Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 38: 038: Đứng


Sự xuất hiện của Lạc Bồi Nhân khiến Cốc Kiều không khỏi ngạc nhiên. Lúc báo cho anh chuyện Chủ nhật đi lấy hàng, cô chỉ thuận miệng nhắc rằng thứ Bảy mình sẽ đến câu lạc bộ tiếng Anh, nhưng lúc ấy anh chẳng hề đả động gì đến việc mình cũng sẽ tới.


Sau khi gọi một tiếng “anh họ”, Cốc Kiều lập tức chuyển sang nói tiếng Anh với Lạc Bồi Nhân, dù sao đây cũng là câu lạc bộ tiếng Anh, phải “nhập gia tùy tục” chứ. Cô cất lời chào anh bằng một câu chuẩn sách giáo khoa.


Nhưng đáp lại cô không phải là một câu trả lời theo đúng khuôn mẫu.


Lạc Bồi Nhân chỉ liếc đôi môi cô, ánh mắt như thầm hỏi liệu cô có bị làm sao không, rồi cất giọng bằng tiếng mẹ đẻ, hỏi một câu không thể đời thường hơn:


– Em ăn tối chưa?


Cốc Kiều ngẫm nghĩ giây lát, rồi cũng đáp lại bằng thứ ngôn ngữ thân thuộc:


– Em ăn rồi ạ.


Gã đàn ông kia vốn định bụng mon men lại gần xin cách liên lạc với Cốc Kiều, nhưng đang chần chừ thì khựng lại trước ánh mắt của Lạc Bồi Nhân. Cái nhìn sắc lẹm của anh lướt từ đầu đến chân khiến gã cảm thấy bị sỉ nhục. Phải chi thằng nhóc đứng đối diện thấp hơn, phải ngước lên để tỏ thái độ, thì nỗi nhục của gã đã chẳng lớn đến mức ấy. Đằng này, đối phương lại cao hơn gã, chỉ cần hơi cúi xuống là có thể săm soi gã như soi rác rưởi.


Gã thừa hiểu, nếu lúc này còn cố mặt dày lại gần xin cách liên hệ thì kết cục chắc chắn chẳng hay ho gì. Thằng nhóc này còn trẻ, lỡ máu nóng bốc lên đầu mà ra tay không biết nặng nhẹ thì người chịu thiệt chỉ có gã. Gái trên đời thiếu gì, cớ sao phải vì một con bé nhà quê không biết điều mà chuốc vạ vào thân?


Gã đàn ông hắng giọng hòng che đi vẻ bối rối, rồi vờ như không nhìn thấy Cốc Kiều, vội vàng lướt qua hai người.


Gã vừa lướt qua, một câu tiếng Anh đã vẳng lại từ phía sau, khuyên gã nên dẹp cái trò mèo vụng về của mình đi, vì chỉ có thứ cặn bã mới đi dùng sự chênh lệch kiến thức đôi bên để lừa phỉnh mấy cô gái trẻ người non dạ.


Bước chân gã sững lại trong thoáng chốc, nhưng rồi lại vội vã rảo bước, giả vờ như câu nói ấy chẳng phải dành cho mình.



Trong lúc Cốc Kiều còn đang ngẫm lại câu tiếng Anh Lạc Bồi Nhân vừa nói, anh đã cất giọng bằng tiếng Trung:


– Sau này nói chuyện với ai, em cũng nên tránh xa mấy gã lõi đời ra một chút.


– Em với anh ta chỉ nói mấy chuyện phiếm thôi mà. – Cốc Kiều đáp. 


Thật ra, cô cũng thấy lời mời đến vũ trường của gã đàn ông kia có phần sỗ sàng, nhưng cô lại nghĩ sau này làm ăn sẽ còn phải tiếp xúc với đủ hạng người, chỉ cần mình biết giữ mình là được.


– Có khi mấy tên cáo già này dùng tiếng Anh để giỡn cợt, em còn chẳng ý của chúng nó đâu. Tốt nhất cứ tìm người trạc tuổi mà trò chuyện. – Lạc Bồi Nhân khuyên. 


Anh thầm nghĩ, dù chưa xảy ra chuyện gì, nhưng chỉ riêng việc bị mấy lão dê già này buông lời trêu ghẹo cũng đủ khiến người ta lợm giọng. Anh nhớ Tiêu Già từng nói hay đến đây, vậy mà chẳng hiểu sao hôm nay lại không thấy bóng dáng cậu ta đâu cả.


Biết Lạc Bồi Nhân lo cho mình mới nói vậy nên Cốc Kiều không cãi lại. Cô thầm đoán, anh đã đến câu lạc bộ tiếng Anh mà chẳng nói một câu ngoại ngữ nào, hẳn là cố tình đến đây tìm cô.


Châu Tri Ninh vốn đang say sưa bàn luận về sự ra đi của danh họa Dalí cùng câu chuyện tình của ông, nhưng rồi giọng cô ta cứ nhỏ dần rồi tắt hẳn. Trần Huy nhìn theo ánh mắt của Châu Tri Ninh thì bắt gặp Cốc Kiều đang đứng cạnh Lạc Bồi Nhân. Ngay sau đó, anh ta thấy cả hai người họ cùng nhau rời khỏi câu lạc bộ.


Trần Huy cảm thấy cuộc trò chuyện hôm nay với Châu Tri Ninh sâu sắc hơn hẳn thường lệ. Ngay cả lúc đã ra về, dù chuyển sang nói tiếng Trung, cô ta cũng không mảy may nhắc đến “anh Lạc” của mình nữa.


– Mai tuyết sẽ rơi ở hầu hết các tỉnh miền Bắc đấy. Em đừng đi lấy hàng vội, để tuần sau hẵng đi.


– Mai có tuyết ạ?


Chẳng hiểu sao, tâm trí Cốc Kiều lúc này lại không hề để tâm đến chuyện tuyết rơi, mà chỉ luẩn quẩn với ý nghĩ rằng Lạc Bồi Nhân đã cố tình đến đây chỉ để báo cho cô tin này.


Nhưng có lẽ, cô đành phải phụ tấm lòng này của anh. Dù đã quyết định xong, Cốc Kiều vẫn chần chừ một lúc rồi mới ngập ngừng thông báo:



– Nhưng mai em vẫn phải đi. Em trót hứa với khách thứ Hai sẽ giao găng tay rồi ạ.


Thấy anh lo lắng, Cốc Kiều mỉm cười trấn an:


– Tuyết rơi thế này cũng chẳng ảnh hưởng đến tàu hỏa đâu anh. Vả lại, dù ngoài chợ người ta không bán thì em vẫn biết chỗ lấy hàng. Anh đừng lo, em đi một lần rồi nên rành đường hơn nhiều, lấy hàng xong sẽ về ngay, vé khứ hồi cũng mua sẵn cả rồi.


Sáng sớm Chủ nhật, Cốc Kiều vừa bước ra khỏi phòng đã thấy Lạc Bồi Nhân ngồi sẵn ở phòng khách. Cô còn chưa kịp nhìn rõ mặt anh, anh đã cất lời:


– Lát nữa anh ra ga cùng em.


Cốc Kiều vội từ chối:


– Thôi anh họ, phiền anh lắm. Em tự đi xe buýt được rồi, anh không cần tiễn đâu ạ.


Tối qua, cô đã định dặn Lạc Bồi Nhân đừng ra ga đón mình, vì cô hoàn toàn có thể tự bắt xe buýt về. Nhưng rồi lại sợ nhỡ anh vốn không có ý đó, mình nói ra lại thành ra nhắc khéo, ép người ta phải đi. Nào ngờ, anh chẳng những định đón mà còn muốn đưa cô ra tận ga.


– Anh không tiễn em, anh cũng phải ra ga.


– À. 


Cốc Kiều thoáng ngượng, hóa ra mình vừa mới tưởng bở. Bảo sao anh lại quan tâm đến dự báo thời tiết đến vậy, thì ra hôm nay anh cũng có việc phải ra ngoài.


Rút kinh nghiệm từ lần trước, Cốc Kiều quyết định ăn sáng cho no bụng để đỡ phải mua đồ ăn vặt dọc đường. Cô vốn định nấu mì cà chua trứng, nhưng chợt nhớ ra Lạc Bồi Nhân không ăn được cà chua nên đành thôi. Cuối cùng, cô chỉ nấu mì suông, hấp thêm một đĩa khoai môn rồi mời anh ăn cùng. Ăn xong, cô đặt một quả quýt nướng trước mặt anh, nói:


– Anh họ, anh nếm thử xem, quýt em mua hôm qua ngọt lắm. Nếu anh thích thì cứ mang theo mấy quả mà ăn dọc đường cho đỡ đói mà lại giải khát. Em mua nhiều lắm.



Số quýt này là do Cốc Kiều mua trên đường về nhà hôm qua. Thấy chiếc xe tải lớn đỗ ở đầu hẻm chất đầy những trái quýt vàng ươm, cô bèn nếm thử nửa quả, thấy ngọt lịm nên mua luôn hai túi to. Một túi cô đem biếu nhà dì, túi còn lại thì giữ cho mình. Thấy vậy, dì Lạc bèn bảo cô đừng bày vẽ tốn tiền, nhà chẳng thiếu thứ gì. Cốc Kiều chỉ cười, đáp rằng đây là quà cô mua cho các em, chị mua cho các em chút đồ ăn vặt thì có gì to tát đâu. Cô tuyệt nhiên không nhắc gì đến anh họ, như thể phận làm em gái chẳng có nghĩa vụ phải mua đồ ăn vặt cho anh họ mình.


Cả hai cùng bắt xe buýt ra ga, Lạc Bồi Nhân đứng sát cạnh Cốc Kiều. Lần này, cách ăn mặc của cô cũng không khác mấy lần trước: vẫn là chiếc quần thụng nhiều túi mặc trong váy, tiền bạc chia nhỏ giấu trong các túi đeo ngoài và các túi quần, mỗi miệng túi lại được gài kim băng cẩn thận. Trông cô thậm chí còn có phần luộm thuộm hơn, bởi chiếc áo dạ đã được thay bằng áo bông dày sụ, đôi giày dưới chân cũng trông thô kệch. Nếu lần trước vì chưa rành giá cả thị trường nên phải cố ăn mặc cho ra vẻ sành sỏi, thì lần này khi đã nắm được tình hình, trang phục của cô chỉ xoay quanh hai tiêu chí: giữ ấm và phòng trộm. Trái ngược với cô, Lạc Bồi Nhân trông gọn gàng hơn nhiều. Anh chỉ mặc độc một chiếc áo phao hai mặt bên ngoài áo thun. Bệnh nghề nghiệp khiến Cốc Kiều tò mò muốn hỏi anh mua từng món đồ ở đâu, nhưng rồi lại thôi.


– Anh mua vé ngồi hay vé đứng ạ?


– Vé ngồi.


– Thế thì tốt quá. 


Cốc Kiều thầm nhủ. Vé của cô là vé đứng, lát nữa lên tàu thế nào cũng mỏi rã rời hai chân, vậy nên cô chẳng cần phải khách sáo nhường nhịn gì với anh.


– Anh đi chuyến nào thế ạ?


Phải một lúc sau, Cốc Kiều mới nghe anh đáp:


– Cùng chuyến với em.


Cốc Kiều cố lờ đi vẻ bất đắc dĩ trong giọng anh, dẫu rằng câu nói ấy vẫn khiến lòng cô rối bời. Cô quay mặt ra ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời đã sầm sì xám xịt, báo hiệu một trận tuyết lớn sắp ập đến.


Cốc Kiều yên vị trên ghế sát lối đi, chân xỏ trong đôi giày bông to sụ vừa ấm vừa chống trượt mà cô mới tậu. Sáng nay trước khi ra khỏi nhà, cô đã đắn đo mãi giữa đôi bốt da và đôi giày này, để rồi dứt khoát lựa chọn nó. Có đôi giày bông, cô không chỉ đứng vững trên tàu mà lỡ đường sá có đóng băng cũng chẳng hề hấn gì. Nhờ bán được kha khá găng tay da ở văn phòng, mấy hôm nay cô đã mạnh tay chi tiêu cho bản thân hơn. Cô quan niệm rằng, muốn bán được hàng thì trước hết phải tự mình trải nghiệm để kiểm chứng chất lượng, bởi lỡ nhập phải đồ dỏm thì thiệt hại đâu chỉ là chuyện vài ba đôi giày. Hơn nữa, cô còn vừa có một phát hiện mới: hóa ra bản thân cũng có thể làm một tấm biển quảng cáo di động.


Cô liếc qua đôi bốt và gấu quần xắn cao của Lạc Bồi Nhân, rồi quan sát tư thế đứng của anh. Mũi bốt của anh hằn lên không chỉ một, mà là vài vết giày của người khác. Cô cứ chăm chăm nhìn chúng mãi, không bỏ sót vết nào.


Lạc Bồi Nhân đeo tai nghe, nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng rõ đang thả hồn vào giai điệu nào. Dáng vẻ anh trông thật thu hút, nhưng trên một chuyến tàu chen chúc xô bồ, vẻ đẹp ấy cũng hóa thừa thãi.



Cốc Kiều thầm nhận ra Lạc Bồi Nhân chẳng có mấy kinh nghiệm đi tàu. Anh không biết cách trụ vững sao cho đỡ đỡ tốn sức, cứ đứng thẳng đơ như thế, e rằng chưa tới nơi đã mệt rũ xương.


– Anh họ, mình đổi chỗ nhé, anh ngồi một lát đi ạ.


Sợ anh đeo tai nghe không nghe thấy, Cốc Kiều đành giật nhẹ áo khoác của anh.


Lạc Bồi Nhân đáp:


– Em cứ ngồi đi, lúc nào mỏi anh sẽ nói.


Nhưng rồi nửa giờ đồng hồ trôi qua, anh vẫn không có ý định ngồi xuống. Cốc Kiều dõi theo ánh mắt anh, thấy khung cảnh ngoài ô cửa chỉ là một màu xám xịt ảm đạm, tựa như bị phủ một lớp bụi mờ. Vả lại, mùa đông phương Bắc cây cối đều trơ trụi cành lá, thật chẳng có gì đáng gọi là phong cảnh để ngắm nhìn.


Dù mua vé sớm hơn Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều cũng chỉ có vé đứng. Cô vẫn không tài nào hiểu nổi vì sao tối qua anh lại mua được vé ngồi. Thế nhưng, vừa lên tàu, anh đã lập tức nhường ghế cho cô, rồi cứ đứng lì suốt từ bấy đến giờ.


Lạc Bồi Nhân định đưa máy nghe nhạc cho Cốc Kiều, song cô từ chối, bảo rằng mình thích nghe mọi người trò chuyện hơn, biết đâu lại hóng được vài thông tin hữu ích.


Ngồi cạnh Cốc Kiều là một người phụ nữ trung niên ăn vận sang trọng, đang lặng lẽ quan sát đôi trẻ. Bà khoác chiếc áo lông xù nom rất ấm áp, cổ quàng khăn lụa sặc sỡ, tai lấp lánh đôi khuyên vàng.


Cốc Kiều lấy một quả quýt trong túi ra, chà nhẹ nó vào tay Lạc Bồi Nhân.


Anh cúi xuống, bắt gặp một gương mặt đang cười với mình. Thấy cô chỉ tay lên tai, anh bèn tháo tai nghe ra.


Cốc Kiều lột vỏ quýt, tự mình nếm thử một múi rồi mới đưa nửa quả còn lại cho Lạc Bồi Nhân, nói:


– Anh họ, em ngồi ê hết cả lưng rồi, khó chịu lắm. Anh ngồi xuống đi, để em đứng một lát cho giãn gân cốt nhé.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 38: 038: Đứng
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...