Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 67: 067: Bài học thứ hai


Ánh mắt không phục của Cốc Kiều càng tố cáo sự non nớt của cô trong chuyện ấy.


Ngay từ mùa đông đầu tiên hai người gặp gỡ, Lạc Bồi Nhân đã nhận ra cô chỉ là một trang giấy trắng ở phương diện này. Anh chỉ âm thầm giúp đỡ cô dưới danh nghĩa người khác, bởi lòng tự trọng không cho phép anh dùng chút ơn huệ cỏn con để chiếm lấy cảm tình của một cô gái đang trong cơn ngặt nghèo. Một cô gái trẻ giữa vòng vây khốn khó rất dễ ngộ nhận lòng biết ơn thành tình yêu, làm vậy chẳng khác nào thừa nước đục thả câu. Chính vì lẽ đó mà mùa đông năm ấy, giữa họ đã chẳng có gì xảy ra.


Lạc Bồi Nhân không giải thích cặn kẽ, cũng chẳng vặn lại cô, mà nói:


– Đúng là anh có nhiều điều không biết, phải nhờ em chỉ dạy rồi.


Thực chất, câu nói vừa rồi của Cốc Kiều chỉ là lời lẽ bộc phát, chứ cô nào có gì để chỉ dạy Lạc Bồi Nhân. Thà anh hỏi bây giờ làm gì dễ kiếm tiền, may ra cô còn biết đường trả lời. Cô đỏ mặt, cười ngượng nghịu.


Thế nhưng, những câu hỏi Lạc Bồi Nhân sắp sửa đưa ra quả thực chỉ mình cô có thể giải đáp.


Anh hỏi:



– Em có nóng không?


Trong phòng đã ấm sực vì bật sưởi, nhưng Cốc Kiều còn chưa kịp cởi áo khoác. Cô gật đầu, khẽ dạ một tiếng.


Lạc Bồi Nhân vừa hôn Cốc Kiều, vừa lần tay đến hàng cúc trên áo khoác. Mắt anh không nhìn vào hàng cúc nên động tác chậm chạp lạ thường. Ngón tay anh trượt từ cằm xuống cổ cô, phải mất một lúc lâu mới chạm đến chiếc cúc đầu tiên.


Khi Lạc Bồi Nhân cởi được chiếc cúc ấy, đầu óc Cốc Kiều đã hoàn toàn trống rỗng. Cô cúi đầu né nụ hôn của anh, lí nhí nói:


– Để em tự làm ạ.


Cô vốn không phải kiểu người không thể tự lo thân, phải phiền người khác giúp làm những chuyện vặt vãnh thế này. Thế là dưới ánh nhìn của Lạc Bồi Nhân, cô thoăn thoắt cởi cúc áo như thể đang tham gia một cuộc thi nào đó. Thời gian cô tự mình cởi hết hàng cúc còn lại thậm chí còn ngắn hơn cả lúc Lạc Bồi Nhân cởi giúp cô chiếc đầu tiên.


Cởi áo khoác xong, Cốc Kiều ngẩng lên nhìn anh, hỏi:


– Chắc anh cũng nóng ạ?



Nhưng giờ đây, hơi thở của anh phả vào mặt khiến Cốc Kiều cảm nhận được một thoáng nguy hiểm. Dẫu vậy, cô không hề sợ anh. Ngược lại, cô còn thấy tò mò và khấp khởi mong đợi vào những gì sắp xảy ra. Vừa nghĩ đến đây, Cốc Kiều đã nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập thình thịch.


Sau đó, Lạc Bồi Nhân lại hỏi cô rất nhiều điều, toàn những chuyện mà chỉ mình cô mới biết được câu trả lời.


– Hồi trước, những ngày mình không gặp nhau, em có nhớ anh không?


– Có chứ ạ.


– Anh cũng nhớ em lắm. – Lạc Bồi Nhân thì thầm, không đào sâu thêm nữa.


Anh thử hôn Cốc Kiều theo nhiều cách, rồi hỏi xem cô thích kiểu nào hơn. Giữa những nụ hôn và cách ve vuốt khác nhau, cô luôn chọn kiểu dịu dàng.


Cô vốn luôn thích người dịu dàng.


Bàn tay Lạc Bồi Nhân đặt lên một bộ phận đã phát triển hoàn thiện trên cơ thể Cốc Kiều. Cô hít một hơi thật sâu, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô. Cái siết có phần vụng về của anh khiến cô đau nhói, bất giác kêu khẽ một tiếng. Đôi mắt to tròn của cô dán chặt vào bàn tay anh, ánh lên vẻ khó tin. Trước đây, cô chưa từng hình dung Lạc Bồi Nhân sẽ làm vậy với mình, nhưng vì là anh nên cô lại dễ dàng chấp nhận.



Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến Cốc Kiều quên mất phải nói rằng anh đã làm mình đau. Mãi đến khi tự Lạc Bồi Nhân nhận ra, anh mới hỏi:


– Anh làm em đau à?


Cốc Kiều dạ một tiếng.


Ngay lập tức, cái siết ban nãy hóa thành những v**t v* trìu mến. Lạc Bồi Nhân dịu dàng hôn cô, bàn tay cũng êm ái như đôi môi anh. Cốc Kiều khẽ nhắm hờ mắt, cảm nhận được cả những đường vân trên ngón tay anh. Một luồng nhiệt nóng rực lan khắp châu thân, chạy đến từng đầu ngón tay rồi mắc kẹt ở đó, không tìm thấy lối ra. Cô vẫn chưa hiểu rõ cảm giác này của cơ thể đang thôi thúc mình làm gì, chỉ đành nghe theo mách bảo của con tim, đưa tay chạm vào mái tóc, lướt qua vành tai, rồi dừng lại trên yết hầu Lạc Bồi Nhân. Ngày mai họ sẽ phải xa nhau, chẳng biết đến bao giờ mới gặp lại. Cô dùng đầu ngón tay để cảm nhận độ dài mái tóc và yết hầu của anh. Những ngón tay cô lướt đi thật nhẹ, hoàn toàn trái ngược với anh. Giờ đây, dường như Lạc Bồi Nhân mới là người mỏng manh dễ vỡ, chỉ cần cô mạnh tay một chút là vỡ tan. Thế nhưng, luồng nhiệt trong người Cốc Kiều vẫn không ngừng dâng cao, khiến cô thoáng chốc bối rối chẳng biết phải làm sao.


Lạc Bồi Nhân dìu Cốc Kiều về phía phòng ngủ. Đầu óc cô quay cuồng, bước chân bồng bềnh như đang giẫm lên mây, chẳng hề cảm thấy chân thực. Mãi đến khi bắp chân khẽ chạm vào thành giường, cô mới sực tỉnh, nhận ra họ đã đi từ phòng khách vào phòng ngủ tự lúc nào.


Lúc này, đôi tay quen khuân hàng của Cốc Kiều mới bộc lộ sức mạnh cố hữu. Cô đẩy Lạc Bồi Nhân ra thật, chứ chẳng phải kiểu đấm yêu nũng nịu trên giường. Dẫu chút sức mọn ấy không thấm vào đâu so với anh, Lạc Bồi Nhân vẫn chủ động buông cô ra khi cảm nhận được sự kháng cự nơi cô.


Chẳng rõ là do vòng tay siết chặt hay nụ hôn của Lạc Bồi Nhân mà Cốc Kiều gần như ngạt thở. Mãi đến khi đôi môi được buông tha, cô mới có thể tựa vào lồng ngực anh th* d*c. Cô đỏ bừng mặt, nhìn anh cười nói:


– Em phải đi nấu cơm đã. Lát nữa em nấu canh cá viên cho anh nhé, lâu rồi anh chưa ăn món này phải không?



Lạc Bồi Nhân không rời mắt khỏi Cốc Kiều. Cô gái này vốn chẳng hề khó đoán, nhưng hành động của cô lại luôn khiến anh bất ngờ. Cô đẩy anh ra chẳng phải vì ghét bỏ nụ hôn vừa rồi, mà đơn thuần chỉ để đi chuẩn bị bữa tối với bốn món mặn một món canh đã tính sẵn trong đầu.


Không thấy được vẻ háo hức mình trông đợi trên gương mặt Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều bèn hỏi:


– Anh không thích ăn canh cá viên nữa ạ?


Mới đó mà đã hết thích rồi sao? Cô vẫn mong anh có thể chung thủy một chút trong chuyện ăn uống, bởi cô tin rằng, một người chung thủy với khẩu vị của mình thì ắt cũng sẽ son sắt một lòng trong tình cảm.


Anh dịu dàng áp tay lên má cô, thủ thỉ:


– Được ở bên em, anh ăn gì cũng ngon. Hôm nay em không mệt à? Thôi đừng nấu nữa, mình ra ngoài ăn đi.


– Em không mệt tí nào! Cá với rau em mua sẵn cả rồi, nấu loáng cái là xong thôi. – Vệt ửng hồng trên má Cốc Kiều vẫn chưa phai, đôi mắt cô trong veo sáng rực. – Khẩu vị của anh vẫn như cũ chứ?


– Vẫn vậy.


– Vậy thì tốt rồi.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 67: 067: Bài học thứ hai
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...