Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống


Bà chị dâu cũng lật đật theo ra, nhìn chằm chằm cậu thanh niên vừa bước xuống từ chiếc xe hơi rồi cất giọng hỏi:


– Này Đức Dụ, thằng nhóc này là ai thế?


Lâu Đức Dụ miễn cưỡng đáp:


– Họ hàng.


– Họ hàng á? Nhà nào mà tôi không biết nhỉ? – Bà chị dâu làu bàu, bực bội không biết Lâu Đức Dụ bới đâu ra được người họ hàng giàu sang như vậy.


Khi Cốc Kiều về gần đến cổng thì nhác thấy một chiếc xe hơi vừa lăn bánh rời đi, lòng không khỏi thắc mắc. Lũ trẻ trong xóm đang túm tụm trước cửa nhà cô, một cảnh tượng đông vui hiếm thấy kể từ sau dạo nhà cô vỡ nợ. Ký ức về đám người hùng hổ kéo đến đòi nợ ngày nào bỗng chốc ùa về. Lòng đầy băn khoăn, cô bỗng thấy ông chú họ đang đứng hóng chuyện gần đó. Lần này về nhà không vội vã như lúc đi, nên trông thấy lão, Cốc Kiều bèn cất tiếng chào.


Ông chú mừng như vớ được vàng, đáp lại cô một tiếng rõ to.


Ban đầu, ông chú cứ ngỡ người đi xe hơi đến tìm Lâu Đức Dụ đòi nợ nên mới tất tả chạy theo đến tận cổng. Lão đã định bụng dạy cho Lâu Đức Dụ một bài học, rằng sao vẫn chưa sáng mắt ra sau chuyện lần trước, rằng ai cũng có số cả rồi, đã không giàu được thì đừng có cưỡng cầu. Nhưng nghe ngóng một hồi, lão mới biết tình hình có vẻ không phải vậy. Lão loáng thoáng nghe được cậu thanh niên ăn vận như Tây kia gọi Lâu Đức Dụ là chú Lâu. Chiếc xe dường như chỉ chở mỗi cậu thanh niên đó đến, bởi tài xế chỉ đợi anh bước xuống là lái đi ngay.


Cốc Kiều không kìm được mà hỏi:


– Ông chú ơi, sao trước cổng nhà cháu đông người thế ạ?


Lão đáp:


– Có khách đi xe hơi đến nhà cháu đấy. Làng mình mấy khi có xe hơi về đâu, nên bà con xúm lại xem cho vui thôi.


Thật ra không hẳn là vì vậy. Kể từ lúc phất lên, Lâu Đức Dụ đã trở thành tâm điểm chú ý của cả làng, đến khi vỡ nợ thì lại càng được quan tâm hơn. Chứ nếu là nhà khác có xe hơi đến chơi, chưa chắc đã có nhiều người vây xem đến thế.


Cốc Kiều lúc này mới nhìn theo chiếc xe, nhưng nó đã khuất dạng từ lâu. Ai lại đi xe hơi đến nhà cô cơ chứ?


– Khách nhà cháu ạ?



– Một cậu trai trẻ măng, cao ráo, mặc áo khoác xám. Nghe giọng là biết người thành phố chứ chẳng phải dân mình. – Ông chú họ nói chắc như đinh đóng cột, rồi quay sang cô đoán già đoán non. – Có phải bạn cháu trên thành phố về chơi không hả Kiều?


Chẳng kịp trả lời, Cốc Kiều vội vã giẫm đôi giày bông dày sụ chạy thẳng về nhà. Đến cổng, cô ngoảnh lại nói với ông chú đang chống gậy đi tới:


– Ông về nghỉ đi ạ! Chuyện nhà cháu ông đừng bận tâm nữa!


Câu nói này không chỉ dành cho ông chú họ, mà còn cho tất cả những người đang túm tụm trước cổng nhà cô.


Cốc Kiều vừa bước vào sân, đôi giày bông như bị chôn chặt xuống đất. Cô cứ ngỡ mình nhìn nhầm. Gương mặt ấy sao mà thân quen quá đỗi, nhưng lại hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh xung quanh. Trước giây phút này, chưa một lần cô thử mường tượng ra cảnh Lạc Bồi Nhân xuất hiện ở đây. Cốc Kiều ngắm nhìn anh mà ngỡ như đang mơ, nhưng rồi khi ánh mắt cô dời từ khuôn mặt điển trai xuống đôi giày và gấu quần lấm lem bùn đất, cô mới choàng tỉnh nhận ra đây là sự thật. Tức thì, hàng loạt câu hỏi thi nhau hiện lên trong đầu Cốc Kiều: Tại sao anh lại đến tìm cô? Anh đã phải ngồi tàu hơn chục tiếng đồng hồ đến đây, mà từ ga tàu cũng chẳng có chuyến xe nào chạy thẳng về nhà cô, vậy rốt cuộc anh đã đến bằng cách nào?


Hai người đưa mắt nhìn nhau. Trong mắt Lạc Bồi Nhân lúc này, Cốc Kiều là một cô gái chân đi đôi giày bông nặng trịch, mình khoác chiếc áo bông chần màu xanh, tay vẫn còn đeo hai ống tay áo, mái tóc thì buộc túm cả lại sau gáy.


Sau một hồi ngắm nhìn Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều mới cúi xuống nhìn lại mình. Trừ mấy hôm Tết có điệu đà đôi chút, những ngày khác cô chỉ ăn mặc sao cho thoải mái nhất. Lạc Bồi Nhân trông cũng xuề xòa, nhưng cái xuề xòa của anh và cô lại là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau. Cốc Kiều chợt có một thôi thúc muốn chạy biến vào nhà thay bộ đồ khác, nhưng cô đã kìm lại, chỉ lẳng lặng tháo cặp ống tay áo ra rồi mỉm cười, cất tiếng gọi:


– Anh họ!


Vì có Lâu Đức Dụ ở đây, cô phải cố nén giọng để không để lộ niềm vui quá rõ. Cô không hỏi tại sao anh lại đến, bởi cô đã lờ mờ đoán ra, nhưng không định để ai khác biết được chuyện này.


Lúc này, Cốc Kiều không muốn công khai mối quan hệ thật sự giữa cô và Lạc Bồi Nhân. Cô sợ nếu nói ra, không những anh chẳng được tiếp đãi tử tế hơn mà có khi còn khiến cả nhà cô ăn Tết mất vui. Tết năm nay, gia đình cô vốn đã vui vẻ hơn trước nhiều, cô không muốn phá hỏng bầu không khí tốt đẹp hiếm có này.


Cô quay sang giải thích với Lâu Đức Dụ:


– Anh ấy chưa về quê bao giờ nên tò mò, muốn đến trải nghiệm thử cho biết thôi ạ.


Nghe Cốc Kiều phân bua lý do anh có mặt ở đây với Lâu Đức Dụ bằng cái giọng điệu như thể ông cụ nhà anh từ thành phố về làng trải nghiệm cuộc sống, thị sát dân tình chứ không phải anh, Lạc Bồi Nhân chỉ biết trân trối nhìn cô, thấy thú vị chẳng thua gì nghe người ta kể chuyện tiếu lâm. Anh hiểu ngụ ý của Cốc Kiều, rằng cô chưa có ý định công khai mối quan hệ của hai người với gia đình. Lần này anh đến là để đưa cô chiếc máy nhắn tin hiển thị chữ Hán, vì trước Tết anh vẫn chưa xoay đủ tiền. Vốn dĩ anh và Cốc Kiều đã hẹn rằng đến sinh nhật cô, anh sẽ bay từ Mỹ về thăm, nếu không phải vì đột nhiên mất liên lạc, có lẽ anh đã gửi chiếc máy nhắn tin này cho Tiêu Già nhờ chuyển lại cho cô.


Triệu Việt đã hiểu lầm anh. Thật ra, Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ coi Tiêu Già hay bất cứ người đàn ông nào khác là mối đe dọa cho tình cảm giữa mình và Cốc Kiều. Anh chỉ tâm niệm một điều: việc bỏ ra quá nhiều thời gian và tâm sức để vun đắp cho một tương lai xa vời với một người, chỉ để mong chiếm một góc nhỏ nhoi trong tim họ, là một việc làm vô nghĩa. Càng cố chấp bao nhiêu lại càng giống một thằng ngốc bấy nhiêu. Với anh, người yêu do mình lựa chọn là độc nhất, tầm quan trọng của người ấy không chỉ vượt trên bạn bè mà còn hơn cả những người thân mà ta không thể chọn lựa. Cho đến tận bây giờ, anh vẫn nghĩ vậy.


Đây là lần đầu tiên Lạc Bồi Nhân đến nhà Cốc Kiều, và phải đến khi xuống ga tàu, anh mới thấm thía chuyến đi này nhiêu khê đến nhường nào. Dù tàu đến từ sáng sớm, nhưng phải đợi đến tận chiều mới có chuyến xe khách duy nhất về làng cô. May sao, anh tình cờ gặp lại một người bạn học chung trường Đại học Z. Người bạn này là dân địa phương, nên tỏ ra rất ngạc nhiên khi biết Lạc Bồi Nhân muốn đến một ngôi làng hẻo lánh trong huyện. Cậu ta nhiệt tình mời Lạc Bồi Nhân về nhà dùng bữa, rồi chiều sẽ nhờ tài xế của bố đưa anh về. Lạc Bồi Nhân đã từ chối khéo bữa ăn kia, thấy vậy người bạn cũng không nài ép, chủ động ngỏ ý cho tài xế đưa anh về tận nơi.


Thím Ba của Cốc Kiều vẫn chưa về, còn đứng bên cạnh cười nói:



– Lần đầu đến đây chơi hả cháu? Thế thì phải ở lại mấy hôm nhé! Mà đây là anh họ nhà nào thế nhỉ, sao trước giờ thím chưa gặp bao giờ? Trông sáng sủa đẹp trai thế này, nhìn là biết người thành phố rồi.


Thím Ba cố lục tìm trong trí nhớ. Nếu không phải họ hàng bên nhà họ Lâu thì hẳn là người bên nhà ngoại Cốc Kiều. Bà ta chợt nghĩ đến Cốc Tĩnh Tuệ, nhưng ngẫm lại tuổi tác thì bà ấy làm sao có con trai lớn thế này được.


Lạc Bồi Nhân chỉ đáp lại lời khen của bà ta bằng một nụ cười xã giao thoáng qua. Dù vậy, thím Ba vẫn cảm thấy được khích lệ, bèn hỏi tiếp:


– Anh họ của Cốc Kiều ơi, chắc cháu chưa có người yêu đâu nhỉ?


Vốn quen thói thích mai mối, hễ thấy trai gái còn độc thân là thím Ba lại lôi chiếc cân trong lòng ra đong đếm rồi tự động ghép cặp cho họ. Cốc Kiều tuy xinh đẹp, giỏi giang nhưng bố không phải là công chức nhà nước, nhà lại đang gánh cả đống nợ, kể ra cũng vừa đôi phải lứa với cậu thanh niên con nhà cán bộ nhưng tướng mạo xoàng xĩnh kia lắm. Ấy gọi là bù trừ cho nhau. Cậu trai đó chẳng phải ai xa lạ, chính là cấp trên của con trai bà ta, nếu vun vén được cho đôi trẻ thì nhà bà ta cũng được hưởng lợi. Bây giờ, nhìn cậu thanh niên được giới thiệu là anh họ Cốc Kiều trước mặt, trong đầu thím Ba lại hiện lên gương mặt của vài cô gái chưa chồng. Cậu trai này có xe hơi đưa đón, điều kiện khá giả, tướng mạo lại sáng sủa, nếu có thể…


Lạc Bồi Nhân khẽ dời mắt sang Cốc Kiều, cất tiếng hỏi:


– Cốc Kiều, em thấy anh nên trả lời câu này thế nào cho phải?


Chuyện này còn tùy thuộc vào việc Cốc Kiều định giới thiệu anh với gia đình như thế nào.


Cốc Kiều thoáng nghe ra sự châm chọc trong câu hỏi của Lạc Bồi Nhân. Cô định bụng lát nữa sẽ tìm cơ hội giải thích với anh, và cô tin anh sẽ hiểu cho mình.


Không đợi con gái trả lời, Lâu Đức Dụ đã chặn họng bà chị dâu:


– Chị Ba, chẳng phải chị bảo đàn ông đẹp trai không mài ra mà ăn được hay sao? Muộn rồi, chị mau về ăn cơm đi.


Thím Ba thầm rủa một tiếng, nghĩ bụng ông em chồng sắp lên chức bố vợ đến nơi rồi mà cái nết ăn nói vẫn gai người như xưa.


Lâu Đức Dụ nhận ra ngay cả Cốc Kiều cũng không hề biết trước sự xuất hiện của thằng nhóc nhà họ Lạc. Ông là người đầu tiên cảm thấy có gì đó không ổn, bởi vốn dĩ người ngoài cuộc bao giờ cũng nhạy bén hơn kẻ trong cuộc trước những chuyện tế nhị.


Tiễn thím Ba đi xong, Lâu Đức Dụ bèn tiếp lời Cốc Kiều:


– Sao cậu Lạc lại có hứng về quê trải nghiệm cuộc sống thế? Tôi nghe con Kiều nhà tôi kể cậu sang Mỹ du học, cứ tưởng cậu ở hẳn bên đó không về nữa chứ. Cậu lặn lội đường xa đến đây, lẽ ra nên báo trước một tiếng để nhà tôi chuẩn bị. Nhà chúng tôi rất hoan nghênh cậu đến chơi, chỉ sợ tiếp đãi không được chu đáo thôi…


Lâu Đức Dụ lôi từ túi áo bông ra một bao thuốc, rút lấy một điếu mời Lạc Bồi Nhân:



– Cháu cảm ơn chú, cháu không hút thuốc ạ.


Thực chất, bao thuốc trong túi Lâu Đức Dụ chỉ để mời khách. Kể từ lúc vỡ nợ, ông đã ít hút hẳn, thỉnh thoảng thèm lắm cũng chỉ tự cuốn thuốc sợi hút cho đỡ ghiền. Ngay cả loại thuốc này ông cũng chê đắt, ngày thường chẳng nỡ động đến. Lâu Đức Dụ thầm rủa trong bụng, thằng ranh này đúng là không biết điều, ai đời người lớn mời thuốc mà lại từ chối thẳng thừng như thế.


– Thuốc này ngon lắm, thử một điếu đi. Chắc cậu chưa hút loại này bao giờ đâu.


– Bố à, anh họ không hút thuốc thật đấy ạ.


– Thật hay đùa thế?


Thấy bố tỏ thái độ khá thù địch với Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều vội vàng lên tiếng:


– Bố ơi, mình đừng đứng ngoài này nói chuyện nữa. Trời lạnh lắm, mau mời anh họ vào nhà đi ạ.


Nói rồi, cô bước lại gần Lạc Bồi Nhân, thì thầm:


– Máy nhắn tin của em hỏng từ hôm qua, em chưa kịp đi sửa. Thôi anh vào nhà uống ly trà nóng đã.


Lạc Bồi Nhân theo Cốc Kiều vào nhà. Anh đưa mắt nhìn một vòng quanh phòng khách, và cái nhìn ấy không sao thoát khỏi mắt Lâu Đức Dụ.


Không giống Cốc Kiều, hôm nay Lâu Đức Dụ đã ăn vận rất tươm tất. Ông mặc chiếc áo bông cổ bẻ con gái mua cho, bên trong là áo len do mẹ vợ đan. Ông cũng vừa mới cắt tóc, cạo râu nên trông sáng sủa hơn hẳn lần gặp thằng nhóc này ở nhà họ Lạc.


Tiếc thay, đồ đạc trong phòng khách lại chẳng giúp ông giữ lại được chút thể diện nào.


Lâu Đức Dụ chẳng mấy chào đón Lạc Bồi Nhân, một phần vì không ưa gì anh, phần còn lại là bởi anh đến thật không đúng lúc. Toàn bộ đồ đạc ông sắm sửa hồi mới cất nhà đã bị người ta khuân đi sạch sành sanh. Cả năm nay ông chỉ mải mê kiếm tiền trả nợ, chưa dư dả để sắm lại vật dụng trong nhà. Bộ sô pha gỗ tếch ngày trước đã bị chủ nợ khiêng mất, giờ phòng khách đến một cái sô pha cũng chẳng có, chỉ trơ ra mấy băng ghế dài do chính tay ông đóng. Dù Tết này Cốc Kiều về có bàn rằng sang năm sẽ sắm sửa lại đồ mới, nhưng đến tiền trả nợ cũng đã phải ngửa tay lấy của con gái, ông làm sao còn mặt mũi để cô chi thêm một khoản nữa?


Phải chi Lạc Bồi Nhân đến muộn thêm hai năm nữa, đợi đến lúc Lâu Đức Dụ dành dụm đủ tiền trang hoàng lại phòng khách, có lẽ ông đã không khó chịu ra mặt với anh như thế.


Trái lại, Cốc Kiều chẳng mảy may thấy xấu hổ vì cảnh nhà cửa sơ sài. Cô còn vui vẻ giới thiệu với Lạc Bồi Nhân:


– Mấy cái ghế này là bố em tự đóng cả đấy, chắc lắm!



Cốc Kiều kéo một chiếc ghế lại gần chiếc lò sưởi lớn giữa nhà và nói:


– Anh họ, anh ngồi đây cho ấm này.


Lạc Bồi Nhân vốn biết rõ gia cảnh nhà Cốc Kiều, thậm chí đã chứng kiến cả những ngày tháng khốn khó nhất của cô. Về phần mình, Cốc Kiều luôn đoan chắc rằng cuộc sống rồi sẽ sớm khấm khá lên. Một khi việc làm ăn ở biên giới xuôi chèo mát mái, cô không chỉ sắm sửa lại được toàn bộ đồ đạc mà còn có thể nâng cấp cả thiết bị làm đồ hộp của gia đình.


Trước mặt Lâu Đức Dụ, Cốc Kiều luôn ý tứ giữ khoảng cách với Lạc Bồi Nhân, như thể anh chỉ là một ông anh họ xa đúng nghĩa.


Lâu Đức Dụ vốn đã chuẩn bị sẵn một tràng phân bua về mớ đồ đạc đơn sơ trong nhà, nhưng nghe con gái nói vậy đành nuốt ngược vào bụng. Ông thừa biết Lạc Bồi Nhân chẳng muốn nói chuyện với mình. Nếu không có Cốc Kiều ở đây, có lẽ ông đã chạy biến vào bếp gói bánh chẻo cùng mọi người rồi. Vậy mà lúc này, ông lại tỏ ra xởi lởi đến lạ với Lạc Bồi Nhân:


– Dạo trước con Kiều đã ở nhờ nhà cậu một thời gian dài, nay cậu đến chơi, cả về tình về lý thì nhà tôi đều phải tiếp đãi cho tử tế. Khổ nỗi dạo này nhà tôi đã trưng dụng hai phòng trống làm xưởng nên chẳng còn phòng nào cho cậu ngủ lại. Tôi nghĩ cậu sống ở thành phố quen rồi, về quê có khi lại lạ nước lạ cái. Hay là thế này, chiều cậu cứ đi chơi loanh quanh đây, rồi tối tôi đưa cậu lên nhà khách trên huyện nghỉ. Tiền phòng tôi lo, cậu đừng ngại.


Cốc Kiều vội ngắt lời ông:


– Bố ơi, con không biết bộ ấm chén mới để đâu, bố vào bếp tìm hộ con với.


Lâu Đức Dụ đành miễn cưỡng đứng dậy đi vào bếp.


Đợi ông đi khuất, Cốc Kiều mới không kìm được mà hỏi:


– Chẳng hiểu sao máy nhắn tin của em tự dưng lại hỏng. Có phải vì không liên lạc được với em nên anh mới đến đây không?


Lạc Bồi Nhân mỉm cười đáp:


– Em họ à, anh chỉ đến đây để trải nghiệm cuộc sống thôn quê thôi.


Anh rút từ trong túi ra một chiếc máy nhắn tin đời mới, đẩy về phía Cốc Kiều rồi nói:


– Cái cũ hỏng rồi thì bỏ đi, đừng sửa làm gì nữa. Em dùng cái này đi.


Cốc Kiều chết sững nhìn chiếc máy nhắn tin mới tinh, cô thừa biết nó đáng giá bao nhiêu. Hoá ra anh đã ngồi tàu hơn mười tiếng đồng hồ chỉ để mang thứ này đến cho cô…


Chẳng để Cốc Kiều kịp định thần lại, Lạc Bồi Nhân đã đặt chiếc vali lên ghế rồi mở ra. Dù vội vàng đến đây, anh vẫn chu đáo mua quà cho cả nhà cô trước khi lên tàu.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 69: 069: Trải nghiệm cuộc sống
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...