảnh rang, người đi lại trên đường khá đông, thỉnh thoảng lại có ánh mắt liếc về phía họ.
Cốc Kiều không biết phải giải thích với Lạc Bồi Nhân thế nào, lòng dạ cô rối như tơ vò. Trước đây, cô luôn cố tránh nghĩ về chuyện đó, nhưng kể từ khi nghe Tiêu Già cho hay Châu Tri Ninh là con gái nuôi của Châu Toản, suy đoán kia cứ không ngừng bủa vây cô.
Thật ra, với một người nổi tiếng như Châu Toản, việc ông ta trở về thành phố vào năm nào hoàn toàn có thể tra ra được, chỉ là cô chưa từng làm vậy. Nhưng chính sự xuất hiện của Lạc Bồi Nhân đã buộc cô phải đối diện với chuyện này. Nếu đó chỉ là một mối tình của hai mươi năm về trước, cớ sao nó vẫn cứ mãi ám ảnh gia đình cô như một hồn ma không siêu thoát?
Lạc Bồi Nhân cũng không đòi Cốc Kiều phải giải thích. Cả hai cứ thế sánh bước bên nhau trên con đường làng, tận hưởng sự tĩnh lặng đã lâu không có. Hai bên đường là những cánh đồng lúa mì, không khí hôm nay trong lành hiếm thấy, không hề có bụi bặm, trời xanh ngắt. Nếu không có cơn gió bất chợt nổi lên, tiết trời này dễ khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng cứ đi mãi thế này cũng thật tuyệt.
Lạc Bồi Nhân kịp thời dừng bước, bảo:
– Trời nổi gió rồi, em mau về đi.
Nếu không có người qua đường đang nhìn họ, anh đã đưa tay vén lọn tóc mai bị gió thổi rối vương trên má Cốc Kiều, rồi choàng chiếc khăn của mình lên cổ cô.
– Xa thế này, hay để em tìm xe đạp chở anh đi nhé? Em chở anh đi rồi đạp về.
Lần này Cốc Kiều không khoe chuyện mình có thể chở được cả tạ bột mì, nhưng Lạc Bồi Nhân vẫn từ chối:
Cốc Kiều sững người, không thốt nên lời.
– Mai lại gặp nhau mà. Về đi, em không về là bố mẹ lại tưởng anh bắt cóc em chạy mất đấy.
Lạc Bồi Nhân rảo bước nhanh hơn, đến khi anh ngoảnh đầu nhìn lại, Cốc Kiều mới vội vã xoay người trở về nhà.
Về đến nhà, Cốc Kiều báo với gia đình rằng mai cô sẽ quay lại Bắc Kinh, đoạn nói với Lâu Đức Dụ về chuyến đi Erenhot. Ông đồng ý ngay tắp lự, bởi để cô một mình đến nơi đó, ông cũng không yên tâm.
Đêm đó, Cốc Kiều ngủ cùng mẹ. Cốc Tĩnh Thục có bao điều muốn nói với con gái, nhưng nhất thời chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Bà không muốn con gái đi vào vết xe đổ của mình, dẫu cho bản thân không hề hối hận.
– Mẹ, con sẽ không để ai làm tổn thương mình đâu. Những chuyện mẹ lo lắng sẽ không xảy ra đâu ạ.
Cốc Kiều thừa hiểu mẹ mình đang lo lắng điều gì, cô tránh nhắc đến chuyện “chưa cưới mà có con”, bởi nói thế lên khác nào phủ nhận sự tồn tại của chính mình. Dù cô tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ đó, sẽ không cho bất cứ ai cái quyền ruồng bỏ mình, cô vẫn chẳng hề nhắc đến Châu Toản. Thế nhưng trong lòng cô cứ lặp đi lặp lại rằng cô nhất định phải sống tốt hơn kẻ đã làm tổn thương và phụ bạc mẹ mình. Cô muốn cả nhà mình có thể thoát khỏi bóng ma của người đàn ông ấy.
Là một người mẹ, Cốc Tĩnh Thục chỉ mong con gái mình được hạnh phúc. Bà xoa đầu Cốc Kiều như thuở con còn thơ bé, rồi nói:
– Con và các em vui vẻ chính là niềm hạnh phúc lớn nhất của bố mẹ. Dù yêu hay hận, đừng bao giờ vì người khác mà đánh mất bản thân mình nhé con.
Bà không khuyên lơn thêm gì nữa, bởi bà tin, đứa con gái này của bà sáng suốt hơn bà của năm xưa rất nhiều.
Sáng sớm tinh mơ, Lâu Đức Dụ đã mượn xe máy chở Cốc Kiều ra bến xe, sau xe còn lỉnh kỉnh hai túi đồ. Ông hỏi dò:
– Hay thôi đừng vác hai túi này lên xe nữa, để mai bố mang lên tàu bán lấy tiền còn hơn. Mày con gái con đứa đi một mình…
– Sức con bây giờ có kém gì con trai đâu. Với lại, đằng nào cũng đến bến xe rồi.
Tuy bán trứng luộc với mấy món đặc sản quê chỉ kiếm được ít tiền lẻ, chẳng thấm vào đâu so với buôn quần áo, nhưng dù sao cô cũng phải đi chuyến tàu này, thà kiếm được ít còn hơn không có đồng nào. Năng nhặt chặt bị, cô chẳng bao giờ chê tiền ít.
Trong những chuyến đi đánh hàng bằng tàu hỏa trước đây, hàng hóa Cốc Kiều mang vác còn nặng hơn hai túi này nhiều, thế nên cô đã quá quen với cảnh tay xách nách mang. Chỉ nhoáng một cái, cô đã khuân cả hai túi lên tàu.
Nhìn Cốc Kiều xách theo hai chiếc túi, Lạc Bồi Nhân bất giác nhớ lại lần đầu gặp cô. Có điều, mái tóc cô giờ đã dài hơn nhiều, có lẽ để cho tiện nên được búi gọn sau gáy.
Lạc Bồi Nhân đưa tay định đỡ hành lý giúp cô, nhưng Cốc Kiều vội từ chối ngày:
– Không cần đâu ạ, lát nữa em còn mang đi bán.
– Em nói thật cho anh biết đi, em lại gặp rắc rối gì rồi phải không?
– Đâu có, anh đừng lo cho em. Em tiện tay kiếm thêm chút đỉnh thôi. Méo mó có hơn không mà, em chẳng chê tiền ít bao giờ. Người kênh kiệu ỏng eo với tiền bạc thì tiền bạc làm sao tìm đến mình được?
Dứt lời, Cốc Kiều chợt nhận ra câu nói của mình nghe như đang ngầm nói kháy Lạc Bồi Nhân, vội lảng sang chuyện khác:
– Giường của anh ở đâu thế ạ?
Lạc Bồi Nhân chỉ lên tầng trên. Anh đã mua hai vé giường nằm, một trên một dưới, và nhường giường dưới cho Cốc Kiều.
– Giường này sao anh nằm vừa? Với lại em còn phải bán hàng nữa, anh cứ nằm dưới đi. Mà đêm qua anh ngủ có ngon không? – Câu hỏi của Cốc Kiều mang cả hai tầng nghĩa.
– Cũng tàm tạm.
Nhà nghỉ hôm qua đã xếp cho Lạc Bồi Nhân một căn phòng tù túng, ẩm thấp, chẳng thấy nổi ánh mặt trời, đến nước nóng cũng không có. Vốn quen tắm nước lạnh nên anh chẳng thấy sao, nhưng bộ chăn ga lại ẩm mốc hết cả. May mà anh có mang theo sách, nên cả đêm không ngủ được cũng đỡ chán. Chân tiếp xúc với chăn mốc nổi mẩn cả lên, nhưng nhờ có chiếc quần dài che đi nên người khác không nhìn thấy.
– Anh muốn nói chuyện với em một lát.
Cốc Kiều ngồi nép vào một góc giường dưới, chừa chỗ cho Lạc Bồi Nhân. Tuy hai người ngồi cạnh nhau nhưng anh vẫn giữ một khoảng cách chừng mực, chẳng hề giống đôi nam nữ đang dựa sát vai vào nhau cách đó không xa. Cốc Kiều vốn nghĩ Lạc Bồi Nhân không phải kiểu người thích thể hiện tình cảm nơi đông người, vậy nên khi anh đột ngột nắm tay cô ngay trước mặt một người cổ hủ như ông chú họ, cô đã không hề có chút phòng bị nào.
Cốc Kiều lựa lời nói:
– Thật ra mọi người trong nhà em đều rất quý anh, chỉ là chuyện này hơi đột ngột, họ chưa chuẩn bị tâm lý kịp. Dù sao thì trong mắt mọi người, em vẫn còn nhỏ, nên họ chưa sẵn sàng chấp nhận chuyện này. Đợi một thời gian nữa sẽ ổn thôi ạ.
Nếu trước đây Lạc Bồi Nhân không nghe Lâu Đức Dụ kể chuyện Cốc Kiều từng có hôn ước với Trần Huy, có lẽ anh đã tin vào cái lý do cô còn nhỏ này. Anh không gặng hỏi xem lời Cốc Kiều nói là thật hay giả. Khi một người đã quyết định nói dối, thì chỉ có một lý do duy nhất: vì sự thật còn khó nói ra hơn nhiều.
Nói xong, Cốc Kiều nhìn Lạc Bồi Nhân nên không tài nào đoán được anh có tin hay không. Ngay khoảnh khắc ấy, cô chỉ muốn kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Nhưng rồi cô lại nuốt ngược tất cả vào lòng. Chuyện đã qua rồi thì nên cho qua luôn, nhắc lại chỉ tổ khơi lại bóng ma của người cũ.
Bao nhiêu lời trong lòng Cốc Kiều cuối cùng dồn lại thành tiếng gọi:
– Bé Lạc à.
Nếu anh không muốn chỉ làm anh họ của cô, vậy cô sẽ đổi cách xưng hô. Cách gọi này đã chôn giấu trong lòng cô từ rất lâu, hôm nay cuối cùng cũng có thể thốt ra miệng.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 73: 073: Chàng trai họ Lạc
10.0/10 từ 39 lượt.
