Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc
Lúc Trần Huy dậy nghe bản tin tiếng Anh, anh ta phát hiện Cốc Kiều đã dậy từ sớm, đang ở trong bếp làm bánh bao với mẹ mình.
Vừa bắt đầu nghỉ hè, Trần Huy đã đăng ký một lớp luyện thi TOEFL ở trường và dồn hết thời gian ngoài giờ lên lớp để cày tiếng Anh. Anh ta đã nung nấu ý định du học Mỹ từ đầu năm nay. Ban đầu, anh ta nghe các anh chị khoá trên trong khoa rỉ tai nhau rằng chỉ cần đạt trên 600 điểm TOEFL là gần như cầm chắc một suất vào các trường đại học Mỹ trong tay. Thế nhưng, khi hay tin Lạc Bồi Nhân cùng khoa ngay lần thi đầu tiên đã đạt hơn 660 điểm, anh ta tự dưng thấy một áp lực hẳn. Nhưng đó cũng chỉ là lời đồn thổi, bởi bản thân Lạc Bồi Nhân chưa bao giờ tiết lộ điểm số của mình. Song, số điểm này khi đi kèm với một lời đồn khác lại càng thêm phần đáng tin. Người ta đồn rằng Lạc Bồi Nhân đã phải lòng một đàn chị khoa tiếng Anh nên mới thường xuyên sang khoa ấy học ké. Ngặt nỗi, chị ấy đã có bạn trai, mà người đó lại còn là một chàng trai ưu tú có tiếng của khoa tiếng Anh. Chàng trai ưu tú ấy thấy bạn gái mình bị dòm ngó, không nén nổi cơn ghen nên đã định bụng dạy cho Lạc Bồi Nhân một bài học, nào ngờ kết quả lại bị đánh cho một trận.
Với những chuyện tầm phào trong khoa, Trần Huy chỉ nghe cho biết chứ bản thân chưa bao giờ tham gia đặt điều hay đi rêu rao. Anh ta thấy những việc này thật tẻ nhạt và không khỏi ngán ngẩm khi một vài bạn học lại tỏ ra hứng thú lan truyền chúng, đành phải tự cảm thán rằng kiến thức sâu rộng chẳng hề tỉ lệ nghịch với thói ưa ngồi lê đôi mách.
Tiếng cười trong bếp của Cốc Kiều khiến Trần Huy không khỏi thắc mắc, sao giờ này cô vẫn có thể cười giòn tan đến thế, đúng là một cô gái vô lo vô nghĩ. Anh ta hơi lo Cốc Kiều sẽ dựa dẫm vào nhà mình. Dẫu cho sắp bước vào thập niên chín mươi, nhưng Cốc Kiều vốn là một cô gái quê, biết đâu vẫn còn coi trọng chuyện bố mẹ hứa hôn, đinh ninh rằng sau này sẽ lấy anh. Mà bố mẹ hai nhà nào có hứa hôn gì thật, đó chẳng qua chỉ là một lời nói bừa trong cơn say mà thôi.
Sáng sớm, bà Trần vừa ra khỏi phòng đã thấy Cốc Kiều đứng ngẩn người dưới gốc cây lớn ngoài sân. Cảnh tượng đó làm bà giật mình, chỉ sợ cô bé này lỡ nghĩ quẩn rồi làm điều dại dột ở nhà mình thì không biết phải làm sao. Bà vội khuyên Cốc Kiều vào nhà nghỉ ngơi, hứa sẽ làm món ngon cho cô ăn. Cốc Kiều đáp rằng mình không ngủ được rồi chủ động đòi phụ bà làm bữa sáng. Thế là cô xắn tay vào băm rau trộn nhân, còn bà Trần thì đứng bên cán bột, gói bánh. Đợi bánh bao được xếp vào xửng, bà Trần bèn nhờ Cốc Kiều trông lửa giúp vì bà có việc phải ra ngoài một chuyến. Gian bếp nằm tách biệt với nhà chính, nằm giữa sân. Cốc Kiều xem xửng hấp, đoán chừng còn lâu mới chín nên cô bước ra ngoài, bắt gặp Trần Huy đang học từ vựng. Cô thầm nghĩ, nghỉ hè mà còn dậy sớm học bài thế này, quả là một người ham học.
Thấy Trần Huy ngẩng lên nhìn mình, Cốc Kiều liền nở một nụ cười thật tự nhiên. Vốn là người hay cười, dạo gần đây cô lại càng hay cười hơn nữa sau bao biến cố. Cô luôn tự nhủ rằng càng trong lúc khốn khó lại càng phải cười tươi.
Ấy thế mà nụ cười bâng quơ của Cốc Kiều lại mang một hàm ý khác trong mắt Trần Huy. Anh ta cảm thấy mình phải nói chuyện rõ ràng với Cốc Kiều, tránh cho cô hiểu lầm về mối quan hệ giữa hai người. Nhưng anh ta vừa định mở lời, Cốc Kiều đã quay người đi mất.
Ngại làm phiền Trần Huy học bài, Cốc Kiều không chủ động bắt chuyện với anh ta mà lẳng lặng đi ra sào đồ, sờ thử xem quần áo hôm qua mình giặt đã khô chưa. Đồ mùa hè chỉ cần hong gió qua đêm là sáng ra đã khô cong. Cô vội vã thu đồ vào nhà thay, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của Trần Huy.
Bữa sáng hôm ấy, bà Trần đã cất công ra ngoài hàng mua bánh rán cho Cốc Kiều. Sợ cô không quen uống sữa đậu xanh, bà còn chu đáo mua thêm một phần sữa đậu nành nóng. Mọi khi, món sữa đậu nành này ở nhà chỉ ăn cùng củ cải muối thái sợi, vậy mà hôm nay, bà còn đặc biệt mua thêm món dưa muối trứ danh của Lục Tất Cư.
Thấy bà Trần chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn đến thế, Cốc Kiều thầm đoán có lẽ bà cho rằng hôm nay cô sang nhà dì họ sẽ không quay về nữa, bởi vậy cô chỉ im lặng dùng bữa.
Trần Tinh vừa khen bánh bao nhân bắp cải hôm nay ngon hơn mọi khi, bà Trần liền được dịp tấm tắc khen Cốc Kiều:
– Nhân này là do Kiều làm đấy. Chị Kiều của con vừa xinh đẹp vừa khéo tay. Mẹ chỉ ước dì Cốc cho Kiều làm con gái mẹ thôi. Mẹ ngưỡng mộ nhà nào có hai cô con gái lắm.
Nghe mẹ nói vậy, Trần Tinh bèn lém lỉnh trêu anh trai:
– Chuyện này dễ mà mẹ. Mẹ muốn ai làm con gái thì cứ bảo anh cưới người ta về làm vợ, thế là thành người một nhà ngay chứ gì.
Thấy câu chuyện bị lái chệch hướng, bà Trần định lên tiếng chữa cháy song chưa kịp mở lời, Trần Huy đã gắt lên:
– Em nói vớ vẩn gì đấy! Đừng hòng có chuyện đó!
– Anh quát em làm gì! Anh không muốn thì thôi, nổi khùng với em làm gì? Em có chọc gì anh đâu! Ai chọc thì anh đi mà tìm người đấy! – Bị anh trai mắng mỏ vô cớ, Trần Tinh chẳng còn bụng dạ nào mà ăn uống, cô ta hậm hực quay lưng đi thẳng vào phòng.
Bà Trần chẳng thể ngờ một bữa cơm đang vui vẻ lại ra nông nỗi này. Bà vừa tự trách mình lắm lời gây chuyện chuyện này, vừa giận con gái đùa không biết nặng nhẹ, đồng thời cũng bực con trai ăn nói quá phũ phàng, chẳng biết giữ thể diện cho Cốc Kiều. Dẫu không muốn thì cũng thôi, sao phải thốt ra những lời hằn học như thế.
Bà Trần vội vàng an ủi Cốc Kiều:
– Hai anh em nó cứ chí chóe suốt, không có ý nhằm vào cháu đâu, cháu đừng để bụng nhé.
Thật ra, Cốc Kiều không hề cảm thấy lời của Trần Huy đang nhắm vào mình. Vốn dĩ cô đã rất ghét cái kiểu các bậc cha chú trong làng hễ nhà có con trai hay em trai là lại đi khắp nơi kén dâu, động một chút là hỏi các cô gái có muốn về nhà mình làm dâu không. Thế nên, cô còn thấy việc một người con trai như Trần Huy dám thẳng thừng phản bác chuyện này là rất đáng khen, bởi lời anh ta nói cũng chính là suy nghĩ trong đầu cô. Chỉ có điều, với tư cách là khách, phải chứng kiến cảnh mâu thuẫn của gia đình chủ nhà khiến cô thấy khá khó xử.
Nhà họ Trần lại lầm tưởng sự khó xử của Cốc Kiều là nỗi xấu hổ khi bị Trần Huy từ chối. Thấy vậy, bà Trần liền tìm cách xoa dịu bầu không khí bằng việc không ngừng giục cô ăn thêm.
Nghe tin Cốc Kiều muốn đến nhà dì họ, ông Trần khuyên:
– Cháu khoan hẵng đi, hôm qua ngồi tàu cả ngày đã mệt rồi, sáng nay lại dậy sớm, cháu cứ nghỉ ngơi cho lại sức đã. Chiều bác lái xe chở cháu đi.
Ông nói vậy là vì buổi sáng lãnh đạo cần dùng xe nên ông không thể đi được.
Thấy Cốc Kiều vẫn nhất quyết muốn đi ngay buổi sáng, bà Trần bèn quay sang bảo con trai, bởi bà còn bận đi mừng đầy tháng con nhà hàng xóm nên không thể đưa cô đi được:
– Trần Huy, con đưa Kiều đi nhé. Con bé lần đầu tới đây, còn lạ nước lạ cái.
Trần Huy chưa kịp từ chối, Cốc Kiều đã vội lên tiếng:
– Không cần phiền anh Huy đâu ạ. Một mình cháu đã tìm được đường đi từ ga tàu đến đây thì chẳng có nơi nào mà không tìm được ạ.
Nghe Cốc Kiều nói thế, Trần Huy tự dưng khó từ chối thẳng. Anh ta đành nói:
– Hôm nay anh phải đến lớp luyện thi rồi, hay là em đợi chiều bố anh chở em đi. Vội vàng thế làm gì.
Nhưng Cốc Kiều quả thực đang rất vội, cô không thể chờ thêm nữa. Cả nhà họ Trần đều cho rằng sở dĩ Cốc Kiều nằng nặc đòi đi ngay là vì câu khẳng định chắc nịch của Trần Huy về mối quan hệ giữa hai người: tuyệt đối không thể nào. Con gái vốn cả thẹn nên chắc cô muốn ở lại nhà họ Trần nữa. Bấy giờ, Trần Huy bỗng thấy hơi tội Cốc Kiều. Thực lòng anh ta chẳng ghét bỏ gì cô, nhưng anh ta tuyệt đối không thể cho phép người khác gán ghép mình với một cô gái quê mùa chỉ học hết cấp ba. Anh ta và Cốc Kiều vốn dĩ thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Cũng vì chút tội nghiệp ấy, Trần Huy chủ động hỏi địa chỉ nhà người dì họ của Cốc Kiều, định bụng sẽ chỉ cho cô tuyến xe buýt để cô khỏi bị lạc. Vừa nghe Cốc Kiều báo địa chỉ xong, Trần Huy không nén nổi tò mò mà hỏi:
– Dì họ của em làm nghề gì thế?
Anh ta hỏi vậy bởi một vài người bạn của anh ta cũng sống ở khu đó, và bố mẹ họ đều là người có chức có quyền.
Cốc Kiều thật thà đáp:
– Em không rõ lắm ạ.
Bà Trần cứ ngỡ người dì họ này là một chỗ dựa đáng tin cậy, nào ngờ cũng chẳng đáng trông mong gì, có khi còn chẳng thân thiết bằng nhà mình. Bà bèn dặn dò Cốc Kiều:
– Ba lô quần áo của cháu cứ để đây, nếu dì cháu đối xử tốt với cháu thì hẵng quay lại lấy. Còn không thì cứ ở lại nhà bác. Cũng chỉ thêm đôi đũa cái chén thôi, nhà bác nuôi nổi cháu.
Cốc Kiều cứ theo địa chỉ ghi trên phong bì mà đi một mạch, quả nhiên không hề lạc đường. Trước khi cô lên thành phố, bà ngoại đã lén dúi cho cô một chiếc phong bì và dặn dò:
– Nếu khó khăn quá thì cháu cứ theo địa chỉ trên này mà đến tìm dì Út của cháu. Nhớ đừng nói cho mẹ cháu biết, đã đến nước này rồi mà nó vẫn còn ngại phiền người ta. Ngày xưa dì Út cháu ở nhờ nhà mình, cũng do một tay ông bà nuôi lớn. Sau này nó đi học, mẹ con cũng phải nhịn ăn nhịn mặc để chu cấp cho nó. Bao nhiêu năm nay nhà mình không nhờ vả nó điều gì, bây giờ mình gặp nạn, nó giúp mình một tay cũng là lẽ thường tình.
Trong lúc đợi chuyển xe buýt, Cốc Kiều bắt gặp mấy bác nông dân từ ngoại ô chở nguyên một xe dưa hấu đến ngã tư bày bán. Cô đang đau đầu không biết nên mang gì đến nhà dì họ. Cô là phận con cháu, tuổi còn nhỏ, dù có đến nhà người ta nhờ vả mà đi tay không thì cũng chẳng ai nỡ trách móc. Thế nhưng, dì họ đâu có quen biết gì cô, cô đến đây là đại diện cho mẹ mình. Mà mẹ cô vốn trọng thể diện, bởi vậy cô thấy mình cũng phải giữ chút lễ nghĩa.
Cốc Kiều chọn dưa rất khéo, đến nỗi mỗi lần nhà đổi dưa đều giao cho cô, ngay cả Lâu Đức Dụ cũng phải tấm tắc thán phục. Những quả dưa do cô lựa không quả nào là không ngọt lịm. Ở quê cô không có lệ mua dưa bằng tiền mà toàn dùng thóc để đổi. Năm nào nhà cô cũng gồng gánh từng bao thóc đi đổi dưa hấu về chất đầy dưới hầm. Mỗi khi thèm, cả nhà lại ngâm một quả xuống giếng cho lạnh, đợi đến chiều tối bổ dưa quây quần dưới gốc cây cùng nhau ăn. Dường như suốt cả mùa hè, ngày nào họ cũng có dưa để ăn. Những quả dưa tròn lẳn cứ thế chui hết vào bụng đám em gái, làm bụng chúng cũng tròn ủng theo. Hè năm nay, Cốc Kiều mới chỉ được ăn một miếng dưa hấu, một phần vì nhà chẳng còn nhiều thóc để đổi, phần khác là vì gia đình đang dính nợ nần, nếu vẫn có tiền nong và tâm trí để ăn dưa thì sẽ bị người ta dị nghị. Nhưng thấy mẹ ăn uống không ngon miệng, Cốc Kiều bèn lén mang thóc sang làng bên đổi hai quả dưa về để mẹ đỡ nhạt miệng. Mà người như mẹ cô, dĩ nhiên sẽ chẳng bao giờ ăn một mình, thế là cả nhà lại được một bữa dưa no nê.
Cốc Kiều chọn hai quả dưa to, mỗi quả nặng tầm năm sáu ký, vừa ngon lại vừa rẻ. Nhưng chính vì rẻ quá, cô lại đâm lo dì họ chê quà mọn, thế là cô bèn rẽ vào trung tâm thương mại mua thêm một nải chuối. Giá chuối đắt hơn cô tưởng, chẳng biết nếu đổi một nải sẽ được quả dưa nặng cỡ nào nữa.
Địa chỉ trên phong bì dì họ gửi chỉ ghi tên khu dân cư chứ không có số nhà cụ thể. Cốc Kiều mỗi tay ôm một quả dưa. Vừa xuống xe buýt, cô liền đi thẳng đến cổng khu dân cư, định tìm bác bảo vệ hỏi thăm, vì cô chỉ biết tên của dì và dượng họ.
Đang định đi vào, cô nhác thấy một cậu con trai đạp xe từ trong cổng ra. Trông anh ta mới quen mắt làm sao, hóa ra chính là người đã nhường ghế cho cô trên xe buýt. Hôm nay anh vẫn đeo tai nghe, chỉ là đã đổi từ màu vàng sang màu đen. Mới hôm qua, trong lúc mải mê suy tính cho tương lai, cô còn tiện thể lo lắng không biết liệu gã mặc áo sơ mi hoa kia có đuổi kịp anh không.
Hai tay Cốc Kiều đang bận ôm dưa, chẳng thể vẫy tay chào hỏi, đành dùng chất giọng trong trẻo của mình gọi giật anh lại:
– Này! Chào anh!
Thoạt đầu, Lạc Bồi Nhân không nghĩ Cốc Kiều đang gọi mình, dù anh đã nhận ra cô chính là cô gái có mái tóc đặc biệt, mặc áo sơ mi vàng, nói giọng trong veo, xách theo bao tải và ném táo vào người khác trên chuyến xe buýt hôm đó. Vấn đề là, ngoài lần chạm mặt trên xe buýt, hai người họ vốn chẳng quen biết gì nhau. Phải đến khi thấy Cốc Kiều đặt hai quả dưa hấu xuống đất rồi vẫy tay với mình, Lạc Bồi Nhân mới dám chắc rằng cô gái này đang chào anh thật.
Thấy anh phanh xe ngay trước mặt, Cốc Kiều bèn hỏi ngay điều mình quan tâm nhất:
Anh đáp gọn lỏn:
– Không.
Sao cô lại hỏi một câu kỳ lạ như vậy? Trông anh giống kẻ hay bị bắt nạt lắm à?
Thấy Lạc Bồi Nhân định đi, Cốc Kiều vội vàng lấy nải chuối mới mua ra, thoăn thoắt bẻ năm quả. Cô định để chúng vào giỏ xe, nhưng đến khi chìa tay ra mới phát hiện xe của anh vốn chẳng có giỏ.
Cốc Kiều vẫn cầm mấy quả chuối trong tay, mỉm cười giải thích với anh:
– Thật ra em là đứa đã ném táo vào gã mặc áo sơ mi hoa hôm qua. May mà có anh đứng ra nhận thay, nếu không em đã gặp rắc rối to rồi. Em cảm ơn anh nhiều lắm, mời anh ăn chuối ạ.
– Em giữ lại mà ăn.
Cốc Kiều vẫn nhất quyết dúi chuối cho anh:
– Anh cứ ăn đi, nghe nói chuối này ngọt lắm.
– Anh bị dị ứng chuối.
– Dị ứng chuối á? Ra vậy…
Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều nghe có người không ăn được chuối. Cô cúi xuống nhìn hai quả dưa hấu dưới chân mình, đoạn lại ngẩng lên hỏi:
– Thế anh có bị dị ứng dưa hấu không ạ?
Lần đầu tiên Lạc Bồi Nhân gặp một người như Cốc Kiều. Trông cô chẳng giống dân sống ở đây chút nào. Ngờ nghệch thế này có khi sẽ bị người ta lừa gạt mất. Anh liếc nhìn hai quả dưa hấu to của cô, buột miệng hỏi:
– Em đến đây để…?
Cốc Kiều cũng chẳng giấu giếm, thành thật bảo mình đến thăm họ hàng. Cô thầm nhủ, nếu cậu thiếu niên này biết nhà dì họ mình ở đâu thì cô đỡ mất công đi hỏi người khác. Dù sao đây cũng là nhà dượng cô được phân cho, nên có lẽ nói tên ông sẽ có nhiều người biết hơn.
Nghĩ vậy, Cốc Kiều bèn hỏi:
– Anh có biết bác Lạc Bá An sống ở đâu không ạ?
– Lạc Bá An ư? Ông ấy là gì của em?
– Là dượng họ của em ạ.
– Thế dì của em tên gì?
Cốc Kiều nói tên dì họ mình, nhưng khi nhìn sắc mặt của cậu thiếu niên, cô đoán là anh không biết liền nói:
– Anh không biết cũng chẳng sao đâu. Anh cứ đi lo việc của mình đi, để em hỏi người khác ạ.
Cốc Kiều không ngờ cậu thiếu niên này lại biết thật, thậm chí còn cho cô biết cả số nhà cụ thể. Có điều cô không ngờ khu dân cư này lại rộng hơn mình tưởng tượng, cứ ngỡ đã sắp tới nơi, ai dè còn phải đi sâu vào thêm một quãng xa. Sau khi được cậu thiếu niên chỉ đường lần đầu, Cốc Kiều ngại ngùng hỏi:
– Anh làm ơn chỉ lại giúp em được không ạ?
Lạc Bồi Nhân liếc đồng hồ trên cổ tay, sau đó nhìn Cốc Kiều rồi lại nhìn mấy quả dưa hấu và nải chuối của cô, đoạn đề nghị:
– Để anh chở em tới thẳng đó.
– Thế có phiền anh không ạ?
– Lên xe mau.
Cốc Kiều không khách sáo nữa, phần vì sợ mất thời gian của người ta, cô bèn nhanh nhẹn ngồi lên yên sau. Đây là lần đầu Cốc Kiều được ngồi trên một chiếc xe đạp phóng nhanh đến thế. Chỉ khi sắp rẽ, anh mới giảm tốc độ để quan sát đường. Cô thầm nghĩ, may mà gặp được người tốt bụng này, nếu không cô khó mà tự tìm được đường. Khu dân cư này được chia làm nhiều khu khác nhau, nơi dì họ cô ở còn được quây rào và có người canh gác. Vừa vào trong, những dãy nhà năm tầng đã nhường chỗ cho các căn biệt thự hai tầng độc lập.
– Em cảm ơn anh nhiều lắm luôn. Em tên là Cốc Kiều, Cốc trong ngũ cốc, Kiều trong kiều diễm. Anh tên gì vậy ạ?
Không thấy người kia đáp lại, Cốc Kiều đoán có lẽ anh không muốn tiết lộ danh tính, cô bèn lanh trí chữa ngượng cho cả hai:
– Anh đúng là người tốt làm việc thiện chẳng cần ai biết tên.
– Lạc Bồi Nhân. – Ba từ được thốt ra bằng giọng điệu vừa bình thản và khá lạnh lùng.
– Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc!
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 4: 004: Ôi thế ạ, không ngờ anh cũng họ Lạc
10.0/10 từ 39 lượt.
